Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-mot-thai-giam-khoa-lai-da-tu-da-phuc-he-thong

Ta Một Thái Giám, Khóa Lại Đa Tử Đa Phúc Hệ Thống?

Tháng mười một 24, 2025
Chương 483: Tam thế cùng vũ (đại kết cục) Chương 482: Đại điển bắt đầu
cuoi-cung-quy-tro-choi-bat-dau-doc-tam-ca-nha-muon-giet-ta

Chung Quỷ Trò Chơi: Bắt Đầu Đọc Tâm, Cả Nhà Muốn Giết Ta

Tháng 12 14, 2025
Chương 1039: Chính thức bắt đầu bổ văn 121 ( 2 ) Chương 1038: Chính thức bắt đầu bổ văn 121 ( 1 )
den-truong-khong-met-kia-lao-cha-nguoi-the-nao-bi-khuyen-lui.jpg

Đến Trường Không Mệt? Kia Lão Cha Ngươi Thế Nào Bị Khuyên Lui!

Tháng 1 3, 2026
Chương 337: Oa, còn có tiên thi nhìn a? Chương 336: Gọi, tiếp tục gọi! Ta liền thích ngươi khiêu chiến ta bộ dáng!
dau-pha-mot-minh-ta-lien-co-the-sang-tao-dau-de-gia-toc.jpg

Đấu Phá: Một Mình Ta Liền Có Thể Sáng Tạo Đấu Đế Gia Tộc!

Tháng 1 20, 2025
Chương 305. Đại kết cục Chương 304. Băng Hà cốc nội tình! Không mời mà đến Hạt Ma tam quỷ!
tu-hon-cung-ngay-vo-thuong-de-toc-phu-mau-tim-toi.jpg

Từ Hôn Cùng Ngày, Vô Thượng Đế Tộc Phụ Mẫu Tìm Tới

Tháng 2 26, 2025
Chương 250. Đại kết cục! Chương 249. Chung cực chi chiến!
han-mon-quat-khoi-1

Hàn Môn Quật Khởi

Tháng 1 10, 2026
Chương 2262 tân nhiệm tổng đốc ra sân Chương 2261 vợ con nóng hố đầu
ta-hoang-thien-de-gia-nhap-vao-chat-group-dau-tu-van-gioi.jpg

Ta Hoang Thiên Đế! Gia Nhập Vào Chat Group, Đầu Tư Vạn Giới

Tháng 1 12, 2026
Chương 300 lĩnh hội bổ thiên thạch ảo diệu! Thiên địa thai màng, thiên thư địa thư, càng thêm vững chắc Đại Hoang giới!( Cầu đặt mua ) Chương 299 khí vận chi tử chỗ tốt! Sinh chim non tế du hành, Chitanda Eru : Lần này để ta minh nhớ một đời!( Cầu đặt trước
ta-co-mot-khoa-hac-dong.jpg

Ta Có Một Khỏa Hắc Động

Tháng 2 23, 2025
Chương 261. Dù sao chính là chơi thôi Chương 260. Chớ nóng vội muốn chết, lưu câu di ngôn đi
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 213: Cây cung, chủng tộc và thuộc tính.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 213: Cây cung, chủng tộc và thuộc tính.

Điều khiến Nobita càng thêm kinh hoàng không chỉ là gương mặt người trong tranh. Mà là vật đang nằm trong tay người ấy.

Nó chỉ lộ ra một phần ở góc trái, chỉ là nửa đoạn cong màu đỏ son, kèm vài đường bùa cổ mờ mờ.

Nhưng Nobita nhận ra ngay lập tức.

Không thể nào nhầm được. Cậu chắc cú đó chính là cây cung Ibi.

Tim Nobita như bị ai bóp lại.

Như vậy chẳng lẽ Dekisugi chính là vị kia Âm Dương Sư mạnh nhất lịch sử, được nói đến trong lời đánh giá của cây cung?

Nhưng dù cho dốt lịch sử, Nobita chắc chắn bản thân chưa bao giờ nghe nhắc đến một Âm Dương Sư nổi tiếng nào mang họ Dekisugi.

Mâu thuẫn này khiến tim Nobita đập dồn dập.

Trong khi Nobita còn đang rối loạn, Nam Tước Dekisugi đã chú ý đến ánh mắt cậu đang nhìn bức tranh. Hắn hơi ngạc nhiên, rồi như hiểu ra điều gì, khẽ bật cười:

“Nobi Nobita, phải không? Mau lại đây ngồi.”

Giọng hắn rất bình thản, nhưng Nobita nghe như tiếng chuông dội trong đầu.

Cậu giật mình, luống cuống đi vào, rồi cẩn thận bước tới bàn trà giữa phòng, nơi người mặc áo khoác lông trắng to lớn vẫn đang ngồi im, như một pho tượng tuyết sống.

Nobita ngồi xuống, đầu cúi, tay đặt lên đùi để không run nữa.

Nam Tước Dekisugi thong thả rót trà cho cả ba, sau đó phất tay ra hiệu hiệu phó rời đi. Cánh cửa đóng lại rất nhẹ, nhưng Nobita nghe như tiếng kết giới khóa chặt.

Dekisugi nhấp một ngụm trà, rồi nhìn lên bức tranh treo trên tường.

Ánh mắt hắn mềm lại, có chút xa xăm.

“Không nghĩ tới cháu vậy mà nhận ra tiên tổ của ta,” hắn chậm rãi nói. “Ngài ấy tuy từng có danh tiếng rất lớn, nhưng người thực sự biết đến lại không nhiều.”

Nobita nghe vậy thì giật mình, ngẩng đầu lên, trong mắt không giấu được tò mò và kinh ngạc. “Ngài có thể nói thêm một chút về vị ấy được không ạ?”

Nam Tước Dekisugi gật đầu. Hắn nâng tách trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, rồi mới từ tốn mở miệng, giọng nói mang theo một loại trầm lắng rất khó tả.

“Vì một số nguyên nhân nội bộ của gia tộc ta, gia phả cùng rất nhiều ghi chép lịch sử từng bị thất lạc. Trong đó, phần bị mất nhiều nhất lại chính là những tư liệu liên quan đến vị này. Dù vậy, vẫn còn sót lại không ít manh mối.”

Hắn đưa tay chỉ về bức tranh treo trên tường.

“Theo những gì còn được ghi lại, tên đầy đủ của ngài ấy là Dekisugi Hidetoshi. Ngài từng là học trò xuất sắc nhất của đệ nhất Âm Dương Sư – Abe no Seimei. Sau khi xuất sư, ngài được giao một trọng trách cực kỳ quan trọng, bảo hộ một món thần khí có ý nghĩa vô cùng với Đế Quốc.”

Nobita bất giác nín thở. Trong đầu cậu, hình ảnh cây cung Ibi lập tức hiện lên.

“Nhưng,” Nam Tước tiếp tục, “bản thân ngài ấy lại là người không chịu bị trói buộc. Vì muốn chiêm ngưỡng nhiều hơn về thế giới, về quy tắc và về bản chất của sức mạnh, ngài đã đem trọng trách bảo hộ thần khí giao lại cho gia tộc, còn mình thì rời đi, bắt đầu hành trình phiêu lưu xuyên qua các thế giới.”

Giọng hắn thấp xuống, như đang kể lại một truyền thuyết rất xa xưa.

“Dựa vào số ít thư từ còn được bảo tồn và lưu truyền đến ngày nay, ngài ấy đã đi qua không dưới một trăm thế giới vật chất. Ở mỗi nơi, đều để lại dấu vết, truyền thuyết, thậm chí là những câu chuyện được thêu dệt thành thần thoại. Có nơi tôn ngài là anh hùng, có nơi lại coi ngài như kẻ mang tai họa, nhưng không thể phủ nhận một điều, dấu chân của ngài trải khắp vô số thế giới.”

Nobita nghe đến đây, tim đập càng lúc càng nhanh.

“Trong bức thư cuối cùng mà gia tộc ta nhận được,” Nam Tước nói chậm rãi, ánh mắt thoáng hiện vẻ trầm tư, “lá thư ấy được gửi về cách đây khoảng tám trăm năm. Trong đó, ngài có nhắc đến việc mình đã gia nhập một tổ chức nào đó, mục tiêu là tiến công Ma Giới, trực tiếp đối đầu với Ma Vương, muốn triệt để tiêu diệt hắn.”

Hắn khẽ lắc đầu.

“Sau bức thư ấy, không còn bất kỳ tin tức nào nữa. Ngài ấy biến mất hoàn toàn khỏi lịch sử, như thể chưa từng tồn tại. Kết cục ra sao, sống hay chết, thành công hay thất bại… đến nay, gia tộc ta cũng không biết được.”

Căn phòng chìm vào im lặng.

Nobita ngồi đó, đầu óc hỗn loạn.

Cậu nhìn lại bức tranh thêm một lần nữa, trong lòng dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ, như thể con đường mà người trong tranh từng đi, đang lặng lẽ kéo cậu bước tiếp.

Dù trong lòng từng mơ hồ đoán rằng Nam Tước Dekisugi và Dekisugi mà mình quen biết có liên quan, nhưng Nobita vẫn không ngờ mối liên hệ ấy lại sâu và xa đến mức này.

Nobita cố kéo suy nghĩ quay về thực tại. Cậu hít nhẹ một hơi, thu lại tâm trạng, rồi dè dặt hỏi dò:

“Không biết… ngài gọi cháu lên đây là có chuyện gì ạ?”

Nam Tước Dekisugi thoáng khựng lại một nhịp, như thể lúc này mới nhớ ra mục đích ban đầu của cuộc gặp. Hắn đặt tách trà xuống, mỉm cười nói:

“À, đúng rồi. Là vì chuyện khen thưởng. Cháu là người trực tiếp tham gia, hơn nữa còn giữ vai trò then chốt trong việc tiêu diệt Ōmukade trưởng thành.”

Giọng hắn chậm rãi nhưng mang theo sự nghiêm túc.

“Thật ra, với cấp bậc và mức độ nguy hiểm của Ōmukade, việc khen thưởng vốn phải do Kinh Đô, thậm chí là do chính Thiên Hoàng đích thân định đoạt. Nhưng tình thế hiện tại cháu cũng thấy rồi đấy, mọi thứ đều rối ren, chiến sự chưa dứt, nên tạm thời ta sẽ thay mặt ban thưởng trước một phần nhỏ.”

Hắn nhìn thẳng vào Nobita, ánh mắt không còn vẻ ôn hòa như lúc nói chuyện gia tộc, mà trở nên sắc bén và rõ ràng hơn.

“Nobi Nobita, trong phạm vi quyền hạn hiện tại, phần thưởng cao nhất mà ta có thể ban cho cháu là vật tư và tài nguyên có giá trị tương đương mười triệu Yên.”

Nobita nghe đến đây thì tim đập thót một cái.

Nhưng Nam Tước chưa dừng lại, hắn nói tiếp, giọng vẫn rất bình thản:

“Tuy nhiên, do kinh tế của lãnh địa còn yếu, nếu cháu muốn quy đổi thành tiền mặt thì tối đa chỉ có thể đổi một triệu Yên. Phần còn lại, cháu có thể lựa chọn quy đổi thành những loại phần thưởng khác.”

Nobita ngồi yên tại chỗ, nhất thời không nói nên lời.

Mười triệu Yên.

Con số ấy trong đầu cậu vang lên như một tiếng sét. Đây không còn là thế giới cũ của cậu nữa, nhưng khái niệm về tiền bạc thì vẫn quá rõ ràng.

Ở thời đại hiện tại, một người bình thường mỗi tháng kiếm được năm vạn Yên đã được coi là ổn định.

Mười triệu Yên… đó là tổng thu nhập của một người bình thường trong hơn mười sáu năm làm việc không ăn không tiêu.

Nobita nuốt khan một ngụm nước bọt, trong lòng vừa choáng váng, vừa dâng lên một cảm giác không chân thực, như thể mình đang nghe nhầm. Cậu nhìn Nam Tước Dekisugi, nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.

Sau đó, Nam Tước Dekisugi tiếp tục hỏi Nobita một loạt vấn đề liên quan đến trận chiến khi đó. Cách Ōmukade xuất hiện, phản ứng của nó, cảm giác nguy hiểm mà Nobita nhận được,… tất cả đều được hỏi rất chi tiết.

Nobita đoán những câu hỏi này hẳn đã hỏi Hanami trước đó, việc hỏi lại mình chỉ là để xác nhận và bổ sung những chỗ còn mơ hồ.

Dù vậy, Nobita vẫn trả lời rất nghiêm túc. Cậu hiểu rõ việc một con Ōmukade trưởng thành xuất hiện ngay trong lãnh địa Đế quốc tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Nó không chỉ là tai họa đơn lẻ, mà rất có thể là dấu hiệu của một chuỗi vấn đề lớn hơn đang âm thầm lan rộng.

Khi cuộc trao đổi kết thúc, Nam Tước Dekisugi mới quay sang người thứ ba vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ.

“À, tiện thể,” hắn nói, giọng trở nên nhẹ hơn một chút, “đây là con gái ta, Eiko.”

Nobita còn chưa kịp phản ứng thì Nam Tước đã nói tiếp:

“Eiko, con đưa Nobita đi tham quan trường một vòng giúp cha.”

Thiếu nữ vô cùng kiệm lời đáp: “Vâng.”

Ngay khoảnh khắc ấy, Nobita như bị sét đánh.

Không phải vì đối phương là con gái của Nam Tước, thân phận đó tuy khiến cậu giật mình, nhưng chưa đủ để làm cậu thất thố. Thứ khiến cậu thực sự chấn động… là giọng nói.

Chính là giọng nói ấy.

Giọng nói của người đã vang lên trong đầu cậu khi đó, tự xưng là Nam Tước Dekisugi, hỏi cậu liệu có thể cầm chân Ōmukade hay không.

Nobita theo bản năng ngẩng đầu nhìn kỹ đối phương.

Thiếu nữ đứng dậy, dáng người bị lớp áo khoát dày che khuất, khó phân biệt rõ hình thể. Nửa khuôn mặt bị khăn quàng cổ trắng và khẩu trang cùng màu che kín, chỉ để lộ đôi mắt.

Đó là một đôi mắt xanh lam lạnh lẽo như băng tuyết giữa mùa đông. Trong con ngươi, dường như có những sợi ánh sáng vàng nhạt li ti lấp lánh, khiến ánh nhìn của nàng vừa cao quý, vừa xa cách, như thể đang đứng ở một tầng thế giới khác.

Mái tóc của nàng cũng mang màu sắc kỳ lạ không kém. Trắng tinh khiết, nhưng không hề nhạt nhòa, mà phản chiếu ánh băng lam mờ ảo, tựa như ánh sáng xuyên qua lớp băng tuyết dày giữa sơn cốc mùa đông.

Nobita vô thức nín thở.

Dù biết suy nghĩ này vô cùng bất kính, nhưng trong khoảnh khắc ấy, trong đầu cậu chỉ hiện lên một ý niệm rất rõ ràng: thiếu nữ trước mặt không giống một con người bình thường. Nàng giống như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, một pho tượng băng tuyết được đặt trong viện bảo tàng, để người ta đứng từ xa chiêm ngưỡng, chứ không phải một sinh linh sống đang hiện diện ngay trước mắt mình.

Eiko nhìn Nobita một giây rất ngắn, ánh mắt không gợn sóng, rồi khẽ gật đầu.

“Theo tôi.”

Giọng nói ấy lại vang lên, càng khiến Nobita chắc chắn rằng ký ức của mình không hề nhầm lẫn.

Đi theo Eiko, Nobita vừa quan sát khuôn viên trường học trong thành, vừa lặng lẽ suy nghĩ nên mở lời thế nào. Trong đầu cậu có quá nhiều câu hỏi. Về Ōmukade, về trận bão tuyết, về giọng nói khi đó, về thân phận thực sự của nàng… nhưng càng nghĩ, cậu lại càng không biết bắt đầu từ đâu.

Thế là một người không nói, một người không hỏi. Hai bóng dáng một trước một sau lặng lẽ đi qua hành lang, sân tập, vườn cây phủ tuyết đỏ, cho đến khi gần như đã đi trọn một vòng trường học.

Đến một góc khuất tầm mắt, Eiko đột ngột dừng lại.

Nobita đang mải nghĩ chuyện, không kịp phản ứng, trực tiếp đâm thẳng vào lưng nàng. Cậu kêu khẽ một tiếng đau, theo bản năng lùi lại một bước.

Cảm giác truyền đến không hề giống như va phải lớp áo dày hay cơ thể mềm mại của thiếu nữ, mà giống như đâm vào một khối băng cứng rắn, lạnh lẽo và nặng nề.

Cũng trong khoảnh khắc đó, Nobita nhận ra sự dị thường xung quanh nàng.

Không khí quanh Eiko mát lạnh đến mức gần như tách biệt với môi trường chung. Với Nobita, người từng quen những nhiệt độ còn hơn trong thế giới cũ, cái lạnh này chỉ khiến da thịt hơi se lại.

Nhưng cậu rất rõ, với người bình thường của Phù Tang Giới, nơi vốn quen với nền nhiệt cao năm sáu chục độ, thì vùng không khí quanh nàng đã tụt thẳng xuống mức mười mấy, hai mươi độ, lạnh đến mức đủ khiến người thể chất yếu sốc nhiệt, sinh bệnh chỉ sau một thời gian ngắn tiếp xúc.

Nobita còn chưa kịp mở miệng hỏi, Eiko đã chủ động lên tiếng.

“Chuyện cây cung kia,” nàng nói, giọng vẫn bình thản và lạnh như gió tuyết, “ngươi không cần lo lắng.”

Nobita sững người.

Eiko dường như không quen nói nhiều. Nàng dừng lại một nhịp rất ngắn, như đang lựa chọn từ ngữ, rồi mới nói tiếp:

“Gia tộc tôi từng suýt bị hủy diệt vì nó.”

“Ngay từ khoảnh khắc cụ tổ tôi làm mất cây cung ấy,” Eiko nói chậm rãi, “gia tộc Dekisugi đã không còn cần cũng không còn tư cách tiếp tục bảo hộ nó nữa.”

Nói nhiều như vậy dường như cũng đã chạm tới giới hạn chịu đựng của thiếu nữ. Eiko khẽ dừng lại, thở ra một làn sương lạnh, rồi tiếp tục bằng giọng đều đều, không mang theo cảm xúc dư thừa:

“Tôi có thể nhìn thấy cây cung đó, bởi vì tôi là Bán Yêu.”

“Mẹ tôi là một Yuki-onna, từng bị phong ấn trong chính cây cung ấy.”

Lời nói rất nhẹ, nhưng rơi vào tai Nobita lại nặng như băng vỡ.

“Vì thế tôi mới có mối liên hệ kỳ dị với nó,” Eiko nói tiếp, như đang thuật lại một sự thật đã được chấp nhận từ rất lâu.

“Cậu có thể sử dụng được cây cung, chứng tỏ nó đã chọn cậu. Gia tộc tôi sẽ không đòi lại, cũng không có tư cách đòi lại. Cho nên, cậu không cần lo có người sẽ nhận ra hay truy cứu nguồn gốc của nó.”

Nói đến đây, nàng không cho Nobita cơ hội hỏi thêm bất cứ điều gì.

Thiếu nữ lùi nửa bước, thân ảnh mờ đi như bị gió lạnh xóa nhòa. Trong nháy mắt tiếp theo, cơ thể nàng tan ra thành tuyết trắng, rơi xuống mặt đất rồi biến mất hoàn toàn, tựa như chưa từng tồn tại.

Chỉ còn lại không khí lạnh lẽo và mặt sân phủ một lớp băng mỏng.

Nobita đứng yên tại chỗ, khẽ cau mày. Trong đầu vẫn còn vô số nghi vấn, nhưng trong lòng cậu lại nhẹ đi không ít. Những điều cần biết, dường như đã đủ cho hiện tại. Phần còn lại, dù có tò mò, cũng không phải thứ cậu nhất định phải truy đến cùng ngay lúc này.

Nobita quay trở lại khu hành chính của trường, tiếp tục hoàn tất thủ tục nhập học như một học sinh bình thường.

Sau khi điền xong thông tin cá nhân, cậu lập tức bị một nhóm giáo viên dẫn thẳng tới sân huấn luyện phía sau.

Ở đó, họ bắt đầu kiểm tra thể chất, phản xạ, sức mạnh, tốc độ, trí lực và tiềm năng Siêu Phàm Giả của cậu. Các thiết bị đo đạc, pháp trận kiểm tra và bài thử nối tiếp nhau không ngừng, kéo dài từ chiều cho đến tận tối.

Khi Nobita mệt mỏi trở về nhà trọ, điều khiến cậu kinh ngạc nhất không phải là cường độ kiểm tra, mà là kết quả.

Những con số họ đo được sai lệch rất nhỏ so với thông tin hiển thị trên máy chơi game của cậu. Gần như trùng khớp.

Càng khiến cậu choáng váng hơn là phần đánh giá Chức Nghiệp phù hợp. Lúc trước, huấn luyện viên khi ấy chỉ dự kiến cậu có thể tương thích với năm loại. Nhưng khi kiểm tra sâu hơn vào bây giờ, con số ấy không ngừng tăng lên, cuối cùng dừng lại ở ba mươi Chức Nghiệp khác nhau.

Quan trọng nhất là độ phù hợp của chúng đều không thấp.

Sáng hôm sau, Nobita nhanh chóng tìm Nam Tước Dekisugi, đổi trước một triệu Yên rồi đưa hết cho ba mẹ, để họ xử lý những vấn đề tài chính còn tồn đọng.

Phần còn lại cậu không động đến, coi như một lớp đệm an toàn cho tương lai.

Sau đó, Nobita chính thức bắt đầu cuộc sống học tập trong thành.

Thời gian lặng lẽ trôi qua hơn nửa tháng.

Nhịp sinh hoạt của cậu trong giai đoạn này, nếu nói cho đúng, cũng không nhẹ nhàng hơn lúc huấn luyện cùng chú Hanami là bao.

Chỉ là khác ở chỗ, việc học ở đây phức tạp hơn rất nhiều, đồng thời Nobita cũng có quyền tự chủ cao hơn. Không còn ai kè kè ép cậu làm từng động tác, mà thay vào đó là vô số lựa chọn như học gì trước, đào sâu hướng nào, tạm bỏ qua mảng nào.

Mỗi quyết định đều ảnh hưởng trực tiếp đến con đường Siêu Phàm Giả sau này.

Trong khoảng thời gian đó, Nobita dần hiểu rõ hơn một số kiến thức về thế giới này. Còn có thông tin về thuộc tính, chủng tộc, kỹ năng, thiên phú, Siêu Phàm Giả và Chức Nghiệp. Rất nhiều khái niệm trước đây cậu chỉ nghe loáng thoáng, giờ mới được giải thích một cách có hệ thống.

Trước hết là thuộc tính.

Năm điểm ở mỗi thuộc tính được xem là tiêu chuẩn của một người bình thường. Tuy nhiên, do Phù Tang Giới phải chịu áp lực chiến tranh lâu dài với Ma Giới, nên mặt bằng chung của dân chúng cao hơn đáng kể.

Phần lớn người trưởng thành đều có thuộc tính dao động ở mức 6 hoặc 7, thậm chí còn cao hơn nếu thường xuyên lao động nặng hoặc từng được huấn luyện.

Điều này cũng giải thích vì sao trước kia huấn luyện viên từng nói Nobita nên chờ đến mười ba tuổi mới chính thức bước lên con đường Siêu Phàm Giả. Dù khi mười tuổi, các thuộc tính của cậu đã phần lớn chạm ngưỡng 5, nhưng so với mặt bằng chung của thế giới này, cậu vẫn chưa đủ.

Tiếp đó là mối quan hệ giữa các thuộc tính.

Nobita được biết rằng các thuộc tính không tồn tại độc lập.

Khi còn ở mức thấp, sự chênh lệch giữa chúng có thể rất lớn. Nhưng càng về sau, khi tổng thể thuộc tính tăng cao, các giá trị này sẽ tự nhiên kéo nhau lên. Một thuộc tính tăng mạnh sẽ thúc đẩy những thuộc tính liên quan cùng phát triển.

Ví dụ, khi Thể Chất chỉ ở mức 5, Tốc Độ là 4 hay 6 đều rất bình thường. Nhưng nếu Thể Chất đã đạt đến 20, thì Tốc Độ dưới 10 gần như là điều không thể xảy ra.

Cơ thể mạnh hơn sẽ kéo theo khả năng vận động, phản xạ và sức chịu đựng cùng tăng lên. Đây là quy luật chung, chỉ có một số Chức Nghiệp hoặc Thiên Phú cực đoan mới có thể phá vỡ.

Nhưng điều đó không có nghĩa là thuộc tính bằng nhau thì năng lực ngang nhau.

Lấy ví dụ dễ hiểu. Cùng là 8 điểm Tốc Độ, đặt lên người một chiến binh nam và một nữ bác sĩ, kết quả thể hiện hoàn toàn khác nhau.

Ở chiến binh, 8 điểm ấy được biểu hiện thành bộc phát lực trong nháy mắt, khả năng đổi hướng nhanh, ra đòn liên tục, né tránh trong cự ly gần hoặc di chuyển dài trong điều kiện khắc nghiệt. Đó là tốc độ của cơ thể chiến đấu, của sinh tồn trên chiến trường.

Còn ở bác sĩ, 8 điểm Tốc Độ lại chuyển hóa thành phản xạ tay tinh tế, thị giác nhanh nhạy, khả năng quan sát biến hóa nhỏ nhất trên cơ thể bệnh nhân, tốc độ xử lý và ra quyết định trong những tình huống sinh tử. Không phải chạy nhanh, mà là làm đúng việc nhanh.

Chính vì vậy, dù đến cấp bậc Siêu Phàm Giả cao, nơi mà tổng thuộc tính của mọi người dần tiến tới mức ngang nhau, thì sự chênh lệch vẫn có thể lớn đến mức một trời một vực. Thiên hướng, kỹ năng, thiên phú, Chức Nghiệp, cấu tạo cơ thể, thậm chí là chủng tộc… tất cả đều quyết định cách các con số ấy “sống” trong thực tế.

Và cũng chính vì hiểu được điều này, các giáo viên khi nhìn vào bảng thuộc tính của Nobita mới cảm thấy khó tin.

Thuộc tính của cậu quá trung bình.

Không có điểm nào nổi bật một cách khoa trương, cũng không có điểm nào tụt lại phía sau. Sức Mạnh, Thể Chất, Tốc Độ, Trí Tuệ, Mị Lực. Tất cả đều tiến lên gần như song song, không lệch hướng.

Với người bình thường, đó có thể bị coi là “không có thiên phú rõ ràng”. Nhưng với người hiểu sâu về Siêu Phàm Giả, đây lại là điều khiến người ta lạnh sống lưng.

Bởi trong thực tế, dù một người có cố gắng rèn luyện đến đâu, thuộc tính cũng sẽ tự nhiên hình thành thiên hướng.

Chạy nhiều thì cơ bắp nửa dưới phát triển vượt trội. Tập thể hình thì nhóm cơ chịu lực chính tăng nhanh hơn nhóm còn lại. Học tập, nghiên cứu lâu dài thì Trí Tuệ và phản xạ tư duy kéo các thuộc tính khác theo một cách không cân đối.

Sự “lệch” ấy là điều gần như không thể tránh khỏi.

Nhưng Nobita thì không.

Thuộc tính của cậu giống như được mài giũa một cách vô hình, tự điều chỉnh để giữ trạng thái cân bằng tuyệt đối.

Không có cực hạn nào bị đẩy lên quá sớm, nhưng cũng không có điểm yếu nào tồn tại đủ lâu để bị khai thác. Không phải là mạnh theo một hướng, mà là mạnh ở khả năng trở thành bất kỳ hướng nào.

Chính sự vẹn toàn ấy mới là điều đáng sợ nhất.

Bởi một cơ thể không thiên lệch, kết hợp với thiên phú, kỹ năng và Chức Nghiệp phù hợp, có thể thích ứng với mọi con đường. Và một khi nó bắt đầu chuyên sâu thật sự thì tốc độ tiến hóa sẽ vượt xa những kẻ đã sớm bị “đóng khung” ngay từ đầu.

Tiếp đến là vấn đề chủng tộc.

Trong hệ thống thế giới, mỗi chủng tộc đều mang theo ưu điểm và nhược điểm riêng, thậm chí ngay trong cùng một chủng tộc cũng còn phân hóa thành rất nhiều nhánh tộc nhỏ.

Những nhánh này không dựa vào màu da, quốc gia hay thế giới xuất thân, mà được hình thành từ nguồn gốc huyết thống, môi trường sinh tồn lâu dài và cấu tạo thân thể. Chính ba yếu tố đó mới quyết định sự khác biệt thật sự.

Ví dụ điển hình nhất chính là Bán Yêu. Họ vừa có thể được xem là một nhánh của Nhân Loại, vừa là một nhánh của Yokai.

Nhưng bản chất lại không hoàn toàn thuộc về bên nào. Cơ thể, linh hồn, năng lượng vận hành đều mang tính lai tạp, dẫn đến những năng lực mà cả Nhân Loại lẫn Yokai thuần chủng đều khó tái hiện.

Ngay trong Phù Tang Giới, sự khác biệt này đã thể hiện rất rõ. Chỉ có số ít người sinh ra đã sở hữu Linh Lực, tức là MP.

Phần lớn dân chúng giống như Nobita, trời sinh không có MP mới là trạng thái bình thường. Những người có Linh Lực bẩm sinh thường đã bị xem là “khác biệt” ngay từ lúc sinh ra và con đường trưởng thành của họ cũng hoàn toàn không giống người thường.

Đối với Nhân Loại, nhược điểm rất rõ ràng.

Thuộc tính bẩm sinh phổ biến thấp, trung bình chỉ khoảng 5 điểm. Năng lực sinh tồn cá thể yếu, tuổi thọ chiến đấu ngắn và rất hiếm khi xuất hiện cá thể đạt đến cấp độ cực cao. Quá độ ổn định xã hội nhất định dẫn đến phân tranh cùng hỗn loạn.

So với Yokai, Ma Vật hay các chủng tộc đặc thù khác, Nhân Loại gần như luôn ở thế yếu về mặt thể chất lẫn năng lượng.

Thế nhưng ưu điểm của Nhân Loại lại nằm ở những thứ không dễ lượng hóa bằng chỉ số.

Họ có sức sinh sản cao, quần thể đông đảo, khả năng tổ chức xã hội mạnh mẽ. Họ hiểu cách giáo dục, truyền thừa tri thức, chăm sóc thế hệ sau, biết hy sinh vì cộng đồng.

Tình cảm phong phú khiến họ dễ liên kết thành tập thể, dễ hình thành tín ngưỡng, ý chí và mục tiêu chung. Khả năng thích nghi với môi trường mới cũng rất ổn định, không quá xuất sắc ở một điểm, nhưng hiếm khi bị đào thải hoàn toàn.

Thiên phú của Nhân Loại nhìn qua có vẻ bình thường, thậm chí tầm thường. Nhưng chính sự bình thường đó lại tạo ra một điều đáng sợ khác: xác suất xuất hiện dị số.

Trong vô số con người tưởng chừng giống nhau ấy, thỉnh thoảng lại sinh ra những cá thể vượt khỏi khuôn mẫu, phá vỡ quy luật, trở thành tồn tại mà ngay cả các chủng tộc cao cấp hơn cũng không thể lý giải.

Đương nhiên, nếu đặt lên mặt bằng chung mà so sánh, thì những ưu điểm của Nhân Loại cũng không phải là độc quyền.

Rất nhiều chủng tộc khác không những có đủ, mà thậm chí còn làm tốt hơn rất nhiều.

Có chủng tộc sinh ra đã mạnh mẽ, có chủng tộc số lượng đông đảo hơn, có chủng tộc sống lâu hơn, học nhanh hơn hoặc sở hữu năng lực bẩm sinh mà Nhân Loại phải trả giá cực lớn mới chạm tới được.

Nhưng trong thế giới Siêu Phàm, ưu nhược điểm không phải càng nhiều hay càng ít thì càng tốt. Điều cốt lõi chỉ có một: sống sót và truyền thừa.

Ở một nghìn lẻ một thế giới vật chất, Nhân Loại có thể không phải là chủng tộc mạnh nhất, cũng chưa chắc là đông nhất hay thông minh nhất.

Nhưng bọn họ gần như chắc chắn là phổ biến nhất. Rất ít thế giới hoàn toàn không tồn tại Nhân Loại.

Dù là thế giới theo hướng ma pháp, khoa học, linh dị hay thậm chí là những thế giới đã bị chiến tranh tàn phá đến mức gần như diệt vong, Nhân Loại vẫn thường là một trong những chủng tộc cuối cùng còn sót lại.

Khả năng tồn tại bền bỉ này không đến từ sức mạnh cá nhân, mà đến từ tính cân bằng thiết yếu.

Bên cạnh đó, sự khác biệt giữa các chủng tộc còn thể hiện rất rõ ở Thiên Phú Chủng Tộc và Kỹ Năng Chủng Tộc.

Thiên phú chủng tộc thường là thứ ẩn giấu rất sâu, nằm trong cấu tạo cơ thể, huyết thống và cả linh hồn. Nó không nhất thiết biểu hiện thành một thứ hiệu quả cụ thể, mà là nền móng của toàn bộ chủng tộc đó.

Ví dụ rõ ràng nhất chính là Yokai. Bất kể mạnh yếu ra sao, chỉ cần là Yokai thì trời sinh đã sở hữu Yêu Lực.

Thứ năng lượng này không cần học hay rèn, nó tồn tại như hô hấp, như nhịp tim. Dù một Yokai yếu ớt đến mức nào, Yêu Lực của nó vẫn là thứ Nhân Loại bình thường không thể có được.

Còn Kỹ Năng Chủng Tộc thì khác. Đây là những năng lực mang tính “độc quyền” chỉ chủng tộc đó mới có thể vận dụng trọn vẹn.

Chủng tộc khác có thể mô phỏng, sao chép, hoặc thông qua kỹ thuật, ma pháp, nghi thức để tiếp cận, nhưng hiệu quả cuối cùng luôn kém hơn một bậc.

Không phải vì họ học không đủ giỏi, mà vì cấu tạo căn bản đã không tương thích.

Chủng tộc cũng ảnh hưởng rất lớn đến phân bố thuộc tính. Với Nhân Loại, năm điểm được xem là tiêu chuẩn trung bình.

Nhưng nếu đặt tiêu chuẩn đó lên Oni, thì lại hoàn toàn không phù hợp.

Đối với Oni, sức mạnh và thể chất từ tám đến mười điểm mới là mức bình thường. Điều này không phải do Oni chăm chỉ hơn, mà đơn thuần là do thân thể của họ được sinh ra để mạnh mẽ.

Tuy nhiên, rất ít chủng tộc có thể đạt được sự phân bổ thuộc tính cân bằng như Nhân Loại. Oni là ví dụ điển hình cho sự thiên lệch.

Họ có sức mạnh và thể chất vượt trội, nhưng trí tuệ thường không cao, tốc độ phản xạ kém linh hoạt, mị lực thấp, khả năng thích nghi xã hội yếu.

Chính sự mất cân bằng này khiến Oni dù cá thể rất mạnh, nhưng về lâu dài lại khó hình thành một nền văn minh bền vững nếu không dựa vào chủng tộc khác.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-hokage-bat-dau-lam-nguoi-lam-cong.jpg
Từ Hokage Bắt Đầu Làm Người Làm Công
Tháng 2 3, 2025
ta-cu-theo-nhac-nho-ma-xong-len-thi-khong-van-de-gi-chu
Ta Cứ Theo Nhắc Nhở Mà Xông Lên Thì Không Vấn Đề Gì Chứ
Tháng 10 30, 2025
dang-than-tu-song-nghe-nghiep-bat-dau.jpg
Đăng Thần: Từ Song Nghề Nghiệp Bắt Đầu
Tháng 1 3, 2026
hang-hai-bat-dau-nghien-cuu-ra-cu-nhan-thuoc.jpg
Hàng Hải: Bắt Đầu Nghiên Cứu Ra Cự Nhân Thuốc
Tháng 1 10, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved