Chương 212: Nam Tước Dekisugi.
Kỳ thật Nobita đã nhìn thấy Ōmukade từ lâu.
Ngay khi cả hai rơi xuống hố sâu, bản năng thúc giục khiến cậu kích hoạt Enougan. Nhưng nhận thức được qua nhãn lực ấy chỉ khiến cậu tuyệt vọng hơn.
Trong tầm nhìn linh tính, toàn bộ hang động đã bị Ōmukade dùng chính thân thể của nó bao kín. Từng lớp, từng lớp cuộn quanh vách đá, giao nhau thành một khối đen đặc không phân biệt được đâu là đầu, đâu là đuôi, thậm chí không thấy nổi một đoạn thân riêng lẻ. Cả không gian chẳng khác nào bị nuốt vào bụng nó.
Điều này khiến Nobita không cách nào xác định hình dáng chính xác của Ōmukade, càng không thể tìm ra vị trí yếu hại.
Mũi Tên Linh Hồn đúng là sở hữu lực xuyên thấu kinh người, nhưng nó không phải tuyệt đối. Nếu chỗ cần xuyên qua là vài chục mét đất đá, Nobita hoàn toàn không thể dựa vào may rủi mà bắn bừa.
Một mũi tên sai chỗ nghĩa là phí toàn bộ sinh lực đã dồn vào nó. Vì vậy, cho đến khoảnh khắc này, mũi tên duy nhất ấy vẫn còn nằm im trong người Nobita, chưa được giải phóng.
Chỉ đến khi Ōmukade lộ ra một phần đầu, treo ngược từ trần hầm xuống, trượt dài như trút bóng tối đè lên hai người, Nobita mới miễn cưỡng dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng để bắn.
Nhưng cơ thể cậu lúc này đã gần như kiệt quệ hoàn toàn.
Cánh tay run bần bật.
Tầm nhìn mờ đi từng đợt.
Mũi tên rời khỏi dây cung và lệch gần ba chục mét so với vị trí đầu Ōmukade.
Nó chỉ sượt qua một đoạn thân, phát ra tiếng vang vào tường đá rồi tiêu tán vô nghĩa, không gây được bất kỳ thương tổn nào. Mũi bắn ấy không khác gì một cú vỗ nhẹ lên một ngọn núi khổng lồ.
Cùng lúc đó, sức lực cuối cùng rút sạch khỏi người Nobita.
Cậu thậm chí không còn cảm giác cây cung đang ốp vào tay phải mình.
Enougan tắt dần, chỉ còn lại bóng tối và hơi lạnh đang siết lấy cơ thể. Đến giờ, Nobita hiểu rõ một điều còn nặng hơn cả sương độc trong phổi:
Dù đã dốc toàn lực, cậu hoàn toàn không thể chạm tới con quái vật này.
Ōmukade vẫn treo lơ lửng trên cao, bất động, im lìm nhìn xuống như một ngọn núi sống đang quan sát một sinh linh bé nhỏ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Thể khổng lồ của nó bám sát trần hang, đè nặng không khí đến mức khó thở.
Là một tồn tại đã sống không biết bao nhiêu kỷ nguyên, thậm chí từng chứng kiến Thiên Hoàng đời thứ nhất lập nên Đế quốc, Ōmukade sở hữu những thủ đoạn và bản năng mà nhân loại tuyệt đối không thể nào suy đoán nổi.
Muốn sống được đến ngày nay, chỉ dựa vào sức mạnh cường đại là không đủ, tính cách cực kỳ cẩn trọng mới là lý do lớn nhất khiến nó chưa từng ngã xuống.
Cho dù đã đánh mất đứa con duy nhất, khiến nó phẫn nộ đến phát cuồng, thì lý trí trong nó vẫn mạnh hơn cơn giận. Nó không vì đau buồn mà mù quáng, không vì oán hận mà hành động hồ đồ. Thậm chí cả ý định truy sát đoàn người đang tháo chạy khỏi thị trấn, nó cũng chưa lập tức thực hiện.
Bởi ngay lúc nó chuẩn bị đuổi theo… một cảm giác nguy hiểm sắc lạnh xuyên qua toàn bộ thân thể nó.
Cảm giác này không phải mơ hồ. Mà là một dạng dự cảm thực sự có thể khiến nó bị thương, thậm chí là trí mạng nếu khinh suất.
Lần gần nhất nó cảm nhận cảm giác tương tự… đã là hơn một ngàn năm trước.
Khi ấy, nó vô tình đi ngang qua lãnh địa của một Vu Nữ cổ xưa. Chỉ một cái phẩy tay, một tia pháp quang lướt qua, lớp giáp ngoài kiên cố như hợp kim của nó đã bị rạch một vết dài vài mét. Vết thương ấy dù không chí mạng, nhưng đủ khiến Ōmukade nhớ suốt ngàn năm.
Bởi nó biết rằng chỉ cần để lộ điểm yếu, nhân loại có trăm phương nghìn kế để mổ xẻ và giết chết nó.
Vì vậy, việc duy trì trạng thái “bất khả xâm phạm” hay “vô địch tuyệt đối” không phải lựa chọn, mà là bản năng sinh tồn.
Giờ phút này, khi cảm giác nguy hiểm xuất hiện trở lại, Ōmukade lập tức kiềm chế cơn giận, dừng toàn bộ hành động. Nó phải biết rõ thứ gì có thể gây ra loại nguy cơ này. Chỉ khi xác định nó mới quyết định ra tay hay không.
Nhìn xuống hai người đang bất tỉnh dưới mặt đất, gương mặt vốn đã xấu xí của Ōmukade càng trở nên âm trầm đến đáng sợ. Cảm giác nguy hiểm mà nó nhận được lúc này rõ ràng mạnh hơn lúc ban đầu, thậm chí đang tăng lên chậm rãi.
Thực ra, từ khi Nobita và Hanami tách khỏi đoàn người và quay lại tìm nó, Ōmukade đã liên tục cảm nhận được loại nguy cơ ấy.
Ban đầu chỉ ở mức một đòn có thể khiến nó xước vảy, nhưng bây giờ mức độ nguy hiểm đã tương đương với đòn đủ để trọng thương hoặc thậm chí giết chết nó hoàn toàn.
Hai cái mức độ này không cùng một loại.
Nếu mức nguy hiểm lúc trước như mảnh lựu đạn sượt qua, thì bây giờ chính là lấy mặt đón thẳng một quả bom nhiệt áp.
Một bên là đau đớn nhỏ có thể bỏ qua, một bên là tuyệt diệt, ngay cả suy nghĩ trốn chạy cũng khó.
Đó cũng là lý do từ đầu đến cuối, nó không dám hiện thân trước mặt hai người.
Không phải vì xem nhẹ, mà là vì quá mức đề phòng.
Nó chỉ dám dùng sương độc, ảo ảnh để kéo dài thời gian, chờ đợi thời cơ an toàn. Chỉ cần xuất hiện sai thời điểm, nó hoàn toàn có thể bị thứ sức mạnh kỳ dị kia xuyên thủng.
Suy cho cùng, Ōmukade biết rõ ràng cảm giác này… là cảm giác tử vong thật sự.
Một khi thứ đó giáng xuống, mọi phương án phòng ngự của nó, từ giáp cứng, độc chất đến thân thể khổng lồ cuốn quanh cả vùng đất đều không thể chịu nổi.
Đến cấp bậc này của nó, nếu không sở hữu vài loại năng lực phục sinh, cũng không xứng được gọi là Yokai cổ đại. Nhưng dù có thể phục sinh một lần, hai lần, thậm chí nhiều hơn… thì chết dưới loại sức mạnh mang tính “xóa sổ” kia là không có lần thứ hai.
Nghĩ đến đây, hai con mắt rồng ghê rợn của nó hơi co lại.
Sau một giây trầm tư, Ōmukade đưa ra quyết định.
Không giết hai kẻ bên dưới.
Nó phải rời đi.
Dù cơn thù hận vì mất con đang gào thét trong máu thịt, lý trí vẫn kéo nó trở lại. Thi thể của con nó vẫn còn. Chỉ cần đem về, vá lại phần tổn hại, rồi dùng Thuật Gọi Hồn, đứa nhỏ vẫn có thể sống lại.
Dù có để lại di chứng, dù yếu đi một phần… Nhưng còn sống vẫn hơn hai mẹ con đều chết trong hang này.
Ngay lúc đó, Ōmukade quét mắt lần cuối lên Nobita.
Trong ánh nhìn ấy có sát ý, có oán hận, nhưng nhiều hơn hết là sự cảnh giác của một sinh vật cổ đại.
Nhưng ngay khi Ōmukade vừa chuẩn bị rời đi, nó lập tức nhận ra một điều bất thường. Không biết từ lúc nào, trời bắt đầu hạ tuyết.
Không phải thứ tro tàn đỏ lửa “tuyết” mà là tuyết thật sự. Tuyết mùa đông, trắng xóa, lạnh lẽo mà xinh đẹp, rơi xuống như một bức màn tĩnh mịch từ bầu trời bị mây đen che phủ.
Tuyết rơi càng lúc càng nhanh.
Chỉ trong vài giây, mặt đất đã bị phủ kín bởi một lớp trắng dày.
Tuyết theo gió đông lùa thẳng xuống hố sâu, xoáy thành từng cơn lốc nhỏ, chôn lấp Nobita và Hanami bên dưới lớp lạnh giá.
Ngay khi hơi lạnh đầu tiên lướt qua vảy giáp, Ōmukade lập tức cảm nhận được, thứ này không phải lạnh bình thường.
Là loại băng hàn có thể xuyên qua cả da thịt lẫn linh hồn.
Một cơn bất an dữ dội dâng lên trong lòng con Yokai khổng lồ. Nó lập tức muốn thoát khỏi nơi này, chui sâu xuống lòng đất mà chạy trốn.
Nhưng khi nó vừa vận lực để chuyển thân thể dài hàng cây số…
Nó khiếp sợ nhận ra:
Thân thể của mình đã bị đông cứng.
Không phải chỉ bị kẹt lại ở đất đá, mà chính đất đá xung quanh, cả một khu vực, đã hóa thành băng cứng như thép.
Ōmukade thử cựa quậy.
Lần thứ nhất vô dụng.
Lần thứ hai vẫn vô dụng.
Lần thứ ba, phần thân nó bắt đầu tê rần, mất cảm giác.
Nỗi kinh hoàng dâng lên như lũ vỡ.
Nó gào thét điên cuồng, tiếng vọng chấn động cả hố sâu. Nhưng càng gào, hơi lạnh càng xâm nhập, khiến Yêu Lực trong cơ thể nó đông đặc lại từng chút một.
Yêu Lực, thứ năng lực mà từ khi sinh ra đến giờ chưa bao giờ ngừng vận động, giờ đây đang bị băng hàn bóp nghẹt.
Không thể vận dụng Yêu Lực.
Không thể phá đất trốn chạy.
Không thể dùng thuật ẩn hành.
Đây là cảm giác mà Ōmukade chưa từng trải qua trong cả cuộc đời dài như lịch sử của Phù Tang Giới.
Hơi lạnh này… phong cách này… khí tức này…
Nó nhận ra, trong cơn bão tuyết kia, ẩn chứa sức mạnh của Yuki-onna.
Nhưng chuyện đó còn đáng sợ hơn cả tương lai không rõ đang tiến lại gần:
Từ khi nào Yuki-onna lại có cá thể mạnh đến mức đủ sức phong ấn cả Ōmukade? Một tồn tại như nó lại làm sao bị đóng băng dễ dàng như vậy?
Là ai?
Một Yuki-onna mới sinh ra từ Diệt Thế Chi Tai?
Một Cựu Thần trốn khỏi phong ấn?
Hay một thứ gì khác đang thức tỉnh trong thế giới đã bị Ma Giới làm đảo lộn này?
Không ai trả lời câu hỏi cuối cùng của Ōmukade.
Mi mắt của nó càng lúc càng nặng, như đeo cả ngàn lớp băng đá. Nhiệt độ tiếp tục hạ xuống, từng hơi thở như bị đông lại trong phổi.
Dù Ōmukade cố gắng vùng vẫy, thân thể dài mấy dặm vẫn chỉ nhúc nhích được ít phân, lớp băng dày như trăm ngọn núi đè lên.
Hơi lạnh này dù có mạnh đến đâu, cũng không thể giết chết một tồn tại như nó.
Chỉ có thể phong ấn.
Nhưng với một sinh vật đã tồn tại qua vô số thế kỷ như Ōmukade, bị phong ấn không khác gì cái chết vĩnh viễn.
Nó chưa từng sợ điều gì hơn thế.
Đúng lúc này, Ōmukade phát hiện có thứ gì đó chuyển động trong màn tuyết trắng.
Một cái bóng nhỏ… khập khiễng… đang tiến lại gần nó.
Là Nobita.
Không biết từ lúc nào, cậu đã thoát khỏi lớp tuyết và lết đến chỗ nó.
Toàn thân cậu trắng bệch như tượng sáp, ngực phập phồng yếu ớt. Một số vùng da đã chuyển sang màu đen sẫm. Bỏng lạnh cấp độ nặng, đủ để hủy hoại cơ thể người bình thường.
Nobita đứng không vững, nhưng vẫn cố gắng bước từng bước, lảo đảo như người sắp ngã. Hai mắt cậu bị đóng băng hoàn toàn, mí mắt đông cứng không mở nổi.
Bao tay đỏ trên tay phải khẽ co giật, rồi tan ra hóa trở lại thành cây cung Ibi.
Nobita giương cung.
Cậu không nhìn thấy gì cả.
Chỉ dựa vào cảm giác cuối cùng của Enougan còn sót lại trong hỗn loạn băng giá.
Một động tác kéo dây cung run rẩy nhưng kiên quyết.
Cậu bắn.
Mũi Tên Linh Hồn mờ ảo, nhỏ như một vệt sáng mong manh, bay thẳng vào mặt mũi của Ōmukade, vị trí duy nhất lộ hoàn toàn ra trong biển băng.
Ngay khoảnh khắc ấy, Nobita khuỵu xuống, cậu vốn dùng Giấc Ngủ Ngắn hồi phục chút sức lực cuối cùng cũng cạn kiệt. Ngã vào lớp tuyết dày, hơi thở chỉ còn phập phồng như sắp tắt.
Ōmukade nhìn thấy.
Nó nhìn thấy cây cung đỏ, nhìn thấy mũi tên linh hồn, lập tức hiểu ra đây chính là cảm giác nguy hiểm mà nó tìm kiếm suốt cả đoạn đường.
Nó biết cây cung này. Nó từng chứng kiến vô số Yokai còn mạnh hơn nó đã chết dưới mũi tên ấy.
Nghĩ đến đó, Ōmukade biết mình chết không oan.
Một thứ vũ khí như vậy tiêu diệt nó là chuyện hợp lý.
Nhưng đúng lúc linh hồn bị mũi tên xuyên thấu, nó bỗng nhớ ra một chi tiết trong truyền thuyết về cây cung Ibi.
Lại không phản kháng nữa, để mặc cho mũi tên mờ ảo xé toạc linh hồn, kéo nó ra khỏi thân xác khổng lồ.
Linh hồn nó bị hút vào trong cây cung, một cảm giác tan rã nhưng không tiêu tán.
Trong tích tắc cuối cùng của ý thức, Ōmukade biết nó đã đánh cược đúng.
Bởi nó cảm nhận được một linh hồn nhỏ bé khác – linh hồn của con nó cũng đang trong cây cung đó.
Lần đầu tiên trong đời, trước khi biến mất hoàn toàn khỏi thế giới, Ōmukade cảm giác được một thứ giản dị mà mơ hồ: Hy vọng.
. . .
Không biết đã trôi qua bao lâu. Nobita từ từ mở mắt.
Thứ đầu tiên lọt vào tầm nhìn là một trần nhà xa lạ, màu gỗ cũ, những thanh xà ngang đan nhau, hoàn toàn không giống trần nhà của hầm trú ẩn, cũng không giống bất kỳ căn phòng nào cậu quen thuộc.
Trong khoảnh khắc ấy, Nobita không nhớ ra mình đang ở đâu, không nhớ vì sao mình lại nằm đây, càng không nhớ chuyện gì đã xảy ra trước khi bất tỉnh.
Chỉ có một cơn mệt mỏi chạy dọc cơ thể, như thể cậu đã nằm quá lâu trên giường.
Rồi ký ức tuôn về nhưng không phải ký ức của cuộc chiến.
Mà là một giấc mơ rất dài.
Một giấc mơ chân thật đến mức Nobita không phân biệt nổi đó là mơ hay ký ức của một cuộc đời khác.
Trong giấc mơ ấy…
Cậu lại sử dụng Tủ Điện Thoại Nếu Như.
Và cậu đã yêu cầu: “Thế giới này trở thành một thế giới ma pháp.”
Nhưng đời lại không giống tưởng tượng.
Ở thế giới ấy, Nobita không trở thành thiên tài phép thuật, không phải pháp sư vĩ đại, càng không phải anh hùng. Trái lại Ma pháp của Nobita tệ như thành tích học tập của cậu vậy.
Gần như đứng bét toàn trường, phép thuật nào cũng dở, phép hộ thân cũng không xong, phép tấn công lại càng thảm họa.
Trong lúc chán nản, Nobita gặp giáo sư Mangetsu, một học giả kỳ quái chuyên nghiên cứu Ma Giới và con gái ông – Miyoko.
Giáo sư nói với họ một sự thật kinh hoàng: Một ngôi sao Ma Giới đang tiến vào quỹ đạo Trái Đất, đó là thế giới của quỷ, bị Ma Vương thống trị. Những tháng ngày động đất liên tiếp, bão tố dị thường, khí hậu đảo lộn… đều không phải thiên tai. Đó là dấu hiệu Ma Giới sắp xâm lược và hủy diệt loài người.
Nobita hoảng loạn tìm Doraemon.
Cậu muốn dùng lại Tủ Điện Thoại Nếu Như để hoàn tác tất cả, đưa thế giới về bình thường.
Nhưng Doraemon nói cho cậu biết chiếc tủ đã bị mẹ Nobita vứt đi khi dọn nhà. Không thể hoàn tác.
Mọi chuyện đã vượt quá tầm kiểm soát.
Rồi thảm họa ập đến.
Giáo sư Mangetsu bị quái vật tấn công rồi bắt đi. Miyoko thì bị biến thành một con mèo lông trắng.
Lo cho tương lai của thế giới, nhóm Nobita phải tiến vào Ma Giới, vượt qua vô số thử thách, chiến đấu, trốn chạy, giải được nhiều bí ẩn và tiến thẳng đến lâu đài của Ma Vương.
Cuối cùng, họ cũng đối mặt với hắn.
Nhưng một sai lầm nhỏ, khiến biến cố không ngờ ập đến, cả nhóm đều bị bắt giữ, từng người bị giam cầm.
Chỉ có Nobita và Doraemon trốn thoát được.
Cả hai chạy trốn trong tuyệt vọng, ôm lấy hy vọng mong manh cuối cùng, sử dụng Cỗ Máy Thời Gian để trở về quá khứ. Ngăn cản chính Nobita của quá khứ tạo ra thế giới ma pháp.
Nếu ngăn được điều đó, tất cả sẽ trở lại bình thường.
Nhưng ngay khi chiếc máy thời gian sáng lên… giấc mơ kết thúc.
Nobita chớp mắt.
Hơi thở nặng nề.
Cậu vẫn nằm trên giường trong căn phòng lạ. Trái tim đập hỗn loạn, chưa hiểu vì sao giấc mơ ấy lại chân thật đến mức như cậu đang trải qua.
Bác sĩ Mei vừa đẩy cửa bước vào, liền sững người khi thấy Nobita đang ngồi dậy, ánh mắt còn chút mờ mịt.
“Nobita! Em tỉnh rồi à?”
Nàng vội chạy tới, kiểm tra mạch, kiểm tra nhịp thở, sờ trán rồi thở phào nhẹ nhõm. “Cuối cùng cũng qua khỏi.”
Nobita khẽ hỏi, giọng khàn như cũ máy lâu ngày:
“…Cháu ngủ… bao lâu rồi ạ?”
“Gần nửa tháng.”
Giọng Mei vẫn còn run nhẹ vì xúc động. “Hôm em được đưa tới đây, toàn thân đều như từ hầm băng ra, mạch yếu đến mức như ngừng mất một nhịp. Bọn ta phải thay phiên canh chừng suốt.”
Thông tin ấy khiến Nobita chết lặng.
Nửa tháng?
Cậu nhìn xuống bàn tay mình, nơi đã không còn bao tay đỏ của Ibi, mà chỉ là lớp áo bệnh quấn chặt. Hơi thở lạnh vẫn phảng phất như chưa rời khỏi phổi.
Mei tiếp tục giải thích:
“Trong thời gian em hôn mê, rất nhiều người tới thăm. Nhà em thì ở lại thành luôn, không rời nửa bước. Hanami cũng ở, nhưng khoảng mười ngày trước hắn hồi phục và rời đi lo việc trùng kiến thị trấn rồi.”
Cậu khẽ gật đầu, cố ép bộ não rối mù hoạt động:
“Cuộc chiến… kết thúc thế nào rồi ạ? Ōmukade… chết chưa?”
Mei khẽ lắc đầu.
“Chị không phải người tò mò, nên không biết đầy đủ. Việc tiếp sau do liên quan đến Nam Tước và quân đội nên đều được giữ bí mật. Muốn biết rõ, em phải hỏi người có liên quan hơn.”
Nói xong, nàng thu dọn vài đồ nghề, xác nhận Nobita không còn nguy hiểm, rồi bước ra ngoài, để lại cậu một mình trong phòng bệnh tĩnh lặng.
Một khoảng lặng rất dài trôi qua.
Nobita tựa lưng vào gối, cố nhớ lại trận chiến cuối cùng nhưng ký ức cứ như sương khói, đứt đoạn.
Cậu nhớ… Ngay khi cậu và chú Hanami đều sắp bất tỉnh. Có một giọng nói vang lên từ trong tâm trí cậu. Một giọng rất rõ, rất bình thản.
Người tự xưng là:
“Ta là Nam Tước Dekisugi.”
Giọng nói ấy hỏi Nobita:
“Nếu ta có thể cầm chân Ōmukade… ngươi có khả năng giết nó không?”
khi đó, Nobita đã trả lời:
“Có thể.”
Ngay sau đó, tuyết rơi dồn dập, không khí lạnh đến mức cắt đứt mọi chuyển động.
Cậu cảm nhận Ōmukade bị ép vào trạng thái phong ấn, khả năng di chuyển và phòng ngự suy yếu đến mức gần như bằng không.
Và rồi, Mũi Tên Linh Hồn đã bay đi.
Xuyên qua vảy, xuyên qua thân, xuyên qua linh hồn.
Sau đó là bóng tối nuốt hết cậu ý thức.
Nhưng có một chi tiết khiến Nobita không hiểu: Giọng nói.
Cậu nhăn mày, cố nhớ lại thật kỹ.
Giọng ấy tuyệt đối không phải của một người đàn ông trung niên, không phải Nam Tước Dekisugi mà thị trấn ai cũng biết.
Giọng ấy trong trẻo, cao, hơi mềm, hơi lạnh.
Giọng của một thiếu nữ bằng tuổi cậu.
Nobita siết chặt ga giường, tim đập mạnh.
Nếu giọng đó không phải Nam Tước Dekisugi… vậy cậu đã nghe ai?
Ai lại mượn danh Nam Tước để nói chuyện với cậu?
Ai có thể điều khiển tuyết, có sức mạnh phong ấn một Yokai cổ đại như Ōmukade?
Và tại sao người đó lại biết cậu có thể bắn ra mũi tên Linh Hồn?
Trong bóng tối phòng bệnh, Nobita lần đầu tiên cảm thấy gai lạnh chạy dọc sống lưng, không phải do cơ thể còn yếu, mà do nghi vấn:
Người đã cứu cậu, có thật sự là “người” không?
Tối hôm đó, ba mẹ đến bệnh viện đón Nobita về căn phòng trọ nhỏ mà cả nhà mới thuê trong thành. Vừa đóng cửa lại, hai người lập tức “thay nhau” đánh mắng cậu một trận nên thân.
Không phải giận vì cậu xen vào việc mà chỉ Siêu Phàm Giả mới làm được.
Không phải giận vì cậu liều mình đánh nhau với một Yokai cổ đại.
Càng không phải giận cậu vì vậy mà suýt chết.
Họ giận vì cậu là con của họ, vậy mà lại không nghĩ ngợi gì dám liều như thế, bỏ mặc họ sống trong sợ hãi gần nửa tháng.
Ba nghiêm giọng, mẹ thì vừa đánh vừa khóc.
Mông Nobita thì “nở hoa” đau rát tới mức ngồi xuống cũng khó khăn nhưng cậu vẫn im lặng chịu đòn, không phản kháng, chỉ mong họ nhẹ lòng hơn đôi chút.
Sau khi cả hai bình tĩnh lại, ba mẹ kéo Nobita ngồi xuống bàn thấp, bắt đầu bàn luận tương lai nghiêm túc.
Ba cậu mở lời trước:
“Nhà mình sẽ ở lại trong thành một thời gian. Thị trấn hiện tại bị biến dạng vô cùng nặng nề. Ta nghe nói Nam Tước chuẩn bị quy hoạch lại toàn bộ khu vực đó, xây mới lại từ đầu. Trước khi ổn định, chúng ta sẽ tạm không quay về đó.”
Nobita gật đầu. Trong trí nhớ mơ hồ của cậu, thị trấn cũ giờ chỉ còn là một cái hố khổng lồ.
Ba nói tiếp: “Trong lúc này, con có thể đi học tại trường trong thành. Ở đó có dạy về Chức Nghiệp, về kỹ năng, về cách sinh tồn. Nếu con muốn trở thành Siêu Phàm Giả thật sự… nơi đó phù hợp hơn nhiều.”
Mẹ Nobita thêm vào, giọng còn vương mệt mỏi:
“Mẹ cũng đã xin việc trong thương hội cùng ba con. Ở đây lương cao, ổn định hơn. Nên mẹ sẽ không ở nhà làm việc nội trợ suốt như trước được nữa. Con cũng chuẩn bị học nội trú đi.”
Hai người nhìn nhau rồi nhìn Nobita, ánh mắt nghiêm mà dịu:
“Còn chuyện con trở thành Siêu Phàm Giả, đó không phải chỉ có sức mạnh hay may mắn là đủ.”
“Nam Tước sẽ tổ chức một kỳ thi kiến thức bắt buộc. Muốn biết điều kiện vào bất kỳ Chức Nghiệp nào, phải vượt qua kỳ thi này trước.”
Nobita hơi giật mình.
Không phải thi đấu kiểm tra sức mạnh, mà là thi kiến thức? Đúng khoản cậu yếu nhất.
Ba giải thích rõ ràng:
“Trở thành Siêu Phàm Giả là con đường nghiêm túc. Mỗi Chức Nghiệp có trách nhiệm, có sức mạnh, có nghĩa vụ khác nhau. Con phải hiểu luật, chuẩn mực, giới hạn. Không ai có thể mạnh lên mà không biết mình mang theo cái gì.”
Cậu cúi đầu thật thấp.
Một tháng qua, Nobita huấn luyện lẫn chiến đấu đều bằng bản năng và ý chí, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến khái niệm “trách nhiệm của sức mạnh”.
Tamako đặt tay lên đầu con trai, giọng mềm đi:
“Nếu con muốn đi tiếp con đường đó. Ba mẹ sẽ luôn ủng hộ. Nhưng không được liều lĩnh như lần này nữa.”
Nobita nhìn cả hai người, ngực nghẹn lại. Cậu chưa từng thấy họ vừa sợ, vừa giận, vừa đau thế này. Chẳng cần suy nghĩ, cậu đáp bằng giọng rất nhỏ nhưng rất chắc:
“…Con sẽ cố gắng. Con sẽ mạnh lên nhưng không làm ba mẹ lo như vậy nữa.”
Trong căn phòng trọ chật chội, cả ba người ngồi lặng bên nhau.
Lần đầu tiên kể từ khi cậu đến thế giới này, Nobita cảm giác như mình thật sự trở về nhà.
Nhà trọ mà ba Nobita thuê thông qua thương hội rộng rãi hơn tưởng tượng. Dù chỉ là căn nhà tạm trong thành, diện tích lại không kém bao nhiêu so với nhà hai tầng của họ ở thị trấn cũ.
Nobita lại lại có cho riêng mình một gian phòng nhỏ, đủ đặt một tấm nệm, vài món đồ dùng cá nhân và một ô cửa sổ nhìn ra con ngõ hẹp. Chỉ như vậy thôi cũng khiến cậu có cảm giác thoải mái hơn rất nhiều khi ở bệnh viện.
Trong đống đồ cá nhân, Nobita tìm thấy máy chơi game và bao tay đỏ. Rõ ràng ba mẹ cậu chưa từng kiểm tra kỹ, nếu không cậu không biết phải giải thích thế nào về lai lịch của hai thứ này.
Cậu ngồi xuống giường, bật máy chơi game lên. Những dòng thông tin thay đổi làm Nobita khựng lại vài hơi.
HP cực hạn vốn chỉ 70, giờ tăng vọt lên 210.
Thể Lực trước kia là 100, giờ nhảy lên tận 260.
Những con số ấy là kết quả của việc ăn sống thịt Oni, huấn luyện khắc nghiệt kết hợp uống dược thiện liền mấy ngày, rồi thêm lượng thuốc hồi phục được truyền vào lúc cậu hôn mê nửa tháng.
Nhưng cùng với đó, mục Chủng tộc xuất hiện thay đổi mới:
Nhân Loại 97% – Oni 3%.
Nobita ngồi thừ một lúc lâu mới tiêu hóa được ý nghĩ: một phần trong cậu không còn thuần túy là con người. Cậu cũng không biết việc này là tốt hay xấu.
Tiếp tục kiểm tra bảng thuộc tính.
Sức Mạnh, Thể Chất, Tốc Độ cùng Mị Lực, mỗi thứ đều tăng thêm 1 điểm, nhỏ nhưng rất thực chất. Đây không còn là cơ thể yếu ớt của một cậu bé 10 tuổi nữa, nó đang đi về hướng của một Siêu Phàm Giả thật sự.
Mục kỹ năng cũng có biến động.
Chạy Bền Dưới Bình Minh đã lên Lv9. Không khó hiểu, quãng đường cậu liều mạng đuổi theo Hanami đủ để vượt xa một tháng huấn luyện cộng lại.
Ngủ Say tăng từ Lv16 lên Lv18.
Cậu suýt bật cười. Hóa ra hôn mê nửa tháng vẫn được tính là “ngủ” mà còn là giấc ngủ chất lượng nhất đời cậu.
Mù Đấu lên Lv7.
Enougan lên Lv3.
Những con số này khiến Nobita không khỏi giật mình.
Thực chiến đúng là thứ gì đó hoàn toàn khác so với luyện tập, dù là có khắc nghiệt đến đâu. Mỗi lần đứng giữa ranh giới sống chết, sức mạnh của cậu lại nhảy vọt như được bóc phong ấn.
Nobita đặt máy xuống, ngồi yên nhìn bao tay đỏ trên bàn. Nó không phát sáng, không rung động, nhưng cảm giác tồn tại của nó đủ khiến căn phòng nhỏ trở nên chật chội.
Cậu nhớ lại thân hình khổng lồ trườn trong bóng tối, nhớ tiếng gào rung chuyển cả hang động, nhớ lại mũi tên cuối cùng xuyên qua linh hồn quái vật.
Cậu nhớ chính mình cũng đã nghĩ mình sẽ chết.
Nhưng giờ cậu vẫn đang ngồi đây.
Chỉ mới một tháng rưỡi trước, cậu còn là đứa trẻ loay hoay ném đậu làm mục tiêu luyện tập. Vậy mà bây giờ, cậu đã thực sự giết một loại Yokai mà cả lịch sử ghi lại là “bất khả chiến thắng”.
Mọi thứ thay đổi quá nhanh, quá lớn, vượt xa tầm hiểu biết của một cậu bé mười tuổi.
Nhưng không hiểu vì sao, Nobita lại cảm thấy bình tĩnh. Có lẽ trận chiến ấy đã nghiền nát mọi sợ hãi trong cậu hoặc có lẽ sự mệt mỏi đã khiến cậu không còn sức để hoảng hốt.
Sáng hôm sau, Nobita dậy rất sớm. Cậu muốn đến trường thật sớm để báo danh, làm thủ tục nhập học, rồi còn phải làm bài kiểm tra năng lực cơ bản mà người mới nào cũng phải trải qua.
Mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi cậu đang theo giáo viên hướng dẫn điền đơn thì bất ngờ có người gọi to:
“Nobi Nobita? Hiệu phó tìm em.”
Cậu còn chưa kịp phản ứng gì thì một người đàn ông đứng tuổi, mặc lễ phục của học viện, xuất hiện trước mặt. Ông cúi xuống nhìn Nobita, giọng nghiêm nhưng không lạnh:
“Nam Tước Dekisugi muốn gặp em.”
Nobita bật thốt lên, lớn đến mức vài học sinh khác quay lại nhìn:
“Cái gì!? Nam Tước Dekisugi muốn gặp em á!?”
Hiệu phó gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc khiến Nobita càng hoang mang:”Đúng vậy. Ngài ấy nói cần hỏi em một số chuyện.”
Chỉ một câu thôi, Nobita lập tức hiểu Nam Tước muốn hỏi điều gì. Khóe miệng cậu giật nhẹ, nhưng vẫn cố hít sâu, trấn định bản thân rồi đi theo hiệu phó.
Hành lang học viện rộng và sáng, trần nhà cao, lót gạch sạch bóng. Nobita nghe bước chân mình vang lên từng tiếng, cứ như đang bước vào một thế giới khác hẳn tầng hầm trú ẩn ngày trước.
Tới cửa phòng hiệu trưởng, hiệu phó gõ nhẹ.
“Mời vào.”
Giọng nói trầm, điềm tĩnh vang lên từ bên trong.
Hiệu phó mở cửa cho Nobita bước vào. Cậu cúi đầu, rụt rè ngẩng lên và ngay lập tức tim cậu hụt một nhịp.
Cậu không nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc. Cũng không nhìn người quái lạ khoác áo lông trắng to đến mức che kín cả thân hình, trông như một con gấu Bắc Cực biết đi.
Ánh mắt cậu bị hút thẳng vào bức tranh treo trên tường.
Một bức chân dung vẽ một người khá giống Nam Tước Dekisugi. Không, nói chính xác hơn là Nam Tước Dekisugi có vài nét giống đối phương. Lễ phục cổ xưa, ánh mắt thông tuệ, kết hợp nụ cười nhã nhặn.
Nobita há hốc miệng, mặt trắng rồi hồng liên tục đổi.
Dù y phục và phong thái khác hẳn, nhưng dung mạo đó… Đó chẳng phải cậu biết Dekisugi sao?!!