Chương 211: Chiến đấu.
Về đến hầm trú ẩn, Nobita không kịp thở đã lao ngay vào giúp ba mẹ chuẩn bị rời đi.
Nhưng nói là “chuẩn bị” cũng không đúng, bởi chẳng ai có thời gian để chuẩn bị gì cả. Ba mẹ cậu gần như bỏ mặc toàn bộ đồ đạc, chỉ kịp khoác lên người vài món cần thiết rồi chạy theo dòng người hướng ra ngoài.
Nobita cứ nghĩ họ sẽ hoảng loạn, sẽ sợ hãi như những gì cậu từng thấy ở thế giới cũ mỗi khi xảy ra thiên tai. Nhưng ở đây… tất cả lại hoàn toàn khác.
Không ai khóc, không ai gào thét, cũng chẳng ai hỏi “chuyện gì xảy ra vậy?”.
Gương mặt của họ bình tĩnh đến mức đáng sợ, gần như vô cảm. Không phải vì họ dũng cảm hơn bình thường, mà vì chiến tranh quá lâu khiến họ tê liệt trước nỗi sợ. Cảm giác ấy khiến Nobita lạnh sống lưng hơn cả việc nhìn thấy con Ōmukade.
Khi đến hầm chính, tiếng cãi vã vang lên rất rõ giữa tiếng bước chân vội vã. Nobita nhận ra ngay giọng trưởng trấn Genzō và chú Hanami. Cậu tiến lại gần, vừa nghe vài câu đã hiểu vì sao hai người lời qua tiếng lại.
Trưởng trấn Genzō muốn ở lại thị trấn, giữ vững vị trí ngay giữa phạm vi quyền hạn của Chức Nghiệp Trưởng Trấn.
Trong ranh giới thị trấn, sức mạnh của ông được tăng cường mạnh nhất, ông tin rằng mình có thể dùng toàn bộ kỹ năng để giữ chân con Ōmukade trưởng thành thêm một phần nhỏ thời gian, đủ để dân chúng chạy thoát.
Hanami nghe vậy gần như nổi giận.
“Ông quá coi thường Ōmukade rồi! Đối thủ của ông không phải Oni, không phải bọn Yokai tầm thường… mà là một thứ giết được rồng! Siêu Phàm Giả cấp thấp như chúng ta, kể cả ta lẫn ngươi đứng lại chỉ có nghĩa là nộp mạng! Không đến một giây, nó đã nuốt trọn ông rồi!”
Trưởng trấn không đáp, nhưng vẻ mặt ông không hề dao động. Ông biết mình đang làm gì, cũng rõ ràng cái giá phải trả.
Hanami nhìn thấy điều đó càng thêm phẫn nộ:
“Nếu ông chết, toàn bộ sức mạnh của Chức Nghiệp Trưởng Trấn biến mất! Khi đó ai sẽ gia cố hầm trú ẩn? Ai quản lý đường chạy? Ai dẫn dân trấn vượt núi? Ở lại không phải hy sinh anh hùng gì cả mà là phí mạng!”
Người xung quanh đồng loạt khuyên trưởng trấn rời cùng mọi người. Không ai phản đối chuyện hy sinh, họ là dân của một đất nước đã trải suốt nhiều năm trong chiến tranh, cái chết không còn xa lạ. Nhưng hy sinh vô ích thì không ai chấp nhận.
Nobita nhìn cảnh ấy mà lòng nặng trĩu.
Cậu chưa từng thấy người lớn tranh cãi theo kiểu này, không phải vì ích kỷ hay hèn nhát, mà vì từng mạng người trong thị trấn đều đáng giá.
Trưởng trấn muốn ở lại vì trách nhiệm. Hanami muốn kéo ông đi cũng vì trách nhiệm.
Và giữa hai trách nhiệm đó chỉ có một con đường có thể cứu được nhiều mạng nhất.
Cuối cùng, trưởng trấn vẫn phải bước theo cả đoàn. Ông cảm nhận rất rõ con Yokai kia đang áp sát thị trấn, nếu còn tiếp tục tranh cãi, thời gian di tản sẽ hoàn toàn bị kéo dài, cơ hội sống sót của mọi người cũng vì thế mà giảm xuống.
Không còn lựa chọn nào khác, ông đành gạt bỏ ý định ở lại cầm chân quái vật.
Lợi dụng khoảnh khắc mọi người tập trung rời đi và không ai để ý đến mình, Nobita lén rút máy chơi game ra. Cậu cần xem xem trong quá trình hỗn loạn lúc nãy, hệ thống đã ghi lại điều gì.
Màn hình sáng lên.
Thuộc tính chính của cậu vẫn y nguyên như trước, không thay đổi điểm nào.
Nhưng ở mục thuộc tính phụ, Nobita lập tức thấy một dòng hoàn toàn mới được mở khóa.
【Linh Cảm】
Phần giải thích đi kèm cực kỳ ngắn gọn, đại biểu cho cảm giác nguy hiểm, dự báo bản năng, giác quan thứ sáu hay những cảm quan nhận ra biến động tinh tế trong môi trường.
Dù chỉ vài dòng, Nobita cũng hiểu được giá trị của nó, không phải sức mạnh hay tốc độ, mà là trực giác sinh tồn, thứ có thể cứu mạng một người trong khoảnh khắc sinh tử.
Điều làm Nobita sững người chính là con số đi kèm.
Linh Cảm: 10. Là thứ cao nhất trong toàn bộ thuộc tính của cậu.
Ngoài thay đổi về thuộc tính phụ, Nobita còn phát hiện một dòng kỹ năng mới xuất hiện trong mục Kỹ Năng.
Enougan Lv1 (Hỏa Hoa Anh Đào Nhãn).
Chỉ cần nhìn tên, Nobita đã mơ hồ đoán được nó đến từ đâu. Cây cung đỏ kia, thứ mở ra tầm nhìn kỳ dị xuyên qua thế giới hẳn chính là nguồn gốc của kỹ năng này.
Bấm vào xem chi tiết, bảng thông tin hiện ra nguyên vẹn như sau:
【Enougan Lv1 (Bị Động) & (Chủ Động)】
【Hiệu quả cơ sở (Bị Động): Linh Cảm +1; thị lực +10%; tầm mắt +10%; thị lực động thái +10%. (Mỗi cấp tăng thêm hiệu quả cơ sở một lần.)】
【Hiệu quả cơ sở (Chủ Động): Tạm thời giảm 1 (Lv×1) điểm thuộc tính chính bất kỳ để mở ra Enougan. Cho phép quan sát thế giới linh tính trong bán kính 1000m (Linh Cảm×100m) phân biệt linh hồn vạn vật. (Cần trang bị cung Ibi (Xạ Nhật) mới kích hoạt được.)】
Nobita nuốt một ngụm nước bọt.
Trong toàn bộ kỹ năng cậu từng thấy, chưa có thứ nào kỳ lạ như thế này. Vừa chủ động, vừa bị động, vừa tăng trực tiếp thuộc tính, vừa mở ra trạng thái đặc biệt.
Không chỉ mạnh, mà là quá mạnh. Hơn nữa, đây là kỹ năng đầu tiên của cậu có khả năng gia tăng thuộc tính, một điều mà Nobita chưa từng nghĩ tới trước đây.
Nhưng thứ khiến Nobita kinh hãi đến mức lạnh cả sống lưng, thậm chí có cảm giác như mình đang nắm giữ thứ không nên thuộc về phàm nhân, lại chính là thông tin của trang bị Ibi (Xạ Nhật).
Cậu mở bảng trang bị ra và suýt nữa đánh rơi cả máy chơi game.
【Ibi (Xạ Nhật)】
【Phẩm chất: Phổ Thông (đang bị phong ấn nhiều tầng, phẩm chất thật sự đã suy giảm nghiêm trọng)】
【Loại hình: Cung Daikyū / vũ khí chiến đấu】
【Kèm theo thuộc tính: Không có (dùng trang bị này giết 1/10 con Yokai để mở khóa)】
【Kèm theo kỹ năng: Mũi Tên Linh Hồn Lv1; (dùng trang bị này giết 1/10 loại Yokai có thể mở khóa kỹ năng kế tiếp)】
【Mũi Tên Linh Hồn Lv1 (dùng kỹ năng này giết 1/10 con Yokai để tăng cấp): Chuyển hóa năng lượng trong cơ thể (HP/MP/Thể Lực) thành sát thương linh hồn có giá trị tương đương. Mũi tên linh hồn gây sát thương lên Yokai +20%.】
【Đánh giá: Thiên Hoàng đời thứ nhất dùng xương sống của chính mình chế thành thần cung, trao cho Âm Dương Sư mạnh nhất lịch sử nhằm trảm diệt mọi họa loạn bên trong ngoài đế quốc mới lập. Là pháp khí chuyên dùng để trảm yêu ma, tà thần, ác quan và quân vương sa đọa. Trong dòng chảy lịch sử, cây cung này từng bắn chết chín vị thần, hàng trăm loại Yokai và vô số kẻ tội ác tày trời.】
Nobita đọc đến dòng cuối, trái tim như muốn rớt khỏi lồng ngực.
Thứ này… sao lại ở đây?
Một món binh khí mà chỉ cần nghe nguồn gốc đã biết là quốc bảo vô giá, đáng lẽ phải được đặt trong đại điện Thiên Hoàng, được bảy tầng canh giữ, chứ không phải nằm trong rương gỗ mục một thợ săn ở thị trấn nhỏ.
Ấy thế mà bây giờ nó lại đang gắn chặt vào tay phải của cậu.
Nobita nuốt khan.
Tưởng tượng cảnh mai này quân đội Đế quốc ập đến, chỉ thẳng vào cậu mà hét:
“Tên nhóc kia chính là kẻ trộm quốc bảo, mau bắt nó lại!”
Mặc dù trong lòng vẫn còn run sợ, Nobita hoàn toàn không có ý định trả lại cây cung.
Thứ nhất, cậu không thể tháo nó ra, dù có cố thế nào lớp băng vải đỏ cũng bám chặt vào tay như một phần của cơ thể. Thứ hai, đây chính là sức mạnh mà cậu khao khát, là con đường giúp cậu mạnh lên, giúp cậu tìm lại nhóm bạn và khôi phục thế giới. Dù cho tương lai có bị bắt vì tội giữ quốc bảo trái phép, Nobita biết mình vẫn sẽ sử dụng nó.
Phía trước, đoàn người cuối cùng cũng thoát ra khỏi lối đi bí mật của hầm trú ẩn.
Đó là cửa ra xa nhất, nằm cách thị trấn vài trăm mét, vốn chỉ để dùng trong tình huống khẩn cấp, nên vô cùng che giấu và khó nhận ra. Nhưng dù đã ra ngoài, hành trình phía trước không hề dễ dàng.
Từ vị trí này đến thành Tsukimidai vẫn còn hơn hai mươi mấy cây số. Con đường mới được xây lại chưa lâu, vốn đã gập ghềnh, sạt lở và khó đi.
Người bình thường muốn đi qua đã cực khổ, huống hồ bây giờ khắp nơi còn có đám Ma Vật lang thang. Chỉ một vài người như ba Nobita, thường đi lại nhiều mới quen được đường.
Nhưng dù gian nan đến đâu, không ai có lựa chọn khác.
Thị trấn không còn an toàn. Một con Ōmukade trưởng thành có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Tất cả chỉ còn cách lên đường.
Lúc này, các Siêu Phàm Giả trong đoàn cũng lần lượt thể hiện năng lực của mình.
Trưởng trấn Genzō liên tục vận dụng Kỹ Năng Nghề Nghiệp của ông. Đầu tiên là Bản Đồ Khu Vực – một tấm bản đồ hiện lên trong không khí, mô phỏng chi tiết vị trí địa hình, tình trạng dân chúng và cả Ma Vật đang di chuyển xung quanh.
Nhìn thì vô cùng mạnh, nhưng chỉ cần bước ra khỏi phạm vi của thị trấn, kỹ năng lập tức mất hiệu quả. Dù vậy, chỉ riêng trong đoạn đầu hành trình, nó đã giúp cả đoàn di chuyển trơn tru hơn nhiều so với tưởng tượng.
Tiếp theo là kỹ năng Di Tản Khẩn Cấp. Nó tăng mạnh tốc độ di chuyển của mọi người trong phạm vi tác dụng, đồng thời giúp tinh thần họ ổn định, tránh hoảng loạn khi nghe tin về Ōmukade.
Nhưng cũng như bản đồ, kỹ năng này chỉ có hiệu quả trong khu vực nhỏ, không thể dùng liên tục.
Đến lượt đầu bếp Masa, người cũng có hai kỹ năng cực kỳ hữu dụng.
Thứ nhất là Hương Thơm Bốn Phía, chế tạo ra các món ăn tỏa mùi thơm mạnh đến mức hấp dẫn Ma Vật từ xa.
Hanami ném những gói thức ăn ấy tản ra khắp nơi, khiến lũ Yokai đổ dồn vào vị trí mồi nhử, tạo hỗn loạn và che giấu hành tung đoàn người.
Kỹ năng thứ hai là Chắc Bụng. Khiến mọi người cảm giác như mình đã ăn no, cơ thể dồi dào thể lực hơn để tiếp tục chạy trốn.
Thực tế, kỹ năng này là ép cơ thể tiêu hao dinh dưỡng còn sót lại, tạm thời bù đắp cho sự đói. Bởi vậy, khi hiệu quả chấm dứt, mọi người bắt buộc phải ăn một bữa no thật sự nếu không, cơ thể sẽ đột ngột kiệt sức, thậm chí có thể chết vì đói.
Tiếp đến là chú Hanami. Hắn sử dụng kỹ năng Đi Thành Hàng, vốn là kỹ năng huấn luyện trong quân đội dùng để tạo ra tính đồng bộ, giúp mọi người di chuyển có trật tự và thực hiện mệnh lệnh chính xác hơn.
Tuy nhiên, hiệu quả của kỹ năng này phần lớn là tâm lý ám thị, chứ không thật sự điều khiển cơ thể người dùng. Vì vậy, nếu rơi vào tình huống khẩn cấp, sự đồng bộ này đôi khi lại phản tác dụng, có thể khiến cả nhóm bị cuốn vào cùng một điểm nguy hiểm.
Đi được một đoạn khá xa, đến lượt ba Nobita ra tay.
Ông vận dụng hai kỹ năng. Đầu tiên là Thương Lộ, kỹ năng khiến con đường di chuyển trở nên dễ đi hơn, bước chân nhẹ hơn, hàng hóa được mang theo cũng như trôi chảy hơn.
Điểm then chốt là kỹ năng này phải có hàng hóa giá trị đi cùng thì mới kích hoạt được; hàng hóa càng quý, tốc độ di chuyển của đoàn người càng tăng mạnh. Trong tình huống nguy cấp này, ba Nobita xem đoàn người chính là “hàng hóa” để kích hoạt kỹ năng, từ đó giúp mọi người tiến nhanh hơn.
Kỹ năng thứ hai của ông là Bí Mật Thương Nghiệp, làm giảm sự chú ý mà đoàn người tạo ra với môi trường xung quanh, tăng tính bí ẩn, tránh thu hút thêm rắc rối hay Ma Vật dọc đường.
Cuối cùng, người giữ vai trò quan trọng nhất lại chính là bác sĩ Mei.
Trong đoàn, các Siêu Phàm Giả đều phải liên tục dùng kỹ năng, mà mức tiêu hao của chúng vô cùng lớn, nhất là khi dùng nối tiếp trong thời gian dài. Vì vậy họ buộc phải thay phiên nghỉ ngơi và bác sĩ Mei là người duy nhất có kỹ năng giảm mức mệt mỏi, rút ngắn thời gian hồi phục cho họ.
Ngoài ra, nàng còn pha chế nước thuốc giúp hồi phục sức lực và giảm đau cơ cho đoàn người. Nobita cũng được phát cho ba bình. Chỉ cần uống một bình, Thể Lực của cậu lập tức hồi lại ít nhất 30 điểm, đủ để tiếp tục di chuyển nhanh mà không lo kiệt sức.
Khi đoàn người đi được một phần năm quãng đường, tất cả đều cảm nhận rõ mặt đất dưới chân rung chuyển từng cơn, có chỗ thậm chí còn lún xuống như bị thứ gì đào rỗng từ bên dưới.
Quay đầu nhìn về phía thị trấn, mọi người hoàn toàn chết lặng.
Nơi đó vốn là quê hương của họ, chỉ cách đây chưa đầy vài phút vẫn còn tồn tại… lúc này đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một hố sâu khổng lồ không thấy đáy, như bị ai đó bứng cả thị trấn lên rồi nuốt trọn.
Từ trong vực sâu ấy, một cái thân khổng lồ dựng lên, bóng đen che kín cả bầu trời.
Đó là con rết nhưng không phải rết bình thường.
Đầu nó kết hợp giữa mặt người, đầu rồng và đầu rết, chồng lên nhau thành một khuôn mặt méo mó kinh hoàng. Toàn thân phủ đầy vảy đỏ đen cứng cáp, sắt bén; hàng trăm ngàn chân dài như ngọn giáo đâm xuống mặt đất, mỗi bước đi đều khiến địa tầng vỡ nát.
Cảnh tượng ấy vừa khiếp người, vừa mang theo một loại bi thương khó diễn tả, như thể chính con quái vật kia cũng đang gào khóc cho điều gì đó đã mất đi.
Đoàn người nhìn nhau, không ai dám nói một lời, chỉ có thể cắn răng tiếp tục lên đường.
Nhưng sắc mặt của Nobita và Hanami đều tái mét như tro. Hai người hiểu rõ hơn ai hết, sai lầm mà họ đã phạm phải.
Con Ōmukade nhỏ mà họ giết rất có thể chính là con của con quái vật khổng lồ đang trồi khỏi thị trấn.
Với một Yokai cấp bậc ấy, muốn sinh được hậu duệ là chuyện gần như không thể. Một đời có khi chỉ có một đứa con, mà đứa con đó lại là tất cả tình thân, là hy vọng, là lý do tồn tại của nó.
Nghĩ đến việc chính mình đã tận tay đoạt đi thứ thân nhân duy nhất ấy, Nobita chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Với loài thông thường đã đủ để khiến chúng điên cuồng trả thù, huống hồ một Yokai cổ đại, có trí tuệ cao, uy lực sánh với thiên tai.
Con quái vật kia chắc chắn sẽ không bao giờ dừng lại.
Hanami đi phía trước, bước chân bỗng chậm lại.
Nobita lập tức hiểu hắn đang nghĩ gì.
Trên người Hanami, vẫn còn mùi máu của con Ōmukade nhỏ. Nếu con quái vật trưởng thành lần theo dấu vết, người nó tìm không phải cả đoàn, mà là chính Hanami.
Cho nên Hanami đã hạ quyết tâm.
Hắn muốn tách khỏi đoàn, chạy sang hướng khác để dẫn quái vật đi, đổi lại cơ hội sống cho hơn trăm người phía sau.
Nobita muốn mở miệng giữ hắn lại, nhưng cổ họng nghẹn cứng.
Hanami… là người duy nhất trong đoàn có đủ sức đấu cầm chân trong giây lát. Nói không chừng, lựa chọn đó còn có thể cứu cả thành Tsukimidai.
Trong khi Hanami chuẩn bị bước sang con đường khác, Nobita lại nghĩ đến một nỗi lo còn lớn hơn.
Nam Tước Dekisugi liệu có thể đánh thắng con Ōmukade đó không?
Đúng là Nam Tước là một Siêu Phàm Giả vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng đối thủ lần này không phải một Yokai mạnh. Mà là một tai họa cổ xưa, một sinh thể mà lịch sử ghi chép cũng chỉ dám miêu tả bằng những từ như “thảm họa” “hung thần” “tiểu long sát”.
Nếu dẫn nó tới thành Tsukimidai, dù Nam Tước có ngăn được hay không, cư dân nơi đó vẫn có nguy cơ phải đối mặt như thành phố bị hủy diệt, hàng chục nghìn người chết. Chiến tuyến của đế quốc bị xé toạc.
Nobita cắn chặt răng.
Cậu hiểu một chuyện. Đưa con quái này đến Tsukimidai có thể còn tệ hơn để nó phá hủy thị trấn họ vừa chạy khỏi.
Nhìn bóng lưng Hanami khuất dần, Nobita chợt thấy tim mình co lại.
Không suy nghĩ thêm một khắc nào, cậu lao ngay về phía bác sĩ Mei, vừa thở hổn hển vừa xin nàng một lượng lớn nước thuốc.
Mei chưa kịp hỏi gì, đã nhìn thấy trong mắt Nobita ánh quyết tâm đến mức đáng sợ.
Không nói thêm, nàng đưa cho cậu ba bình thuốc hồi phục mạnh, thứ vốn dành cho các Siêu Phàm Giả trên tiền tuyến.
Nobita cầm lấy, lập tức quay người chạy thẳng về hướng Hanami đã đi.
Cậu biết rõ ở thời khắc này, thứ duy nhất cậu có thể dựa vào chính là cây cung Ibi đang bám trên tay mình.
Một con Ōmukade trưởng thành có thể dài hơn mười mấy cây số, đường kính thân thể lớn như một ngọn núi đổ sập, mỗi lần nó cựa mình đất đá đều vỡ nát.
Nhưng Nobita lại nghĩ đến một khả năng khác:
“Cơ thể nó lớn như vậy… nhưng linh hồn chưa chắc đã tương ứng.”
Nếu cậu dùng Mũi Tên Linh Hồn đánh trúng…
Nếu cậu tìm được đúng điểm yếu linh tính trong cơ thể nó…
Có lẽ cậu có thể khiến nó trọng thương.
Thậm chí là giết chết nó.
Đó là hi vọng mong manh duy nhất.
Vì trời tối đen, lại phải vội vã di chuyển, nên đoàn người phía sau không ai nhận ra Hanami và Nobita đã tách khỏi đội hình.
Đến khi có người hô lên, mọi người mới phát hiện hai người đã biến mất, lúc đó tất cả đều hiểu rằng đã muộn rồi.
Hai người họ đã quyết định đi vào con đường không thể gọi về.
Hanami chạy phía trước, từng bước dẫm xuống mặt đất tạo ra tiếng “rầm rầm” nhỏ, cố ý để lại dấu vết thu hút Ōmukade.
Đang chuẩn bị tăng tốc để rời xa đoàn người, hắn bỗng nghe phía sau vang lên tiếng gọi quen thuộc:
“Chú Hanami! Đợi cháu với!!”
Hắn khựng lại trong một thoáng, rồi lập tức xoay người, sắc mặt chuyển sang giận dữ thật sự.
“Cháu làm cái gì ở đây vậy, Nobita?! Mau quay lại đoàn ngay! Đây không phải chỗ để đùa!”
Nobita chạy tới, còn chưa kịp chỉnh lại hơi thở, vội giải thích lý do, nói về khả năng của cây cung, về cơ hội rất nhỏ nhưng có thể tồn tại.
Hanami nghe xong, gương mặt không những không giãn ra mà càng thêm đen ngòm.
“Không được!”
Giọng hắn thấp đi, nhưng áp lực lại như thép.
“Ta còn khó sống sót. Ngươi đi theo thì chỉ có chết! Đừng có…”
Hắn chưa kịp nói hết câu thì đã quay phắt người lại, chạy vút đi như một mũi tên. Rõ ràng hắn quyết tâm không để Nobita có cơ hội theo kịp.
Nhưng Nobita cũng không hề có ý định dừng lại.
Mũi Tên Linh Hồn có thể gây thương tổn Ōmukade nhưng đó là chỉ khi bắn trúng linh hồn của nó.
Mà nó lại là phần khó nhất. Phần lớn thân thể con quái vật nằm sâu trong lòng đất, chỉ trồi lên một đoạn ngắn, nhiều nhất là một phần năm chiều dài.
Dù vậy, tốc độ của nó vẫn cực nhanh, Nobita ước chừng chắc phải trên mười điểm Tốc Độ, thậm chí có thể cao hơn.
Nếu nó cảm thấy sát khí, nó hoàn toàn có thể lặn xuống đất hoặc vặn thân né tránh. Dùng Mũi Tên Linh Hồn bắn giữa không trung xác suất trúng mục tiêu gần như bằng không.
Chính vì vậy Nobita mới cần Hanami.
Cậu cần người lớn này mang mình tiếp cận, đặt bản thân vào góc độ mà Ōmukade không thể tránh hoặc không kịp phản ứng.
Nobita xiết chặt tay, dồn toàn bộ sức lực vào chân.
Bắn Vọt Cực Hạn!
Thân thể cậu như xé gió lao đi, để lại sau lưng một vệt bụi dài.
Chỉ vài chục giây, Nobita đã đuổi kịp bóng lưng Hanami, vừa chạy vừa cố hét lên kế hoạch của mình. Nhưng tiếng gió rít qua tai quá lớn, ngay cả bản thân cậu cũng không chắc mình nói rõ hay không.
Cậu cứ nghĩ Hanami sẽ phớt lờ hay quát cậu quay về.
Nhưng đúng lúc Nobita chuẩn bị hụt hơi…
Hanami bỗng giảm tốc, quay phắt người lại.
Một cánh tay hắn vung ra, kéo Nobita lên vai như nhấc một bao vải nhẹ. Cơ thể Nobita nảy lên rồi ổn định trên lưng hắn, trước mắt là quang cảnh giật lùi điên cuồng khi Hanami tiếp tục tăng tốc.
“Nobita!”
Giọng Hanami vang lên giữa tiếng gió ầm ầm.
“Cháu chắc mình kế hoạch thành công được bao nhiêu phần trăm?!”
Nobita cắn răng. Cậu không dám nói dối.
“Cháu… không biết!”
Gió quất vào mặt, nhưng Nobita vẫn nói tiếp bằng hết sức mình:
“Nhưng bây giờ chúng ta không còn đường lui nữa!”
Hanami chỉ im lặng đúng một nhịp tim.
Rồi hắn gầm lên, khí thế như có thể xé toạc cả bầu trời:
“Được!! Bám chắc vào! Ta phải tăng tốc!!!”
Không khí quanh họ phát ra tiếng nổ khô khốc, âm thanh đặc trưng khi một vật thể vượt qua bức tường âm thanh.
Nobita trợn mắt. Bọn họ… đã vượt tốc độ âm thanh?
Nhưng cậu không còn tâm trí để xác định nữa, gió rít như dao cứa vào mặt, tất cả cảnh vật hai bên bị kéo dài thành những mảng màu mơ hồ.
Cậu vội mở túi đồ, lôi ra những thứ mình đã mang theo.
Đầu tiên là thịt và máu Oni.
Thứ trên người cậu là hàng tốt nhất cũng là ít nhất, vốn dùng để chế thành thuốc giúp hiệu quả tăng nhiều. Nhưng bây giờ cậu chỉ còn có thể ăn uống sống.
Ngay khi nuốt vào, cơ thể cậu bùng nổ sóng nhiệt.
Giống nhu có lửa đỏ chảy khắp mạch máu, từ bụng tràn lên ngực, rồi lan đến đầu ngón tay. Cơ bắp toàn thân co giãn rồi lại đàn hồi, cảm giác như đang được tái cấu trúc, mạnh mẽ hơn từng giây.
HP cùng Thể Lực cực hạn tuôn lên như nước tràn khỏi bờ.
Không cần mở máy chơi game, Nobita cũng cảm thấy cả hai đều tăng ít nhất trăm điểm.
Sau đó, Nobita điên cuồng uống thuốc hồi phục ngưng tụ Mũi Tên Linh Hồn.
Thứ này có thể ngưng tụ trước, nhưng đồng thời chỉ có thể tồn tại một mũi. Và nó cũng là cơ hội duy nhất của cậu.
Phía trước, Hanami vẫn lao như tên bắn, nhưng lúc này cả hai đã hoàn toàn mất dấu Ōmukade. Con quái vật khổng lồ ấy đã chui sâu xuống lòng đất, im lìm như chưa từng tồn tại.
Chính điều đó mới là đáng sợ nhất.
Nó có thể trồi lên bất cứ lúc nào, từ bất cứ hướng nào.
Hanami chỉ còn biết hướng đến cái hố khổng lồ từng là thị trấn, nơi khả năng cao nhất có thể lần ra tung tích của nó. Vào đúng lúc ấy, Nobita phía sau đã gần như khô kiệt hoàn toàn.
Từ khi bắt đầu ngưng tụ mũi tên, Nobita đã tiêu hao ít nhất một ngàn điểm Thể Lực và không dưới một trăm điểm HP. Nếu không phải nhờ bác sĩ Mei đưa cho thuốc hồi phục trước khi cậu rời đoàn, Nobita giờ hẳn đã gục xuống từ lâu, thậm chí, lượng tiêu hao này đủ để giết chết cậu vài lần.
Nhưng đổi lại, bên trong cơ thể Nobita, Mũi Tên Linh Hồn vốn vô hình đã ngưng tụ thành một bóng dáng mờ nhạt, như một tia sáng siết lại trong lòng ngực.
Một mũi tên duy nhất, nhưng mang theo toàn bộ sức mạnh mà Nobita dồn vào.
Khi Hanami cuối cùng cũng tới mép hố sâu, hắn không chần chừ, cõng Nobita rồi nhảy thẳng xuống. Chiều sâu mấy trăm mét, nhưng Hanami chỉ cần vài lần đạp vào vách đất để giảm lực rơi, hạ xuống mặt đất bên dưới một cách nhẹ nhàng đến khó tin.
Cả hai ngay lập tức đảo mắt quan sát.
Xung quanh tối mù, đất đá vỡ vụn, hơi ẩm bốc lên từ lòng đất như một lời cảnh báo. Không thấy bóng dáng Ōmukade đâu cả.
Nhưng Linh Cảm của Nobita thì gào thét điên cuồng.
Không phải một điểm, mà như gai nhọn đâm từ tứ phía, báo hiệu nguy hiểm trùng trùng.
Nobita nắm chặt lấy dây cung, mồ hôi lạnh từ gáy trượt xuống sống lưng. Cậu mở miệng định báo cho Hanami biết nó đang ở đâu thì…
“GÀOOOOOOOO!!!!”
Một tiếng gầm như tiếng rồng phẫn nộ xé nát không khí, mạnh đến mức cả lòng đất rung lên. Ngay khoảnh khắc đó, Nobita cảm giác màng nhĩ như bị xé rách, đầu óc choáng váng, cơ thể suýt ngã quỵ.
Hanami cũng phải quỳ một gối xuống mới giữ được thăng bằng.
Từ sâu trong bóng tối, sát khí khổng lồ tràn ra như muốn bóp nghẹt cả không gian.
Âm thanh gào thét đột nhiên biến mất hoàn toàn.
Trong khoảnh khắc yên lặng bất ngờ ấy, Nobita tưởng con quái vật đã dừng lại.
Nhưng khi cậu đưa tay chạm lên má, ngón tay lập tức dính đầy chất lỏng ấm nóng. Chỉ đến lúc nhìn thấy vệt máu trên lòng bàn tay, Nobita mới nhận ra cậu đã hoàn toàn điếc.
Hai lỗ tai không ngừng rỉ máu.
Ngay khi ý thức còn chưa ổn định, một khối bóng khổng lồ ập xuống phía trước.
Ōmukade lao đến với lực đạo như một đoàn tàu mất kiểm soát, khiến cả nền đất dưới chân rung lên như sắp vỡ thành nghìn mảnh. Luồng khí ép bật ra từ sức lao ấy suýt quật ngã cả Hanami lẫn Nobita.
Trong giây sát sinh tử bản năng ấy, Nobita bật lên phản xạ, kéo dây cung, bắn ra mũi tên.
Nhưng khi mũi tên chạm vào phần đầu của Ōmukade…
Nó vỡ tung như một quả bóng bay bị kim đâm thủng.
Lực trùng kích khủng khiếp ném cả Nobita lẫn Hanami bay ngược ra sau mấy chục mét.
Ngay sau đó, một biển sương độc xuất hiện, đặc quánh đến mức che kín toàn bộ không gian dưới lòng đất. Thứ khí độc ấy nhuộm màu xanh xám, xoáy lại thành từng đám như có sinh mệnh riêng, trườn trượt về phía họ.
Hanami lập tức đưa tay bịt miệng Nobita, rồi kéo cậu ép sát xuống đất.
Hắn bây giờ đã chịu thương vô cùng nặng. Mắt mù, tai điếc, cơ thể rách nát bởi cú va đập, giờ đây còn phải hít phải độc khí. Nhưng Hanami vẫn dùng cơ thể mình che lấy Nobita, không cho cậu hít phải dù chỉ một chút độc.
Trong bóng tối ngột ngạt và đầy khói độc ấy, hai người nằm bất động.
Thời gian kéo dài như đã qua cả ngày, nhưng thực tế chỉ mới trôi qua khoảng nửa tiếng.
Cho dù đến lúc độc khí dần loãng đi. Vẫn không có bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng tim Nobita đập hỗn loạn trong lồng ngực.
Đến khi Hanami không còn chịu nổi, quỵ xuống, cơ thể như không còn chút sức lực.
Nobita run rẩy đỡ lấy hắn, rồi ngẩng đầu lên theo trực giác.
Và lúc đó, cậu nhìn thấy nó.
Ngay trên đầu họ, trong vùng tối đặc quánh của trần hố sâu.
Một cái đầu khổng lồ, trắng bệch, mang những nét mặt người méo mó trộn cùng dáng rồng và cơ quan của loài rết.
Ōmukade đang treo ngược trên cao, thân dài đến vô tận cuộn lại từng lớp như dãy núi, vô số chân bấu vào thành đất như những chiếc câu liêm sống.
Nó đang nhìn thẳng vào Nobita.