Chương 210: Nguy cơ.
Hanami vừa kết thúc phần lý thuyết, lập tức ra lệnh bắt cả đội bước vào phần khó nhất: tự tay mổ xẻ Yokai.
Đến lượt Nobita, sắc mặt cậu tái xanh thấy rõ nhưng vẫn cố gắng quỳ xuống, cầm dao lên.
Lúc đứng bên nhìn Hanami làm, Nobita chỉ cảm giác hơi ghê. Nhưng khi chính tay cậu cắt vào lớp da nhão của Gaki… cậu lập tức hiểu vì sao dân binh lão luyện bên cạnh vẫn muốn tránh nhiệm vụ này.
Mùi tanh, hôi, nồng đến mức bỏng cả mũi.
Lớp máu thịt mềm nhũn, dính dính như bùn loãng.
Tiếng “rắc… rắc…” của xương.
Tệ nhất không phải cảnh tượng hay mùi vị.
Mà là cảm giác nó giống con người quá mức.
Cấu trúc mô, vị trí nội tạng, cách khớp nối… dù mắt thấy đó là một Yokai dị hình, nhưng cảm giác trong tay vẫn như đang “mổ xẻ một người chết”.
Nobita run tay, mỗi lần dao chạm vào da đều như đang cắt vào lòng mình. Cả thể xác lẫn tinh thần đều có một loại chấn động khó mô tả.
Nhưng cậu vẫn cắn răng làm.
Kiên trì đến cùng.
Cho đến khi hoàn thành con cuối cùng trong nhóm cần xử lý.
Khi đội dân binh đã gom hết nguyên liệu vào bao, Hanami mới đứng dậy, phủi tay và ra lệnh:
“Được rồi. Việc thu gom đã xong. Chúng ta tiếp tục tiến lên.”
Giọng hắn bình tĩnh, nhưng Nobita nghe thấy rõ vẻ hài lòng, vì không ai bỏ cuộc giữa chừng.
Kỳ thực, đến đây chuyến đi săn đã hoàn thành một nửa, thậm chí hơn. Bởi chỉ riêng thịt của con Aka Oni mà họ hạ lúc nãy đã đủ để nuôi hơn một ngàn người trong thị trấn suốt cả tuần.
Đương nhiên, người thường không thể ăn trực tiếp thịt Oni như món nướng hay hầm miếng lớn. Nhưng nấu thành cháo thịt băm, canh hầm xương, thêm thảo dược thì lại an toàn và bổ dưỡng, đủ để no bụng qua nhiều ngày.
Tuy vậy, ấy cũng chỉ là lương thực ngắn hạn.
Thịt Oni để lâu sẽ biến chất, bao nhiêu chế biến cũng vô ích.
Cho nên đội săn vẫn phải tìm thêm nguồn mới như thực vật, nấm dại, lương khô, thú hoang hoặc bất kỳ Ma Vật có thể xử lý được.
Hanami quét mắt qua tất cả:
“Đừng tưởng có một con Oni là xong. Hôm nay mục tiêu chính vẫn chưa thực sự bắt đầu đâu.”
Nobita siết cung, hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh.
Cậu biết phần nguy hiểm nhất của chuyến đi chỉ mới bắt đầu.
Khu vực đội dân binh đang đứng nằm ở mép ngoài thị trấn, không hoàn toàn hoang vu, nhưng cũng chẳng có gì để dùng.
Từ vị trí cao nhìn xuống, toàn bộ thị trấn trải ra như một vòng tròn chưa trọn vẹn.
Vòng ngoài là lớp tường rào gỗ và đá, dựng lên bằng tất cả vật liệu còn sót lại. Những khúc gỗ chưa gọt kỹ, đá xếp tạm bợ, vài đoạn giàn giáo xiêu vẹo dựng bên cạnh, như thể chỉ cần một trận gió mạnh là có thể đổ ập xuống.
Tiếp theo là vành đai nhà dân, nơi từng con đường nhỏ từ nhiều hướng hợp lại, tạo thành mạng lưới vòng quanh thị trấn. Cả khu chia thành từng cụm dân cư nhỏ, mỗi cụm là nhà cửa của vài gia đình.
Hướng Đông, ngay chỗ hai con đường giao nhau, là khu chợ hoặc đúng hơn là tàn tích của nó.
Hướng Tây là doanh trại dân binh, nơi dựng lên một khoảng trống lớn để làm sân huấn luyện. Từ xa đã thấy giá vũ khí đã nát, vài tấm bia tập bằng gỗ còn dính vết chém cũ.
Hướng Nam là cổng lớn ra vào thị trấn, dưới cổng có một đường chiến hào nông, nước đọng đục ngầu, bên cạnh là mấy luống rau nhỏ được trồng sát tường.
Hướng Bắc là khu quan trọng nhất gồm nhà trưởng trấn, nhà hội đồng, kho lương và một đền nhỏ. Tại nơi khắc nghiệt như Phù Tang Giới, nhà kho và đền thờ thậm chí còn được gia cố tốt hơn cả nhà dân.
Ở chính giữa thị trấn là quảng trường, một khoảnh đất vuông lát đá, đơn sơ nhưng gợi cảm giác quen thuộc. Đây vốn là nơi dân tụ tập mỗi chiều để nghe thông báo, chuyện trò hoặc xem biểu diễn của trẻ con, giờ thì trống rỗng và lạnh tanh.
Muốn có thêm lương thực, thuốc men, kim loại hay bất kỳ thứ gì đáng giá, đội dân binh buộc phải tiến sâu hơn vào khu chợ hoặc khu công trình phía Bắc.
Hai nơi đó đều giàu vật tư nhất, cũng đầy Yokai nhất.
Mà theo Hanami đánh giá, nguy cơ lớn nhất nằm ngay tại đó. Những góc tối, tòa nhà sập, mái vách mục nát, là nơi Yokai thích ẩn mình nhất sau khi đêm đến.
Cả đội tạo thành đội hình vòng tròn, Nobita đứng giữa cảnh giác, rồi từ từ áp sát căn nhà gần nhất.
Khu vực này nằm ở rìa phía Nam của thị trấn nên vốn dĩ nhà cửa đã không nhiều, mà qua chiến sự và Yokai phá hoại lại càng tiêu điều hơn.
Từ bên ngoài, căn nhà đã trông tàn tạ, nhưng bước vào trong còn thảm hơn: mái sập loang lổ, tường gỗ bị móc rách từng mảng, bàn ghế gãy ngang, nền đất đầy dấu chân hỗn loạn. Rõ ràng nơi này từng bị thứ gì đó đột nhập, lục tung mọi ngóc ngách rồi bỏ đi sau khi phá sạch.
Cả đội không nói lời nào, chỉ chia nhau tản ra, soi từng chỗ một bằng ánh đèn dầu nhỏ. Nobita vẫn đứng gần trung tâm đội hình, mắt quét khắp nơi, dây cung luôn căng nhẹ.
Sau một hồi lục soát, thứ còn dùng được chỉ đếm trên đầu ngón tay: một cái xẻng có tay cầm gãy đôi, vài chiếc bao vải rách nhưng còn có thể tận dụng và một cây cuốc với khớp lỏng sắp bung.
Những món đồ lớn hơn thì không thể mang theo, mà cũng không phù hợp đưa xuống hầm trú ẩn. Ngôi nhà đầu tiên xem như không có thu hoạch đáng giá.
Cả đội đổi đội hình, men sang những căn nhà kế bên. Nhà thứ hai không khá hơn bao nhiêu, đồ đạc bị đập phá, tủ bếp bị lật ngửa, mọi ngăn chứa đều trống trơn.
Không có lương thực hay vật dụng quan trọng. Nhà thứ ba, thứ tư cũng tương tự, chỉ còn lại mảnh vụn và những dấu hiệu rõ rệt cho thấy Yokai đã từng mò đến ăn sạch mọi thứ còn có thể nuốt được.
Tuy vậy, đội vẫn không phải hoàn toàn trở về tay trắng. Trong một căn bếp bị cháy sém, Hanami tìm thấy một thùng dầu lớn, còn đến phân nửa. Chỉ riêng nó thôi đã đủ để kéo dài thời gian chiếu sáng dưới hầm thêm mấy ngày, thậm chí nửa tháng nếu dùng tiết kiệm.
Còn Nobita tìm được ba bốn con dao bếp nhỏ còn sắc bén, dù không dùng làm vũ khí được, nhưng rất thích hợp để xử lý chút việc vặt.
Riêng lương thực thì hoàn toàn không còn gì. Tất cả chum gạo đều sạch bóng, thậm chí đến cặn cũng không còn. Dấu vết cào xé, bới móc cho thấy rõ chúng đã bị đám Gaki vét sạch từ lâu.
Khu vực rìa thị trấn xem như không còn hy vọng. Hanami nhìn thoáng qua Nobita, rồi ra hiệu cho cả đội tiếp tục tiến về phía bắc.
Càng tiến gần trung tâm thị trấn, Yokai xuất hiện dày đặc hơn hẳn. Chúng lang thang ngay giữa đường, chui trong mái nhà sập, thậm chí nấp trong những khe tường rạn.
Nhưng Hanami không cho phép đội động thủ. Chỉ cần gây ra tiếng động lớn, những con quanh đó sẽ lập tức ùa tới. Một nhóm dân binh nhỏ như họ tuyệt đối không chịu nổi bị vây công. Vì vậy, cả đội chỉ âm thầm lách qua chúng, giữ khoảng cách ổn định.
Đến khi đặt chân vào khu chợ, Nobita còn đang nghĩ Hanami sẽ dẫn đội vào khu sạp hàng đổ nát để tìm lương thực còn sót lại. Nhưng chú ấy đột ngột rẽ khỏi hướng ấy, đi thẳng về phía dãy nhà dân nằm sát mé chợ.
Mọi người thoáng nghi hoặc, nhưng Hanami chỉ nói “theo ta” không ai dám trái lệnh.
Khi cả đội dừng lại trước một căn nhà có vẻ rộng rãi và chắc chắn hơn hẳn những nhà dân bình thường, Nobita mới hiểu vì sao Hanami đổi hướng. Tuy cậu không nhớ rõ chủ nhân là ai, nhưng nơi đây xem ra có thể tìm được càng nhiều thứ.
Một dân binh lớn tuổi đi cùng lập tức thì thầm giới thiệu cho cậu:
“Đây là nhà của Namu, thợ săn chính của thị trấn.”
Vừa nghe vậy, Nobita lập tức hiểu. Nếu nhà của một thợ săn lão luyện, thì vật tư, vũ khí, đồ săn, công cụ chế tác hay bẫy rập… chắc chắn phong phú hơn bất kỳ nơi nào khác.
Họ bước vào trong.
Bên trong nhà Namu cũng bị phá hỏng, nhưng hoàn toàn khác những căn nhà Nobita từng vào trước đó. Không có dấu hiệu bị lục tung triệt để hay đập phá điên cuồng như kiểu Gaki. Chỉ là đồ đạc bị xáo trộn, vài chỗ đổ bừa bãi, hẳn là do một thứ gì đó gấp rút rời đi hoặc quay về giữa hỗn loạn.
Hanami lập tức phân người tản ra tìm kiếm vật dụng quan trọng. Riêng hắn lại ra hiệu cho Nobita đi theo mình, dẫn cậu vào phòng ngủ của Namu, nơi trông có vẻ ít bị động tới nhất.
Hai người dùng đèn dầu soi trên sàn gỗ. Hanami đột nhiên cúi xuống, chống đầu gối, dùng mũi kiếm móc nhẹ một khe sàn ở góc phòng. Một tấm ván gỗ bật lên, để lộ khe tối bên dưới.
Từ đó, Hanami kéo ra một chiếc hộp dài.
Nobita mở to mắt nhìn. Chiếc hộp dài hơn hai mét, bằng gỗ cứng màu nâu đậm, nặng trịch nhưng được xử lý rất khéo. Trên nắp hộp khắc những dòng chữ vàng đã sẫm màu theo thời gian, không phải chữ viết của Đế quốc, cũng chẳng phải bất kỳ dạng ngôn ngữ Nobita từng nhìn thấy.
Chiếc hộp khiến Nobita thoáng rùng mình ngay cả khi chưa nhìn thấy bên trong. Chỉ cần nhìn bề ngoài, cậu đã cảm giác nó không hề thuộc về một căn nhà thợ săn trong thị trấn nhỏ bé này.
Một món đồ như vậy… phải đặt trong kho báu của lãnh chúa, trong kho chiến lợi phẩm của samurai nổi tiếng hay thậm chí trong điện thờ của Âm Dương Sư thời cổ đại mới xứng.
Hanami cũng mang nét mặt phức tạp giống thế.
Hắn đặt tay lên nắp hộp gỗ, khẽ vuốt như đang chạm vào một ký ức xa xưa:
“Thứ này… là chiến lợi phẩm của ta với Namu lúc còn trực tiếp theo Nam Tước Dekisugi,” hắn bắt đầu chậm rãi, giọng trầm trầm.
“Ngày đó, chúng ta được lệnh tiêu diệt một ổ Yokai tạo thành trại cướp. Lũ đó quấy nhiễu suốt tuyến đường thương nghiệp phía Đông. Sau ba ngày truy kích và chiến đấu, đám Yokai bị diệt. Trong đống tàn tích, chúng ta tìm thấy vật này.”
Hanami dừng một chút, như nhớ lại cảnh tượng năm xưa – máu, tiếng hét, Yokai gào rống và chiếc hộp thần bí nằm giữa nền đất cháy sém đó.
“Namu khi ấy bị thương rất nặng,” hắn tiếp. “Nam Tước liền đặc cách ban thưởng cây cung này cho hắn.”
“Nhưng về sau…”
Hanami khẽ thở dài.
“Chúng ta phát hiện không ai có thể sử dụng nó cả. Thậm chí kéo dây cũng thấy rõ nó từ chối mình. Cuối cùng, Namu chỉ coi nó như món đồ sưu tập.”
Nói tới đây, Hanami mới mở nắp hộp.
Nobita nghiêng người nhìn vào.
Ngay lập tức tim cậu như nghẹn lại.
Bên trong là một cây cung Daikyū, dài gần hai mét, thân uốn cong mềm mại nhưng toát lên khí thế hung hồn, như rồng đỏ nằm ngủ.
Thân cung đỏ son, sắc đỏ đậm như cổng Torii bước vào điện thần.
Dây cung đen tuyệt đối, không phản chiếu ánh sáng, như một sợi bóng tối bị kéo dài thành hình dây.
Trên thân và hai đầu cung là hàng trăm bùa chú, dán kín từ đầu đến cuối, nhưng chẳng giống bất kỳ loại bùa Âm Dương Đạo hiện đại nào.
Không phải bùa giấy mà giống như bùa khắc, từng ký tự như được viết bằng lửa và đóng dấu xuống gỗ, vẫn ánh lên sắc vàng nhàn nhạt trang nghiêm dù đã trải qua bao năm tháng.
Nobita nhìn mà không thốt được lời.
Hanami nhìn cây cung và nói nhỏ:
“Nguồn gốc nó… cực kỳ cổ xưa. Thậm chí có lẽ còn tồn tại từ trước khi Đế Quốc Mặt Trời Đỏ được lập.”
Hắn nhìn Nobita, rồi nhìn cây cung, và giọng hắn trở nên trầm sâu:
“Nó đến từ thời kỳ nguyên thủy của Phù Tang Giới. Khi mà nhân loại, Yokai và thần linh còn là ba thế lực đối đầu nhau. Một thời mà thần linh vẫn xuất hiện giữa nhân gian, còn Yokai và loài người giao chiến không ngừng.”
“Về sau thần linh ẩn đi, Yokai và con người mới dần chấm dứt chiến tranh, rồi chung tay dựng nên Đế Quốc Mặt Trời Đỏ ngày nay.”
Nobita nghe Hanami nói, trong đầu lập tức nhớ lại những gì mình biết về Yokai.
Đúng là từng có một thời, Yokai cũng là con dân của Đế quốc, ít nhất là một bộ phận. Phần lớn là các Yokai hiền lành hoặc có trí tuệ, sống xen với nhân loại.
Còn các Yokai ác, chừng nào chúng không phạm luật, vẫn được phép đi lại, buôn bán, sinh sống trong phạm vi Đế quốc như bình thường.
Nhưng tất cả thay đổi khi chiến tranh với Ma Giới Quân Đoàn bùng nổ.
Rất nhiều Yokai ác bị xúi giục, bị mê hoặc hoặc bị điều khiển mà phản bội Đế quốc. Lần phản bội ấy gần như hoàn mỹ đến đáng sợ. Chúng đồng loạt tạo phản, hợp sức với quân đoàn Ma Vật khiến tuyến phòng thủ tiền tuyến của Đế quốc suýt sụp đổ, trong lòng quốc gia lại sinh nội loạn.
Từ ngày đó, quan hệ giữa nhân loại và Yokai rơi xuống mức thấp nhất.
Không còn ai phân biệt tốt hay xấu. Chỉ cần là Yokai, dù hiền lành hay trung lập, đều bị săn đuổi và giết ngay khi bị phát hiện. Sợ hãi và thù hận khiến mọi thứ trở nên mù quáng.
Trong tất cả, đau khổ nhất chính là đám con lai – những người có một nửa huyết thống Yokai và một nửa nhân loại.
Bọn họ bị cả hai bên ghét bỏ, bị xem như tạp chủng, thường bị xua đuổi, thậm chí tấn công vô cớ. Có thể nói là gặp ai cũng phải đề phòng, gặp ai cũng bị ghét.
Chỉ đến khi Thiên Hoàng ra tay, tình hình mới thay đổi.
Ngài ban lệnh rằng: “Chuyện của đời trước không liên quan đến đời sau.”
Đồng thời tuyên bố đón nhận toàn bộ Bán Yêu trên Đế quốc, đưa họ về dưới trướng mình, nuôi dưỡng, đào tạo và huấn luyện thành một trong những quân đoàn mạnh nhất của Đế quốc.
Từ đó, mối quan hệ giữa con người, Yokai hiền lành và Bán Yêu mới dần cải thiện lại, dù vẫn còn không ít tiếng bàn tán trong bóng tối.
Nhưng dù thế nào… vết thương của thời đại ấy chưa bao giờ hoàn toàn biến mất.
Hanami ra hiệu cho Nobita cầm thử cây cung. Cậu hít sâu một hơi, rồi cẩn thận đặt tay lên thân cung.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay cậu chạm vào bề mặt gỗ đỏ, một loạt hình ảnh mơ hồ như những mảnh ký ức bị xé nát lướt thẳng qua trước mắt, nhanh đến mức cậu không tài nào nắm bắt được, nhưng đủ để khiến cậu cảm giác như linh hồn mình rung chuyển.
Song song với đó, Nobita nhận ra cơ thể như được khoét mở thêm một giác quan mới. Mọi thứ chung quanh cậu bỗng trở nên sắc nét lạ thường, dù cậu chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong túi áo, máy chơi game rung lên liên tiếp, báo hiệu có thông tin mới được cập nhật. Nhưng Nobita còn chưa kịp để tâm. Cậu bị hút vào cảm giác kỳ lạ từ cây cung nhiều hơn.
Cậu cúi xuống quan sát thứ đang nằm trong tay mình, kinh ngạc nhận ra chiều dài cây cung đã thay đổi, thu ngắn lại so với lúc Hanami mở hộp. Nó như đang tự điều chỉnh hình dạng để phù hợp với cậu. Điều đó khiến Nobita càng nắm chắc nó hơn, như thể đó vốn là vật thuộc về mình từ lâu.
Cậu thử kéo dây cung.
Dây cung gần như không có trọng lượng. Nó mềm như một sợi tơ lụa, nhẹ đến khó tin, nhưng khi chạm vào lại cho cảm giác lạnh lạnh, mơ hồ như sương khói. Một sự nhẹ nhàng đầy bất ổn.
Ngay khoảnh khắc dây cung chạm đến giới hạn kéo ấy—thế giới biến đổi hoàn toàn.
Tất cả sắc màu biến mất.
Không còn đỏ, không còn xanh, không còn nâu. Chỉ còn trắng, xám cùng đen chia mặt thế giới thành ba lớp rõ rệt:
Trắng là những thứ vô tri vô giác như nhà cửa, vật dụng, đất đá.
Xám là sinh mệnh bình thường gồm người và động thực vật.
Đen là đám Yokai, bất kể hình thái, chúng đều bị bao phủ trong bóng tối đặc quánh.
Không chỉ thế, Nobita còn nhìn xuyên qua được cả những bức tường, như tầm mắt cậu vừa được mở ra một tầng thấu thị. Toàn bộ Yokai trong thị trấn lộ rõ dưới dạng những dấu vết đen đặc, mỗi con như phát sáng theo cách ngược lại với ánh sáng.
Trong vô thức, Nobita khóa vào một đống đen đang bò sát mặt đất: một con Ao Oni đang ẩn trong sân nhà, chuẩn bị tập kích họ.
Cậu thả dây cung.
Không có tên, nhưng âm thanh “vút” lạnh buốt vẫn vang lên, một thứ tiếng chỉ tồn tại trong cảm giác hơn là trong không khí. Và ngay lập tức, ở sân nhà đằng xa, đầu con Ao Oni vỡ toang như bị đạn bắn, ngã gục không kịp phản ứng.
Tất cả chỉ xảy ra trong một nhịp thở.
Hanami đứng ngay cạnh Nobita là người đầu tiên phản ứng lại. Hắn quay mạnh sang, nửa bất ngờ nửa cảnh giác, vì vừa rồi hắn thấy quá rõ… đôi mắt Nobita đã đổi màu.
Đồng tử đen biến mất.
Thay vào đó là một màu đỏ rực, sâu như ngọn lửa bị nén lại.
Giữa lòng đồng tử, một bông hoa anh đào năm cánh xoay chầm chậm, tỏa một loại áp lực khiến người khác vô thức muốn tránh sang bên.
Vừa bắn xong, Nobita lập tức như bị kéo bật khỏi trạng thái kỳ dị ấy. Toàn thân hụt xuống, cậu quỳ gối ngay trên nền đất, thở dốc từng hơi.
Cú bắn đó, một đòn chưa từng tồn tại trong kỹ thuật của cậu, không chỉ đơn thuần mạnh. Nó đốt sạch năng lượng trong cơ thể giống như mũi tên được tạo ra từ chính máu thịt của Nobita.
Chỉ trong khoảnh khắc, một nửa Thể Lực của cậu biến mất, kèm theo khoảng mười điểm HP bốc hơi như chưa từng tồn tại.
Hanami lập tức lao đến, đỡ lấy Nobita đang run rẩy. Vừa mới chạm tay, hắn muốn kéo cây cung ra để giảm gánh nặng cho cậu nhưng ngay cả hắn cũng sững lại.
Cây cung và cánh tay Nobita… đã dính liền vào nhau.
Từ vị trí ngón tay và cổ tay của Nobita, vô số sợi tơ đỏ mảnh như huyết mạch đang đan vào thân cung. Chúng giống như rễ máu, ngoằn ngoèo bám sâu vào làn da, rồi chìm vào mạch máu thật của Nobita. Chỉ cần nhìn thôi đã khiến da đầu tê dại.
Hanami thử dùng lực tách ra, nhưng những sợi tơ ấy không hề nhúc nhích.
Nobita hoảng hốt, vung tay liên tục, cố bứt chúng, nhưng càng chạm vào, chúng càng siết chặt hơn như thể cây cung đang ăn sâu vào người cậu.
Hanami mặt đổi sắc. Năm xưa hắn và Namu đã cẩn thận thử đi thử lại cây cung này rất nhiều lần, chẳng hề xảy ra chuyện gì. Hắn mới yên tâm mang cho Nobita cầm thử. Không ngờ đến giờ nó lại phản ứng như một thứ sống dậy.
Đang lúc cả hai đều không biết phải làm gì thì cây cung chuyển động.
Nó không còn mang hình dạng vũ khí nữa. Toàn thân cây cung mềm ra như nước, chảy dọc theo cánh tay Nobita, ôm lấy phần bàn tay và cổ tay bằng những lớp sóng đỏ.
Chỉ vài giây sau, thứ đó đông cứng lại, biến thành một tấm băng vải màu đỏ quấn quanh tay phải Nobita, trông như một loại găng chiến đấu cổ xưa.
Nếu bỏ qua giây phút kinh dị vừa rồi, Nobita phải công nhận nhìn cũng khá ngầu.
Cậu vừa định mở miệng hỏi Hanami xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thì:
“Rrrrrr… Rrrrrr…”
Máy chơi game rung bần bật.
Nobita khựng lại.
Đó chính là tín hiệu quen thuộc.
Di vật.
Nó đang ở ngay gần đây.
Dù trạng thái kỳ dị khi cầm cây cung đỏ cổ đã biến mất, Nobita vẫn cảm nhận được mơ hồ vị trí của các Yokai quanh khu vực.
Cảm giác ấy như một lớp bản đồ mờ hiện ngay trong đầu cậu, giúp Nobita lập tức khóa được một điểm bất thường đang lẩn bên dưới nền nhà, thứ mà rất có thể đang giữ món di vật.
Ngay khoảnh khắc cảm giác nguy hiểm quét qua da thịt, Nobita bật hét:
“Chú Hanami! Dưới đất!”
Chưa kịp dứt câu, Hanami đã dậm mạnh xuống. Sàn gỗ lập tức nổ tung phá vụn, mặt đất bên dưới nứt rạn lan rộng như bị một con quái khổng lồ đập trúng.
Cả căn phòng rung chuyển dữ dội, lại chưa sập.
Nobita nuốt khan, sống lưng lạnh toát. Cậu biết Hanami mạnh, nhưng một cú dậm chân lại gây chấn động cả khu dân cư thế này, quá vượt tưởng tượng.
Nhưng cơn rùng mình đó chỉ kéo dài một khoảnh khắc, vì ngay sau đó cảm giác nguy hiểm lại ập tới, mạnh hơn trước.
Mù Né tự động kích hoạt.
Không nghĩ, không phân tích, Nobita bật người sang bên, tay phải theo bản năng kéo dây cung cũ, bắn liền mấy mũi tên vào vị trí mình vừa đứng.
Mũi tên còn chưa kịp chạm đất thì mặt đất tự nó mở ra.
Một khe nứt đen ngòm như miệng quỷ há ra giữa nền nhà. Từ trong đó, Nobita thấy rõ thứ vừa định kéo cậu xuống: một sinh vật màu trắng, thân hình khổng lồ, trồi nửa người khỏi bùn đất như từ ác mộng bò ra.
Một con rết trắng khổng lồ.
Dày và to đến mức đường kính thân phải bằng cả một cái thùng phi lớn. Hàng trăm cái chân dài một mét cào loạn vào mép sàn.
Thân nó uốn khúc, dài hơn hai mươi mét, trơn ẩm và trắng nhợt như xác chết. Lớp vảy trên người mềm đến nổi khi nó lắc nhẹ, từng mảng thịt như rung sóng.
Nobita đứng hình đúng nửa giây.
Nó quá lớn.
Quá sai lệch với bất kỳ Yokai mà cậu từng được học.
Hanami không cho con quái kịp trồi lên lần thứ hai. Hắn lao tới, động tác đơn giản nhưng sắc bén đến mức Nobita chỉ thấy một đường sáng đỏ lóe qua.
Mũi kiếm xuyên thẳng vào đầu con rết, rồi trong một lực kéo mạnh, Hanami lôi phăng cả thân nó ra ngoài như kéo một tấm vải bùn dài dằng dặc.
Đội dân binh lúc ấy mới chạy tới và đồng loạt chết lặng. Ai nấy sắc mặt căng cứng. Không ai ngờ trong thị trấn lại có thứ quái vật to như vậy ẩn ngay dưới chân họ.
Thân thể con rết trắng nằm chỏng chơ, chiếm hết căn nhà, hàng trăm cái chân vẫn co giật như muốn bò tiếp.
Máy chơi game trong túi Nobita rung mạnh liên tục, như muốn vỡ tung, báo hiệu thứ di vật kia đang nằm bên trong cơ thể con quái vật vừa bị kéo lên.
Nhưng Nobita không thấy mừng chút nào. Sắc mặt cậu tái mét, Hanami đứng cạnh cũng nặng nề đến mức như bị rút sạch máu.
Cả hai đều vừa nhận ra sinh vật họ đối mặt không phải loại có thể xem nhẹ.
Đó là Ōmukade.
Một Yokai hiếm thấy, thuộc hàng đáng sợ nhất trong các quái rết.
Trong sách miêu tả khi trưởng thành, Ōmukade đủ lớn để quấn quanh cả một ngọn núi bảy vòng rưỡi, chân dài bằng cả lối mòn lên núi, có thể rượt đuổi rồng làm thức ăn, thậm chí nuốt cả những vị thần non yếu.
Mà thứ đang nằm trước mặt họ, mềm nhũn trên mặt đất… chỉ là một con non.
Một tia lạnh chạy thẳng sống lưng Nobita.
Trong khoảnh khắc, cậu nhớ lại hình ảnh trong thị lực thần kỳ ngắn ngủi lúc dùng cây cung đỏ. Khi ánh nhìn của cậu quét về phía dãy núi xa, nơi tiếp giáp rừng sâu, chỉ có một màn đen đặc, như một bức tường của bóng tối tuyệt đối.
Khi đó cậu nghĩ đó chỉ là giới hạn của tầm nhìn. Bây giờ nhớ lại Nobita cảm thấy tim mình như ngừng đập.
Phải chăng cái bóng đen đó không phải bóng tối… mà là một con Ōmukade trưởng thành đang cuộn mình ngủ?
Hanami có lẽ cũng nghĩ đến điều tương tự, bởi sắc mặt hắn trở nên nặng nề chưa từng thấy. Không còn là đội trưởng dân binh bình thường nữa, mà là chiến binh từng đối diện tuyệt cảnh.
Hắn quát lên, giọng như thép nghìn độ:
“Tất cả rút khỏi thị trấn ngay! Lập tức đưa toàn bộ người trong hầm trú ẩn chạy về phía thành! Chỉ có Nam Tước Dekisugi mới có tư cách đối phó thứ này!”
Đội dân binh chưa kịp hiểu, nhưng nhìn thấy ánh mắt Hanami, không ai dám chần chừ. Tất cả lập tức tản ra theo đội hình rút lui, bỏ lại toàn bộ xác Yokai, dụng cụ hay chiến lợi phẩm.
Hanami quay sang Nobita, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Hắn chỉ nắm lấy vai cậu, kéo mạnh như muốn xé cậu khỏi mặt đất:
“Không tìm gì hết! Chúng ta không còn thời gian!”
Nobita bị kéo lảo đảo, vẫn cố liếc nhìn xác con Ōmukade trắng. Máy chơi game vẫn rung không ngừng, như kêu thét, như khóc lóc đòi cậu quay lại. Món di vật quan trọng đang nằm ngay đó, chỉ cách vài bước chân.
Nhưng khoảnh khắc Nobita định vùng khỏi tay Hanami…
Mặt đất dưới xác con quái khẽ nhúc nhích.
Như thể phía dưới còn thứ gì đang bò lên.
Hanami siết chặt tay cậu.
“Đi!”
Nobita cắn răng, quay người lại và chạy theo đội hình. Máy chơi game vẫn rung đến mức như muốn vỡ tung, nhưng cậu không dám nhìn lại nữa.
Ở đâu đó sát trong núi rừng, trong cái bóng đen mênh mông mà Nobita nhìn thấy lúc trước, có một thứ gì đó bắt đầu thức giấc.