Chương 209: Đi săn cùng giải phẫu Yokai.
Thời gian một tháng trôi qua rất nhanh, và quãng thời gian ấy khiến cả Nobita lẫn Hanami đều nhìn đối phương bằng con mắt khác xưa.
Với Nobita, Hanami đúng nghĩa là một ác quỷ huấn luyện: mỗi ngày bắt cậu tập mười sáu tiếng, chỉ chừa đúng sáu tiếng để ngủ, còn lại hoàn toàn không cho nghỉ.
Nhưng càng huấn luyện, Nobita càng nhận ra chú ta là một huấn luyện viên tuyệt vời. Nếu chỉ dựa vào việc tự tập như trước kia, để có được thân thể như bây giờ, Nobita chắc chắn phải mất ít nhất một năm. Còn những kỹ năng chiến đấu, sinh tồn, phản xạ, quan sát mà cậu học trong tháng qua nếu không có Hanami, chắc phải ba năm trở lên mới hiểu và làm được tới mức này.
Còn với Hanami, cái nhìn của hắn về Nobita cũng thay đổi hoàn toàn. Ban đầu câu nói “có thợ săn nhí ở đây” chỉ là một nửa đùa giỡn, vì trên thực tế cho dù đi săn, Hanami cũng sẽ tự dẫn đội dân binh, tuyệt đối không định để Nobita xông ra ngoài đầu tiên.
Chủ ý của hắn chỉ đơn giản là lấy cớ để huấn luyện Nobita.
Nhưng chỉ sau vài tuần, Hanami mới hiểu Nobita không phải đứa trẻ bình thường, cậu là một quái tài thực thụ.
Điều mà Nobita không hay biết là ba cậu đã nhờ Hanami từ trước.
Vị “đội trưởng dân binh quen biết trong thành” mà ông ấy từng nói đến chính là Hanami. Khi nghe ba Nobita kể con trai mình có ý định trở thành Siêu Phàm Giả, Hanami lập tức đồng ý hỗ trợ, xem như một ân tình.
Bác sĩ Mei cũng được nhờ giúp, nếu không có nàng hỗ trợ cho ăn dược thiện thì Nobita chẳng đời nào chịu nổi mức huấn luyện kinh hoàng như vậy.
Thật ra không chỉ vì tình nghĩa. Cả Hanami lẫn Mei đều vô cùng sẵn lòng giúp đỡ, bởi họ biết một chuyện mà Nobita không hề hay:
Nếu không phải có chuyện này xảy ra, ba cậu rất có khả năng trở thành một trong các thuế quan lớn của thành Tsukimidai trong tương lai.
Vì vậy, việc bọn họ hỗ trợ Nobita không chỉ là giúp một đứa trẻ có nhiệt huyết, mà còn là xây dựng mối quan hệ với một gia đình có tiềm lực trong thành.
Nhưng càng dạy lâu, Hanami càng phải thừa nhận một sự thật đáng sợ: thiên phú của Nobita kinh người đến mức khó tin.
Hắn bắt Nobita huấn luyện liên tục mười sáu giờ mỗi ngày không phải vì muốn hành cậu như ác quỷ, mà vì kỹ năng Huấn Luyện Khắc Nghiệt của hắn chỉ kết thúc khi người được huấn luyện không còn chịu nổi nữa.
Hơn nữa, đây là kỹ năng hỗ trợ quần thể, vốn được thiết kế để dùng lên một đội ngũ đông người, còn ở đây chỉ có đúng hai thầy trò. Thế nên tám phần áp lực rèn luyện vốn phải chia cho nhiều người, lại dồn hết lên người Hanami.
Kết quả là mỗi khi khóa huấn luyện kết thúc, thân thể Hanami ê ẩm như bị đánh một trận thừa sống thiếu chết. Mỗi tối đều phải nhờ bác sĩ Mei đắp thuốc, bó gân, xoa bóp mới đứng dậy nổi.
Trong khi đó Nobita… chỉ cần ngủ một giấc.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu như thể được làm mới hoàn toàn, tinh thần phấn chấn, thể lực tràn đầy, y như ngày hôm trước chưa từng chịu hành xác.
Mức độ khôi phục này ngay cả nhiều Ma Vật cũng phải ganh tị đỏ cả mắt, nói chi đến một đứa trẻ mười tuổi loài người.
Điều khiến Hanami run sợ hơn nữa không phải thể lực hồi phục, mà là khả năng biến đổi kỹ năng của Nobita.
Hắn dạy Nobita bất kỳ một Kỹ Năng Thông Dụng nào. Chỉ vài ngày sau, Nobita không chỉ học xong mà còn biến nó thành Kỹ Năng Nghề Nghiệp của các chức nghiệp khác.
Học kỹ năng né tránh của hệ chiến đấu – Phản Xạ Né Tránh. Nobita biến thành Mù Đấu của Võ Tăng, dạng kỹ năng chỉ có bậc tăng nhân thường xuyên chiến đấu trong đêm tối và thiền định mới đạt được.
Học kỹ năng tấn công liên hoàn của nghề viễn trình – Bắn Liên Hoàn. Nobita biến thành Song Bắn của Cung Tiễn Thủ, một lúc bắn hai mũi tên nhanh đến rợn người.
Học Chiến Đấu Chớp Nhoáng, kỹ năng cận chiến dùng khi kẻ địch áp sát. Nobita lại sửa thành Cung Đánh, kỹ năng độc hữu của Cung Binh, dùng cung để tạo sát thương cự ly gần.
Học Di Chuyển Trong Bóng Tối của Sát Thủ, Ninja, Tên Trộm… Nobita lại thay nó thành một kỹ năng hoàn toàn xa lạ, đến mức Hanami cũng không biết thuộc chức nghiệp nào.
Một đứa trẻ mười tuổi, học cái gì cũng biến dị thành dạng mạnh hơn, tinh vi hơn, khó đoán hơn. Ngay cả Hanami, người từng dẫn lính, từng chiến đấu và từng huấn luyện vô số người cũng phải thở dài thừa nhận:
“Tên nhóc này đúng là quái tài.”
Đợi buổi huấn luyện hôm nay vừa kết thúc, Nobita gần như không nén nổi kích động. Cậu lao một mạch về căn phòng mới của mình.
Chỉ sau một tháng mọi người cùng chung sức sửa chữa, hầm trú ẩn vốn chật ních và nặng mùi ẩm mốc đã biến đổi đến mức khó tin. Vòm trần được gia cố, các phòng được mở rộng, hành lang thông sáng hơn, sinh hoạt cũng bớt ngột ngạt.
Nơi này, từ một hầm tránh nạn chắp vá, đã thành một khu chung cư tạm bợ nhưng tương đối thoải mái. Và Nobita… cuối cùng cũng có lại một căn phòng riêng.
Khép cửa lại, xác nhận không ai theo dõi, Nobita lập tức lôi máy chơi game từ túi đồ ra. Cậu nhấn vào nút khởi động, màn hình đen mở sáng, rồi hàng chữ quen thuộc hiện lên. Nobita nhìn nó một hồi, tim đập mỗi lúc một nhanh hơn.
【Chủ nhân: Nobi Nobita】
【Tuổi: 10 – Giới tính: Nam】
【Chủng tộc: Nhân Loại 100%】
【Chức Nghiệp: Không có】
【HP: 68/70. MP: 0/0 (Trường kỳ thiếu dinh dưỡng dẫn đến HP tối đa -10; thời gian dài dùng dược thiện kết hợp huấn luyện khắc nghiệt, HP tối đa +10)】
【Thể Lực: 28/100 (thời gian dài dùng dược thiện kết hợp huấn luyện khắc nghiệt, Thể Lực tối đa +30)】
【Thuộc tính chính: Sức Mạnh: 6. Thể Chất: 7. Tốc Độ: 6. Trí Tuệ: 6. Mị Lực: 5.】
【Thuộc tính phụ: Không có.】
【Thiên Phú】:【Bách Phát Bách Trúng】;【1/3 Sáng Thế Thần】;【Căn Nguyên Của Ma Pháp】.
【Kỹ năng: Chạy Bền Dưới Bình Minh Lv6 (Bị Động); Ngủ Say Lv16 (Bị Động); Mù Đấu Lv5 (Bị Động); Song Bắn Lv8 (Chủ Động); Cung Đánh Lv3 (Chủ Động).】
【Kiến thức: Yokai Học (Sơ cấp)】
【Trò chơi: Không có】
【Trang bị: Không có】
【Kỳ Vật: Máy Chơi Game Của XXXXXX】
【Trạng thái: Khỏe mạnh, cận thị hơi thấp.】
【Đánh giá: Một cái đang trở thành thần linh cũng sợ hãi tồn tại. Ngươi hiện tại đã có thể trong thời gian ngắn kết liễu cả một đàn gà, đề nghị đổi sang tai họa cái khác gia súc, như bò rừng chẳng hạn…】
Qua một tháng huấn luyện không ngừng nghỉ, toàn bộ thuộc tính chính của Nobita đều tăng lên rõ rệt, trong đó Thể Chất tăng hẳn hai điểm.
Thiên Phú 【Bách Phát Bách Trúng】 cũng đã được tích lũy đến 30%. Con số này thoạt nhìn không cao, là do chú Hanami nhận ra kỹ thuật bắn của Nobita đã vượt xa yêu cầu cơ bản, nên không còn tập trung huấn luyện cậu theo hướng này nữa. Nobita thỉnh thoảng tự luyện thêm nếu được nghỉ, song như thế cũng đã đủ.
Tăng trưởng lớn nhất là kỹ năng. Nhiều kỹ năng cũ thay đổi, nhiều kỹ năng mới xuất hiện. Trong đó nổi bật nhất là kỹ năng Chạy Bền, nay đã tiến giai thành:
【Chạy Bền Dưới Bình Minh Lv6 (Bị Động)】
【Hiệu quả cơ sở: Tốc độ chạy +12%; tiêu hao thể lực -18%. Khi ở khu vực mờ sáng hoặc tối đen, âm thanh khi di chuyển -24%; tốc độ di chuyển +6%. (Mỗi cấp tăng thêm hiệu quả cơ sở một lần.)】
【Hiệu quả Lv5 – Bắn Vọt Cực Hạn (Chủ Động): Kích hoạt để bùng nổ tốc độ cao trong nháy mắt, thể lực tiêu hao thêm 50% hoặc tiêu hao 30 (Lv×5) điểm Thể Lực, tăng lên 100% tốc độ chạy trong một khoảng thời gian ngắn. (Mỗi ngày có thể kích hoạt ba lần.)】
Cái khác kỹ năng mới cũng không kém cạnh: 【Mù Đấu Lv5 (Bị Động)】
【Hiệu quả cơ sở: Tốc độ phản xạ +15%; tỷ lệ né tránh +5%. Khi bị tấn công bất ngờ, tỷ lệ né tránh lại thêm 10%. (Mỗi cấp tăng thêm hiệu quả cơ sở một lần.)】
【Hiệu quả Lv5 – Mù Né (Bị Động): Khi không thể nhìn thấy hoặc phân biệt rõ mục tiêu, tỷ lệ né tránh thành công +5%. (Mỗi ngày có thể kích hoạt năm lần.)】
【Song Bắn Lv8 (Chủ Động)】
【Hiệu quả cơ sở: Tiêu hao 40 (Lv×5) điểm Thể Lực; sau khi bắn mũi tên thứ nhất từ 0,5 ~ 4 giây, mũi tên thứ hai được bắn ra sẽ nhận cường hóa: sát thương gây ra +40%; tốc độ bay +16%. (Mỗi cấp tăng thêm hiệu quả cơ sở một lần.)】
【Hiệu quả Lv5 – Cân Bằng (Bị Động): Chuyển 50% hiểu quả cường hóa của mũi tên thứ hai sang mũi tên thứ nhất. (Hiện tại cả hai mũi tên đều nhận cường hóa: sát thương gây ra +20%; tốc độ bay +8%.)】
【Cung Đánh Lv3 (Chủ Động)】
【Hiệu quả cơ sở: Khi dùng cung để tấn công cận chiến, mỗi phút tiêu hao 3 (Lv×1) điểm Thể Lực; độ bền của cung tiễn +30%; sát thương cận chiến gây ra bằng cung +15%. (Mỗi cấp tăng thêm cường hóa cơ sở một lần.)】
Chỉ riêng mấy kỹ năng mới đã đủ cho thấy Nobita mạnh lên đến mức nào. Đó là còn chưa tính đến nhiều kỹ thuật không hiển thị. Tuy chúng không tăng trực tiếp như kỹ năng, nhưng lại giúp cậu vận dụng toàn bộ sức mạnh tốt hơn gấp bội.
Thế nhưng trong tất cả kỹ năng, cái khiến Nobita kinh ngạc nhất vẫn là Ngủ Say, đặc biệt là hiệu quả Giấc Ngủ Ngắn. Sau khi tăng lên hai cấp, sức mạnh của nó đã bước sang một tầng hoàn toàn khác.
【Ngủ Say Lv16 (Bị Động)】
【Hiệu quả cơ sở: Chất lượng giấc ngủ +32%; trong lúc ngủ tốc độ hồi phục HP/MP/Thể Lực của bản thân +80%. (Mỗi cấp tăng thêm hiệu quả cơ sở một lần)】
【Hiệu quả Lv5 – Giấc Ngủ Ngắn (Bị Động): Nghỉ ngơi không làm gì trong 25 phút sẽ hồi phục lượng HP tương đương 10% HP tối đa của bản thân. (Mỗi ngày có thể kích hoạt ba lần)】
【Hiệu quả Lv10 – Chuẩn Bị Cho Ngày Mới (Bị Động): Nghỉ ngơi trước khi ngày kết thúc, sau khi tỉnh dậy Thể Lực tối đa +50% trong 8 giờ. (Mỗi ngày chỉ có thể kích hoạt một lần.)】
Điều Nobita đặc biệt chú ý là tuy Lv15 không có hiệu quả Lv mới, nhưng mỗi khi vượt mốc này, các hiệu quả cũ đều được cường hóa âm thầm:
Giấc Ngủ Ngắn giảm thời gian yêu cầu từ 30 phút xuống 25 phút, số lần kích hoạt từ hai lên ba lần mỗi ngày.
Chuẩn Bị Cho Ngày Mới hiệu quả kéo dài từ sáu giờ lên tới tám giờ. Không nhiều nhưng đủ cậu lợi dụng.
Và quan trọng nhất là qua mỗi lần dùng Giấc Ngủ Ngắn, lượng HP tối đa bị thiếu hụt do nhiều năm suy dinh dưỡng đều được hồi phục từng chút một, dường như hiệu quả hồi phục đang tác động ngược lại vào nền tảng cơ thể cậu.
Nobita cảm giác kỹ năng này không chỉ giúp cậu khỏe lên, mà đang từ từ “sửa” cả cơ thể vốn yếu ớt của mình.
Ngoài những thay đổi về thuộc tính và kỹ năng, Nobita còn phát hiện bảng thông tin của mình xuất hiện thêm một mục hoàn toàn mới:
【Kiến thức: Yokai Học (Sơ cấp)】
Theo giải thích, khi Nobita học đủ một lượng kiến thức chuyên môn, nó không chỉ tăng hiểu biết đơn thuần mà còn trực tiếp chuyển hóa thành cường hóa thực chiến.
Yokai Học (Sơ cấp): Ngươi hiểu biết hơn ba mươi chủng loại Yokai (Oni, Kappa, Tanuki, …) nắm rõ nguồn gốc hình thành, hình dáng, tập tính, ưu nhược điểm của chúng. Từ đó ngươi thu được: sát thương gây ra đối với Yokai đã biết +5%; giảm 5% sát thương nhận vào từ Yokai đã biết.
Điều khiến Nobita bất ngờ là mục này không phải kỹ năng cũng không phải thiên phú, mà giống như một cuốn bách khoa Yokai sống, không ngừng tự động cập nhật thông tin mới từ những gì cậu học được trong quá trình huấn luyện cùng chú Hanami.
Quan trọng nhất là, có mục này rồi, Nobita không còn lo lắng sợ bản thân “quên mất” kiến thức nào đó. Chỉ cần cậu tập trung suy nghĩ, tất cả thông tin về Yokai sẽ hiện rõ ràng, từ đặc điểm, hành vi, cho đến điểm yếu chí mạng của từng loài.
Với một đứa bé mười tuổi như cậu, đây chẳng khác nào mang theo một cố vấn chiến trường bên cạnh mọi lúc.
Kiềm chế sự hưng phấn đang dâng trào, Nobita lập tức bắt tay chuẩn bị cho ngày mai.
Lần đầu tiên được ra ngoài cùng chú Hanami và một đội dân binh đi săn Ma Vật, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tim cậu đập như trống trận.
Nhưng cậu rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Đây không phải chuyến đi vì hứng thú, nó là nhiệm vụ sinh tồn.
Ngày mai, mục tiêu chính của đội là săn Ma Vật để bổ sung nguồn thức ăn. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ. Họ còn phải khảo sát tình trạng thị trấn sau giai đoạn bất thường, đánh giá mức độ hư hao nhà cửa, đường xá, chướng ngại tự nhiên. Tìm lại vật tư nào còn dùng được như lương thực, dụng cụ, vũ khí, thảo dược hay kiểm tra dấu vết Ma Vật xâm nhập để biết liệu nơi này còn an toàn hay không.
Còn riêng Nobita, cậu có thêm một mục tiêu khác quan trọng không kém. Một mục tiêu mà cậu thậm chí chưa dám nói với ba mẹ hay Hanami.
Đó là tìm được món di vật đã từng xuất hiện.
Trong suốt tháng huấn luyện, mỗi khi theo chú Hanami tuần tra hầm trú ẩn, Nobita đều cảm nhận được máy chơi game rung nhẹ báo hiệu trong khoảng cách gần.
Mỗi lần rung chỉ kéo dài vài giây, chứng minh món di vật kia vẫn nằm đâu đó trong phạm vi thị trấn.
Vấn đề là, trong giai đoạn huấn luyện, Nobita không thể mang theo máy chơi game. Dưới hiệu quả Huấn Luyện Khắc Nghiệt, mọi vật mang theo đều phải đặt xuống, trừ vũ khí, công cụ huấn luyện cùng quần áo. Bởi vậy cậu hoàn toàn không thể xác định vị trí chính xác của món di vật kia.
Nhưng Nobita tin chắc một điều:
Con Ma Vật đang giữ di vật ấy vẫn chưa rời khỏi khu dân cư.
Chỉ là nó đang len lỏi ở một góc tối nào đó, chờ thời điểm thích hợp để xuất hiện.
Mặt sẵn từng món trang bị, kiểm tra lại dây cung, bao tên và túi nước, Nobita đặt phần thức ăn chuẩn bị trước lên bàn rồi leo ngay lên giường.
Cậu quyết định tuyệt đối không thức sớm, mà ngủ nướng thêm chút, tranh thủ hiệu quả Thể Lực tối đa +50% đến từng phút một. Chỉ khi nào mẹ báo chú Hanami đến, cậu mới dậy.
Sáng hôm sau, mọi chuyện diễn ra đúng như cậu dự đoán… và cũng tệ hơn cậu mong muốn.
Nobita ngủ sâu đến mức chỉ khi mẹ lay mạnh, gọi đến lần thứ ba, cậu mới bật dậy.
Giấc ngủ quá chất lượng khiến đầu óc mơ màng một lúc lâu. Đợi đến lúc cậu vừa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, chú Hanami cùng đội dân binh đã tụ tập được khá lâu.
“Chết rồi!” Nobita vơ lấy phần thức ăn, nhét một hơi đầy miệng rồi lao ra khỏi cửa trong tình trạng vừa chạy vừa nhai.
Đến nơi tụ họp, trưởng trấn Genzō đang nói dở điều gì đó với đội dân binh. Thấy Nobita thở hồng hộc chạy đến, ông liếc qua một cái rồi khẽ gật đầu ra hiệu tiếp tục.
Mọi người nhìn cậu một lượt, có người cười thầm, có người thương hại, nhưng không ai trách. Dù sao ai cũng biết Nobita đã bị Hanami nhồi nhét bài tập đến mức nào.
Cậu cúi đầu xin lỗi, rồi nhanh chóng đứng vào hàng.
Hanami không mắng, chỉ nhìn Nobita từ trên xuống dưới, xác nhận cậu không thiếu cái gì mới quay đi.
“Kiểm tra trang bị.” Hắn dõng dạc ra lệnh.
Nobita lập tức làm theo. Cẩn thận dò xét bộ chiến phục của mình. Giáp da kết hợp giáp vải, trọng lượng không nặng nhưng ôm sát cơ thể, giúp giảm sát thương từ cào cấu và va chạm. Tay chân được quấn lớp bảo hộ mềm nhưng cũng đủ cứng. Bộ mặt, bàn tay và bàn chân đều bọc kín, chỉ chừa lại đôi mắt để quan sát.
Từ xa nhìn lại, cả đội dân binh giống như một nhóm ninja đồng phục màu tro đen.
Cây cung cậu mang hôm nay không phải cây dùng luyện tập hằng ngày, mà là hàng từ tiền tuyền loại xuống. Lực kéo nặng hơn hẳn, dây cung căng đến mức chỉ cầm thôi đã cảm thấy chấn động truyền vào tay. Nhưng đổi lại, mũi tên bắn ra từ nó sẽ mạnh và ổn định hơn nhiều.
Cậu siết chặt chuôi cung, hít một hơi thật sâu.
Trưởng trấn Genzō dẫn cả đội băng qua những hành lang hầm chính, rồi dừng lại trước một lối đi vốn là cụt.
Nobita còn chưa kịp thắc mắc thì trưởng trấn ra hiệu cho mọi người vào trong. Khi người cuối cùng bước qua, một tảng đá lớn phía sau được đẩy xuống, đóng kín lối về như chưa từng tồn tại.
Không ai tỏ ra hoảng loạn. Đây là quy trình bình thường khi rời hầm trú ẩn, đảm bảo không để Ma Vật lần theo vết tích tìm tới.
Tất cả chỉ im lặng tập trung nhìn về phía trước, nơi tưởng như là vách tường, nay lại mở ra một đường hầm mới đào đủ rộng cho một người đi khom lưng.
Nobita đi gần đầu hàng, mỗi bước đều thận trọng. Trong lòng cậu âm thầm chờ đợi một tia sáng đỏ – màu trời quen thuộc của Phù Tang Giới. Nhưng khi bước ra khỏi đường hầm, ánh sáng mà cậu mong chờ tuyệt nhiên không xuất hiện.
Ngay giây đầu tiên Nobita ngẩng đầu lên, hơi thở của cậu khựng lại.
Bầu trời… đen kịt.
Không phải sắc đêm yên bình, mà là một mái vòm mây đen nặng trĩu, dày đặc đến mức không một tia sáng lọt qua.
Ánh Mặt Trời Đỏ, thứ vốn chưa bao giờ lặn hoàn toàn biến mất. Khắp không khí đầy tro bụi, nhưng giữa lớp tro ấy lại có vô số tàn hỏa lơ lửng, giống như mùa tuyết đỏ kỳ dị. Từng mảnh tàn hỏa bay chậm rãi, nhẹ như lông chim, khiến bầu trời đen thẫm lại mang theo một vẻ mong manh khó tả.
Không phải tuyệt vọng… mà giống như khoảnh khắc thế giới đang nín thở đợi điều gì đó. Chỉ cần mây đen tan ra, mặt trời đỏ sẽ lập tức bừng sáng trở lại.
Cả đội đứng sững gần một phút, không ai nói lời nào. Một phần vì cảnh tượng quá choáng ngợp, phần còn lại vì may mắn không có Yokai nào ở gần đây để tấn công họ.
Hanami là người hồi thần đầu tiên. Không nói một lời, hắn lục trong túi lấy ra một loạt cơm nắm… màu sắc từ mới làm đến hư hẳn.
Nobita nhìn mà suýt ói, nhưng Hanami thản nhiên đặt tất cả xuống đất theo hàng, cách nhau vài mét.
Chúng là bẫy mồi, dụ xem có con Yokai nào đang rình quanh.
Cơm nắm hư thiu vốn là mồi yêu thích của Gaki. Futakuchi-onna (Nhị Khẩu Nữ) thì bị hấp dẫn bởi thức ăn hàng ngày hoặc lương thực còn chưa nấu.
Còn Jikininki (Quỷ Ăn Xác) loại Yokai ăn đồ cúng và thích xác chết, từ khi chiến tranh nổ ra, cũng đã trở nên liều lĩnh hơn, vì xác người đều bị hỏa táng ngay lập tức để tránh Ma Giới Quân Đoàn lợi dụng.
Phù Tang Giới trước vốn chuộng “nhập thổ vi an” nhưng chiến tranh khiến tất cả thay đổi. Để ngăn Ma Vật lợi dụng thi thể, hỏa táng trở thành nghi thức bắt buộc.
Bởi vậy, lũ Jikininki càng đói khát và nguy hiểm hơn.
Hanami nói nhỏ:
“Nếu cái gì đó đến ăn, ta sẽ biết xung quanh có thứ gì.”
Mấy phút sau, Nobita nghe một chuỗi âm thanh “lục cục… lạch cạch…” cực nhẹ.
Nhờ thị lực và phản xạ bén hơn sau huấn luyện, cậu là người đầu tiên phát hiện bóng đen lổn nhổn đang bò tới từ phía tàn tích của con đường cũ.
Năm… sáu con Gaki.
Gaki ngoài đời thật giống như miêu tả Nobita từng đọc. Thân hình chúng gầy như cành củi, bụng phình to, mặt lõm sâu chỉ còn da bọc xương, đôi mắt như hai lỗ đen rỗng tuếch, miệng khoét rộng đến tận mang tai. Mùi hôi thối phả ra theo từng bước đi, tựa như đất mục thấm đầy thịt thối.
Nobita lập tức gài tên, kéo dây, nhưng Hanami giơ tay ra hiệu chờ.
Cứ để chúng tự đến.
Gaki lục tục tiến lại chỗ cơm nắm thiu. Không chút phòng bị, thậm chí còn tranh giành nhau đến mức cắn xé luôn cả đồng loại. Một con vừa nuốt xong nắm cơm, lập tức bị ba bốn con khác lao vào giành giật phần cơm chưa kịp tiêu hóa.
Chỉ khi mỗi con đều nuốt ít nhất một miếng, Hanami mới thấp giọng thì thầm:
“Thuốc phát tác rồi.”
Cơm nắm đã tẩm một loại bột mê. Không giết được Gaki nhưng có thể làm chúng câm lặng trong vài phút. Chỉ cần không phát ra tiếng, chúng sẽ không kêu gọi bầy đàn hoặc thu hút Ma Vật khác.
Hanami vung tay.
Hành động.
Nobita lập tức buông dây cung — vút!
Mũi tên đầu tiên xuyên trọn giữa hốc mắt một con Gaki, xuyên thẳng qua hộp sọ. Con thứ hai chưa kịp quay đầu đã bị mũi tên thứ hai cắm vào gáy. Cậu còn cẩn thận bắn thêm hai mũi thử chúng chết chưa.
Hanami lao lên cùng đội dân binh. Một kiếm gọn gàng chém đôi cổ hai con khác, động tác nhanh đến mức Nobita chỉ thấy một đường sáng bạc lướt qua.
Hai con cuối bị tám cái dân binh hợp sức đánh gục. Tất cả diễn ra trong vòng chưa đến ba mươi giây, sạch sẽ, im lặng, không một tiếng hét nào vang ra ngoài.
Xử lý xong, cả đội lập tức rút vào chỗ nấp gần đó, ẩn người sau đống tàn tích để theo dõi.
Không phải sợ, mà vì muốn dùng thi thể của Gaki hấp dẫn còn nhiều Yokai khác.
Và đúng như dự đoán…
Mười phút sau:
Một đàn Gaki khác bị mùi thức ăn thiu và tử thi lôi đến, kết cục giống hệt lũ trước.
Ba con Jikininki lom khom mò vào, mùi xác mục khiến chúng phát cuồng. Đội chia thành hai hướng cắt sạch cổ ba con trong im lặng.
Cuối cùng là một con Aka Oni cao gần ba mét, da đỏ, sừng cong, hơi nóng tỏa ra phừng phừng.
Nó định tiến tới điều tra, nhưng vừa cúi xuống thì Hanami cùng dân binh tập sát, phối hợp như đã tập ngàn lần. Nobita từ phía xa bắn đúng hai mắt nó, tạo sơ hở cho Hanami một kiếm bổ ngang đầu.
Aka Oni chỉ kịp gầm lên một tiếng câm lặng rồi đổ xuống như khúc gỗ cháy.
Chỉ khi mãi không còn Yokai nào xuất hiện nữa, Hanami mới gật đầu ra hiệu:
“An toàn. Thu thập.”
Cả đội bước ra thu gom xác Ma Vật, kiểm tra vật phẩm và chuẩn bị phân tích dấu vết quanh khu vực.
Trận mở đầu này… Nobita vượt xa mong đợi của tất cả.
Không chỉ bắn chính xác, mà còn giữ được bình tĩnh trong điều kiện thực chiến thật sự.
Tạm thời ẩn mình vào một hốc đá an toàn, Hanami ra hiệu cho cả đội dừng lại. Không khí vẫn còn phảng phất mùi tro và thịt cháy, nhưng nơi này đủ kín đáo để làm việc quan trọng tiếp theo: thu thập chiến lợi phẩm từ xác Yokai.
Đây là công đoạn mà bất kỳ thợ săn Ma Vật thật sự nào cũng phải thành thạo.
Hanami quỳ xuống bên thi thể một con Gaki, rút dao giải phẫu chuyên dụng ra. Vừa mổ, hắn vừa nói, giọng bình thản như đang kể chuyện bếp núc:
“Nhớ kỹ. Ma Vật toàn thân đều có giá trị. Nhưng các ngươi lần đầu đi săn, không cần tham. Thu những phần quan trọng nhất trước.”
Lưỡi dao lách nhẹ, bụng Gaki mở ra như lớp vỏ mục. Không mùi tanh, mà là thứ mùi hôi thối đến mức Nobita suýt nôn, nhưng vẫn cố gắng nín thở quan sát.
Hanami tiếp tục:
“Thịt của Gaki và Jikininki không phải là không ăn được nhưng tay nghề người chế biến phải đủ giỏi. Nếu nấu sai, độc tố không bị phân giải, ăn vào không chết thì cũng hóa thành Gaki luôn.”
Một dân binh giật mình:
“Chết còn đỡ hơn hóa thành thứ này ấy chứ…”
Hanami gật đầu, chẳng phủ nhận.
Rồi hắn thò tay vào khoang bụng, lôi ra một túi nội tạng căng phồng.
“Dạ dày của Gaki – thứ này mới đáng giá thật sự. Màng dạ dày của bọn chúng cực kỳ dai, kéo dãn tốt, kháng đủ thứ, làm túi đồ hay nội giáp đều rất hợp. Đựng nhiều thứ mà nhẹ như không.”
Hắn nghiêng túi, để vài giọt dịch dạ dày rơi xuống tảng đá bên cạnh. Đá lập tức xì khói, lõm vào như bị ăn mòn trong vài giây.
“Thấy chưa? Dịch dạ dày này còn mạnh hơn axit chanh ngàn lần. Giữ lại để phân giải vật liệu hoặc làm bẫy ăn mòn đều tốt.”
Nobita mở tròn mắt. Cậu từng nghe sơ hắn nói qua nhưng tận mắt chứng kiến vẫn cảm giác rợn sống lưng.
Hanami lại mở miệng, lần này đưa ra một vật cứng leng keng:
“Răng của chúng cũng không thể coi thường.”
Hắn cạy một chiếc răng nanh, quăng xuống đất. Nó đâm sâu vào nền đá mềm như kim xuyên qua bơ.
“Cứng ngang thép tốt. Rèn vào vũ khí thì hơi thối thật… nhưng khi chém vào kẻ địch, vết thương sẽ bị nhiễm độc, thối rữa cực nhanh.”
Hanami vừa xử lý xong Gaki thì lật sang cái xác Jikininki nằm kế bên, động tác thành thục đến mức Nobita nhìn mà da gà nổi liên tục.
Hắn khều lớp thịt nhão nhão, vạch ra khoang bụng rồi nói:
“Dịch dạ dày của Jikininki thì lại khá ‘hiền’. Không mạnh như Gaki nhưng lại cực kỳ sạch và ổn định, rất tốt để luyện kim, chế thuốc hoặc dùng trong nghi thức.”
Hắn quệt một giọt, nhỏ xuống đá. Bề mặt đá chỉ hơi mềm xuống một chút, chứ không bị ăn thủng như của Gaki.
“Đáng tiếc bọn này ít được ăn đồ cúng chuẩn. Nếu nhiều hơn, nội tạng của chúng có thể dùng làm nguyên liệu tạo đồ tế lễ như nhang, khói, bột trừ tà… hiệu quả phải gấp hai, gấp ba bình thường.”
Hanami chuyển sang phần đầu, dùng lưỡi dao khẽ lật mí mắt nó.
“Mắt và lưỡi Jikininki dính đầy tử khí. Mang theo sẽ dễ nhìn thấy linh hồn hoặc khiến mấy con ma cấp thấp nổi điên. Nếu luyện thành bùa thì hiệu quả càng mạnh.”
Rồi hắn cấu thử một mảng da nơi bả vai.
“Da của chúng có hiệu quả ngụy trang, nhờ tử khí làm mờ hơi thở sinh mệnh. Nhưng tuyệt đối hạn chế dùng. Đeo vào người lâu tuổi thọ giảm vèo vèo. Chỉ khi cực kỳ cần thiết mới dùng đến.”
Nobita nuốt nước bọt. Cậu lần đầu nghe thấy một món đồ chỉ mặc thôi đã rút ngắn tuổi thọ.
Hanami phủi tay, đứng dậy, chuyển sang xác Aka Oni, lớn gấp đôi mấy con trước, cơ bắp phồng lên như đá khối.
Và lần này, giọng hắn nghiêm trang hẳn.
“Oni… là một chuyện khác. Loại này toàn thân đều là báu vật.”
Hắn đặt tay lên cái sừng màu đỏ sẫm cong lên từ trán Oni.
“Sừng Oni, phần quý nhất, hơn cả đầu và tim. Đây là nơi tụ sức mạnh, oán khí và sinh mệnh lực của nó. Gần như thứ gì cũng có thể chế ra từ nó.”
Nobita nghe mà rùng mình.
Hanami dùng dao rạch nhẹ lên da Oni, không khác gì cắt đá.
“Da của chúng có độ bền cao, chống chịu tốt. Làm giáp thì không nặng nhưng bền hơn giáp da thường cả chục lần. Âm Dương Sư thường dùng nó để làm pháp khí hoặc bùa chú.”
Rồi hắn cúi xuống, chạm vào ngực Oni.
“Thịt, xương, máu! Ba thứ này đều là cực phẩm. Ăn thịt, uống máu Oni lần đầu tiên có thể tăng sức mạnh và thể lực vĩnh viễn. Nhưng ăn nhiều thì tính cách dễ thay đổi, hướng cực đoan. Không khác gì Oni thật.”
Sau đó, Hanami dùng tay nâng đầu Oni lên một chút:
“Đầu Oni chỉ để lại cũng đủ hù bay mấy con Yokai thấp cấp. Nếu phong trong hộp, gắn bùa, mang theo sẽ dọa được càng nhiều Ma Vật.”
Cuối cùng, hắn đặt tay lên vị trí trái tim:
“Trái tim Oni là nguyên liệu cực mạnh. Nhưng thường chúng ta không dùng nổi, cũng không biết cách dùng. Chỉ mấy Chức Nghiệp thuộc Âm Dương Sư, Thầy Trừ Tà, Thợ Săn Quái Vật mới dám đụng tới. Nó chứa ác khí và lực lượng nguyên thủy. Cầm bừa mà không có bảo hộ là chết.”
Hanami kết lại, giọng thấp nhưng chắc:
“Thu xác Yokai không phải trò chơi. Mỗi loại đều có giá trị, nhưng cũng có cái giá phải trả.”
Nobita gật mạnh, lòng vừa sợ vừa phấn khích.
Thế giới này quá nguy hiểm, nhưng cũng quá rộng lớn và kỳ vĩ.
Và cậu đang thật sự… bước vào nó.