Chương 208: Chuẩn bị ra ngoài.
Nobita lễ phép cúi đầu chào từng người một. Dù cậu vẫn run nhẹ vì đứng giữa toàn những Siêu Phàm Giả, ai nấy đều đáp lại bằng thái độ thân thiện.
Qua cách họ nói chuyện với ba mình, Nobita nhận ra địa vị của Nobisuke trong thị trấn tuyệt đối không thấp. Ngay cả bác sĩ Mei, người từ thành phố Tsukimidai đến, cũng biết ba cậu.
Nàng mấy lần định nói điều gì đó với ông nhưng lại thôi, như thể có chuyện muốn nhắc nhưng không tiện nói giữa chốn đông người.
Sau phần chào hỏi, không khí chùng xuống khi thợ xây Kongo, với giọng nói to đến mức vang dội cả hầm, lên tiếng trước:
“Được rồi, trưởng trấn. Ngươi gọi bọn ta ở lại chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì. Nói đi! Đã xảy ra chuyện xấu gì?”
Trưởng trấn Genzō không vòng vo. Ông gật đầu, nét mặt già nua thêm phần nặng nề.
“Đúng vậy. Có chuyện rất nghiêm trọng cần các ngươi cùng ta xử lý.”
Ông nhìn từng người, rồi dằn giọng:
“…Dự trữ lương thực của toàn hầm trú ẩn… chỉ còn đủ dùng ba tháng.”
Ngay lập tức, sắc mặt tất cả đồng loạt biến đổi. Nobita nghe xong tim như ngừng đập một nhịp. Cậu biết được từ ba, theo quy chuẩn, mỗi hầm trú ẩn dù nhỏ đến đâu cũng phải đảm bảo tối thiểu một năm lương thực, thường thì hơn.
Việc chỉ còn ba tháng rõ ràng là có vấn đề cực lớn.
Đầu bếp Masa, người chịu trách nhiệm quản lý và chế biến thực phẩm, lạnh giọng hỏi, không giấu nổi sự nghi ngờ:
“Tại sao lại ít như thế? Trưởng trấn… ngươi không phải tham ô bớt rồi chứ?”
Lời nói mang chút mỉa mai, nhưng trừ Nobita ra, ai cũng hiểu Masa đang muốn hỏi nguyên nhân thật sự. Lương thực dự trữ hoàn toàn do Nam Tước Dekisugi điều phối, trưởng trấn chỉ thực hiện phân chia chứ không được thay đổi số lượng. Việc thiếu hụt đến mức này không thể xem là sai sót bình thường.
Trưởng trấn Genzō khẽ thở dài, vẻ mặt nặng nề hẳn đi:
“Chúng ta vốn có đủ lương thực để dùng trong ba năm. Nhưng hai tháng trước, Nam Tước Dekisugi muốn đẩy nhanh tiến độ xây dựng các ngôi làng mới dưới quyền thị trấn ta, nên đã điều động đi hai phần ba dự trữ để làm vật tư.
Khi đó chuyện này không phải vấn đề lớn, vì vẫn còn đủ lương thực cho một năm, đủ để chúng ta ứng phó mọi bất trắc.”
Ông dừng lại một chút, như đang chắt lọc câu từ khó nói nhất:
“Nhưng hai ngày trước, xảy ra một biến cố ta không ngờ tới. Một con Gaki (quỷ đói, Ngạ Quỷ) chuyên ăn đất, trong lúc đào bới đã vô tình khoét thủng một mảng tường dẫn thẳng vào hầm chính. Ta đã kịp thời giết nó ngay khi nó vừa chui vào… nhưng nó đã làm ô uế một lượng rất lớn lương thực.”
Không khí lập tức trầm xuống.
Hanami nhíu mày, bật ra một câu chửi khe khẽ:
“Xúi quẩy thật…”
Nobita nhìn chú ấy, thấy rõ sự khó chịu ẩn dưới bình tĩnh bề ngoài. Dù không ai nói thành lời, tất cả đều hiểu mức độ nghiêm trọng của việc này.
Gaki vốn là loại Ma Vật tham ăn tục uống, điên cuồng và khó đoán, lại cực kỳ nhạy cảm với thức ăn. Việc nó đột nhập vào hầm trú ẩn là điều không phải không thể và cũng cực kỳ nguy hiểm.
Nobisuke thầm giải thích cho con trai nguyên nhân sâu xa hơn:
“Để tránh bị Ma Giới Quân Đoàn phát hiện, hầm trú ẩn thường không được gia cố bằng vật liệu khác lạ. Nếu dùng bê tông hay kim loại, mật độ đất đá thay đổi sẽ khiến chúng phát hiện ngay. Vì thế phần lớn hầm đều giữ nguyên như hang tự nhiên: thô, xốp và dễ sập. Chỉ khi thật sự cần thiết, trướng trấn mới dùng đến kỹ năng Cường Hóa Hạ Tầng để củng cố.”
Nobita lúc này mới hiểu vì sao trần hầm phó có chỗ sụp, vì sao hú Hanami mở đường lại dễ dàng như vậy và vì sao trưởng trấn phải liên tục tiêu thụ đất đá để gia cố. Tất cả đều là đánh đổi nhằm che giấu nơi trú ẩn khỏi những con mắt của Ma Giới Quân Đoàn.
Nhưng cũng chính kết cấu lỏng lẻo đó đã tạo cơ hội cho con Gaki xui rủi kia đào xuyên vào hầm chính, phá hỏng nguồn sống của cả thị trấn.
Cả nhóm chìm vào im lặng một lúc, mỗi người đều tự tính toán trong đầu. Rồi từng ý kiến bắt đầu được đưa ra.
Thợ xây Kongo là người lên tiếng đầu tiên. Giọng hắn vang lên trong không gian hẹp như một tiếng trống:
“Xây thêm ruộng nấm dưới lòng đất đi. Dùng nấm thay lương thực chính.”
Đề nghị này khiến mọi người đều suy xét. Ruộng nấm là phương án phổ biến trong thời chiến, nhanh cho thu hoạch, chịu được môi trường thiếu ánh sáng. Nhưng trưởng trấn Genzō chỉ khẽ lắc đầu:
“Muốn làm vậy, chúng ta cần rất nhiều vật liệu: gỗ, đất sạch, khung chống, nước, tro, vôi… Chưa kể việc thi công sẽ tạo ra tiếng động lớn. Nếu lượng lơn Ma Vật bị thu hút, chỉ một sai sót sẽ đổi bằng mạng sống của cả trấn. Và…”
Ông liếc sang vị trí vốn thuộc về nông dân Santoso.
“…người giỏi nhất trong chúng ta để chăm sóc nấm lại không có mặt.”
Điều này khiến phương án của Kongo ngay lập tức giảm hiệu quả xuống một nửa.
Đầu bếp Masa khoanh tay, nghiêng đầu suy nghĩ rồi nói:
“Tôi và bác sĩ Mei có thể phối hợp, nấu một nồi dược thiện lớn mỗi ngày. Dùng dược liệu, nấm khô và một chút thịt để tạo ra thứ thay thế bữa ăn. Như vậy mỗi ngày chỉ cần một bữa ăn là đủ.”
Bác sĩ Mei gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt vẫn mang chút lo lắng:
“Có thể kéo dài được… nhưng dược thiện dù bổ dưỡng vẫn không thể thay bữa mãi. Người dân uống quá nhiều sẽ dư dưỡng, sinh nhiệt, táo bón, thậm chí ngất lịm. Nếu vậy chỉ giải quyết được phần ngọn, chứ không phải gốc.”
Masa thở dài, không phản bác được. Nhà bếp có thể kéo dài thời gian, nhưng không thể tạo ra lương thực từ không khí.
Ba Nobita lúc này mới dè dặt lên tiếng:
“Nếu đã không đủ lương thực, vậy ta phải giảm lãng phí. Tôi đề nghị lập bảng quy chuẩn phần ăn theo từng loại người: trẻ con, người lớn, người già và Siêu Phàm Giả. Dùng lao động để đổi lấy phiếu ăn.”
Ý kiến này ban đầu nhận được vài cái gật đầu. Nhưng trưởng trấn Genzō nhanh chóng phân tích:
“Cách này có hiệu quả… nhưng không thể áp dụng triệt để. Không phải ai cũng có thể lao động, nhất là người già, người bệnh và trẻ nhỏ. Chưa kể Siêu Phàm Giả tiêu hao lương thức gấp đôi, thậm chí gấp ba người thường.”
Luc này, Hanami bỗng nhiên mở miệng, giọng điệu dứt khoát đến mức cả căn phòng lập tức im bặt:
“Đi săn đi. Ra ngoài săn Ma Vật bổ sung nguồn thức ăn.”
Lời đề nghị vừa vang lên, sắc mặt tất cả đều đồng loạt thay đổi. Không ai phủ nhận tính khả thi của phương án này, thậm chí nó còn cao hơn bất cứ biện pháp nào đã được nêu ra.
Nhưng mức độ nguy hiểm của nó thì vượt xa tất cả các phương án trước cộng lại. Dù Ma Vật kém xa Ma Giới Quân Đoàn, chúng tuyệt đối không thuộc loại dễ chọc. Nhất là khi chúng tụ lại thành đàn lớn, liền Ma Giới Quân Đoàn đôi khi còn phải tạm thời né tránh.
Trưởng trấn Genzō lập tức lắc đầu, giọng nghiêm trọng:
“Nếu Namu còn ở đây, ta sẽ lập tức đồng ý ngươi. Nhưng bây giờ thiếu mất chiến lực chủ chốt, phương án này là không thể.”
Ông nói vậy không phải vô căn cứ. Chức Nghiệp Dân Binh của Hanami thuộc dạng thường thấy của hệ chiến đấu: tăng trưởng toàn diện, ít điểm yếu nhưng gần như không có ưu thế thật sự nổi bật nếu không có quy mô.
Ngay cả khi Hanami đã tiến giai thành Đội Trưởng Dân Binh, nếu phải đối đầu với Siêu Phàm Giả hệ chiến đấu cùng cấp, e là khó nắm phần thắng. Tuy nhiên, để đánh bại hắn cũng không dễ dàng gì, đó là điểm đặc trưng của nghề này.
Bất chấp trưởng trấn bác bỏ, khóe miệng Hanami lại nhếch lên, nửa như trêu chọc, nửa như thật lòng:
“Không sao. Chúng ta chẳng phải có một thợ săn nhí ở đây hay sao?”
Nói xong, hắn thẳng tay chỉ về phía Nobita.
Nobita bị Hanami chỉ thẳng vào mặt thì giật nảy người, gần như bật dậy theo phản xạ. Cậu run giọng, lắp bắp không thành câu:
“C-Cháu… cháu… cháu á?!”
Cả đại sảnh đồng loạt quay sang nhìn cậu. Trước đó ai cũng coi Nobita như một đứa trẻ bình thường, thậm chí hơi nhút nhát.
Nhưng thấy Hanami không có ý giỡn, nhắc tới với thái độ hoàn toàn nghiêm túc, tất cả bỗng có cảm giác như lần đầu tiên nhìn thấy cậu vậy. Vừa ngạc nhiên, vừa khó mà tin nổi.
Hanami vốn không phải người của thị trấn, càng không phải cấp dưới của trưởng trấn. Thân phận thật của hắn là thuộc hạ trung thành, cực kỳ mạnh mẽ dưới quyền Nam Tước Dekisugi, đến đây phụ trách đào tạo và chỉ huy dân binh địa phương.
Một người như vậy lại tin tưởng Nobita, khiến không khí lập tức căng chặt.
Trưởng trấn Genzō nhìn Nobita một lúc, rồi bất ngờ hỏi:
“Nobita… chúng ta có thể giao việc này cho cháu không?”
Câu hỏi làm Nobita nghẹn lại. Cậu quay đầu tìm kiếm ánh mắt của ba mình, mong được một lời từ chối hoặc ít nhất là một sự dẫn đường. Nhưng ông Nobisuke chỉ mỉm cười hiền hòa, nụ cười quen thuộc mà chắc chắn, rồi nhẹ nhàng nói:
“Con tự quyết định đi, Nobita.”
Khoảnh khắc đó, như có một tia sáng quen thuộc lóe lên trong lòng cậu, một cảm giác cậu đã từng trải qua vô số lần trong thế giới cũ.
Loại quyết định liều lĩnh nhưng cần thiết. Loại nguy hiểm mà ai cũng tránh, nhưng lại luôn có người cùng cậu đứng lên. Những lần cậu cùng nhóm bạn lao vào nguy hiểm, những lần cậu phải tự mình lựa chọn, tất cả ùa về trong tích tắc.
Trong chốc lát, trong mắt Nobita, một ngọn lửa màu đỏ rực bùng cháy.
Mấy ngày nay hỗn loạn đã làm cậu suýt quên mất mục tiêu thật sự của mình.
Cậu cần mạnh lên để tìm lại nhóm bạn. Để chuộc tội, để đưa thế giới trở về nguyên vẹn như vốn có. Nếu ngay cả việc đi săn vài con Ma Vật cũng khiến cậu sợ hãi lùi bước thì làm sao cậu có thể theo đuổi những nguyện ước vĩ đại mà mình đã thề phải hoàn thành?
Nobita ngẩng đầu nhìn tất cả mọi người. Trong khoảnh khắc ấy, dường như trên người cậu bùng lên một thứ ánh sáng vàng nhẹ, không chói lóa nhưng lại vô cùng rõ ràng, một thứ khí thế được ngưng tụ bởi ý chí kiên định đã vượt qua vô vàng khó khăn cùng nỗi sợ.
Đó là ánh sáng mà chỉ những người từng nhiều lần bước qua giới hạn của bản thân mới có thể tỏa ra, thứ hào quang của một anh hùng.
Nếu lúc này cậu bật máy chơi game lên, hẳn sẽ phải sững sờ nhận ra: Mị Lực của cậu đã tăng vọt lên đến 18 điểm.
Nobita siết chặt tay, ngực phập phồng nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định:
“Cháu đồng ý ạ!”
Cả đại sảnh im bặt trong nửa nhịp. Hanami, người trực tiếp là nguyên nhân khiến cậu phải đưa ra lựa chọn này, bị ánh sáng ấy làm cho thoáng giật mình. Hắn nheo mắt, rồi cười nhạt một tiếng đầy thỏa mãn:
“Không cần tỏ vẻ như sắp ra chiến trường ngay đâu. Muốn tham gia đi săn, nhóc còn cần được ta huấn luyện ít nhất một tháng, xem có đủ tư cách hay không.”
Giọng hắn bỗng trầm xuống, sắc lạnh như sắt thép.
“Nói trước, ta không chấp nhận bỏ cuộc. Từ mai trở đi… hãy chuẩn bị tinh thần bước vào địa ngục đi, Nobita!”
Nobita không hề lùi bước. Cậu đứng thẳng người, đáp lại bằng giọng nói nghiêm túc mà vững chắc:
“Đã rõ rồi, huấn luyện viên.”
Từ cách xưng hô đó, nụ cười dễ dãi của Hanami biến mất. Gương mặt hắn chuyển sang nét lạnh lùng đặc trưng của quân nhân từng bước ra từ chiến trường, vừa tàn khốc, vừa kiêu hãnh.
“Tốt. Chuẩn bị tinh thần đi. Sáng mai chúng ta sẽ bắt đầu.”
…
Trên đường quay về hầm phó, Nobita bước rất nhẹ nhưng tâm trí lại nóng rực, gần như không nghe thấy gì xung quanh. Cậu chìm trong suy nghĩ về cuộc huấn luyện sắp tới, trong hình ảnh mình mạnh hơn, tiến gần hơn đến mục tiêu đưa thế giới trở lại như cũ.
Ba cậu đi cạnh lại hoàn toàn im lặng. Ông nhìn con trai mình với ánh mắt phức tạp: tự hào xen lẫn lo lắng, vui mừng nhưng ẩn chứa nỗi sợ không tên. Bởi ông biết, từ hôm nay, con trai mình đã thật sự bước vào thế giới của những kẻ mang trách nhiệm trên vai và điều đó chẳng bao giờ là dễ dàng.
Nobita không nhận ra điều đó. Tâm trí cậu đã bị ngọn lửa quyết tâm thiêu đốt trọn vẹn.
Sáng hôm sau, đúng năm giờ, Nobita còn chưa kịp mơ thêm nửa giây đã bị Hanami thò tay vào kéo thẳng khỏi chăn. Cả người còn ấm nóng, mắt dính lại vì buồn ngủ, khiến Nobita suýt nữa la lên.
Nhưng cảm giác khó chịu ấy chỉ kéo dài vài nhịp thở. Thể lực dư thừa trong người cậu như cuộn sóng, làm cậu tỉnh táo nhanh đến mức chính cậu còn phải sững lại.
Chẳng mấy chốc, cậu đứng ngay ngắn trước chú Hanami, sẵn sàng bắt đầu buổi luyện tập.
Chỉ mười phút làm nóng người, Nobita đã đổ mồ hôi, trong khi Hanami vẫn đứng khoanh tay nhìn cậu như thể cậu mới chỉ bước vài bước khởi động.
“Được rồi,” Hanami lên tiếng, giọng bình thản đến mức khiến Nobita bất an. “Trước khi bắt đầu thật sự ta nói trước một chuyện.”
Hắn chỉ vào chính mình.
“Dân Binh có một Kỹ Năng Nghề Nghiệp gọi là Huấn Luyện Hiệu Quả. Nó giúp tăng tốc độ và thành quả huấn luyện của bản thân trong thời gian ngắn.”
Rồi hắn vỗ mạnh vào ngực, như khoe một thành tựu.
“Còn ta thì có kỹ năng tiến giai của nó: Huấn Luyện Khắc Nghiệt. Khác biệt ở chỗ… nó không chỉ tác động lên ta, mà kéo cả những người đứng trong khu vực vào hiệu quả huấn luyện tăng cường.”
Nobita nuốt khan.
Hanami nhìn cậu, nhếch môi cười nhưng không chút ấm áp:
“Nói đơn giản, là ở trong phạm vi của kỹ năng này, tiềm lực của ngươi sẽ bị ép chuyển hóa thành thực lực nhanh nhất có thể. Đổi lại, quá trình huấn luyện sẽ vất vả đến mức ngươi nghi ngờ bản thân có phải là người hay không.”
Hắn giơ tay, búng một cái tách.
“Như vậy, Nobita. Chuẩn bị đi. Chúng ta bắt đầu.”
…
Ngay khi kỹ năng được kích hoạt, Nobita cảm giác không khí xung quanh như đặc quánh lại, sức nặng dồn xuống vai, xuống chân, cả cơ thể như bị trọng lực gia tăng ép xuống. Nhưng không có thời gian để thích nghi, Hanami đã ra mệnh lệnh đầu tiên.
Cả buổi sáng sau đó hoàn toàn trở thành một cơn ác mộng.
Nobita bị bắt đứng trung bình tấn lâu đến mức chân run bần bật; chỉ cần nâng người lên cao hơn phân nửa đốt ngón tay là bị Hanami dí đầu xuống bắt làm lại từ đầu.
Tiếp theo là hít đất, không phải kiểu thông thường, mà là chống hai ngón tay, rồi đổi sang nắm đấm, rồi trở lại lòng bàn tay, vòng lặp không nghỉ.
Nhảy cóc hết đường hầm, rồi lăn lê bò trường qua bãi đất gồ ghề mà Hanami vừa mới tạo ra bằng vài cú đập đất lạnh tanh.
Sau đó là chạy đường dài qua những đoạn hầm chật đến mức Nobita phải nghiêng người để lách qua, vừa chạy vừa phải né những viên đá Hanami ném tới từ những góc độ không ai tưởng tượng nổi. Đá không to, nhưng trúng là đau thấu xương.
Chưa kịp thở, đã phải bước sang bài chịu đòn. Hanami để cậu giơ tay phòng thủ, còn mình thì đánh thẳng vào những chỗ cậu sơ hở, không quá mạnh để gây thương tích nặng nhưng đủ để Nobita thấm thía từng đợt tê rần truyền lên tận cổ.
Rồi chuyển sang bài phản kích, Nobita phải tấn công trong khi thân thể đã gần như kiệt quệ, còn Hanami chỉ dùng một tay mà vẫn né được toàn bộ, thậm chí còn thỉnh thoảng gõ vào đầu cậu như trêu chọc.
Cho đến tận buổi trưa hôm ấy, Nobita đã hoàn toàn kiệt sức. Hai chân mềm nhũn đến mức ngồi dậy còn khó, huống chi đứng lên. Cậu chỉ có thể dựa vào tường thở dốc từng hơi, đầu óc quay cuồng, tay chân run rẩy như sợi mì ướt.
Ngay lúc đó, bác sĩ Mei mới bước đến, vẻ mặt vừa trách vừa thương, dùng muỗng nhỏ đút từng thìa dược thiện cho cậu.
Thứ cháo đặc trưng của bác sĩ Mei vừa đắng vừa nóng, nhưng vừa vào bụng đã lan ra từng đợt ấm áp, xoa dịu bắp tay đau nhức và những vết bầm tím rải rác trên người. Nobita cảm giác như cơ thể mình đang được trám lại từng lỗ rỗng.
Nhưng Hanami như thể không hề biết hai chữ “tha thứ” đứng khoanh tay nhìn cậu:
“Không đứng lên được thì học bằng đầu. Chúng ta bắt đầu huấn luyện lý thuyết.”
Nobita lập tức dựng thẳng lưng, dù chỉ nhấc đầu thôi cũng đủ khiến cậu choáng váng.
Hanami ngồi xuống trước mặt, lấy ra một tấm bản đồ da thú cũ, giọng trầm ổn:
“Từ giờ trở đi, ta sẽ giảng cho ngươi toàn bộ những loại Ma Vật mà một thợ săn tất nhiên sẽ gặp. Nhớ kỹ: ở Phù Tang Giới, Ma Vật không chỉ là thú dữ bình thường.”
Hắn gõ nhẹ lên bản đồ:
“Mỗi thế giới vật chất đều có cho mình Chuyên Môn Ma Vật, tức loại Ma Vật chỉ tồn tại ở một thế giới duy nhất, có nguồn gốc từ lịch sử, linh khí và quy tắc riêng của thế giới đó.”
Hanami nhìn thẳng Nobita:
“Ở Phù Tang Giới, chúng ta gọi chúng bằng một cái tên mà chắc ngươi đã nghe từ nhỏ: Yokai.”
Nobita lập tức tỉnh táo hơn nửa phần.
Hanami bắt đầu giới thiệu từ những loại phổ biến nhất:
“Oni – mạnh, liều, khó đối phó bằng sức thuần túy.”
“Kappa – bám theo các con sông nhỏ, vừa nhanh vừa xảo quyệt.”
“Tsukumogami – đồ vật lâu năm hóa thành tinh, tính tình tùy bản chất mà hung ác hay hiền lành.”
“Tanuki – nhanh nhẹn, ranh mãnh, giỏi đánh lừa cảm giác con người.”
Sau đó, hắn chỉ sang phần mép bản đồ, nơi được đánh dấu bằng những ký hiệu hình thù méo mó:
“Còn đây là những Yokai hiếm và nguy hiểm như: Jorōgumo – yêu nhện biết hóa người, chuyên dụ dỗ ăn thịt nam nhân; Nurarihyon – kẻ tự xưng là đầu não Yokai, có trí thông minh cực cao; Raijū – Ma Vật điều khiển sấm sét, cực kỳ nhanh và đáng sợ.”
Buổi đầu Hanami chỉ giảng sơ nhưng cũng đủ khiến Nobita thấy như cả đầu mình đang mở ra một thế giới mới. Những tên Yokai mà trước đây chỉ thấy trong sách truyện giờ trở thành kiến thức sinh tồn thật sự.
Trong lúc Hanami tiếp tục giảng giải, Nobita tranh thủ dựa vào tường, điều chỉnh hơi thở và kích hoạt hiệu quả Giấc Ngủ Ngắn.
Trong vòng nửa giờ nghỉ, lượng HP hồi phục về mức đầy. Điều khiến Nobita ngạc nhiên hơn cả là phần HP hồi dư ra do dược thiện quá bổ và cơ thể cậu đang trong trạng thái tăng cường phục hồi, lại trực tiếp chuyển hóa thành Thể Lực mới.
Chỉ một lần nghỉ ngắn ngủi, cậu đã hồi lại ít nhất mười điểm Thể Lực. Nobita âm thầm ghi nhớ phát hiện đó. Đây sẽ là phương pháp hồi sức cực kỳ hiệu quả trong những ngày luyện tập khắc nghiệt tiếp theo.
Mà Hanami lập tức nhận ra Nobita đã hồi phục được chút thể lực, hắn liền bật cười, vỗ vai cậu rồi ra lệnh tiếp tục huấn luyện.
Buổi chiều không hề nhẹ nhàng hơn buổi sáng. Ngược lại, nó tập trung hoàn toàn vào các kỹ xảo sinh tồn và chiến đấu thực tế.
Hanami dạy Nobita cách quan sát chỉ trong một nháy mắt nhưng vẫn thu được tối đa thông tin – vị trí đối thủ, đường thoát, địa hình, vật cản, hướng gió, khoảng cách.
Hắn dạy cách điều chỉnh hơi thở khi đang giao chiến để không bị hụt sức giữa chừng, cách khiến cơ thể tự động né đòn theo bản năng thay vì phải suy nghĩ mất thời gian.
Hắn bắt Nobita luyện cả cách cuộn người khi rơi từ trên cao để giảm chấn thương, cách giơ tay bảo vệ điểm yếu, cách xoay hông để hóa giải lực đánh.
Tất cả đều là những kiến thức sống còn khi đi săn Ma Vật.
Đến buổi tối, Nobita gần như lê người về hầm trú ẩn. Bác sĩ Mei lại phải đút dược thiện cho cậu, bởi tay cậu đã run đến mức không tài nào cầm nổi muỗng.
Nhưng Hanami vẫn chưa cho dừng. Khi Nobita ăn được vài muỗng, hắn lại tiếp tục buổi giảng lý thuyết còn dang dở buổi trưa.
Lần này bắt đầu từ Oni, loại Yokai thường gặp nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.
Giọng Hanami trầm ổn, rõ ràng:
“Oni vốn là linh hồn cực ác bị đọa vào địa ngục hoặc những kẻ xấu xa đến mức cái ác ăn sâu vào xương tủy. Có trường hợp con người vì tội nghiệp hoặc tâm tính vặn vẹo mà tự biến thành Oni. Lúc mới sinh ra, chúng không có hình thể, chỉ là linh thể hung dữ. Nhưng theo thời gian, chúng tự ngưng tụ cái ác cùng tai họa thành thân xác.”
Hắn chỉ lên tấm bản đồ, nơi có mấy hình vẽ phác họa thô sơ.
“Thân hình Oni cao lớn hơn người rất nhiều. Loại thấp thì cũng phải gấp đôi người trưởng thành, loại lớn có thể cao bằng cả một gốc cây già. Cơ bắp cuồn cuộn, vai rộng như tường đá. Da của chúng có nhiều màu, thường thấy nhất là đỏ, xanh lam, đen, vàng cùng trắng. Tượng trưng cho thuộc tính ngũ hành và các loại tâm chướng trong Phật giáo. Trong đó đỏ và xanh lam là phổ biến nhất.”
“Tất cả Oni đều có sừng. Một đến hai chiếc là thường gặp, nhưng có loại mọc ba hoặc bốn chiếc. Răng nanh dài nhô ra khỏi miệng, có loại còn mọc thêm một mắt thứ ba giữa trán.”
“Quần áo thì đa phần là khố da hổ, da thú hoặc treo đầy xích sắt. Nếu ngươi gặp Oni mặc giáp giống samurai…” Hanami nheo mắt, “…thì nhớ chạy ngay đi. Loại đó thường là Oni từng nuốt một chiến binh mạnh hoặc từng là chiến binh biến chất mà thành.”
Hắn gõ ngón tay lên bản đồ, phát ra tiếng cộc cộc.
“Vũ khí phổ biến nhất của chúng là kanabō (chùy sắt đóng đầy gai). Nó tượng trưng cho sức mạnh tàn bạo. Chỉ một cú đập trúng đã đủ nghiền nát đầu bò, huống chi là người.”
Hanami đặt cây đèn dầu xuống, ánh sáng vàng hắt lên gương mặt nghiêm nghị của hắn. Hắn khoanh tay, giọng chậm nhưng nặng như đè vào không khí:
“Giờ chúng ta nói sâu hơn về hai loại Oni mà ngươi có thể gặp nhiều nhất: Aka Oni (Oni đỏ) và Ao Oni (Oni xanh).”
“Aka Oni! Bọn này sinh ra từ những linh hồn chìm trong sân nộ, tức giận, bạo lực và cuồng sát. Chúng nguyên bản bị đọa xuống Hỏa Sơn Địa Ngục. Nhưng một số ít đủ mạnh và may mắn đã phá xiềng xích thoát ra. Sau đó sinh sôi lan rộng ra dân gian. Cho nên số lượng Oni ngoài đời mới lớn như vậy.”
“Bọn đỏ rất dễ nhận ra: thân hình to lớn, cơ bắp nở, da đỏ như lửa, có từ một đến hai cái sừng. Tính cách nóng nảy, hễ thấy con mồi là lao thẳng vào tấn công, không cần suy nghĩ.”
Hanami nhấn giọng chỗ quan trọng:
“Đòn đánh của Aka Oni mang nhiệt lượng cực cao. Bị nó đánh trúng là vết thương bốc cháy liên tục, khó dập bằng nước thường, khó hồi phục. Có chút thì có thể tạo ra nổ tung, phá hư trang bị, nhà cửa, đồ vật.”
“Ngoài trừ các điểm yếu thường thấy của đám Yokai. Aka Oni có nhược điểm lớn nhất là rất dễ bị chọc giận. Khi nổi nóng, đầu óc chúng trống rỗng, chỉ biết lao tới. Cho nên chỉ cần dùng vài thủ thuật, kích nó chạy theo, để nó tự tiêu hao thể lực. Lúc nó mệt, ngươi tấn công đánh chết hoặc dẫn vào bẫy đều vô cùng dễ dàng.”
Hắn lạnh lùng kết luận:
“Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được đấu sức trực diện với Aka Oni, trừ khi ngươi đủ mạnh. Nếu không đó chỉ là đường chết.”
Không cho Nobita thời gian thở, Hanami đổi sang phần thứ hai.
“Còn Ao Oni. Chúng sinh ra từ các linh hồn chất chứa đố kị, oán hận âm ỉ, buồn chán, lười biếng. Bọn này lại từ Băng Sơn Địa Ngục thoát ra. Khác với Oni đỏ, chúng không nóng nảy mà thâm trầm, mưu mô.”
Hanami đưa tay vẽ một vòng mô phỏng làn sương.
“Chúng thích dùng độc khí, sương lạnh, thậm chí có kẻ biết bùa chú suy yếu đối thủ. Chúng rất ít khi tấn công ngay. Thích kéo dài trận chiến, đợi đối thủ kiệt sức rồi mới ra tay.”
Ánh mắt Hanami sắc bén:
“Gặp Ao Oni, ngươi có hai lựa chọn và chỉ đúng hai lựa chọn.”
“Một là tấn công trực diện, dồn dập, không để nó có cơ hội thi triển độc khí hay bùa chú.
Hai là ám sát. Từ xa xử lý nó trước khi nó nhận ra.”
“Đương nhiên ngươi cũng không cần quá lo sợ nó. Ao Oni có não nhưng cũng không nhiều, chơi mưu mẹo nó vẫn không bằng nhân loại chúng ta. Đối với nó, thái độ nó tốt nhất là không sợ nhưng không mất cẩn thận.”
Cứ như vậy, một tháng huấn luyện địa ngục của Nobita chính thức bắt đầu.