Chương 207: Siêu Phàm Giả.
Đường hầm nối giữa hầm chính và hầm phó chật hẹp hơn Nobita tưởng rất nhiều. Trần đất thấp đến mức chính cậu cũng phải gập người lại mới đi lọt.
Tường hầm gồ ghề, từng vết xẻ đất còn mới đến độ chỉ cần chạm nhẹ cũng rơi xuống vài hạt bụi. Không khí nơi này ẩm và nặng, vừa mùi đất vừa mùi người, làm Nobita phải cố nhịn thở mới không ho.
Ngược lại, ba cậu và Hanami lại di chuyển rất thuần thục. Hanami thân hình lớn vậy mà vẫn cúi lách qua từng đoạn cong hẹp như không tốn chút sức, bước chân ổn định, không hề vấp hay va đầu vào trần đất. Ba Nobita cũng không có vẻ gì bối rối đuổi theo. Điều này khiến Nobita nhận ra: hai người họ rõ ràng đã quen với loại địa hình này.
Đi được một đoạn, ba cậu lên tiếng giải thích, giọng nói thấp nhưng rõ ràng, vừa đủ cho Nobita nghe mà không vang xa trong hầm:
“Hanami đến đây cũng phải ngẫu nhiên, chuyện này vốn đã nằm trong kế hoạch phòng bị rồi. Để đề phòng trường hợp tệ nhất, lối đi giữa hầm chính và các hầm phó không bao giờ xây sẵn. Tất cả đều bị bịt kín từ đầu.”
Ông lấy tay quệt lớp đất vụn trên vách, tiếp tục nói:
“Chỉ khi người quản lý hầm chính hay chính là trưởng trấn xác định toàn bộ hầm phụ đều an toàn, không có dấu hiệu bị xâm nhập lúc ấy họ mới cho đào thông đường. Con đường mà chúng ta đang đi, chính là vừa được đào ra.”
Nobita chớp mắt.
“…Vậy nên mới phải đào thủ công mỗi lần ạ?”
Ba cậu gật đầu.
“Ừm. Và người mở đường lúc nào cũng phải là người có sức chiến đấu mạnh nhất, để đề phòng khi đào ra gặp phải tình huống đột phát hoặc kẻ gì đó bất thường.”
Ý ông rất rõ: Ma Giới Quân Đoàn.
Nobita nghe thế thì sống lưng lạnh toát. Nghĩ đến cảnh mình vừa nãy bắn trúng Hanami, mặt cậu tái đi. Nếu không phải người mở đường hôm nay mạnh như Hanami, mà là người khác… mũi tên đó đủ khiến một dân binh thường tử vong tại chỗ.
Đây không phải Nobita tự mãn gì, mà vì chỉ có cậu mới biết bản thân thiên phú tích lũy đến 10% cỡ nào mạnh. Sát thương tối đa kia cũng không phải chỉ Nobita bản thân vốn có sát thương, mà còn có cả mũi tên bắn ra gây ra bao nhiêu sát thương.
Cả hai kết hợp lại, tạo ra 1+1 lớn hơn 2 kết quả. Lại thêm tốc độ bắn, tỷ lệ chính xác các yếu tố, khiến nó càng thêm khủng bố.
Không nói đâu xa, liền cậu ném ra đậu nát đều đủ làm rách chăn. Khiên giáp tay của Hanami đều lõm xuống. Phải biết cái trước còn có thể do vật liệu tương đối yếu vấn đề, cái sau nhưng là thép, không phải cái gì dễ móp kim loại.
Ba cậu tiếp tục thì thầm:
“Người mở đường còn có nhiệm vụ kiểm tra hầm phó. Để phòng trường hợp người quản lý hầm chính bị lừa dối hoặc chính là có vấn đề từ đầu.”
Nobita im lặng.
Một thế giới mà ngay cả người cai quản cũng có thể bị tra xét, đủ hiểu chiến tranh đã khiến họ cảnh giác đến mức nào.
Cậu cúi đầu thấp hơn, né một khúc trần đất sụp xuống, lòng vẫn run nhẹ.
Trước giờ, cậu luôn biết chiến tranh đáng sợ, cũng từng trải nghiệm qua không ít. Nhưng không ngờ nó có thể làm mọi thứ phức tạp, tinh vi và tàn nhẫn đến mức như vậy.
Đi được chừng ba phút trong đường hầm chật như ổ chuột, phía sau chú Hanami bỗng cất tiếng ngắn gọn: “Đến rồi.”
Nobita ngẩng đầu theo phản xạ, gần như ngay lập tức nhận ra sự khác biệt rõ rệt trước mắt mình.
Con đường hầm thô ráp, tối tăm phía sau đột nhiên chuyển sang một đoạn được chiếu sáng đầy đủ bằng những ngọn đèn dầu gắn sát hai bên. Tường đất gồ ghề biến mất, thay vào đó là những mặt phẳng nhẵn mịn, vuông vức đến mức giống hệt những hành lang bê tông kiên cố.
Sự khác biệt quá rõ rệt, cảm giác cứ như bước từ một cái hang đào vội sang một công trình kiên cố của thành phố lớn.
Không gian cũng mở rộng dần theo từng bước họ tiến lên. Ban đầu chỉ là rộng thêm một chút, sau đó đủ để Nobita đứng thẳng người thoải mái.
Rồi từng mét, từng mét, trần hầm nâng cao lên. Cuối cùng, khi họ bước qua đoạn cong cuối cùng, cả ba lọt vào một không gian rộng lớn đến mức Nobita phải há miệng.
Trước mặt cậu là một đại sảnh khổng lồ, diện tích không khác gì cả một sân bóng đá. Tường và trần đều cứng chắc, mang cảm giác vững chãi như pháo đài dưới lòng đất.
Xung quanh đại sảnh là từng dãy thùng rương chất cao, được sắp xếp theo từng nhóm như đã phân loại từ trước. Nhiều lối đi khác mở ra ở hai bên, chắc chắn là lối dẫn tới các hầm phó còn lại của thị trấn.
Trong không gian đó, đã có không ít người tụ tập. Nhưng điều khiến Nobita chú ý nhất lại là người đàn ông lớn tuổi ở trung tâm đại sảnh.
Ông lão đó đang ngồi trên một phiến đá bằng phẳng làm ghế, xung quanh chất đầy đất đá vừa từ đâu được đổ tới.
Mỗi khi một thùng đất được mở ra, những mảng đất vụn lại nhanh chóng bị hút đến trước mặt ông, sau đó… biến mất. Không phải tan ra hay vỡ vụn mà là hoàn toàn biến mất khỏi không khí.
Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân họ rung lên nhè nhẹ, như thể toàn bộ hầm đang được ai đó chỉnh sửa, mở rộng, củng cố từng chút một.
Nobita ngẩn ngơ.
Cậu biết ông lão đó.
Suzuki Genzō, là trưởng trấn Susukigahara.
Nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy ông làm việc theo kiểu này.
Thấy con trai nhìn chằm chằm, Nobisuke cúi xuống giải thích bằng giọng nói thấp:
“Trưởng trấn cũng là một Siêu Phàm Giả. Chức Nghiệp của ông là Trưởng Trấn. Thứ mà con đang thấy là Kỹ Năng Nghề Nghiệp của ông ấy, có tên là Cường Hóa Hạ Tầng.” Ông liếc sang phía Genzō, ánh mắt pha chút khâm phục.
“Ông ấy đang dùng đất đá làm nguyên liệu để gia cố toàn bộ hệ thống hầm trú ẩn. Mỗi lần dùng như thế đều tiêu hao rất nhiều sức lực, cũng gây ra không nhỏ tiếng động, nên chỉ lúc thật sự khẩn cấp ông ấy mới làm.”
Nobita nghe vậy thì khựng lại. Cậu biết Siêu Phàm Giả được chia thành hệ chiến đấu và hệ sinh hoạt, nhưng tưởng tượng của cậu luôn dừng ở mấy hình ảnh mơ hồ: chiến binh trên tiền tuyến, vu nữ cúng tế, thợ rèn chế tạo vũ khí…
Những thứ liên quan đến quản lý, hành chính hay xây dựng, cậu chưa từng nghĩ cũng thuộc về một hệ sức mạnh.
Thế nên việc trưởng trấn Genzō, một ông lão tóc bạc, dáng vẻ hiền hòa, lại là Siêu Phàm Giả khiến Nobita thực sự sửng sốt.
Mà cái chức nghiệp này – Trưởng Trấn. Nobita mới nghe lần đầu, thậm chí từ trước đến nay cậu còn không biết Chức Nghiệp như vậy tồn tại.
Cậu chưa bao giờ thấy kỹ năng của họ vận hành thế nào, càng không có khái niệm Kỹ Năng Nghề Nghiệp. Càng không ngờ, một việc đơn giản như củng cố hầm trú ẩn, vậy mà lại cần đến kỹ năng của một chức nghiệp hoàn chỉnh.
Càng nghĩ, cậu càng nhận ra bản thân mình hiểu quá ít về thế giới này.
Ở hậu phương trước kia, hầu như toàn bộ Siêu Phàm Giả hệ chiến đấu đều đã bị điều động ra tiền tuyến.
Còn hệ sinh hoạt, những người chế tạo, trồng trọt, chữa trị, quản lý, vận hành hậu cần lại thuộc dạng quý trọng như báu vật, bình thường người dân tầng thấp như nhà Nobita căn bản chẳng thể tiếp xúc, càng không được nghe giảng hay hỏi han gì.
Những kiến thức mà Nobita biết về Siêu Phàm Giả đều chỉ đến từ mấy câu nói qua loa của huấn luyện viên. Huấn luyện viên chỉ nói đủ để đám trẻ con biết rằng “Siêu Phàm Giả rất mạnh” “đừng cản đường họ” hoặc “khi nghe lệnh thì chạy thật nhanh”.
Những điều sâu hơn, quan trọng hơn, hay liên quan đến cách vận hành thực tế của một Nghề, tất cả đều bị giữ kín. Bởi lũ trẻ con chưa đủ tuổi, mà cũng không đủ thân phận để biết.
Cho nên khi Nobita lần đầu nhìn thấy trưởng trấn Genzō vận dụng kỹ năng của mình, cậu mới thật sự cảm giác được khoảng cách giữa người thường và Siêu Phàm Giả lớn đến mức nào.
Và cũng từ khoảnh khắc ấy, Nobita mới ý thức rõ ràng rằng mình đã bước chân vào một thế giới hoàn toàn khác: một thế giới nơi mỗi một Nghề đều là một loại sức mạnh.
Nobita theo Hanami và ba mình len qua đám người tiến về phía trung tâm đại sảnh. Khi đến gần trưởng trấn, cậu mới phát hiện một điều: những người ở đây tuyệt đối không đơn giản.
Trang phục của họ không đẹp hay quý hơn người bình thường là bao nhưng gương mặt, ánh mắt và khí chất lại khác hẳn.
Nhiều người dáng đứng thẳng tắp, bước đi chắc nịch; có người cầm theo vũ khí được giữ gìn rất kỹ; có người sắc mặt hồng hào, ổn định như không hề chịu tác động của nhiều ngày sống dưới đất.
Nobita nhanh chóng nhận ra họ chính là những đại diện của các hầm phó, những người có vị trí, quyền hạn và không ít trong số họ còn có thể là Siêu Phàm Giả.
Khi Hanami đi qua, nhiều người lập tức gật đầu chào. Thậm chí ba Nobita cũng nhận nhiều lời thăm hỏi, như thể ông từng quen biết với họ từ lâu. Có mấy người còn tò mò nhìn sang Nobita hỏi nhỏ:
“Con trai anh sao lại được gọi đến đây vậy?”
Nobisuke chỉ biết cười gượng, không biết phải trả lời thế nào.
Hanami đi trước, thì thầm báo cáo với trưởng trấn Genzō vài câu. Ông lão nghe xong liền gật gù, ánh mắt khẽ liếc sang Nobita đang đứng cạnh ba mình. Sau đó, trưởng trấn gọi:
“Nobi Nobita, lại đây.”
Nobita giật mình, bước lên trước. Trưởng trấn Genzō nhìn cậu từ đầu đến chân, không nhanh không chậm, như đang cân nhắc điều gì. Nobita cảm giác ánh mắt ấy có chút xuyên thấu, quét qua cả sức mạnh lẫn tâm trí cậu.
Trong chốc lát, trưởng trấn bật cười hiền hậu:
“Được rồi, trở về chỗ đi.”
Không dò hỏi hay yêu cầu gì.
Nobita quay lại bên ba mình, càng thêm bối rối. Ba cậu thì lại thở dài một hơi rất nhẹ, tỏ vẻ không vui, nhưng cậu cảm giác ông ấy giống như không còn phản đối cậu tiến lên con đường Siêu Phàm Giả như trước nữa.
Điều này khiến Nobita chột dạ: đã có chuyện gì đó thay đổi… nhưng là gì?
Cậu không kịp hỏi, bởi trưởng trấn đã bước lên trước, đập cây gậy gỗ xuống đất một cái “cốc” rõ ràng.
“Được rồi. Mọi người đã đến đông đủ.”
Tiếng ồn ào trong đại sảnh lập tức im bặt.
Ánh đèn dầu liên tục dao động, hắt lên gương mặt mọi người những vệt sáng tối bất định, mang theo sự căng thẳng và lo ngại không ai muốn thừa nhận.
Trưởng trấn chậm rãi cất tiếng:
“Ta biết tất cả đều đang muốn biết ngoài kia đã xảy ra chuyện gì.”
Vừa dứt câu, vài người nhịn không được định lên tiếng, nhưng ông lão giơ tay, giọng trầm xuống:
“Bây giờ không phải lúc để bàn đến chuyện đó.”
Lời nói vừa dứt, áp lực vô hình lập tức ép xuống. Không ai dám chen vào thêm nửa chữ.
“Trước khi nói đến tình hình bên ngoài,” trưởng trấn tiếp tục, “chúng ta phải giải quyết một số vấn đề trong trấn và thống nhất kế hoạch tiếp theo.”
Không khí trong đại sảnh căng lên như dây cung kéo hết cỡ.
Nobita khẽ nuốt nước bọt, cảm giác thứ đang chờ phía trước… chắc chắn không hề là tin tốt.
“Đầu tiên, về tình hình dân cư.”
Giọng trưởng trấn Genzō vang lên rõ ràng giữa đại sảnh, khiến mọi tiếng xì xào lập tức tắt ngấm.
“Hầm số ba trần nhà xảy ra sụp đổ. Có mười một người bị thương.”
Ông dừng lại một nhịp, để mọi người có thời gian tiếp nhận.
“Nhưng may là không ai mất mạng. Hiện tại, toàn bộ đều đã được Bác Sĩ cứu lại.”
Một luồng thở phào nhẹ lan khắp không gian, nhưng sắc mặt của phần lớn người dân vẫn trắng bệch. Với một thị trấn chưa tới một ngàn dân, mười một người bị thương là con số nặng nề. Hơn nữa, ai nấy đều quen biết nhau từ nhỏ, chỉ cần nghe tên là biết nhà ai, con cháu đời nào. Vậy nên tin ấy chẳng thể nào khiến người ta yên lòng.
Nobita lại suy nghĩ theo hướng khác. Cậu lập tức nhận ra điểm bất thường:
“Bác Sĩ?”
Ở thị trấn, không ai thực sự được gọi bằng danh xưng đó cả. Cùng lắm là vài người biết băng bó thô sơ, chẩn bệnh đơn giản. Chỉ trong thành lớn mới có bác sĩ đúng nghĩa, những người am hiểu y thuật hoặc có Chức Nghiệp phục vụ trị liệu.
Cậu thầm đoán: “Vậy bác sĩ mà trưởng trấn nhắc đến… cũng là một vị Siêu Phàm Giả?”
“Là ai? Ở đâu ra? Tại sao đến giờ mình chưa từng nghe tên?”
Trước khi Nobita kịp tìm ra câu trả lời, trưởng trấn nói tiếp, giọng trở nên nặng nề hơn:
“Tiếp theo… là một chuyện đáng buồn.”
Không khí đang căng thẳng nãy giờ bỗng cứng lại.
“Lão Lee… đã rời khỏi chúng ta.”
Giọng ông lão trầm xuống nhưng lại không bi thương mà là chậm rãi, như đang đưa tiễn một người quen thân.
“Ông ấy qua đời trong lúc đang ngủ. Một cái chết an lành.”
Nobita nghe vậy liền giật mình.
Lão Lee không phải người của Đế quốc, thậm chí chẳng thuộc về Phù Tang Giới. Ông đến từ một thế giới vật chất khác, từng là truyền giáo sĩ trong thời đại yên bình xa xưa. Trước khi chiến tranh Ma Giới nổ ra, lão đến đây truyền đạo rồi bị kẹt lại, không thể quay về quê hương.
Điều khiến Nobita kinh ngạc không phải chuyện lão Lee chết đi, mà là thật ra cậu quá quen với cái tên ấy. Lão là một trong số rất ít người biết chữ trong thị trấn, gần như ai cũng nhờ đến: viết thư, tính toán, ghi chép sổ sách hay dạy mấy đứa trẻ học đọc học viết.
Ông sống giản dị, không dính dáng đến siêu phàm hay chiến tranh, nhưng lại được người trong vùng kính trọng vì tri thức và nhân cách.
Nobita nhớ lại rất rõ lần đầu gặp lão Lee ở hậu phương: một ông già tóc trắng xám nhưng luôn thẳng lưng, tay luôn run nhẹ, vậy mà lại kiên nhẫn chỉ cậu cách viết từng chữ một cho đúng nét.
Dù không hiểu vì sao một người từ thế giới khác lại sống đời bình lặng ở nơi này, Nobita luôn cảm giác lão có một loại bình thản… như đã trải qua quá nhiều chuyện, nên chẳng còn điều gì khiến ông vội vàng nữa.
Giờ nghe tin ông đã đi trong giấc ngủ, Nobita vừa buồn bã vừa mơ hồ an tâm. Ở một thế giới bị giày xéo bởi chiến tranh và Ma Giới Quân Đoàn, được chết một cách yên ổn, không đau đớn, có lẽ là cái kết nhẹ nhàng nhất mà số phận có thể ban cho.
Vài người xung quanh cúi đầu mặc niệm. Có người siết chặt tay áo, có người thở ra rất nhẹ. Dù thị trấn nghèo, dù chiến tranh vẫn treo lơ lửng trên đầu, nhưng lão Lee là phần trí tuệ hiếm hoi còn sót lại, người cuối cùng mà ai cũng mặc định sẽ luôn “ở đó” dù tuổi ông đã chạm ngưỡng hai trăm năm.
Nobita im lặng.
Trong lòng cậu bỗng có một khoảng trống khó nói thành lời.
Một người đã hơi che chở, hơi dẫn đường cho cậu ở kiếp sống này… đã không còn.
Trưởng trấn Genzō tiếp tục cuộc họp bằng giọng đều đều nhưng mang theo uy nghi khiến cả đại sảnh im phăng phắc.
Ông nói về từng hạng mục như thể đã chuẩn bị trước cả tháng trời: trồng nấm để làm nguồn lương thực chính, bởi nấm dễ nuôi, ít tốn nước và chịu được môi trường thiếu sáng. Đào thêm giếng phụ để bảo đảm nước sinh hoạt. Củng cố và mở rộng các hầm phó theo bản thiết kế chuẩn…
Một loạt các nhiệm vụ khác được liệt kê không dứt như phân công tuần tra nội bộ, quy định tín hiệu khẩn cấp, dọn dẹp lối đi, tạo khu vực vệ sinh tách biệt, tổ chức chỗ tắm rửa luân phiên, thậm chí còn có cả việc sắp xếp khu vực vui chơi giải trí để trẻ nhỏ giữ được tinh thần ổn định.
Ngồi một bên, Nobita nhìn trưởng trấn mà ngẩn ngơ.
Với cậu, mọi thứ trưởng trấn nói ra hơi quá mức hoàn chỉnh. Nếu không biết đây là hầm trú ẩn, Nobita thậm chí có cảm giác như mình đang nghe bản kế hoạch quản lý một khu dân cư bình thường trên mặt đất. Chỉ khác ở chỗ nơi này tối tăm, bí bách và đầy nguy hiểm rình rập bên ngoài.
Mãi đến đoạn cuối, trưởng trấn mới chịu đụng đến vấn đề khiến ai cũng nín thở chờ đợi.
Ông chậm rãi nói, giọng trầm nặng:
“Không cần quá lo lắng. Thiên Hoàng… đúng là đã xảy ra chuyện. Nhưng Ma Giới Quân Đoàn cũng gặp biến cố, nên không thể tiến sâu vào thế giới chúng ta. Chúng bị chặn lại ở tiền tuyến. Những tiếng động lúc trước, đa phần là do lũ Ma Vật bị xúi giục gây ra.”
Câu nói khiến cả đại sảnh xôn xao, nhưng không ai tỏ ra nhẹ nhõm.
Tất cả đều hiểu rõ, nếu Thiên Hoàng yếu đi, tương lai chỉ có thể ngày càng tệ hơn.
Nhiều ánh mắt hoài nghi, bất mãn, lo âu nhìn về phía trưởng trấn.
Ai cũng biết lời trưởng trấn có phần che giấu.
Nhưng không ai dám hỏi.
Dù trong lòng chất đầy nghi vấn, đám người vẫn lần lượt đứng dậy rời đi làm theo sự phân công vừa rồi. Có mệnh lệnh mà không ai phản đối, như thể họ đã quen với việc “không biết toàn bộ sự thật”.
Đến khi dòng người rời đi gần hết, Nobita mới nhận ra đại sảnh chỉ còn một nhóm cực nhỏ ở lại.
Ba cậu.
Chú Hanami.
Vài người có vị trí quan trọng trong thị trấn.
Và chính cậu.
Hơi dịch lại gần ba mình để tìm chút an tâm, Nobita đưa mắt quan sát khắp đại sảnh. Chỉ mất vài giây, cậu lập tức nhận ra một điều khiến cả người lạnh sống lưng, những người còn ở lại tựa hồ… đều là Siêu Phàm Giả.
Không một ai giống người bình thường.
Nobita vô thức quay sang nhìn ba mình.
Nobisuke bắt gặp ánh mắt con trai, liền cười nhẹ – một nụ cười bất đắc dĩ, pha chút xin lỗi và bất lực… như thể ông biết cậu sẽ sớm hiểu ra điều gì đó.
Và đúng vậy.
Một tia sét sáng rực lóe lên trong đầu Nobita.
Cậu đột ngột nhớ lại hàng loạt chi tiết… những điều cậu ở thế giới không bao giờ để ý, bây giờ lại bùng nổ hơn bao giờ hết.
Rõ ràng là…
Nhà cậu không hề “bần hàn” như cậu tưởng.
Không phải ai trong thị trấn cũng có một căn nhà hai tầng kiên cố, dù cũ kỹ. Đa phần người dân chỉ dựng được nhà một tầng vách gỗ tạm bợ.
Không phải ai cũng được cấp một mảnh đất rộng lớn sát rừng, có thể trở thành rừng nhà mình khi thiên nhiên hồi phục. Mà đất rừng luôn là thứ được các quý tộc và thương gia tranh nhau đến đỏ cả mắt.
Cũng không phải người bình thường nào cũng dễ dàng tìm được việc tại một thương hội có tiếng trong thành.
Trong thời chiến, thương nhân hoặc là cực giàu, hoặc là cực nguy hiểm, nghề nghiệp đứng giữa giao tuyến đời người và lợi nhuận. Một người “vô danh” tuyệt đối không thể chen chân vào giới này.
Còn chuyện mua ếch giống, xây chuồng nuôi, quen biết cả đội trưởng dân binh trong thành… tất cả đều là những dấu hiệu quá rõ ràng.
Rất rõ ràng.
Ba cậu – Nobi Nobisuke – tuyệt đối không phải một người dân bình thường.
Và khi nghĩ đến đó, Nobita rùng mình nhớ lại một chi tiết nữa:
Lúc Hanami bảo “mang Nobita đến hầm chính” cậu cứ tưởng ba mình chỉ đi theo để bảo vệ cậu… nhưng bây giờ, nhìn lại toàn bộ bối cảnh.
Hanami ngay từ đầu có lẽ là tìm chính ba Nobita.
Còn cậu, chỉ là nhân tố ngoài dự kiến bị kéo theo mà thôi.
Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Nobita. Nửa chấn động, nửa hỗn loạn.
Ba ngày trước cậu còn nghĩ gia đình mình nghèo khó, trở về quê để “tìm lại cuộc sống mới”. Bây giờ thì tất cả như bị lật ngược.
Ở cạnh cậu, ba Nobita vẫn bình tĩnh đến lạ.
Tựa như ông đã sớm đoán trước khoảnh khắc này sẽ đến.
Nobita mím chặt môi.
Ý nghĩ cuối cùng xuất hiện trong đầu cậu lúc này là:
Có lẽ cuộc sống mười năm của mình, vốn không hề “bình thường” như cậu luôn tin tưởng.
Nobisuke thấy Nobita vẫn còn ngơ ngác, liền bắt đầu giới thiệu từng người trong nhóm nhỏ còn sót lại sau buổi họp. Giọng ông trầm ổn, có phần nghiêm túc hơn mọi khi, như thể đây là khoảnh khắc ông đã chờ đợi khá lâu.
Đầu tiên là Trưởng Trấn – Genzō, người đang đứng ở trung tâm đại sảnh, dáng lưng hơi còng nhưng khí thế lại vững như gốc tùng trăm tuổi.
Kế đó là Đội Trưởng Dân Binh – Hanami. Dáng người cao lớn, nhưng bước đi nhẹ như mèo, khí thế tràn ra mà không hề cố ý. Chỉ đứng gần cũng đủ khiến Nobita thấy lạnh sống lưng.
“Con còn nhớ chú Kongo chứ?” Ba Nobita chỉ về phía một người đàn ông da đen, dáng người hơi gầy nhưng cơ bắp giấu dưới lớp áo thô vẫn nhìn rõ từng mảng.
Thợ Xây – Kongo. Nghe đồn trong người có dòng máu Yokai, nên mới xây nhà nhanh như vậy.
Ở phía sau Kongo là một người đàn ông râu quai nón, tay áo còn dính bột mì.
“Đầu Bếp – Masa. Một trong số ít người ở đây biết cách xử lý Ma Vật thành đồ ăn mà không giết chết cả làng.”
Rồi ba cậu chỉ đến một phụ nữ mặc y phục màu trắng xanh, dáng người mảnh, khuôn mặt hơi xanh xao vì thiếu nắng.
“Đó là Mei, Bác Sĩ. Cô ấy đến đây để điều tra dịch bệnh quanh thành Tsukimidai, ai ngờ chiến sự nổ ra, bị kẹt lại cùng chúng ta.”
Nobita gật đầu liên tục, cố ghi nhớ. Mọi người ở đây đều có vẻ đặc biệt hơn vẻ ngoài họ thể hiện.
Cuối cùng, ba Nobita đặt tay lên vai con trai:
“Còn ta… ba là Thương Nhân Nobi Nobisuke. Làm chủ thương đoàn của thị trấn.”
Câu đó nói ra nhẹ như không, nhưng Nobita nghe vào lại cảm thấy một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng. Thương đoàn – thứ chỉ quý tộc cấp thấp hoặc những người cực kỳ giàu có mới đứng tên được.
Cậu đột nhiên hiểu vì sao ba mẹ mình dù nghèo nàn bề ngoài nhưng lại không hề thiếu đường sống như người khác.
Ngoài những người này, ba Nobita tiếp tục kể:
“Còn có hai người vắng mặt: Thợ Săn – Namu và Nông Dân – Santoso. Santoso lên thành Tsukimidai mua hạt giống từ tuần trước, chưa quay về. Namu thì đi xa hơn, đến ngôi làng mới xây ở phía bắc để kiểm tra tình hình. Trễ như vậy mà chưa thấy về… có lẽ đã gặp chuyện rồi.”
Nobita siết chặt nắm tay.
Trong thị trấn nhỏ bé này, từng người Siêu Phàm Giả đều là trụ cột. Mất ai cũng là mất đi một mảnh sức mạnh bảo vệ.
Ba cậu hạ giọng giải thích thêm, như sợ Nobita hiểu sai bản chất của những người này:
“Con đừng tưởng Siêu Phàm Giả là gì quá hiếm. Không thái quá đến mười người có một, nhưng trong trăm người có một thì cũng không phải chuyện lạ. Hơn nữa, Đế quốc mười mấy năm nay đẩy mạnh bồi dưỡng nên số lượng ngày càng nhiều.”
“Con còn nhỏ, chưa thấy hết được, chứ người lớn tuổi hơn chúng ta, ai cũng từng có cơ hội trở thành Siêu Phàm Giả. Chỉ là có muốn đi con đường đó hay có đủ điều kiện đi tiếp hay không mà thôi.”
Giọng ông trầm xuống, ẩn chứa một điều gì khó nói.
Nobita nghe đến đây thì toàn thân chợt run nhẹ.
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn từng Siêu Phàm Giả một đang trò chuyện, bàn bạc, kiểm tra tài liệu.
Những con người từng xuất hiện mờ nhạt trong ký ức cậu, hóa ra đều đang gánh cả thị trấn trên vai.
Càng nhìn, Nobita càng cảm thấy rõ ràng:
Con đường Siêu Phàm vốn không xa vời như cậu từng nghĩ, mà đang ở ngay đây, trước mắt cậu, trong chính gia đình cậu.