Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ngu-thu-ta-that-chi-muon-an-on-mo-tiem-com.jpg

Ngự Thú: Ta Thật Chỉ Muốn An Ổn Mở Tiệm Cơm

Tháng 2 10, 2025
Chương 970. Đại kết cục! Chương 969. Vũ trụ chưởng khống giả, trời kẻ ngoại lai!
vu-su-ky-nguyen-tu-luyen-kim-vu-su-bat-dau

Vu Sư Kỷ Nguyên, Từ Luyện Kim Vu Sư Bắt Đầu

Tháng 12 15, 2025
Chương 998: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 997: bụi về với bụi, đất về với đất
bat-dau-hoa-than-canh-boi-tiep-thieu-phu-nhan-di-sung-quan

Bắt Đầu Hóa Thần Cảnh: Bồi Tiếp Thiếu Phu Nhân Đi Sung Quân

Tháng 10 14, 2025
Chương 659: Thiên Nguyên đại lục phi thăng tiên giới (hết trọn bộ ) Chương 658: Trở về Thiên Nguyên đại lục
Vô Thượng

Vô Thượng

Tháng 12 12, 2025
Chương 579: Chung kết quyển Chương 578: Ảo cảnh sinh mệnh
dai-duong-tu-luyen-vo-den-tu-tien.jpg

Đại Đường: Từ Luyện Võ Đến Tu Tiên

Tháng 1 10, 2026
Chương 364: Lý Thế Dân lễ vật Chương 363: nhận thức một chút
Tiểu Thành Kì Binh

Cao Võ: Sau Khi Chia Tay, Ta Mỗi Ngày Tăng Vọt Mười Cảnh Giới

Tháng 1 16, 2025
Chương 202. Đại kết cục Chương 201. Thần kỹ, duy nhất chúa tể, đợi rất nhiều năm
tu-hogwarts-bat-dau-buon-lau-sung-ong-dan-duoc.jpg

Từ Hogwarts Bắt Đầu Buôn Lậu Súng Ống Đạn Dược

Tháng 2 26, 2025
Chương 295. Truyện mới: "Hogwarts: Voldemort Cũng Đừng Nghĩ Ngăn Cản Ta Học Tập" Chương 294. Tàn niệm rời đi
tam-quoc-vo-song-lu-bo-nhan-cha-cang-nhieu-ta-cang-manh.jpg

Tam Quốc: Vô Song Lữ Bố, Nhận Cha Càng Nhiều Ta Càng Mạnh

Tháng 1 24, 2025
Chương 512. Phiên Ngoại 2: Lại tụ họp Hoa Sơn Chương 511. Phiên Ngoại 1: Bồng Lai Tiên Đảo
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 206: Hầm trú ẩn.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 206: Hầm trú ẩn.

Nobita theo chân ba mẹ lao vào hầm trú ẩn gần nhất. Trên đường còn kịp vòng về nhà gom ít lương khô, nước sạch và vài vật dụng cấp thiết.

Phần Nobita, cậu không quên khoác cung sau lưng, buộc chặt bao tên. Không phải cậu nghĩ mình có thể chiến đấu, mà chỉ là không mang theo thì càng sợ hơn.

Khi cả ba chạy đến lối vào hầm, nơi đó đã chen chúc mười ba bốn gia đình. Ai nấy mặt trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn, tay ôm con, lưng cõng đồ, như đàn thú nhỏ sắp bị dồn đến chân tường.

Nobita vừa bước chân vào hầm chưa kịp thở, đã nghe tiếng quát:

“Kéo gỗ! Kéo gỗ xuống!”

Một người đàn ông đứng gần cửa lập tức đá mạnh vào một tấm gỗ dày phe phẩy đặt cạnh lối vào. Tấm gỗ bật xuống, trượt theo hai rãnh đá, rồi…

ẦM!

Một khối đất đá khổng lồ tuôn xuống, chặn kín cửa hầm trong nháy mắt.

Nobita chết lặng.

Cậu trợn mắt nhìn bụi đất còn đang bay, há miệng mà không nói được gì.

“…Mấy trăm người… vẫn còn ngoài kia mà…”

Trong ký ức mới, Nobita biết thị trấn có hơn ba trăm hộ dân. Vậy mà giờ đây, cửa hầm đã bị phong kín. Không ai vào được nữa.

Tim cậu đập mạnh, tay run lên.

Không phải dấu hiệu sống sót… mà giống như chặn lại tiếng kêu cứu của cả thị trấn.

Tamako nắm tay Nobita thật chặt, kéo cậu vào trong góc. Ông Nobisuke phía trước cũng quay lại kéo hai người, mặt không dám nhìn về phía cửa vừa bị che kín.

Không ai trong hầm hét lên, không ai phản đối…

Bởi tất cả đều biết điều này đã xảy ra nhiều lần rồi.

Khi họ đến vị trí của gia đình mình trong hầm, Nobita mới như được phép thở mạnh một hơi. Nhưng còn chưa kịp bình tĩnh, cậu đã bật hỏi:

“Ba… sao lại… khóa cửa lại như vậy? Còn rất nhiều người…”

Ông Nobisuke thở dài, đặt tay lên vai con trai.

“Nobita, con nghĩ bọn ta muốn làm vậy sao?”

Nobita cúi đầu, không dám đáp.

Ông nói tiếp, giọng trầm thấp và nặng như đá:

“Ma Giới Quân Đoàn không dựa vào mắt hay tai để tìm con người.”

“Chúng cảm nhận là… số lượng sinh mệnh.”

Cậu nhìn ba, đôi mắt mở to vì kinh hãi như hiểu ra điều gì.

“Lúc chiến tranh mới nổ ra… chúng ta cũng như con bây giờ. Dồn cả trăm, cả ngàn người vào một hầm lớn an toàn.

Nhưng… lần nào cũng bị phát hiện.”

Nobisuke siết chặt tay, tay còn hơi run khi nhớ lại:

“Dù chúng ta che giấu rất kỹ, dù không lộ ánh sáng hay âm thanh… chỉ cần trong một chỗ có quá nhiều người, Ma Quân sẽ lập tức tìm thấy.”

Nobita nuốt nước bọt, cổ họng khô rát.

Tamako cũng nhẹ nhàng giải thích, nói với đứa trẻ đang sốc:

“Thế nên từ giữa chiến tranh trở đi, Đế quốc buộc phải thay đổi. Hầm trú ẩn được chia thành hầm chính chứa vật tư và hầm phụ chứa người. Một hầm phụ tối đa chỉ được phép chứa năm mươi người, để cảm quan của đám quái vật bị nhiễu.”

Ông Nobisuke tiếp lời:

“Thị trấn Susukigahara có hai mươi hầm phụ, rải rác xa nhau.”

“Càng phân tán, mùi của sinh mệnh càng loãng. Ma Giới Quân Đoàn càng khó mà xác định vị trí chính xác của chúng ta.”

Ánh mắt Nobita dần sáng lên, nhưng đồng thời càng run rẩy hơn:

“…Vậy tức là… nếu đông hơn năm mươi người…”

Ông Nobisuke gật đầu, mặt nghiêm lại.

“Hầm sẽ bị phát hiện.”

“Và toàn bộ người bên trong… không ai sống nổi.”

Không khí trong hầm im bặt, chỉ còn tiếng thở run rẩy của những người khác vang lên.

Nobita ôm chặt lấy cung và bao tên trong tay.

Đây không phải thế giới cậu muốn biết.

Không phải nơi mà Doraemon có thể chạy đến giải cứu.

Không có ai che chở cậu.

Nơi này, chỉ cần một sai lầm nhỏ là cả tòa thị trấn sẽ bị xóa sổ.

Bữa tối hôm đó của gia đình Nobita… nếu còn có thể gọi là “bữa tối” thì nó chỉ là một vắt bột ngũ cốc khô cứng, được trộn với chút nước lạnh để dễ nuốt xuống.

Không mùi, không vị, không cảm giác gì ngoài cái nặng trĩu trong cổ họng.

Trong căn hầm tối đen như mực, mọi người ngồi san sát nhau.

Không ai dám dùng ngọn nến hay đèn dầu, bất kỳ ánh sáng hay lửa nào đều có thể làm cháy nguồn dưỡng khí quý giá.

Ngay cả tiếng trò chuyện cũng bị kìm nén. Nếu có người nói thì chỉ là thì thầm sát tai, như sợ chính âm thanh phát ra cũng có thể dẫn Ma Giới Quân Đoàn đến nơi.

Nobita nằm trên một mảng đất hơi bằng phẳng, đầu tựa vào vai mẹ.

Cậu cố nhắm mắt nhưng không thể ngủ.

Ở thế giới cũ, chỉ cần nằm xuống vài phút là Nobita có thể ngủ như chết.

Nhưng ở nơi này… nỗi lo lắng ăn sâu vào từng hơi thở.

Cậu sợ.

Sợ bóng tối.

Sợ tiếng thở dồn dập của những người xung quanh.

Sợ cả tương lai… khi cậu không biết mình có còn sống tới ngày mai không.

Thời gian trôi đi không biết bao lâu, ở đây không có đồng hồ hay bất kỳ chuyện gì để đo thời gian. Chỉ có tiếng tim cậu đập từng nhịp, căng thẳng đến mức phát đau.

Rồi đột nhiên.

Cộp!… Cộp! Cộp! Cộp!

Một chuỗi âm thanh trầm đục vang lên từ phía trên hầm.

Nobita giật bắn mình, toàn thân đông cứng.

Cậu mở mắt, nhưng trước mặt chỉ là bóng tối đặc quánh, đến mức không nhìn thấy cả bàn tay của chính mình.

Cậu không dám hỏi, cũng không dám động.

Chỉ cố yên lặng lắng nghe những tiếng va chạm nặng nề phía trên, như có thứ gì đó đang đi ngang qua hoặc đang đào bới.

Những người khác cũng nghe thấy. Nhưng không ai dám la hét hay bật khóc. Thậm chí chỉ khẽ nhích người cũng không dám.

Họ chỉ run rẩy, cắn chặt răng để không phát ra tiếng.

Trong bóng tối, Nobita cảm thấy mẹ siết tay mình thật chặt, còn ba thì đặt một cánh tay lên vai cả hai, giữ họ sát bên cạnh.

Âm thanh kia kéo dài một lúc, rồi từ từ mất đi.

Nobita không biết bản thân đã tỉnh hay đã ngủ mê trong lo sợ.

Thời gian trôi đi, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho biết là đêm hay ngày.

Rồi… cậu ngủ quên lúc nào chẳng hay.

Cho đến khi có thứ gì đó rung lên ngay trên đùi.

Nobita bừng tỉnh, hơi thở nghẹn lại. Cậu vội che miệng để không phát ra tiếng, rồi mò tay xuống xem vật gì đang rung.

Ngón tay chạm vào thứ quen thuộc – máy chơi game.

Nó đang phát tín hiệu.

Tín hiệu chỉ có một ý nghĩa: trong bán kính 100 mét quanh cậu xuất hiện một món di vật.

Nobita lập tức tỉnh như nước đá tạt vào mặt.

Nhưng chỉ vài giây sau, máy chơi game dừng rung.

Nobita nín thở.

Cậu cố di chuyển cực kỳ khẽ, bò sang mép hầm, rồi vòng quanh phạm vi hẹp của hầm trú ẩn để xem tín hiệu có trở lại không.

Đáp lại chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Điều đó chỉ có một cách giải thích: món di vật ấy đang di chuyển và di chuyển rất nhanh, như thể bị thứ gì đó mang theo.

Nobita khẽ rùng mình.

Thứ có khả năng di chuyển kia… không phải chỉ con người. Mà rất có thể nằm trong móng vuốt của một con Ma Vật đang lượn quanh thị trấn.

Tuy hơi thất vọng vì không lần ra món di vật kia, Nobita lại phát hiện trên bảng kỹ năng của mình xuất hiện thêm một mục mới và điều khiến cậu sững người chính là nội dung của nó.

【Ngủ Say Lv14 (Bị Động)】

【Hiệu quả cơ sở: Chất lượng giấc ngủ +28%; trong lúc ngủ tốc độ hồi phục HP/MP/Thể Lực của bản thân +70%. (Mỗi cấp tăng thêm hiệu quả cơ sở một lần)】

【Hiệu quả Lv5 – Giấc Ngủ Ngắn (Bị Động): Nghỉ ngơi không làm gì trong 30 phút sẽ hồi phục lượng HP tương đương 10% HP tối đa của bản thân. (Mỗi ngày có thể kích hoạt hai lần)】

【Hiệu quả Lv10 – Chuẩn Bị Cho Ngày Mới (Bị Động): Nghỉ ngơi trước khi ngày kết thúc, sau khi tỉnh dậy Thể Lực tối đa +50% trong 6 giờ. (Mỗi ngày chỉ có thể kích hoạt một lần.)】

Nobita nhìn hàng chữ phát sáng nhè nhẹ mà ngẩn người.

Một kỹ năng… ngủ.

Ngủ thôi mà cũng lên tận Lv14. Nếu là trước kia, cậu chắc chắn sẽ đỏ mặt vì xấu hổ, ai đời “tài năng bẩm sinh” lại là ngủ say?

Nhưng khi nhìn kỹ hơn, Nobita mới hiểu giá trị thực sự của nó.

Ngay cả ở hậu phương, huấn luyện viên cũng từng nói: Một Siêu Phàm Giả muốn mạnh phải ngủ đúng, ăn đủ, rèn đều.

Mà công dụng của 【Ngủ Say】 thì vượt xa mức “ngủ đúng”. Nó không chỉ hồi phục nhanh hơn vài phần trăm mà là một con số khổng lồ. Hơn nữa còn có: nghỉ 30 phút hồi 10% HP, ngủ sớm thì sáng hôm sau Thể Lực tăng thêm một nửa.

Với Nobita, một đứa bé chịu đói dài hạn và muốn huấn luyện khắc nghiệt thì kỹ năng này có giá trị hơn bất kỳ loại thuốc bồi bổ hay báu vật nào.

Quan trọng hơn, Nobita nhận ra bảng thông tin của máy chơi game đang tự điều chỉnh theo những gì cậu trải nghiệm.

Ngay bên dưới kỹ năng, một dòng mới xuất hiện:

【Thể Lực: Năng lượng sinh ra từ Thể Chất, dùng để kích hoạt một số kỹ năng liên quan và thể hiện mức độ mỏi mệt của cơ thể.】

【Hệ số quy đổi: 1 điểm Thể Chất = 10 điểm HP và 10 điểm Thể Lực.】

Nobita nhìn con số【Thể Lực: 68/75 (Thể Lực tối đa +25, thời gian còn lại 05:53:24)】. Không nhiều, nhưng ít ra cậu đã hiểu rõ cơ chế.

Thứ khiến Nobita bất ngờ không phải kỹ năng mới, mà là cảm giác bảng thông tin đang dần “hiện hình” như thể từng mảnh kiến thức đều chờ cậu chạm vào rồi tự động được bổ sung.

Có được lượng Thể Lực dồi dào từ kỹ năng mới, Nobita không thể ngồi yên. Cậu muốn làm gì đó để không lãng phí buff mà kỹ năng ban cho.

Nhưng trong không gian chật hẹp, tối tăm và im lặng tuyệt đối của hầm trú ẩn, việc luyện tập gần như là không thể. Gây ra quá nhiều tiếng động là điều không ai kể cả cậu muốn.

Nobita ngồi xuống, im lặng suy nghĩ. Rồi như có bóng đèn bật sáng trong đầu, cậu khẽ “a” một tiếng.

Thiên phú 【Bách Phát Bách Trúng】 của cậu thật ra không hề bắt buộc phải dùng cung bắn.

Trong buổi tập trước, Nobita đã phát hiện chỉ cần ném một vật gì đó vào mục tiêu đã định, miễn là cậu cầm nó, chọn mục tiêu, rồi chọi đi thì thiên phú vẫn tính tích lũy.

Chẳng qua lúc đó dùng thêm đá tập giữa chừng chỉ khiến cánh tay đau thêm, lại không có giá trị rèn luyện, nên cậu bỏ qua.

Trong hầm trú ẩn này không thể chạy, bắn cung hay nói chuyện.

Nhưng… ném đậu vẫn được.

Nobita thò tay vào túi quần, chạm vào bịch đậu luộc mẹ nhét cho cậu ăn dặm lúc buổi chiều. Những hạt đậu nhỏ, mềm, không gây tiếng động lớn. Hoàn hảo để làm “đạn” luyện tập.

Vấn đề là bia tập đâu?

Cậu liếc quanh, cố gắng hình dung trong bóng tối. Đập vào đâu cũng tạo tiếng, ném lung tung cũng không dám. Thế là Nobita tháo cái chăn mỏng của mình ra, vò lại thành một khối mềm lớn rồi đặt sát góc tường, để nó đỡ lực va chạm.

Nobita lùi lại khoảng ba mét, vừa đủ xa để có chút khó khăn, vừa đủ gần để không ném trúng người khác.

Cậu nắm một hạt đậu.

Hít một hơi.

Ném!

…

Bộp.

Trật hoàn toàn.

Hạt đậu rơi xuống đất nhưng Nobita còn chẳng để ý. Cậu nhặt hạt tiếp theo, ném tiếp.

Vụt.

Âm thanh hạt đầu bay qua không khí vang lên mơ hồ trong trong gian yên tĩnh.

Lại trật.

Trong bóng tối đặc quánh, Nobita chỉ dựa vào cảm giác, không có ánh sáng, không có hình dạng rõ ràng. Chỉ biết “bia” là cục chăn tối om trước mặt.

Ném.

Trật!

Ném.

Trật!

Lần thứ mười, rồi lần thứ mười lăm. Cuối cùng, khi đến lần thứ hai mươi:

Bịch!

Vào giữa chăn.

Nobita khẽ siết tay, cố nén tiếng reo nhỏ, lại tiếp tục huấn luyện.

Có kinh nghiệm, tỷ lệ trúng mục tiêu của Nobita tăng lên nhanh đến mức chính cậu cũng ngạc nhiên.

Ban đầu chỉ là 1/20, ném mười mấy lần mới trúng được một. Sau đó tăng thành 1/15, rồi 1/8. Cứ mỗi lần ném, Nobita đều cảm giác rõ ràng tay mình ổn định hơn, lực phóng quen hơn.

Đến khi đạt mức 1/5, Nobita lập tức dừng lại. Không phải vì không ném trúng nhiều hơn được hay mệt, mà vì lần ném trúng thứ mười tám đã khiến thiên phú kích hoạt lần tích lũy đầu tiên.

Khoảnh khắc hạt đậu chạm vào cục chăn, Nobita khẽ rùng mình. Một luồng ấm áp rất nhẹ, giống như dòng nước nhỏ, lan qua toàn thân trong chớp mắt. Nó đến quá nhanh rồi biến mất ngay lập tức, khiến Nobita không thể phân biệt đó là cảm giác thật hay chỉ là ảo giác do quá tập trung.

Nhưng cơ thể thì có phản ứng.

Rõ ràng, tinh tế nhưng không thể phủ nhận.

Khi Nobita cử động thử, cậu nhận ra những thay đổi cực nhỏ nhưng rất thật: Cổ tay trở nên ổn định hơn, không còn rung nhẹ. Các khớp ngón tay linh hoạt, mềm và chuẩn xác hơn lúc nắm rồi thả. Vai khi đưa tay về trước không cong lên vô thức như trước.

Lực ném tuy không mạnh hơn, nhưng đường ném ổn định hơn, giống như từng thói quen đúng đang được ghi khắc vào cơ thể.

Loại điều chỉnh này không đến từ cơ bắp thuần túy, mà giống như một chuỗi vi biến hóa trải rộng khắp toàn thân. Da thịt căng hơn một chút, dây thần kinh phản ứng nhạy hơn, khớp xương hoạt động trơn tru hơn, hơi thở đều hơn khi ném.

Tất cả đều góp vào việc: giảm sai sót.

Nobita lập tức hiểu.

Đây không phải kiểu tăng sức mạnh cộng một đơn giản mà cậu từng tưởng tượng. Đây là thiên phú đang chỉnh sửa cơ thể cậu, loại chỉnh sửa mà điều kiện thông thường không bao giờ làm được.

Hai lần trước, khi xuất hiện kỹ năng Chạy Bền và Ngủ Say, cậu không cảm thấy loại biến đổi này rõ rệt. Đơn giản là vì hai kỹ năng đó vốn đã nằm trong nền tảng sống thường ngày của Nobita. Cơ thể cậu đã quen, chỉ cần máy chơi game “kích hoạt” là được, không có thay đổi thêm.

Nhưng với thiên phú Bách Phát Bách Trúng, đây là lần đầu tiên tích lũy thành công.

Thiên phú bắt đầu làm việc, gia cố cơ thể từ những chi tiết nhỏ nhất để phù hợp với con đường chính xác tuyệt đối.

Nếu về sau, Nobita học được một kỹ năng hoàn toàn mới mình chưa từng có hoặc nâng cấp kỹ năng hiện tại lên mức cao hơn, cơ thể cậu sẽ lại xuất hiện loại cường hóa kỳ diệu lúc này lần nữa.

Nhưng vào lúc này, điều Nobita quan tâm nhất không phải kỹ năng, mà chính là tích lũy thiên phú.

Cảm giác cơ thể mỗi lần mạnh lên một chút, chỉnh xác một chút, như bản thân được hiệu chỉnh từ bên trong… Nó tạo ra một loại khoái cảm rất lạ, khiến Nobita chỉ muốn tiếp tục mãi.

Đến mức chỉ muốn luyện thêm, để được cảm giác ấy thêm nhiều lần nữa.

Trong suốt phần còn lại của ngày hôm đó, Nobita miệt mài ném đậu không ngừng nghỉ, cho đến lúc tay run, mắt mỏi, cậu mới dừng lại.

Tính tổng, cậu đã tích lũy thêm được ba lần, đưa thiên phú lên 4%.

Sang ngày thứ hai, vẫn chưa có việc gì phải làm, Nobita lập tức tiếp tục huấn luyện.

Khác ngày đầu chỉ ngồi ném đậu một cách đơn giản, hôm nay cậu chủ động tăng độ khó như lùi thêm hai mét, tổng cách bia năm mét. Ném bằng hai tay thay phiên hoặc ném liên tục bằng một tay không ngừng nghỉ. Ném vào nhiều điểm rơi khác nhau, tập phán đoán hướng ném chỉ dựa vào cảm giác khi đang di chuyển.

Những bài tập này tuy đơn giản, nhưng mang lại hiệu quả lớn.

Đến cuối ngày thứ hai, Nobita chỉ tích lũy thêm được khoảng 2%. Tốc độ chậm đi nhiều, nhưng chất lượng lại rõ ràng hơn. Khả năng điều khiển tay của cậu trở nên chuẩn đến lạ, giống như các sai lệch trong cơ thể đang bị mài mòn từng chút một.

Ngày thứ ba, sau bữa sáng tạm bợ, Nobita lại bắt tay vào luyện tập ngay.

Dù cậu đã tăng độ khó đến mức cao, nhưng tỷ lệ trúng mục tiêu vẫn ổn định bất thường, chứng tỏ thiên phú đang giúp cậu điều chỉnh cơ thể ngày càng tối ưu.

Đến bữa tối, Nobita đã tăng thêm được 4% tích lũy.

Nhưng huấn luyện cũng đến đây thì đành phải dừng lại.

Túi đậu luộc mà mẹ nhét vào túi áo cho cậu từ ngày đầu vốn đã mềm, dễ vỡ. Sau ba ngày bị hành hạ, đã bị nghiền thành một đống bột đậu bám đầy trên chiếc chăn làm bia ngắm.

Khuya hôm đó, Nobita vẫn nằm ở chỗ quen thuộc trong hầm trú ẩn.

Ba ngày trôi qua, bầu không khí căng thẳng vì sợ hãi đã dịu xuống đôi chút. Mọi người tuy vẫn lo lắng cho tương lai, nhưng không còn như lúc đầu run rẩy tuyệt vọng.

Có người bắt đầu thì thầm trò chuyện, vài đứa trẻ được ba mẹ dỗ cho ngồi im cũng bắt đầu líu lo chơi đùa. Một lớp yên bình mong manh bao phủ cả hầm.

Trong lúc Nobita đang chìm vào suy nghĩ, cậu bỗng nghe thấy âm thanh khác lạ.

Tiếng đào bới.

Rất gần.

Và chính xác là ngay sát phía tường hầm cạnh nơi cậu nằm.

Nobita rùng mình. Không hiểu sao đến tận giờ cậu mới nhận ra nó. Tiếng động ấy không mạnh, nhưng đều đặn, mỗi nhát đào như gõ thẳng vào tim cậu.

Sắc mặt Nobita tái nhợt, cậu bật dậy gần như theo phản xạ. Tay run lên khi nắm lấy cây cung, lôi một mũi tên, kéo căng dây và nhắm thẳng vào chỗ phát ra âm thanh.

Xung quanh, những người khác cũng nghe thấy. Nhưng trong bóng tối, Nobita không thấy được vẻ mặt của họ, phần lớn không hoảng hốt, mà trái lại như nhẹ nhõm và mừng rỡ, tựa như họ đã đoán được phía bên kia tường là gì.

Nhưng Nobita không biết điều đó.

Trong tâm trí cậu, chỉ có một khả năng: Ma Giới Quân Đoàn đã tìm thấy hầm trú ẩn.

Bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi. Tiếng đào đất càng lúc càng rõ, càng lúc càng gần, từng nhát như đập trực tiếp vào lồng ngực.

Rồi…

Một mảng đất lớn trên tường bất ngờ vỡ sụp, rơi xuống nền hầm.

Từ khe hở vừa mở ra, một luồng sáng chói từ bên ngoài tràn vào, sáng đến mức Nobita phải nheo mắt, chẳng kịp nhìn rõ thứ gì ở phía sau.

Và vì quá bất ngờ, cùng cảm giác hoảng loạn dồn nén ba ngày qua.

Nobita phóng tên.

Không hề do dự.

Mũi tên rời dây cung, xé gió lao thẳng vào vùng sáng vừa mở ra, nhanh đến mức chính cậu còn không kịp nhận ra mình đã bắn.

Mũi tên vừa biến mất, Nobita lập tức nghe một tiếng “keng!” sắc lảnh của kim loại bị va chạm, sau đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất. Rõ ràng cậu đã bắn trúng một món gì đó bằng kim loại, chứ không phải da thịt hay xương.

Tiếp theo đó, từ bên kia lỗ hổng vọng vào một tiếng đàn ông kêu lên bất ngờ:

“Ai…u!”

Ngay sau tiếng kêu, luồng sáng đang chiếu vào hầm chợt tắt phụt, như thể người cầm đèn vì bị giật mình mà suýt đánh rơi nó.

Nobita khựng lại.

Ngay khi nghe giọng nói ấy, ký ức trong đầu cậu nhảy dựng lên, cậu nhận ra đó là ai.

Quả nhiên, khi mắt cậu quen lại với bóng tối và ánh sáng le lói từ cây đèn dầu được thắp lên trở lại, Nobita thấy trước mặt mình đã có một người đàn ông cao to đứng chắn, hai mắt mở to nhìn cậu đầy tò mò lẫn kinh ngạc.

Bên cạnh, ba cậu, ông Nobisuke đang cuống quýt giải thích, giọng nhỏ nhưng gấp:

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi Hanami! Thằng bé tưởng quái vật tìm tới!”

Người đàn ông ấy chính là Hanami, đội trưởng đội dân binh thị trấn. Là một trong số rất ít Siêu Phàm Giả mà Nobita có thể tiếp xúc được.

Chức Nghiệp của hắn, cùng chức vị đều là một loại, đều là Đội Trưởng Dân Binh. Đừng nhìn chức nghiệp có vẻ bình thường, nhưng trong lãnh địa biên giới chiến sự như nơi này, đó là lực lượng xương sống giữ cho cư dân có thể sống sót.

Nobita thấy Hanami nhìn chằm chằm mình, lưng liền đổ một lớp mồ hôi lạnh. Cậu vội rụt vai lại, lắp bắp:

“Xin… xin lỗi chú Hanami. Cháu… cháu tưởng Ma Giới Quân Đoàn tìm tới thật…”

Hanami không lập tức trách mắng. Hắn cúi xuống xem món kim loại bị tên của Nobita bắn trúng, hóa ra là miếng khiên giáp tay bằng thép có chút lõm vào. Rồi bật cười sang sảng, quay sang ba Nobita:

“Nobisuke, con trai ngươi không tồi chút nào.”

Hắn liếc Nobita từ đầu tới chân như đánh giá chiến lực.

“Có định cho nó gia nhập đội dân binh không?”

Nobisuke cười gượng, khẽ lắc đầu. Một nụ cười mệt mỏi nhưng mang theo quyết ý.

Không đáp thẳng, nhưng ai cũng hiểu ý từ chối. Ông không muốn con trai mình bước vào con đường gắn liền với chiến tranh và cái chết.

Nobita nhìn ba, trong lòng hơi trầm xuống nhưng cũng hiểu tại sao ông lại phản đối.

Hanami không tiếp tục câu chuyện dở dang, mà nâng cao đèn dầu rồi đi một vòng trong hầm trú ẩn. Ánh sáng mờ vàng quét qua từng mặt người, từng góc đất, từng vết nứt nhỏ trên tường.

Sau một lượt kiểm tra, hắn dừng lại trước người ghi chép đứng sau, giọng dõng dạc nhưng bình thản:

“Hầm phó số 14. Ghi danh bốn mươi hai, thực tế có mặt bốn mươi hai. Không ai bị thương, không ai phát bệnh.”

Người ghi chép lập tức ghi lại.

Hanami chạm tay lên vách đất, ấn nhẹ. Một luồng gió rất mỏng thoát ra, Nobita đứng gần cảm giác như mắt đất vừa bị chấn động trong thoáng chốc.

“Tường và trần hầm không có dấu hiệu nứt, lún hay biến dạng.”

Hắn hơi ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh xuống nền đất. Nobita cảm giác luồng khí phát ra như một cơn lốc xoáy nhỏ thoáng hiện.

“…Không khí còn đủ, nhưng hơi thiếu. Bảo Kongo lát qua đặt thêm một cái Lưu Thông Không Khí.”

Nói xong ông hạ đèn dầu xuống, quay lại phía ba Nobita.

“Nobisuke, mang thằng bé lên hầm chính một chuyến đi.”

Không có đe dọa, không có gằn giọng, nhưng câu nói ấy vẫn khiến không khí trong hầm lạnh đi một phần.

Nobisuke không trả lời. Ông chỉ đứng thẳng lưng, nhẹ bước lên một nửa, chắn trước Nobita. Vai ông căng cứng đến mức Nobita cảm thấy bàn tay ba đang nắm tay mình run nhẹ.

Nụ cười thường thấy trên mặt Hanami hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại một biểu cảm mà Nobita chưa từng thấy: lạnh, tĩnh và vô cảm như một thanh dao đã được tôi quá nhiều lần.

“Nobi,” Hanami nói chậm rãi, “ngươi biết rõ… bây giờ chúng ta cần mọi nguồn lực có thể chiến đấu.”

Không hề đe dọa, chỉ là một câu nói về trách nhiệm. Nhưng nó khiến Nobita cảm giác như bị kim châm dọc sống lưng.

Ba cậu vẫn không đáp. Chỉ cúi đầu thật thấp, bàn tay siết Nobita chặt hơn, rồi cắn răng kéo con trai bước lên. Dù xoay lưng về phía Hanami, Nobita vẫn cảm nhận được sự đấu tranh trong từng hơi thở của ba mình.

Dù khẩn trương, Nobita vẫn bước theo. Cậu biết dù bản thân yếu ớt, dù chưa thể trở thành Siêu Phàm Giả… nhưng chạy trốn cũng không phải là lựa chọn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-cuu-vot-tiem-ca-phe-bat-dau.jpg
Từ Cứu Vớt Tiệm Cà Phê Bắt Đầu
Tháng 2 3, 2025
di-gioi-gap-go-nhi-thu-nguyen-nu-than.jpg
Dị Giới Gặp Gỡ Nhị Thứ Nguyên Nữ Thần
Tháng 1 19, 2025
trong-ruong-dai-minh.jpg
Trong Rương Đại Minh
Tháng 2 2, 2025
toan-dan-yeu-nhat-vu-hon-nguoi-cai-nay-trung-toc-thien-tai-chuyen-gi-xay-ra
Toàn Dân: Yếu Nhất Vũ Hồn? Ngươi Cái Này Trùng Tộc Thiên Tai Chuyện Gì Xảy Ra?
Tháng 10 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved