Chương 204: Hỗn loạn thế giới quan.
Nắng trói chang giữa bầu trời, mặt trời màu đỏ như một vị thần linh cao ngạo, đổ xuống mặt đất thứ ánh sáng mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.
Trong một căn nhà nhỏ cũ kỹ thuộc một thị trấn xa lạ, ánh nắng nóng rực xuyên qua lớp rèm mỏng, phá tan bóng tối trong phòng, chiếu thẳng vào gương mặt một cậu bé đang say ngủ.
Cậu bé ngủ với tư thế vô cùng khó coi: nước miếng chảy ngang từ khóe miệng, chiếc áo ba lỗ màu trắng trên người thì rộng thùng thình giống như không thuộc về cậu, tay chân giang rộng chiếm trọn chiếc giường nhỏ vừa cứng vừa thô. Bên dưới lớp đệm mỏng là mặt gỗ lạnh và thô ráp, khiến ai nhìn cũng thấy khó chịu.
Bị ánh nắng đỏ rực chiếu vào mắt, cậu bé nhăn mặt, chậm rãi mở mắt.
Trước mắt Nobita là một trần nhà hoàn toàn xa lạ. Cậu nhìn ngơ ngác hồi lâu, mãi đến khi đầu óc bắt kịp hiện thực, Nobita mới bật thốt lên trong lòng:
“Đây là…?”
Cậu lập tức ngồi dậy, cẩn thận quan sát mọi thứ trong phòng.
Sàn nhà làm bằng gỗ nâu cũ, màu xỉn và khô nứt, mỗi bước chân đều khiến nó phát ra tiếng kẽo kẹt. Tủ đồ kê bên tường thì bừa bộn với vài vật dụng chẳng rõ công dụng. Kệ sách chỉ còn vài quyển cũ kỹ, bìa méo mó và vàng ố.
Bàn học bằng gỗ đặt gần bên trông như đã qua nhiều năm sử dụng, đầy vết xước và sứt mẻ. Chiếc giường Nobita đang ngồi lên thì vừa thô, vừa cứng, vừa nặng mùi gỗ ẩm.
Tuy phong cách hoàn toàn khác, Nobita vẫn nhận ra đây chính là cách bài trí quen thuộc của phòng ngủ mình, chỉ là biến dạng thành phiên bản nghèo nàn, xơ xác hơn rất nhiều.
Cậu cúi xuống nhìn quần áo trên người. Áo ba lỗ cũ kỹ, sợi chỉ loang lổ, chất liệu thô như vải bạt. Chăn, mền, rèm cửa đều không phải vải tốt; sờ vào thấy ráp tay, nặng và nóng.
Nobita nhăn mặt, cảm giác giống như được đưa vào một thế giới nghèo thời trung đại.
Cậu bước đến cửa sổ. Lớp kính thủy tinh đã quá mờ, phủ lớp bụi dày, thậm chí có vết nứt nhỏ chạy ngang. Khi Nobita mở cửa, bản lề rỉ sét phát ra tiếng cót két như than phiền vì bị đánh thức.
Khung cảnh hiện ra khiến Nobita gần như nghẹt thở.
Bên ngoài không phải là khu phố quen thuộc của mình nữa. Thay vào đó là một thị trấn cổ xưa mang sắc thái thời trung cổ, với đường đá vụn lổn nhổn, sân đất rộng, những căn nhà mái ngói thấp tè và nhiều căn chỉ có một tầng. Chỉ thấy lác đác vài nhà hai tầng gỗ cũ kỹ, còn lại là chuồng gà, giếng đá, hàng rào, xe gỗ và những bóng người mặc quần áo thô kệch đang đi lại chậm rãi.
Nhưng điều làm Nobita choáng váng nhất nằm trên bầu trời.
Một mặt trời đỏ, khổng lồ đến mức gần như chiếm cả góc mắt. Nó lớn gấp ba, thậm chí gấp năm lần mặt trời Nobita từng thấy. Ánh sáng của nó đỏ rực, đặc quánh như máu, đổ xuống thành từng lớp, khiến cả không gian ngập trong sắc đỏ thiêu đốt.
Nobita cảm giác như có một áp lực vô hình đang đè lên tim mình. Cậu nuốt nước bọt, toàn thân tê dại.
Ngay khi Nobita còn đang chết lặng vì cảnh tượng trước mắt, bất chợt trong đầu cậu vang lên từng đợt đau nhói nhẹ. Từng luồng ký ức xa lạ nhưng lại vô cùng rõ ràng như suối lũ tràn ngập vào trí não.
Cậu khụy xuống giường, ôm đầu, thở gấp.
Phải mất rất lâu, Nobita mới dần dần tỉnh táo lại.
Nhưng khi mở mắt, gương mặt cậu đã biến thành sự pha trộn của khiếp sợ, hoang mang và tuyệt vọng.
Những gì cậu vừa nhận được không phải ký ức mơ hồ… mà là ký ức của chính Nobita ở thế giới này.
Nơi đây không còn là Tyoko mà cậu quen thuộc.
Không phải Nhật Bản.
Cũng không phải Trái Đất trong nhận thức của cậu.
Càng không phải thế giới Doraemon “bình thường” trước đó.
Tên thế giới này là Phù Tang Giới, một trong 1001 thế giới vật chất.
Cầm quyền nơi đây là Đế quốc Mặt Trời Đỏ, một đế quốc rộng lớn, cổ xưa và có trật tự xã hội khá tương đồng với Nhật Bản hiện đại.
Còn nơi Nobita đang sống… là thị trấn Susukigahara, thuộc thành Tsukimidai, nằm trong lãnh địa quản lý của Nam Tước Dekisugi, một quý tộc cấp thấp của đế quốc.
Chính những cái tên quen thuộc ấy khiến Nobita khựng lại một thoáng, như thể có ai đó vừa thả một sợi dây cứu mạng xuống vực sâu tuyệt vọng.
Ít nhất, vẫn còn cái gì đó cậu thân quen tồn tại.
Trong thế giới này, Nobita vẫn mang tên Nobi Nobita.
Ba cậu vẫn là Nobi Nobisuke.
Mẹ cậu vẫn là Nobi Tamako.
Cuộc sống cũng vẫn xoay quanh gia đình ba người. Chỉ là… thế giới đã đổi khác hoàn toàn.
Nhưng sắc mặt Nobita bỗng tái hẳn khi dò xét lại ký ức vừa ùa về.
Trong suốt quá khứ của Nobita ở Phù Tang Giới, trong những năm tháng huấn luyện, làm việc, chơi đùa, lớn lên… không hề có bóng dáng của Shizuka, Jaien, Suneo, Hajime và tuyệt nhiên, không có Doraemon.
Cậu chợt cảm thấy căn phòng này, thị trấn này, mặt trời đỏ khổng lồ ngoài cửa sổ,… tất cả như đóng lại thành một chiếc hộp kín, ép lấy ngực Nobita đến nghẹt thở.
“Không lẽ… mình đã đến một thế giới… nơi họ chưa từng tồn tại…?”
Ngay lúc Nobita còn đang bàng hoàng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ tầng dưới, ấm áp mà thân thuộc như kéo cậu về thực tại.
“Con dậy rồi hả, Nobita? Xuống ăn sáng đi.”
Giọng của mẹ cậu. Một âm thanh bình dị nhưng lại như chiếc neo duy nhất giữ Nobita khỏi cơn choáng loạn.
Theo phản xạ quen thuộc, cậu lập tức đáp lại:
“Vâng ạ!”
Nói xong rồi Nobita mới sực nhớ, đây không phải là “nhà” cậu từng biết. Nhưng câu trả lời ấy là thói quen đã in sâu trong máu, chẳng thể sửa kịp.
Cậu nhìn quanh, dựa vào ký ức mới trong đầu để chọn quần áo.
Chiếc áo ba lỗ trắng lớn hơn một cỡ là áo ba cậu cho mượn mặc; mấy ngày gần đây mưa lớn kéo dài, quần áo của Nobita phần lớn đều bị ẩm mốc, cũ nát và bốc mùi.
Với người thời hiện đại, đây là điều khó chịu, nhưng đối với người dân nơi đây, mùi ẩm của quần áo lại là dấu hiệu của một chuyện tốt.
Vị trí của Đế quốc Mặt Trời Đỏ tương tự Nhật Bản trong thế giới cũ, thuộc vùng thường xuyên xảy ra thiên tai tự nhiên như động đất, sóng thần, lũ lụt. Nhưng đối với dân chúng bình thường, điều ảnh hưởng nặng nề nhất lại là hạn hán.
Mà lãnh địa của Nam Tước Dekisugi, nơi nhà Nobita hiện đang sinh sống, lại là vùng thường xuyên hạn hán quanh năm. Vì vậy trận mưa lớn mấy ngày vừa rồi đối với người dân mà nói chẳng khác nào thuốc cứu mạng.
Nobita mặc thêm một chiếc áo mỏng màu xám và một chiếc quần đùi dày cộp. Quần áo thô ráp nhưng ấm và bền.
Bước xuống tầng dưới, Nobita vừa đi vừa đánh giá lại từng ngóc ngách căn nhà.
Cũ kỹ. Mốc meo. Sàn gỗ kêu rền rĩ.
Nhưng bố cục của nó… lại giống hệt căn nhà cậu từng sống.
Chỉ khác là nơi đây là nghèo khổ và cũ nát hơn gấp mười lần.
Vì sao nó lại như vậy?
Đó là một câu chuyện dài…
Ở trí nhớ mới, Nobita dần hiểu thế giới này không phải “thế giới ma pháp” đẹp đẽ như cậu từng tưởng tượng, mà là một nơi phồn vinh cực độ và cũng nguy hiểm đến cực điểm.
Tạm bỏ qua sự phồn vinh của nó, thì mức độ nguy hiểm trong thế giới vô cùng nhiều cũng vô cùng khủng khiếp. Khắp nơi đều có Ma Vật, từ nhỏ như côn trùng đến lớn đến có thể san bằng cả thị trấn bằng một lần hít thở.
Có vô số dạng tai nạn diệt thế, được thế nhân gọi chung là Diệt Thế Chi Tai, đủ khả năng phá hủy vạn vật trong nháy mắt.
Trong lòng đất và tàn tích cổ xưa, tồn tại các mối nguy bị chôn vùi từ Các Thời Đại Thất Lạc, những di vật và sinh vật bị phong ấn từ thời kỳ văn minh cổ đại đã biến mất không rõ nguyên nhân.
Còn chưa kể đến đám Tà Giáo Đồ, những kẻ phát điên vì theo đuổi sức mạnh cấm kỵ mà thờ cúng lấy Tà Thần.
Nhưng nguy hiểm lớn nhất, mối đe dọa mà tất cả thế giới vật chất đều phải đối mặt chính là: Ma Vương, cùng dưới trướng của hắn – Ma Giới Quân Đoàn.
Sáu mươi ba năm trước, Phù Tang Giới đã hứng chịu cuộc xâm lấn của Ma Giới Quân Đoàn. Trận chiến kéo dài suốt nhiều thập kỷ, đến mức gần như trở thành một phần của đời sống hằng ngày, khiến đất đai toàn giới tan hoang và mãi đến gần đây mới bước vào hồi kết.
Lãnh địa của Nam Tước Dekisugi, nơi Nobita đang sống hiện tại, chín năm trước từng trở thành một trong những tiền tuyến khốc liệt. Khi ấy Nobita chỉ mới một tuổi, gia đình cậu buộc phải rời bỏ quê hương, theo dòng người tị nạn rút sâu vào hậu phương để tránh cuộc chiến.
Sự rút lui này kéo dài hơn chín năm.
Mãi đến nửa năm trước, Nam Tước Dekisugi mới thành công đẩy lùi Ma Quân, giành lại quyền kiểm soát lãnh thổ, dọn sạch vùng chiến sự và tuyên bố người dân có thể trở về.
Lúc đó, gia đình Nobita mới có cơ hội đặt chân lại nơi chôn nhau cắt rốn.
Thị trấn trông cũ kỹ như hiện tại cũng là vì lý do đó.
Nơi đây từng bị bỏ hoang nhiều năm, nhà cửa bị phá hủy hoặc hư hại nặng nề do trận tuyến và ma vật quấy phá. Khi gia đình Nobita cùng những người dân đầu tiên quay lại, thị trấn hoàn toàn chỉ là một đống phế tích lạnh lẽo.
Nhờ dân chúng hợp sức nhau dọn dẹp, dựng lại tường, tu sửa mái ngói, trải đường, thay cửa sổ… cuối cùng trong mấy tháng trời mới miễn cưỡng khôi phục được phần nào dáng dấp thị trấn.
Nhưng do thiếu vật liệu mới, hầu hết mọi thứ chỉ là đồ cũ được chắp vá gượng gạo, đủ để sống nhưng không thể nói là an toàn hay tiện nghi.
Dẫu vậy, lợi ích của việc trở về cố thổ vẫn vượt xa việc tiếp tục ở lại hậu phương ổn định.
Thứ nhất là công việc.
Tại hậu phương, bố mẹ Nobita chỉ có thể làm đủ thứ nghề thủ công lặt vặt: bóc vỏ nông sản, đóng gói hàng hóa, làm việc kho bãi hoặc nhận các việc trả công theo ngày. Công sức bỏ ra nhiều nhưng đường tiến thân gần như không có.
Trong khi đó, trở về lãnh địa, Nam Tước Dekisugi đang tái thiết vùng đất, mà tái thiết thì cần nhân lực. Điều này đồng nghĩa với công việc ổn định, phân công rành mạch, chế độ rõ ràng và quan trọng hơn là có cơ hội vươn lên.
Thứ hai là môi trường sống.
Tại hậu phương, họ sống chen chúc trong ký túc xá đã dùng hàng chục năm, mỗi phòng toàn người xa lạ. Không gian chật hẹp, ngột ngạt, ồn ào – nơi không một đứa trẻ nào có thể lớn lên khỏe mạnh.
Trở về quê, dù nhà cũ, đồ đạc tạm bợ, nhưng đó là nhà của chính họ. Có sân nhỏ, có phòng riêng, có nơi phơi đồ, có cây để trồng. Sự thoải mái và an ổn này giá trị hơn nhiều thứ khác. Thật lòng mà nói, bố mẹ Nobita quyết định quay về chủ yếu là vì muốn Nobita có một chỗ để gọi là nhà.
Cuối cùng là phúc lợi.
Những gia đình hồi hương được cấp đất rộng đủ để trồng trọt, chăn nuôi, xây xưởng hoặc bán đi để lấy tiền.
Nam Tước Dekisugi còn ban hành các chính sách ưu đãi như giảm thuế ba năm, con cái được học hành đàng hoàng, chi phí khám bệnh giảm mạnh, hỗ trợ giống cây giống thú và dụng cụ nông nghiệp.
Nhờ vậy mà từ nửa năm trước đến nay, rất nhiều gia đình đã bắt đầu từ hậu phương quay về quê nhà, giúp lãnh địa dần lấy lại sức sống sau gần một thập kỷ bỏ hoang.
Nobita bước xuống phòng ăn, còn chưa kịp ngồi xuống thì toàn thân đã khựng lại.
Cậu nhìn chăm chăm vào bữa sáng đặt ngay trước chỗ mình ngồi. Và trong một thoáng, tim Nobita như ngừng đập.
Một ổ bánh mì đen đã hơi khô cứng.
Một bát súp nấm đặc vẫn còn bốc lên lớp hơi nóng mỏng.
Vài mảnh rau dập úa, xanh đỏ lẫn vào nhau, nhưng được rửa sạch sẽ đến mức không còn bụi đất.
Và cuối cùng là một xiên thịt côn trùng nướng, da giòn, mỡ vàng sóng sánh.
Với cậu bé Nobi Nobita của thế giới cũ, đây chỉ là một bữa sáng tệ hại, thậm chí đáng sợ. Nhưng với Nobita của Phù Tang Giới, nó lại là thứ quá xa xỉ đến mức khiến tay chân run lên nhẹ nhẹ.
Trong ký ức tràn về, Nobita biết rất rõ: Ở Phù Tang Giới, chỉ quân đội mới được bảo đảm hai bữa đầy đủ dinh dưỡng mỗi ngày.
Còn người dân bình thường, mỗi ngày chỉ ăn mỗi một bữa sơ sài. Đây đã là rất tốt. Với những người trong vùng gần chiến tuyến thậm chí ba, bốn ngày mới có một bữa và bữa đó đôi khi chỉ là cháo loãng hoặc vài củ rễ cây.
Bữa sáng trước mặt Nobita… gần như thuộc dạng “tiệc lớn”.
Cậu không thể nhấc nổi chân để ngồi xuống. Thay vào đó, Nobita hướng ánh mắt về phía mẹ mình. Lần này, trái tim cậu thực sự đau nhói.
Mẹ cậu vẫn là mẹ cậu. Nhưng thế giới này đã khiến bà trở thành một con người khác.
Dáng người bà gầy đến mức chỉ một cái ôm cũng đủ để cảm nhận xương vai dưới lớp áo thô. Làn da chuyển sang sắc xanh nhạt, rõ ràng thiếu chất. Lưng hơi cong như đã chống chịu quá nhiều năm gian khổ. Gương mặt từng đầy sự ấm áp nay khắc chi chít những nếp nhăn nhỏ, dấu vết của thiếu ngủ, thiếu ăn và nỗi lo ngày qua ngày.
Nobita mở miệng, muốn gọi một tiếng “mẹ” nhưng cổ họng nghẹn lại. Cảm xúc lẫn lộn như sóng đánh vào tim: thương xót, tội lỗi, kinh hãi và cả một nỗi trống rỗng khó gọi tên.
Rồi nước mắt cứ thế trào ra.
Từng giọt một, không kìm được.
Tamako lập tức hoảng lên khi thấy con trai khóc nức nở. Bà vội chạy lại, lau mặt cho Nobita bằng đôi tay đã chai sần:
“Nobita? Sao vậy con? Có gì bay vào mắt à? Hay con thấy không khỏe?”
Nobita cố gắng nói, nhưng giọng run quá mức:
“Không… con chỉ… nhớ mọi người thôi.”
Tamako thoáng sửng sốt, rồi chậm rãi gật đầu.
Bà nghĩ con trai nhớ bạn bè ở hậu phương, nơi cậu đã sống suốt gần mười năm, gần như là toàn bộ tuổi thơ. Xa rời nơi đó, nhớ nhung, tủi thân là điều quá đỗi bình thường.
Hai vợ chồng còn ngạc nhiên vì con trai đến tận bây giờ mới thương nhớ.
Nhưng họ không biết, “mọi người” mà Nobita nhắc đến không phải bạn bè ở hậu phương. Mà là một nhóm bạn khác, nhóm bạn của thế giới cậu đã đánh mất: Shizuka, Doraemon, Jaian, Suneo, Hajime… những cái tên mà ở thế giới này hoàn toàn không biết có tồn tại hay không.
Nobita úp mặt vào vai mẹ, để mặc Tamako ôm mình vào lòng. Toàn thân cậu run run như một đứa bé bị kéo khỏi tổ ấm.
Trong trái tim chằng chịt cảm xúc đó, chỉ có một câu duy nhất lặp đi lặp lại:
“Xin lỗi…”
Xin lỗi mẹ.
Xin lỗi bản thân cậu ở thế giới này.
Xin lỗi thế giới cũ.
Xin lỗi những người cậu yêu quý
Cậu cũng không biết mình muốn gửi lời xin lỗi đó cho ai hay cho điều gì.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Nobita chỉ biết một điều:
Thế giới đã đổi… và cậu cũng đã đánh mất tất cả.
Nobita cũng không nhớ nổi mình đã ăn xong bữa sáng bằng cách nào. Mọi thứ diễn ra như trong mơ, đầu óc cậu nặng trĩu, tay chân lạnh ngắt. Đến khi quay trở về phòng, cậu mới có thể thở mạnh một hơi, như thể vừa bước chân khỏi một cơn ác mộng.
Cậu đứng dựa vào cửa một lúc lâu, rồi bất ngờ tát mình vài cái.
Bốp — bốp — bốp.
Âm thanh vang lên giòn trong căn phòng gỗ cũ.
“Bình tĩnh lại, Nobita… bình tĩnh lại đi…”
Cậu thì thầm với chính mình, cố gắng kéo tâm trí ra khỏi mớ hỗn độn cảm xúc. Sợ hãi, hoảng loạn, tội lỗi… chúng quấn lấy nhau như một mớ dây leo khô chực bóp nghẹt trái tim cậu. Nhưng Nobita hiểu rất rõ: bây giờ không phải lúc để cậu chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng ấy.
Điều quan trọng nhất là phải tìm cách sửa lại tất cả.
Nobita ngồi xuống bàn, lấy ra một tờ giấy ố vàng từ ngăn kéo gỗ. Cẩn thận đến mức tay còn run nhẹ, cậu đặt nó lên bàn, chậm rãi viết chữ “PHƯƠNG ÁN” trên đầu trang. Sau đó bắt đầu liệt kê từng mục một.
Phương án thứ nhất:
Cách trực tiếp nhất, dùng Tủ Điện Thoại Nếu Như và yêu cầu nó biến thế giới trở lại như trước.
Ý nghĩ này ban đầu khiến Nobita bật lên chút hy vọng mong manh. Nhưng chỉ một giây sau, cậu nhớ ra một sự thật phũ phàng:
Trong ký ức của Nobita lẫn ký ức thuộc về Nobita của thế giới này, hoàn toàn không có Tủ Điện Thoại Nếu Như hình dạng. Không có bất kỳ manh mối nào rằng món bảo bối ấy từng tồn tại nơi đây.
Cộng thêm việc Nobita chắc chắn món bảo bối mình dùng hôm đó đã bị lỗi, đến mức kích hoạt nó đã phá nổ cả thế giới cũ, đủ để thấy nó đã quá mức nguy hiểm.
Phương án thứ nhất – gạch bỏ.
Nobita chậm rãi gạch một đường, mực đen sắc như vết dao.
Phương án thứ hai: Tìm được Doraemon hoặc Hajime của thế giới này.
Trong nhận thức của Nobita, chỉ có hai người này mới thật sự có cơ hội xoay chuyển toàn bộ tình thế: Doraemon với đống Bảo Bối Thần Kỳ, Hajime với trí tuệ lẫn năng lực vượt lẽ thường.
Nếu ở thế giới này bố mẹ, tên gọi, vai trò của cậu đều tồn tại dưới một phiên bản khác… thì Doraemon và nhóm bạn của cậu lẽ ra cũng phải tồn tại, dù là dưới hình thức nào đó.
Nhưng Nobita rất nhanh nhận ra sự thật tàn nhẫn:
Biển người quá mênh mông.
Dân cư Phù Tang Giới đông gấp hàng chục lần Nhật Bản cũ. Chưa kể còn hàng nghìn thế giới khác trong 1001 thế giới vật chất, những nơi mà Nobita không biết Doraemon hay Hajime có thể đang ở đâu hay thậm chí có tồn tại hay không.
Dù tuổi thọ trung bình của nhân loại nơi đây lên đến 200 năm, cho phép cậu bỏ ra hàng chục, thậm chỉ cả trăm năm đi tìm, thì khả năng tìm được họ vẫn gần như bằng không.
Phương án thứ hai – cũng không thể thực hiện.
Nobita nắm chặt cây bút, gạch bỏ dòng chữ đó nặng nề đến mức giấy suýt rách.
Phương án cuối cùng mà Nobita có thể nghĩ đến, cũng là con đường duy nhất chưa bị gạch bỏ: tìm kiếm và nắm giữ sức mạnh làm chủ thời đại này — ma pháp.
Nếu có thể học được ma pháp, biết đâu cậu có thể tìm ra cách đảo ngược thế giới hoặc ít nhất cũng có đủ sức mạnh để tìm kiếm hy vọng hay nhóm bạn.
Nhưng ngay khi viết xuống hai chữ ma pháp, Nobita đã cảm thấy đầu óc mình lại nặng trĩu.
Đơn giản vì muốn học ma pháp cũng không biết học từ ai.
Ma pháp ở Phù Tang Giới không phải thứ ai cũng có thể truyền dạy. Nó đòi hỏi thiên phú bẩm sinh rất cao, thậm chí còn phải có dòng máu đặc biệt hoặc thể chất phù hợp. Chính vì vậy, số lượng người có thể giảng dạy ma pháp chưa bao giờ nhiều.
Mà trong mấy chục năm chiến tranh, lực lượng ấy lại càng bị bào mòn đến gần như tuyệt chủng.
Đế quốc Mặt Trời Đỏ trải qua quá nhiều năm khói lửa, đến mức Âm Dương Sư, Tăng Nhân, Vu Nữ, Pháp Sư… tất cả những người nắm giữ tri thức thần bí đều lần lượt ngã xuống nơi tiền tuyến.
Cũng vì vậy mà truyền thừa đứt đoạn, sách vở thất lạc, trường phái biến mất.
Đối với người dân hiện tại của Phù Tang Giới, ma pháp chẳng khác nào một câu chuyện cổ không biết thật giả.
Dĩ nhiên, thế giới rộng lớn hơn nhiều so với Đế quốc. Những thế giới vật chất khác vẫn còn có ma pháp, có nơi thậm chí phồn thịnh hơn nhiều nơi đây.
Nhưng di chuyển giữa các thế giới lại là chuyện Nobita không thể thực hiện ngay bây giờ. Nó quá khó, quá xa cũng quá mạo hiểm.
Dù vậy, điều này không đồng nghĩa Nobita không còn hi vọng.
Bởi vì trong thời đại này, để chạm đến siêu phàm không chỉ có con đường ma pháp.
Còn có một hệ thống khác — Chức Nghiệp.
Một hệ thống hoàn chỉnh và phổ biến hơn nhiều. Chức Nghiệp bao gồm vô số loại hình sức mạnh: từ kiếm thuật, võ kỹ chiến đấu đến kỹ thuật chế tác, rèn đúc, chú thuật nguyền rủa,…
Phần lớn ma pháp đã thất truyền.
Nhưng Chức Nghiệp thì vẫn còn đầy và có thể kiểm tra được.
Mỗi năm, Đế quốc đều tổ chức kiểm tra Thiên Phú cho trẻ nhỏ. Nobita cũng từng tham gia bài kiểm tra đó bốn năm trước, khi cậu vừa tròn sáu tuổi.
Kết quả của cậu khi ấy không phải tệ:
Xạ Kích: điểm A tối đa, trời sinh thần xạ thủ, người đứng đầu lĩnh vực.
Đan Dây – Đặt Bẫy: điểm C, ưu tú nhưng vẫn chưa đến mức xuất sắc.
Từ đó, các giám khảo đề xuất Nobita có thể phù hợp với năm Chức Nghiệp:
Xạ Thủ, Du Hiệp, Cung Binh, Thợ Săn cùng Thợ Thủ Công.
Trong đó, Xạ Thủ là Chức Nghiệp phù hợp nhất. Thợ Săn là thấp nhất.
Nhưng bởi vì thể chất Nobita lúc đó quá yếu, các giám khảo đều đưa ra cùng một nhận xét:
Cơ thể cậu không chịu nổi huấn luyện Chức Nghiệp sớm. Ít nhất phải đợi đến 13 tuổi trở lên mới được bước lên con đường siêu phàm.
Xác định được con đường mà mình phải đi, Nobita như được tiếp thêm sinh lực. Toàn thân cậu trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, tinh thần cũng phấn chấn, khác xa với hình ảnh tuyệt vọng ban nãy. Cậu hít sâu một hơi, tự nhủ:
“Được rồi bắt đầu từ hôm nay, mình phải thay đổi.”
Việc đầu tiên Nobita làm chính là dọn dẹp lại toàn bộ phòng. Nếu đã quyết tâm bước vào con đường siêu phàm, cậu phải tạo ra một không gian đủ để tập luyện, rèn thể lực, làm quen với cung nỏ hay kỹ năng xạ kích.
Cậu gấp lại chăn mềm, gom đồ chơi đã hỏng vào một góc, quét lớp bụi bám trên bàn học. Nhưng đúng lúc lật chăn lên, một vật gì đó hình chữ nhật trượt khỏi mép giường, rơi xuống sàn phát ra tiếng cốc nhỏ.
“Hả? Cái gì vậy?”
Nobita cúi xuống nhặt nó lên.
Trong tay cậu là một vật phẩm kỳ lạ: hình chữ nhật, chia làm ba phần, hai bên như hai tay cầm điều khiển trò chơi, có nút bấm nổi lên; phần giữa là một màn hình đen bóng, sáng đến mức phản chiếu rõ khuôn mặt ngơ ngác của cậu.
Nobita trừng mắt nhìn vật đó. Trong ký ức, cậu chắc chắn đã từng thấy một thứ rất giống thế này…
“Giống… máy chơi game mà Doraemon từng lấy ra? Nhưng sao lại có ở đây?”
Cậu thử bấm vài nút, lật qua lật lại xem thử. Không có dấu hiệu gì đặc biệt. Nobita đang bối rối không biết nó dùng như thế nào thì màn hình đột nhiên sáng lên.
Ánh sáng xanh lam dịu đập vào mắt, sau đó một loạt chữ hiện ra rõ ràng:
【Chủ nhân: Nobi Nobita】
【Tuổi: 10 – Giới tính: Nam】
【Chủng tộc: Nhân Loại 100%】
【Chức Nghiệp: Không có】
【HP: 34/35. MP: 0/0 (Trường kỳ thiếu dinh dưỡng dẫn đến HP tối đa -15)】
【Thuộc tính chính: Sức Mạnh: 5. Thể Chất: 5. Tốc Độ: 4. Trí Tuệ: 5. Mị Lực: 4.】
【Thuộc tính phụ: Không có】
【Thiên Phú】:【Bách Phát Bách Trúng】【1/3 Sáng Thế Thần】【Căn Nguyên Của Ma Pháp】
【Kỹ năng: Không có】
【Trò chơi: Không có】