Chương 202: Giới thiệu.
Nobita vốn là có chút nghe hiểu, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào mù mịt. Cậu cố gắng nhớ lại từng lời Hajime vừa nói, nhưng càng nghĩ lại càng rối.
Ngược lại, nhìn sang bên cạnh, Dekisugi đã khoanh tay, vẻ mặt như đã hoàn toàn lĩnh hội được.
Tính hiếu thắng của Nobita lập tức nổi lên. Cậu nhăn mày, ra sức nghiền ngẫm… Rồi lại càng không hiểu gì.
Shizuka ngồi gần đó, thấy bộ dạng rối rắm của Nobita, không nhịn được khẽ cười.
Tiếng cười nhỏ nhẹ khiến Nobita càng thêm xấu hổ, mặt đỏ bừng như cà chua chín. Cậu định nói gì đó để gỡ gạc, nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu:
“Hajime nói ma pháp tuy chưa biến mất, chỉ là rất hiếm… Nếu mình tìm được ma pháp, chẳng phải sẽ giỏi hơn cả Dekisugi sao!?”
“Đến lúc đó, Shizuka nhất định sẽ khen mình! Hi hi hi…”
Vừa nghĩ đến đó, Nobita liền cười thầm một mình, ánh mắt sáng rực như đang vẽ ra cảnh tượng huy hoàng. Shizuka thấy vậy thì ngạc nhiên, dù không hiểu Nobita đang nghĩ gì, nhưng linh cảm mách bảo điều đó chắc chắn có dính líu đến cô.
Chưa kịp hỏi, Nobita đã đứng bật dậy, quay người chạy thẳng ra ngoài cửa thư viện. Trông dáng vẻ vừa hăng hái vừa bí ẩn, ai cũng đoán được cậu lại định đi tìm Doraemon để nhờ giúp.
Shizuka nhìn theo bóng Nobita, khẽ thở dài, rồi quay sang mỉm cười chào cả hai người còn lại trước khi rời đi. Dekisugi nhìn hướng Nobita biến mất, khó hiểu nhíu mày, nhưng chẳng nói gì thêm, lại cắm cúi đọc sách.
Còn lại Hajime. Cậu chỉ lặng lẽ tựa lưng vào ghế, đôi mắt khẽ khép lại. Ánh sáng vàng từ đèn bàn chiếu lên gương mặt bình tĩnh ấy, phác thành đường viền mờ nhạt.
Trong đầu cậu, những ký ức về mấy ngày trước trong không gian trong mơ dần hiện lại.
…
Ame hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ ba mươi sáu tầng thế giới bắt đầu rung chuyển, tầng tầng lớp lớp như đang đáp lại mệnh lệnh từ chủ thể tối cao của mình. Ánh sáng hỗn nguyên tuôn trào, không gian gấp khúc, các thế giới dần hòa tan vào nhau, chuẩn bị dung hợp thành một thể duy nhất.
Hư Vô Thiên trước tiên hóa thành làn da và lớp vảy của cô, mỗi mảnh vảy phản chiếu tinh hà, đen kịt mà sáng rực, tượng trưng cho hư không và sự vô tận giữa các thiên thể.
Thái Âm Thiên và Thái Dương Thiên trở thành đôi mắt, một lạnh như tuyết trắng, một rực như mặt trời đỏ, âm dương đối nghịch mà dung hòa, chiếu sáng vĩnh hằng.
Sơn Hải Thiên biến thành cơ bắp, như núi non và đại dương cấu thành thân thể, vững chắc mà linh hoạt, tượng trưng cho sinh mệnh vĩ đại.
Đa Lộ Thiên hóa thành mạch máu, nơi các dòng năng lượng lưu chuyển như vô số sông suối, mỗi nhịp đập tương ứng với một lần vũ trụ giãn nở.
Còn Hư Võng Thiên nhập thành hệ thần kinh, nối liền mọi tầng ý niệm, khiến từng chuyển động của cô vang vọng khắp hư không.
Khi tầng thứ ba mươi sáu hoàn tất, toàn bộ không gian bỗng rung lên. Mọi tầng giới hội tụ về trung tâm, ánh sáng thần tính bùng nổ. Từ trong đó, một sinh thể khổng lồ chậm rãi hiện ra giữa vũ trụ vô biên. Nó mang dáng vẻ dung hợp hoàn mỹ giữa rồng thần phương Đông và cự long phương Tây – uy nghiêm mà tĩnh lặng, cường đại mà cao quý.
Thân thể nó dài không tưởng, vảy đen như đêm vĩnh hằng, nhưng mỗi vảy đều tỏa ánh sao, phản chiếu cả dòng chảy tinh hà. Mỗi cử động kéo theo dao động thời không, mỗi hơi thở khiến tinh vân chung quanh cuộn xoáy.
Đôi mắt khổng lồ, kích thước ngang mặt trăng, đan xen tỏa ra ánh sáng thần huy khiến mọi linh hồn khi nhìn vào đều phải cúi đầu.
Đôi cánh trải rộng vượt qua ranh giới hệ mặt trời, mỗi cú vỗ tạo ra cơn bão vũ trụ cuốn theo cả bụi sao và dòng năng lượng sáng rực. Chỉ riêng bóng của nó phủ xuống đã khiến ánh sáng các vì sao bị nuốt chửng, trong khi thân thể lại tỏa ra một thứ quang minh vượt ngoài khái niệm ánh sáng.
Đó chính là Đế Long Thần, sinh thể được tạo thành từ ba mươi sáu tầng thế giới, là sự thống nhất vô thượng.
Không ngôn từ nào có thể miêu tả trọn vẹn hình dáng ấy; chỉ cần nhìn lâu quá vài giây, tâm trí người phàm sẽ bị hút vào, hòa tan trong uy bá của nó.
Ame trong hình thái đó mở mắt, cảm nhận dòng năng lượng vô tận chảy khắp cơ thể. Mỗi hơi thở là một lần vũ trụ nở ra, mỗi nhịp tim là một chu kỳ sinh diệt tuần hoàn, không khỏi hài lòng.
Cô biết rõ, ưu thế lớn nhất của bản thân chính là khả năng hóa thân thành Hắc Long. Và giờ đây, khi cô đã trở thành thế giới, năng lực ấy không những không mất đi mà còn được cường hóa đến cực hạn.
Bất quá việc có thể lại biến thành Hắc Long hay không, đối với cô mà nói, hiện tại đã không còn quá quan trọng. Thân thể ấy vốn là biểu tượng của quyền lực, nhưng không phải là tất cả.
Điều Ame thực sự để tâm bây giờ là liệu bản thân còn có thể tiến vào không gian trong mơ hay không và nếu có thể, cô sẽ phải lấy hình thái nào để tiến vào: là toàn bộ thân thể hay chỉ là một ý niệm linh hồn.
Nghĩ đến đây, Ame nhẹ khép mắt lại, khẽ điều chỉnh luồng năng lượng trong cơ thể. Chuẩn bị xong, cô khẽ hít một hơi, luồng khí mạnh đến mức suýt khiến mặt trời trước mắt tắt đi trong chốc lát.
Giọng nói vang ra chỉ như một hơi thở nhưng lại dội vọng trong hư không, kêu gọi “Cửa.”
Ngay lập tức, một dao động không gian xuất hiện phía trước. Hư vô xoắn lại thành một vòng sáng, như miệng của cơn bão xoáy giữa các chiều.
Cảnh vật thay đổi trong nháy mắt.
Trong không gian trong mơ, thời gian lúc này đã khá muộn. Ánh sáng từ những chiếc đèn trôi lơ lửng giữa không trung tạo thành sắc lam nhạt bao trùm cả đại sảnh. Ở giữa, nhóm Hajime vẫn ngồi quanh chiếc bàn tròn, chờ đợi Ame xuất hiện. Không khí nơi đây tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng đồng hồ tinh linh điểm nhịp.
Họ đã chờ từ lâu. Một phần là để quan sát quá trình tiến hóa của Ame, xem cô có thành công hay không. Phần còn lại là để giải thích cơ chế tồn tại của không gian trong mơ cho năm phần linh hồn mới vừa được mời vào.
Nhắc đến năm người đó, Hajime khẽ thở dài, lộ ra vẻ hơi đau đầu. Ban đầu, thư mời đã được gửi đi từ gần nửa tháng trước, vậy mà mãi đến mười mấy ngày sau họ mới chịu bước vào. Càng khó hiểu hơn, trong số năm người, chỉ có ba vị có thư mời. Còn hai phần linh hồn khác thì là vô tình tiến vào.
Tuy nhiên, nói “vô tình” cũng không hẳn đúng. Trong hai vị ấy, có một người từng tiến vào không gian trong mơ trước đây, chỉ là sau đó biến mất không rõ tung tích. Không ai ngờ đến hôm nay lại có thể nhìn thấy đôi phương quay lại.
Ngay lúc này, trời bỗng nhiên tối xuống. Nhóm các phần linh hồn vốn đang ngồi thưởng thức trà, sắc mặt lập tức thay đổi.
Kinh người khí tức từ trên người họ bộc phát ra, mạnh đến mức xé rách không gian xung quanh, phá nát từng lớp kết cấu của kiến trúc. Năng lượng từ họ lan tỏa, như muốn định vị và khóa chặt thứ đang che khuất bầu trời.
Nhưng thứ họ đối diện không phải kẻ địch, mà là một sinh thể lớn đến mức không thể định lượng. Một chiếc bóng khổng lồ che khuất toàn bộ bầu trời.
Khi đám mây năng lượng bị xé toạc, một cặp mắt khổng lồ, to sáng như hai mặt trăng, chậm rãi mở ra.
Một con rồng, không, một tồn tại vượt khỏi khái niệm rồng nên có, lặng lẽ hiện thân trên bầu trời. Thân thể nó kéo dài vô tận, lớp vảy đen như đêm nguyên thủy, mỗi mảnh vảy phát sáng như tinh cầu đang chuyển động.
Kích thước ấy không thể dùng đơn vị mét hay kilomet để hình dung; nó phải được tính bằng hàng triệu, thậm chí hàng tỷ mét, như trải dài qua toàn bộ không gian trong mơ.
Chỉ với một hơi thở nhẹ, sóng năng lượng từ nó đã khiến tầng trời rung chuyển. Những người có mặt đều cảm thấy bản thân như bị ép xuống, cơ thể nặng tựa ngàn tấn.
Ngay khi nhìn thấy hình dáng ấy, nhóm Hajime lập tức nhận ra. Không cần ai nói, tất cả đều hiểu, đó chính là Ame.
Khí tức từ họ đồng loạt hạ xuống, không còn duy trì trạng thái cảnh giới nữa. Năm người mới thấy vậy cũng làm theo, tán đi uy áp trên người. Bầu không khí trong không gian dần trở lại yên tĩnh.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, không ai nói gì. Chỉ lặng lẽ chiêm ngưỡng sinh thể hoàn mỹ kia, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc.
Ở trên cao, Ame cũng đang quan sát phía dưới.
Cô vừa cảm thấy vui mừng, bởi toàn bộ thân thể của mình có thể toàn phần tiến vào không gian trong mơ. Phải biết cô bây giờ đã không còn là một sinh mệnh thông thường, mà là một thế giới hoàn chỉnh có ý thức.
Chỉ riêng điều này thôi cũng đã chứng minh rằng, hạn mức tối đa của không gian trong mơ cao hơn rất nhiều so với những gì nhóm từng dự đoán trước đó.
Tuy nhiên, niềm vui ấy không kéo dài được lâu. Ngay khi Ame vừa ổn định ý niệm, mười mấy cỗ khí tức kinh người, à không kinh giới cùng lúc khóa chặt lấy cô.
Trong khoảnh khắc đó, Ame lập tức cảm thấy bất an. Đặc biệt trong những luồng khí tức ấy, có một cỗ khiến cô sợ đến run rẩy, cảm giác rõ ràng rằng chỉ cần mình làm sai một chút gì, lập tức sẽ bị một kiếm chém chết ngay tại chỗ.
Đây không phải là cảm giác suy đoán. Ame thấy được hình ảnh trong tương lai, chính khoảnh khắc ấy, một thanh kiếm chém xuống, ánh sáng xé đôi hư không, thế giới vỡ nát trong tích tắc.
Ame khẽ hít một hơi, toàn thân lần nữa biến đổi. Hình dạng khổng lồ của Đế Long Thần dần thu nhỏ lại, lớp vảy đen biến thành làn da người, đôi cánh tan vào hư vô. Chỉ trong thoáng chốc, cô đã trở về với dáng vẻ con người thường thấy.
Bất quá, đây cũng chỉ là một giả tưởng hình thái, một lớp vỏ để giao tiếp. Dù có thể thu nhỏ về dạng ban đầu, nhóm vẫn cảm nhận rõ từ cô khí tức cao quý vô hạn, cùng khoảng cách sinh mệnh sâu không thể đo lường.
Ame ánh mắt hơi căng, quan sát quanh bàn, đánh giá năm phần linh hồn mới.
Nhận xét đầu tiên là [Hội Người Cao Tuổi] của Steingard và Altheris, xem ra sắp có thêm thành viên mới. Hai người này đều là ông lão lớn tuổi, nhưng chỉ cần thoáng nhìn, cô đã nhận ra họ không phải những người tầm thường.
Vị tương đối lớn tuổi hơn trong hai người khiến cô cảm thấy một áp lực kỳ lạ, chính là cỗ khí tức khi nãy đã khiến cô rợn sống lưng, thứ làm cô thấy trước trong tương lai bản thân bị một kiếm chém chết.
Dù giờ đối phương chỉ ngồi trầm mặc, thảnh thơi thưởng thức trà, nhưng Ame biết rõ: nếu muốn ông có thể giết cổ chỉ trong giây lát.
Người còn lại cũng làm cô chú ý. Trên người vị này tỏa ra cảm giác cực kỳ quen thuộc, tương tự chính cô. Loại khí tức đế vương muốn khống chế cả thế giới ấy, cô chưa từng thấy ai có ngoài cô.
Tiếp đến, Ame nhìn sang ba người còn lại. Lần này, rốt cuộc nhóm cũng có thành viên không thuộc dạng người. Hai trong số đó đều không mang hình người.
Một trong hai chính là Ditto, sinh vật từng xuất hiện trong không gian trong mơ, đến từ thế giới Pokémon. Dù hiện tại đối phương đang biến thành một nữ nhân mặc áo len tím, trông mềm mại và hiền hòa, nhưng hầu hết mọi người ở đây đều thấy rõ bản chất thật sự của nàng, một sinh vật biến hình toàn năng, không có hình dạng cố định.
Kẻ còn lại cũng mang sắc tím, nhưng hoàn toàn khác Ditto. Đó là một con rồng tím, đôi mắt lóe sáng, ánh mắt tò mò nhìn thẳng hướng về Ame. Từ nó, cô cảm giác một sức mạnh cao quý mà đáng sợ.
Vị cuối cùng là một nữ tu trẻ tuổi, gương mặt thanh nhã nhưng lại đeo băng che mắt. Làn da nàng trắng đến gần như phát sáng, song khắp cơ thể lại xuất hiện những vết nứt trong suốt như pha lê tan vỡ, tỏa ra thứ ánh sáng nhè nhẹ từ bên trong.
Khí tức của nữ tu này đặc biệt trầm tĩnh, không dữ dội, nhưng lại khiến toàn bộ không gian quanh cô lặng im.
Ame chỉ nhìn thoáng qua đã có thể nhận ra đối phương có vị cách rất cao, thậm chí chỉ kém trong cơ thể cô Tam Hoàng một bậc. Cảm giác ấy vừa thần thánh, vừa nguy hiểm, giống như sự giao nhau giữa “ánh sáng cứu rỗi” và “sự phá diệt tối thượng”.
Ame khẽ ngồi xuống bên cạnh Hajime, giọng thấp hỏi dò về tình hình của năm phần linh hồn mới.
Hajime gật đầu, bắt đầu giới thiệu.
Vị đầu tiên – con rồng tím mà Ame để ý, có tên là Ryukon, là một Rồng Thần đến từ thế giới Dragon Ball. Bất quá, năng lực của đối phương so với các rồng thần khác lại mạnh hơn rất nhiều.
Theo Hajime giải thích, bởi vì hoàn cảnh thế giới mà Ryukon đang sống đã chết, nên tính cách nó vô cùng lắm lời. Đại khái Hajime chỉ cần nói một câu, Ryukon có thể đáp lại mười câu liền, mà nội dung mười câu ấy không hề lặp lại.
Thế nhưng, không hiểu vì lý do gì, từ khi Ame tiến vào, Ryukon lại im lặng hẳn, yên tĩnh đến mức những người khác dù chưa quen nó cũng thấy lạ.
Hajime tiếp tục kể rằng, lý do Ryukon đến trễ như vậy là vì bận chuẩn bị quà gặp mặt cho cả nhóm. Mà từ việc này cũng đủ thấy được năng lực cầu nguyện bá đạo của nó.
Bởi Ryukon thật sự đã chuẩn bị đủ mười lăm phần quà, mà mỗi phần đều phù hợp hoàn hảo với từng phần linh hồn trong nhóm.
Phải biết rằng, ngay cả Altheris trước kia, khi nhận được thư mời, cũng chỉ có thể loáng thoáng đoán được chuyện gì sắp xảy ra. Còn Ryukon, chỉ dùng một viên ngọc rồng bốn sao, liền nhìn thấy trước toàn bộ kết quả.
Dù trong miệng Ryukon từng nói rằng ngọc rồng của mình là toàn năng, nhưng khi tận mắt chứng kiến sức mạnh ấy, cả nhóm cũng không ngờ nó lại thật sự mạnh đến như vậy.
Tiếp theo, Hajime giới thiệu vị thứ hai, chính là Ditto đến từ thế giới Pokemon, tên đầy đủ Kagami Sumire.
Sumire là một Ditto cổ đại, được phục sinh lại từ hóa thạch. Ngoài màu sắc trên cơ thể hơi giống dạng Shiny, thì hầu như không có gì khác biệt so với những Ditto bình thường.
Sumire tự giới thiệu bản thân là một tiểu thuyết gia sống tại vùng Paldea, chuyên viết tiểu thuyết mạng. Bất quá, có lẽ do bút lực còn yếu, nên tác phẩm thường không bán được, thành ra thường xuyên túng thiếu. Vì vậy, cô hay hóa thân thành các Pokémon dễ thương để đi xin ăn khắp nơi.
Còn về khả năng khác, Sumire từng tự chia kỹ năng của mình thành bốn loại chính:
Tỏ ra dễ thương để được tha hoặc xin ăn.
Hù dọa kẻ thù mạnh để chạy thoát.
Phòng thủ co cụm, khi chạy không nổi.
Nháy mắt bỏ trốn, khi mọi thứ thất bại.
Bản thân Sumire cũng thừa nhận, cô sợ đau kinh khủng, nên hầu như chưa từng chiến đấu thật sự dù một lần.
Hajime cười nhẹ, nói thêm rằng: “Lần đầu Sumire tiến vào không gian trong mơ… thật ra là do ngất đi ngoài ý muốn, rồi vô tình rơi vào đây. Mà lần này cũng là vì vậy.”
Mặc dù thường xuyên đói đến mức ngất lên ngất xuống, phải đi xin ăn khắp nơi, nhưng Sumire lại vô cùng yêu công việc của mình. Dù chẳng có bao nhiêu người đọc, cô vẫn cố chấp viết tiểu thuyết để kiếm tiền, tuyệt đối không muốn đổi nghề khác.
Vì tò mò, Akito và Clara có hỏi Sumire xem cô đang viết thể loại gì. Sumire liền hớn hở nói mình viết tiểu thuyết tình cảm, còn đưa luôn bản thảo mới nhất cho hai người đọc thử.
Kết quả… chỉ vài phút sau, cả hai mặt đỏ như cà chua, đầu bốc khói, không dám nhìn ai.
Thấy vậy, những người còn lại tò mò nhìn sang ngay lập tức. Hajime vì hiếu kỳ cũng lấy bản thảo xem qua. Và sau khi lướt vài trang, cậu lập tức quay sang nhìn Sumire với biểu cảm khó diễn tả, nhận xét thẳng:
“Cái này đúng là… dị đoan trong dị đoan.”
Nhưng hơi suy nghĩ một chút, Hajime cũng hiểu ngay lý do. Sumire là pokemon, nên khi viết tiểu thuyết, cô đương nhiên viết dưới góc nhìn của pokemon.
Ở góc độ pokemon với nhau, cuốn đó đúng thật là một tiểu thuyết tình cảm rất khá, tình tiết hợp lý, cảm xúc trọn vẹn, không có gì kỳ quái cả.
Nhưng đặt dưới góc nhìn của nhân loại?
Nó thuộc dạng… sách cấm cũng chẳng có gì lạ. Người trưởng thành đọc còn phải mắng: “Lạy chúa! Ta còn lứa tuổi học sinh?!”
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến truyện của Sumire gần như không có độc giả. Bởi pokemon biết lên mạng vốn đã không nhiều, mà có biết thì cũng hiếm ai chịu đọc tiểu thuyết, đa phần chỉ coi video, xem hướng dẫn huấn luyện hoặc chơi game.
Còn nhân loại?
Đọc được vài trang đầu không tố cáo cô đã là quá tử tế rồi.
Mấy người còn lại thì lai lịch cũng chẳng đơn giản gì.
Nữ tu kia tên Rosaria, đến từ thế giới Type-Moon.
Ở đây cũng phải nói rõ một chút, với nhóm, Type-Moon trong quá khứ chỉ là tên của một công ty Nhật Bản chuyên làm game, anime, manga. Nhưng khi đặt trong bối cảnh thế giới thật, cái tên đó lại trở thành một đa nguyên vũ trụ khổng lồ, nơi tồn tại vô số thế giới song song.
Rosaria chính là đến từ một trong những thế giới song song ấy.
Sở dĩ phân biệt được như vậy là vì trong Type-Moon, chuyện đa vũ trụ không phải bí mật. Người có khả năng du hành giữa các thế giới cũng không hiếm. Nếu Rosaria muốn, cô kỳ thật cũng có thể làm được, bởi vì cô là Seraphim của Chúa.
Mà Chúa trong hệ thống đó, về cấp độ tồn tại, không thua kém Căn Nguyên bao nhiêu.
Còn lý do cô đến trễ thì đơn giản, là vì đang chữa thương.
Trước đó Rosaria bị thương nặng đến mức gần như không còn tồn tại nổi. Nếu không có thư mời đột nhiên kéo cô vào không gian trong mơ, vừa kéo vừa giúp chữa trị một phần thương tích, thì giờ này Rosaria hoặc là đã trở về bên tay Chúa hoặc là bị đưa thẳng vào Throne of Heroes.
Cũng nhờ việc này mà nhóm mới biết thêm một chuyện khá quan trọng: không gian trong mơ có thể tiêu hao năng lượng của chính nó để chữa thương cho người bên trong.
Nhưng cái giá cũng không nhỏ, chỉ chữa được một nửa thương tích của Rosaria thôi mà đã đốt sạch toàn bộ nguồn năng lượng dự trữ của không gian trong mơ đang có.
Dù vậy, nguyên nhân thật sự khiến không gian trong mơ bị hút sạch năng lượng không nằm ở cơ chế chữa thương, mà nằm ở cấp độ tồn tại của Rosaria.
Vết thương của nàng thuộc loại mà chỉ cần đụng vào đã tương đương việc nâng cả một thế giới lên khỏi vực thẳm. Với một Seraphim, dù chỉ chữa lành được một nửa, mức tiêu hao ấy đã nằm ngoài phạm vi mà bất kỳ hệ thống thông thường nào có thể chịu đựng.
Đối với Rosaria, cả nhóm đều mang theo một sự kính trọng không thể dùng lời miêu tả.
Cô sinh ra vì mục đích cứu rỗi nhân loại và cũng vì nhân loại mà suýt đánh đổi sinh mệnh. Cuộc đời cô, từ lúc tồn tại đến lúc gần tan vỡ, đều chỉ xoay quanh hai chữ “cứu độ”. Số người được Rosaria cứu giúp nhiều không đếm xuể; cô là ánh sáng của kẻ yếu, là chỗ dựa cho những linh hồn tuyệt vọng.
Điều khiến mọi người kính phục hơn cả không phải vì cô là Seraphim, mà vì cô chưa bao giờ dựa vào thân phận thần thánh để ban ơn.
Ngược lại, Rosaria chọn con đường khó hơn: cứu người với tư cách một con người.
Đau đớn, hữu hạn, mong manh – nhưng lại chân thực và đầy lòng thương.
Bởi vậy, tôn kính là đương nhiên.
Đến hai người cuối cùng.
Vị lão giả lớn tuổi hơn, người khiến Ame phát run khi nãy, chính là Kiếm Thánh, đến từ thế giới Hunter x Hunter.
Đối với người này, Hajime chỉ có thể dùng một từ miêu tả: “Mạnh.”
Nhưng mạnh ở đây không phải chỉ sức mạnh thuần túy.
Đó là sức mạnh không có biên giới, mạnh đến mức phá vỡ mọi logic, mạnh đến mức khiến toàn bộ quy tắc thông thường trở nên vô nghĩa.
Trước khi Ame bước vào không gian trong mơ, ông lão này đã lần lượt khiêu chiến toàn bộ nhóm. Vì tò mò không biết vị Kiếm Thánh vô danh rốt cuộc ra sao, nên cả Akito lẫn những người khác đều đồng ý thử sức.
Kết quả thì… ai cũng chết dưới đúng một kiếm.
Không sót ai.
Steingard hợp nhất với trái đất, trở thành một với thế giới vẫn bị chém.
Hajime trốn vào chiều không gian thứ tư, lẩn vào cả quá khứ mấy năm trước vẫn bị chém.
Altheris hóa thành quy tắc đất trời, không còn là cá thể sinh mệnh nữa, vẫn bị chém.
Tất cả đều né không được cú chém đó.
Sau trận chiến này, Hajime hoàn toàn hiểu, thứ Kiếm Thánh sử dụng không phải kiếm kỹ, không phải năng lượng, không phải quy tắc, mà là: Kiếm Đạo.
Hoặc nói chính xác hơn:
Đạo.
Còn Đạo mạnh đến mức nào?
Rất khó lấy thước đo so sánh. Nhưng có thể hiểu đơn giản như thế này: Dù là Quần Tinh Chi Lộ của Hajime hay Đế Long Thần Chi Lộ của Ame, nếu đi đến tận cùng, đích cuối chính là Đạo.
Ở phương diện cấp độ sinh mệnh, cảnh giới Đạo chỉ có cấp Duy Nhất mới có thể chạm vào đến. Hơn nữa còn là mới vào cửa loại kia.
Bởi vậy Hajime mới đánh giá Kiếm Thánh là mạnh đến mức phi lý, thậm chí mang cảm giác quái dị không hợp lẽ thường.
Trong cảm nhận của cả nhóm, thân thể ông yếu đến mức khó tin. Không mạnh hơn người bình thường bao nhiêu. Thậm chí nhóm đã dự báo thấy các hình ảnh tương lai, tại trong đó chỉ cần một đòn đánh yếu như mưa bắn vào người cũng có thể giết ông.
Thế nhưng, nghịch lý nằm ở đây, bất cứ ai đủ trình độ để chạm được vào ông đều sẽ bị ông chém chết chỉ bằng một kiếm.
Một người chỉ cần đụng nhẹ là chết, làm sao có thể sở hữu Đạo, lực lượng mà ngay cả các thế giới cũng phải cúi đầu?
Điều đó đương nhiên không hợp lý.
Nhưng Hajime nhìn kỹ liền nhận ra bí ẩn: trên người Kiếm Thánh tồn tại vô số quy tắc trói buộc. Những quy tắc này giống như đã tước đoạt mọi phương diện khác của ông.
Đổi lại, toàn bộ phần sức mạnh bị tước đi ấy được ép, nén, dồn, biến thành một nguồn lực duy nhất:
Kiếm Đạo.
Không còn đường lui, không còn phân tán, không còn bồi dưỡng những năng lực khác, chỉ tồn tại một thanh kiếm và toàn bộ sự sống của ông chảy vào thanh kiếm đó.
Chính sự lệch khoa cực đoan này mới khiến ông, dù chỉ mang cấp độ Phàm Trần, lại có thể sử dụng sức mạnh cấp Duy Nhất.
Không phải tăng cường, mà là cưỡng bức tập trung thành tuyệt đối.
Còn vị ông lão còn lại, tuổi tác nhỏ hơn Kiếm Thánh chừng mười tuổi, dáng hình hơi vuông vức quá mức. Giống như Ame cảm nhận lúc ban đầu, ông cũng là một vị quân vương, một vị vua thống trị một thế giới riêng biệt.
Tương tự Kiếm Thánh, thân thể ông không mạnh hơn người thường bao nhiêu. Bất quá sức mạnh của ông không nằm trong cơ thể, mà nằm trong đống trang bị đáng sợ phủ kín toàn thân và kỹ thuật chiến đấu được rèn giũa qua vô số lần sinh tử.
Mà tên ông là NEOCubicKing.
Lần đầu nghe thấy tên này, Ame lập tức giật mình, bởi nó giống như nickname của người chơi, hơn là tên thật của bất kỳ ai. Thậm chí nếu xem như biệt danh, thì kiểu đặt tên này cũng không cần phải kỳ quặc đến vậy.
Nhìn Ame đang nghi hoặc, Hajime mới giải thích:
NEOCubicKing, hay nhóm gọi ngắn đi là Neo, Không đến từ bất kỳ tác phẩm phim ảnh, tiểu thuyết hay anime nào mà nhóm từng biết.
Ông đến từ một nơi khác, một thế giới lập phương đầy quy tắc kỳ lạ.
Một thế giới sinh ra từ một trò chơi.
Và tên trò chơi đó là:
Minecraft.