Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tro-choi-dung-hop-hien-thuc-ta-co-the-mot-kiem-khai-thien.jpg

Trò Chơi Dung Hợp Hiện Thực, Ta Có Thể Một Kiếm Khai Thiên

Tháng 1 16, 2026
Chương 690: Nửa năm ích lợi Chương 689: Sắc phong đại điển
toan-dan-day-hoc-tro-gap-boi-phan-hoi.jpg

Toàn Dân: Dạy Học Trò Gấp Bội Phản Hồi

Tháng 2 1, 2025
Chương 639. Đại kết cục! « cầu hoa tươi » Chương 638. Thiên sinh binh pháp gia! « cầu hoa tươi »
ta-luyen-the-mot-quyen-bao-tinh-rat-binh-thuong-a.jpg

Ta Luyện Thể, Một Quyền Bạo Tinh Rất Bình Thường A?

Tháng 3 23, 2025
Chương 476. Một nguyên chi cảnh, ta ý tức thiên ý ( đại kết cục ) Chương 477. Đánh xuyên cửa Tiên giới!
d197be4b1aba0f8a43ab5f65f1454d9f

90 Học Bá Tiểu Quân Y

Tháng 1 15, 2025
Chương 1048. Nhất thoa phong vũ nhậm bình sinh Chương 1047. Ân Lệ chúng bạn xa lánh
dai-lao-huyen-hoc-dinh-cap-phat-song-truc-tiep-doan-menh-hang-ngay.jpg

Đại Lão Huyền Học Đỉnh Cấp Phát Sóng Trực Tiếp Đoán Mệnh Hằng Ngày

Tháng 1 20, 2025
Chương 445. Ta tới Chương 444. Phiên ngoại Phượng Kiều phi thăng
vo-dich-tu-mot-quyen-vo-dao-bat-dau.jpg

Vô Địch Từ Một Quyền Võ Đạo Bắt Đầu

Tháng 2 4, 2025
Chương 558. Bước vào Hỗn Độn Chương 557. Đa tạ tỷ tỷ
Mạnh Nhất Tan Vỡ Hệ Thống

Ta Có Thể Tùy Cơ Hội Lựa Chọn

Tháng 1 15, 2025
Chương 410. Đại kết cục Chương 409. Côn trùng
ngu-cuu-thien.jpg

Ngự Cửu Thiên

Tháng 1 21, 2025
Chương 619. Về nhà Chương 618. Tiền thưởng nhiệm vụ
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 201: Khác biệt thời đại.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 201: Khác biệt thời đại.

Trong tầng B4 của căn cứ sau trường, Hajime hai tay lướt nhanh như tàn ảnh trên đống giấy vẽ. Tiếng bút sột soạt hòa cùng tiếng quạt gió khe khẽ trong không gian yên tĩnh.

Một lát sau, cậu gom lại thành một xấp dày, đặt sang bên cạnh.

Nobita vốn đã chờ sẵn, liền rón rén lấy ra vài trang đầu. Vừa đọc xong một tờ, cậu lập tức truyền cho người kế bên.

Cứ thế, từng trang truyện chuyền tay nhau, từ Nobita sang Doraemon, rồi tới Suneo, Jaian, Yasuo, Haruo… và cả đám bạn mới trong khu phố. Chỉ trong chốc lát, cả thư viện tầng B4 đã tràn ngập tiếng xì xào, tiếng hô khẽ và những ánh mắt háo hức.

Hajime khẽ ngẩng lên. Căn phòng thư viện vốn tĩnh lặng giờ đã kín người, không chỉ nhóm Doraemon, mà còn cả bạn học, hàng xóm, những gương mặt quen thuộc ở khu phố. Thấy cảnh đó, cậu chỉ cười nhẹ.

Căn cứ ban đầu vốn chỉ định dành riêng cho nhóm Doraemon và những người đồng hành trong các chuyến phiêu lưu. Nhưng về sau, không gian mở rộng hơn, thêm tầng hầm thêm phòng, thêm máy móc, thêm cả khu ở và khu giải trí.

Thế nên, việc nhóm mời thêm bạn bè đến cũng chẳng sao. Chỉ cần giữ bí mật, không làm ồn ào, thì Hajime luôn chấp thuận.

Dần dần, nơi này trở thành một “thánh địa nhỏ” chốn tụ tập bí mật của cả nhóm trẻ trong khu phố.

“Tập sau… là tới đoạn Quỷ Sát Đoàn tấn công vào Vô Hạn Thành đúng không?” Jaian ngẩng đầu hỏi, giọng tràn đầy chờ mong.

“Ừm.” Hajime đáp, khóe môi khẽ nhếch. “Sẽ là một tập hoành tráng đấy.”

Nghe vậy, ánh mắt mọi người lập tức sáng lên, tràn đầy mong đợi nhìn về phía cậu. Hajime chỉ cười, gom lại đống bản thảo, nói:

“Tuần này chỉ đến đây thôi. Tớ còn bận chế tác phần anime nữa.”

Cả phòng lặng đi một nhịp, rồi đồng loạt vang lên những tiếng ồn ào nho nhỏ.

“Có anime à!?” Nobita gần như bật dậy

“Bao giờ chiếu vậy!?” Yasuo hớn hở hỏi.

Ánh mắt mọi người dù thoáng thất vọng, nhưng khi nghe có anime để xem thì lại sáng rực trở lại. Đám bạn lưu luyến trả lại cậu từng trang truyện, vừa bàn tán vừa tưởng tượng ra khung cảnh hoành tráng của tập kế tiếp.

Không sai, Hajime hiện đang tự tay chế tác manga và anime từ chính những ký ức về các thế giới mà cậu còn nhớ rõ.

Trong quá khứ, cậu từng đem phần hiểu biết của mình về các thế giới ấy từ trong những ký ức của các phần linh hồn kể lại cho bố cậu.

Sau đó, ông chọn ra ba trong số đó là One Piece, Black Bullet và Kimetsu no Yaiba, viết lại thành tiểu thuyết.

Ba tác phẩm ấy nhanh chóng nổi tiếng, được nhiều nhà xuất bản liên hệ để mua bản quyền chuyển thể thành manga và anime. Thế nhưng, vấn đề cũng từ đó mà ra. So với tiểu thuyết, bản anime và manga dù vẫn được yêu thích, nhưng sức hút lại kém hơn nhiều.

Thậm chí, tiểu thuyết còn được gọi là loại tác phẩm kén người đọc mà vẫn đạt doanh thu cao.

Bố cậu vì vậy phải chạy ngược xuôi, tìm cách tăng độ nổi tiếng: tổ chức sự kiện, tặng quà cho độc giả, thuê người cosplay, thậm chí tài trợ hội thảo, nhưng hiệu quả vẫn chẳng đáng kể.

Về sau, khi điều tra kỹ lại, Hajime phát hiện vấn đề không nằm ở nội dung, mà ở phong cách.

Bây giờ là năm 1972. So với thời kỳ sơ khai của manga và anime, thời đại này đã có nhiều bước tiến rõ rệt, nhưng nếu đem so với những năm 2000, 2010 trở về sau, thì vẫn chưa thể cùng một cấp độ.

Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa là phong cách cũ tệ hơn. Cổ điển có nét đẹp riêng của cổ điển, hiện đại cũng có sức quyến rũ riêng của hiện đại. Nhưng cái đẹp không chỉ nằm ở hình thức; nó còn phản ánh tâm lý thời đại, trào lưu thẩm mỹ, kỹ thuật lúc bấy giờ và môi trường xã hội.

Thời điểm này, thanh thiếu niên Nhật Bản say mê hình tượng anh hùng cơ bắp, ý chí bất khuất, tinh thần vượt khó. Còn thiếu nữ lại hướng đến những câu chuyện bi kịch nhưng vẫn chan chứa nghị lực và cảm xúc mãnh liệt.

Về mặt nội dung, ba tác phẩm kia, One Piece, Black Bullet và Kimetsu no Yaiba vốn không có gì để chê. Dù Black Bullet từng nhiều lần suýt bị kiểm duyệt, nhưng trong giới độc giả, nó vẫn được đánh giá cao về cốt truyện và chiều sâu.

Thế nhưng, khi bước sang khâu hoạt họa, vấn đề bắt đầu lộ ra.

Phong cách hoạt họa của thập niên này bị ảnh hưởng mạnh bởi xu hướng thẩm mỹ cũ: gương mặt góc cạnh, thân hình đậm gân và cơ bắp, ánh mắt sắc lạnh, bóng đổ nặng.

Khi áp dụng lên những tác phẩm mà cậu từng biết, chúng bỗng trở nên xa lạ. Tính cách nhân vật, không khí câu chuyện, nhịp cảm xúc, tất cả đều bị kéo lệch.

Phong cách cũ và nội dung mới va vào nhau, tạo nên một thứ cảm giác râu ông nọ cắm cằm bà kia. Sự lệch pha đó khiến người xem khó tiếp nhận. Cuối cùng, cả ba tác phẩm đều bị xếp vào dạng “manga cho trẻ em”. Kinh phí sản xuất cũng vì vậy mà giảm, chất lượng tụt theo, người xem cũng dần ít lại.

Phía nhà xuất bản thật ra cũng không phải không cố gắng. Họ đã thử chỉnh sửa lại cốt truyện để phù hợp hơn với phong cách vẽ của thập niên này. Nhưng càng sửa, ý hay càng mất.

Bố của Hajime hoàn toàn không đồng ý. Trong mắt ông, nguyên mẫu vốn đã có rất nhiều tầng ý nghĩa và chi tiết tinh tế, chỉ cần tinh tế cảm nhận là thấy cái đẹp ẩn sâu bên trong.

Nếu vì muốn hợp thị hiếu mà thay đổi quá nhiều, thì mọi giá trị cốt lõi đều biến dạng.

Hai bên tranh luận gay gắt nhiều lần mà vẫn không thể đi đến thống nhất. Hajime cũng theo bố đến vài buổi họp, tự mình nêu ý kiến. Dù sao, cậu chính là người thuộc nhóm độc giả hiện tại và cũng là người hiểu rõ hơn ai hết tinh thần của ba tác phẩm đó.

Sau vài lần, Hajime bỗng chợt nghĩ:

“Vì sao phải phụ thuộc vào họ? Tại sao mình không thể tự xuất bản?”

Cậu nhận ra bản thân hoàn toàn có thể trở thành một nhà xuất bản mới. Cậu có vốn dư thừa, có nhân lực (thực ra chính là các phân thân của mình) có kỹ thuật, và có cả tầm nhìn.

Hợp tác trực tiếp với nhau, họ sẽ không cần chịu bất kỳ ràng buộc thương mại nào.

Thế là chỉ trong một ngày, Hajime thành lập công ty xuất bản riêng, đồng thời mua lại toàn bộ bản quyền từ nhà xuất bản cũ.

Tuy nhiên, vấn đề mới cũng từ đó mà sinh ra.

Phong cách cổ điển xác thực không phù hợp, nhưng nếu đổi hoàn toàn sang phong cách hiện đại mà Hajime quen thuộc, lại càng bị phản ứng mạnh.

Sau nhiều phút suy nghĩ, Hajime hiểu ra: Không thể tách rời hai bên.

“Cổ điển có chiều sâu, hiện đại có sức sống. Chỉ cần dung hợp được, sẽ tạo nên thứ vượt lên cả thời đại.”

So với những tác giả và họa sĩ cùng thời, trình độ của Hajime cao hơn không chỉ một điểm hai điểm. Cậu có thể chuẩn xác như máy móc, lại tỉ mỉ hơn cả họa sĩ chuyên nghiệp.

Trải nghiệm của cậu cũng không phải người thường có thể có được. Người khác là vẽ bằng trí tưởng tượng, còn cậu là tả thực.

Ngoại trừ Kimetsu no Yaiba, hai thế giới còn lại cậu đều từng đi qua. Đối với bối cảnh xã hội, sức mạnh biểu hiện và nội tâm nhân vật, cậu đều nắm rõ ràng như lòng bàn tay.

Bởi vậy, manga do Hajime vẽ ra mang sức sống khác hẳn – từng nét mực, từng ánh mắt, từng cảnh tượng đều chân thực đến khó tin. Thêm vào đó, cậu còn tô màu một số đoạn nổi bật, điều gần như chưa từng có ở thời điểm này, khiến tác phẩm càng thu hút người xem.

Tất nhiên, cái giá cho sự hoàn mỹ ấy là chi phí sản xuất cao hơn gấp hai đến ba lần so với manga thông thường.

Nhưng cậu cho rằng đó là mức hợp lý. Giá quá cao sẽ không ai mua, vì độc giả chủ yếu là học sinh và thanh niên lao động; còn nếu bán quá rẻ, sẽ khiến các nhà xuất bản khác bị đẩy đến bờ phá sản, điều mà Hajime không muốn tạo ra.

Vấn đề tiếp theo là phần anime.

Về lý thuyết, kỹ thuật của Hajime vượt xa giới làm phim thời bấy giờ. Nếu muốn, cậu hoàn toàn có thể tạo ra hình ảnh mượt mà, ánh sáng động và chi tiết không khác gì phim hoạt hình thế kỷ 21.

Thế nhưng, thực tế lại không như vậy.

Chất lượng anime cậu làm chỉ nhỉnh hơn phiên bản cũ đôi chút, bởi giới hạn phần cứng của thời đại.

Hajime biết rõ điều đó, nhưng cậu không dám can thiệp sâu hơn. Nếu tự ý thay đổi công nghệ, chẳng khác nào sửa lại lịch sử. Không khéo một ngày nào đó, cảnh sát thời gian gõ cửa nhà cậu mất.

Dù với sức mạnh hiện tại, Hajime hoàn toàn không sợ bất cứ ai, nhưng cậu vẫn giữ sự tôn trọng cần có với trật tự của dòng thời gian.

Thay vào đó, cậu chọn cách ẩn giấu tiến bộ của mình trong giới hạn cho phép như những đường viền tinh tế hơn, biểu cảm mềm mại hơn, hay ánh sáng đổ được tinh chỉnh bằng tay.

Cũng bởi chất lượng quá cao, nên ngay khi vừa ra mắt, truyện của Hajime lập tức cháy hàng. (Một phần là do cậu chủ ý in ít, chiến lược hungry marketing đơn giản nhưng hiệu quả.)

Trong nhóm bạn ở khu phố, chỉ Suneo là người duy nhất mua được một quyển, khiến cậu ấy thường xuyên mang nó đi khoe khắp nơi, cuối cùng bị Jaien mượn đi vô thời hạn. Tin đó lan ra nhanh chóng, khiến tác phẩm càng thêm nổi tiếng trong nhóm trẻ khu phố.

Đến khi biết Hajime chính là nhà sản xuất đứng sau ba bộ manga đình đám ấy, nhóm Nobita lẫn những người khác gần như không thể tin nổi.

Ngay tối hôm đó, cả đám kéo nhau đến căn cứ tầng B4, ồn ào như ong vỡ tổ, chỉ để xin xem bản mới nhất.

Với chuyện này, Hajime không hề khó chịu, ngược lại còn thấy vui. Chỉ cần họ không đem danh tính thật của cậu nói lung tung là được.

Những bản vẽ mà Hajime hoàn thiện tuy đã rất chỉnh chu, nhưng vẫn cần chỉnh sửa lại một số chi tiết để phù hợp với khổ giấy và khuôn manga, nên cậu cho phép nhóm bạn xem thoải mái.

Trong thư viện tầng B4, cậu cũng để sẵn không ít bản mẫu hoàn chỉnh để ai thích thì đọc.

Vì vậy nhóm bạn hầu như ngày nào cũng lui tới. Nhưng họ không chỉ muốn xem bản hoạt họa đẹp đến khó tin kia, mà quan tâm hơn cả là nội dung tiếp theo của câu chuyện, thứ mà chỉ có Hajime cùng người đọc phiên bản tiểu thuyết mới biết sẽ đi đến đâu.

Còn về chuyện vì sao một đứa trẻ mười tuổi lại có thể trở thành nhà sản xuất của ba tác phẩm nổi tiếng, thì… ở khu phố này, chẳng ai thấy lạ.

Từ khi Doraemon xuất hiện, ngày nào cũng có chuyện kỳ quái mới, nên việc Hajime làm được vậy cũng chỉ khiến mọi người xuýt xoa chứ chẳng nghi ngờ.

Với nhóm bạn quanh Nobita, họ chẳng mấy quan tâm lý do. Chỉ cần có thể cùng nhau vui vẻ đọc truyện, chơi đùa, cười nói vui vẻ, là quá đủ.

Âm thanh trong thư viện dần lắng xuống khi Hajime chăm chú hoàn thiện bản anime. Bên trong lúc này chỉ còn lại Dekisugi đang đọc sách và Nobita ngồi bên bàn vẽ. Những người khác đều đi đến tầng khác chơi.

Từ sau khi thấy Hajime thành công với mảng manga, Nobita cũng nảy ra ý muốn tự vẽ một bộ truyện cho riêng mình.

Thực ra việc này vốn không khó, chỉ cần vẽ lại những chuyến phiêu lưu nhóm từng trải qua, bảo đảm sẽ nổi tiếng ngay.

Nhưng Nobita lại không muốn đi đường dễ. Cậu muốn thử thách bản thân, sáng tạo một câu chuyện hoàn toàn mới.

Mà chủ đề cậu chọn chính là ma pháp.

Hajime vừa hoàn thiện khung hình cuối cùng vừa khẽ thở ra một hơi dài.

Việc chế tác anime với cậu không khó, nhưng để làm sao cho hình ảnh vượt thời đại ấy vẫn hợp với phong cách khung hình năm 1972 thì lại mất thời gian chỉnh sửa.

Quay sang một bên, cậu thấy Nobita vẫn đang cắm cúi.

Bên cạnh là cả đống tờ nháp bị vò nhàu.

Hajime liếc qua mấy trang mới nhất, đánh giá là không tệ chút nào. Hình ảnh rõ ràng, bố cục khá vững, nét vẽ vẫn còn vụng nhưng có cảm xúc.

Chỉ là, ở phần cuối trang thứ tư, đường mực dừng lại giữa chừng, như thể người vẽ không biết nên tiếp thế nào.

Nobita ngồi im một lát, rồi bắt đầu vò đầu bứt tai, trông vừa buồn cười vừa tội nghiệp. Cuối cùng, cậu ngẩng lên, nhìn sang Dekisugi đang đọc sách đối diện:

“Dekisugi này…” Nobita gãi đầu, ngập ngừng.

“Cậu nói xem, trên đời này… có tồn tại ma pháp thật không?”

Dekisugi khép lại quyển Lịch Sử Cổ Đại Của Liên Bang Mu trong tay, suy nghĩ một lát rồi nói:

“…Tớ không chắc lắm. Ma pháp thứ này… vốn thuộc về lĩnh vực duy tâm, thần bí, mang màu sắc tâm linh nhiều hơn là khoa học.”

Cậu ngẩng đầu nhìn Nobita, giọng đều giải thích mình suy nghĩ:

“Trước khi đọc được tài liệu trong thư viện, cộng thêm lần gặp mấy người Kuntatu, tớ cũng từng nửa tin nửa ngờ. Nói đúng hơn là vừa chờ mong nó tồn tại, nhưng cũng biết khả năng ấy gần như bằng không.”

Dekisugi ngừng lại, lật lại vài trang trong quyển sách, ánh mắt khẽ thay đổi:

“Nhưng sau khi đọc thêm nhiều tư liệu về từ các nền văn minh khác như Mu, Tháp San Hô,… tớ bắt đầu có cách nhìn khác.

Có lẽ thứ gọi là ‘ma pháp’ kia thực chất không phải thứ gì quá thần bí, mà là một hình thái khác của khoa học kỹ thuật. Chỉ là chúng ta chưa đủ hiểu, nên gọi là ma pháp thôi.”

Dekisugi lấy ví dụ:

“Như vương quốc Bouwanko, văn hóa và xã hội của họ thoạt nhìn giống thời Trung Cổ của nhân loại. Thế nhưng, ngay từ đời quốc vương thứ nhất, họ đã có thể chế tạo ra phi thuyền bay, xe tăng phun lửa, thậm chí là pho tượng thần khổng lồ có thể chiến đấu.

Những thứ ấy, đối với loài người thời nay, chẳng khác nào ma pháp.”

Cậu dừng lại, hơi nghiêng đầu, giọng hạ thấp:

“Cho nên, tớ nghĩ có lẽ những phù thủy từng được ghi lại trong lịch sử châu Âu không phải là người dùng phép thần bí, mà là một chủng tộc khác, hình dáng tương tự nhân loại, nhưng trí tuệ và kỹ thuật vượt hơn hẳn.”

Dekisugi khẽ gõ đầu ngón tay vào bìa sách:

“Dù sao, người của Liên Bang Mu vẫn mang hình dáng con người, dù họ sống ở dưới đáy biển sâu. Vậy nên, so với việc tin vào những thứ thần bí không rõ ràng, tớ lại nghiêng về khả năng khác hơn, rằng đó là những nền văn minh cao hơn nhân loại, chỉ là chúng ta chưa đủ khả năng hiểu được họ mà thôi.”

Nobita nửa hiểu nửa không, gật gù một lúc rồi bất ngờ hỏi:

“Như vậy thần là tồn tại như thế nào?”

Dekisugi nghe vậy khẽ mím môi, không trả lời ngay.

Ma pháp, cậu còn có thể lý giải là một dạng văn minh cao hơn, một nhánh khoa học tiến hóa vượt thời đại.

Nhưng thần linh thì khác.

Cái gọi là thần – đã vượt ngoài mọi phạm trù kiến thức mà cậu biết.

Huống hồ, từ khi nghe nhóm Nobita kể lại việc từng trải qua Bouwanko Kami Thí Luyện, Dekisugi càng không dám nói bừa. Thứ vĩ lực mà họ mô tả, chỉ một ý niệm đã có thể thay trời đổi đất, xoay chuyển vật lý và sinh tử, chẳng còn nằm trong phạm trù văn minh thông thường.

Cho nên, Dekisugi chỉ im lặng. Cậu cũng không dám khẳng định, đến cấp độ nào của văn minh mới có thể đạt đến sức mạnh ấy.

Nobita thấy Dekisugi không nói gì, liền hiểu cậu bạn cũng không biết phải trả lời ra sao. Thế là Nobita quay sang hỏi thẳng Hajime:

“Hajime, trên đời này… có ma pháp không?”

Hajime mỉm cười, ánh mắt khẽ ánh lên trong ánh đèn thư viện:

“Có.”

Nobita lập tức sáng mắt, khuôn mặt rạng rỡ. Cậu vốn đang lo dạo này mượn Doraemon hơi nhiều bảo bối, nếu muốn tìm ma pháp xem có thật hay không thì sợ mèo máy không cho mượn nữa. Hơn nữa nếu có ma pháp cậu có thể sử dụng chúng cho mục đích của mình.

Nghĩ đến đây, Nobita không kiềm được cười thầm trong lòng.

Nhưng chưa kịp vui lâu, lời nói tiếp theo của Hajime đã đánh nát mộng tưởng ấy:

“…Chỉ là, ma pháp giờ đã rất hiếm, bởi thời đại của nó đã qua rồi.”

Dekisugi hơi nghiêng đầu, tò mò hỏi:

“Thời đại của nó…? Ý cậu là sao?”

Hajime khẽ gật đầu, giọng trầm ổn, đều đặn như đang kể lại điều mình từng chứng kiến:

“Thời đại mà tớ nói… không chỉ là của Trái Đất này, mà là thời đại của cả vũ trụ, của thế giới này. Nếu tính theo vòng luân chuyển của vạn vật, có thể chia thành ba kỷ nguyên lớn:

Thời Đại Nguyên Sơ, Thời Đại Kiến Tạo và Thời Đại của Thần.

Thời đại thần bí mà tớ vừa nói đến, chính là một nhánh nhỏ thuộc Thời Đại của Thần và cũng là thời đại cuối cùng trước khi bước sang một kỷ nguyên lớn khác.”

“Giống như Dekisugi nói vậy, ma pháp, hay nói chính xác hơn là sức mạnh thần bí, có thể xem như một dạng công nghệ ở cấp độ cao hơn khoa học hiện nay. Chỉ khác ở chỗ: sinh vật thời đó không dùng máy móc, mà dùng ý chí, linh hồn và quy tắc tự nhiên để tạo ra kết quả.”

Cậu ngừng lại một chút, rồi tiếp:

“Trong mọi nền văn minh phát triển, khoa học và thần bí luôn tồn tại song song. Chúng là hai con đường khác nhau để lý giải thế giới. Khoa học dựa trên nhận thức và chứng minh, còn thần bí dựa trên cảm nhận và tương giao với bản chất của vạn vật. Nói cách khác, một bên đi từ ngoài vào trong, còn một bên đi từ trong ra ngoài.”

Dekisugi gật đầu nhẹ, như đang ghi nhớ từng chữ.

Hajime tiếp tục: “Trước kia, nhân loại từng có cho mình thứ được gọi là ma pháp, siêu năng lực, tức khả năng tương tác trực tiếp với quy luật của tự nhiên. Nhưng khi khoa học kỹ thuật phát triển, giao lưu văn hóa mở rộng, con người bắt đầu thống nhất cách lý giải thế giới bằng ngôn ngữ của logic và công thức.”

“Khi một hiện tượng được lý giải hoàn toàn, nó không còn được xem là thần bí nữa. Càng nhiều điều được giải thích, thế giới càng ít phép màu. Cho nên có thể nói:

Nhân loại càng hiểu biết nhiều, thần bí lại càng yếu đi.

Đến một thời điểm, khi tri thức con người vượt quá ngưỡng cảm tính, ma pháp hoàn toàn bị che phủ bởi hệ thống lý luận của khoa học.”

Nobita chán nản thở dài: “Như vậy, tức là… trên đời này không còn ma pháp nữa sao?”

Dekisugi không đáp, chỉ liếc sang Hajime, cậu biết Hajime vẫn chưa nói hết.

Quả nhiên, Hajime mỉm cười nhẹ:

“So với ‘biến mất’ tớ muốn dùng từ ‘chuyển giao’ để diễn tả chính xác hơn.”

Cậu khẽ đan tay, giọng trầm xuống:

“Thời đại thần bí là thời đại cuối cùng của kỷ nguyên Thần. Sau khi nó kết thúc, một kỷ nguyên mới bắt đầu và chắc các cậu cũng có thể đoán ra đó là thời đại nào.”

Nobita ngẩng đầu, đôi mắt sáng lên:

“Ý cậu là… thời đại tương lai mà Doraemon sinh sống?”

“Không sai.” Hajime hài lòng, vỗ tay khen ngợi. “Trong dòng chảy của lịch sử vũ trụ, mỗi kỷ nguyên sẽ có một hệ thống sức mạnh thống trị. Thời đại thần bí được vận hành bằng tâm chí và nguyên tố. Còn thời đại tương lai được vận hành bằng khoa học kỹ thuật và năng lượng nhân tạo.

Nói cách khác, những bảo bối thần kỳ của Doraemon chính là hình thức tiến hóa của ma pháp, chỉ khác là thay vì dùng nguyên tố, ma lực các thứ, con người dùng năng lượng và công nghệ.”

Dekisugi chống tay lên cằm, suy nghĩ:

“Tức là.. chúng không biến mất, mà chỉ thay hình đổi dạng?”

“Chính xác.” Hajime mỉm cười. “Ma pháp đã không mất đi, nó được dịch sang một ngôn ngữ khác.”

Cậu lấy ví dụ: “Như thời cổ đại, con người tin rằng nước được tạo nên bởi nguyên tố Thủy, mang linh tính, là biểu tượng của sinh mệnh. Ngày nay, ta giải thích nó là H₂O, hai nguyên tử hydro và một nguyên tử oxy. Bản chất của hiện tượng không đổi, chỉ là cách con người hiểu và tiếp cận nó đã thay đổi.”

Cả hai đồng loạt có cảm giác như vừa mở cửa sổ, để ánh sáng ùa vào căn phòng, ánh mắt dần sáng rõ.

Hajime khẽ nhấc ly trà, không biết từ lúc nào đã được Shizuka lặng lẽ đặt lên, nhấp một ngụm, rồi mỉm cười nói tiếp:

“Nhưng sau tất cả, điều đó không có nghĩa là sức mạnh thần bí đã hoàn toàn biến mất. Ngược lại, nói chính xác hơn, nó đã tiến hóa thành một dạng sức mạnh cao tầng hơn.”

Cậu đặt ly trà xuống, giọng chậm rãi và rõ ràng:

“Khoa học kỹ thuật yêu cầu nền tảng cơ sở rất cao, chẳng hạn như các nguyên tắc vật lý, hóa học hay quy luật năng lượng. Mỗi bước phát triển đều dựa trên lý luận vững chắc và muôn vàn dữ liệu thực nghiệm.

Còn thần bí thì khác. Họ không cần công thức hay mô hình. Chỉ cần tập trung tinh thần, dẫn năng lượng nguyên tố trong không khí về một điểm, là có thể tạo ra Hỏa Cầu Thuật khi tụ hỏa nguyên tố, Tụ Thủy Thuật khi dẫn thủy nguyên tố hay Thúc Sinh Thuật khi điều hòa mộc nguyên tố.”

Cậu dừng một chút, rồi nói tiếp, giọng đều đặn như đang giảng giải một quy luật hiển nhiên:

“Trong khi đó, để tạo ra cùng hiệu quả tương tự, khoa học cần hàng loạt công cụ và quy trình.

Muốn nhóm lửa, cần đá lửa, nhiên liệu và phản ứng cháy.

Muốn có nước, phải dùng thiết bị lọc, ngưng tụ hơi ẩm trong không khí.

Muốn cây trồng lớn nhanh, cần phân bón, đất tốt và ánh sáng cân bằng.

So sánh như vậy thì ma pháp đúng là thuận tiện hơn, dễ thực hành và mang lại hiệu quả tức thời.”

Hajime khẽ mỉm cười, ánh mắt ánh lên nét suy tư:

“Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ma pháp dù có thể mạnh ngang thiên tai đi nữa, người thật sự được lợi từ nó chỉ là một nhóm nhỏ những kẻ sở hữu năng lực. Trong khi đó, khi khoa học kỹ thuật phát triển, mọi người đều có thể hưởng lợi từ thành quả của nó.”

Cậu ngả nhẹ người ra ghế, giọng tiếp nối mạch phân tích:

“Thêm nữa, ma pháp ở giai đoạn thấp thì dễ sử dụng, nhưng càng lên cao, yêu cầu càng nghiêm ngặt, độ khó càng tăng theo cấp số nhân.

Ngược lại, khoa học kỹ thuật lại vận hành theo hướng ngược lại: càng nhiều phát hiện về nền tảng cơ sở, càng nhiều thành tựu cơ bản được tích lũy, thì tốc độ phát triển lại càng lúc càng nhanh và dễ dàng hơn. Đó là lý do vì sao khoa học phát triển nhanh hơn ma pháp.”

Hajime khẽ hít một hơi, ánh nhìn trầm xuống, như kết lại một định lý:

“Cho nên, đến khi nhân loại hiểu gần hết nền tảng của thế giới, thần bí chỉ còn là phần mà khoa học chưa thể mô phỏng, chưa thể dự đoán, chưa thể kiểm soát. Nói một cách khác:

Thần bí chính là phần sai số mà khoa học chưa đủ khả năng định nghĩa.

Và đến khi con người học được cách điều khiển chính cả sai số ấy… thì họ sẽ vô tình chạm đến một điều mới, thứ mà ngươi xưa gọi là quy tắc, còn tương lai sẽ gọi là Khoa học cấp Thần.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-han-lua-gat-su.jpg
Vô Hạn Lừa Gạt Sư
Tháng 2 4, 2025
ngan-uc-dai-lao-hon-sau-nhan-sinh
Ngàn Ức Đại Lão Hôn Sau Nhân Sinh
Tháng 1 6, 2026
tu-ke-thua-vinh-sinh-tien-vuong-y-bat-bat-dau-ngang-doc-chu-thien.jpg
Từ Kế Thừa Vĩnh Sinh Tiên Vương Y Bát Bắt Đầu Ngang Dọc Chư Thiên
Tháng 2 3, 2025
do-thi-cao-vo-ta-tai-phia-sau-man-sang-lap-sieu-pham
Đô Thị Cao Võ: Ta Tại Phía Sau Màn Sáng Lập Siêu Phàm
Tháng 10 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved