Chương 200: Đế Long Thần.
“Phong Altheris là Luân Hồi Cùng Quy Luật Chi Thần.”
Âm thanh của Ame vang vọng khắp không gian, trầm mà rõ, như xuyên qua từng tầng linh hồn.
Luồng ánh sáng vàng nhạt hòa cùng bạc trắng hạ xuống, bao phủ lấy thân hình của Altheris. Ông ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt bất giác có chút đẫm lệ. Hai chữ Luân Hồi khiến tim ông khẽ run.
Bao nhiêu năm khát cầu, bao lần quan sát sinh tử của thế giới, ông luôn khát vọng được chạm đến bản chất vòng đời, mong muốn cái chết cùng bất hạnh không còn có thể cướp đi ông người yêu thương. Và giờ đây, Ame đã ban cho ông thứ đó.
Thần Chức “Luân Hồi” giúp Altheris không cần tiếp tục lặn lội giữa muôn thế giới, tìm kiếm các mảnh quy tắc lắp ghép thành Luân Hồi nữa, mà chính ông đã trở thành quy luật vận hành sinh tử của nơi này. Mỗi linh hồn chết đi, mỗi sinh linh được sinh ra, đều sẽ đi qua bàn tay ông dẫn dắt.
Thần Chức thứ hai – Quy Luật, càng khiến ông trở thành trọng tâm cân bằng giữa mọi khía cạnh, từ sự vận động của thế giới, trật tự của các cõi, đến sự ổn định của sinh mệnh. Ame không chỉ phong cho ông quyền năng mà ông thèm khác, mà còn là một con đường để ông đi nhanh hơn hoàn thánh thứ ông chờ đợi.
“Phong Akito là Ẩm Thực Cùng Dục Vọng Chi Thần.”
Ánh sáng lần này không chói lọi, mà ấm áp, lan ra như hơi nước bốc lên từ bếp lửa. Hương rượu, hương thịt, mùi thơm ngọt ngào của bánh và trái cây tỏa ra khắp không gian.
Akito ngẩng lên, ánh mắt tràn đầy cảm ơn. Cậu chỉ xin một thần chức Ẩm Thực, giúp bản thân có thể làm ra càng nhiều món ăn ngon hơn, sáng tạo hơn. Nhưng Ame lại phong thêm cho cậu Dục Vọng, một Thần Chức vô cùng mạnh mẽ.
Kỳ thực, Ame cũng không che giấu được chút ngạc nhiên lẫn bối rối, bởi thế giới này thiếu Akito nhân quả lại rất nhiều, tuy không phải lớn nhất nhưng cũng không ít đi đâu.
Có lẽ cô nên tìm chút thời gian, tìm hiểu ẩm thực của thế giới cậu là thứ tà môn gì. Nó không thuộc phạm trù ẩm thực mà cô từng biết. Một thứ sức mạnh trừu tượng, không chiến đấu nhưng là chiến đấu, không sáng tạo nhưng siêu việt sáng tạo, đặc biệt nó còn có chạm sâu vào trong linh hồn tất cả sinh linh.
Mà sau khi sắc phong cậu xong, Ame hiểu ra tất cả sau khi thông qua cảm nhận của cậu.
Khát vọng ăn, nấu, thưởng thức của Akito không chỉ là ham muốn, mà là một dạng tín ngưỡng sinh tồn, một lời cầu nguyện cho sự sống tiếp diễn.
Ẩm thực là dục vọng được thanh lọc. Là khi con người dùng bàn tay và trí tuệ để biến bản năng ăn uống thành niềm vui, thành nghệ thuật, thành ý nghĩa tồn tại. Mà dục vọng không chỉ là khát khao thể xác, mà còn là biểu tượng của ham muốn tồn sinh, của năng lượng thúc đẩy thế giới vận động.
Vì vậy, hai thần chức này tuy kỳ lạ khi xếp gần nhau nhưng lại hoàn toàn phù hợp với Akito, người muốn dùng món ăn để truyền đi cảm xúc, để khiến mọi sinh linh cảm nhận được ý nghĩa tồn tại.
“Phong Clara là Âm Nhạc Cùng Thời Đại Chi Thần.”
Lời sắc phong vừa vang lên, không gian liền ngân vang như một dàn nhạc cổ xưa khởi tấu. Tiếng đàn, tiếng sáo, tiếng trống hòa lẫn, từng nhịp từng nhịp rung chuyển cả thế giới.
Clara đứng giữa ánh sáng xanh lam bao quanh, háo hức nhìn quanh, cô vốn cũng không tin mình sẽ được gọi tên, bởi mình vốn chỉ đến tham dự nghi lễ, không ngờ lại thật sự được Ame phong làm thần.
Thần Chức Âm Nhạc là khởi nguồn của cảm xúc, là thứ có thể gắn kết muôn loài muôn vật, kết nối cả thế giới hữu thanh và vô thanh. Còn Thời Đại dù nghe có vẻ nhẹ nhàng, lại mang sức mạnh liên quan trực tiếp đến dòng chảy thời gian và sự đổi thay. Thời Đại không phải là năm tháng, mà là ký ức tập thể của toàn thế giới, là cách vạn vật ghi nhớ những gì đã qua.
Vì nhân quả của Clara không quá sâu, Ame không thể phong cao hơn. Bất quá Ame biết, Clara không tìm kiếm sức mạnh, mà chỉ muốn lắng nghe và đàn kể lại.
Vì vậy, hai thần chức này chính xác là những gì cô cần, không phải để chưởng khống, mà để ghi lại. Để mỗi khúc ca, mỗi tiếng nhạc, mỗi bản giao hưởng đều trở thành một mảnh sử thi của Đế Quốc.
“Phong Freeman là Tiến Hóa Cùng Đại Dương Chi Thần.”
Âm thanh của Ame vừa vang lên, ánh sáng xanh lam sâu thẳm như nước biển lập tức bao phủ toàn thân Freeman. Từng vòng xoáy nước lấp lánh lan rộng ra, phản chiếu thành muôn dải sóng ánh sáng. Freeman ngẩng đầu nhìn, ánh mắt không biểu cảm, chỉ bình tĩnh chờ đợi.
Cô biết rõ nhân quả trên người cậu thật sự rất lớn. Như từng nói, nếu ban sơ không có Freeman cùng năng lực trái ác quỷ hiệu quả, sức mạnh mới của cả nhóm sẽ không thể dễ dàng kiêm dung như vậy. Quá trình bước qua giới hạn trước Siêu Phàm cũng không dễ như vậy.
Chính vì thế, Ame phong cho cậu Tiến Hóa như cậu từng muốn.
Thực ra mà nói, phù hợp với Freeman nhất đáng ra là những Thần Chức như Tự Do, Hòa Bình, Dung Hợp… Nhưng sâu bên trong, Ame biết rõ cậu không quan tâm, thậm chí là chán ghét cái gọi là Thần.
Với cậu, thần linh là xiềng xích, là sự ép buộc nhân danh chân lý. Nếu cô phong những Thần Chức ấy, chẳng khác nào một sự sỉ nhục, như đang ngầm nói rằng:
“Không có sức mạnh này, ngươi sẽ chẳng thể đạt được khát vọng tự do của chính mình.”
Ame hiểu rõ đó đối với Freeman, là điều không thể tha thứ.
Bởi vậy, cô chọn Tiến Hóa. Không phải là món quà, mà là sự công nhận. Bởi chính Freeman đã đại diện cho tiến hóa, dám thay đổi, dám phá bỏ mọi quy tắc để tìm ra chân lý riêng. Đây là con đường của cậu, không ai có thể áp đặt hay hướng dẫn.
Còn về Đại Dương. Lý do cô thêm vào không phải ngẫu nhiên. Thông qua việc tìm hiểu của nhóm ba người Altheris, Ame biết rằng biển cả trong thế giới One Piece không hề bình thường. Nó ẩn chứa những quy tắc quái dị, thậm chí có phần đáng sợ, như thể bản thân đại dương chính là một thực thể sống, một ý chí đang ngủ yên.
Vì thế, Ame phong thêm Thần Chức Đại Dương cho Freeman, coi như công cụ để họ tìm hiểu bản chất thật sự của biển cả đó.
“Phong Kyouka là Tâm Trí Cùng Kiến Thức Chi Thần.”
Tầng trời trên cao lóe sáng, ánh vàng bạc đan xen nhau hạ xuống, tựa như vô số dòng ký tự, công thức, biểu đồ đang tan vào cơ thể Kyouka.
Ame biết rõ, sắc phong này mang theo cả dụng tâm và toan tính. Dù thoạt nhìn đây chỉ là một lời chúc phúc, nhưng thực tế, trong số các Thần Chức mà Ame tạo ra, Tâm Trí và Kiến Thức là hai trụ cột có ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng vận hành của Đế Quốc.
Cô chọn Kyouka không chỉ vì năng lực, mà vì thiên phú khoa học và cách cô ấy nhìn nhận thế giới bằng cảm xúc lại vô cùng lý trí.
Đó là loại đầu óc mà một nền văn minh đang mở rộng cần có nhất. Với Tâm Trí, Kyouka có thể kết nối và điều phối mạng lưới tư tưởng tập thể của mình, tạo nên nền tảng tinh thần chung cho các học giả, nhà phát minh và nghiên cứu sinh trong toàn Đế Quốc.
Còn Kiến Thức, là quyền năng cho phép cô nhìn thấu mọi cấu trúc, mọi công trình, mọi quy luật trong thế giới, dù là vật lý, ma thuật hay quy tắc vốn không tồn tại.
Dưới góc nhìn của Ame, đây là một nước cờ chiến lược. Một khi Tâm Trí và Kiến Thức được hợp nhất, Đế Quốc sẽ không chỉ tiến hóa sinh học, mà còn đạt tới trí tuệ tập thể, nơi tri thức không còn bị giới hạn bởi cá nhân. Nói cách khác, Kyouka sẽ trở thành bộ não mở rộng của toàn thế giới.
Ánh sáng tan đi, Kyouka vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, chỉ hơi cúi đầu, trong ánh mắt ánh lên tia sáng suy tư. Cô biết Ame vừa giao cho mình trọng trách gì, và cũng biết nên làm gì tiếp theo.
“Phong Hajime là Kỳ Tích Cùng Quần Tinh Chi Thần.”
Không gian chấn động. Ánh sáng khắp nơi co lại, rồi vỡ tung như vũ trụ mở ra lần nữa.
Từ những mảnh sáng đó, hàng ngàn vì sao nhỏ hiện ra, xoay quanh Hajime như một hệ ngân hà thu nhỏ. Ánh sáng ấy không chói lòa, mà ấm áp, sâu thẳm giống như chính Hajime.
Với cậu, việc phong thần không còn ý nghĩa gì lớn lao. Ame biết rõ, cũng như Steingard, Hajime không cần Thần Chức để trở nên mạnh mẽ hơn. Những gì cậu cần, cậu đã tự xây nên.
Nhưng cô vẫn phong cho cậu hai danh hiệu ấy: Kỳ Tích và Quần Tinh.
Kỳ Tích là điều vượt qua mọi xác suất, là thứ xảy ra chỉ khi toàn bộ quy luật cúi đầu. Ame chọn nó để khẳng định rằng Hajime chính là người có thể làm được điều mà không ai khác có thể làm, người khiến cả thế giới phải thay đổi chỉ bằng một hành động.
Còn Quần Tinh là chỉ con đường của cậu, thứ tập hợp từ muôn vạn sinh linh, hợp thành một đại ý chí. Đây không phải thần lực, mà là bản chất thật của Hajime, người đã dám dung hợp hàng ngàn vạn dạng sức mạnh, hàng trăm nền văn minh và biến chúng thành một thể.
Sắc phong này không khiến Hajime trở thành Thần theo nghĩa cổ điển, mà là xác nhận rằng cậu đã vượt qua giới hạn của thần.
Với hai Thần Chức này, Quần Tinh Chi Lộ của cậu sẽ mở rộng, không còn bị kẹt ở cấp độ hiện tại. Nếu không có sắc phong này, muốn chạm đến cấp Thuyền Thuyết, cậu cũng không chắc cần bao lâu.
Và rồi, khi mười người trong nhóm đều đã hoàn tất sắc phong, bầu trời tách ra làm ba quầng sáng khổng lồ.
Từ trong ánh sáng ấy, Nhân Hoàng, Thiên Hoàng, và Địa Hoàng đồng thời hiện thân. Cả ba cùng bước xuống giữa bầu trời của thế giới mới, uy nghiêm mà tĩnh lặng.
Chỉ một thoáng nhìn, nhóm Hajime đã hiểu, họ chính là các vị Thần Chủ mà trong nghi thức sắc phong từng được Ame nhắc đến.
Tùy theo Thần Chức mà mỗi người được ban, nhóm bắt đầu chia làm bốn phe, theo ba vị Hoàng rời đi. Khi ánh sáng từ Thái Dương Thiên, Hư Vô Thiên và Thái Âm Thiên lần lượt chiếu xuống, đất trời chia làm ba hướng, tượng trưng cho Thiên Giới, Nhân Giới và Minh Giới.
Trong đó, Akito, Clara cùng Kagerou vì quyền năng có nhiều liên quan đến lĩnh vực của Nhân Hoàng, nên theo nàng rời đi.
Thần Chức của ba người đều nghiêng về mặt tinh thần, cảm xúc và xã hội loài người. Akito là Ẩm Thực Chi Thần, Clara là Âm Nhạc Chi Thần, còn Kagerou là Đúng Sai Cùng Thật Giả Chi Thần.
Cả ba đều thuộc về tầng lớp điều tiết cảm xúc, sáng tạo và văn hóa. Dưới sự dẫn dắt của Nhân Hoàng, họ cùng tiến về khu vực Vạn Dân Thiên, nơi tập trung đời sống và nền văn minh của con người.
Nanami, Altheris cùng Kyouka thì theo Địa Hoàng. Ba người này Thần Chức liên quan đến sinh tử luân hồi, vốn là căn bản của Minh Giới.
Nanami nắm giữ Sinh Mệnh Cùng Linh Tính, Altheris là Luân Hồi Cùng Quy Luật, còn Kyouka là Tâm Trí Cùng Kiến Thức. Dưới sự dẫn dắt của Địa Hoàng, họ đi xuống tầng sâu của Yomi no Kuni, cai quản linh hồn, luân hồi và trật tự âm giới.
Yuichiro, Freeman cùng Steingard thì theo Thiên Hoàng rời đi. Cả ba đều mang trong mình những Thần Chức có ảnh hưởng tới tự nhiên, trật tự và không thời gian.
Yuichiro là Lưu Trữ Cùng Kiến Tạo Chi Thần, Freeman là Tiến Hóa Cùng Đại Dương Chi Thần, còn Steingard là Tự Nhiên Cùng Thời Gian Chi Thần. Dưới sự dẫn dắt của Thiên Hoàng, họ bay lên tầng Tinh Tượng Thiên, nơi vô số tinh tú và cỗ máy vận hành vũ trụ giao hòa, phụ trách điều phối việc xây dựng, thời gian, tự nhiên, cùng sự vận hành của các tầng thiên giới.
Chỉ riêng Hajime là người duy nhất không theo ai.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Bởi vị cách cùng thực lực của cậu đã gần ngang hàng với Tam Hoàng, nên việc để Hajime thuộc về bất kỳ phe nào đều không hợp lý. Cậu là người duy nhất vượt ngoài hệ thống cân bằng của thế giới, cũng là biến số mà Ame không muốn giam trong bất kỳ khuôn khổ nào. Vì vậy, cô chỉ nhẹ giọng nói:
“Ngươi đi quản lý các vì tinh tú đang lơ lửng trong Hư Vô Thiên. Ở đó, muốn làm gì thì làm, miễn không làm ra chuyện lớn là được.”
Thế là Ame đưa Hajime đến khu vực Hư Vô Thiên, nơi chỉ có ánh sáng sao và những mảnh thiên thể trôi nổi trong không gian vô tận. Ame coi đây như lãnh địa tự do cho Hajime, vừa là phần thưởng, vừa là sự tin tưởng tuyệt đối.
Trên đường rời đi, ba vị Hoàng cũng theo như Ame từng làm. Lần lượt sắc phong các vị Thần Chủ khác.
Tất cả đều là những người có công lớn với Đế Quốc, từ các cán bộ cao cấp, bộ trưởng, cho đến các tướng lĩnh và học giả từng góp sức xây dựng nền văn minh này. Dưới ánh sáng từ ba tầng giới, hàng loạt tên tuổi được khắc lên thiên thư, một kỷ nguyên mới của Đế Quốc chính thức mở ra.
Dẫu vậy, dù cũng được gọi là Thần Chủ, các vị được sắc phong sau chỉ có một Thần Chức duy nhất, khác với nhóm các phần linh hồn, mỗi người đều sở hữu hai Thần Chức song hành.
Cho đến khi mọi thứ dần ổn định, ba giới định hình, các tầng thế giới hoàn toàn khép lại, sinh tử và tuần hoàn bắt đầu vận hành.
Nhóm Hajime đột nhiên cảm giác trong cơ thể mình có một luồng sức mạnh bị rút đi. Không chỉ riêng họ, mà toàn bộ sinh linh, thần linh, thậm chí cả vật chất và nguyên tố trong trời đất đều cùng lúc cảm thấy bên trong mình trống rỗng đi một phần.
Đó không phải là cảm giác mất mát, mà là sự trở về nguồn gốc, như một phần bản thân được đưa lại cho nơi mà nó vốn thuộc về.
Một làn sóng ánh sáng lan ra khắp ba mươi sáu tầng giới, xuyên qua từng lớp khí quyển, từng mảnh đất, từng sợi gió, từng dòng nước. Mọi sức mạnh, từ nhỏ bé như ánh sáng đom đóm, đến to lớn như thiên thể, đều hòa vào trung tâm nơi Ame đang đứng.
Thân ảnh của cô dần tan biến, hòa vào bầu trời, hòa vào đại địa, hòa vào linh hồn của tất cả. Không ai còn nhận thấy được Ame, nhưng tất cả đều cảm giác được cô vẫn ở đó, như thể cô chính là nhịp thở của thế giới, là trật tự vận hành của tất cả sinh linh.
Ngay khoảnh khắc ấy, Ame không còn là một cá thể, mà trở thành thế giới này. Cô và Đế Quốc hợp nhất làm một, ý chí của Ame giờ đây chính là Thiên Mệnh, là Luật Trời, là Trật Tự Tối Thượng.
Và trong giây phút thần thánh ấy, một đoạn Minh Ngộ cổ xưa hiện ra trong tâm trí cô, như lời của chính hư vô thì thầm:
“Lực chi chí tôn, chí cực, chí thánh. Không sinh từ huyết thống, không bị ràng trong thời không. Tồn tại trước cả thần linh, đứng sau cả thiên đạo. Khi vạn giới còn hỗn mang, nó đã định ra trật tự. Khi muôn vật hóa tro, nó vẫn là đế vương của hư không.
Trong vô hạn kiếp giới, chỉ có một đạo này là tôn quý nhất. Chư vương thấy mà quỳ, quần long thấy mà tôn, chư thần thấy mà cúi đầu. Không bởi sợ hãi, mà vì tôn nghiêm nguyên sơ nơi linh hồn. Nó không thuộc về ai, nhưng vạn vật đều thuộc về nó.
Này lực là hình thái tối hậu của thống trị, là khái niệm quyền năng đã siêu vượt thần quyền và pháp tắc. Mọi thứ gọi là đạo, là giới, là quyền, đều do nó mà sinh. Trong nó, luật là ý chí, ý chí là thực tại. Cái gọi là trật tự chính là nói nó.
Người cầm giữ lực này, lấy trời đất làm thân, lấy vạn linh làm huyết, lấy văn minh làm trí. Mỗi hơi thở vận hành cùng giới, mỗi ý niệm khắc vào hư không. Khi người tồn, đế quốc tồn. Khi người diệt, trật tự sụp.
Trí tuệ là chư giới hợp lại, sức mạnh là muôn dân quy về. Vạn loại văn minh hóa làm tủy cốt, tinh thần chư sinh kết thành long thể. Nó đi trong vô tận, thống ngự mà tiến. Đế quốc tức ta, ta tức đế quốc.
Không vì chinh phục mà sinh, mà vì duy trì toàn thể tồn tại. Không vì hủy diệt mà mạnh, mà vì chống lại hư vô tuyệt diệt. Văn minh có thể tàn, truyền thừa có thể đoạn, nhưng đạo này không mất. Nó lưu trong ý chí của vạn vật, vang trong niệm tưởng của muôn sinh.
Lực này không chết, không suy, không dừng. Là ngọn long đăng chiếu khắp hư không, là trụ cột nối khởi nguyên cùng diệt tận. Là tận cùng của quyền năng, là khởi nguyên của trật tự.
Tên của nó là Đế Long Thần Chi Lực.”
So với Quần Tinh Chi Lực của Hajime, thì Đế Long Thần Chi Lực của Ame được Minh Ngộ giải thích dài gấp mấy lần.
Nhưng điều đó không phải vì con đường của Ame mạnh hơn, mà là do hoàn cảnh, nhận thức và mức độ chuẩn bị giữa hai người khác nhau hoàn toàn.
Khi Hajime bước lên Quần Tinh Chi Lộ, cậu vẫn còn ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cậu hiểu mình đang đi trên con đường gì, nhưng chưa đủ sâu để lĩnh hội toàn bộ tầng ý nghĩa của nó.
Nói đúng hơn, Minh Ngộ của Hajime là bản sơ khai phản ánh trực tiếp ý chí và cảm ngộ của cậu trong khoảnh khắc đó, chứ chưa phải cực hạn. Bởi vậy, khi lời Minh Ngộ vang lên, nó chỉ ngắn gọn, cô đọng, gói trọn bản chất, mà chưa khai mở hết tiềm năng vô tận bên trong.
Ngược lại, Ame thì khác.
Cô có Hajime làm ví dụ sống, người bước lên Quần Tinh Chi Lộ và tiến cấp lên Siêu Phàm.
Từ đó, Ame chuẩn bị suốt hàng chục tháng trời, từng bước hoạch định con đường của mình, thử nghiệm qua vô số mô hình, hoàn thiện nền tảng Đế Quốc, xây dựng hệ thống Tam Giới và Tam Hoàng, tất cả đều để phục vụ một mục tiêu duy nhất: tạo ra Đế Long Thần Chi Lộ.
Bởi vậy, đến khi cô tiến hóa, mọi thứ đã sẵn sàng, không còn là một bước nhảy bất ngờ như Hajime, mà là một nghi lễ có tính tất yếu.
Đế Long Thần Chi Lộ được hình thành với đầy đủ ý chí, tri thức và nền văn minh chống lưng, nên Minh Ngộ của cô mới dài đến thế. Không phải vì lời nhiều, mà vì mỗi chữ trong đó là một tầng định nghĩa của quyền năng, một khái niệm khắc sâu vào bản chất của thế giới.
Càng quan trọng hơn là Đế Long Thần Chi Lộ thật ra không phải con đường hoàn toàn độc lập. Ame đã dung hợp một phần của Quần Tinh Chi Lộ từ Hajime vào nền tảng của mình.
Nếu Quần Tinh là con đường gom hợp muôn sao, thống nhất vô số sức mạnh và tồn tại khác biệt vào một thể, thì Đế Long chính là kết quả khi muôn sao hợp nhất lại hóa thành một vầng nhật nguyệt nơi trật tự và quyền lực hội tụ.
Ame kế thừa từ Hajime tinh thần hợp nhất, nhưng lại đưa nó lên tầng khái niệm “thống trị và duy trì trật tự”.
Vì thế, cô hiểu rõ bản thân hơn rất nhiều so với Hajime khi ấy.
Nếu Hajime là kẻ mở đường, người thắp sáng bầu trời đêm bằng tinh quang rải rác, thì Ame chính là người dựng nên hệ sao cố định, định vị quỹ đạo của muôn tinh ấy.
Về cấp độ, cả hai hiện tại đều ở tầng Siêu Phàm, nhưng lực lượng đã chạm tới cấp Thế Giới. Chiến lực của Ame và Hajime khi đối đầu nhau ở môi trường trung lập ví dụ trong khoảng không vũ trụ hoặc không gian ngoài thế giới này thì hoàn toàn ngang nhau, như hai cực cân bằng tuyệt đối.
Nhưng nếu Hajime bước vào trong Đế Quốc, tức lãnh vực do Ame kiến tạo, thì tình thế lập tức đảo ngược.
Bên trong Đế Quốc, mọi hạt năng lượng, quy tắc và bản thân thiên địa đều thuộc về cô. Nơi ấy, Ame không còn chiến đấu bằng sức mạnh cá nhân nữa mà bằng ý chí của một thế giới.
Cô chỉ cần một niệm là có thể đóng băng thời gian, đảo ngược trật tự hoặc khiến thân thể của Hajime tan thành hư vô.
Còn bên ngoài, cả hai chỉ có thể giằng co mãi mãi, như hai vị thần đại diện cho “Hợp Nhất” và “Thống Trị”. Tương sinh tương khắc, nhưng cũng không thể diệt trừ lẫn nhau.
Đế Long Thần Chi Lộ của Ame, về bản chất, có cấu trúc phát triển giống với Quần Tinh Chi Lộ của Hajime, nhưng quy mô, mục tiêu và phương hướng của nó rộng lớn và có định hướng hơn rất nhiều.
Nếu Quần Tinh Chi Lộ của Hajime là hành trình dung hợp, hấp thu, hòa giải và kết nối muôn sức mạnh khác biệt thành một tổng thể hài hòa, thì con đường của Ame lại là hành trình thống trị và kiến tạo.
Cô không chỉ gom hợp những thứ rời rạc, mà còn biến chúng thành trật tự, thành đế quốc, thành thế giới.
Sau khi hoàn toàn dung hợp với Đế Quốc và trở thành bản thể của nó, Ame bắt đầu cảm nhận rõ các hướng phát triển chính của Đế Long Thần Chi Lộ.
Theo cảm ngộ của cô, con đường này tăng lên có ba nhánh chủ đạo, mỗi nhánh lại đại diện cho một tầng ý nghĩa trong Minh Ngộ mà cô đã nghe trước đó.
Nhánh thứ nhất là thôn phệ vật chất, mở rộng thế giới. Đây là nhánh rõ ràng nhất và cũng là bản năng sơ khai của Đế Long Thần Chi Lộ.
Ame nhận ra rằng chỉ cần cô thôn phệ, hấp thu hoặc dung hợp các thực thể vật chất khác từ đất, đá, biển, không gian, tinh cầu, hằng tinh cho đến cả một vũ trụ, thế giới của cô sẽ lập tức mở rộng về diện tích, đồng thời tăng cường sức mạnh vật lý và khái niệm bản thể của cô.
Mỗi lần thế giới của cô mở rộng, là một lần cơ thể Ame thật sự lớn hơn, núi cao thêm, trời dày thêm, không gian nội giới giãn ra, năng lượng nền tảng dồi dào hơn.
Nhánh này tương ứng với câu trong Minh Ngộ: “Lấy trời đất làm thân.”
Nghĩa là Ame thật sự dùng thiên địa làm cơ thể của mình, để thế giới trở thành thân thể, mọi dãy núi là xương sống, mọi đại dương là huyết mạch, mọi vì sao là tế bào thần kinh trong ý chí của cô.
Nhánh thứ hai là thu phục sinh linh mới, làm dày máu mạch.
Chỉ cần có một chủng tộc, sinh vật hay sinh mệnh mới ra đời trong thế giới của cô mà trước đó Đế Quốc chưa từng có, thì giới hạn năng lượng và độ phức tạp sinh học của toàn bộ hệ thống thế giới sẽ tăng lên tương ứng.
Mỗi giống loài mới xuất hiện không chỉ là sinh vật, mà là một “mạch máu” mới được bơm vào cơ thể khổng lồ của cô. Càng nhiều chủng tộc, càng đa dạng hệ sinh thái, “máu” của Ame càng đặc và mạnh, khả năng tự điều chỉnh và thích nghi của thế giới càng cao.
Nhánh này ứng với câu: “Lấy vạn linh làm huyết.”
Ame dùng muôn sinh làm huyết mạch của mình, để mỗi sự sống, dù là cỏ cây hay thần thánh, đều trở thành tế bào trong cơ thể của cô. Nuôi dưỡng, tuần hoàn và mở rộng thế giới mãi mãi không dừng.
Nhánh thứ ba là thống trị và hợp nhất văn minh. Nếu hai nhánh trên là thân thể và huyết mạch, thì nhánh thứ ba chính là trí óc và linh hồn của Đế Long Thần Chi Lộ.
Ame nhận ra rằng sức mạnh của cô không chỉ tăng lên khi nuốt chửng vật chất hoặc sinh linh, mà còn khi Đế Quốc chinh phục, thu phục hoặc hợp nhất các nền văn minh khác.
Mỗi khi một nền văn minh mới bị thu nhận, kiến thức, tín ngưỡng, hệ tư tưởng, ngôn ngữ, công nghệ, thậm chí là nghệ thuật của họ sẽ chuyển hóa thành tri thức và tinh thần của Ame.
Nói cách khác, cô “ăn” văn minh để mở rộng trí tuệ.
Nhánh này ứng với câu: “Lấy văn minh làm trí.”
Bởi vì trong triết lý của Đế Long Thần Chi Lộ, trí tuệ không đến từ một cá nhân, mà là từ tổng hợp nhận thức của muôn dân, muôn giới. Mỗi nền văn minh được cô thu nhận sẽ trở thành tế bào thần kinh mới trong bộ não khổng lồ của thế giới.
Ngoài ra còn có các nhánh phụ, là sự tích lũy từ nội bộ thế giới.
Như khi Đế Quốc tăng mới thành tựu khoa học kỹ thuật, tri thức ấy hòa vào bản thể cô, khiến cô hiểu sâu hơn về cấu trúc vạn vật.
Khi dân số Đế Quốc tăng, mỗi sinh linh mới đều trở thành một ý niệm phụ trợ góp phần duy trì ý chí trung ương của cô.
Khi cấp độ sống và hạnh phúc của dân chúng tăng, linh khí và niềm tin mà họ sinh ra cũng tích tụ thành năng lượng, trực tiếp nuôi dưỡng Ame.
Khi các vùng đất mới được mở mang, khi văn hóa, nghệ thuật, tôn giáo phát triển, tất cả những thứ đó đều được cô hấp thu và phản hồi lại như một chu trình vĩnh cửu.
Tổng kết lại, Đế Long Thần Chi Lộ là một chu trình hoàn chỉnh tự sinh – tự dưỡng – tự mở rộng, với mỗi hơi thở, mỗi hành động, mỗi thành tựu của Đế Quốc đều trở thành một phần của cô.
Chỉ cần thứ gì có lợi cho Đế Quốc, thì nó cũng làm Ame mạnh lên.
Và ngược lại khi Ame mạnh lên, cả Đế Quốc cũng theo đó mà tiến hóa.
Tất cả ứng với câu nói:
“Đế Quốc tức ta, ta tức Đế Quốc.”