Chương 199: Sắc phong (4).
So với Địa Hoàng từ cuồng bạo trở nên trầm tịch và Thiên Hoàng từ máy móc trở nên uy nghiêm, thì Nhân Hoàng lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Không phải uy nghi, cũng chẳng phải đáng sợ. Mà là không rõ, mơ hồ đến mức khiến mọi giác quan đều mất đi khả năng phán đoán.
Từ bên trong quả trứng của Nhân Tích, không có tiếng bánh răng di chuyển, không có ánh sáng rực rỡ, cũng chẳng có tiếng gầm long trời lở đất như hai lần trước.
Thay vào đó, là một làn sương trắng lan tỏa khắp toàn bộ Nhân Giới.
Sương đặc quánh nhưng lại nhẹ như hơi thở, chậm rãi tràn ngập từng ngọn núi, từng cánh đồng, từng con sông và thành thị.
Trong màn sương ấy, vô số sinh linh đều nhìn thấy hình bóng khổng lồ mờ ảo. Không ai có thể xác định đó là Nhân Hoàng, hay chỉ là chính bản thân họ được phản chiếu lại bởi làn sương.
Đến khi lễ sắc phong hoàn tất, sương trắng chậm rãi rút về một điểm, rồi ngưng tụ thành hình.
Từ trong quầng sáng ấy, một long nhân thuần trắng xuất hiện, trắng đến mức không thể phân biệt giới tính, tuổi tác hay đường nét.
Nếu không vì đôi sừng cong nhẹ trên trán, đôi cánh mờ trong suốt sau lưng, cùng chiếc đuôi thon dài như dòng sông ánh sáng phía sau, thì không ai có thể nói đây là một sinh linh, hay chỉ là một khối trắng mang hình dáng người.
Dưới tầm nhìn của nhóm Hajime, Nhân Hoàng là khái niệm của “trung dung” và “vô ngã”. Nàng không có bản thể cố định, không bị ràng buộc bởi hình thái hay ý chí. Nàng là tất cả và cũng là không gì cả.
Thế nhưng trong mắt nhóm Rentaro, cảnh tượng lại hoàn toàn khác.
Bên trong làn sương ấy, họ không nhìn thấy một long nhân vô diện, mà nhìn thấy người mà họ muốn gặp nhất, muốn trở thành nhất hoặc đã mất đi từ lâu.
Rentaro nhìn thấy Kisara trước khi bị thù hận nuốt chửng.
Kisara lại thấy bóng hình của cha mẹ cùng mình đi dạo, trước khi họ chết.
Tina thấy được bản thân mình trước khi bị cải tạo.
Còn Enju, chỉ thấy một bàn tay ấm áp đang đặt nhẹ lên đầu mình, như của một người mẹ mà cô chưa từng gặp.
Và thế là tất cả đều hiểu. Nhân Hoàng không có hình dạng cố định, ngài là “người” mà mỗi sinh linh muốn nhìn thấy nhất, là hình chiếu của bản tâm, là kết tinh của khát vọng và ký ức.
Nếu Thiên Hoàng tượng trưng cho trật tự, Địa Hoàng tượng trưng cho phán xét, thì Nhân Hoàng chính là tấm gương soi linh hồn của vạn vật. Là người kết nối giữa Trời và Đất, Thần và Người, đưa thế giới đến cân bằng thật sự giữa cảm xúc và lý trí, giữa sống và tồn tại.
Lần nữa, đến lượt Nhân Hoàng đặt tên cho các tầng thế giới.
Nhưng khác với Thiên Hoàng và Địa Hoàng đều cẩn trọng tính toán, phân chia rạch ròi chức năng, thứ bậc, trật tự của từng tầng thì Nhân Hoàng lại có vẻ thanh thơi và tự nhiên hơn nhiều.
Nàng không suy nghĩ phức tạp, chỉ dựa vào trực giác, cảm nhận cảnh vật rồi tùy ý đặt tên, như thể mỗi nơi trong thế giới đều tự nói ra tên của chính nó.
Nàng dừng chân trước một tầng thế giới có địa hình bằng phẳng và trải rộng, trên mặt đất là vô số đường mòn, đại lộ, đường sắt, cầu vượt, kéo dài đến tận chân trời. Còn trên cao, hàng ngàn tuyến bay đan xen nhau thành một mạng lưới sáng rực như sao trời.
Phía sâu bên dưới lòng đất, cũng có hàng loạt đường ống năng lượng, cáp điện, cáp dữ liệu luồn khắp các phương, nối liền mọi thành thị.
Thấy được cảnh tượng ấy, Nhân Hoàng khẽ mỉm cười, nàng đặt tên tầng này là Đa Lộ Thiên.
Tầng này chính là nơi chứa toàn bộ tuyến giao thông của Đế Quốc, bao gồm cả đường bộ, đường sắt, hàng hải, hàng không, mạng năng lượng và mạng dữ liệu.
Không chỉ kết nối khắp Nhân Giới, mà còn liên thông đến Thiên Giới và Minh Giới. Đây được xem như mạch máu vận hành của toàn thế giới, nơi mọi sự lưu thông từ vật chất, năng lượng hay thông tin đều hội tụ rồi tỏa đi khắp nơi.
Đi tiếp, nàng đến một tầng khác.
Nơi đây có nhiều công trình kiến trúc, từ nhà cửa, ruộng vườn, chợ búa, hàng quán, xưởng nhỏ đến thành phố lớn nhỏ rải rác khắp nơi.
Tiếng cười nói, tiếng trẻ thơ, tiếng máy móc hoạt động hòa lẫn thành bản nhạc của sự sống.
Nhân Hoàng nhìn thấy cảnh dân sinh tấp nập, người người làm việc, trao đổi, dựng xây, nàng liền đặt tên tầng này là Vạn Dân Thiên.
Đây là nơi chúng sinh cư trú, sinh hoạt và lao động, là trung tâm dân sự của toàn Nhân Giới. Mọi hoạt động thường nhật của con người từ nghỉ ngơi, ăn uống, lao động đến rèn luyện đều diễn ra tại Vạn Dân Thiên.
Tiếp đó, nàng lại đến một tầng khác nữa.
Địa hình nơi này đa dạng và hùng vĩ, có núi non trùng điệp, sông hồ uốn lượn, biển cả vô biên, thảo nguyên trải dài, băng sơn phủ tuyết trắng.
Trên bầu trời, từng đàn chim bay lượn. Dưới đất, muôn thú sinh sôi, từ sinh linh nhỏ bé đến thần thú cường đại, đều sinh sống hòa hợp.
Khắp nơi là sức sống hoang dã nhưng đẹp đẽ, tràn ngập năng lượng nguyên sơ của thế giới. Nhân Hoàng khẽ gật đầu, đặt tên nơi đây là Sơn Hải Thiên.
Sơn Hải Thiên là khu vực hoang dã, hệ sinh thái tự nhiên của Nhân Giới, là vùng đất nguyên thủy nhất, nơi giữ gìn cân bằng sinh thái và linh mạch của thế giới.
Tại đây, Tứ Hải Đô Đốc đảm nhiệm việc quản lý, bảo vệ và cân bằng giữa nhân loại và thiên nhiên, duy trì trật tự của sinh linh, ngăn ngừa sự xâm lấn của hỗn loạn.
Nhân Hoàng lại tiếp tục bước lên tầng thế giới kế tiếp.
Nơi nàng dừng chân, không phải núi cao biển rộng, mà là những thành thị học thuật sáng rực dưới ánh mặt trời.
Từ trên cao nhìn xuống, nàng thấy vô số trường học trải dài: những ngôi trường mẫu giáo nhỏ bé, trường trung học, học viện đại học hùng vĩ, cùng hàng loạt viện bảo tàng, câu lạc bộ học thuật, sân vận động, trung tâm nghiên cứu và khu thực nghiệm nối nhau không dứt. Tiếng trẻ con đọc sách hòa cùng tiếng giảng bài vang vọng như khúc ca của tri thức.
Nhìn khắp cảnh ấy, Nhân Hoàng khẽ mỉm cười, nói nhỏ: :Tri thức, Đế Quốc chưa từng thiếu; nhưng đạo đức, lại là thứ dễ lãng quên nhất.”
Nàng hiểu rõ, Đế Quốc không lo dân chúng ngu dốt bởi luôn có vô số cách để bổ túc, từ thư viện trong đầu, dữ liệu chia sẻ công cộng, đến những hệ thống trị tuệ nhân tạo phụ trợ.
Nhưng một xã hội thiếu đạo đức, thì dù tri thức có lớn đến đâu, cũng chỉ là vỏ rỗng dễ sụp đổ.
Vì vậy, nàng đặt tên cho tầng này là Đạo Đức Thiên.
Nơi đây không chỉ là trung tâm giáo dục và đào tạo của toàn Nhân Giới, mà còn là nơi rèn luyện tâm hồn, giữ gìn phẩm hạnh cho con người. Từng ngôi trường, từng viện nghiên cứu đều như ngọn đèn soi sáng ý thức của muôn dân, nhắc nhở họ rằng tri thức là sức mạnh, nhưng đạo đức mới là linh hồn của văn minh.
Rời khỏi Đạo Đức Thiên, Nhân Hoàng tiếp tục tiến lên tầng kế tiếp.
Vừa bước vào, nàng lập tức bị choáng ngợp trước khung cảnh tráng lệ và kỳ ảo. Cảnh sắc nơi đây xinh đẹp đến mức mê người: những cung điện trong suốt bằng thủy tinh trôi nổi giữa bầu trời, sông suối nước ngọc chảy ngược, từng dải màu rực rỡ bao phủ khắp không gian. Tất cả khiến nơi này thoạt nhìn còn huy hoàng hơn cả Sơn Hải Thiên.
Nhưng khi Nhân Hoàng mở đôi mắt nhìn sâu vào bản chất, nàng liền nhận ra vẻ đẹp ấy chỉ là lớp vỏ dữ liệu ảo, bên dưới là vô số dòng ký tự, mã lệnh, thông tin và tín hiệu đang luân chuyển.
Đây không phải thế giới tự nhiên, mà là hệ thống trí tuệ nhân tạo và mạng lưới dữ liệu toàn cầu của Đế Quốc
một thế giới hư mà thực, thực mà hư, được hình thành từ Internet, AI và công nghệ thực tế ảo hợp nhất.
Nhân Hoàng lặng im một hồi lâu rồi khẽ thở ra, ban cho nơi này cái tên – Hư Võng Thiên.
Tầng này là biểu tượng của trí tuệ và công nghệ, nơi dữ liệu, ý thức và giấc mơ của muôn dân cùng hòa làm một. Trong Hư Võng Thiên, con người có thể sống, học, làm việc, hay mơ mộng như trong thế giới thật và cũng có thể tạo nên vũ trụ của riêng mình, nơi ý tưởng trở thành hình hài.
Sở dĩ phương thức phân các tầng của Nhân Hoàng có sự khác biệt như vậy so với hau vị trước, là bởi mười một tầng của Nhân Giới không hoàn toàn tách biệt như của Thiên Giới hay Minh Giới.
Chúng chồng lấp lên nhau, tựa như các lớp của một bản đồ ảo, mỗi lớp đại diện cho một chiều thông tin, một mặt tồn tại khác nhau của cùng một thế giới. Địa hình có thể giống nhau, nhưng ý nghĩa và quy luật bên trong lại khác biệt hoàn toàn.
Thiên Giới và Minh Giới tuy cũng có các khu vực tương tự, nhưng phần lớn đều tách biệt hoàn toàn để phục vụ những mục đích riêng biệt, tránh ảnh hưởng nhau.
Cứ như vậy, Nhân Hoàng tiếp tục đặt tên cho từng tầng còn lại của Nhân Giới. Từng tầng một dần hoàn thiện, cấu trúc của Nhân Giới cũng theo đó mà ổn định.
Đến khi mười một tầng đều đã có tên gọi và chức năng riêng, thì tầng thứ mười hai cũng bắt đầu hình thành.
Ngay khi nó vừa xuất hiện, toàn bộ Đế Quốc chấn động, bởi cảnh tượng trước mắt khiến mọi sinh linh đều phải ngẩng đầu nhìn lên, kinh hãi mà cũng thán phục không nói nên lời.
Tầng thứ mười hai này được gọi là Hư Vô Thiên.
Hư Vô Thiên, đúng như tên gọi, là một thế giới vô biên và trống rỗng, không có núi, không có sông, không có thành thị hay ánh sáng, chỉ có một biển hư không mênh mông, trải dài đến vô tận.
Thế nhưng, chính sự trống rỗng đó lại khiến nó trở thành tầng lớn nhất, bao la nhất trong toàn bộ Đế Quốc.
Có người thử so sánh và phát hiện rằng: dù có đem cả ba mươi lăm tầng còn lại của Thiên Giới, Nhân Giới và Minh Giới cộng lại, rồi nhân lên mười lần, vẫn chưa bằng một phần mười của Hư Vô Thiên.
Một tầng thế giới khổng lồ đến mức thời gian và không gian bên trong dường như bị nuốt mất, khiến mọi phép đo đều trở nên vô nghĩa.
Nhưng dù hùng vĩ đến vậy, Hư Vô Thiên lại không phải trung tâm của Nhân Giới, cũng không có bất kỳ công trình, sự sống, hay năng lượng nào trú ngụ trong đó.
Nó chỉ đơn thuần là trống không, đúng nghĩa của cái tên Hư Vô. Thế nhưng, chính cái không này lại mang ý nghĩa vĩ đại bởi nó là bức tường bảo vệ cho toàn bộ thế giới của Đế Quốc.
Bên trong đó, mọi vật chất, năng lượng và quy tắc đều bị triệt tiêu khi chạm vào, ngay cả ánh sáng cũng không thể phản chiếu, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, như một khoảng cách giữa hữu và vô, giữa tồn tại và không tồn tại.
Khi Hư Vô Thiên xuất hiện, Thiên Giới và Minh Giới cũng bắt đầu thay đổi.
Thái Dương Thiên – thủ đô của Thiên Giới và Thái Âm Thiên – thủ đô của Minh Giới, cả hai tầng này từ từ tách ra khỏi hệ thống thế giới.
Trong bầu không gian hư vô hùng vĩ, chúng bay lên cao, rồi chậm rãi xoay quanh ba mươi ba tầng còn lại, hóa thành mặt trời và mặt trăng của Đế Quốc.
Từ đó, thế giới có ánh sáng ban ngày của Thái Dương Thiên, và sự tĩnh lặng dịu dàng của Thái Âm Thiên ban đêm.
Ánh sáng từ hai tầng này không chỉ soi rọi vạn vật, mà còn duy trì cân bằng năng lượng, linh lực và quy tắc của toàn Đế Quốc.
Ngoài ra, khi quá trình hình thành thế giới hoàn tất, những phần dư thừa ra của vật chất như đất đá và kim loại, bị lực dung hợp đẩy ra khỏi quỹ đạo trung tâm, dần kết tinh lại thành những vì tinh tú, tỏa sáng quanh ba mươi ba tầng thế giới.
Chúng xoay quanh như những vệ tinh bảo hộ, vừa giữ ổn định cho không gian, vừa phản chiếu ánh sáng của Thái Dương và Thái Âm, tạo nên một bầu trời sao bao phủ toàn Đế Quốc, vĩnh viễn xoay tròn trong trật tự của Ame.
Nhóm Hajime vốn cho rằng nghi thức đã kết thúc, ai nấy đều nghĩ Ame lúc này chắc đã nghỉ ngơi hoặc đã hoàn toàn hợp nhất cùng thế giới.
Nhưng rồi, từ trên cao, vang xuống giọng nói quen thuộc. Không còn âm vang như sấm nổ giữa trời, không còn xa cách như giọng của thần linh nói chuyện với vạn vật.
Lần này, giọng của Ame trở lại dịu dàng, gần gũi như thuở nào, giọng nói mà nhóm từng nghe hàng trăm ngàn lần trong không gian trong mơ, giữa những buổi tranh luận hay trong những bữa cơm đơn giản.
“Nanami, ngươi thích cái gì Thần Chức?”
Âm thanh vừa cất lên, cả nhóm đều sững lại.
Nanami ngẩng đầu lên trời, mặt hơi mơ hồ. Do cấp độ của Ame lên cao, hình dạng của mọi người đều trở về dáng vẻ như quen thuộc nhất, không còn bị áp đặt bởi sức mạnh từ Ame.
Nanami lúc này đang cùng nhóm tham quan nhân giới vừa thành lập, bất ngờ bị Ame hỏi liền giật mình, đáp hơi ngập ngừng:
“A? Cái đó… Thực vật có thể không?”
Ame không trả lời ngay. Giọng cô chỉ khẽ vang lên lần nữa, như gió lướt qua tai họ: “Những người khác thì sao?”
Yuichiro là người đầu tiên phản ứng, anh cười như có chút hiểu ra, đáp lại ngắn gọn:
“Giấy hoặc Lập Trình! Có thể chứ?”
Altheris thì lại hơi do dự, giọng ông có chút ý khẩn cầu:
“Ta muốn Linh Hồn. Nếu được… xin cho ta Thần Chức Linh Hồn.”
Hajime khoanh tay, suy nghĩ vài giây, rồi bật cười nhẹ: “Có Thần Chức Thám Hiểm hay Phiêu Lưu không? Cả hai đều giống như rất hợp với tớ.”
Câu nói của cậu mang suy nghĩ vui đùa là hơn, bởi thực ra Hajime chưa từng xem sức mạnh là thứ cần thiết nhất.
Đến lượt Akito, mắt cậu sáng rực như đứa trẻ tìm được món đồ chơi yêu thích nhất:
“Ẩm Thực! Em muốn Thần Chức Ẩm Thực! Cảm ơn chị Ame!”
Ngay sau đó, Clara cười khẽ, giọng ngân dài như tiếng đàn:
“Nếu được… tôi chọn Âm Nhạc. Một Thần Chức Âm Nhạc đủ để thế giới này không bao giờ thiếu tiếng ca.”
Kyouka thì ngẩng đầu nhìn bầu trời rực rỡ ánh hào quang như có điều suy tư, rồi khẽ nói:
“Tâm Trí hoặc Cảm Xúc. Cảm ơn.”
Steingard chỉ nhún vai, giọng khàn trầm:
“Ta không cần lắm. Ngươi muốn cho gì thì cứ cho.”
Freeman thì trầm ngâm thật lâu, đến khi mọi người tưởng cậu không trả lời, mới nghiêm túc nói ra hai chữ:
“Tiến Hóa.”
Cuối cùng, chỉ còn Kagerou.
Anh đứng lặng, ánh mắt phức tạp, càng giống bàng quan hơn là thèm khát. Anh đã vô số lần ham muốn một sức mạnh mà bản thân có thể kiểm soát được, một thứ khác ngoài “Bug” mang lại rắc rối cho anh.
Nhưng ngay khi Ame hỏi “muốn gì” anh lại không biết phải trả lời sao.
Trong lòng Kagerou nảy lên một cảm giác mâu thuẫn, giữa việc muốn có một Thần Chức thật sự, một sức mạnh mà anh có thể hoàn toàn làm chủ và việc hiểu rằng bản thân đã có sẵn sức mạnh ấy từ lâu rồi.
Kagerou ngẩng đầu nhìn lên bầu trời nơi Ame đang quan sát, một khoảng lặng kéo dài giữa cả nhóm. Không ai lên tiếng giục giã, bởi tất cả đều biết đây không chỉ là chọn sức mạnh, mà là chọn con đường, chọn bản chất mà mình sẽ đại diện cho thế giới mới này lẫn chính bản thân.
Và như thể hiểu rõ điều đó, Ame vẫn im lặng chờ anh trả lời, nụ cười của cô không nhìn thấy, nhưng cảm giác được – ấm áp, bao dung và có phần… thương xót.
Cuối cùng, Kagerou lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn lên trời nơi Ame đang quan sát. Giọng anh trầm thấp nhưng dứt khoát vang giữa không gian yên tĩnh:
“Chính Xác hoặc Sai Lầm, à không… Bug có thể chứ?”
Nói đến nửa chừng, dường như cảm thấy yêu cầu của mình có chút quá, anh liền cười gượng, vội vàng sửa lại: “Xin lỗi, có lẽ ta hơi quá lời rồi.”
Dù yêu cầu nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng thực ra anh không tham lam. Thứ anh muốn không phải quyền lực, mà là một định nghĩa.
Giữa Chính Xác và Sai Lầm, anh là ai? Sức mạnh anh mang trong mình vốn đã là một sự sai lệch của thế giới, một thứ không nên tồn tại nhưng lại không thể bị loại bỏ. Vậy thì, nếu có thể, anh chỉ muốn được công nhận chính sự sai lệch ấy như một phần trật tự của thế giới.
Ame không trả lời ngay, chỉ im lặng trong chốc lát. Toàn bộ thế giới như dừng lại, gió ngừng thổi, biển không còn dao động. Rồi từ trên cao, âm thanh sắc phong của cô vang lên, trong trẻo và dứt khoát như lưỡi gươm cắt qua không gian:
“Phong Nanami là Sinh Mệnh Cùng Linh Tính Chi Thần.”
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng bao trùm lấy Nanami, thấm vào từng tế bào, từng sợi tóc. Cô cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ tràn ngập khắp cơ thể, như thể chính thế giới đang hít thở cùng cô.
Mọi sinh vật quanh đó, từ cỏ cây, động vật đến những giọt nước trong không khí đều khẽ rung động, cúi mình chào trước nguồn sinh khí ấy.
Lý do Ame phải sắc phong nhóm thật ra rất đơn giản. Đó là để hoàn trả nhân quả.
Nhưng nhân quả này không phải của Ame, mà là của thế giới.
Thế giới này được sinh ra từ sự dung hợp của sức mạnh nhóm Hajime, kết hợp các quy tắc và bản chất từ những thế giới khác nhau.
Vì vậy, nếu muốn hoàn thiện và giữ vững chủ quyền của mình, nó phải trả lại nhân quả cho những người đã góp phần hình thành nó. Nếu không làm vậy, quyền kiểm soát nguyên sơ của thế giới sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí mất ổn định, không thể đạt đến “thế giới độc lập” mà Ame mong muốn.
Ame chỉ là người trung gian, mượn danh nghĩa của bản thân để giúp thế giới thực hiện sự hoàn trả ấy.
Song, việc sắc phong không chỉ để trả nhân quả. Ame còn nhân cơ hội này đưa cả nhóm vào hệ thống của thế giới mới, biến họ trở thành một phần trong cơ cấu vận hành.
Đây vừa là sự công nhận, vừa là biện pháp để cô hoàn chỉnh quyền lực, biến Đế Quốc không chỉ là quốc gia mà là trật tự thật sự, nơi các vị thần vừa cai quản, vừa bảo vệ, vừa duy trì sự cân bằng.
Nanami là người đầu tiên được chọn. Ban đầu, cô chỉ muốn một Thần Chức đơn giản, liên quan đến thực vật hoặc linh tính.
Nhưng Ame hiểu rõ, nếu để cô gắn bó mãi với phạm trù thực vật, cô sẽ mãi bị trói buộc trong khuôn khổ đó, khó mà phát triển đến tầng cao hơn.
Ame biết Nanami luôn chậm hơn tiến trình chung của nhóm, một phần vì bản thân cô thiên về nghiên cứu và nuôi trồng hơn là chiến đấu.
Cho nên, Ame đã quyết định không ban cho cô Thần Chức Thực Vật, mà là Sinh Mệnh – cội nguồn của mọi tồn tại và thêm vào đó Linh Tính – biểu tượng của ý thức, tri thức và tinh thần.
Từ đó, Nanami không còn chỉ là người chăm sóc cỏ cây, mà là thần của sự sống và linh hồn sơ khai.
Ở nơi cô đứng, cỏ non tự mọc, hoa tự nở, dòng suối trong hơn, không khí trở nên ấm áp và mọi sinh linh dù hữu tri hay vô tri đều nhận ra trong lòng mình một tia sáng mỏng manh của ý thức.
Ame không nói thêm, nhưng ai cũng hiểu. Đây không chỉ là một phần thưởng, mà là sự công nhận công lao, đồng thời là chìa khóa giúp Nanami bước vào cấp độ siêu phàm, hoàn thiện con đường cô còn dang dở.
Nanami mở mắt, đôi mắt xanh lục ánh lên như phản chiếu cả thiên địa. Cô khẽ mỉm cười, cúi đầu nhìn lên trời, giọng nhẹ như gió xuân thoảng qua: “Cảm ơn, Ame. Ta sẽ khiến thế giới này không bao giờ héo tàn.”
“Phong Yuichiro là Lưu Trữ Cùng Kiến Tạo Chi Thần.”
Âm thanh của Ame vang vọng trên không trung, vừa dứt lời, một luồng ánh sáng bạc từ trời cao rót thẳng xuống, bao phủ lấy Yuichiro.
Anh ngẩng đầu, sững người nhìn cô, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc. Ban đầu, anh chỉ nghĩ Ame sẽ cho mình một Thần Chức nhỏ, có thể liên quan đến Giấy hoặc Lập Trình. Nhưng hai chức vị cô ban lại vượt xa khỏi dự tính của anh.
Lưu Trữ và Kiến Tạo, hai khái niệm có thể nói là bao trùm toàn bộ hệ thống tri thức, công nghệ, thậm chí cả nền văn minh của thế giới. Không chỉ bao gồm giấy hay lập trình, mà còn cả mọi hình thức ghi nhớ, tái tạo và sáng chế.
Trong ánh sáng ấy, Yuichiro cảm nhận được hàng tỷ mảnh thông tin đang trôi qua linh hồn mình. Mỗi ý niệm, mỗi ký tự, mỗi mã số của thế giới đều hiện ra, xoay quanh anh như một dòng chảy dữ liệu vô tận.
Ame biết rõ anh đang nghĩ gì và cũng hiểu vì sao anh phải nhận lấy Thần Chức này. Nhân quả của Yuichiro là lớn nhất trong nhóm, bởi chính anh là người mang cho thế giới này khái niệm “Thần Linh” “Thần Hệ” và “Sắc Phong”.
Nếu không có anh, sẽ chẳng có nghi thức phong thần nào được thực hiện, chẳng có hệ thống quyền hạn, chẳng có nền móng cho Đế Quốc lúc này. Cho nên, dù Ame muốn giảm, cũng không thể phong thấp hơn. Anh đã gần như đặt nền cho toàn bộ thế giới này và giờ, chính thế giới trả lại món nợ đó cho anh.
“Phong Kagerou là Đúng Sai Cùng Thật Giả Chi Thần.”
Trời đất khẽ rung lên một thoáng. Từ hư vô, hai luồng sáng một đen, một trắng đan xen lại như hai sợi chỉ mảnh quấn quanh cơ thể Kagerou.
Ánh sáng hòa vào thân thể anh, khiến anh cảm giác như chính linh hồn mình đang bị tách đôi rồi hợp nhất lần nữa. Hai dòng năng lượng, một lạnh như băng tuyết, một nóng rực như lửa, không ngừng va chạm trong cơ thể, tạo nên cảm giác vừa đau đớn, vừa thanh tỉnh.
Thần Chức này không chỉ là phần thưởng, mà còn là công cụ kiểm soát. Ame biết rõ sức mạnh của Kagerou, cái “Bug” mà thế giới này cũng không thể nắm giữ là con dao hai lưỡi.
Nếu để mặc nó phát triển, có ngày sẽ khiến cả thực tại sụp đổ. Nhưng nếu dùng đúng cách, Bug lại có thể trở thành chìa khóa điều khiển logic của thế giới, thứ có thể tái khởi động mọi quy tắc khi chúng lỗi. Đúng – Sai cùng Thật – Giả là khung logic giúp Kagerou tự khống chế sức mạnh đó, còn Bug chính là trung gian, là nơi hai thái cực gặp nhau.
Đồng thời, đây cũng là đền bù nhân quả cho anh, người đã mang Seed của SAO đến đây tạo ra Hư Võng Thiên của hiện tại. Khi đó, sức mạnh của anh là khởi đầu cho một nền thực tại ảo hoàn toàn mới. Bây giờ, Ame chỉ đang hoàn tất vòng tròn ấy, biến anh trở thành thần của sai lệch và chân lý, người có thể duy trì ranh giới giữa thực và hư.
“Phong Steingard là Tự Nhiên Cùng Thời Gian Chi Thần.”
Một tiếng trầm ngân vang lên, như tiếng đất trời thở dài. Trên bầu trời, từng dãy mây uốn thành vòng xoáy khổng lồ, ánh sáng chiếu xuyên qua tạo nên vô số tầng quang phổ.
Steingard nhắm mắt lại, cảm giác linh hồn mình chìm sâu vào lòng đất, hòa cùng nhịp đập của núi non, sông ngòi, rồi lại theo dòng chảy thời gian mà mở rộng vô biên.
Thần Chức này không chỉ cường hóa bản nguyên của ông, mà còn mở rộng khả năng của Titan Chi Lực.
Nếu không phải vì nhân quả của ông không đủ lớn, Ame thậm chí đã có thể phong cho ông Thần Chức Thế Giới, một vị trí đủ để khiến Đế Quốc tăng cấp trong chớp mắt.
Đáng tiếc, cô chỉ có thể giao cho ông Tự Nhiên, cái gốc của vạn vật, cùng Thời Gian, mạch dẫn cho tất cả.
Từ giờ, Steingard không chỉ là người điều khiển đất và trời, mà là người giữ cho thời gian chảy, người duy trì quy luật sinh trưởng và suy tàn. Mỗi nhịp tim của ông tương ứng với một chu kỳ ngày và đêm; mỗi hơi thở là một mùa trôi qua.
Khi ánh sáng của ba vị thần lần lượt tan đi, thế giới lại thêm một lần dao động. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu, vòng sắc phong vẫn chưa kết thúc.
Và mỗi tiếng gọi của Ame, sẽ lại mở ra một chương mới cho Đế Quốc này.