Chương 197: Sắc phong (2).
Rentaro tiếp tục đi về phía trước, men theo con dốc đất còn vương tro bụi từ những vụ cháy rừng ban sáng. Càng đi, cảnh tượng trước mắt hắn càng trở nên kỳ dị, vừa choáng ngợp vừa khiến lòng người bất an.
Trên cánh đồng phía xa, những mầm cây xanh non đột nhiên trồi lên khỏi mặt đất. Trong nháy mắt, chúng vươn cao thành đại thụ, lá sum sê, cành trĩu nặng, rồi chỉ qua vài hơi thở, thân gỗ nứt vỡ, lá rụng rơi, rễ khô cứng, toàn bộ hóa thành tro bụi, tan biến vào không khí.
Bên cạnh, một bầy nai từ hư vô xuất hiện, cúi đầu gặm cỏ, rồi cũng đột nhiên đổ gục xuống, thân thể hóa thành tro tàn, linh hồn bị cuốn đi.
Ở góc rừng khác, một con cáo vừa sinh ra đã lao đến cắn chết con thỏ; rồi lại bị chim ưng từ trên trời lao xuống bắt đi; chim ưng chưa kịp bay xa đã bị một con sói nhảy lên vồ trúng.
Kế tiếp, chính con sói ấy lại bị một con mãnh hổ cắn đứt cổ; đến lượt con hổ lại gục ngã trước sinh vật lớn hơn nữa. Khi con thú cuối cùng chết đi, xác của nó tan vào đất, bị cây cối hấp thu; cây cối sinh trưởng rồi lại bị côn trùng ăn mòn, côn trùng lại bị chim ăn. Một vòng tròn hoàn hảo, sự sống nuốt chửng lẫn nhau để tồn tại.
Cảnh tượng ấy cứ lặp đi lặp lại không ngừng, như thể thế giới đang thử nghiệm chu trình sinh diệt mà chính nó cũng chưa hiểu rõ.
Rentaro lặng người nhìn. Hắn thấy cây cối mọc lên rồi chết đi, thấy đất đai phồng lên rồi lại sụp xuống, thấy núi non tan chảy rồi đông cứng lại chỉ trong khoảnh khắc.
Càng nhìn, hắn càng cảm nhận sâu sắc sự bất ổn vi tế của thế giới này, một nơi vẫn đang trong giai đoạn “học cách vận hành”.
Rồi đến lúc, hắn nhận ra một điều khác lạ hơn cả.
Trước đây, dù là thú, chim hay cá, trong mắt chúng đều trống rỗng, vô tri. Nhưng lúc này, khi hắn quan sát kỹ, ánh nhìn của chúng đã khác, có tia sáng, có cảm xúc, có sự phân biệt giữa sợ hãi và tham lam, thiện lương và tàn bạo.
Từ vô tri, sinh linh đã bắt đầu biết phân biệt thiện ác, biết yêu ghét, biết chọn lựa.
Nhưng, giữa vòng tuần hoàn này, vẫn có điều gì đó sai sót.
Rentaro ngẩng đầu nhìn bầu trời, rồi nhìn xuống bàn tay mình, cảm thấy có gì thiếu sót. Đến khi hắn quan sát kỹ hơn, nhìn những con thú quanh mình, hắn mới hiểu ra: Tất cả đều thiếu đi thời gian để lớn lên.
Không có con non, không có sự non nớt, không có quá trình học cách sinh tồn.
Cây cối mọc lên là đã kết quả, rồi mục rữa mà chưa từng ra hoa. Chim chóc vừa hiện ra đã biết bay, nhưng không biết làm tổ, không biết tìm bạn đời.
Thú hoang vừa sinh ra đã có răng nanh, móng vuốt, gân thịt cường tráng, nhưng không hiểu cách săn mồi hay tự vệ. Cá trong suối sinh ra đã thành đàn, nhưng bơi loạn xạ, chẳng hề có bản năng di cư theo mùa.
Tất cả sinh ra đều đã trưởng thành, rồi nhanh chóng chết đi, không có khoảng giữa, không có quá trình sinh trưởng.
Chúng chỉ biết hành động theo bản năng, như những hình chiếu rập khuôn của sự sống, không có học hỏi, không có truyền thừa, không có thời gian.
Thế giới này có sinh, có tử, có luân hồi, nhưng không có tiến trình, không có sự trôi chảy của thời gian khiến vạn vật học cách sinh tồn.
Rentaro dừng lại giữa con đường đất đang chuyển trắng, nhìn quanh một vòng, trong lòng nảy lên một cảm giác khó nói thành lời. Những gì hắn vừa chứng kiến, từ cây cối sinh ra rồi chết, thú vật hiện hình rồi tan biến, chúng thật quá trống rỗng.
Hắn lặng lẽ nghĩ: “Sống là một quá trình, còn chết chỉ là một khoảnh khắc.”
Sinh, lão, bệnh, tử… vốn dĩ đều nằm trong quy luật của sự sống, chứ không nên chỉ là hai đầu cực đoan, sinh ra và chết đi ngắn ngủi đến như vậy.
Nếu Địa Hoàng Bệ Hạ thật sự cai quản sinh tử, thì vạn vật đâu nên tồn tại chỉ để biến mất trong chốc lát. Thế giới này, rõ ràng còn thiếu thứ gì đó, có lẽ là ý nghĩa của sự tồn tại.
Rồi hắn chợt nhớ lại khi Ame sắc phong Địa Hoàng.
Lúc ấy, từng quyền hạn được ban ra, nhưng trong tất cả, không có quyền quyết định tuổi thọ của sinh linh. Địa Hoàng có thể quản luân hồi, phán xét, bảo vệ, nhưng không thể định đoạt sinh mệnh kéo dài bao lâu.
Đó chính là nguyên nhân.
Sinh linh có thể ra đời, nhưng không thể biết bao lâu mới chết đi. Thế giới chỉ sinh ra và kết thúc trong cùng một khoảnh khắc, như hơi thở hắt ra rồi tan biến trong hư không.
Dẫu vậy, vẫn có một điều khiến Rentaro an tâm là Huyễn Long Nhân, những sinh linh được sinh ra từ Khởi Nguyên Thụ Mẫu lại không chịu ảnh hưởng bởi quy luật sinh tử đó.
Cơ thể của họ có sinh trưởng, có thời gian phát triển, có tuổi thọ riêng biệt. Họ vẫn già đi, vẫn thay đổi, nhưng không chết đi một cách vô nghĩa.
Có lẽ, chính vì đã là một phần của Ame, họ được tách khỏi chu kỳ sinh diệt ngắn ngủi của thế giới này.
Đang suy nghĩ, Rentaro bỗng dừng lại.
Một âm thanh kim loại va chạm khẽ vang lên từ xa. Hắn quay đầu, thấy từ trong sương đen hiện ra những bóng người khoác áo giáp đen nhánh, tay cầm binh khí bằng bạc, đôi mắt sáng như lửa xanh. Bước chân họ đều tăm tắp, tỏa ra hơi thở lạnh buốt lẫn mùi tử khí.
Đó là Quỷ Sai cùng Âm Binh.
Lực lượng cai quản trật tự mới sinh của Minh Giới lẫn Đế Quốc.
Rentaro đứng nép sang một bên, nhìn đoàn binh đi qua. Nhưng khi ánh sáng mờ ảo của lửa hồn chiếu lên từng khuôn mặt, hắn bỗng sững người.
Trong đó… hắn nhận ra những gương mặt quen thuộc.
Người đi đầu chính là chỉ huy trung đội cũ của hắn – trung úy Ayase, người đã hy sinh trong một trận chiến với Gastrea ở biên giới phía Đông. Phía sau, hắn thấy cả đồng đội từng mất tích trong nhiệm vụ do thám năm xưa, còn có những người hắn đã tận tay đặt xuống nấm mồ.
Từng người trong đoàn quân ấy đều tái sinh thành Huyễn Long Nhân, nhưng khí thế mạnh hơn hắn rất nhiều. Trên vai họ là ấn ký Minh Giới, biểu tượng của đã nhập chức, tuyên thệ giao phó linh hồn của bản thân cho Địa Hoàng Bệ Hạ.
Những người từng chết vì Đế Quốc, giờ đây đều được phục sinh dưới một hình thái mới, không phải linh hồn trôi dạt, mà là chiến binh bảo hộ trật tự.
Rentaro muốn đuổi theo gọi lại, nhưng những bóng hình ấy di chuyển quá nhanh. Từng bước đi của họ tan dần trong làn khói mờ, để lại trên mặt đất những dấu chân cháy xém ánh bạc.
Hắn đứng lặng, gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng chuông nhỏ của Quỷ Sai xa dần trong màn đêm.
Trong lòng hắn tràn ngập cảm xúc lẫn lộn, vui mừng vì họ còn sống, nhưng cũng buồn bã vì không kịp ôn chuyện cũ.
Thế giới đã bắt đầu hoàn thiện, nhưng cùng với đó, thứ ranh giới giữa người sống và người chết, giữa nhân loại và thần linh, đang dần biến mất.
Từ trên cao, giữa những tầng mây sáng rực, một âm thanh vang lên, không còn mang dáng vẻ của giọng nói của một thực thể, mà như tiếng vọng kéo dài từ sâu. Nó vang dội qua sông núi, dội ngược lại từ vách đá, rồi tan trong hư không.
“Từ giờ, các ngươi chính là Takamagahara, Thiên Giới, Thần Đình, hay còn gọi là Cao Thiên Nguyên.”
Ngay khoảnh khắc ấy, bầu trời rung động.
Mười một tầng trời cao được chọn ra, giống như phản chiếu của mười một tầng Minh Giới bên dưới, rồi chậm rãi từng tầng sáng rực lên, dần hòa vào nhau thành một thể thống nhất. Một sự thay đổi chậm rãi mà hùng vĩ, như thể thế giới đang mở rộng thêm một đôi cánh.
Bầu trời mở rộng vô biên, từng tầng từng tầng chồng lên nhau như tấm kính trong suốt. Mỗi một tầng đều tỏa ra ánh sáng và màu sắc riêng biệt, nhưng khi hòa lại, chúng trở thành một thể sống động, liên tục biến ảo như cảm xúc của vũ trụ.
Không còn là một màu duy nhất, mà mỗi nơi, mỗi vùng, bầu trời đều khác nhau.
Có nơi là màu trắng bạc như gương, phản chiếu cả đất trời giống như bị tuyết trắng bao phủ.
Có nơi là màu lam ngọc sâu thẳm, tĩnh như biển lớn, làm người cảm thấy mênh mông cũng mờ mịt.
Có nơi là màu xanh bích tươi mát, nhẹ như gió xuân, vạn vật tràn trề sức sống.
Có nơi là màu hổ phách, ấm áp và chói sáng như bình minh vừa ló.
Có nơi là vàng kim, rực rỡ như vàng nung trong hỏa diễm.
Cũng có nơi đỏ hồng mềm mại như nụ hôn đầu, tím oải hương thần bí làm mê người, cam rực rỡ như hoa mới nở,… như hòa muôn sắc của ngàn ánh sáng tụ lại. Tất cả hợp thành một bầu trời tráng lệ chưa từng có, mà mỗi khi nhìn lên, người ta cảm giác như đang ngắm chính vẻ đẹp nhất của thế giới.
Ánh sáng ấy tràn ngập khắp nơi. Không còn cái bóng nào hiện hữu, vì ánh sáng không chỉ từ trên cao chiếu xuống, mà đến từ mọi phía, từ bên trong vạn vật.
Cỏ cây phát sáng, đồi núi phát sáng, đến cả làn hơi thở cũng mang theo những đốm tinh quang li ti.
Đây không phải thứ ánh sáng của mặt trời, mà là ánh sáng của bản thân sự tồn tại, thứ chiếu ra từ linh hồn mỗi sinh linh, phản chiếu lại ý chí của Ame.
Rentaro ngẩng đầu nhìn, nhất thời không biết đâu là thật, đâu là ảo.
Dưới chân hắn, mặt đất biến thành một biển mây trắng tinh, có nơi dày đặc như bông, có nơi mỏng nhẹ như sương.
Mỗi bước đi đều có thể cảm nhận được sự mềm mại, nhưng vẫn vững vàng đến lạ thường.
Một vài dải mây trôi lững lờ, như dòng sông giữa trời, ánh sáng xuyên qua khiến chúng phản chiếu đủ màu sắc.
Từng dãy trường sơn mọc lên, không còn thô ráp mà trở thành thần sơn lấp lánh ánh ngọc. Mỗi ngọn núi đều mang màu sắc riêng từ ngọc bích, kim hoàng, tử thạch đến đen mực. Chúng nối liền với bầu trời như những chiếc cầu thang khổng lồ, dẫn đường từ thế giới dưới lên tầng cao hơn.
Rồi những dòng suối bắt đầu bay.
Chúng chảy ngược hướng, trong suốt đến mức ánh sáng đi qua liền tán sắc thành vô số cầu vồng. Dòng nước không rơi xuống đất mà uốn lượn giữa không trung, từ mặt đất lên trời, rồi lại từ trời ngược lại mặt đất, đan xen tạo thành vô số dải sáng rực rỡ.
Từ xa nhìn lại, toàn bộ bầu trời như được phủ lên một tấm lụa cầu vồng khổng lồ, nhẹ nhàng chuyển động theo gió và nhịp đập của thế giới.
Đất trời sau biến chuyển, bắt đầu lắng lại trong một khoảnh khắc tĩnh lặng đến lạ thường. Rồi, từ trong khoảng lặng ấy, sự sống chậm rãi trỗi dậy lần nữa. Không còn là dòng chảy hỗn độn của nguyên sơ, mà là một trật tự hoàn mỹ, nơi mỗi sinh linh, mỗi hơi thở đều mang theo một tầng ý nghĩa riêng.
Giữa những dãy trường sơn lơ lửng trong tầng mây, hơi nước tụ lại thành những hồ nước trong suốt. Ánh sáng phản chiếu trên mặt hồ tạo ra từng vệt lân quang rực rỡ.
Trên mặt nước, hoa sen dần nở ra. Sen vàng, sen trắng, sen hồng, sen xanh và sen đỏ, từng cánh hoa mang một tầng hào quang riêng. Chúng nghiêng mình theo gió, tỏa hương dịu nhẹ, xua tan đi bi ai, khổ đau đời người.
Cảnh sắc thanh tịnh đến mức giống như bước ra từ Cực Lạc trong truyền thuyết, nơi vạn vật chỉ tồn tại trong an lạc và vui sướng.
Trong lòng hồ, đàn cá chép thong thả bơi lượn. Có con mọc râu rồng, thân vẩy phản chiếu lân quang, chỉ còn một bước nữa là hóa long. Có con vảy trăm sắc như cá Koi, lượn đến đâu là mang điềm lành lan tỏa đến đó. Cũng có những con cá đỏ cam to lớn, thân hình đủ sức chở người lên trời, đôi mắt ánh lên sự hiểu biết, như đang mời gọi kẻ hữu duyên cùng chu du thế giới.
Trên không, chim chóc bắt đầu xuất hiện.
Một đàn phượng hoàng đỏ rực dang cánh bay lượn, mỗi cú vỗ cánh tạo ra từng luồng gió ấm thổi qua vùng đất mới.
Bên cạnh, bạch hạc tung cánh giữa mây, dáng thanh cao tựa tuyết đầu mùa. Xa xa, chim công ngũ sắc xòe đuôi, lông vũ phản chiếu cả bầu trời cầu vồng. Những đàn chim sẻ nhỏ hót vang khắp nơi, âm thanh hòa cùng gió trời, làm không gian thêm phần sinh động.
Gần đó, rồng và rắn cùng nhau bay lượn. Có con rồng ẩn mình trong sương, kêu mưa gọi gió, có con rắn uốn quanh, đầu ngẩng cao như che chở người đi ngang.
Ở dưới thảo nguyên rộng lớn, sư tử lông xanh dẫn đầu bầy đàn đi tuần. Tiếng gầm của nó không còn hung bạo, mà đầy uy nghi, khiến cỏ cây cũng cúi đầu.
Trên đỉnh núi, sơn quân nằm phục, mắt sáng như đuốc, thân thể phủ vân văn màu lửa, trở thành thần thú trấn giữ sơn lâm.
Dưới đáy hồ, rùa vàng khổng lồ ẩn mình, trên lưng khắc đầy ký tự cổ. Nó ngủ say, nhưng mỗi khi có gió khẽ lay, vảy rùa nhẹ phát sáng như đang chờ đợi một người hữu duyên đến đánh thức.
Cây cối cũng bắt đầu biến hình.
Có cây thân hóa thành ngọc quý, mã não, lưu ly, pha lê, trân châu, thủy tinh trong suốt mà vẫn tỏa sáng lấp lánh. Khi gió thổi qua, cành lá va vào nhau phát ra tiếng ngân vang du dương trầm bổng, thắng trăm ngàn loại nhạc cụ hòa tấu.
Có cây lại mọc ra đào tiên, táo vàng, lựu ngọc, trái chín rực rỡ, hương thơm lan tỏa khắp không trung. Chỉ cần hít sâu một hơi cũng cảm thấy tinh thần sáng rõ, tâm hồn thông thấu.
Dưới những tán cây ấy, vườn hoa khắp nơi bắt đầu nảy nở. Hoa xanh, hoa tím, hoa đỏ, hoa trắng, hoa vàng, hư thực lẫn lộn. Có loài chỉ tồn tại trong ánh sáng, chạm vào liền tan, có loài lại ngưng tụ thành tinh thể, như một phần của bầu trời.
Trong những khu vườn ấy, ong vàng và bướm ngọc bay lượn, đôi cánh như làm bằng thủy tinh, mỗi khi đập cánh liền vung ra hàng trăm hạt sáng nhỏ.
Tất cả kết hợp lại thành một cảnh tượng thần thoại.
Không còn tiếng gầm rú, không còn chém giết, thế giới này giờ đây chỉ còn lại sự yên tĩnh, thuần khiết và cát tường.
Thiên Giới dần hiện rõ hình dạng, không chỉ là cõi ánh sáng, mà giờ đây đã trở thành cõi của sự sống viên mãn, nơi mọi hơi thở đều mang linh tính, mọi hình dạng đều là thần thánh.
Giữa bầu trời rực ánh hào quang, khi đất trời và sinh mệnh đã an vị, Thiên Giới bắt đầu dựng lên những công trình đầu tiên của mình.
Từ trong mây, từng trụ trời khổng lồ mọc lên, cao đến mức không nhìn thấy đỉnh. Mỗi trụ đều xuyên thấu như xây từ gạch pha lê, bên trong lưu chuyển ánh sáng, di chuyển thành muôn hình vạn trạng như đang sống. Khi nhìn kỹ, có thể thấy trong lòng trụ là vô số phù văn đang xoay chuyển, mỗi phù văn là một công thức, một quy luật của thế giới.
Đối với người phàm, đó là tháp của thần linh, nơi mà mắt thường không thể nhìn hết, chân không thể đặt đến, chỉ có thể ngẩng đầu mà chiêm ngưỡng.
Giữa các trụ trời, cung điện bắt đầu hình thành. Từng tòa được đúc từ vàng ròng, bạc trắng và đồng đỏ, phản chiếu ánh sáng của bầu trời. Trên mái cung, ngọc thạch và kim cương được đính vào, mỗi viên tỏa ra một sắc quang khác nhau, khi gió thổi qua, những tia sáng ấy đan xen, phản chiếu khắp tầng mây, khiến cả không gian như được dát bằng ánh kim.
Những con đường lát bằng ngọc thạch nối liền các cung điện. Mặt đường nhẵn mịn đến mức phản chiếu rõ bóng người, mỗi bước chân đi qua đều ngân lên tiếng lanh canh nhỏ, như tiếng chuông vọng từ cõi trời.
Hai bên đường là hàng đèn pha lê lơ lửng, không có lửa hay dầu, nhưng vẫn sáng rực, ngọn sáng ấy như linh hồn của sao trời, ấm áp, dịu nhẹ mà bất diệt.
Cầu nối giữa các khu điện được dựng từ trăm loại gỗ quý, mỗi loại đều có nét riêng. Gỗ tử đàn mọc ra mùi hương thanh khiết, gỗ đàn hương tỏa hương ấm áp, gỗ trầm hương như khói sương vờn quanh. Cầu cong uốn lượn, lan can khảm ngọc lưu ly, ánh sáng phản chiếu như sóng nước dưới ánh trăng.
Những cánh cổng dẫn vào nội điện cao hàng chục mét, được khắc những họa văn cổ xưa, mô phỏng các quy tắc trời đất.
Trăm ngàn cung điện, hàng vạn cây cầu, hàng nghìn trụ trời, tất cả hòa lại, tạo nên một cái lại một cái thành trì khổng lồ giữa tầng mây. Mỗi tòa thành lại mang một phong cách khác biệt, có nơi nguy nga lộng lẫy như đền vàng của Ai Cập, có nơi thanh tịnh như chùa cổ phương Đông, có nơi mang vẻ uy nghi như đền đá phương Tây.
Dù khác nhau, nhưng tất cả đều hòa chung trong một nhịp điệu, tựa như cùng ngân lên bản nhạc của ánh sáng và trật tự.
So với Minh Giới phía dưới, trầm mặc, uy nghiêm, chất chứa âm vang của linh hồn. Thì Thiên Giới lại là nơi của hào hoa, huy hoàng và vinh quang vô tận. Là điểm tận cùng của cái đẹp và sự hoàn mỹ, nơi mà mọi hình thức, màu sắc, và âm thanh đều đạt đến cực điểm của sự hài hòa.
Ở đây, mọi thứ dường như được kết tinh từ tinh hoa của trần thế, như thể hết thảy điều tốt đẹp của vũ trụ đều được gom lại để tạo thành cõi này.
Khi thế giới trên trời đã hoàn thành đến nửa chừng, Khởi Nguyên Thụ Mẫu lại bắt đầu chuyển động. Những nhánh cây khổng lồ xuyên qua tầng mây, leo đến tầng cao nhất, rồi chậm rãi thả xuống một quả trứng khổng lồ.
Sau một hồi, quả trứng bắt đầu nứt.
Từ bên trong, không phải là máu thịt, mà là kim loại và ánh sáng. Hàng ngàn bánh răng quay, vô số dây cáp đan xen, từng mảnh giáp cơ khí khớp vào nhau, rồi cuối cùng, một sinh vật máy khổng lồ mang hình rồng phương đông trồi ra.
Thân thể nó dài hơn ngàn cây số, toàn thân là cấu trúc hợp kim tinh luyện, bề mặt sáng bạc phản chiếu ánh sáng của Thiên Giới.
Trên cơ thể nó, hàng triệu con mắt cơ giới mở ra, từng con mắt như một tinh thể giám sát, quét qua toàn bộ thế giới phía dưới.
Cánh của nó không phải bằng da hay lông, mà bằng vô số mảnh kim loại lơ lửng, kết hợp bằng từ lực, phát ra ánh sáng xanh lam nhạt khi chuyển động.
Nó bay lượn trong tầng cao nhất, thân hình kéo theo luồng sáng như một dải ngân hà nhân tạo, mỗi lần chuyển động liền phát ra âm thanh cơ khí trầm vang như sấm thần.
Quanh thân nó, hàng trăm triệu cỗ máy nhỏ hơn đồng loạt hoạt động, giống như một đội quân. Mỗi cỗ máy đều là một tay chân của nó, vừa là lính gác, vừa là công cụ duy trì trật tự.
Sinh vật đó chính là hiện thân Thần Tính của Ame.
Nếu như Thú Tính là sự cực đoan, bạo lực và bản năng hủy diệt, thì Thần Tính lại là sự tuyệt đối của lý trí và trật tự. Một bên là hỗn loạn, một bên là kiểm soát. Một bên sinh ra để phá, một bên tồn tại để duy trì.
Sắc phong âm thanh đúng hẹn mà đến: “Từ giờ trở đi, ngươi chính là Thiên Hoàng.”
Cả không gian lập tức sáng rực, mây trắng chuyển thành quang lân, từng tia sáng vờn quanh thân thể khổng lồ của rồng máy.
Ánh sáng bạc trên người nó dao động, vô số vòng tròn năng lượng lan tỏa ra, giống như hàng nghìn tầng phép tính đồng thời khởi động. Cả Thiên Giới rung chuyển nhẹ, nhưng không hỗn loạn, mà là một sự chỉnh thể tái lập trật tự.
“Ngươi có nghĩa vụ quản lý mười một tầng Takamagahara, đảm bảo vạn vật sinh trưởng tuần hoàn, giữ vững vận mệnh và trật tự của chúng sinh toàn vẹn.
Giám sát chức trách và nghĩa vụ của phàm lẫn thần. Cai quản các vị thần phật, tinh quái, thần thú tránh làm trái luật trời.
Điều hành và cân bằng nguyên tố, khí tượng, thiên thể, thời không; giữ cho Thiên Giới và Đế Quốc ổn định.
Tiêu trừ ngoại tà, bảo hộ thiện lành, ban phước cho kẻ khổ tu, trọng đạo và hành chính nghĩa.
Phục sinh người chết thành anh linh bất hủ, sáng tạo giống loài và hiện tượng mới.
Định đoạt tuổi thọ vạn vật, ban phúc lộc và thiên phú cho muôn loài.
Xét định luật trời lẫn luật pháp Đế Quốc, giữ công bằng cho tất cả.
…
Ngươi có quyền sắc phong cùng cắt chức Địa Phương Tiểu Thần, Trăm Triệu Thiên Binh, Ngàn Vạn Thần Sứ, Chư Giới Thiên Thần, Thập Phương Thần Phật, Tứ Đại Thiên Vương cùng các vị Thần Chủ.”
Đợi cho đến khi lời sắc phong kết thúc, hình dáng mới của Thiên Hoàng hiện ra trước mắt tất cả. Cả Thiên Giới khi ấy rơi vào tĩnh lặng, ánh sáng trên trời và những cơn gió đều ngừng lại, như thể đang chờ đợi sự ra đời của một vị chủ nhân mới.
Nói thế nào đây…. so với Thiên Hoàng. Địa Hoàng trang phục lẫn bề ngoài đều có thể nói là bình dị quá mức.
Ngoại hình của Thiên Hoàng có thể nói là hoa lệ và thần thánh đến mức khó tin, tựa như kết tinh của bầu trời, ánh sáng và trật tự vĩnh hằng.
Nàng khoác lên long bào được chư vì tinh tú và ánh sáng tạo thành. Toàn thân tỏa sáng rực rỡ giống như được dệt từ hàng triệu hạt sao nhỏ li ti, mỗi chuyển động của nàng đều khiến cả không trung gợn lên sóng ánh sáng như thiên hà chảy xiết.
Nàng cũng là mang hình hài long nhân, nhưng khác Địa Hoàng. Trên đầu nàng mọc sừng như sừng hươu, tỏa ra hàng trăm nhánh nhỏ, đan xen và giao nhau thành một vương miện khổng lồ.
Từ xa nhìn lại, vương miện ấy như một tòa tháp ánh sáng đang vươn cao, tượng trưng cho quyền uy và tôn nghiêm của Thiên Giới.
Phần lớn gương mặt Thiên Hoàng bị che đi bởi một tấm lụa lớn trắng bạc, kéo dài xuống tận ngực, chỉ để lộ trên trán một con mắt thứ ba. Con mắt ấy tỏa sáng chậm rãi, không có tròng đen, không có lòng trắng, chỉ là một vầng sáng xoáy chuyển vô tận, như phản chiếu toàn bộ vận mệnh và hình ảnh của mọi sinh linh.
Trên lưng nàng là mười bốn cặp cánh chim phượng đủ mọi sắc màu, khi mở ra liền che kín cả bầu trời, nhìn từ xa chẳng khác gì một con chim công khổng lồ xòe đuôi.
Trên từng phiến lông cánh, có vô số hoa văn hình con mắt sinh động, liên tục chuyển động như đang quan sát mọi phương trời. Khi nàng rung cánh, gió nổi lên thành sóng ánh sáng, cuốn qua khắp Thiên Giới; chỉ một lần chuyển động cũng khiến cả bầu trời ngân lên tiếng ca ngân vang tựa thánh lễ.
Sau đầu Thiên Hoàng, chín vầng hào quang năm màu lớn nhỏ tuần hoàn xoay tròn, chiếu rọi xuống toàn bộ ba mươi bốn tầng thế giới. Đó là ánh sáng biểu tượng cho trí tuệ và sự giác ngộ tối thượng. Cũng đại diện cho vai trò chí tôn vô thượng của Thiên Giới.
Đuôi của nàng màu trắng bạc, to lớn và kéo dài đến mấy chục mét. Trên mỗi phiến vảy đều khắc lấy một đầu Thiên Luật, ghi lại quy tắc vận hành của muôn loài và trật tự của thế giới. Mỗi khi nàng di chuyển, những dòng chữ đó lại phát sáng, phản chiếu xuống mặt đất, hóa thành những cách hoa bạc len lỏi khắp không trung, như đang nhắc nhở chúng sinh những điều răn của trời.
Nhìn nàng đang đứng đấy, không ai dám thở mạnh. Nàng không còn là sinh linh, mà là quy tắc nhân dạng hóa, là bản thân Thiên Giới mang hình dáng người.
Vẻ đẹp ấy không phải để ngắm nhìn, mà để khiến người ta cúi đầu; không phải để ca tụng, mà để nhắc nhở rằng có một trật tự trên cả thần linh.