Chương 196: Sắc phong (1).
Nhưng khi hiểu rõ mục tiêu thật sự mà Ame muốn đạt được, cả nhóm đều cảm thấy đây là một con đường gần như không thể hoàn thành.
Không phải vì họ không tin vào Ame, mà bởi vì họ biết rõ, thứ mà cô muốn tranh đoạt, không phải ngai vàng, không phải quyền lực, mà là vị trí tối thượng của thế giới này: Ý Thức Của Thế Giới.
Khác với những người khác chỉ nghe qua cái khái niệm “ý thức của thế giới” Hajime, Nanami, Altheris và Steingard đều là những người đã từng chạm đến nó hoặc ít nhất là cảm nhận được nó tồn tại. Chính vì vậy, họ hiểu rõ hơn ai hết, thứ mà Ame đang đối đầu, không phải sinh vật có thể đánh bại bằng sức mạnh, mà là chính nền tảng vận hành của tất cả.
Hajime trầm giọng giải thích cho những người còn lại:
“Chúng ta dù hợp sức lại, đủ để phá hủy một hệ mặt trời trong chốc lát… nhưng với nó, chỉ như gãi ngứa.”
Nanami gật đầu, giọng nhẹ đáp lại nhưng ánh mắt lại trở nên sâu xa:
“Không phải vì nó mạnh. Ý Thức Của Thế Giới… vốn không cần sức mạnh.”
Altheris chậm rãi mở miệng nối tiếp, như đang nhắc lại một bài học cũ mà bản thân từng lĩnh hội:
“Bởi vì nó là thế giới. Mọi thứ bên trong đều nằm trong quyền kiểm soát của nó. Không có khái niệm ‘chiến thắng’ hay ‘thất bại’ khi đối đầu với chính thực tại.”
Cả nhóm im lặng.
Thứ mà Ame muốn làm – thay thế ý thức của thế giới – không chỉ đơn giản là nghịch thiên, mà còn là cướp lấy quyền kiểm soát toàn bộ tồn tại.
Để dễ hiểu, Hajime đưa ra một so sánh.
Thế giới, theo cách mà họ từng được chứng kiến, là một cơ thể sống khổng lồ, còn Ý Thức Của Thế Giới chính là bộ não điều khiển toàn bộ cơ thể ấy.
Bộ não đó nắm giữ mọi hoạt động: vận động, hít thở, tiêu hóa, tái tạo,… tương ứng với các quy luật vật lý, hóa học, sinh học mà nhân loại từng khám phá.
Những điều được coi là “hiển nhiên” như gió thổi, sấm sét, ánh sáng, hay trọng lực, thật ra đều là bản năng hoạt động của nó.
Nhưng đó chỉ mới là tầng khống chế thấp nhất, tầng mà thế giới tự vận hành theo quán tính.
Ở tầng cao hơn, “Ý Thức” ấy bất đầu có thể điều chỉnh chính cấu trúc của vũ trụ, như nhân loại có thể khống chế toàn thân cơ bắp, điều khiến máu thịt di chuyển.
Nó có thể biến đổi không gian, xoay chuyển quy tắc, có thể hóa hư không thành đại dương, biến đất đá thành sinh mệnh, thậm chí tái lập trật tự của mọi sự tồn tại chỉ bằng một ý niệm.
Đó là sức mạnh điều hành toàn năng, không dựa trên năng lượng, mà dựa trên quyền sở hữu thực tại.
Khống chế một hành tinh đã là điều chỉ có thần linh mới làm được, còn thay thế ý thức của cả thế giới thì đến ngay cả thần linh cũng phải run sợ mà không dám thử.
Nếu ví thế giới này như một cơ thể khổng lồ, thì Ame lúc này chẳng khác nào một tế bào đơn độc đang cố gắng chiếm lấy quyền điều khiển toàn thân thể vũ trụ.
Chỉ cần sai lệch nửa bước, hậu quả sẽ là bản thân cô, Đế Quốc và cả thế giới này cùng sụp đổ, tan rã về hỗn độn ban sơ, nơi không còn sinh hay tử, không còn khái niệm tồn tại.
Dù ai trong nhóm Hajime cũng cảm thấy việc này gần như không thể, nhưng không ai cho rằng Ame hành động mà không có chuẩn bị. Nếu cô đã lựa chọn con đường này, hiển nhiên đã có phương pháp ứng đối, hoặc ít nhất là nhìn thấy một lối thoát mong manh giữa vô số khả năng diệt vong.
Quả nhiên, chỉ chốc lát sau, âm thanh của Ame vang vọng khắp ba mươi ba tầng thế giới. Giọng cô lúc này đã không còn mang hơi thở của con người nữa, mà trở nên cao xa, lạnh lẽo, như tiếng vọng đến từ linh hồn của thế giới.
“Từ nay, các ngươi sẽ là Yomi no Kuni, Minh Giới, Âm Giới hay Hoàng Tuyền Quốc. Mười một tầng một chỉnh thể, không còn đơn độc tồn tại.”
Lời nói dứt, toàn bộ bầu trời rung chuyển.
Cả nhóm Hajime lập tức cảm nhận được một tầng năng lượng khổng lồ đang bao phủ thế giới. Và từ trung tâm, mười một tầng thế giới lần lượt tách ra, rồi hòa nhập vào trật tự mới.
Chúng không còn hỗn loạn như trước mà bắt đầu hòa làm một hệ thống thống nhất, mỗi tầng đều có quy tắc, địa hình và cấu tạo riêng, nhưng tất cả đều quy phục về một trung tâm – ý chí của Ame.
Bầu trời phía trên bắt đầu đổi màu xám xịt.
Những ngọn lửa xanh u minh dần treo rải rác khắp thiên không, chiếu ánh sáng ma mị xuống mặt đất. Ánh sáng ấy không nóng, cũng không lạnh, nhưng lại soi tỏ đến từng hạt bụi, từng hơi thở của đất trời.
Dưới mặt đất, đồng bằng và núi non dần nhuốm màu tro đen, biến thành uế thổ, tỏa ra âm khí tử vong nặng nề, ẩn hiện trong đó là những mảnh ký ức vất vưởng.
Sông suối vốn trong xanh bắt đầu chảy ngược, nước đục lại rồi hóa thành sắc vàng xám, biến thành nước Hoàng Tuyền, dòng nước tỏa ra thứ hơi lạnh khiến người sống chỉ cần chạm phải, hồn phách liền bị kéo ra khỏi thân xác.
Từng tờ tiền giấy bay theo gió, xoay tròn trong không trung như cơn mưa tro trắng. Dọc hai bên đường, đền lồng đỏ mọc ra từ thân cây, sáng lập lòe, phản chiếu thứ ánh sáng mờ đục như máu, in lên vô số bóng hình mờ nhạt như linh ảnh của những kẻ đã khuất.
Trên bờ sông, hoa bỉ ngạn nở rộ từng đợt, rực rỡ đến mê hồn nhưng bi thương khôn tả. Xa xa, núi non dần biến đổi, những dãy núi hùng vĩ hóa thành sơn mộ, khe núi trở thành những hành lang sâu dẫn linh hồn về cõi bên kia, mỗi bước đi đều vang lên như tiếng chuông tiễn biệt, đỉnh núi đều như cột mốc chôn vùi một kỷ nguyên.
Toàn bộ mười một tầng thế giới nhanh chóng định hình. Trời u ám, đất tro tàn, nhưng không mang vẻ chết chóc mà lại toát lên sự trang nghiêm tĩnh lặng của luân hồi.
Đây không phải địa ngục, cũng chẳng phải thiên đường, mà là ranh giới giữa sự sống và cái chết, nơi ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại, nơi mọi linh hồn đều phải đi qua để trở về bản nguyên.
Khởi Nguyên Thụ Mẫu từ trung tâm tầng trời hạ xuống, kéo theo hàng vạn sợi rễ khổng lồ xuyên qua từng lớp không gian. Mỗi một chuyển động của nó làm cả bầu trời rung lên.
Rồi nó dừng lại ở tầng thấp nhất của Yomi no Kuni, nơi ánh sáng không thể chạm tới, nơi sự sống và cái chết hòa lẫn thành một. Giữa lòng vực sâu ấy, Thụ Mẫu nhẹ nhàng đặt xuống một quả trứng khổng lồ, đen sẫm, tỏa ra ánh sáng đỏ như máu đang đập theo nhịp tim.
Từ bên trong, từng đường nứt mảnh dần lan rộng. Mỗi tiếng nứt vang lên như tiếng chuông báo tử. Không khí xung quanh bắt đầu co lại, ánh sáng mờ đi, mặt đất rạn ra như bị rút cạn sức sống.
Khi quả trứng vỡ tung, một luồng năng lượng khủng khiếp trào ra, quét sạch mọi thứ trong bán kính hàng chục dặm. Từ trong ánh lửa ấy, một sinh vật khổng lồ trồi lên, nó chính là Thú Tinh của Ame.
Nó cao sừng sững, thân thể dài hàng chục nghìn mét, dáng như một con hắc long đứng thẳng. Cơ bắp trên người căng tràn, cuộn lên như những ngọn núi đang dịch chuyển. Không có vảy hoặc đúng hơn là toàn thân nó được bao phủ bởi những lớp gai đen nhọn hoắt, mọc chĩa ra bốn phía, giống như lớp giáp được sinh ra chỉ để giết và phá hủy.
Đuôi của nó kéo dài như dãy núi đã chết, khô cằn nhưng khổng lồ. Nó cánh như vô cùng số tấm thép ghép lại thành, mở ra như cơn mưa lưỡi đao chết chóc hướng về hai bên, che khoát tất cả ánh sáng chiếu xuống nơi ấy, gạt mở xung quanh bầu không khí tĩnh lạ.
Đôi mắt sinh vật ấy đỏ rực, sâu thẳm như hai mặt trời đang rỉ máu. Mỗi cái chớp mắt phát ra một luồng nhiệt có thể nung chảy kim loại. Từ khắp cơ thể nó, dung nham rực sáng len lỏi qua từng khớp cơ, trào ra rồi nguội lại thành đá đen, khiến thân thể nó như một ngọn núi lửa sống, lúc nào cũng sôi sục hủy diệt.
Nếu nói Địa Long Thần của Hajime mang lại cho người ta cảm giác hùng vĩ, bao la, giống như đại địa. Thâm trầm, kiên định và thánh khiết, thì con quái vật này là đối cực hoàn toàn. Nó không uy nghi mà hung bạo, không linh thiêng mà cuồng loạn. Mỗi hơi thở của nó đều làm không gian rung lên, từng bước chân khiến cả tầng thế giới nứt gãy.
Sinh vật ấy chính là Hắc Long, sinh ra không còn mang theo nhân tính hay thần tính, mà chỉ còn lại bản năng thuần túy của Thú Tính: hủy diệt, nuốt chửng và chiếm hữu.
Khi nó ngẩng đầu lên gào thét, bầu trời Yomi nứt vỡ thành từng mảnh. Tiếng gầm đó không phải âm thanh, mà là sóng hủy diệt, đập tan kết cấu không gian, khiến linh hồn những sinh vật yếu ớt trong bán kính hàng trăm cây số lập tức tan rã.
Dung nham tuôn ra từ cơ thể nó, đốt cháy mặt đất, biến cả tầng thấp nhất của Minh Giới thành biển lửa. Không còn đâu ánh sáng của sự sống, chỉ còn ánh đỏ tàn bạo của tận diệt.
Hắc Long bước đi, mỗi bước là một tiếng sấm, mỗi chuyển động là một vết thương mới của thế giới.
Không ai biết Ame tạo ra nó để làm gì, một thần thú bảo hộ hay một vũ khí cho ngày tận thế. Nhưng chỉ cần nhìn vào thân thể đầy gai nhọn, vào đôi mắt rực lửa và khí tức muốn thiêu hủy cả linh hồn, ai cũng hiểu sinh vật này không thuộc về thế giới bình thường.
Nó chính là bạo lực được nhân cách hóa, là hiện thân của bản năng nguyên thủy nhất trong Ame – sức mạnh thuần khiết, không bị lý trí hay thần tính trói buộc.
Nó gào thét, phá tung bầu trời và cả Yomi no Kuni run rẩy như sắp sụp đổ.
Âm thanh của Ame vang lên một lần nữa, xuyên qua không gian, vọng đến tận sâu trong tầng thấp nhất của Yomi no Kuni. Giọng nói ấy lạnh lẽo, xa xăm, không còn mang theo một chút cảm xúc của con người.
Nó vang lên như tiếng của định mệnh, như lời của một vị thần vô hình, mà mục tiêu chính là sinh vật đang gầm rú giữa biển dung nham, con quái vật vừa được sinh ra từ Thú Tinh.
“Từ bây giờ trở đi, ngươi chính là Địa Hoàng.”
Tiếng nói như sấm rền trong tâm trí, khiến Hắc Long dừng lại. Đôi mắt đỏ của nó ngước nhìn lên bầu trời u tối, tràn đầy giận dữ và kháng cự. Dường như nó hiểu lời gọi ấy là một xiềng xích, một mệnh lệnh buộc nó phải khuất phục.
Nó rống lên, một tiếng gào khiến toàn bộ tầng thế giới nứt rạn, nhưng âm thanh của Ame vẫn tiếp tục vang lên, điềm nhiên, kiên định, như thể không một sức mạnh nào có thể làm lay động.
“Ngươi có nghĩa vụ quản lý mười một tầng Yomi no Kuni, đảm bảo vạn vật sinh tử luân hồi, bảo vệ linh hồn chúng sinh toàn vẹn.
Phán xét thiện ác, công tội, nghiệp báo. Cai quản các cõi yêu tà, quỷ vật làm hại nhân gian.
Tiêu trừ ma chướng, bảo hộ địa mạch và mùa màng khỏi tai nạn, giải trừ nguyền rủa, tâm ma.
Giam giữ và trừng phạt kẻ ác, bảo vệ biên giới Đế Quốc và trật tự minh giới.
Dẫn độ linh hồn, an nghỉ người chết, cảnh báo kẻ chấp niệm, sa đọa.
…
Ngươi có quyền sắc phong cùng cắt chức Địa Phương Thổ Địa, Trăm Triệu Âm Binh, Ngàn Vạn Quỷ Sai, Chư Giới Tử Thần, Thập Điện Diêm La, Tứ Phương Minh Vương cùng các vị Thần Chủ.”
Từng lời rơi xuống, như một đạo thiên lệnh giáng từ tầng cao nhất của thế giới, thấm sâu vào thân thể con quái vật.
Ánh sáng u minh từ khắp nơi kéo lại, cuộn quanh Hắc Long như dòng sông chảy xoáy. Toàn thân nó bắt đầu co lại, cơ bắp khổng lồ tan dần, lớp gai nhọn mềm đi rồi rụng xuống như tro bụi.
Làn da từng đen kịt như dung nham nguội giờ phát sáng, chuyển dần sang màu ám kim, rồi ánh lên sắc đỏ nhạt.
Càng lúc thân hình nó càng nhỏ, từ trăm ngàn mét xuống trăm mét, rồi chỉ còn vài chục. Cuối cùng, khi tiếng của Ame dừng lại, sinh vật ấy đã hóa thành một long nhân, cao chừng ba mét, toàn thân tỏa ra khí tức trang nghiêm.
Đầu là đầu rồng, sừng cong nhẹ về phía sau, vẩy đen như mực, đôi mắt vàng đỏ lạnh mà sáng, sâu thẳm như vực u minh. Mặc lên mình tử long bào, cao quý mà đáng sợ.
Cảnh tượng xung quanh cũng thay đổi. Từ mặt đất uế thổ mọc lên những tường thành khổng lồ, vòng quanh mười một tầng Yomi như những vành bảo hộ.
Từ lòng đất, các cung điện, đền tháp, thành quách, lâu đài lần lượt trồi lên, khắc đầy phù văn cổ ngữ, sáng rực ánh linh quang.
Những con đường thẳng tắp mở ra bốn phương, nối liền các tầng giới, dẫn về trung tâm, nơi tân sinh Địa Hoàng đứng lặng giữa biển ánh sáng tro tàn.
Cả thế giới dần ổn định lại. Không còn gào thét, không còn dung nham tuôn trào, chỉ còn một sự yên tĩnh tột cùng.
Địa Hoàng cúi đầu, đôi mắt vàng đỏ phản chiếu hình ảnh của những linh hồn trôi nổi xung quanh. Sức mạnh hủy diệt đã biến mất, chỉ còn lại sự thanh minh và tĩnh lặng, như mặt hồ soi bóng dưới ánh trăng.
Địa Hoàng bước lên cao, thân ảnh nàng như dệt nên giữa lớp sương u minh đang trôi lững lờ. Mỗi bước đi, lòng đất lại rung lên, còn bầu trời phía trên thì tách ra từng vòng ánh sáng mờ ảo.
Ở mỗi nơi nàng đặt chân, mặt đất hóa thành nền đá đen, phủ kín những hoa văn phức tạp như mạch máu của thế giới. Và cứ thế, nàng vừa đi vừa gọi tên từng tầng, đặt định danh và chức năng cho toàn bộ Yomi no Kuni vừa được khai sinh.
Tầng thấp nhất, nơi dung nham và linh hồn hòa trộn, nàng khẽ chỉ xuống:
“Tầng thứ nhất là vì Luân Hồi Thiên.”
Lập tức, mặt đất mở ra, một cánh cửa khổng lồ hiện hình giữa trung tâm. Nó được tạo nên từ ánh sáng và linh hồn, khắc lên vô số ký hiệu chuyển sinh.
Đây chính là Luân Hồi Chi Môn, nơi linh hồn chúng sinh đi qua để đầu thai chuyển kiếp, để tái sinh vào các cõi khác nhau. Dòng âm khí từ khắp tầng giới bắt đầu hội tụ về nơi đó, hình thành nên vòng luân hồi vĩnh hằng, nơi mọi sinh mệnh sau khi chết sẽ một lần nữa tìm thấy khởi đầu mới.
Địa Hoàng bước tiếp, ánh mắt hướng lên tầng phía trên, nơi dòng khí u ám tụ lại thành những tòa điện đen như mực.
“Tầng thứ hai là vì Phán Xét Thiên.”
Không gian thay đổi tức thì. Vô số điện đài, bậc thềm, tượng thần trồi lên khỏi mặt đất. Từng chiếc cân bằng vàng lơ lửng trên không, một bên sáng, một bên tối, tượng trưng cho thiện và ác. Trên đỉnh của mỗi tòa nhà khắc hình những đôi mắt khổng lồ đang nhìn xuống.
Đây là nơi mọi linh hồn phải đến kể cả trước lẫn sau khi chết, để đối diện với phán quyết cuối cùng. Mỗi tội lỗi, mỗi hành động, mỗi ý nghĩ trong đời đều được ghi lại, soi sáng và phán định.
Nàng tiếp tục đi lên. Địa ngục vốn hỗn loạn, giờ rung chuyển dữ dội.
“Tầng thứ ba là vì Địa Ngục Thiên.”
Từ vực sâu, tiếng gầm thét, tiếng xích sắt, tiếng khóc than dội lên từ sâu thẳm lòng đất vọng lên. Hàng ngàn vạn ngục giam bằng sắt đen và thạch hồng trồi lên, bên trong lửa lam cháy rực, bốn phía là biển dung nham cuộn trào.
Từng linh hồn tội lỗi mà Ame từng thu thập bị lôi xuống từng tầng hố phạt đáng sợ khác nhau, chịu hình phạt tương xứng với tội nghiệp của mình. Đây chính là nơi giam giữ và trừng phạt ác quỷ, tà ma và những sinh linh phản nghịch chống lại luật pháp Đế Quốc.
Địa Hoàng giơ tay, ngọn lửa lập tức tắt. Gió lạnh thổi qua, bầu trời phía trên lại sáng nhạt hơn một chút.
“Tầng thứ tư là vì Hộ Pháp Thiên.”
Giữa ánh sáng mờ ảo, từng tòa thành, pháo đài, quảng trường huấn luyện mọc lên. Từng hàng Âm Binh, Quỷ Sai, Tử Thần mặc áo giáp đen xếp thành hàng ngũ. Tiếng kèn hiệu vang dội khắp không gian, mở đầu cho một đạo quân cai quản trật tự.
Nàng tiếp tục đi đến vùng đất tĩnh lặng, nơi có vô số linh hồn phiêu du. Bước chân nàng dừng lại.
“Tầng thứ năm là vì An Nhiên Thiên.”
Ngay lập tức, không gian trở nên yên bình. Cỏ u minh mọc tràn mặt đất, hoa bỉ ngạn nở rực hai bên đường. Từng ngôi mộ trồi lên hóa thành nhà cửa, ánh sáng ấm áp từ nến tỏa ra, như nơi người chết thật sự có thể mỉm cười an nghỉ.
“…”
Mỗi khi nàng gọi tên một tầng, một phần Yomi no Kuni lại thành hình. Những tầng kế tiếp lần lượt được định danh, mỗi nơi mang một chức năng và ý nghĩa riêng, liên kết với nhau như những cơ quan trong một cơ thể hoàn chỉnh, dù là thế giới của người chết, nhưng lại sống động và có trật tự hơn cả thế giới người sống.
Cuối cùng, khi Địa Hoàng ban danh hiệu cho tầng thứ mười một, cả không gian rung chuyển. Từ trên cao, một luồng sáng khổng lồ giáng xuống, mở ra một tầng giới mới, lớn đến mức gần như bao phủ cả mười một tầng còn lại.
“Tầng cuối cùng là vì Thái Âm Thiên.”
Không gian ấy tỏa sáng trong sắc tím bạc. Giữa trung tâm, cung điện khổng lồ mọc lên, vươn cao đến trần của minh giới, mỗi cột trụ đều được khắc hoa văn, chạm khắc hình rồng cuộn quanh. Đây là nơi ở và làm việc của Địa Hoàng, là thủ đô của toàn Minh Giới, cũng là trụ sở hành chính của Yomi no Kuni.
Từ đây, mọi phán quyết, sắc phong, mệnh lệnh của thế giới người chết sẽ được ban hành. Và từ đây, Địa Hoàng chính thức trở thành linh hồn tối cao cai quản cái chết, vừa là người dẫn lối, vừa là người phán xét, vừa là bức tường bảo hộ cuối cùng của Đế Quốc.
Nghe qua thì tưởng như chỉ là những cái tên mang sắc màu tôn giáo hay biểu tượng, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác.
Trong cơ cấu của Đế Quốc, các tầng thế giới mà Địa Hoàng đặt tên không chỉ mang ý nghĩa linh hồn hay tín ngưỡng, mà còn tương ứng với những cơ quan, hệ thống vận hành thực tế.
Phán Xét Thiên, chẳng khác nào Tòa Án Tối Cao của Đế Quốc, nơi mọi bản án cuối cùng được phán định. Dù là linh hồn, quỷ vật hay Huyễn Long Nhân, tất cả đều phải qua nơi này để chịu phán xét.
Hàng ngàn Phán Quan và Quỷ Thư làm việc không ngừng nghỉ, ghi chép mọi thiện ác, công tội của sinh linh. Những linh hồn bị buộc tội sẽ bị chuyển đến Địa Ngục Thiên chịu phạt, còn những kẻ được tha thứ thì đi đến Luân Hồi Chi Môn, đầu thai một kiếp mới.
Địa Ngục Thiên thì lại là nhà tù khổng lồ nhất của toàn Đế Quốc, giam giữ vô số kẻ phản nghịch. Mỗi “ngục” là một thế giới thu nhỏ, được tạo ra theo hình phạt riêng biệt như lửa thiêu, băng hàn, ảo mộng, cô lập, lặp lại, v.v.
Hộ Pháp Thiên lại đóng vai trò như trụ sở trung ương của lực lượng Cảnh Vệ và quân đội Đế Quốc, là đầu não điều phối mọi chiến dịch trong và ngoài Yomi no Kuni.
Còn An Nhiên Thiên, nhìn thì như một tầng giới yên bình, nhưng thực tế là nghĩa địa lớn nhất của cả Đế Quốc, kết hợp giữa khu tưởng niệm, khu cư trú và khu tham quan.
Những linh hồn sau khi được thanh lọc hoàn toàn sẽ ở lại đây, sinh sống, làm việc, xây dựng nên cộng đồng riêng trong thế giới của người chết. Ở đây, cái chết không còn là kết thúc, mà là một hình thức tồn tại mới, nơi linh hồn tiếp tục góp sức cho vận hành của Minh Giới.
Bởi vậy, tuy danh xưng mang sắc thái siêu nhiên, nhưng mỗi tầng Yomi no Kuni đều là một bộ phận quan trọng trong hệ thống hành chính – chính trị – tâm linh của Đế Quốc, khiến cho Minh Giới không chỉ là nơi linh hồn đi về, mà còn là một phần không thể tách rời trong trật tự của cả thế giới.
Sự xuất hiện của Địa Hoàng và Yomi no Kuni không chỉ là một bước ngoặt tôn giáo hay thần thoại, mà là một biến cố mang tính điều chỉnh quy luật thế giới. Nếu như trước đó thế giới chỉ mới ổn định về vật chất và năng lượng, thì lúc này, dưới ảnh hưởng của Minh Giới, linh hồn và quy tắc cũng bắt đầu đi vào quỹ đạo.
Rentaro đang trên đường tìm kiếm Kisara, Enju và Tina, giữa những thảo nguyên rộng mở, thì bất chợt chứng kiến một cảnh tượng kỳ lạ.
Một con thỏ trắng nhỏ nhảy qua mỏm đá phía trước, mất đà rơi xuống vực. Ban đầu hắn còn tưởng nó sẽ đứng dậy như mọi lần, bởi từ khi thế giới tái sinh, cái chết dường như không còn tồn tại, mọi sinh vật đều mang một sức sống bất diệt, chỉ tổn thương chứ không thể tử vong.
Nhưng lần này khác.
Con thỏ nằm im, thân thể không nhúc nhích, đôi mắt trống rỗng, hơi thở biến mất.
Rentaro bước lại gần, cúi xuống kiểm tra, và lúc đó hắn mới hiểu ra, thế giới đã bắt đầu chu trình sinh tử của nó. Không còn là nơi bất tử, không còn sinh vật nào vĩnh viễn tồn tại.
Khi ngẩng đầu lên, hắn càng thấy rõ sự thay đổi. Trên không trung, từng đàn chim đâm sầm vào nhau rồi rơi xuống đất. Dưới chân núi, những cây cổ thụ bị gió thổi nghiêng, bắt lửa cháy rụi. Những xác chim, xác thú, xác cỏ cây bắt đầu xuất hiện khắp nơi, một cảnh tượng hỗn loạn, dữ dội nhưng cũng có trật tự tiềm ẩn.
Thế giới, sau khi được sinh ra, giờ đây đang học cách chấp nhận cái chết.
Nhưng điều làm Rentaro kinh ngạc hơn là thứ đến sau đó. Trong màn đêm lờ mờ, từ bóng tối sâu thẳm, những sợi xích u minh bò ra, sáng lấp lánh như thủy ngân.
Chúng quấn quanh những linh hồn động vật vừa chết, kéo chúng về phía Minh Giới. Có con chống cự, có con gào thét, có chỉ im lặng trôi đi.
Hắn nhìn thấy những oan hồn của loài vật bị chết oan, thay vì tan biến, chúng ngưng tụ lại, hấp thu linh lực từ xung quanh mà biến đổi.
Mỗi một sinh linh chết trong oán niệm đều được quy tắc mới thừa nhận, trở thành Yêu Quái sơ khai, hình thái đầu tiên của sinh vật siêu nhiên trong thế giới này.
Và khi những sợi xích kéo đi từng hồn oán, Rentaro chợt hiểu ra: đó không phải là trừng phạt, mà là thiết lập trật tự.
Minh Giới không chỉ cai quản linh hồn con người, mà cả vạn vật có sinh mệnh. Sự xuất hiện của Địa Hoàng đã đặt dấu chấm hết cho thời đại hỗn loạn bất tử, mở ra kỷ nguyên luân hồi và nghiệp báo.
Trước mắt hắn, thế giới đang lần đầu tiên học cách chết… và từ đó, học cách sống.