Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ngu-thu-phi-thang

Ngự Thú Phi Thăng

Tháng 12 3, 2025
Chương 706: Chương cuối: Ngự thú phi thăng Chương 705: Khế ước Thiên Đạo!
dai-phung-bai-gia-tu

Đại Phụng Bại Gia Tử

Tháng 1 10, 2026
Chương 1132: Tuần sát hơi nước dệt công xưởng! Chương 1131: Có thể cho nữ tử một đầu mình làm mình hưởng đường, là đức chính
3834d56501b9e79a23b6419d4e642f56

Ta Chế Tạo Cựu Nhật Chi Phối Giả Thần Thoại

Tháng 1 16, 2025
Chương 959. [Phiên ngoại] Độc thân đi ngõ tối Chương 958. [Phiên ngoại] Mượn ngươi dùng một lát
di-ngu-lien-co-the-xuyen-qua-bat-dau-hon-tuong-lai-nu-de.jpg

Đi Ngủ Liền Có Thể Xuyên Qua, Bắt Đầu Hôn Tương Lai Nữ Đế

Tháng 1 21, 2025
Chương 267. Cuộc chiến cuối cùng Chương 266. Ta gọi chớ Thiên Tuyết
di-gioi-dai-thon-truong.jpg

Dị Giới Đại Thôn Trưởng

Tháng 1 18, 2025
Chương 705. Lựa chọn như thế nào? Chương 704. Danh vọng lại bão tố
toc-truong-mang-ta-di-tu-tien.jpg

Tộc Trưởng Mang Ta Đi Tu Tiên

Tháng 9 3, 2025
Chương 529. Đại kết cục Chương 528. Từ xưa đến nay đệ nhất Đại Đế
kiem-tong-danh-dau-mot-nam-ta-thanh-tuu-vo-dao-chan-than.jpg

Kiếm Tông Đánh Dấu Một Năm, Ta Thành Tựu Võ Đạo Chân Thần

Tháng 12 1, 2025
Chương 265: hạo nhiên Vĩnh Hằng Thần Vương ( chương cuối ) Chương 264: hóa phàm
hai-duong-tha-cau-dai-su.jpg

Hải Dương Thả Câu Đại Sư

Tháng 2 13, 2025
Chương 989. Đại kết cục Chương 988. Náo vui
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 195: Trở thành thiên ý.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 195: Trở thành thiên ý.

Càng lúc càng nhiều Gastrea bị cuốn vào nghi lễ. Từng con, từng bầy, từng vùng đất rung chuyển theo bước tiến của chúng. Bị sức hút vô hình kéo đi, chúng rít gào, giãy giụa, rồi rơi thẳng vào dòng dung nham nghi lễ.

Ánh sáng đỏ đen bốc lên. Hàng ngàn, hàng triệu, rồi hàng chục tỉ Gastrea từ dưới biển sâu, trong lòng đất, thậm chí cả tầng khí quyển, đều bị nghi thức kéo về, bị nuốt trọn – một cuộc tận diệt chưa từng có trong lịch sử thế giới.

Mỗi lần một con bị thiêu hủy, một luồng sinh lực đỏ sậm lại tuôn ra, trở thành năng lượng nuôi sống cây dây leo khổng lồ ở trung tâm.

Khi số lượng lên đến trăm tỉ, toàn bộ không gian rung chuyển. Cây dây leo khổng lồ ở trung tâm bắt đầu chuyển động dữ dội. Thân cây nở ra, cuộn xoắn, phát ra âm thanh như tiếng gầm của thế giới.

Trong luồng sáng mênh mông ấy, nó bất ngờ quấn lấy Ame, người đã gần như không còn là người nữa. Cơ thể cô lúc này chỉ còn lại khung xương, phủ lên bằng một lớp ánh sáng mong manh như thủy tinh.

Nó siết lại từng vòng, từng vòng một, cho đến khi thân thể Ame hoàn toàn bị nuốt trọn. Những vệt sáng đỏ đen chạy dọc thân cây, rồi lan tỏa ra khắp nơi. Cây dây leo dường như đã hấp thu toàn bộ tinh túy còn sót lại trong cơ thể Ame, sau đó lại tiếp tục sinh trưởng không ngừng.

Dây leo mọc lan ra khắp các tầng không gian, kéo chúng về gần nhau. Các lớp thực tại vốn tách biệt nay dần chồng khít, tạo thành một hệ thống thế giới tầng lớp hoàn chỉnh.

Từng mảnh địa hình, từng khoảng không gian được ghép nối, cố định, như có một bàn tay vô hình đang sắp đặt lại trật tự của vũ trụ.

Khi các tầng không gian ổn định, dây leo vẫn chưa dừng lại. Nó vươn ra, tìm đến bốn trăm triệu sinh linh đang hôn mê bên ngoài. Không do dự, dây leo nuốt trọn tất cả. Hàng trăm triệu thân thể bị ép khô trong chốc lát, da thịt vỡ vụn, hóa tro, rồi bay ngược vào thân cây.

Linh hồn họ lần nữa bị hút ra, nhập vào dòng năng lượng đang chảy quanh thân dây. Cả khu vực nghi lễ sáng rực lên, cây dây leo biến hình, hóa thành một thực thể khổng lồ, như một mạng lưới sinh mệnh bao phủ toàn bộ nghi thức.

Những người trong tháp chỉ biết nhìn trong kinh hoàng, khi trước mắt họ, cây dây leo đã biến thành một quái vật vĩ đại, cao quý hơn cả tòa Tháp Trung Ương, rễ cắm sâu vào địa tâm, ngọn đội tới tầng hư không, thân thể nó tỏa sáng như dải ngân hà, mỗi mạch sáng là một linh hồn đang ngủ trong dòng nhựa sống.

Rồi bất ngờ, thân thể dây leo bắt đầu rung động.

Từ khắp nơi trên thân nó, hàng trăm triệu nụ hoa bắt đầu mọc ra, như những viên ngọc lấp lánh đang thở. Bên trong mỗi nụ hoa là một linh hồn đang ngủ yên, chờ đợi ngày được đánh thức.

Các nụ hoa nhanh chóng biến đổi. Bên trong chúng, hình thái sinh mệnh liên tục thay đổi, hợp lại rồi tách ra, giống như đang tìm kiếm hình dạng hoàn hảo nhất.

Những linh hồn bên trong không còn là người, mà là những mầm sinh mệnh hoàn toàn mới. Chúng dần đồng nhất về bản chất, không còn phân biệt lớn nhỏ, chủng tộc hay hình dạng đặc dị.

Cái mà Ame tạo ra không phải suy yếu, mà là sự tiến hóa tuyệt đối.

Toàn bộ ưu điểm, đặc trưng, bản năng, trí tuệ, của từng chủng tộc đã bị dây leo hấp thu và lưu trữ, hình thành nên một “kho gen của toàn thế giới” một nguồn dữ liệu sống có thể tái lập bất kỳ sinh mệnh nào hoặc sáng tạo ra hình thái hoàn mỹ hơn, thích ứng hơn.

Từ nay về sau, chỉ cần thế giới muốn, chỉ cần sự sống cần thích nghi, dây leo hay đúng nghĩa hơn là Khởi Nguyên Thụ Mẫu sẽ tự điều chỉnh, tái tạo lại sinh mệnh phù hợp với môi trường.

Một chủng tộc mới, một dòng sinh mệnh vô hạn, đã ra đời. Một giống loài mang trong mình tiềm năng vĩnh hằng, có thể liên tục tiến hóa và không bao giờ diệt vong.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ. Một chủng tộc dù có thể vô hạn thích nghi và tiến hóa, vẫn cần thời gian rất dài để đạt tới đỉnh cao. Có thể là hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm.

Với Ame, ngần ấy thời gian là xa xỉ. Cô không cần một chủng loài chỉ biết chậm rãi sinh trưởng và tiến hóa theo bản năng. Thứ cô cần là một văn minh, một Đế Quốc có thể cùng cô đi tiếp, cùng tồn tại, bảo hộ và phát triển. Không phải một đám sinh vật sống dựa vào bản năng mà lụi tàn dần trong thời gian.

Trên mặt đất, Khởi Nguyên Thụ Mẫu, kết tinh của hàng trăm tỉ sinh mệnh bị hiến tế vẫn đang tỏa sáng.

Từ trong hư vô, ba viên trứng linh hồn lại một lần nữa xuất hiện. Một đỏ đen, một vàng trắng, một vô sắc.

Khởi Nguyên Thụ Mẫu lập tức có phản ứng. Những nhánh dây leo khổng lồ từ thân cây duỗi ra, bao lấy ba viên trứng, cuộn chặt lại thành ba cái kén khổng lồ.

Bên trong vang lên tiếng đập tim, tiếng chuyển động như sinh mệnh mới đang được thai nghén. Ánh sáng lan ra, chiếu rọi khắp không gian nghi lễ.

Thú Tính của Ame mang đến Hệ Thống Nghề Nghiệp Hỗn Loạn.

Đây là sức mạnh dành cho những kẻ đi theo bản năng, hành động theo cảm xúc, sống trong xung đột và chiến đấu.

Những nghề như sát thủ, chiến binh, kẻ hủy diệt, trộm cướp, gián điệp, lính đánh thuê hay bất kỳ dạng sinh tồn nào gắn liền với đổ máu, phá hoại và giết chóc, đều thuộc về hệ thống này.

Chúng mang bản chất của sức mạnh thuần túy, càng giết chóc, càng sinh tồn, càng tiến hóa nhanh hơn.

Thần Tính của Ame tạo ra Hệ Thống Nghề Nghiệp Trật Tự.

Đây là hệ thống thuộc về những người bảo vệ, duy trì và kiến tạo thế giới. Cảnh sát, bác sĩ, kỹ sư, học giả, giáo viên, quân nhân, thầy thuốc, nhà nghiên cứu, tất cả những nghề nghiệp liên quan đến xây dựng, chữa trị, phát triển và gìn giữ trật tự đều thuộc về hệ thống này.

Người theo con đường này càng cống hiến, càng được thế giới ghi nhận và ban thưởng.

Nhân Tính của Ame lại lấy ra Hệ Thống Nghề Nghiệp Trung Dung.

Đây là hệ thống cân bằng giữa hai cực, nơi tồn tại những nghề nghiệp có thể ảnh hưởng đến xã hội, văn hóa, quyền lực và lợi ích.

Thương nhân, chính trị gia, nghệ sĩ, luật sư, quan chức, nhà triết học, nhà báo, tất cả đều thuộc về hệ thống này. Họ không chiến đấu bằng vũ lực, mà bằng lý trí, ngôn từ, và ảnh hưởng. Họ vừa là người giữ thế giới cân bằng, vừa là kẻ dẫn dắt tiến hóa của nhân loại mới.

Ba hệ thống dung hợp vào nhau, tạo thành Cấu Trúc Nghề Nghiệp Tam Tính. Đây không chỉ là hệ thống rèn luyện, mà là cách Ame định hình lại xã hội.

Bất kể là sinh linh mới hay cũ, chỉ cần hoàn thành công việc của bản thân, họ sẽ tự động mạnh lên. Sức mạnh không còn là phần thưởng cho chiến đấu, mà là kết quả của cống hiến.

Một nông dân gieo trồng đúng mùa vụ.

Một người thợ hoàn thành công trình.

Một bác sĩ cứu sống bệnh nhân.

Một chiến binh giữ vững biên giới.

Mỗi hành động đều được hệ thống ghi nhận, chuyển hóa thành năng lượng tiến hóa cá nhân, đưa họ lên những tầng sức mạnh mới.

Ame nhìn xuống toàn cả Đế Quốc, giọng cô thầm vang lên trong gió, như lời tuyên ngôn của vị thần sáng thế:

“Hỗn loạn là ngọn lửa khiến thế giới thay đổi, trật tự là hình hài để thế giới tồn tại. Còn trung dung, là nhịp tim giữ cho tất cả còn sống.”

Phía dưới, diễn biến vẫn chưa dừng lại.

Mặt đất rung lên từng hồi như tiếng thở của một sinh linh khổng lồ. Từng vết nứt lan rộng ra, vẽ nên những đường sáng đỏ rực trên bề mặt như mạch máu sôi sục.

Rồi trong khoảnh khắc tiếp theo, mặt đất vỡ tung, nhưng không phải ở bề mặt, mà là tận sâu dưới lòng Đế Quốc, nơi gốc rễ của đại lục được tách khỏi hành tinh mẹ.

Một luồng ánh sáng bắn lên, khổng lồ như cột trụ nối liền đất và trời. Dưới con mắt chứng kiến của hàng tỉ sinh linh, toàn bộ Đế Quốc bắt đầu bay lên.

Nó rời khỏi mặt đất, mang theo từng ngọn núi, từng dòng sông, từng thành thị. Các kết cấu kim loại và Varanium rung lên phát sáng, gắn kết lại như một lớp giáp bảo vệ khổng lồ.

Phía dưới, hành tinh cũ để lại một lỗ thủng khổng lồ, đen ngòm, sâu đến mức không thấy đáy. Ngọn gió từ đó thổi ngược lên, kéo theo những đám mây xám, bụi đất và ánh sáng đỏ của dung nham, như thể trái đất đang bị khoét rỗng ruột.

Trong khi đó, ở trên cao, nghi thức khổng lồ phía trên bầu trời vẫn tiếp tục biến đổi.

Những đường ánh sáng tạo nên ma trận nghi lễ dần xoắn lại, rồi co rút về trung tâm, nén toàn bộ năng lượng lại thành một cấu trúc cầu khổng lồ.

Nhìn từ xa, nó giống như một hành tinh riêng biệt đang hình thành. Nhưng khi nhìn kỹ, có thể thấy các tầng lớp cấu trúc bên trong lại có góc cạnh, khiến người ta có cảm giác trời tròn đất vuông.

Đây không phải là ảo giác. Đó là hiệu ứng thị giác do chính Ame tạo ra.

Với người đứng ngoài, nó là một viên cầu hoàn mỹ treo lơ lửng giữa không trung. Nhưng đối với người ở trong Đế Quốc, mọi thứ lại bình thường như cũ, bầu trời, đất liền, sông núi vẫn có trật tự riêng, không hề méo mó hay bẻ cong.

Thực tế, Đế Quốc giờ đã không còn thuộc về thế giới cũ, mà là một hành tinh, một quốc gia, một kết giới tự tồn tại trong vũ trụ.

Lúc này, bốn trăm triệu nụ hoa trên Khởi Nguyên Thụ Mẫu bắt đầu rung động mạnh mẽ.

Mỗi cánh hoa mở ra như một vầng hào quang, tỏa sáng rực rỡ khắp không gian. Từ trong đó, từng tia sáng nhỏ bay ra, như những đốm linh hồn đang được đánh thức.

Rentaro nằm giữa ánh sáng ấy, cảm giác như đang mơ.

Một giấc mơ dài đằng đẵng về một thế giới cũ, nơi hắn từng sống, từng chiến đấu, từng mất mát. Hắn thấy chính mình trong tận thế, thấy Kisara, Enju, Tina…

Rồi tất cả tan biến trong ánh sáng, hòa vào tiếng gọi từ nơi xa xăm.

Hắn mở mắt ra.

Trước mắt là ánh sáng mềm mại, mờ ảo như trong buổi bình minh.

Bên ngoài, cánh hoa khổng lồ đang từ từ nở ra, từng tia sáng chiếu xuyên qua, phủ lên người hắn. Rentaro khẽ động đậy, cảm thấy cơ thể khác lạ, nhẹ hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn.

Hắn nhìn xuống, thấy được một đôi tay nhỏ bé, da trong suốt như thủy tinh, dưới ánh sáng lại ẩn hiện vảy bảy màu.

Hắn thử cử động, muốn đứng lên, nhưng thất bại vì vấp phải… một cái đuôi rồng?

Rentaro sững người, xoay lại nhìn, quả thật phía sau lưng hắn có một cái đuôi dài, bọc vảy óng ánh, đung đưa theo từng cử động.

“Đây… là của mình sao?”

Hắn vừa tự hỏi vừa ngơ ngác vẫy nhẹ đôi cánh mọc sau lưng, mỏng như sương, nhưng lại phát ra tiếng rít nhỏ của gió.

Khi đưa tay lên gãi đầu, đầu ngón tay lại chạm vào một đôi sừng ngắn nhú ra từ trán. Toàn thân hắn tỏa ra hơi ấm mờ nhạt, giữa ngực là nhịp đập mạnh mẽ như trống trận.

Ngay khi hắn không hiểu ra sao, một luồng thông tin lặng lẽ hiện lên trong tâm trí hắn, không phải lời nói, mà là sự hiểu biết tự nhiên, như ký ức được khắc sẵn:

“Các ngươi đã không còn là nhân loại. Không còn là Bán Thú Nhân, không còn là Huyễn Thú Chủng, cũng chẳng còn là Con Gái Của Hắc Long.

Ngươi và tất cả bọn họ… đã trở thành chủng loài cao cấp nhất, nhân vật chính của thời đại mới này. Các người là… Huyễn Long Nhân!”

Bên ngoài, hàng trăm triệu đóa hoa cùng lúc nở rộ, giải phóng những sinh linh mới. Tất cả đều ngẩng cao đầu nhìn bầu trời mới, nơi ánh sáng từ Khởi Nguyên Thụ Mẫu rơi xuống như mưa sao.

Giữa cái thế giới vừa xa lạ, vừa thân quen ấy, Rentaro khẽ nhắm mắt, cảm nhận gió ấm lướt qua mặt.

Không khí nơi đây mang theo một mùi hương kỳ lạ như cỏ non sau mưa, lại như kim loại được tôi luyện trong lửa.

Hắn khẽ hít vào một hơi, muốn thử cảm nhận xem bầu trời mới này có khác gì thế giới cũ. Nhưng ngay khi luồng không khí ấy tràn vào phổi, toàn thân hắn lập tức chấn động.

Một cảm giác như uống phải một chén súp nóng đậm đặc lan khắp người, từng mạch máu như sôi lên, từng thớ cơ như căng tràn sức sống.

Rentaro suýt chút nữa bật tiếng kêu, vì hắn cảm thấy rõ ràng mỗi tế bào trong cơ thể đang được tái tạo, mạnh mẽ, linh hoạt và sống động hơn trước gấp bội.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sâu hơn. Dòng khí kia không chỉ là không khí, mà là năng lượng sống nguyên thủy, một dạng vĩ lực thái cổ nguyên sơ bao phủ toàn bộ thế giới. Trong đầu hắn, ký ức được khắc vào linh hồn lập tức giải thích:

“Thế giới này đang ở thời khắc sơ khai nhất của nó, mọi vật chất đều chứa đựng sức mạnh sinh thành. Mỗi lần hô hấp là một lần tiến hóa, mỗi lần cử động là một lần thăng hoa.”

Rentaro mở mắt, lặng người nhìn xung quanh, mới phát hiện tất cả đang thay đổi. Không chỉ bọn hắn, mà toàn bộ thế giới đều đang sống, đang thở.

Những ngọn cỏ bên cạnh hắn đang chậm rãi lớn lên, từ xanh non chuyển sang ánh lục ngọc trong suốt.

Trên bầu trời, những cánh chim ánh bạc lượn vòng, để lại vệt sáng như sao rơi.

Xa xa, dòng sông cũng đang tỏa sáng, nước không còn đơn thuần là nước, mà là tinh chất sinh mệnh đang tuần hoàn khắp nơi.

Không chỉ Huyễn Long Nhân, mà mọi sinh vật, thực vật, khoáng chất, máy móc, kiến trúc thậm chí cả đất và gió đều đang tiến hóa.

Mỗi hạt bụi trong không trung cũng như có linh tính, hấp thu năng lượng từ thế giới, chậm rãi đổi hình đổi dạng.

Một kỷ nguyên hoàn toàn mới đang bắt đầu, kỷ nguyên mà chính sự tồn tại cũng là một hình thức tu luyện.

Rentaro cúi đầu nhìn cơ thể mình, thấy rõ từng lớp vảy sáng ẩn hiện dưới làn da. Mỗi lần hắn di chuyển, da thịt liền cứng lại, rắn như kim thạch, lại dẻo như tơ luyện.

Thân thể hắn, chỉ qua vài phút, đã mạnh lên rõ rệt, không cần rèn luyện, không cần hấp thụ gì khác, chỉ đơn giản hít thở đã đủ để mạnh lên.

Cảm giác này vừa thực vừa mơ, vừa khiến người ta say mê, vừa khiến hắn cảm thấy sợ hãi.

“Nếu chỉ đứng yên mà cũng có thể trở nên mạnh mẽ như vậy… thì đến mức nào mới gọi là giới hạn?”

Hắn lẩm bẩm, rồi nhìn vào bóng mình phản chiếu trong mặt nước gần đó.

Một sinh vật mang dáng người, nhưng trên lưng có cánh, sau lưng có đuôi, trán có sừng, làn da ánh sắc như bảy dải cầu vồng hòa trộn. Đó là hắn… nhưng cũng không còn là hắn nữa.

Càng quen thuộc với cơ thể, Rentaro càng nhận ra Huyễn Long Nhân đáng sợ thế nào. Không cần kiểm tra, hắn cũng có thể đoán được mình chỉ cần sống yên ổn không làm gì, tuổi thọ cũng tự nhiên vượt quá bốn trăm năm.

Nhưng đó vẫn chưa phải điều khiến hắn kinh ngạc nhất. Điều khủng khiếp hơn là thiên phú bẩm sinh của bọn hắn – Huyễn Hóa.

Một năng lực thần kỳ cho phép bọn họ phân tích và biến hóa thành bất cứ sinh vật hoặc vật chất nào trong thế giới này. Không phải là giả dạng, mà là thật sự biến đổi, thích nghi và đồng hóa với môi trường, vạn vật.

Theo bản năng, Rentaro thử tập trung ý chí, thu lại những đặc điểm khác lạ như cánh, sừng, đuôi, vẩy các thứ.

Tất cả dần dần biến mất.

Trong khoảnh khắc, hắn lại mang dáng người bình thường. Nhưng chỉ một hơi sau, hắn nhíu mày, gương mặt lộ vẻ khó chịu.

Cảm giác ấy… giống như bị ép mặc một bộ đồ bó chặt toàn thân, vừa bí bức vừa gò ép. Mỗi chuyển động, mỗi hơi thở đều nặng nề, giả tạo.

Hắn thở dài, rồi để mặc cho hình thể thật của mình trở lại.

Cánh vươn ra, đuôi rồng nhẹ quét qua đất, vảy ánh sáng rung rinh như pha lê. Rentaro mỉm cười nhạt.

“Hóa ra đây mới là hình dáng thật sự của ta…”

Đám tân sinh Huyễn Long Nhân lúc này vẫn chưa hề ý thức được bản thân mình đáng sợ đến mức nào. Trong mắt họ, cơ thể chỉ đơn giản là mạnh hơn, phản ứng nhanh hơn, nhìn xa hơn và cảm nhận rõ ràng hơn mọi thứ.

Nhưng với nhóm Hajime, những người từng trực tiếp hay gián tiếp sáng tạo ra chủng loài này, mới biết thứ đang đứng trước mắt họ không còn là cái gì á nhân loại, mà là một chủng tộc mang tiềm năng phá vỡ mọi giới hạn sinh học từng tồn tại.

Dựa theo thang đo cũ của thế giới này, lấy Gastrea làm chuẩn và kết hợp với bảng phân cấp mà nhóm Hajime thiết lập, một Huyễn Long Nhân vừa mới mở mắt như đám Rentaro, dù chỉ mới ở giai đoạn sơ sinh, thực lực đã tương đương Gastrea cấp I, tức cấp B – Beast (Dã Thú) trong hệ thống phân loại của nhóm.

Nhưng điều đáng sợ nhất lại nằm ở chỗ, sức mạnh ấy không dừng lại ở đó.

Chỉ cần hô hấp, di chuyển, sinh hoạt trong thế giới tràn ngập đại vĩ lực này, khoảng một đến hai giờ sau, cơ thể sẽ tự điều chỉnh và tăng trưởng lên Gastrea cấp II, tương ứng D – Demihuman (Á Nhân Loại) cấp thấp.

Nếu Rentaro hoặc những Huyễn Long Nhân khác mở ra hệ thống nghề nghiệp mà Ame đã chuẩn bị, học cách điều khiển năng lượng trong cơ thể, thì không cần bao lâu, chỉ trong vòng một ngày, bọn họ đã có thể đạt đến Gastrea cấp III.

Trên thang xếp hạng của nhóm, cấp này vẫn thuộc D, nhưng thực tế đã ngang hàng với hầu hết chủng tộc mạnh mẽ mà nhóm từng gặp.

Thậm chí, ngay cả khi không mở ra hệ thống nghề nghiệp, chỉ cần phát triển theo tự nhiên, đến giai đoạn thiếu niên, sức mạnh của một Huyễn Long Nhân cũng đạt đến Gastrea cấp III ổn định, tức là chỉ bằng thể chất tự nhiên đã ngang bằng chiến binh được cải tạo của nhân loại cũ.

Và một khi bước vào tuổi trưởng thành, bọn họ có thể đơn độc săn giết Gastrea cấp IV, sức mạnh đạt đến M – Mythic Entity (Huyễn Thú Chủng).

Nhưng điều khiến Hajime và cả nhóm im lặng nhìn nhau chính là viễn cảnh kế tiếp.

Nếu như để bọn họ vừa phát triển tự nhiên, vừa thăng cấp nghề nghiệp, vừa kế thừa năng lượng từ thế giới mới, thì đến giai đoạn trung niên, Huyễn Long Nhân sẽ chính thức chạm đến mốc T – Titan (Thượng Cổ Thần Tộc).

Lúc ấy, thực lực của họ đã có thể ngang hàng Gastrea cấp VI hay Shadovar Beta, những sinh vật mà trước kia, cả nhân loại cũng chỉ tuyệt vọng chờ tận thế đến.

Đáng sợ hơn, Hajime biết rõ điều đó không phải là tương lai xa, mà là một thực tế sắp xảy ra.

Bởi vì dưới trướng Ame, gần trăm cán bộ cao cấp, sau khi tái sinh thành Huyễn Long Nhân, đã có thể kích hoạt hệ thống nghề nghiệp, biến toàn bộ thành tựu sự nghiệp công lao, và tri thức mà họ tích lũy suốt bốn năm qua thành năng lượng thực thể hóa, chuyển hóa trực tiếp thành sức mạnh chiến đấu.

Điều đó đồng nghĩa rằng mỗi quan chức, mỗi tướng lĩnh, mỗi người từng lập công trong Đế Quốc đều đang nắm trong tay khả năng đạt đến cấp độ của thần chỉ trong vài năm.

Hajime đứng trên tầng cao nhìn xuống bầu trời rực sáng của thế giới mới, ánh mắt nghiêm nghị nhưng cũng đầy khâm phục.

Bên dưới, Rentaro, Tina, Enju và hàng trăm triệu Huyễn Long Nhân khác đang chập chững bước đi, như những đứa trẻ trong thời đại đầu tiên.

Cậu khẽ miêu tả, giọng thấp trầm: “Không phải họ sẽ trở thành thần… mà là họ đã được sinh ra như thần.”

Tại thời điểm nhóm Huyễn Long Nhân vừa được sinh ra không lâu, toàn thế giới bắt đầu xuất hiện những biến đổi rõ rệt.

Những luồng năng lượng hỗn loạn trước đó, từng khiến mặt đất rung chuyển, sông biển dâng trào, trời đất xoắn lại giờ đây dần ổn định, như thể vũ trụ vừa được hoàn thiện khung xương ban đầu.

Không gian thôi gào thét, các nguyên tố thôi xung đột. Thay vào đó, một nhịp điệu sinh tồn nhịp nhàng bắt đầu lan khắp tất cả các tầng không gian.

Bầu trời vẫn sáng rực bởi ánh quang lấp lánh, nhưng không còn chói lòa đến mức xé rách linh hồn như lúc đầu.

Đất đai vẫn đang thay hình đổi dạng, song đã bắt đầu có quy luật, có trật tự, như đang tự chia lại biên giới cho muôn loài.

Nhìn quanh, Hajime và những người còn lại đều cảm nhận rõ ràng, thế giới này đang định hình.

Họ đứng trên đỉnh của một vách đá khổng lồ nhìn xuống phía dưới, thấy từng lớp đất, từng dải trời, từng biển mây xếp tầng mà hiện ra.

Sau khi tiến hành đo đạc, nhóm phát hiện:

Toàn bộ thế giới được Ame cải tạo có tổng cộng ba mươi ba tầng, mỗi tầng lại rộng gấp mười lần diện tích toàn bộ lục địa Nhật Bản trước tận thế.

Mỗi tầng có kết cấu, năng lượng và quy luật riêng biệt. Nơi thì tràn ngập sinh khí, nơi lại như vực sâu tĩnh lặng, nơi ánh sáng tồn tại cùng bóng tối, nơi thời gian chảy chậm như ngàn năm, nơi lại trôi qua trong chớp mắt.

Càng quan sát, nhóm càng hiểu rằng Ame không chỉ tạo ra một thế giới mới, mà là một hệ thống hoàn chỉnh của vũ trụ, giống như một cỗ máy vận hành vĩ mô, mà mỗi tầng chính là một bánh răng đang quay tròn để duy trì trật tự của toàn thể.

Thế nhưng… Ame đâu rồi?

Câu hỏi này dần xuất hiện trong lòng tất cả.

Từ lúc Huyễn Long Nhân thức tỉnh đến nay, chưa ai thấy cô, cũng không có dấu hiệu nào chứng minh cô vẫn tồn tại ở bất kỳ tầng nào.

Nanami dựa theo Ame thói quen nói: “Nếu Ame thật sự đã hoàn tất nghi lễ, thì cô ấy… lẽ ra phải hiện ra để thống trị thế giới mới này.”

Steingard trầm ngâm: “Không, cô ấy chưa kết thúc. Đây chỉ mới là bước thứ hai trong kế hoạch mà thôi.”

Akito nhíu mày, tò mò hỏi: “Bước thứ hai? Ý ông là còn sau nữa?”

Hajime bên cạnh khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về bầu trời đầy xoáy sáng và những tia năng lượng đang co cụm lại thành từng lớp tròn chồng lên nhau.

“Đừng quên, Ame vẫn còn hai thứ chưa dùng đến: Quần Tinh Chi Lực và năng lực gây ra Bug. Hai thứ đó vốn không phải chỉ để chiến đấu hay sáng tạo. Nếu dùng đúng cách… cô ấy có thể thay đổi bản chất của thực tại.”

Vừa dứt lời, cả thế giới rung chuyển nhẹ một lần nữa.

Không phải kiểu rung dữ dội như khi hình thành, mà là một chấn động lan ra từ cốt lõi, như nhịp tim của thế giới đang bắt đầu đập.

Từ giữa hư không, một luồng ánh sáng không thể diễn tả xoáy lại thành hình cầu khổng lồ, rồi vỡ ra thành vô số dòng năng lượng đan xen, tạo thành âm thanh trong trẻo, vang vọng khắp ba mươi ba tầng.

Âm thanh ấy không mang theo ngữ điệu, không truyền qua không khí, mà vang thẳng vào linh hồn mỗi sinh vật.

“Từ nay, ta sẽ là ý chí của thế giới này.”

Giọng nói ấy là Ame. Nhưng không còn là Ame của hiện tại nữa, mà là giọng của một thực thể đang hòa nhập với toàn bộ thiên địa, một thứ âm vang khắp hư không, khiến vạn vật đều đồng loạt cúi đầu.

Hajime giật mình.

Cậu hiểu rồi.

Ame không biến mất, cũng không rời khỏi thế giới này. Cô đang trở thành nó.

Tất cả những gì đang diễn ra, những tầng không gian, những dòng năng lượng, những quy tắc đang dần ổn định, đều là cơ thể, linh hồn và ý thức của Ame đang dung hợp thành một, để tranh đoạt vị trí “Thiên Đạo” của thế giới mới này.

Cô không chỉ muốn làm Hoàng Đế tối cao của Đế Quốc, mà là thể hiện cao nhất của quyền lực tuyệt đối:

Trở thành chính thế giới.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Giận Kiếm Rồng Ngâm
Hogwarts Chi Phù Thủy Chí Thượng
Tháng 1 15, 2025
cung-minh-tinh-cung-nhau-hoang-da-cau-sinh
Cùng Minh Tinh Cùng Nhau Hoang Dã Cầu Sinh
Tháng 10 2, 2025
thon-phe-tinh-khong-thu-do-de-hoan-tra-gap-van-lan
Thôn Phệ Tinh Không: Thu Đồ Đệ Hoàn Trả Gấp Vạn Lần
Tháng 12 29, 2025
tang-kinh-cac-nguoi-thu-cac-doc-lien-manh-len.jpg
Tàng Kinh Các Người Thủ Các, Đọc Liền Mạnh Lên!
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved