Chương 194: Thay trời đổi đất.
Giữa biển người vô tận, nơi từng ánh nhìn đều hướng về trung tâm quảng trường, Ame xuất hiện — lặng lẽ, trầm tĩnh, mà uy nghi hơn bất kỳ tiếng hô vang nào.
Từ phía ngoại ô thủ đô, một bóng đen nhỏ bé trong màn sương lạnh dần bước ra. Không cần cờ xí, không có đoàn tùy tùng, cũng chẳng có dàn nghi trượng nghênh đón. Chỉ có tiếng bước chân của cô, vang đều trên mặt đường, hòa cùng nhịp thở hàng trăm triệu sinh linh đang ngưng đọng.
Bất kể là nhân loại, Bán Thú Nhân hay Huyễn Thú Chủng, khi ánh mắt họ chạm đến bóng dáng đó, bản năng lập tức khiến họ né sang hai bên, để lại một con đường dài trống trải dẫn thẳng về trung tâm.
Không một mệnh lệnh nào được ban ra, không một tiếng hô nào cần cất lên, mọi sinh vật đều tự động cúi đầu, như thể thế giới này vốn sinh ra đã thuộc về cô.
Trái với suy nghĩ của vô số người, Ame không đội vương miện, không khoác áo choàng vàng bạc, cũng không ngồi trên xe nghi trượng được rồng kéo như trong lễ đăng cơ cổ điển.
Cô chỉ mặc bộ quân phục đen quen thuộc, gọn gàng và không hoa lệ, nơi ngực trái còn đính biểu huy Hắc Long khắc bằng hợp kim tối sắc.
Mái tóc dài trắng khẽ lay theo gió, đôi mắt đỏ lạnh phản chiếu ánh sáng của hàng trăm triệu ngọn đèn năng lượng, một cái nhìn đủ khiến trời đất cúi đầu, vạn vật run sợ.
Nếu không chú ý, người ta có thể nhầm cô là on cháu của một tướng lĩnh hoặc là Con Gái Của Hắc Long đang còn tại ngũ.
Nhưng khi Ame thực sự tiến dần vào khu vực trung tâm, không còn ai có thể nhầm lẫn nữa. Không khí trong bán kính hàng vạn mét trở nên đặc quánh, từng hạt bụi dường như cũng phải dừng lại giữa không trung. Uy áp từ cơ thể cô lan tỏa ra, không dữ dội, mà sâu và nặng như biển.
Mỗi bước chân của cô rơi xuống, mặt đất rung lên khẽ khàng, nhưng cảm giác trong lòng mọi người lại như một búa nặng giáng thẳng vào tim.
Nhịp tim của hàng trăm triệu người bắt đầu đồng bộ hóa, cứ mỗi bước cô đi, trái tim họ đập cùng một nhịp, không nhanh không chậm, không ai dám thở mạnh hơn người khác.
Trên bầu trời, mây đen dần tụ lại, từ những rìa xa của chân trời cuộn về như sóng vỗ. Ánh sáng trắng của ban ngày chậm rãi tắt đi, nhường chỗ cho một màu xám tro đặc quánh.
Không khí lạnh dần, gió ngừng thổi, toàn bộ thủ đô rơi vào một loại tĩnh lặng kỳ lạ, thứ tĩnh lặng chỉ có thể xuất hiện trước một biến cố khổng lồ.
Rentaro ngẩng đầu nhìn, đôi mắt phản chiếu những đám mây xoáy đen trên cao. Không biết vì sao, một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng hắn.
Cảnh tượng trước mắt quá đỗi hùng vĩ, quá đỗi thiêng liêng, nhưng đồng thời cũng mang theo một dự cảm lạnh sống lưng.
Áp lực trên không trung nặng dần, từng luồng gió xoáy yếu ớt xuất hiện rồi tan biến, Rentaro khẽ nghiến răng, giọng thấp chỉ vừa đủ Kisara nghe:
“Không ổn… khí trời thế này, giống như sắp có chuyện chẳng lành.”
Nhưng Kisara không đáp, chỉ nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Bởi nàng cũng cảm thấy, thứ đang đến gần kia, không chỉ là một vị Hoàng Đế, mà là một hiện thân của thứ còn vĩ đại hơn Thần, sắp giáng xuống giữa thế giới này.
Ame từng bước tiến sâu vào trung tâm thủ đô, con đường trải dài thẳng đến Tháp Trung Ương, nơi đặt ngai vàng tối cao, cũng là trái tim quyền lực của toàn bộ Đế Quốc.
Không ai dám phát ra một tiếng động. Hàng trăm triệu sinh linh, từ người đến thú, từ máy móc đến vô tri, tất cả đều như hóa đá.
Mọi ánh nhìn dõi theo bóng hình duy nhất ấy, đang chậm rãi bước qua hàng cờ rợp gió, đi về phía thánh điện dựng trên nền của thế giới mới.
Khi cô đi đến gần hơn, bầu trời phía trên Tháp Trung Ương bắt đầu méo đi như tấm kính bị uốn cong. Ánh sáng từ mặt trời bị nuốt trọn, chỉ còn lại những tia sáng màu đỏ đen chảy dài như máu. Rồi giữa ranh giới giữa sáng và tối ấy, một điều phi lý xuất hiện.
Trong mắt hàng triệu người, Ame tách ra làm hai.
Một Ame, thân xác hữu hình, vẫn đang đi từng bước chắc chắn, mỗi bước dẫm xuống nền đất là một tiếng trầm chấn vang lên.
Còn Ame thứ hai, bóng mờ trong suốt, bước khỏi cơ thể mình, leo lên cầu thang ánh sáng vô hình đang kéo dài từ đỉnh Tháp Trung Ương hướng thẳng lên trời.
Người dân bên ngoài chỉ thấy hình ảnh mơ hồ, tưởng như ảo giác. Nhưng bên trong Tháp Trung Ương, nơi nhóm Hajime và những người được chọn đang chứng kiến, họ thấy rõ ràng hai Ame cùng tồn tại, một thể xác, một linh hồn.
Thể xác Ame đi đến ngai vàng, ánh mắt không có cảm xúc. Còn linh hồn Ame, từng bước leo lên từng bậc thang sáng, thân thể trong suốt tỏa ra luồng sáng bạc đen như mực hòa với trời đất.
Cả hai đồng thời mở miệng, giọng nói vang lên không phải bằng âm thanh, mà vang thẳng trong tâm trí tất cả sinh linh có mặt trong Đế Quốc.
Âm thanh ấy như một dòng lệnh khắc sâu vào linh hồn, khiến không ai có thể quên:
“Từ nay về sau, trên cõi đời này, ta là tồn tại cao quý nhất.
Chư vương thấy ta mà quỳ lạy.
Quần long thấy ta mà tôn chủ.
Chúng thần thấy ta mà nguyện vì nô bộc.”
Khi lời cuối cùng rơi xuống, thiên địa đồng loạt chấn động.
Bầu trời nổ vang, sấm chớp dội xuống không ngớt, từng cột sáng lửa rực đỏ xé toạc mây đen. Mặt đất nứt toác ra hàng tỷ vết rạn, dưới đó hiện lên dòng dung nham đỏ rực cuộn trào, phun trào thành từng cột lửa cao đến tận mây.
Cả thành phố rung chuyển, các khán đài bay lắc mạnh, khiến nhiều người ngỡ rằng tận thế một lần nữa đã đến.
Trên đại dương bao quanh Đế Quốc, những đàn Gastrea khổng lồ đồng loạt phát điên. Chúng gào thét, đập tan rào chắn năng lượng, lao vào vùng biển gần thủ đô, như thể có thứ gì đó trong giọng nói của Ame đã chạm đến bản năng sâu thẳm nhất của chúng, nỗi sợ và sự phục tùng.
Trên mặt đất, các linh linh hoảng loạn. Có người run rẩy lùi lại, sợ hãi nhìn khung cảnh đất trời rung chuyển, tưởng chừng thế giới sắp bị hủy diệt.
Nhưng càng nhiều người hơn, quỳ rạp xuống, mặt chạm đất, ánh mắt dâng lên cuồng tín. Những tiếng hô vang đầu tiên bật ra, yếu ớt rồi lan nhanh như sóng:
“Bệ Hạ vạn tuế!”
“Thần Thượng vạn tuế!”
Rồi hàng ngàn, hàng vạn người hòa theo, tiếng hô chấn động tầng mây, cuộn thành một âm vang duy nhất, vang dội khắp lục địa:
“Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn tuế!!!”
Ame bước lên bậc cuối cùng của Tháp Trung Ương, nơi ngai vàng của cô lặng lẽ chờ đợi giữa ánh sáng và bóng tối đan xen.
Không kèn, không trống, không hô danh, cô chỉ lặng lẽ ngồi xuống. Cái dáng ngồi tưởng như bình thường ấy, lại khiến toàn bộ thế giới khẽ run lên một nhịp.
Ngay khi thân thể Ame chạm vào ngai vàng, linh hồn cô trên bầu trời đột nhiên rung động.
Một tiếng vỡ khẽ vang lên, vang trong tim tất cả mọi sinh linh, rồi kia mờ ảo linh quang, bắt đầu rạn nứt.
Những vết nứt chạy dài khắp thân thể ánh sáng ấy, tựa như kính vỡ phản chiếu ngàn sắc cầu vồng.
Rồi “rắc!” Linh hồn Ame vỡ tung ra, tan thành bốn mảnh, bay lượn giữa không trung.
Ba trong số đó xoay tròn quanh tháp, ngưng tụ lại thành ba quả trứng khổng lồ; còn một mảnh cuối cùng thì bay xa dần, tan biến vào giữa không gian, biến mất không để lại dấu vết, như thể bị thế giới nuốt chửng.
Quả trứng thứ nhất màu đỏ đen, tựa như hủy diệt và bóng tối hòa làm một, mang theo luồng hơi nóng hừng hực, rơi thẳng xuống lòng đất. Khi chạm vào tầng đá sâu, nó nổ tung luồng năng lượng đỏ đậm, khiến mặt đất rung lên và tỏa ra từng mạch sáng lan xa hàng ngàn dặm. Nó là Thú Tích của Ame, linh hồn nguyên thủy của bản năng và sinh mệnh.
Quả trứng thứ hai thì vàng trắng rực rỡ, nhẹ nhàng bay ngược lên không trung, xuyên qua tầng mây, vượt ra khỏi tầng khí quyển, rồi biến mất giữa ánh sáng của mặt trời. Đó là Thần Tích của Ame, biểu trưng cho ý chí tối cao, cho lý tính vượt trên mọi giới hạn của nhân gian.
Quả trứng thứ ba, thì ở lại trung tâm Tháp Trung Ương, không mang màu sắc nào cụ thể, nhưng khi nhìn kỹ lại chứa đựng muôn vạn ánh sáng nhỏ xoay quanh, như tất cả màu sắc thế gian đang hòa vào một. Đó là Nhân Tính của Ame, đại diện cho cảm xúc, trí tuệ và tất cả ký ức.
Trên ngai vàng, thân thể Ame chậm rãi mở mắt. Trong đôi mắt ấy không còn ánh sáng của con người, mà là ánh của bầu trời — sâu, tĩnh và xa đến mức vô biên.
Giọng nói của cô vang lên, rất khẽ, nhưng đều qua tai:
“Hỡi con dân của ta… Hôm nay là ngày Đế Quốc chân chính sinh ra, là khởi đầu của kỷ nguyên mới. Hãy đến đây đi, vui vẻ đi, thỏa thích đi, hưởng thụ yến tiệc mà ta đã chuẩn bị cho các ngươi và cùng ta hoàn thành này vô thượng thăng hoa.”
Lời vừa dứt, đất trời rền vang. Toàn bộ năng lượng trong không gian như bùng phát, ánh sáng đỏ đen và vàng trắng cuộn thành dòng xoáy khổng lồ bao trùm Tháp Trung Ương.
Từng tia hào quang phát ra từ cơ thể Ame, như lưỡi dao ánh sáng cắt xuyên qua mây và đá.
Trong nháy mắt, hào quang ấy quét qua toàn bộ thủ đô, rồi tỏa rộng ra xa, vượt qua biển, vượt qua rặng núi, bao trùm cả thế giới.
Nhóm Rentaro trên khán đài chỉ kịp cảm thấy một cơn gió nghẹn lại trong lồng ngực, rồi một luồng lực xuyên qua thân thể.
Khi họ cúi xuống, bàn tay mình đang tan ra, từng lớp da thịt bong tróc, hóa thành bụi sáng, bay theo chiều gió.
“Chuyện gì… đang xảy ra vậy!?” Enju hoảng loạn.
“Không, đây không phải chết… đây là…” Rentaro chưa kịp nói hết, giọng đã nghẹn lại.
Trên khắp thủ đô, hàng triệu người cũng cùng lúc hóa thành ánh sáng, tan biến trong tiếng khóc, tiếng cười, tiếng hô vang hòa làm một.
Bốn trăm triệu linh hồn thoát khỏi thể xác, bay lên bầu trời, tụ hội quanh luồng sáng nơi Ame ngồi. Hào quang từ cơ thể Ame quấn lấy tất cả những linh hồn ấy, bắt đầu tẩy luyện.
Ánh sáng không thiêu hủy, mà gọt giũa; không hủy diệt, mà tái sinh. Từng linh hồn dần trở nên trong suốt, tinh khiết, lấp lánh hơn, như tinh thể pha lê phản chiếu ánh mặt trời.
Nhưng trong sự thăng hoa ấy là nỗi đau khó tả, vì họ đang bị tước bỏ mọi thứ từng là “người”.
Trong khi đó, thân xác Ame trên ngai vàng đang nhanh chóng già đi. Làn da trắng mịn khô héo, mái tóc bạc trắng tan đi trong nháy mắt. Chỉ trong vài giây, gương mặt từng tuyệt mỹ ấy đã hằn đầy nếp nhăn, thân thể cô cong gập như như người đã trải qua cả trăm năm tuổi thọ.
Nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực, tĩnh lặng và lạnh lùng nhìn xuống. Trong đó không có sự đau đớn, không hối hận, chỉ có một ý chí duy nhất: hoàn thành nghi thức mà không ai khác có thể hiểu.
Mặt đất rung chuyển dữ dội, từng tiếng nứt vỡ vang lên như xương cốt của thế giới đang gãy vụn. Khắp nơi từ ngoại ô, đồng bằng, đến những thành phố ven biển, đất nứt toác thành từng khe khổng lồ, như có bàn tay vô hình khổng lồ đang xé rách toàn bộ Nhật Bản.
Từ trên Tháp Trung Ương đang bay lơ lửng giữa trời, nhóm Hajime cùng những người còn lại nhìn xuống, bị cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đều câm lặng.
Toàn bộ địa hình Nhật Bản, từ những ngọn núi cao của Honshu đến các hải đảo bao quanh đang vỡ vụn thành vô số mảng kiến tạo.
Những mảnh đất khổng lồ bốc lên, xoay tròn, rồi lắp lại với nhau, như một cỗ máy khổng lồ đang được tái lắp ráp theo một quy tắc vô hình. Cả đất nước rung chuyển, nhưng không có tiếng sụp đổ, chỉ có âm thanh rền rĩ kéo dài, như linh hồn đại địa đang rên siết.
“Chuyện này…” Kagerou siết chặt tay vào lan can, giọng nghẹn lại.
Clara trợn tròn mắt, bàn tay run run: “Không… đây không phải là sụp đổ… đây là tái cấu trúc! Cô ấy đang ép cả quốc gia… thay đổi hình dạng!”
Hajime không đáp, chỉ lặng im nhìn xuống, đôi mắt phản chiếu toàn bộ cảnh tượng đang xảy ra bên dưới. Chỉ trong vài phút, đường bờ biển bị xóa sạch, các mảng địa tầng va vào nhau, sông ngòi đổi hướng, núi lửa đồng loạt phun trào.
Và rồi, tất cả hợp lại thành một hình tròn hoàn hảo.
Không còn Nhật Bản như xưa, mà thay vào đó là một vòng tròn khổng lồ tỏa sáng, chu vi đều tăm tắp, rìa ngoài như được gọt bằng dao của Thần. Bên trong, các bức tường Varanium, dãy núi, đô thị, sông suối, đường xá, tất cả đều sắp xếp lại, hóa thành những hoa văn khổng lồ.
Từ trên cao nhìn xuống, chúng hiện rõ thành một nghi lễ tròn vĩ đại, từng đường nét đều như được tính toán chính xác đến mức phi thực.
Trên bầu trời, các vệ tinh phản chiếu xuống cảnh tượng, người ta có thể thấy một vòng pháp trận phủ kín toàn bộ quốc thổ, chính xác đến từng mét, từng góc độ. Mỗi con đường, mỗi tòa nhà, mỗi ngọn núi, đều là một đường vẽ trong nghi thức hiến tế.
Nước biển quanh đó bị hút mạnh vào trung tâm, cuốn theo vô số sinh vật biển và Gastrea. Chúng gào thét, bị dòng chảy xoáy cuốn vào những vết nứt sâu khổng lồ giữa lòng nghi lễ, những đường rãnh đang nối thẳng xuống dung nham sục sôi bên dưới.
Và khi nước cùng sinh vật rơi xuống, chúng bốc cháy ngay khi chạm vào lớp năng lượng. Lửa xanh, lửa đỏ, ánh sáng vàng trộn lẫn, bay lên như ngàn vạn pháo hoa nổ.
Khắp nơi, người ta có thể nghe tiếng nổ vọng từ lòng đất, xen lẫn với tiếng rít gào của hàng ngàn Gastrea đang bị thiêu cháy, chuyển hóa thành dòng năng lượng sinh mệnh tinh khiết, tuôn thẳng về trung tâm, hướng đến Ame.
Hào quang quanh cô bùng sáng thêm một lần nữa, ánh vàng trắng và đỏ đen đan chéo, tạo thành trụ sáng khổng lồ xuyên thẳng bầu trời.
Tốc độ tẩy luyện linh hồn bên trên cũng tăng vọt, những điểm sáng bay quanh Ame càng lúc càng chói, từ ánh sáng mờ mờ trở nên ngưng thực, dày đặc, từng linh hồn như đang hóa thành ngọc tinh thể, rực rỡ đến mức lóa mắt.
Trong Tháp Trung Ương, Yuichiro nhận định:
“Không… đây không phải nghi thức hiến tế thường! Cô ấy đang gom sức mạnh của toàn thế giới vào bản thân mình!”
Altheris lặng lẽ nhắm mắt như cảm nhận điều gì rồi nhận xét thêm:
“Không chỉ sức mạnh đâu… mà là sinh mệnh, linh hồn và trật tự. Cô bé muốn nâng cả thế giới phi thăng.”
Cả nhóm đồng loạt quay sang nhìn Ame, vẫn ngồi bất động giữa vòng sáng.
Từng lớp da của cô đã khô nứt, nhưng ánh sáng từ cơ thể lại càng rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể thân thể đang tan rã chỉ để mở đường cho một thứ tồn tại cao hơn thân xác cũ.
Hajime trầm giọng nói: “Ame đang ép thế giới bước lên tầng cao mới. Dùng bản thân làm lõi gom hết thảy vĩ lực của chúng sinh, ép nó nhập về một thân.”
Ngoài kia, mặt đất rung lên lần nữa, những mảnh địa tầng cuối cùng khóa chặt với nhau và toàn bộ đất nước bắt đầu phát sáng.
Đáng tiếc thay, nhóm Hajime dù hiểu được phần nào ý đồ của Ame, nhưng vẫn đánh giá thấp cô. Cái mà họ nghĩ chỉ là nghi thức “phi thăng thế giới” thật ra chỉ là bước khởi động đầu tiên trong kế hoạch đã được Ame chuẩn bị suốt thời gian qua.
Khi bốn trăm triệu linh hồn đã hoàn tất tẩy luyện, bầu trời rực sáng như bình minh thứ hai, Ame chậm rãi khép mắt lại, để cho hào quang cuộn xoáy quanh thân.
Giữa ánh sáng ấy, cô rời khỏi thực tại, tiến thẳng vào không gian trong mơ.
Giữa vô tận những lớp sương sáng nhàn nhạt, chồng chất như đại dương. Ame bước đi từng bước một, tiến đến bàn tròn nơi các phần linh hồn đang đợi cô sẵn.
Nhưng điều khiến Ame bất ngờ là ngoài nhóm Hajime ra, còn có thêm mấy bóng người mới xuất hiện. Dù nhận là khá tò mò về bọn họ, Ame vẫn quyết định đi theo kế hoạch cũ, vươn tay ra kế thừa toàn bộ sức mạnh của họ, kể cả Kagerou cũng không buông tha.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ không gian đồng loạt bùng sáng, từng luồng năng lượng dày đặc như đại dương tuôn ngược về Ame, tràn vào cơ thể cô, nhập làm một.
Quay lại thực tại, nhóm Hajime lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong cô. Từ nơi Ame ngồi, một luồng năng lượng hỗn dung phát ra, vừa giống thần thánh, vừa giống ma lực, vừa như sinh mệnh, vừa như ảo mộng.
Tầng năng lượng ấy chồng lên nhau, không triệt tiêu mà cộng hưởng, tạo thành một thể thống nhất vĩ đại như chính thế giới đang hít thở cùng cô.
Ame mở mắt, thở ra nhè nhẹ, ánh sáng trong đôi mắt cô chuyển màu từng lớp. Cô đã xác nhận: tất cả đều như kế hoạch. Năm nguồn sức mạnh cô cần, cuối cùng đều phù hợp.
Trong kế hoạch này, cô cần đến năm nguồn sức mạnh, là năm mấu chốt làm nên trạng thái hoàn mỹ mà cô muốn đạt đến.
Nguồn thứ nhất, chính là sức mạnh thích nghi và tiến hóa, hay bây giờ là Hòa Hợp của Freeman. Đó là nền tảng giúp cô có thể dung hợp mọi dạng năng lượng khác nhau mà không sinh phản ứng nghịch, cũng là lý do suốt thời gian qua nhóm họ dùng vô số năng lực, vật chất và năng lượng khác biệt mà không bị xung đột hay phản phản ứng.
Freeman, bằng khả năng của mình, vô thức làm trung gian kết nối toàn bộ các dạng sức mạnh khác nhau và Ame đã nhận ra điều đó từ lâu.
Nguồn thứ hai và thứ ba, chính là Ma Lực của Altheris cùng Titan Chi Lực của Steingard. Hai loại năng lượng này là nền tảng của tồn tại.
Ma Lực là dòng năng lượng vạn năng kết nối tinh thần, trí tuệ và các hiện tượng siêu nhiên; còn Titan Chi Lực lại là đại biểu cho vật chất, cho cấu trúc, cho cội rễ của thế giới vật chất. Hai nguồn năng lượng trái ngược nhưng bổ sung này, trong tay Ame, chính là hai trụ cột tạo dựng lại trật tự thế giới.
Nguồn thứ tư, là Quần Tinh Chi Lực của Hajime, đóng vai trò trung tâm. Trong năng lượng đó ẩn chứa khái niệm “Vô Hạn” một dạng sức mạnh không thuộc phạm trù lượng hay chất, mà là bản chất của sự tồn tại.
Chính nhờ nó mà Ame có thể dung hợp mọi thứ thành một, không cần giới hạn của quy luật, cũng không chịu ảnh hưởng của ràng buộc vật chất hay thời gian.
Và cuối cùng, cũng là phần mấu chốt nhất của toàn bộ kế hoạch, khả năng gây ra Bug của Kagerou.
Nếu với người khác, đó là dị năng ngoài kiểm soát, là rủi ro hệ thống, thì trong mắt Ame, nó chính là nguồn vĩ lực độc nhất phá vỡ giới hạn của vũ trụ.
Một lỗi sai, với cô, không phải là sai lầm, mà là cánh cửa kết nối tới thế giới.
Trong ánh nhìn của Ame, bug không chỉ là khiếm khuyết; nó là lối thoát của định mệnh, là “sai lệch” cần có để thế giới có thể biến đổi.
Ame lặng lẽ vươn tay, từ trong luồng sáng mênh mông ấy lấy ra một viên hạt giống nhỏ màu lục nhạt, giản dị, mềm mại, chẳng có gì đặc biệt.
Nó chỉ là một loài dây leo bình thường, không mang theo bất kỳ huyền bí hay kỳ lạ nào. Nhưng khi nằm giữa lòng bàn tay cô, thứ hạt giống ấy lại tỏa ra một nhịp đập sống động, như có linh hồn đang ngủ yên trong đó.
“Không cần mạnh,” Ame khẽ nói, “chỉ cần có thể tồn tại, thích nghi và không ngừng sinh trưởng.”
Nói rồi, cô cắn nhẹ đầu ngón tay, từng giọt máu rơi xuống viên hạt giống, viên hạt giống như hấp thu lấy, rung nhẹ rồi vỡ ra ánh sáng màu đỏ thẫm.
Ame nhắm mắt, vận khởi Huyết Quỷ Thuật của Nanami.
Từng đường vân máu bắt đầu lan ra từ lòng bàn tay cô, kết nối giữa bản thân và hạt giống. Đồng thời, phần sinh lực thừa lại của hàng tỷ Gastrea, cũng bị cô hướng dẫn dung hợp toàn bộ vào hạt giống ấy.
Không khí rung lên. Một âm thanh trầm thấp vọng ra từ sâu trong tháp như tiếng đất trời thở dài.
Ngay khoảnh khắc đó, hạt giống vỡ nứt, từ trong lòng bàn tay Ame, một mầm non nhỏ xanh biếc trồi lên, chỉ trong một nhịp hô hấp, nó đã cao hơn người, rồi trong mười giây sau, nó phủ đầy tràn tháp.
Trong Tháp Trung Ương, nhóm Hajime và người khác đều sửng sốt. Trước mắt họ, những sợi dây leo khổng lồ đang lan khắp tường, bám vào trụ kim loại, rồi như có linh trí, chúng nuốt chửng từng lớp vật chất, khiến cả Tháp Trung Ương bị đồng hóa.
Chỉ trong vài phút, tháp thép hóa thành một thân cây khổng lồ, vỏ cây mềm mượt, bên trong lại lấp lánh ánh kim loại, như sự hòa hợp của sinh mệnh và cơ giới.
Những dây leo không dừng lại ở đó. Chúng bò xuống nền đất, đâm xuyên qua các lớp bê tông, xuyên thủng tầng đá bên dưới, vươn ra khắp mặt đất.
Một phần khác lại leo ngược lên, đâm xuyên qua mái vòm tháp, xuyên thẳng vào tầng mây, kéo theo hàng ngàn tia sáng lấp lánh.
Từ xa nhìn lại, dây leo như một cây cột nối liền trời và đất, gốc cắm sâu trong đại địa, ngọn chạm đến tầng mây, tựa như một trục thế giới mới được sinh ra.
Và trung tâm của tất cả, Ame vẫn ngồi yên trên ngai vàng, hào quang quanh cô bỗng nở rộ, ánh sáng phủ khắp bầu trời.
Lần này, ánh sáng không còn mù quáng bộc phát như trước, mà phân tách có trật tự, có chọn lọc.
Từng dòng năng lượng được Ame điều khiển tỉ mỉ, Ma Lực, Sinh Lực, Tinh Thần Lực, Niệm Lực, chúng tỏa ra bao phủ lấy bốn trăm triệu linh hồn đang trôi nổi xung quanh cô.
Ánh sáng bao bọc lấy từng linh hồn, tái tạo lại cho họ thân thể mới, nhưng không còn giống trước kia.
Một số người biến đổi, da thịt mọc vảy hoặc lông, ánh mắt phát sáng như thú, một số khác lại có đôi cánh, đôi tai nhọn; thậm chí có kẻ sinh ra với đôi mắt chứa tinh thể, tay mang vũ khí, bọn họ đều biến thành một chủng tộc chưa từng tồn tại trên thế giới, nay được Ame tái sinh, định hình lại từ cốt lõi.
Họ không còn là người, cũng không phải quái vật, mà là thế hệ sinh linh mới, mang dòng máu dung hợp giữa tất cả.
Cùng lúc đó, Titan Chi Lực trong người Ame như sấm chớp tuôn trào, chảy xuống lòng đất. Từng tấc đất rung lên, từng con sông chuyển dòng, từng gốc cây dường như được ban cho linh hồn.
Núi đá trở nên rắn chắc hơn, mỏ kim loại sinh ra từ trong lòng đất, các cánh đồng hoang hóa màu lục, thực vật mọc tràn, bắt đầu tiến hóa theo tốc độ mắt thường nhìn thấy.
Thậm chí, các dòng sông và biển cả cũng thay đổi, nước hóa trong suốt, chứa năng lượng ánh sáng, những sinh vật sống dưới đó tái cấu trúc gen, tiến hóa lên tầng sinh mệnh mới. Những vùng đất chết bị Gastrea tàn phá, giờ đây tự hồi sinh, như được rửa sạch bởi thần vĩ lực.
Trên bầu trời, Thần Lực và Linh Lực của Ame hòa nhập, bốc lên cao, tỏa ra muôn sắc. Chúng xoắn lại thành một vòng xoáy ánh sáng, dần biến thành thang trời hư ảo khổng lồ, mỗi bậc là một tầng tiến hóa, tượng trưng cho hành trình sinh linh từ phàm tục hướng lên thần thánh.
Cầu thang ấy vươn đến tận tầng mây, nơi ánh sáng kết nối cùng vũ trụ, trở thành biểu tượng tiến hóa của mọi sinh mệnh trong thế giới mới.
Đất trời thay đổi từng giây.
Không gian quanh nghi lễ méo mó, độ dày của thực tại tăng dần, mặt đất như phồng lên, bầu trời cũng giãn rộng, thế giới đang được tái tạo theo quy luật mới.
Trong khi đó, những địa hình mà Steingard từng tạo ra, các mô hình núi, rừng, sa mạc, biển, đều được Ame ném ra khắp nơi, hòa vào dòng năng lượng hỗn dung ấy.
Chúng bị thế giới hấp thụ, đồng hóa, rồi dần hóa thành từng tầng không gian riêng biệt, mỗi tầng mang quy tắc, cảnh quan và hệ sinh thái riêng. Tầng này là rừng nguyên thủy rậm rạp, tầng kia là biển ngọc lam lơ lửng giữa trời, có tầng là vùng dung nham đỏ rực, có tầng lại là bình nguyên ngập tràn ánh sáng.
Mỗi tầng không gian đều có sinh mệnh riêng, chu trình riêng, như một mảnh thế giới độc lập được Ame gieo ra từ hạt giống đầu tiên.