Chương 193: Lập quốc (10).
Bình minh dâng lên ở góc thành thị, ánh sáng đầu ngày chiếu nghiêng qua những tòa nhà thủy tinh cao vút, phản chiếu thành vô số dải sáng lung linh như sóng nước.
Cả nhóm Rentaro bước xuống xe, hơi lạnh sớm mai còn chưa tan hết thì từng cánh hoa nhân tạo đã bắt đầu từ trên cao rơi xuống, những cánh hoa mờ ảo, nhẹ như khói, phát sáng yếu ớt rồi tan ra trong không trung. Cả con đường phủ kín bởi “mưa hoa” khiến người ta có cảm giác như đang bước trong một giấc mơ.
Hôm nay là ngày thứ hai mươi tám của chuỗi Lễ Lập Quốc, cũng là ngày hội chợ hoa học kỹ thuật toàn Đế Quốc, sự kiện được xem như kết tinh của tri thức và công nghệ thời đại.
Từ sớm, mọi tuyến giao thông trung tâm đều được phong tỏa, chỉ còn lại hàng chục ngàn gian hàng, triển lãm và trạm trưng bày trải dài đến tận quảng trường trung tâm.
Chủ đề của năm nay là “Khoa học vì tương lai – Trí tuệ vì sự sống” nơi Đế Quốc và các thế lực đồng minh cùng công bố những phát minh, sáng tạo và dự án đang trong giai đoạn thử nghiệm.
Đối với người dân Đế Quốc, những thứ này vốn là một phần của đời sống thường nhật, thứ mà họ thấy mỗi ngày trên phố, trong nhà hoặc ngay cả trong bữa ăn. Vì vậy, họ không cảm thấy điều gì quá đỗi mới mẻ, chỉ coi như thêm một dịp ngắm nhìn thành quả đất nước mình.
Nhưng đối với người đến từ các quốc gia khác hay các đại diện liên minh ngoài lãnh thổ, khung cảnh trước mắt lại chẳng khác nào bước vào một thế giới khác.
Họ đứng lặng nhìn những tòa trụ phản trọng lực đang xoay nhẹ trên cao, những dải năng lượng màu lam uốn quanh, như thể đang đi lạc trong một thành phố tương lai vượt xa trí tưởng tượng.
Không ít người thậm chí thốt lên trong vô thức, cảm giác như bản thân mình không còn ở trên Trái Đất nữa.
Bởi sự chênh lệch giữa Đế Quốc và phần còn lại của thế giới, căn bản đã không thể đo lường bằng khái niệm “khoa học” thông thường.
Như ngay gian hàng đầu tiên Rentaro đi qua, một cỗ máy khai thác năng lượng địa chấn, vận hành bằng việc chuyển hóa áp lực động đất và hoạt động núi lửa thành nguồn năng lượng ổn định, không ô nhiễm, không hao mòn nhiên liệu.
Toàn bộ hệ thống chỉ cần cắm sâu vài trăm mét dưới lòng đất là có thể duy trì nguồn điện cho cả một thành phố trong hàng chục năm.
Cạnh đó là khu trưng bày sinh học tái tạo, nơi các nhà khoa học giới thiệu công trình phục sinh sinh vật cổ đại. Những con khủng long thu nhỏ cao chưa tới đầu người, được tái sinh từ DNA nguyên bản, mang bản tính hiền hòa và được huấn luyện trở thành thú cưng thế hệ mới.
Một con Velociraptor nhỏ thậm chí còn chạy lại chạm vào tay Enju, khiến cô bé bật cười thích thú.
Phía xa hơn là mạng lưới thang máy ngầm, hệ thống vận chuyển song song dưới mặt đất, nơi xe cộ và vật tư có thể di chuyển tức thì qua hàng trăm kilômet mà không cần rời mặt đường. Cả hệ thống hoạt động bằng công nghệ từ trường ổn định, bảo đảm không tắc nghẽn, không va chạm và đặc biệt hoàn toàn tự động.
Phía trên bầu trời, những sân bay lơ lửng đang trình diễn khả năng hạ cánh, cất cánh bằng trường phản trọng lực, từng con tàu vận chuyển hàng hóa bay chậm rãi qua, in bóng lên tầng mây.
Ngay cạnh quảng trường trung tâm, Rentaro còn thấy một khu triển lãm xử lý rác thải, nơi máy phân tách nguyên tử tách toàn bộ rác thành các hạt cơ bản rồi in 3D tái tạo lại thành vật phẩm mới, từ nhựa, vải, đến kim loại, không sót lại chút bụi.
Từng phát minh, từng công trình đều khiến người xem phải ngước nhìn, như thể họ đang đứng trước minh chứng rằng tận thế đã thật sự bị vượt qua và Đế Quốc đã bước sang một kỷ nguyên mà con người không còn sợ thiên nhiên, mà bắt đầu sánh vai cùng nó.
Nhóm Rentaro đi dạo một vòng quanh khu hội chợ, xem hết các gian triển lãm công nghệ, một vòng liền cảm thấy nhàm chán. Dù công nghệ có rực rỡ đến mấy thì cũng chỉ là máy móc, không có gì khiến họ cảm thấy sống động như con người thật trong các lễ hội trước.
Cả bốn bàn nhau tìm một chỗ ăn uống cho đỡ mệt, nhưng vừa bước vào một nhà hàng gần quảng trường trung tâm, họ lập tức sững lại.
Bên trong không có nhân viên, không có đầu bếp, thậm chí không có người phục vụ nào. Thay vào đó, hàng chục robot hình người đang bận rộn đi qua lại trong gian bếp lộ thiên.
Chúng di chuyển nhịp nhàng, tay máy vung lên xào, nêm nếm, rót nước, bày đĩa; tất cả động tác đều vừa chính xác, vừa máy móc đến rợn người.
“Robot nấu ăn à?” Tina chớp mắt nhìn, giọng vừa tò mò vừa nghi ngờ.
Rentaro cười: “Đã đến hội chợ kỹ thuật mà, kiểu gì chẳng có món này.”
Cả nhóm liền quyết định ở lại thử một bữa cho biết.
Không bao lâu, những món ăn được bưng ra, tất cả đều được trình bày đẹp mắt, màu sắc bắt mắt, đúng quy cách đến mức như bước ra từ một tấm áp phích quảng cáo.
Nhưng khi nếm thử, mùi vị lại khiến ai nấy hơi ngẩn ra. Không đến mức dở, cũng chẳng thể gọi là ngon, hương vị đúng theo công thức, đúng tỉ lệ, nhưng thiếu mất cảm giác tinh tế của con người. Gia vị chuẩn, kết cấu đúng, mà dường như lại thiếu đi tâm hồn của món ăn.
Enju nếm xong thì gãi đầu: “Ừm… không tệ, nhưng giống đồ ăn trong bệnh viện.”
Kisara thở dài: “Đầu bếp trước tận thế chắc cũng cỡ này thôi, nhưng so với sự phong phú bây giờ thì khác trời vực.”
Rentaro chỉ cười, không nói gì thêm, nhìn quanh phòng ăn vắng người, chỉ có tiếng máy chạy khe khẽ, tựa như con người và máy móc đã đổi chỗ cho nhau, người ngồi yên, còn robot thì sống động.
Sau bữa ăn, cả nhóm rời khỏi nhà hàng, tiếp tục dạo dọc khu trung tâm, lần này chú ý hơn đến cảnh vật xung quanh.
Càng đi, họ càng thấy robot xuất hiện ở khắp nơi trong đời sống.
Trên đường phố, những người máy phụ trợ đang dìu người già đi dạo; tại các quảng trường, robot cứu hộ đang mô phỏng tình huống khẩn cấp; ngoài bến tàu, máy lặn sâu và robot khai thác mỏ được trưng bày, mô tả quy trình thăm dò khoáng sản tận đáy đại dương.
Dễ dàng nhận ra, Đế Quốc giao cho máy móc đảm nhận hầu hết các lĩnh vực có nguy hiểm cao hoặc thiếu nhân lực nghiêm trọng.
Từ khai thác năng lượng, cứu hộ, đến vận hành môi trường khắc nghiệt, tất cả đều là nơi con người không thể hoặc không nên làm việc lâu dài.
Ngược lại, ở các lĩnh vực mang tính sáng tạo và tinh thần như văn hóa, nghệ thuật, thủ công mỹ nghệ, giải trí, dịch vụ, robot lại chỉ đóng vai trợ thủ hoặc công cụ phụ.
Những quán cà phê vẫn có người thật đứng pha chế, những buổi hòa nhạc vẫn là ca sĩ và nhạc công bằng xương bằng thịt.
Cứ như thể Đế Quốc chủ ý bảo tồn vai trò của con người trong mọi giá trị tinh thần, còn để máy móc gánh lấy phần nặng nhọc, nguy hiểm và tiêu hao sức lực.
Rentaro trầm ngâm một lát, nhìn theo đoàn robot đang khuân hàng ở xa xa, khẽ nói:
“Cũng phải thôi. Khi nhân lực đã quá dồi dào, dùng máy móc cho những việc có thể chết người, lại là cách phát triển tốt nhất.”
Tina nhìn hắn, cười nhẹ:
“Có lẽ đó là sự khác biệt giữa thế giới này với thế giới cũ, con người ở đây không sợ bị máy móc thay thế, mà được chúng bảo vệ.”
Rentaro gật đầu, nhìn quanh thành phố tấp nập. Dưới ánh sáng phản chiếu từ hàng trăm bảng quảng cáo lập thể, những bóng người và bóng máy hòa vào nhau, không còn ranh giới giữa nhân loại và công cụ nữa, chỉ còn lại một thế giới vận hành hoàn mỹ đến mức… khiến người ta hơi sợ.
Ngày hôm nay nhanh chóng trôi qua trong sự mệt mỏi dễ chịu. Sau một ngày dài đi bộ và ngắm nhìn những công trình công nghệ khiến đầu óc như sắp nổ tung, nhóm Rentaro chỉ kịp tắm rửa sơ qua rồi lăn ra ngủ. Ai cũng biết sáng mai sẽ là buổi lễ diễu binh trọng đại nhất trong chuỗi Lễ Lập Quốc, nên quyết định ngủ sớm để dậy sớm, không muốn bỏ lỡ thời khắc lịch sử này.
Thế nhưng, chưa đến nửa đêm, âm thanh huyên náo từ bên ngoài bất ngờ vang lên khiến cả bốn người giật mình tỉnh giấc.
Ban đầu, Rentaro còn tưởng là mơ, nhưng tiếng ồn ngày càng rõ: tiếng người hò hét, tiếng xe bay, tiếng loa phát thanh xen lẫn tiếng nhạc rộn ràng vang vọng từ tận tầng trệt.
Phải biết khách sạn bọn họ ở là loại hạng sang của thủ đô, cách âm gần như tuyệt đối, vậy mà âm thanh vẫn vọng lên đến tận tầng trên cùng. Điều đó chỉ có thể nói một điều, bên dưới đang náo loạn đến mức khủng khiếp.
Enju dụi mắt, mở tung cửa sổ, vừa nhìn xuống liền sửng sốt hét nhỏ một tiếng.
Phía dưới không phải là đường phố nữa, mà là một biển người. Từng con đường, đại lộ, quảng trường đều chật kín.
Dòng người chen vai nối tiếp, cờ xí bay phấp phới, ánh sáng phản quang từ hàng triệu thiết bị điện tử khiến cả thành phố sáng rực như ban ngày.
“Cái gì đây… đông đến vậy sao!?” Enju tròn mắt.
Đây là lần đầu tiên cô bé thật sự thấy được câu “sức mạnh quần chúng” được cụ thể hóa. Không chỉ là đám đông, mà là cả một dòng sông người khổng lồ đang dồn về trung tâm thủ đô.
Rentaro đứng phía sau, nhìn xuống khung cảnh ấy cũng hơi ngẩn người. Hắn khẽ mỉm cười, giọng trầm ổn:
“Dù sao hôm nay cũng là ngày toàn dân mừng lễ. Nghe nói, toàn bộ dân chúng Đế Quốc đều đang đổ về phía thủ đô mà.”
“Toàn bộ!?” Kisara suýt nữa hét lớn, mặt không tin nổi.
Tina đang tra tin tức qua thiết bị đeo tay, bình tĩnh đáp: “Không sai đâu. Là thông báo của chính phủ, yêu cầu tất cả dân cư có thể di chuyển được phải đến khu vực trung tâm tham gia lễ. Còn những người ở xa thì đều đang xem qua hệ thống truyền chiếu toàn cầu.”
Enju cau mày, lo lắng: “Vậy… chúng ta làm sao mà đi xem lễ? Với lượng người này, chen nổi không?”
Rentaro cười nhạt, khẽ chỉnh lại áo khoác, giọng chắc nịch:
“Yên tâm đi, đã có người sắp xếp chỗ cho chúng ta rồi.”
Không ai còn ngủ lại được nữa. Bầu không khí phấn khích, ồn ào đến mức tràn qua cả cửa kính và tường bê tông, khiến bốn người chỉ còn cách dậy sớm hơn dự định, thu dọn đồ rồi bắt xe đi thẳng đến trung tâm thủ đô.
Vừa đến nơi, cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa khiến cả nhóm phải đứng hình.
Trên bầu trời đêm dần sáng, hàng trăm khối khổng lồ màu bạc lơ lửng, những khán đài bay hình khối, sáng rực ánh năng lượng, che kín gần nửa bầu trời thành phố. Ánh đèn phản chiếu lên lớp giáp từ kim loại trong suốt khiến toàn bộ trông như những tòa khách sạn di động khổng lồ.
Theo sự hướng dẫn của nhân viên lễ hội, nhóm được đưa đến một khán đài đang neo ở mặt đất. Bước vào trong, họ lập tức choáng ngợp.
Không gian bên trong rộng đến mức khó tin, dù nhìn từ ngoài khán đài chỉ lớn cỡ một tòa nhà năm tầng, nhưng bên trong lại có sảnh tiệc, khu ăn uống, phòng xem riêng và cả đường kính quan sát.
“Không thể nào…” Kisara hít sâu, nhìn quanh.
Tina cười nhẹ: “Có lẽ là kéo dãn không gian bằng kỹ thuật phản cấu trúc. Giống mấy căn cứ nghiên cứu của quân đội ấy.”
Enju bước đến lan can, nhìn xuống thành phố bên dưới đang sáng dần lên dưới ánh bình minh:
“Đẹp thật… cứ như nhìn từ thiên đường xuống vậy.”
Khán đài bắt đầu rung nhẹ, động cơ phản trọng lực khởi động, chậm rãi nâng toàn bộ khối kiến trúc khổng lồ lên cao. Từ vị trí của họ, toàn cảnh thủ đô Đế Quốc trải rộng bên dưới, rực sáng, tráng lệ, từng dải từng dải chạy như mạch máu sống giữa thành phố.
Rentaro đứng bên cửa kính, ánh sáng bình minh phản chiếu lên mắt hắn, trầm giọng nói:
“Từ trên cao nhìn xuống… mới thấy thế giới này đúng là đã bước sang một kỷ nguyên khác.”
Và khi mặt trời vừa nhô khỏi đường chân trời, ánh sáng đầu ngày phản chiếu lên lớp vỏ bạc của hàng trăm khán đài bay, cả bầu trời thủ đô Đế Quốc như biến thành một đại dương ánh kim, báo hiệu buổi diễu binh vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại sắp bắt đầu.
Tiếng kèn vang lên dõng dạc, kéo dài giữa không trung, báo hiệu buổi diễu binh đầu tiên của Đế Quốc và cũng là buổi diễu binh lớn nhất nhân loại chính thức bắt đầu.
Trên bầu trời, những khán đài bay đồng loạt mở rộng mái che, ánh sáng chiếu xuống thành phố rực rỡ như ban ngày.
Trước khi bước vào phần chính, một đoạn phim ba chiều khổng lồ được chiếu lên giữa không trung, bao trùm toàn bộ khu vực trung tâm.
Cảnh tượng tái hiện lại hành trình hình thành và phát triển của quân đội Đế Quốc, kéo dài từ tận những năm đầu của thời kỳ tận thế, khi còn chưa có Đế Quốc, không còn quốc gia, chỉ còn những khu trú ẩn rải rác đang hấp hối dưới sự bao vây của Gastrea.
Hình ảnh mờ ảo, nhưng đủ để người xem cảm nhận được tuyệt vọng khi đó, những người lính đầu tiên, khoác áo rách, cầm súng hoen rỉ, chiến đấu giữa hoang tàn.
Rồi thời gian trôi, từng thế hệ người kế tiếp, từ những nhóm nhỏ trở thành quân đoàn, rồi liên minh, rồi hợp nhất.
Từ đó, quân đội Đế Quốc ra đời, đặt nền móng đầu tiên cho nền văn minh nhân loại ngày nay.
Khi khúc nhạc dứt, màn hình khổng lồ biến mất, nhường chỗ cho hàng ngũ quan chức, đại diện các thế lực và quốc gia đồng minh được giới thiệu. Mỗi khi tên họ được xướng lên, một dải sáng màu riêng biệt hiện ra giữa không trung, tượng trưng cho tôn hiệu và thế lực của họ.
Sau phần nghi thức, chương trình chính thức bắt đầu.
Nhạc nền quân đội dội vang, từng tiếng trống dồn dập tựa như tiếng tim đập của cả thế giới. Đầu tiên là màn duyệt binh của Lục quân Đế Quốc.
Từng đội hình khổng lồ từ từ tiến vào đại lộ trung tâm, đội ngũ chỉnh tề đến mức không sai lệch dù chỉ nửa nhịp chân. Hàng trăm ngàn người nặng nề bước đi, mỗi bước dẫm xuống mặt đất là một cơn chấn động lan khắp quảng trường.
Sau đó là từng cỗ cơ giáp cao hơn mười mét, phủ lớp giáp Varanium ánh bạc, vai khắc quốc huy Hắc Long, di chuyển nhịp nhàng như sinh vật sống.
Mỗi lần chúng đồng loạt xoay đầu, ánh sáng từ cặp mắt cảm biến đỏ rực chiếu ra, khiến những vị khách nước ngoài trên khán đài không khỏi nổi da gà vì sợ hãi.
Phía sau là dàn pháo binh và thiết giáp khổng lồ, những khẩu pháo năng lượng cao có thể nã xa hàng ngàn kilômét, thân pháo được khắc chữ báo hiệu uy lực, nhìn qua đã khiến người ta cảm thấy áp lực. Rồi đến các đoàn xe vận tải bọc thép, mỗi chiếc đều mang cấu trúc tự tái tạo, có thể tự phục hồi vết hư tổn trong chiến đấu.
Khi lục quân rút lui, bầu không khí bỗng nhiên chuyển sang im lặng tuyệt đối. Một người hướng dẫn trên khán đài nhắc nhỏ:
“Xin mời quý vị ngẩng đầu nhìn lên.”
Cả nhóm Rentaro theo bản năng ngước nhìn và hít sâu kinh hãi.
Trên bầu trời, hơn một trăm chiếc phi cơ siêu âm đang treo lơ lửng, đứng im hoàn toàn, như bị đóng băng giữa không trung. Không tiếng gió, không tiếng động cơ, chỉ có ánh sáng mặt trời phản chiếu lên thân máy bằng hợp kim, khiến chúng như những mảnh gương đang phản lại cả bầu trời.
Đột nhiên, một chiếc trong số đó chuyển động rồi hai, rồi mười…
Chúng bắt đầu múa lượn như bầy chim sắt khổng lồ, di chuyển theo nhịp điệu nhạc nền quân khúc. Khi thì xếp thành quốc huy Đế Quốc, khi lại hóa thành hình rồng đang bay lượn.
Rồi đội hình tách ra, hàng chục chiếc bay xoắn tròn xuyên qua nhau, tạo nên những vòng khí trắng rực cháy.
Ngay sau đó, phi đội trực thăng chiến đấu, tàu bay vận tải, phi thuyền phản trọng lực, cơ giáp bay cá nhân nối tiếp nhau tiến vào không trung, chia tầng mà lượn. Bầu trời dường như trở thành một biển sao chuyển động, đầy ánh kim loại và sức mạnh.
Nhóm Rentaro chưa kịp hoàn hồn, thì mặt đất bên dưới bỗng rung lên dữ dội.
Từ trung tâm quảng trường, một dòng nước khổng lồ trào lên, không phải lũ, mà là con sông nhân tạo được thiết kế sẵn. Từng lớp nước ánh lên màu xanh lam đậm của đại dương.
Ngay sau đó, tàu chiến của Hải Quân Đế Quốc trồi lên khỏi mặt nước. Từng chiếc tàu khổng lồ lướt đi trong dòng sông rộng, lớp giáp đen ánh kim phản xạ ánh sáng rực rỡ.
Phía sau là tàu ngầm năng lượng hạt nhân, rồi đến tàu khu trục, tàu hộ vệ và hạm đội phản trọng lực lơ lửng nửa chìm nửa nổi.
Mỗi phát đại pháo bắn lên trời là một chùm sáng rực rỡ, tựa pháo hoa nhưng mang theo uy lực thật sự của chiến tranh.
Rentaro nắm chặt tay Enju, giọng trầm thấp:
“Đây… là sức mạnh thật sự của Đế Quốc.”
Và trong giây phút đó, tất cả mọi người trên khán đài, dù là dân chúng, quan khách hay đại biểu các thế lực khác, đều hiểu rõ một điều: Hôm nay, rất có thể là ngày nhân loại chính thức chứng kiến thời khắc Đế Quốc thống trị thế giới.
Hàng người bắt đầu rời đi trong sự ngỡ ngàng và kích động khó tả. Cả bầu không khí vẫn còn dư âm của tiếng nhạc, tiếng trống và hình ảnh diễu binh vừa diễn ra, khiến ai nấy đều như chưa tin mình vừa chứng kiến một sự kiện có thật.
Đoàn người di chuyển trật tự, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều có một loại ánh sáng khác – tự hào, hưng phấn và sợ hãi xen lẫn.
Từng nhóm người tản ra khắp các khu vực quanh trung tâm, những tưởng rằng buổi diễu binh là kết thúc cho chuỗi lễ kéo dài gần một tháng này.
Nhưng không, đó chỉ là khúc mở đầu cho buổi lễ thật sự. Đám đông chỉ rời đi để tìm chỗ cho những vị trí quan sát lớn hơn và một nghi thức trọng đại hơn cả đang dần đến gần.
Nhóm Rentaro không rời đi. Họ chọn ở lại, đứng trên khán đài cao nhất, nhìn toàn cảnh thành phố rực rỡ bên dưới.
Tina yên lặng dựa vào lan can, đôi mắt quét qua không trung phản chiếu sự náo động còn sót lại; Enju cầm lon nước, hít sâu bầu không khí tươi mát trên cao; Kisara ngồi lặng, lật xem những tờ tài liệu được phát từ trước, còn Rentaro thì chỉ lặng nhìn, cảm nhận một sự thay đổi mơ hồ đang tràn vào thế giới này.
Từng phút từng giây trôi qua, nhóm bắt đầu nhận ra người kéo đến không ngừng tăng lên.
Từ bốn hướng, những đoàn người nối dài đến tận chân trời, không thấy điểm dừng. Từng chiếc tàu bay, phương tiện trên không, thậm chí các phi thuyền vận chuyển từ ngoài thành, liên tục hạ xuống và lại cất cánh, đưa người đổ về thủ đô.
Chỉ trong vòng vài giờ, thành phố đã không còn chỗ đứng trống, các tầng không trung phía trên cũng bị phủ kín bởi hàng trăm khán đài lơ lửng.
Số liệu trên màn hình trung tâm dần hiện lên báo cáo đã có hơn 120 triệu nhân loại, Bán Thú Nhân, cùng Con Gái Của Hắc Long đều có mặt.
Nhưng con số này vẫn chưa dừng lại. Các hệ thống cảm ứng khu vực ghi nhận thêm khoảng 280 triệu Huyễn Thú Chủng đang tập trung vây quanh toàn bộ thủ đô, tạo thành một vòng bao khổng lồ, dày đặc đến mức nhìn từ trên cao xuống chỉ thấy một biển hỗn loạn chuyển động.
Toàn bộ thành phố, vốn được thiết kế chỉ để chứa 30 triệu cư dân, giờ đây đã không còn cách nào chứa nổi. Các hệ thống giao thông tự động ngừng hoạt động, luồng năng lượng trung tâm chuyển sang chế độ ổn định khẩn cấp.
Nếu không nhờ chất lượng hạ tầng tốt, e rằng cả thành phố đã sụp xuống chỉ vì trọng lượng khổng lồ này.
Rentaro đứng nhìn dòng người phía xa, khẽ thở ra một hơi nhẹ.
“May là chúng ta không rời đi sớm… nếu không, e rằng kẹt ngoài kia đến sáng cũng chưa chen nổi vào.”
Kisara khẽ gật đầu, mắt vẫn dõi theo những đốm sáng đỏ đen nơi đường chân trời – ánh mắt của đủ loại Huyễn Thú Chủng đang chờ đợi.
Không ai nói thêm gì nữa, chỉ lặng im nhìn đồng hồ trên khán đài đang đếm ngược.
Khi kim phút cuối cùng trùng khớp, đồng hồ toàn quốc điểm 0 giờ 0 phút.
Khoảnh khắc ấy, tiếng pháo hoa đầu tiên nổ tung trên bầu trời đêm, chói sáng đến mức mọi thứ như hóa thành ban ngày. Rồi tiếng thứ hai, thứ ba, cho đến khi hàng ngàn pháo hoa đồng loạt khai hỏa, bao phủ cả không gian như một cơn mưa ánh sáng.
Ánh sáng ấy phản chiếu lên những khán đài bay, lên lớp kim loại của phương tiện, lên mái nhà của thành phố, tạo thành một bình minh rực rỡ giữa không trung.
Sau màn pháo hoa là nghi thức trang trọng kéo dài suốt buổi sáng. Toàn bộ hệ thống phát thanh đồng loạt vang lên, giới thiệu từng mục lễ:
Trình bày lịch sử Đế Quốc từ khi hình thành đến hiện tại.
Tuyên đọc lại Tuyên ngôn Khai Quốc, bằng giọng của Bệ Hạ được ghi âm từ trước.
Giới thiệu Quốc Huy mới, được tái khắc từ hình ảnh Hắc Long bay quanh Mặt Trời màu đen, quấn quanh mây vàng đỏ.
Công bố Quốc Hiệu, Quốc Ca, Quốc Danh bằng hệ ngôn ngữ chính của Đế Quốc.
Cuối cùng là nghi thức thắp đèn cáo trời, tượng trưng cho ý chí thống nhất của tất cả.
Mỗi nghi thức đều được diễn ra chậm rãi, long trọng, kéo dài suốt nhiều giờ liền. Đến tận khi ánh mặt trời trưa chiếu rọi xuống thành phố, buổi lễ mới chính thức hoàn tất phần đầu tiên.
Trên bầu trời, quốc kỳ khổng lồ, một dải lụa trắng bạc khảm mở ra, bay dài hàng cây số, phủ kín nửa bầu trời thủ đô, báo hiệu rằng Lễ Lập Quốc vẫn chưa kết thúc, mà mới chỉ bắt đầu bước vào thời khắc thiêng liêng nhất trong lịch sử của Đế Quốc.