Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-tac-dinh-phong-tu-roger-doan-thuc-tap-sinh-bat-dau

Hải Tặc Đỉnh Phong! Từ Roger Đoàn Thực Tập Sinh Bắt Đầu

Tháng 1 14, 2026
Chương 657: Hài tử? Không phải ta a Chương 656: Ngươi chính là tương lai thế giới hi vọng, Aus
tu-chan-dai-cong-nghiep-thoi-dai

Tu Chân Đại Công Nghiệp Thời Đại

Tháng 12 13, 2025
Chương 1809: Thương thiên cuối cùng rồi sẽ lão phu (chương cuối) (2) Chương 1809: Thương thiên cuối cùng rồi sẽ lão phu (chương cuối)
dung-choc-cai-kia-rua.jpg

Đừng Chọc Cái Kia Rùa

Tháng 1 22, 2025
Chương 695. Duyên diệt Chương 694. Sợ không
su-thuong-manh-nhat-de-ton

Sử Thượng Mạnh Nhất Đế Tôn

Tháng 1 15, 2026
Chương 1099 rút ra ký ức Chương 1098 vượt qua tưởng tượng
day-hoc-gap-boi-lan-phan-hoi-vi-su-cung-khong-bac-dai.jpg

Dạy Học Gấp Bội Lần Phản Hồi: Vi Sư Cũng Không Bạc Đãi

Tháng 1 18, 2025
Chương 215. Phi thăng Chương 214. Toàn quân bị diệt!
bat-dau-sap-chet-lao-dang-khong-phai-that-su-thanh-dao-to

Bắt Đầu Sắp Chết Lão Đăng? Không Phải Thật Sự Thành Đạo Tổ !

Tháng 12 2, 2025
Chương 673: Đại La Tiên Vực chi chủ Chương 672: Gặp mặt Thiên Đế
yeu-thuat.jpg

Yêu Thuật

Tháng 2 21, 2025
Chương 41. Kết thúc Chương 40. Điên cuồng
thien-hanh-ti-thap-bo-sat-nhat-nhan-thien-ly-bat-luu-hanh

Thiên Hành Ti: Thập Bộ Sát Nhất Nhân, Thiên Lý Bất Lưu Hành

Tháng 10 29, 2025
Chương 145: Tạm thời kết thúc Chương 144: Bán nỏ
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 192: Lập quốc (9).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 192: Lập quốc (9).

Mặt trời leo cao, ánh sáng chói chang xuyên qua lớp rèm cửa kính, đánh thức Rentaro cùng những người khác đang ngủ say trong nhà.

Cả ba đêm qua bận rộn đến tận bốn giờ sáng mới trở về, vậy mà vừa chợp mắt chưa được bao lâu đã bị nắng nóng bất thường làm cho tỉnh giấc.

Rentaro mở mắt, trong đầu vẫn còn mơ màng, đưa tay che đi ánh sáng gay gắt từ bên ngoài. Kéo rèm ra, cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ vài giây.

Ánh nắng mặt trời sáng rực đến mức gần như thiêu đốt mọi thứ, bầu trời xanh nhạt không còn chút mây, khung cảnh xung quanh càng là chói lóa đến lạ thường.

Rentaro nhất thời còn tưởng mình thiếu ngủ đến sinh ảo giác. Rõ ràng đêm qua nhiệt độ vẫn hơn âm sáu độ, ra ngoài chưa tới mười phút đã có cảm giác da như đông cứng, cả ba chỉ muốn mau về nhà, cuộn tròn trong chăn cho đến khi trời sáng. Ấy vậy mà sáng hôm nay nhiệt độ lại tăng thẳng lên tới mười tám độ – một con số không tưởng chỉ sau vài tiếng.

Dù rằng khí hậu biến đổi đột ngột đến mức không có cả quá trình báo trước, kiểu thời tiết như vậy trước nay chưa từng có.

Mà điều khiến hắn càng thấy bất thường hơn chính là mặt trời hôm nay to một cách lạ thường, so với thường ngày ít nhất phải lớn hơn gấp đôi, ánh sáng của nó phản chiếu mạnh lên mọi bề mặt kim loại, khiến cả thành phố như phủ một lớp sơn trắng bạc.

Rentaro cau mày, không vội gọi Tina và Enju dậy. Hắn cầm lấy thiết bị liên kết cá nhân, mở giao diện truyền tin, bắt đầu tìm kiếm nguyên nhân biến đổi thời tiết.

Các bản tin và bài báo mới nhất hiện liên tục trên màn hình, hàng chữ cập nhật dày đặc như không ngừng tuôn ra.

Theo thông tin chính thức từ Bộ Khoa Học, Công Nghệ Và Kỹ Thuật Đế Quốc, đây là thành quả nghiên cứu mới nhất trong chương trình kiểm soát khí hậu – hệ thống “Khả Khống Nhiệt Quang Toàn Cầu”.

Nói đơn giản, Đế Quốc đã xây dựng một tấm kính khổng lồ trên tầng bình lưu, hoạt động như một thấu kính năng lượng mặt trời. Nó vừa hấp thu bức xạ để chuyển hóa thành nguồn điện cung cấp cho mặt đất, vừa có khả năng khuếch tán ánh sáng và nhiệt độ, điều chỉnh theo từng khu vực chiếu xạ.

Báo cáo cho biết, lượng nhiệt do hệ thống này tạo ra không gây hại cho người và động vật, nhưng đủ mạnh để làm tan lớp băng tuyết bao phủ các vùng đô thị, đặc biệt là khu vực trung tâm nơi sắp diễn ra Lễ Lập Quốc.

Rentaro khẽ thở dài, gác tay lên trán.

Một mặt, hắn không thể không khâm phục trình độ công nghệ của Đế Quốc; mặt khác, cảm giác bất an vẫn len lỏi trong lòng.

Bởi lẽ, một công trình đủ sức điều chỉnh ánh sáng và nhiệt độ toàn khu vực, nếu bị lạm dụng cũng có thể trở thành vũ khí hủy diệt toàn cầu.

Hắn đương nhiên không cho rằng Đế Quốc cần thứ công trình này để làm vũ khí.

Bởi vũ khí mạnh nhất của Đế Quốc từ lâu chỉ có thể là Bệ Hạ, Hắc Long Hoàng Đế, vị chúa tể mà chỉ cần ngày Ngài vẫn còn tồn tại, cả thế giới này sẽ không có bất kỳ thế lực nào có thể nhúng chạm đến Đế Quốc.

Đó không phải là niềm tin mù quáng của kẻ thần phục quyền lực, mà là niềm tin sinh ra từ thực tế.

Trong suốt bốn năm qua, hắn cùng hàng trăm triệu người khác đều tận mắt chứng kiến Đế Quốc từ đống tro tàn vươn lên, xây dựng lại nền văn minh, biến vùng đất tận thế này thành một cường quốc chân chính.

Từ thuở ban đầu, hắn còn mơ hồ, ngờ vực, thậm chí thầm chống đối, cho đến khi những cải cách, chính sách và kết quả cụ thể lần lượt hiển hiện, mọi sự kháng cự trong lòng hắn dần tan biến.

Để rồi bây giờ, khi nhìn lại, Rentaro cùng mọi người dân Đế Quốc đã không còn chút hoài nghi nào, chỉ còn sự tôn sùng và lòng tin tuyệt đối.

Nhưng chính vì vậy, hắn càng lo lắng hơn về thứ đang ẩn mình bên trong Đế Quốc. Một công trình có thể điều chỉnh ánh sáng và nhiệt độ toàn khu vực, dù được tạo ra vì mục đích tốt đẹp, vẫn là một con dao hai lưỡi.

Nếu như rơi vào tay những kẻ có dã tâm, nó có thể hủy diệt cả thành thị trong một ngày nắng duy nhất. Mà trong lòng Đế Quốc, hắn biết rõ, không thiếu kẻ có đủ trí tuệ và tham vọng để làm điều đó.

Chính cái khả năng kiểm soát bầu trời ấy khiến hắn cảm thấy bất an, như thể từ hôm nay, con người không còn ngước nhìn mặt trời, mà đang sống dưới một bàn tay có thể kéo nắng xuống bất cứ lúc nào.

Đột nhiên, tiếng nước chảy róc rách cắt ngang luồng suy nghĩ.

Rentaro theo tiếng lưu động, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngay lập tức sững người.

Khắp nơi, băng tuyết đang tan chảy thành dòng, nước tràn xuống từ mái nhà, theo từng rãnh đường và ống thoát.

Từng mảng tuyết trắng bị ánh sáng đâm xuyên, tan rã thành những giọt lấp lánh như pha lê, rồi hòa thành dòng suối nhỏ len lỏi qua từng ngóc ngách của thành phố.

Những dòng nước ấy cuốn trôi theo bụi bặm, cành khô, cả những mảnh rác vụn tích tụ suốt mùa đông, rồi đổ dồn về hệ thống cống lọc sâu dưới lòng đất.

Từ trên cao nhìn xuống, thành phố như đang chuyển mình, như một cơ thể khổng lồ vừa được gột rửa, làn da phủ lớp sương mờ sáng bóng.

Những con phố đá xám trở nên sạch trong như mới rửa, phản chiếu ánh sáng mặt trời, tạo nên một thứ hào quang ấm áp nhưng lạ lẫm.

Ngay cả không khí cũng mang mùi ẩm ướt, ngai ngái của đất và sắt, trộn lẫn hương lạnh của băng tan – một mùi vị nửa thanh khiết, nửa u ám, khiến người ta vừa thấy dễ chịu vừa thấy lạnh sống lưng.

Trong khoảnh khắc ấy, Rentaro không nói nên lời.

Cả thành phố như vừa được tắm gội, tái sinh trong thứ ánh sáng mới.

Tiếp đó, một làn gió khổng lồ bất chợt thổi từ ngoại ô vào thành phố, mang theo mùi hương nồng nàn của đất trời.

Trong luồng gió ấy, Rentaro ngửi thấy rõ mùi hoa mới nở, mùi quả chín, xen lẫn vị ngọt nhẹ của đất ẩm và thoang thoảng hơi ấm từ mặt trời đang dâng lên. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một cảm giác như thể mùa xuân và mùa thu cùng lúc ùa về.

Hắn khẽ cau mày, ngẩng đầu nhìn ra xa, những hàng cây ven đường rung rinh trong gió, từng lớp sương mỏng bị cuốn đi, để lộ ra bầu trời xanh nhạt trong suốt đến mức có thể nhìn thấy cả rìa “tấm kính mặt trời” mà Đế Quốc vừa dựng lên.

Sắc mặt Rentaro dần trở nên quỷ dị.

Lại một hiện tượng khác, lại một điều bất thường, nhưng hắn biết rõ, chỉ cần tra mạng vài giây, hắn sẽ tìm thấy câu trả lời quen thuộc.

Quả nhiên, khi hắn mở thiết bị liên kết cá nhân, hàng loạt bản tin mới vừa được đăng tải, đồng loạt ca ngợi thành quả khoa học vượt bậc của Đế Quốc.

Theo thông cáo mới nhất, đây là một phần trong “Dự án Điều Hòa Khí Quyển” do Bộ Khoa Học, Công Nghệ và Kỹ Thuật Đế Quốc khởi xướng. Dự án cho phép điều chỉnh dòng khí quyển tầng thấp, dùng các tháp phát tán ion kết hợp hệ thống tạo gió nhân tạo đặt ngoài ngoại ô, nhờ đó có thể đưa hương hoa, độ ẩm và oxy nhân tạo vào trong trung tâm thành phố.

Mục đích, như họ công bố, là cải thiện chất lượng không khí và kích thích tinh thần người dân trong thời điểm chuẩn bị cho Lễ Lập Quốc.

Rentaro thở dài, đóng giao diện thông tin lại. Hắn không nghi ngờ trình độ khoa học của Đế Quốc, nhưng một cảm giác mơ hồ vẫn lẩn khuất trong tâm trí.

Mọi sự bất thường, mọi thay đổi, dù là mặt trời phình to, khí hậu đảo chiều hay bây giờ là gió thơm nhân tạo, tất cả đều có thể được hợp lý hóa dưới danh nghĩa dự án nghiên cứu của Đế Quốc.

Và chính điều đó mới đáng sợ, như thể một bàn tay vô hình đang dùng những lời giải thích khoa học để che giấu điều gì đó sâu hơn, lớn hơn, một thứ mà chưa ai dám gọi tên.

Một cơn gió khác lại lùa qua cửa sổ, mang theo hơi ấm dễ chịu khiến hắn vô thức khẽ khép mắt lại. Khi mở ra, âm thanh ngoài phố đã đổi khác, hàng loạt robot vệ sinh bắt đầu làm việc.

Những chiếc máy hình trụ thấp chạy dọc vỉa hè, phun nước, thu gom rác và quét sạch vệt bùn còn sót lại sau khi băng tan. Xa xa, các cánh tay cơ giới trên tường nhà vươn ra rửa lớp kính ngoài, khiến toàn bộ khu dân cư dần sáng lên dưới ánh mặt trời.

Cảnh tượng đó như một nghi thức thường nhật. Âm thanh máy móc hòa cùng tiếng gió, ánh sáng phản chiếu trên mặt đường ướt loáng, tất cả báo hiệu cho một buổi sáng mới của Đế Quố.

Rentaro đứng lặng nhìn, lòng chợt thoáng qua một ý niệm mơ hồ, phải chăng bình minh hôm nay không chỉ là khởi đầu của một ngày mới, mà là khởi đầu của một kỷ nguyên khác?

. . .

Nồng đậm hương thơm của đồ ăn bay khắp các con phố, lan tỏa trong không khí ấm áp buổi sáng.

Từ những quán nhỏ ven đường cho đến các tiệm ăn lớn, mùi thịt nướng, súp nóng, bánh ngọt, hải sản, cà phê hòa lẫn lại, tạo thành một bản hòa ca hương vị khiến bất cứ ai đi qua cũng phải dừng chân hít sâu một hơi.

Sự yên tĩnh của thành phố buổi sớm giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sức sống nhộn nhịp của đô thị.

Từng dòng người nối nhau bước ra khỏi nhà, người thì đi ăn sáng, người tụ tập mua sắm, người khác chỉ thong thả dạo quanh để ngắm cảnh, tận hưởng thứ ánh sáng mới mẻ của một ngày hiếm hoi không lo âu.

Tiếng cười nói hòa cùng tiếng nhạc lễ hội vang từ các quảng trường, khiến không khí khắp nơi tràn đầy sinh khí.

Rentaro dắt tay Enju, theo sau là Kisara đang dìu Tina, cả bốn người thong thả bước xuống con phố trung tâm.

Ánh mặt trời phản chiếu lên mặt đường vừa được robot làm sạch, sáng bóng như gương, khiến cả bốn phải nheo mắt lại. Trên khuôn mặt mỗi người đều hiện rõ vẻ hào hứng và nhẹ nhõm hiếm có.

Sau nhiều tháng ngày chỉ biết đến công việc và chiến đấu, được nhìn thấy khung cảnh phồn hoa này, trong lòng ai cũng dâng lên một cảm giác vừa yên bình nhưng cũng lạ lẫm.

So với cái lạnh và tĩnh lặng của những ngày đông, thì không khí ấm áp và sôi nổi này mới là thứ mà cả bốn thật lòng muốn nhìn thấy.

Hiện tại, toàn bộ Đế Quốc đều đang trong kỳ nghỉ lễ chính thức. Ngay cả các căn cứ biên giới, nơi vốn suốt ngày khói lửa, cũng giao toàn bộ nhiệm vụ giám sát cho máy móc tự động.

Đối với Rentaro và các đồng đội trong Cảnh Vệ, chiến dịch cũng đã chính thức kết thúc từ ngày hôm qua, cho phép họ lần đầu tiên trong nhiều năm được nghỉ ngơi trọn vẹn.

Tất nhiên, nói là toàn quốc nghỉ nhưng không phải mọi hoạt động đều ngừng lại.

Các nhà hàng, siêu thị, khu vui chơi, nhà hát và quảng trường vẫn mở cửa, phục vụ người dân như thường lệ.

Điểm khác duy nhất là giờ đây không ai còn lo toan chuyện tiền bạc hay chi phí, toàn bộ chi tiêu trong kỳ lễ đều do chính phủ Đế Quốc tài trợ, như một phần chính sách khuyến khích dân chúng tận hưởng lễ hội.

Việc của mọi người trong thời gian này, như thông cáo quốc gia đã nêu, chỉ là ăn, uống, chơi, cười vui vẻ để biến những ngày lễ này thành linh hồn văn hóa của Đế Quốc.

Cứ như vậy, ngày đầu tiên của chuỗi Lễ Lập Quốc chính thức bắt đầu.

Rentaro, Enju, Tina và Kisara chọn điểm dừng đầu tiên của mình là một quán ăn nhỏ do người Việt mở, nằm nép bên góc phố rợp bóng cây, được nhiều người dân địa phương đánh giá cao.

Ngay khi vừa bước vào, mùi nước dùng phở đậm đà bốc lên khiến cả bốn vô thức hít sâu. Bát phở nóng hổi được mang ra, nước trong vắt mà lại ngọt tự nhiên, hương thơm lan tỏa của quế, hồi, gừng nướng hòa quyện với mùi thịt bò chín tái và hành lá thái nhỏ.

Sợi phở trắng mềm, vừa dai vừa mịn, khi ăn cùng miếng thịt bò thái mỏng ngập trong nước dùng, cảm giác như cả cơ thể được sưởi ấm từ bên trong.

Enju húp một ngụm, khẽ nhắm mắt lại, rồi khẽ cười:

“Nếu thế giới có tận thế nữa, thì món này đủ để khiến con người sống lại lần nữa.” Câu nói khiến cả bàn phá lên cười, ngay cả Tina cũng không kìm được bật tiếng khẽ.

Ăn xong, họ ngồi thêm một lát uống vài ly trà đá mát lạnh, vừa tán gẫu vừa nhìn dòng người tấp nập bên ngoài, trước khi quyết định di chuyển đến trung tâm mua sắm lớn nhất khu vực.

Mục tiêu lần này khá đơn giản – mua quần áo mới.

Sau thời gian dài phục vụ trong quân ngũ, trang phục của cả bốn người đều đã cũ và chật, chẳng còn cái nào vừa vặn.

Vả lại, chính phủ vừa cấp một khoản tiền riêng để khuyến khích người dân sắm sửa trong dịp lễ, nhằm kích cầu thị trường thời trang nội địa, nếu không dùng thì đúng là phí của trời.

Thế nhưng, hành trình tưởng đơn giản này lại nhanh chóng biến thành một cơn ác mộng nhỏ với Rentaro.

Ban đầu, hắn còn rất vui vẻ, đi theo cả ba, gật gù đánh giá từng bộ đồ mà họ thay, thỉnh thoảng còn thật lòng khen “hợp lắm” hay “đẹp đấy”.

Nhưng mọi thứ đổi khác khi cả ba cùng chuyển hướng sang chọn đồ cho hắn. Từ lúc nào không hay, trên tay, trên vai, thậm chí cả cổ hắn đã treo đầy túi quần áo, hộp giày, hộp phụ kiện. Từng người một đưa đồ cho hắn giữ, miệng còn cười rất tự nhiên, trong khi Rentaro dần biến thành một cái móc treo di động.

Khi ba cô gái vẫn hăng hái thử thêm bộ khác, Rentaro chỉ biết đứng dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng nhìn dòng người qua lại, lòng thầm nghĩ:

“Chắc hôm nay mình phải sống sót qua trận chiến này trước khi nghĩ đến kỳ nghỉ.”

Nhìn ba người vẫn còn tràn đầy năng lượng, Rentaro thở dài bất lực. Theo hắn dự đoán, chuyện này không thể kết thúc trong một hai giờ đâu, mà có khi đến hết buổi chiều cũng chưa xong.

Đến cuối trưa, cuộc mua sắm rốt cuộc cũng tạm dừng lại. Cả bốn người, sau khi đã mệt lử vì dạo khắp trung tâm thương mại, quyết định đi tìm thứ gì đó để ăn trưa.

Rentaro cũng tranh thủ lúc này gửi đống túi đồ chồng chất trên người cho người máy giao hàng mang về nhà.

Dòng người trên phố lúc này đông nghịt, chen chúc như lễ hội thật sự. Mọi quán ăn, dù lớn hay nhỏ, đều kín chỗ. Tiếng cười nói, tiếng ly chén chạm nhau vang rộn cả không gian.

Cuối cùng, sau khi đi loanh quanh một vòng mà vẫn chẳng tìm được bàn trống, cả nhóm đành gọi một phần gà rán gia đình rồi mang ra công viên lớn ngoại ô để dùng bữa.

Công viên này là một trong những khu sinh thái trọng điểm của Đế Quốc, nằm gần hệ thống sông suối dẫn nước từ ngoài thành vào.

Mục đích xây dựng không chỉ là nơi vui chơi, mà còn để bảo tồn tự nhiên, giảm thiểu ô nhiễm, giữ cho không khí thành phố luôn trong lành.

Tuy cách nhà của cả nhóm hơi xa, nhưng nơi đây được xem là điểm thư giãn lý tưởng nhất của khu đô thị, vừa có cây xanh, hồ nước, vườn hoa, lại vừa được bảo dưỡng sạch sẽ đến mức có thể nhìn thấy bóng mây phản chiếu trên mặt sông.

Khi cả bốn đến nơi, công viên đã đầy ắp người. Các gia đình, cặp đôi, nhóm bạn tụ tập trên bãi cỏ, trải khăn picnic, nướng thịt, cười nói vui vẻ.

Dù vậy, vì diện tích công viên rộng gần bằng cả khu hành chính, nên mỗi nhóm vẫn có một không gian riêng thoải mái.

Rentaro tìm được một khoảng cỏ ven hồ, nơi có bóng cây lớn che mát. Hắn đặt hộp giữ nhiệt xuống, mở ra, bên trong, gà rán vẫn còn bốc hơi nóng hổi, mùi hương thơm ngậy lan tỏa tức thì khiến Enju và Tina đồng loạt nuốt nước bọt.

Họ nhanh chóng ngồi xuống, chia phần rồi vừa ăn vừa trò chuyện, không khí nhẹ nhàng và gần gũi đến hiếm thấy.

Trong lúc cắn miếng gà, Kisara chậm rãi nói, giọng trầm hơn thường ngày:

“Ta đã nộp đơn xuất ngũ rồi. Từ giờ chắc sẽ xin vào Cảnh Vệ như ba người.”

Rentaro và Enju ngẩng đầu nhìn sang, không quá bất ngờ, nhưng vẫn im lặng chờ nàng nói tiếp. Kisara đặt miếng thịt xuống, ánh mắt khẽ nhìn xa xăm:

“Lúc trước ta vào quân đội cũng chỉ vì tiền. Hai quả thận của ta khi đó hỏng nặng, chi phí điều trị cao đến mức chẳng còn cách nào khác ngoài cầm súng. Giờ cơ thể đã ổn, ta cũng không muốn tiếp tục sống giữa chiến trường nữa.”

Nàng dừng lại, hít sâu một hơi, giọng nhỏ lại:

“Nhưng… nếu nói quay về làm một người bình thường thì ta cũng không thể. Nhiều năm giết chóc khiến ta chẳng còn biết thế nào là cuộc sống yên bình.”

Cả nhóm im lặng một lúc, chỉ còn tiếng gió lướt qua mặt hồ và tiếng trẻ con nô đùa ở xa xa.

Một lát sau, Rentaro cười khẽ, cố gắng phá tan không khí trầm lắng:

“Nếu vậy, gia nhập Cảnh Vệ đi là đúng rồi. Ở đây không cần phải ra chiến trường, nhưng vẫn có thể giúp giữ an toàn cho mọi người.”

Hắn vừa nói vừa lấy khăn giấy đưa cho nàng, giọng nghiêm lại: “Bất quá, cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần đi. Dù không thường xuyên đổ máu, nhưng làm Cảnh Vệ cũng không dễ dàng đâu.”

Kisara gật đầu, nở nụ cười nhẹ, nụ cười thật hiếm thấy trên gương mặt từng lạnh lùng của nàng.

Sau đó, câu chuyện của họ dần chuyển sang những đề tài nhẹ nhàng hơn. Rentaro kể lại vài nhiệm vụ bí mật của Cảnh Vệ mà hắn từng tham gia hay nghe qua.

Đây vốn là thông tin bảo mật, nhưng nghĩ đến việc Kisara sắp gia nhập, hắn cũng chỉ nói qua loa, không quá chi tiết, chỉ đủ để nàng hiểu, công việc này vừa nguy hiểm, vừa đáng tin cậy, như một sợi xích âm thầm nối liền bóng tối và ánh sáng của Đế Quốc.

Ăn uống no say xong, cả bốn người rời công viên, ghé qua khu vực hội chợ trò chơi được dựng tạm gần đó.

Trời lúc này vẫn còn sáng, mặt trời ngả vàng nhẹ trên các tòa nhà kính, khiến không khí buổi chiều mang một vẻ yên ả khác thường.

Hội chợ không lớn, chủ yếu là các trò giải trí dân gian và mini game hiện đại như bắn súng laser, ném vòng, đập chuột, phi tiêu, leo dây… cùng vài khu vui chơi thực tế ảo đơn giản.

Dù vậy, với thân thủ và phản xạ vượt xa người bình thường, nhóm Rentaro gần như phá đảo toàn bộ. Chủ quản hội chợ thấy nhóm chơi quá dễ, còn tăng max độ khó, nhưng kết quả cũng không khác gì, Rentaro và Tina giành hết giải thưởng ở trò bắn tốc độ, Kisara thắng toàn bộ chuỗi ném vòng, còn Enju thì gần như vô địch trò búa phản xạ.

Chỉ trong chưa đầy một tiếng, cả nhóm đã ôm đầy những món quà lưu niệm, từ gấu bông, vòng tay đến vé ưu đãi trò chơi, khiến người quản lý chỉ biết cười khổ lắc đầu.

Đến khi đồng hồ điểm bảy giờ tối, bầu trời đã nhuộm tím, ánh đèn phố bật sáng lung linh. Cả nhóm quay trở lại trung tâm thành phố, tìm được một quán lẩu Trung Quốc khá nổi tiếng.

Ban đầu, vì chọn nhầm cấp độ cay, nên vừa ăn cả đám vừa đỏ mặt, thè lưỡi uống nước, tiếng cười vang cả bàn. Nhưng nước lẩu lại đặc biệt thơm, đồ nhúng tươi và vừa miệng, khiến tất cả dù cay đến chảy nước mắt vẫn ăn không dừng đũa.

“Cay đến đau mà vẫn ăn tiếp, con người thật là đáng sợ!” Tina vừa nói vừa lau nước mắt, khiến cả bàn lại bật cười.

Sau bữa tối, cả bốn tiếp tục dạo phố, xem phim, ghé qua vài quầy ăn vặt.

Kẹo hồ lô, bánh chiên, kem lạnh, trà sữa… thứ gì cũng thử qua một ít, vừa đi vừa nói cười không ngớt.

Khi trở về thì đã gần nửa đêm, ánh đèn thành phố phản chiếu lên tuyết còn sót trên mái nhà, lung linh như sao. Dù thể lực của cả nhóm dư sức vui chơi tới sáng, nhưng ai cũng hiểu rằng chuỗi Lễ Lập Quốc này kéo dài hơn một tháng, nên vẫn nên giữ sức cho những ngày kế tiếp.

Sáng hôm sau, ngày thứ hai của lễ hội, Rentaro tỉnh dậy trong âm thanh mơ hồ của gió và… tiếng tuyết rơi.

Hắn kéo rèm, nhìn ra ngoài và sững lại.

Tuyết đang rơi trở lại, dày và trắng xóa, nhưng nhiệt độ lại không lạnh như thường.

Không khí mang theo hương ẩm nhẹ và ánh sáng vàng mờ của mặt trời, khiến khung cảnh trở nên vừa phi thực, vừa đẹp đến ngỡ ngàng.

Cả nhóm nhanh chóng rủ nhau ra ngoài, tham gia lễ hội xây người tuyết đang diễn ra khắp nơi.

Trên quảng trường, dọc đường phố, trong sân mỗi nhà, đủ kiểu tượng tuyết mọc lên như một rừng sáng tạo.

Có những nhân vật hoạt hình nổi tiếng, đám động vật hoang dã, triển lãm chiến xa, robot, thậm chí có cả những tượng người thật được tạc tinh xảo đến mức như thiếu nữ anime vừa bước ra từ màn hình.

Tiếng cười vang vọng khắp nơi, trẻ con chạy đuổi nhau ném cầu tuyết, người lớn chụp hình, còn những người già chỉ ngồi trên ghế dài nhìn khung cảnh ấy, mỉm cười yên bình.

Dưới bầu trời phủ tuyết mềm và ánh nắng vàng nhạt phản chiếu trên mặt băng, Rentaro chợt nhận ra, đã rất lâu rồi, thế giới này mới lại thật sự bình yên đến vậy.

Ngày thứ ba là lễ hội thể thao mạo hiểm, từ trượt tuyết, chạy bộ, lướt ván, trượt băng cho đến leo núi. Nhóm Rentaro có người tham gia, có người chỉ đi cổ vũ, nhưng ai nấy đều vui vẻ, hòa vào bầu không khí sôi động và tiếng reo hò khắp nơi.

Những ngọn núi nhân tạo phủ tuyết được dựng ngay trong thành phố, các đường trượt dài nối từ tầng cao xuống mặt đất, những cỗ xe lướt băng phản lực vẽ nên từng dải sáng rực rỡ trên nền tuyết trắng. Rentaro cùng Enju tham gia trượt tuyết đôi, trong khi Kisara và Tina chọn thi leo tường băng. Không ai tranh thắng thua, chỉ là tận hưởng cảm giác vận động sau nhiều ngày thư giãn.

Ngày thứ tư là lễ hội câu cá, một hoạt động thú vị kết hợp giữa thi tài và dã ngoại. Các hồ nhân tạo được mở ra khắp các công viên, những người tham gia được cấp dụng cụ câu, bếp nấu và nguyên liệu phụ.

Vừa câu cá vừa chế biến ngay tại chỗ, mùi thức ăn nướng tỏa ra khắp khu vực, khiến ai đi ngang qua cũng phải dừng lại.

Enju câu được con nhỏ nhất, nhưng lại làm món ngon nhất, khiến ai cũng phải công nhận. Cả nhóm ngồi quanh bếp nướng, nhìn khói bay lên giữa làn gió mát, cảm giác bình dị mà hiếm khi có được.

Ngày thứ năm là lễ hội té nước, đi kèm với phong tục dọn rửa nhà cửa, tẩy uế, chuẩn bị cho ngày đầu tiên của năm mới, tức ngày thứ sáu.

Từ sáng sớm, khắp các khu phố đều vang tiếng nước vỗ, trẻ con đùa nghịch, người lớn mang chậu ra trước cửa hắt nước tượng trưng cho việc xua tan điều xấu cũ.

Rentaro cũng bị kéo ra giữa phố, bị Enju hất cho ướt từ đầu đến chân, Tina cười đến gập cả người. Những ngôi nhà, ban công, đường phố đều sáng bóng như mới, đâu đâu cũng là tiếng cười rộn ràng.

Sang ngày thứ sáu, thành phố bước vào lễ hội ánh sáng, khắp nơi đều tắt đèn điện, thay vào đó là hàng triệu chiếc đèn năng lượng và đèn lồng bay được thắp sáng cùng lúc. Ánh sáng mờ vàng của hàng triệu ngọn đèn hòa lẫn với tuyết trắng, phản chiếu lên trời tạo thành dải ngân hà rực rỡ.

Người dân cùng nhau viết ước nguyện, thả lên bầu trời, tin rằng nếu đèn còn sáng đến bình minh, điều ước ấy sẽ thành sự thật.

Tina và Enju cũng làm một chiếc, Kisara cẩn thận treo thêm hoa giấy, Rentaro cùng cả ba người đứng dưới ánh sáng đèn, cảm thấy bầu không khí này như khiến tận thế năm xưa trở thành chuyện đã xa lắm rồi.

Ngày thứ bảy tiếp nối bằng lễ hội nghệ thuật, nơi mọi người cùng nhau biểu diễn, vẽ tranh, trưng bày điêu khắc và âm nhạc.

Những con phố hóa thành sân khấu, từng bản nhạc được phát vang khắp quảng trường. Kisara trổ tài múa kiếm, Tina hỗ trợ bằng ánh sáng năng lượng, Enju phụ trách âm thanh, còn Rentaro chỉ đứng cười nhìn cả ba phối hợp.

Ngày thứ tám là lễ hội ẩm thực, mọi người tự nấu món của vùng mình rồi chia sẻ miễn phí cho người khác. Cả nhóm cùng tham gia khu bếp mở, Kisara làm sushi, Enju làm bánh crepe, Tina thì thử món hầm kiểu tây nhưng vô tình khiến nồi bốc cháy, khói bốc lên như pháo hoa giữa tiếng cười vang.

Rentaro ngồi một góc pha trà hoa, cho cả ba đang loay hoay bên bếp rồi mỉm cười, cảm giác như thế giới này thật sự đã tìm lại được sự sống.

Đến ngày thứ chín, khắp nơi bắt đầu lễ hội văn hóa cổ truyền, người dân mặc lại những trang phục cổ xưa của từng vùng, từng dân tộc. Trên phố là những đoàn người mặc kimono, áo dài, y phục chiến binh, áo giáp cổ, thậm chí có cả học sinh và kỹ sư mặc đồng phục cổ điển đi diễu hành.

Cả nhóm cũng hòa vào dòng người, Tina mặc hanbok, Enju mặc váy yukata, Kisara chọn áo dài trắng, còn Rentaro chỉ mặc sơ mi đen đơn giản, vậy mà lại hòa hợp đến kỳ lạ. Tiếng nhạc cổ vang khắp quảng trường, mùi hoa lan và khói trầm thoang thoảng, khiến thành phố như bước ra từ quá khứ đã được tái sinh.

Cứ thế, từng ngày trôi qua trong rộn ràng và yên bình. Từ ngày thứ mười trở đi, lễ hội vẫn còn kéo dài, mỗi khu vực lại tổ chức các sự kiện riêng: có nơi thi khinh khí cầu, nơi thi múa rồng, nơi tổ chức đua thuyền trên băng. Tất cả đều hướng về một mục đích, kỷ niệm sự hồi sinh của thế giới và chào mừng kỷ nguyên mà nhân loại không còn sợ hãi bóng tối nữa.

Và khi ánh sáng pháo hoa cuối cùng bừng lên trên bầu trời đêm, Rentaro ngẩng nhìn, thầm nghĩ:

“Nếu có thể, ta hy vọng lễ hội này… sẽ không bao giờ kết thúc.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

lan-lon-hong-vu-lam-ca-uop-muoi
Lăn Lộn Hồng Vũ Làm Cá Ướp Muối
Tháng 1 6, 2026
long-chau-ta-xuyen-viet-thanh-son-goku.jpg
Long Châu: Ta Xuyên Việt Thành Son Goku
Tháng 2 6, 2025
kinh-doanh-nha-tro-tu-nhan-bat-dau-tiep-dai-vo-tong
Kinh Doanh Nhà Trọ Tư Nhân, Bắt Đầu Tiếp Đãi Võ Tòng
Tháng 10 11, 2025
hoa-ngu-cuoi-ben-trong-hi-giao-hoa-kich-hoat-hoang-kim-muc-tu
Hoa Ngu: Cưới Bên Trong Hí Giáo Hoa, Kích Hoạt Hoàng Kim Mục Từ
Tháng 10 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved