Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cat-xuat-ca-thong-thien-dai-dao.jpg

Cật Xuất Cá Thông Thiên Đại Đạo

Tháng 2 23, 2025
Chương 174. Nổ Chương 173. Họa thủy đông dẫn
tren-tram-tien-dai-nguoi-nao-linh-dai-phuong-thon-quan-mon-de-tu.jpg

Trên Trảm Tiên Đài Người Nào? Linh Đài Phương Thốn Quan Môn Đệ Tử

Tháng 1 8, 2026
Chương 354: Thời không chi đạo Chương 353: Như thế nào thật giả
hong-hoang-trong-sinh-nhat-khi-tien-vung-vang-tu-hanh.jpg

Hồng Hoang: Trọng Sinh Nhất Khí Tiên, Vững Vàng Tu Hành

Tháng 1 7, 2026
Chương 199: Thất Bảo Diệu Thụ rơi chư bảo, huyết tế Ngũ Giới chui vô hình (2) Chương 199: Thất Bảo Diệu Thụ rơi chư bảo, huyết tế Ngũ Giới chui vô hình (1)
ta-bao-binh-uc-trieu-quet-ngang-chu-thien-van-gioi

Ta Bạo Binh Ức Triệu Quét Ngang Chư Thiên Vạn Giới!

Tháng 10 27, 2025
Chương 565: Chương cuối chi chiến (hết) Chương 564: Chương cuối chi chiến (bốn)
ta-naruto-bat-dau-chu-linh-namikaze-minato

Ta, Naruto, Bắt Đầu Chú Linh Namikaze Minato!

Tháng mười một 2, 2025
Truyện Cùng Tác Giả Chương 173: Đại kết cục! - FULL
nguoi-trong-bung-me-ben-canh-nu-de-muon-dem-ta-dap-ra-ngoai.jpg

Người Trong Bụng Mẹ, Bên Cạnh Nữ Đế Muốn Đem Ta Đạp Ra Ngoài

Tháng 1 1, 2026
Chương 712: Oanh Chương 711: Tinh Thần Chi Lực
bat-dau-nu-than-do-luc-ta-co-the-trieu-hoan-ngan-van-tu-si

Bắt Đầu Nữ Thần Đồ Lục, Ta Có Thể Triệu Hoán Ngàn Vạn Tử Sĩ

Tháng 12 6, 2025
Chương 191 Chiến hạm hoành đại dương, son phấn đầy thâm cung ( Đại kết cục ) Chương 190 Đầu hàng vô điều kiện
gia-toc-quat-khoi-tu-lam-gia-gia-bat-dau

Gia Tộc Quật Khởi: Từ Làm Gia Gia Bắt Đầu

Tháng 12 16, 2025
Chương 1161: mới giới vực (3) Chương 1161: mới giới vực (2)
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 191: Lập quốc (8).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 191: Lập quốc (8).

Trời đông rơi tuyết, phủ trắng xóa toàn bộ thành thị.

Hôm nay là ngày cuối cùng trước khi bắt đầu chuỗi Lễ Lập Quốc, thế nhưng tại cái này nên tràn đầy nhộn nhịp thời điểm, trên đường lại không có lấy một bóng người.

Tất cả cửa hàng, công ty, nhà máy,… đều đã đóng cửa, chỉ còn ánh đèn đường hiu hắt cùng ánh sáng mờ nhạt từ những ngôi nhà le lói giữa màn tuyết trắng, như để nhắc rằng nơi đây vẫn có người sinh sống, chứ không phải một thành phố bị bỏ hoang.

Điều này cũng dễ hiểu thôi. Dưới cái lạnh gần âm sáu mươi độ, đừng nói là nhân loại, ngay cả Bán Thú Nhân hay Huyễn Thú Chủng cũng chỉ muốn co ro trong nhà, căn bản không ai dám ra ngoài.

Đây chính là một trong di chứng mà Hắc Long Hoàng Đế để lại từ mấy năm trước, cho đến nay vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan.

Hơn thế, khí hậu thậm chí lại ngày càng trở nên quái đản, toàn bộ sông ngòi và biển cả đều đã đóng băng, trong khi tảng băng tại hai cực lại liên tục tan chảy, một nghịch lý mà đến các nhà khí tượng học của Đế Quốc cũng không thể giải thích.

Cũng vì vậy, trong thời tiết khắc nghiệt như thế này, những ai còn có thể ra ngoài hoạt động tất nhiên đều không phải người bình thường.

Rời khỏi khu đô thị vệ tinh một khoản không xa, là đến khu thành phố cũ.

Nơi đây từng là trung tâm sinh hoạt sầm uất của vùng phía đông, nhưng đã nhiều năm chìm trong sự chiếm đóng của Gastrea, bị hủy hoại đến mức gần như không thể phục hồi.

Khi Đế Quốc tái chiếm lại được khu vực này, mức độ ô nhiễm của virus và xuống cấp đã quá cao, hầu hết nhà cửa đều sụp đổ hoặc bị ăn mòn đến tận khung, không còn khả năng tái thiết.

Những công trình từng là khu thương mại, trung tâm hành chính hay khu dân cư, giờ chỉ còn là dãy tường đổ nát bị tuyết phủ trắng, xen lẫn mùi khét đặc của hóa chất và sắt rỉ.

Mỗi bước chân trên mặt đất đều phát ra âm thanh khô giòn, như giẫm lên xác thép mục. Không khí nơi đây nặng và đặc quánh, chứa đầy bụi kim loại và hơi độc, đến mức ngay cả thiết bị đo của quân đội Đế Quốc cũng liên tục cảnh báo vượt ngưỡng an toàn.

Ban đầu, Đế Quốc từng có kế hoạch làm sạch toàn bộ khu vực, nhưng quá trình xử lý phức tạp đến mức mỗi mét vuông cần hàng chục nhân công và cả tấn hóa chất khử độc, chi phí vượt xa cả việc xây dựng một thành phố mới.

Bởi vậy, cuối cùng chính quyền quyết định để mặc nó bị phá hủy tự nhiên, chỉ làm sạch dần từng khu, rồi tiêu hủy từng phần khi cần thiết.

Cũng từ đó, khu vực này dần trở thành nơi tụ họp của những thành phần ngoài vòng pháp luật. Ban đầu là vài kẻ trốn truy nã, vài người vô gia cư, sau là dòng người di cư không được công nhận, rồi các nhóm buôn lậu, sát thủ,… tất cả tụ về đây như bị hút bởi bóng tối.

Dù Đế Quốc nhiều lần phái cảnh sát hoặc quân đội tới trấn áp, chỉ cần vài ngày sau, chúng lại mọc lên như nấm, thậm chí còn tổ chức thành các cộng đồng riêng, có quy luật, có lãnh địa, có cả hệ thống bảo kê.

Đương nhiên, nếu thật sự muốn, Đế Quốc hoàn toàn có thể xóa sạch những khu vực như vậy, nhưng Ame không làm vậy.

Thay vào đó, nơi đây được giữ lại như một chiến trường ngầm, một khu vực huấn luyện thực chiến cho các binh đoàn đặc nhiệm hoặc nơi để thử nghiệm vũ khí, công nghệ giám sát và tâm lý đám đông.

Cái gọi là “trật tự ngầm” này không chỉ bị dung túng, mà được kiểm soát chặt chẽ, như một bức tranh phản chiếu của xã hội trên mặt đất.

Tại những khu vực như vậy, mọi thứ bị cấm trong Đế Quốc đều có thể tìm thấy: từ chợ đen, khu đèn đỏ, sòng bạc, đến các tổ chức sát thủ, giáo phái tà đạo, băng đảng xã hội đen, thợ săn phi phép hay cả những phòng thí nghiệm ẩn của giới tội phạm sinh học.

Chúng tồn tại song song với thế giới trên kia, một phần bóng tối của nền văn minh mới, nơi mọi mặt trái, dục vọng và tội lỗi của nhân loại bị dồn nén và phóng thích cùng lúc.

Ở đây, đạo đức không còn tồn tại, chỉ có lợi ích và sinh tồn.

Thế nên, khi bước qua ranh giới giữa khu đô thị vệ tinh sáng đèn và khu thành phố cũ, người ta không chỉ đi qua không gian, mà là bước sang một thế giới khác – thế giới mà Đế Quốc cố tình để lại, như một tấm gương phản chiếu chính mình.

Tuy nhiên, giống như ngày xưa khi hoàng đế đăng cơ ban ân xá thiên hạ, thời khắc Đế Quốc sắp chính thức ra đời cũng gắn với một nghi thức khác: thanh tẩy những mảnh tối trong lòng thành.

Dưới bầu trời đêm đông lạnh buốt, Cảnh Vệ Đế Quốc hiện lên như một cỗ máy trật tự, đảm nhiệm chức trách cao nhất – dọn sạch các địa bàn bất hợp pháp để nhường chỗ cho lễ nghi.

Từng khu vực bị phong tỏa, từng sinh mệnh bị phát hiện lập tức bị bắt hoặc tiêu diệt. Không có ngoại lệ, không có khoan nhượng.

Giữa phế tích của khu thành cũ, một đoàn người di chuyển lặng lẽ theo đội hình được AI hỗ trợ tác chiến nhắc nhở.

Trước màn hình điều khiển, nguồn dữ liệu từ đám drone hình côn trùng siêu nhỏ và cảm biến cố định hiển thị các khung cảnh khác nhau. Tina ngồi tại trung tâm chỉ huy, ánh mắt lạnh, giọng đều đặn và rõ ràng truyền qua kênh liên lạc:

“Các tiểu đội chú ý! Mục tiêu số 6 sắp vào vị trí. Mục tiêu số 8 và số 2 xác nhận đã vào vị trí.” Thiếu nữ theo dõi thêm mấy giây, rồi tiếp tục ra lệnh: “Mục tiêu số 4 phát hiện hành vi thù địch, lập tức tiêu diệt.”

Lệnh của Tina được chuyển đi ngay lập tức. Từ các đầu mối chiến trường, tiếng đáp nhận vang lên ngắn gọn. Enju, ở một trạm chỉ huy phụ, nhận lệnh và thực hiện luôn mệnh lệnh phong tỏa:

“Đã nhận! Tiểu đội số 4 lập tức phong tỏa khu D3 và D4, chặn toàn bộ lối rút, vô hiệu hóa liên lạc khu vực.”

Các đội tại chỗ tăng tốc triển khai, rào chắn cơ động và bẫy điện từ được đặt ngay ngắn tại các ngõ hẹp.

Tina tiếp tục chỉ huy từ trung tâm. Khi Rentaro báo cáo tại đầu mối tiền phương, Tina phân công tiếp:

“Tiểu đội số 3, tiến hành tiêu diệt mục tiêu số 11, kiểm tra hai cánh cửa phía bắc và báo cáo trạng thái sau khi hoàn tất.”

“Đã nhận!”

Rentaro đáp lời, rồi chia thành tiểu đội hành tiến theo đội hình nhỏ, vừa quét cảm biến vừa kiểm tra từng căn nhà mục nát.

Các báo cáo hiện về liên tục trên màn hình. Một tín hiệu thông báo đường hầm thoát ở khu A2 đã bị phong tỏa, Tina lông mày hơi nhíu, ngay lập tức hạ lệnh: “Giữ vững vị trí, chờ các đội quanh khu vực A2 xác minh mối nguy hiểm. Nếu phát hiện dấu hiệu hậu dịch, kêu gọi đội xử lý sinh hóa.”

Một lúc sau, tin từ các đội tại C6 và C8 gửi về rằng hai khu đã hoàn tất tiêu diệt mục tiêu, Tina lập tức chỉ đạo: “Cử đội kỹ thuật xử lý hiện trường và niêm phong vật chứng. Đánh dấu, mã hóa dữ liệu và chuyển về kho lưu trữ.”

Khi các điểm then chốt được bịt kín và mối đe dọa chính bị khống chế, Tina ra lệnh kế tiếp: “Chuẩn bị tổng tiến công! Tiểu đội số 1, tiểu đội số 2 và trung đội 7 vào vị trí. Sau năm phút, đồng loạt xuất kích.”

Tiếng đáp “Đã rõ!” vang lên từ các đơn vị, đội hình lập tức được tăng tốc, hệ thống chiếu sáng hồng ngoại bật, lưới cảm biến khóa mục tiêu cuối cùng.

. . .

Rentaro cùng cấp dưới trong tiểu đội chạy như những bóng ma lướt qua phế tích. Dưới sự trợ lực của trang phục Cảnh Vệ Đế Quốc, bọn họ thậm chí không để lại lấy một dấu chân trên nền tuyết.

Cảm nhận từng luồng gió lạnh không ngừng quất vào mặt, cùng với việc trang phục trên người tự động điều chỉnh nhiệt độ và ma sát, hắn không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu bản thân cảm khái trước sức mạnh quân lực của Đế Quốc.

Này cũng là lý do khiến hắn chưa bao giờ lo ngại việc cải tạo cơ thể có thể bị ai đó đặt bẫy. Dù sao, riêng bộ trang phục chiến đấu chuyên dụng trên người hắn, chỉ tính phần gia trì sức mạnh đã vượt hơn mười tấn. Mà đây còn là phiên bản dành cho đội trưởng chuyên môn về thương lượng và bảo vệ, không thiên về chiến đấu.

Còn như Enju, bộ của em ấy thuộc dạng chuyên dụng cho cận chiến, cường hóa toàn diện hơn nhiều.

Riêng lực đá đã vượt quá ba mươi tấn, sức bật hơn ngàn mét, lại còn đi kèm vô số tính năng hỗ trợ khác như khiên năng lượng tầm gần, bộ phóng bom mini, áo choàng sương mù, kính hỗ trợ tác chiến,…

Thế nhưng, khi nghĩ đến bộ trang bị Tina, Rentaro vẫn không tránh khỏi một chút tham lam và ghen tị thật sự.

Bộ của cô bé gia trì thể lực chỉ khoảng hai mươi tấn, nhưng công năng thì nhiều đến mức đáng sợ. Hầu như mọi trang bị bọn hắn có, nàng đều có, thậm chí ở cấp độ cao hơn vài lần.

Hệ thống liên kết chỉ huy, điều khiển cơ giới tác chiến, tàng hình quang học, phòng ngự tập thể, bệ phóng đạn pháo,… tất cả đều được tích hợp trong đó.

Có thể nói, nếu trang phục của Enju và hắn được xem như công cụ phục vụ chiến đấu, thì thứ của Tina chính là trung khu điều khiển của cả chiến trường.

Mỗi khi nghĩ đến chuyện đó, Rentaro chỉ có thể thở dài cảm khái, vừa ngưỡng mộ, vừa thừa nhận rằng, khi em ấy kết hợp cùng bộ trang bị đó, chức vụ Đoàn Trưởng chỉ huy Cảnh Vệ Đế Quốc quả thật là danh xứng với thực.

“Keng!!”

Âm thanh sắt thép va chạm vang lên đột ngột giữa màn đêm yên tĩnh, khiến toàn bộ tiểu đội Rentaro lập tức giật mình cảnh giác.

Trong tích tắc, mọi người tản ra, cảm biến được kích hoạt tối đa, các bộ khuếch đại âm thanh bắt đầu quét toàn bộ khu vực. Tiếng kim loại lại vang lên lần nữa, lần này nghe rõ ràng hơn, từ bên dưới mặt đất.

Cả đội nhìn nhau, ánh mắt đều lộ vẻ nghi ngờ. Theo dữ liệu chiến trường, phía dưới khu vực này chỉ có hệ thống cống ngầm và tàu điện cũ, nhưng chúng đã được Đế Quốc phong tỏa và chôn lấp hoàn toàn từ lâu.

Vậy mà giờ lại có tiếng di chuyển vọng lên, điều này chỉ có thể chứng minh tồn tại một đường hầm mới, không nằm trong dự đoán cũng như bản đồ chiến thuật.

Rentaro lập tức mở kênh liên lạc, báo cáo tình hình lên Tina, rồi ra lệnh cho tiểu đội chia làm hai tổ tìm kiếm lối vào.

Bọn hắn nhanh chóng quét qua khu vực quanh bán kính 500 mét, âm thanh từ dưới đất mỗi lúc một xa dần, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ cửa hầm hay điểm sụt nào.

Không còn lựa chọn, Rentaro ra quyết định.

Một đội viên tiến lên, chuyên môn là bạo phá và xử lý vật nổ. Sau khi dò tìm địa tầng bằng cảm ứng trọng lực và quét cấu trúc, hắn chọn ra một vị trí cách âm mạnh, nơi có khoảng rỗng bên dưới.

“Xác nhận có không gian rỗng, đặt thuốc nổ.”

Chỉ vài chục giây sau, kíp nổ được kích hoạt.

Tiếng “Ầm!” vang lên, mặt đất nứt toạc, một hố tròn rộng hơn một mét xuất hiện ngay trước mặt họ, sâu đến mấy chục mét, bụi đất và mảnh đá bắn tung lên, rơi xuống như cơn mưa nhỏ.

Rentaro phất tay ra hiệu, triển khai lá chắn năng lượng hình lục giác bao quanh cả đội để ngăn mảnh vỡ, sau đó chính hắn là người đầu tiên nhảy xuống.

Không khí bên dưới ẩm và ngột ngạt, có mùi kim loại và đất ẩm trộn lẫn.

Đèn chiến thuật bật lên, soi sáng một lối đi giống như hầm khai thác kiểu cũ, hẹp, thấp và dường như mới được đào chưa lâu.

Các bức tường xung quanh còn in rõ vết xẻ của công cụ cơ giới, đất đá chưa kịp cố định.

AI hỗ trợ tác chiến nhanh chóng quét qua địa chất và trả kết quả lên kính hiển thị trước mắt hắn:

“Cấu trúc đường hầm không khớp với bản đồ cũ. Vật liệu đất bị dịch chuyển mới trong vòng 20 đến 30 ngày gần đây.

Kết luận: Đường hầm được đào thủ công hoặc bán cơ giới, thời gian thi công trong tháng này.”

Rentaro khẽ nhíu mày, ánh mắt trầm xuống. Hắn không vội kết luận tình huống. Trong tác chiến, việc hấp tấp suy đoán khi chưa đủ dữ liệu là điều cấm kỵ.

Một đội viên khác lập tức tiến lên. Hắn mở hộp chứa ở hông, phóng ra một đàn nhện máy trinh sát cỡ nhỏ, mỗi con chỉ to bằng lòng bàn tay, tám chân kim loại bám chặt lên vách đá. Từng con nhanh chóng tản đi theo nhiều hướng, quét bằng tia hồng ngoại và truyền hình ảnh về trung tâm.

Chỉ trong vài phút, toàn bộ cấu trúc đường hầm đã hiện ra trên bản đồ ba chiều trong màn hình chiến thuật của Rentaro. Cả đội lặng người.

Cấu trúc này phức tạp đến mức giống như một tổ kiến khổng lồ, vô số đường ngách chằng chịt, giao nhau theo từng tầng, giữa đó còn xen lẫn hàng loạt gian phòng phụ có chức năng khác nhau: nơi nghỉ, kho chứa, khu cơ khí, cả hệ thống thông gió và năng lượng trạm.

Theo dữ liệu AI phân tích, đường hầm đã tồn tại một thời gian dài, nhưng phần tường phía trong lại mới được đào mở rộng thêm gần đây, có dấu vết rõ ràng của công cụ cơ giới hiện đại.

Ở bên ngoài, Tina vẫn đang theo dõi diễn biến qua trung tâm chỉ huy. Nhận thấy dữ liệu hình ảnh gửi về, nàng lập tức mở kho dữ liệu Đế Quốc và truy vấn toàn bộ lịch sử khu vực. Chỉ vài giây sau, kết quả xuất hiện.

Theo hồ sơ cũ, nơi này từng là khu trú ẩn của một bộ phận dân cư sống quanh vùng ngoại vi thành phố, được xây dựng trong những năm đầu của tận thế. Họ sống khép kín dưới lòng đất suốt gần sáu năm, tận dụng hệ thống thông khí và nguồn nước ngầm để sinh tồn.

Thế nhưng, dù có cố gắng bao nhiêu, vận mệnh của họ vẫn không tránh khỏi thảm kịch, khu trú ẩn bị một con Gastrea đang đào đất phát hiện và tiêu diệt toàn bộ.

Số ít người sống sót sau đó được Đế Quốc tiếp nhận và trong các báo cáo lúc bấy giờ, khu vực này đã được niêm phong, đồng thời lắp kín bằng vật liệu có chứa mảnh nhỏ Varanium để ngăn Gastrea từ lòng đất trồi lên.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn trái ngược.

Đường hầm không những vẫn tồn tại nguyên vẹn, mà còn có dấu hiệu được duy trì và mở rộng liên tục trong những tháng gần đây.

Tina lặng im vài giây, rồi nói khẽ qua kênh liên lạc, giọng trầm xuống:

“Nếu dữ liệu không sai thì có người trong Đế Quốc cố tình giữ lại nơi này.”

Nàng không nói thêm, nhưng cả đội đều hiểu. Việc một khu vực bị niêm phong vẫn tồn tại và được đào sâu thêm, có nghĩa là bên trong hệ thống Đế Quốc đã có kẻ thao túng hoặc ít nhất đang che giấu điều gì đó rất lớn.

Tina lập tức đem toàn bộ tình huống thu được báo lên cấp trên, đồng thời giữ nguyên mệnh lệnh: chiến dịch tiếp tục tiến hành.

Phía dưới, Rentaro cùng tiểu đội men theo đường hầm đào mới. Càng bò sâu, không khí càng nặng, lẫn mùi tro và máu khô. Chẳng mấy chốc, bọn hắn phát hiện ra chủ nhân thật sự của nơi này.

Trong một căn hầm rộng, ánh sáng chập chờn từ hàng trăm ngọn nến phản chiếu lên vách đá, tạo thành một màu đỏ như máu.

Ở giữa, một đám người mặc áo choàng đen, trên thân vẽ hoa văn ác long đỏ ngầu đang gào thét, đồng loạt quỳ gối trước một pho tượng rồng bằng đá đen.

Gương mặt họ đầy cuồng tín và thành kính, miệng không ngừng lẩm bẩm những câu nguyện lạ, như đang cầu xin một linh hồn cổ xưa trỗi dậy.

Rentaro vừa nhìn, liền nhận ra bọn chúng là tà giáo đồ, hơn nữa còn là tín đồ của Sùng Long Giáo, cái tên mà ai trong Đế Quốc cũng từng nghe qua, một giáo phái bị liệt vào danh sách đen lâu năm, nổi tiếng vì những nghi thức điên cuồng và tàn bạo.

Trong thời đại tận thế, tín ngưỡng là thứ vừa mong manh, vừa dễ nảy sinh nhất. Khi xã hội sụp đổ, con người mất đi chỗ dựa, thì niềm tin trở thành thứ duy nhất giúp họ bấu víu.

Trước khi Đế Quốc ra đời, không biết bao nhiêu tôn giáo mới sinh ra rồi lại tự hủy diệt. Nhưng từ khi Hắc Long Hoàng Đế xuất hiện, khi nhân loại tận mắt chứng kiến một sinh vật vượt khỏi giới hạn thần thánh tồn tại, niềm tin của họ đã có hình dạng rõ ràng – một vị thần thật sự bằng xương bằng thịt.

Điều đó khiến vô số người tôn sùng Bệ Hạ như đấng toàn năng, người đại diện cho sức mạnh tuyệt đối và sự hủy diệt vô hạn.

Và từ đó, hàng loạt tôn giáo mới lấy Bệ Hạ làm trung tâm mọc lên như nấm.

Rentaro tuy không tin đạo, nhưng hắn đã nghe nhiều lời nhắc và câu chuyện liên quan. Trong số đó, hai giáo phái có ảnh hưởng mạnh nhất là Thần Long Giáo và Thiên Thần Giáo.

Cả hai tuy chưa được Đế Quốc chính thức công nhận là quốc giáo, nhưng gần như toàn bộ dân chúng Đế Quốc đều là tín đồ hoặc ít nhất có liên hệ với họ.

Giáo lý của hai phái này cũng không khác gì luật pháp Đế Quốc, chỉ thay đổi hình thức diễn đạt. Cả hai đều giảng dạy về trật tự, lòng trung thành và hướng thiện, coi việc phụng sự Đế Quốc là cách tôn thờ thần linh.

Sự khác biệt chỉ nằm ở văn hóa cội nguồn: Thần Long Giáo thiên về tư tưởng phương Đông, nhấn mạnh hài hòa và tuần hoàn; còn Thiên Thần Giáo lại mang nặng ảnh hưởng phương Tây, hướng về công lý và ánh sáng.

Tuy nhiên, bên cạnh đó, vẫn tồn tại một số giáo phái bị coi là tà giáo, tiêu biểu chính là Sùng Long Giáo, nhóm mà Rentaro đang đối mặt.

Giáo nghĩa của chúng cho rằng nhân loại vốn sinh ra để làm nô lệ cho loài rồng, cần tự nguyện hiến dâng tất cả từ con cái, của cải cho đến chính sinh mệnh để phục vụ Long Tộc.

Chúng không chỉ xem Hắc Long Hoàng Đế là vị thần bảo hộ mà là vị vua tối cao của muôn loài, rằng mọi sinh linh trên thế giới đều phải cúi đầu trước Ngài. Mà còn tôn sùng tất cả Huyễn Thú Chủng mang dòng máu của loài rồng.

Không chỉ Sùng Long Giáo, còn có những tông phái cực đoan khác như Ác Ma Giáo, tuyên bố rằng Bệ Hạ chính là Ác Ma Vương hủy diệt thế giới, còn Con Gái Của Ác Long là sứ đồ của diệt vong, phải thiêu sống nàng để thế giới được cứu rỗi.

Những tôn giáo như thế, dưới thời Đế Quốc, đều đang bị quét sạch từ lâu.

Thế nhưng, việc chúng vẫn còn tồn tại, thậm chí đào sâu ẩn nấp dưới lòng thành phố, cho thấy đâu đó trong bộ máy Đế Quốc có kẻ đang dung túng cho chúng.

Ở trung tâm chỉ huy, Tina nhìn dữ liệu truyền về, ánh mắt dần lạnh lại.

Nàng hiểu, vụ việc này không còn là hành động của một nhóm tà đạo nhỏ, mà có thể là đầu mối của một âm mưu lớn hơn nhiều, ngay trong lòng Đế Quốc.

Tina lập tức phát lệnh qua kênh chỉ huy, giọng bình tĩnh nhưng cứng rắn: “Toàn bộ đội hình, bắt sống mục tiêu. Không được tự ý tiêu diệt.”

Mệnh lệnh vừa dứt, Rentaro và tiểu đội lập tức triển khai bao vây. Thế nhưng, chỉ vài giây sau, toàn bộ chiến trường bỗng trở nên hỗn loạn.

Tiếng gầm trầm đục vang lên từ sâu trong các đường hầm phụ, đất đá rung chuyển, và một bóng đen khổng lồ lao ra từ lối rẽ – một con Gastrea cấp I.

Không chỉ một. Từng con, từng con nối tiếp nhau trườn ra từ trong bóng tối, ánh mắt đỏ rực phản chiếu ánh đèn của tiểu đội. Cả đội lập tức chuyển sang thế phòng thủ, nhưng điều khiến tất cả sửng sốt đến cực độ không phải là sự xuất hiện của chúng, mà là cách chúng hành động.

Đám tà giáo đồ đứng yên giữa chiến trường, hai tay giơ lên, miệng tụng những câu chú khó hiểu. Dưới mệnh lệnh đó, những con Gastrea lập tức dừng lại, rồi tách ra xếp thành đội hình, bao vây quanh chúng như thể đang nghe lệnh chủ nhân.

Một cảnh tượng không tưởng.

Phải biết rằng, Đế Quốc và cả nhân loại từ lâu đã từng thử hàng trăm phương pháp để khống chế hoặc điều khiển Gastrea.

Từ vi điều khiển thần kinh, áp chế ký sinh, cho đến cấy tín hiệu cảm ứng, tất cả đều thất bại. Thứ duy nhất họ làm được là xua đuổi, định hướng chuyển động hoặc ép chúng tránh xa khu vực có Varanium, hoàn toàn không thể điều khiển.

Vậy mà bây giờ, ngay trước mắt họ, đám tà giáo đồ lại có thể làm điều mà cả Đế Quốc chưa từng thành công.

Những con Gastrea này không hề loạn, không hung bạo như dã thú, mà tuân theo lệnh chỉ huy một cách chính xác, thậm chí phối hợp chiến đấu như đã qua huấn luyện.

Tên thủ lĩnh của chúng, kẻ mang áo choàng đỏ có biểu tượng ác long còn điều khiển được một cá thể Gastrea cấp II, cơ thể khổng lồ, lớp vảy xám bạc, chiếm gần nửa không gian căn hầm.

Rentaro lập tức báo cáo tình hình, giọng khàn đặc:

“Xác nhận mục tiêu có khả năng điều khiển Gastrea! Cấp II xuất hiện, đang hộ vệ mục tiêu trung tâm!”

Trong trung tâm chỉ huy, Tina nắm chặt hai tay, ánh mắt dán chặt vào màn hình dữ liệu. Nàng hiểu rất rõ ý nghĩa của chuyện này.

Nếu những gì họ đang chứng kiến là thật, thì đám tà giáo đồ đã nắm giữ một công nghệ mà ngay cả Đế Quốc cũng chưa từng chạm tới.

Nhưng còn điều đáng sợ hơn, chúng lấy Gastrea ở đâu ra?

Dù Đế Quốc không thể giám sát toàn bộ quốc gia, hệ thống tình báo của họ vẫn bao phủ khắp bề mặt và lòng đất. Không có hoạt động sinh học quy mô lớn nào có thể qua mắt được hệ thống này.

Vậy mà ở ngay trong lòng một khu vực bị phong tỏa, một tổ chức tà giáo có thể âm thầm nuôi dưỡng và điều khiển Gastrea, hơn nữa là trong nhiều năm tháng liền mà không bị phát hiện.

Ý nghĩ ấy khiến Tina lạnh sống lưng. Nàng siết chặt micro, giọng trở nên trầm và sắc lạnh:

“Không được để một ai trốn thoát. Bắt sống nếu có thể, nhưng nếu không, toàn bộ tiêu diệt.”

Không ai đáp lại, chỉ có tiếng nhiễu sóng và tiếng gầm rền dưới lòng đất, khi cuộc chiến giữa Cảnh Vệ Đế Quốc và Sùng Long Giáo chính thức bùng nổ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-chi-dai-tuong-akainu.jpg
Hải Tặc Chi Đại Tướng Akainu
Tháng 1 22, 2025
thanh-nu-luc-den-khong-nap-luong
Thánh Nữ Lúc Đến Không Nạp Lương
Tháng 1 15, 2026
chu-thien-vo-so-ta-gia-nhap-vao-chat-group
Chư Thiên: Vô Số Ta, Gia Nhập Vào Chat Group
Tháng 1 2, 2026
konoha-chi-quang.jpg
Konoha Chi Quang
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved