Chương 190: Lập quốc (7).
Cả căn phòng lập tức tối lại, ánh sáng xung quanh dần biến mất. Mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn lại Ame và Kyouka ở lại.
Con bướm đỏ khẽ bay đến bên cạnh rồng đen, giọng nói mềm nhẹ vang lên:
“Đề nghị của ta, ngươi nghĩ đến đâu rồi?”
Ame trầm mặc hồi lâu. Cái gọi là “đề nghị” mà Kyouka nói, thực ra không xa lạ gì. Chính là biện pháp giải quyết ba dòng bản chất đang tồn tại trên người cô – Nhân Tính, Thần Tính và Thú Tính.
Phương pháp này kỳ thật cũng không phải điều mới mẻ. Nó giống như cách mà Kyouka từng làm trước kia, tách ra trong cơ thể mình hai mươi hai nhân cách, hình thành hai mươi hai cá thể độc lập.
Với biện pháp ấy, Ame đã do dự rất lâu. Bởi kết quả của nó gần như không thể dự đoán được. Có thể mang lại kết quả vô cùng tốt, cũng có thể là vô cùng xấu. Dù sao, nếu tách ba thứ đó ra, Ame sẽ trở thành thế nào, không ai dám chắc.
Thế nhưng, sau khi Ame uống rượu phản lão hoàn đồng, cô nhận ra có điều bất thường. Không chỉ thể chất và sức mạnh quay về trạng thái sơ khai, mà ngay cả ba ý chí bên trong cũng quay lại dạng non sơ ban đầu.
Đây là một cơ hội hiếm có, gần như không thể lặp lại. Lúc này, Ame có thể tách ba ý chí ấy ra khỏi cơ thể mà không để lại bất kỳ di chứng nào.
Trong không gian tĩnh lặng, ánh sáng đỏ từ cánh bướm phản chiếu lên đôi mắt của Ame. Cô không nói gì, chỉ im lặng nhìn vào khoảng tối phía trước. Bởi chính cô cũng hiểu, nếu chọn thực hiện, con đường sau đó sẽ không còn quay lại được nữa. Nhưng nếu bỏ qua, có lẽ sẽ không bao giờ còn cơ hội thứ hai.
. . .
Yuichiro, Kagerou và Hajime cùng ngồi trong khoang tàu điện ngầm riêng dành cho họ, chuyến tàu lướt đi trong đường hầm tối, chỉ còn lại ánh sáng lam nhạt phản chiếu từ dãy đèn trần. Không khí im lặng, chỉ có tiếng máy phát điện đều đều vang lên.
Chủ đề trò chuyện của cả ba là dự án thực thể hóa thế giới ảo.
Ban đầu, ý tưởng ấy xuất phát từ Kagerou. Anh dựa vào một công nghệ từng xuất hiện trong tương lai thế giới của mình — Neuro Linker.
Kagerou lên tiếng đầu tiên, giọng bình thản nhưng mang theo vài phần hứng thú:
“Công nghệ đó là nền tảng kết hợp giữa con người và máy móc. Một thiết bị được cấy vào cơ thể từ khi mới sinh ra, có thể thay thế hoàn toàn máy tính, điện thoại hay VR gear. Nó không chỉ mô phỏng thế giới ảo, mà còn biến não người thành bộ xử lý trung tâm, cho phép kết nối trực tiếp với mạng thông tin toàn cầu.”
Yuichiro dựa lưng vào ghế, khoanh tay, ánh mắt bằng giấy hơi nheo lại:
“Nếu đúng như những gì anh nói từ đầu đến giờ, thì nó không còn là công cụ nữa mà là một phần cơ thể. Giống như… loài người tiến hóa thêm một cơ quan cảm nhận mới.”
Kagerou gật nhẹ, nụ cười từ số ảo pha lẫn chút suy ngẫm:
“Đúng vậy. Neuro Linker hoạt động thông qua tín hiệu thần kinh, truyền dữ liệu trực tiếp giữa não và Internet. Nó hiển thị không gian ảo ngay trong nhận thức người dùng, cho phép điều khiển cơ thể, tăng tốc tư duy, thậm chí mô phỏng giác quan. Mọi thứ được hợp nhất trong cùng một hệ thống thần kinh.”
Hajime, vẫn im lặng từ đầu, lúc này mới lên tiếng:
“Nghe qua thì đơn giản, nhưng độ khó kỹ thuật này vượt xa bất kỳ thứ gì Đế Quốc hiện giờ có thể làm. Bản nâng cấp NerveGear, họ còn có thể chế tạo dễ dàng, nhưng để tạo ra một thiết bị như Neuro Linker, có thể tương thích sinh học, ổn định lượng tử thần kinh và liên kết an toàn với não bộ thì vẫn là chuyện không tưởng.”
Yuichiro chống tay lên đầu gối, suy nghĩ rồi nói:
“Để dễ hiểu mà nói… điểm chính của sự khác biệt nằm ở chỗ mức độ can thiệp. VR gear chỉ tái tạo tín hiệu, còn thứ kia là biến con người thành một nút mạng sống.”
Kagerou mỉm cười nhạt, đáp lại:
“Có thể hiểu như vậy. Khi một người đeo Neuro Linker, họ không còn là người quan sát thế giới ảo, mà trở thành một phần cấu trúc của nó. Mỗi tín hiệu thần kinh tương ứng một gói dữ liệu, mỗi phản ứng sinh lý trở thành phản hồi máy tính. Nếu đạt đến trình độ hoàn thiện, thế giới ảo không còn là mô phỏng, mà là thực tại song song.”
Hajime ánh mắt lại sâu xa hơn, thấy được nó mối tai hoa tiềm tàng:
“Cũng chính vì thế mà công nghệ này trở nên nguy hiểm. Chỉ cần sai lệch một chuỗi dữ liệu thần kinh, người kết nối có thể mất toàn bộ ý thức hoặc tái cấu trúc não theo hướng không thể phục hồi. Thực thể hóa thế giới ảo không chỉ là tạo ra ‘ảo ảnh thật’ mà là cho phép ý thức tồn tại độc lập khỏi cơ thể vật lý.”
Yuichiro gật đầu đồng tình:
“Đúng là vậy. Hiện tại, dù Đế Quốc đã có thể mô phỏng hoặc tái hiện tín hiệu thần kinh, nhưng chưa thể để con người hoàn toàn sống trong dữ liệu. Việc này không chỉ là kỹ thuật, mà còn liên quan đến bản chất linh hồn, làm sao để ý thức không bị phân rã khi tách khỏi cơ thể.”
Kagerou không đáp lại cả hai, ánh mắt hướng về khoảng tối bên ngoài, giống như thấy được viễn cảnh về thế giới mình:
“Ta đang nghĩ, nếu như công nghệ của SAO tiếp tục phát triển. Nếu như trong tương lai tất cả đều mang thiết bị ấy, ranh giới giữa thật và ảo hoàn toàn biến mất. Người ta có thể sống, làm việc, yêu đương, chiến đấu… trong không gian ảo và cơ thể thực chỉ còn là vỏ chứa. Thì cái giá phải trả phải chăng đã được báo trước?”
Yuichiro nhướn mày giấy, bỗng muốn nghe anh phát biểu: “Giá phải trả?”
Kagerou đưa ra mình tưởng tượng: “Một khi quá phụ thuộc, người ta sẽ mất đi cảm giác về ‘hiện thực’. Nhiều người chết trong thế giới ảo mà không biết mình đã chết. Một số khác thì tâm thần tan rã vì tín hiệu giữa hai tầng nhận thức lệch pha. Cuối cùng, không còn ai biết thế nào là thật.”
Hajime xoay người, tựa lưng vào ghế, giọng trầm thấp:
“Điều này không phải là không thể. So với hiện thực không hoàn mỹ, thì trong thế giới ảo, muốn làm gì cũng được, vui chơi thỏa thích… quả thực là ước mơ của quá nhiều người.”
Yuichiro khẽ lắc đầu:
“Trước mắt không cần suy nghĩ đến vấn đề này. Nhiệm vụ của chúng ta hiện giờ chỉ là đưa ra đại cương và nền tảng sơ bộ, còn việc phát triển sau đó ra sao thì sẽ do Đế Quốc tự mình lựa chọn.”
Nói rồi, anh liếc nhìn sang Hajime:
“Cậu có manh mối nào về phần này không? Ý ta là, những kiến thức liên quan trong thời đại tương lai của thế giới Doraemon ấy?”
Hajime nghiêng người, xoay xoay ghế rồi đáp lại. Hóa ra, việc tiếp cận kiến thức của thời đại tương lai không hề dễ dàng như tưởng.
Theo Luật Thời Gian do Liên Hợp Quốc trong tương lai ban hành và phổ biến rộng rãi, việc lan truyền hay giảng dạy kiến thức thuộc về tương lai cho người của quá khứ bị xem là một tội nghiêm trọng.
Nếu không có chứng cứ thì có thể bỏ qua, nhưng một khi bị phát hiện, hình phạt sẽ rất nặng, có thể phải chịu án tù hàng chục năm. Vì vậy, dù Hajime muốn tìm hiểu hay học hỏi thêm, cậu cũng không có nơi nào để tiếp cận chính thức.
Còn về lý do trước kia cậu vẫn có thể học được một phần kiến thức ấy từ cô Tamamo, thì là vì thân phận của cô đặc thù.
Cô không chỉ là một trong tam đại yêu quái của Nhật Bản, mà còn là người lãnh đạo một viện nghiên cứu cấp quốc tế, có quyền hạn và nguồn dữ liệu vượt ngoài giới hạn thông thường.
Thứ hai, phần lớn những kiến thức cô truyền dạy, mặc dù thuộc về thời đại tương lai, nhưng đều thiên lệch về hướng nghiên cứu ngoại vi, không thuộc phạm vi công nghệ cốt lõi. Hơn nữa, chúng tuy là tri thức của tương lai, nhưng ở thời đại của Hajime cũng đã tồn tại nền tảng tương tự, chỉ là tương lai phát triển và hoàn thiện hơn mà thôi.
Tàu điện ngầm khẽ rung lên rồi dừng hẳn. Từ phía trước, qua lớp kính dày, có thể nhìn thấy khu công nghiệp quốc phòng, một trong những khu vực trọng yếu nhất của Đế Quốc, nơi mọi thiết bị, khí tài và vũ khí chiến lược đều được chế tạo.
Hàng trăm ngàn ngọn đèn công nghiệp chiếu sáng trắng như ban ngày, phản chiếu lên từng dãy ống dẫn năng lượng, dây cáp khổng lồ và tháp rèn kim loại đang phun ra lửa đỏ.
Yuichiro đứng dậy, vẫy tay chào Kagerou cùng Hajime, sau đó bước ra khỏi khoang tàu. Cánh cửa đóng lại phía sau, để lại âm thanh kim loại va chạm vang vọng trong hành lang.
Từ rất lâu, anh đã có niềm hứng thú đặc biệt với vũ khí, bất kể là vũ khí nóng hay vũ khí lạnh.
Đối với vũ khí lạnh, thứ khiến anh hứng thú nhất chính là quá trình rèn đúc. Từ khâu chọn vật liệu, nung luyện, gõ tạo hình cho đến khắc họa văn vân. Mỗi bước đều như một nghi lễ, mà kết quả là một tác phẩm có linh hồn.
Anh thích nhìn ánh sáng phản chiếu trên lưỡi thép mới ra lò, thích cảm giác cầm lên, nghe âm vang của kim loại va nhau, vừa lạnh lẽo, vừa trong trẻo.
Còn với vũ khí nóng, anh lại bị cuốn hút bởi tính thực dụng và khả năng phát triển vô hạn của nó. Sự kết hợp giữa cơ học, vật lý, năng lượng, và trí tuệ con người tạo nên một loại vẻ đẹp khác, không phải thẩm mỹ, mà là hiệu suất tuyệt đối.
Anh thích cách những nòng pháo được nâng cấp, thích từng hệ thống bù giật, thích cả tiếng rít của viên đạn xuyên qua không khí. Mỗi cải tiến dù nhỏ đều mang trong nó tinh thần của tiến bộ.
Từ khi kế thừa Thần Chức Chiến Tranh của Takemikazuchi, Yuichiro đã không ngừng mở rộng khả năng của bản thân. Dưới danh hiệu Thần Chiến Tranh, anh có thể triệu tập và cải tạo ra vô số loại vũ khí khác nhau, mỗi loại phù hợp với một môi trường hoặc kẻ địch riêng. Kiếm, thương, cung, súng, pháo, cơ giáp, tàu chiến,.. tất cả đều nằm trong phạm vi năng lực của anh.
Về sau, khi hấp thu thêm năng lực nghiên cứu khoa học của Kyouka, niềm đam mê ấy càng được thổi bùng lên mạnh mẽ.
Nếu trước kia anh chỉ dừng lại ở việc rèn vũ khí, thì giờ anh đã trở thành một nhà thiết kế quân sự toàn năng. Anh có thể kết hợp thần lực và công nghệ, tạo ra những khí tài quân sự vừa mang bản chất thần thánh, vừa có tính ứng dụng cao trong thực chiến.
Tuy nhiên, trong thế giới của mình, nếu Yuichiro dám công khai sử dụng tất cả những loại vũ khí đó, thì không chỉ phe nhân loại, mà ngay cả phe thần linh cũng sẽ lập tức đứng ra truy sát anh.
Dù sao, những vũ khí ấy vốn được hình thành từ Thần Lực và sức mạnh của Thần Chức, là những thứ thật có khả năng tấn công, thậm chí giết chết cả thần linh.
Không chỉ thế, nếu Yuichiro không phải thần, việc chế tạo những thứ đó còn bị xem là xúc phạm đến trật tự thế giới, bởi nó phá vỡ ranh giới giữa con người và thần linh. Nếu để lộ, không chỉ một mình anh bị xử lý, mà có thể cả quốc gia anh bảo vệ cũng bị phong tỏa.
Chính vì vậy, rất nhiều ý tưởng của Yuichiro chỉ có thể nằm lại trên giấy hoặc tồn tại trong mô hình mô phỏng mà không bao giờ được thực thi. Ai biết được, nếu anh thật sự tạo ra một món vũ khí hoàn chỉnh, liệu có vị thần quản lý vận mệnh nào đó cảm nhận được quyền năng vượt giới hạn, rồi triệu tập cả hội đồng thần đến “hỏi thăm” anh hay không.
Còn ở thế giới hiện tại, mọi thứ lại khác. Ở đây, Yuichiro không cần e dè bất cứ ai. Anh có thể thoải mái triển khai toàn bộ ý tưởng, đem những bản vẽ tồn đọng trong đầu nhiều năm ra hiện thực hóa. Mỗi bản thiết kế đều là một ước mơ được giải phóng, mỗi nguyên mẫu đều là kết tinh của hai thế giới – thần thánh và khoa học.
Điều này không chỉ giúp anh thỏa mãn sở thích sáng tạo vũ khí, mà còn trực tiếp tăng cường sức mạnh quân sự của Đế Quốc.
Trong toa tàu điện ngầm, Hajime và Kagerou vẫn tiếp tục bàn về dự án thực thể hóa thế giới ảo.
Theo quan điểm của cả hai, trọng tâm của dự án này không phải chỉ đơn thuần là tạo ra một không gian giả lập, mà là biến thế giới ảo trở thành một phần hữu cơ của thế giới thực, thứ có thể tồn tại song hành, hỗ trợ và thậm chí bổ sung cho đời sống thường nhật của người dân Đế Quốc.
Nếu nói cách khác, họ muốn khiến thế giới ảo trở thành một bộ phận không thể thiếu trong kết cấu xã hội, giống như điện, thông tin hay năng lượng, những thứ mà con người không thể tách khỏi được nữa.
Dù Đế Quốc hiện tại chưa đủ trình độ để chế tạo nên một hệ thống hoàn chỉnh như Neuro Linker, nhưng theo Hajime và Kagerou, hoàn toàn có thể phát triển các phiên bản chuyên biệt, ứng dụng từng phần công nghệ này vào những lĩnh vực thiết thực hơn.
Chẳng hạn, có thể xây dựng thế giới nội tâm mô phỏng cho bệnh nhân tâm lý, giúp bác sĩ có thể trực tiếp quan sát và can thiệp vào cấu trúc ký ức, cảm xúc hay phản ứng tiềm thức của họ, từ đó chữa trị ở mức sâu hơn mà không gây tổn thương thật.
Hoặc ứng dụng trong lĩnh vực giao thông, điều khiển. Khi thế giới ảo có thể tái hiện lại toàn bộ địa hình, thời tiết, mật độ dân cư, để người lái xe, phi công hay người điều phối có thể thực hành thao tác, học tập và xử lý tình huống nguy hiểm trong không gian an toàn, mà vẫn đạt hiệu quả như thật.
Trong lĩnh vực quốc phòng, công nghệ này cũng có tiềm năng khổng lồ. Việc mô phỏng địa hình, chiến thuật hoặc thậm chí tạo ra ảo ảnh chiến đấu có thể giúp binh sĩ rèn luyện phản xạ, thử nghiệm chiến thuật hoặc điều khiển đơn vị cơ giới mà không phải tiêu hao tài nguyên thật.
Không chỉ vậy, nó còn có thể hỗ trợ tình báo, tái dựng hiện trường, dự đoán tình huống, thậm chí kiểm tra độ tin cậy của dữ liệu bằng các mô hình ảo động.
Và cuối cùng, trong khoa học, thế giới ảo được thực thể hóa có thể được dùng làm phòng thí nghiệm mô phỏng, nơi các phản ứng hóa học, hiện tượng vật lý hay thử nghiệm năng lượng có thể được tiến hành mà không gây nguy hiểm thật, giảm thiểu chi phí và tai nạn.
Tất cả những ứng dụng ấy, dù vẫn chỉ là bước đệm sơ khai, cũng đã đủ để khiến Hajime nhận ra: Đế Quốc không cần phải sao chép hoàn toàn công nghệ tương lai, mà chỉ cần từng bước ghép nối thế giới ảo vào đời sống thực.
Khi con người đã có thể nhìn thấy, cảm nhận và sử dụng thế giới ảo như một phần mở rộng của mình thì dù chưa có Neuro Linker, thực thể hóa thế giới ảo cũng đã đạt đến ý nghĩa chân chính của nó.
. . .
Lúc này, những người khác trong nhóm cũng đang tranh thủ hoàn thành dự án của riêng mình.
Nanami là một trong số đó. Dự án của cô không liên quan đến trồng trọt, cải tạo thực vật hay chế dược như mọi người vẫn nghĩ, mà lại hướng đến một mục tiêu khác hoàn toàn – tìm cách tiêu diệt Virus Gastrea.
Phải biết rằng, Virus Gastrea không phải loại virus thông thường. Ngoại trừ Varanium cùng một số loại thực vật đặc thù do chính cô tạo ra, gần như không có bất kỳ vật chất nào có thể ngăn chặn được sự lan truyền của nó.
Không khí, nước, đất, kim loại, thậm chí cả động vật và thực vật, tất cả đều có thể trở thành vật chủ, môi giới hoặc trung gian cho sự khuếch tán của virus.
Đáng sợ hơn, Virus Gastrea có khả năng tiến hóa và biến dị không chậm. Với tốc độ hiện tại, e rằng trong tương lai không xa, ngay cả Varanium cũng sẽ không còn tác dụng ngăn ngừa, khi cấu trúc của virus đã thích nghi vượt khỏi mức đó.
Chưa kể, theo báo cáo từ vệ tinh của Đế Quốc, trong vùng chân không ngoài vũ trụ, các cảm biến đã phát hiện không ít cụm vật chất lạ được xác định mang đặc trưng của Virus Gastrea, đang di chuyển tự do trong quỹ đạo.
Điều đó chứng minh rằng, chúng đã vượt qua giới hạn sinh học, tồn tại như một dạng thực thể mới, gần như bất tử.
Vì vậy, nếu muốn tận thế thực sự chấm dứt, chỉ có một con đường duy nhất là phải tiêu diệt hoàn toàn Virus Gastrea.
Tuy nhiên, Nanami hay nói đúng hơn là cả nhóm, đều hiểu rõ phương pháp diệt trừ ấy tuy là có tồn tại, nhưng hậu quả kéo theo còn đáng sợ hơn chính dịch bệnh hiện tại.
Nếu kích hoạt, thế giới rất có thể sẽ bước vào một chu kỳ diệt vong khác, thậm chí so với bây giờ còn tồi tệ hơn nhiều.
Trong nhóm, đối phó với thứ sinh vật nhỏ bé, khó quan sát và biến hóa khôn lường như Virus Gastrea, chỉ có Kyouka và Nanami là am hiểu sâu về lĩnh vực này.
Thế nhưng, Kyouka giờ đây lại chú trọng hơn vào tâm lý học và cấu trúc nhận thức con người, không còn tham gia sâu vào ngành sinh học phân tử như trước.
Vì vậy, trọng trách nghiên cứu và tìm hướng giải quyết chỉ còn lại Nanami, người vừa nắm kiến thức sinh học cổ điển, vừa sở hữu năng lực nghiên cứu mạnh mẽ, đủ để nhìn thấu bản chất sinh mệnh ở cấp vi lượng.
Dự án của Altheris lần này cũng có liên quan mật thiết đến nghiên cứu của Nanami.
Như đã nói từ trước, nguồn gốc của Gastrea vẫn vô cùng thần bí. Nó không chỉ là kết quả của khoa học hay sự biến đổi sinh học đơn thuần, mà còn mang theo dấu vết của ma thuật đen, một yếu tố vượt ngoài phạm vi của lý thuyết tự nhiên.
Thậm chí về sau, Ame từng nhận định rằng bản chất thật sự của Gastrea rất có thể liên quan đến “Thần” một ý chí hay thực thể ở tầng cao hơn đã từng và đang can thiệp vào quá trình tiến hóa sinh mệnh.
Dù là nguyên nhân nào đi nữa, việc nắm bắt được thông tin cội nguồn của nó là điều bắt buộc nếu muốn giải quyết triệt để mối hiểm họa này.
Trong nhóm, những người hiểu biết về lĩnh vực huyền bí không ít, ai cũng từng tiếp xúc qua ma pháp, nghi thức hay các thứ tương tự. Thế nhưng, mọi người đều đồng ý rằng chỉ có Altheris mới thật sự đủ năng lực nghiên cứu sâu vào bản chất vấn đề.
Dù sao, đừng nói về ma thuật, ngay cả nguồn gốc ma lực mà họ sử dụng hiện nay cũng truy nguyên từ ông mà ra.
Bản thân Altheris đối với việc này cũng vô cùng hứng thú. Ông luôn cảm thấy Huyễn Thú Chủng mà Đế Quốc đang nắm giữ có nhiều điểm tương đồng đáng ngạc nhiên với các sinh vật ma pháp trong thế giới Harry Potter. Không chỉ ở hình thái hay năng lượng, mà còn cả chi tiết cấu trúc thân thể.
Hơn nữa, Đế Quốc đã có đủ chứng cứ để xác định rằng Huyễn Thú Chủng từng tồn tại thật sự trên Trái Đất, vào một thời kỳ cực kỳ xa xưa mà lịch sử hiện tại không còn ghi lại.
Điều này đồng nghĩa rằng, trong quá khứ, Trái Đất từng có nền văn minh ma pháp hoặc tương tự ma pháp tồn tại, thậm chí có thể là nơi sản sinh ra các sinh vật hùng mạnh này.
Nếu không phải như vậy, thì những ghi chép về Huyễn Thú Chủng trong cổ thư của nhiều nền văn minh khác nhau sẽ không thể phong phú và nhất quán đến thế.
Chúng không phải là tưởng tượng hay truyền thuyết dân gian, mà rất có thể là ký ức sót lại của một nền văn minh đã biến mất, bị thời gian, chiến tranh và thiên tai xóa sạch khỏi lịch sử nhân loại, nhưng tại sâu trong gen của nhiều loài sinh vật vẫn còn sót lại di truyền.
Dự án của Akito và Clara lần này mang tính cấp thiết hơn hẳn các nhóm khác. Cả hai được giao nhiệm vụ lên kế hoạch và tổ chức cho Ngày Lễ Lập Quốc, một sự kiện quy mô toàn Đế Quốc, thậm chí là cả thế giới.
Theo ý kiến của Ame, Ngày Lễ Lập Quốc sẽ được dùng để thay thế một số ngày lễ lớn hiện hành, đồng thời kết hợp với các hoạt động từ thiện toàn quốc, diễu binh, tưởng niệm và lễ hội quần chúng, nhằm tạo nên một chuỗi sự kiện vừa long trọng, vừa gần gũi với dân chúng. Trở thành một dịp lễ mang tính đoàn kết và biểu tượng cao.
Theo kế hoạch ban đầu, lễ hội sẽ bắt đầu vào dịp Giáng Sinh, kéo dài liên tục từ hai tuần cho đến hơn một tháng, thay thế vai trò của các kỳ lễ Tết phương Tây và kết thúc trọn vẹn vào Ngày Lễ Lập Quốc.
Trong suốt khoảng thời gian ấy, các ngày lễ nhỏ và hoạt động văn hóa khác nhau sẽ được tổ chức đan xen, biến toàn bộ giai đoạn này trở thành một mùa lễ hội thực thụ.
Mục tiêu chính của chuỗi sự kiện không chỉ là kỷ niệm sự thành lập Đế Quốc, mà còn để thúc đẩy tinh thần đoàn kết giữa các cộng đồng dân cư, vốn đang tồn tại rất nhiều khác biệt và mâu thuẫn.
Bởi Đế Quốc hiện nay có thành phần dân tộc, văn hóa và tín ngưỡng cực kỳ đa dạng, việc dung hòa tất cả những yếu tố ấy là vấn đề quan trọng hàng đầu.
Akito và Clara được giao trọng trách làm cho dịp lễ này trở thành sợi dây kết nối các nền văn hóa, làm giảm bớt sự căng thẳng, đối lập vốn tiềm ẩn trong xã hội.
Âm nhạc, ẩm thực, hội họa, thơ ca, ca múa,… bất kỳ hình thức nghệ thuật nào cũng có thể được tận dụng để gắn kết con người, tạo cảm giác cùng thuộc về một cộng đồng thống nhất.
Ngoài ra, Ame còn hy vọng rằng thông qua chuỗi lễ này, cả hai cùng cô các thuộc hạ có thể từng bước xây dựng nên một bản sắc văn hóa riêng của Đế Quốc, thứ mà mọi công dân, bất kể nguồn gốc, đều có thể tự hào khi nhắc đến.
Dù sao, Đế Quốc hiện tại mới chỉ có hơn bốn năm lịch sử, nội tình còn quá mỏng để hình thành truyền thống thật sự.
Vì vậy, nhiệm vụ thực chất của cả hai chính là tìm cách dung hòa các yếu tố văn hóa đã tồn tại và xây dựng nên một hình thái mới, có thể kế thừa quá khứ, nhưng đồng thời cũng đủ khác biệt để đại diện cho thời đại của Đế Quốc.
Thực tế mà nói, độ trung thành của dân chúng Đế Quốc hiện nay không phải quá cao. Điều này cũng không phải vấn đề riêng của Đế Quốc, mà là tình trạng chung của hầu hết các thế lực còn sót lại trên thế giới.
Mười năm tận thế đã khiến khái niệm “quốc gia” gần như biến mất. Thay vào đó là các khu vực hành chính độc lập hoặc bán độc lập, như Khu vực Tokyo, tuy vẫn thuộc về hệ thống chung nhưng không còn tồn tại sự thống nhất tuyệt đối như trước kia.
Hơn nữa, chỉ những vùng được bao bọc bởi tường Varanium mới có thể tồn tại an toàn. Còn với những người tị nạn từ các quốc gia không còn nơi trú ẩn, thì khái niệm quê hương đã trở thành một điều gì đó quá xa xỉ.
Đối với họ, quốc gia giờ đây chỉ còn là ký ức, một cái tên từng tồn tại nhưng đã bị xóa sạch bởi dịch bệnh và sự hủy diệt.
Sự biến động không ngừng, thiếu ổn định nơi cư trú, cộng thêm nỗi tuyệt vọng và thiếu thốn trong thời kỳ tận thế, khiến nhiều người không còn đủ tinh lực để quan tâm đến lòng trung thành hay danh nghĩa quốc gia.
Những người di cư đến Đế Quốc, phần lớn không phải vì lòng tin hay niềm tự hào, mà là vì phúc lợi to lớn và sự bảo đảm an toàn mà Đế Quốc có thể cung cấp.
Họ không chọn nơi này vì yêu mến, mà vì ở đây còn có thể sống sót.
Không phải họ không yêu quê hương mình, mà là họ hiểu rằng nếu bản thân chết đi, thì sẽ không còn ai nhớ đến quê hương đó nữa.
Một khi ký ức đã phai mờ, người ta chỉ còn biết trung thành với nơi có thể giúp họ tiếp tục tồn tại.