Chương 188: Lập quốc (5).
Nghĩa trang quân đội Đế Quốc được xây dựng trên một ngọn đồi thoai thoải phía tây thành phố, cách trung tâm gần hai chục cây số. Độ cao vừa đủ để nhìn ra toàn cảnh đồng bằng bên dưới, đồng thời tránh được ngập mặn và xói mòn.
Dù chỉ mới khánh thành tạm thời chưa đầy nửa năm, nơi đây đã có hơn bốn mươi nghìn phần mộ, hầu hết là của binh lính tử trận trong các chiến dịch gần đây.
Đường lên đồi đã được lát bằng gạch basalt đen xám, hai bên trồng cây thủy tùng trẻ cao chừng hai mét, thẳng tắp như hàng quân danh dự.
Mưa đổ xuống, rửa trôi sự tĩnh lặng, khiến cả ngọn đồi như được bao phủ bởi một tầng sương bạc. Dù chưa hoàn thiện, nơi này vẫn toát lên một vẻ trang trọng và huy hoàng, khác hẳn bất cứ nghĩa trang nào trước đây Rentaro từng thấy.
Do thành phần binh lính của Đế Quốc vô cùng đa dạng – người từ nhiều quốc gia, nhiều tín ngưỡng, nhiều nền văn hóa khác nhau – nên nghĩa trang được chia thành nhiều khu vực riêng biệt. Mỗi khu mang phong cách, biểu tượng và nghi thức đặc trưng của từng tôn giáo, từng vùng đất, như một lời tôn trọng cuối cùng dành cho những kẻ đã ngã xuống vì cùng một mục tiêu.
Có khu dựng bia hình tháp, có khu chỉ dùng tấm khắc danh đơn giản trên mặt đá, có khu lại đặt quan tài kim loại niêm kín trong kính cường lực, để người đến thăm có thể nhìn thấy tên tuổi, quân hàm và hình ảnh được khắc.
Bởi vậy, dù công trình vẫn còn đang thi công dở dang, nơi đây vẫn khiến người ta có cảm giác như đang lạc bước giữa một chốn thiên liên của các vị anh linh đã ngủ yên.
Rentaro lặng lẽ đi qua từng khu vực. Mỗi bước chân hắn đều vang vọng trong không gian trống trải, hòa cùng tiếng mưa tí tách.
Cuối cùng, hắn dừng lại trước khu vực của Kitô giáo, nơi chôn cất phần lớn đa đội cũ của hắn.
Khu này tương đối nhỏ, nhưng quy hoạch ngay ngắn. Hàng bia mộ bằng đá trắng nhân tạo, cao khoảng một mét rưỡi, đầu bia có gắn thánh giá thép đen phủ sơn chống gỉ.
Dưới mỗi bia là tấm bảng điện tử nhỏ, hiển thị thông tin người mất gồm họ tên, đơn vị, năm sinh, năm mất, chiến dịch phục vụ và huân chương nhận được.
Hai bên lối đi là những đèn đường kiểu châu Âu cổ, ánh sáng vàng dịu hắt ra, chập chờn trong mưa, khiến không khí càng thêm u buồn.
Phía trên, mái che nửa mở trải dài, để những giọt mưa rơi xuống, rửa trôi lớp bụi công trình còn sót lại. Dưới ánh đèn, từng giọt nước loang loáng chảy dọc thánh giá, tựa như những giọt lệ tiễn biệt.
Giữa không gian ấy, Rentaro dừng bước. Mưa lạnh ngấm vào áo, gió từ triền đồi thổi qua mang theo mùi đất ẩm và mùi hoa cúng. Hắn lặng lẽ đi dọc hàng bia, mỗi bước chậm rãi, như thể đang duyệt qua đội hình đồng đội cũ lần cuối.
Cho đến khi ánh mắt dừng lại trên tấm bia mộ có khắc hàng chữ:
“Thiếu Tá Nikolai V. Korovin – Trung đoàn Cơ Giáp Phòng Tuyến Số 3.”
Rentaro mới dừng bước. Mưa vẫn rơi xối xả, gió thốc từng cơn lạnh buốt như cắt vào da thịt, nhưng hắn chẳng buồn che dù.
Đôi giày ngập trong bùn, quần áo thấm nước nặng trĩu. Hắn ngồi xuống bên cạnh bia mộ, lưng tựa nhẹ vào phiến đá lạnh lẽo, lặng im hồi lâu, để mặc nước mưa hòa cùng mồ hôi và hơi thở nặng nề.
Trên chiến trường ba năm qua, Rentaro tưởng rằng mình đã quen với sinh tử. Tại đó, sống sót hôm nay chưa chắc đã thấy được bình minh ngày mai. Mỗi ngày đều có người ngã xuống, đôi khi chỉ vì một mảnh đạn, một bước chậm hay đơn giản là vì vận rủi.
Hắn từng nghĩ, khi chứng kiến quá nhiều cái chết, con người sẽ dần chai sạn. Nhưng khoảnh khắc này, trước tấm bia mang tên Nikolai, hắn mới hiểu, không có ai thật sự quen được với mất mát.
Rentaro ngẩng đầu nhìn những hàng bia trắng trải dài bất tận, khẽ cười cay đắng.
“Chiến tranh à… Lúc đầu ta cứ tưởng đã quen, nhưng rốt cuộc chẳng ai thật sự quen được với cái chết.”
Mưa vẫn rơi xối xả, từng giọt nặng nề rơi xuống mái che rồi nhỏ xuống mặt bia, loang ra thành từng vệt nước như lệ.
Thật ra, hắn cũng không còn nhớ lần cuối mình thấy một người chết là khi nào.
Sau giai đoạn đầu chiến đấu thảm khốc, khi Đế Quốc tìm ra vật liệu E-Varanite, thứ hợp chất thay thế Varanium, tuy không thể chống Gastrea như cái trước, nhưng uy lực tấn công lại mạnh gấp nhiều lần, cán cân chiến tranh đã dần nghiêng về phía nhân loại. Thương vong giảm xuống rõ rệt, lính bị thương hầu hết đều được cứu sống nhờ kỹ thuật tái tạo tế bào và thay thế cơ giới.
Vì vậy, đã rất lâu rồi Rentaro mới chứng kiến cảnh một đại đội chết gần như toàn bộ và lần này… là chính đại đội của hắn.
Rentaro mở chiếc hộp gỗ mà Enju nhắc. Bên trong, nằm gọn gàng là một chai Vodka trong suốt, ánh rượu phản chiếu ánh đèn mờ như một dòng sông băng giữa trời đêm.
Hắn khựng lại, ngón tay vô thức siết chặt nắp hộp. Môi hắn hơi mím, nhưng chẳng nói gì.
Đây là chai rượu hắn mua ngay sau khi tỉnh lại, một tháng sau trận thảm sát ven biển. Khi ấy, Rentaro đã định đem nó đến nơi này, nhưng mỗi lần định đi, chân lại chẳng thể bước nổi.
Phải đến tận hôm nay, khi cơn mưa dội rát vào mặt, hắn mới đủ can đảm đến để tế điện người bạn đã khuất.
Hắn mở nắp chai, tiếng “tách” vang lên nhỏ bé giữa không gian tĩnh mịch. Hương rượu nồng nặc lập tức hòa vào mùi mưa và đất lạnh.
Rentaro rót nửa chai lên mộ, từng giọt rượu hòa vào nước mưa loang trên bia đá, phản chiếu ánh đèn trắng nhạt. Nửa còn lại, hắn nâng lên môi, uống một ngụm lớn.
Rượu chảy qua cổ họng như lửa, đốt cháy từng đoạn ký ức hắn cố quên.
Một cơn gió mạnh thổi qua, tấm huy hiệu bạc hắn đặt trên bia mộ bị hất rơi xuống bùn.
Rentaro cúi người nhặt lại, ngón tay run rẩy đến mức suýt làm rơi lần nữa. Hắn nhìn vật nhỏ trong tay, thứ từng nằm trên ngực áo của Nikolai trong vô số trận chiến, giờ lại lạnh ngắt như chính mộ bia kia.
Hắn khẽ cười, giọng nghẹn lại, thốt ra từng chữ run rẩy:
“Có lẽ… ta mới là kẻ yếu nhất trong bọn, phải không, Nikolai?”
Không ai đáp. Chỉ có tiếng mưa đập vào bia đá, nghe như tiếng vỗ tay mỉa mai của linh hồn.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt đục ngầu nhìn lên bầu trời mưa đen, giọng trầm xuống, khản đặc đến mức như lẫn vào tiếng sấm:
“Ngươi nói đúng rồi, Nikolai… Chiến tranh chưa bao giờ kết thúc… chỉ là đổi tên mà thôi.”
Rentaro lại uống một ngụm nữa, cay đến mức không biết là rượu hay nước mắt đang rơi.
“Ta sống sót, còn các cậu thì không.”
“Nếu đây là vinh quang… vậy nó đáng giá sao, Nikolai?”
Giọng hắn dần trầm thấp, ngắt quãng, rồi tan vào mưa.
Sau đó, Rentaro bắt đầu nói nhiều hơn, không phải với ai cụ thể, mà với tất cả những cái tên khắc trên hàng bia lạnh.
Hắn nói về nỗi sợ, về sự giận dữ, về những giấc mơ tan vỡ. Hắn nói về những đêm tỉnh giấc mồ hôi đầm đìa, về âm thanh xương vỡ và thịt cháy khét ám ảnh trong đầu.
Hắn nói về câu chuyện giữa mỗi người, về sở thích, về tình yêu, về những kỷ nhiệm khó quên,… Cả những gì đã cùng thề hẹn giờ lại biến mất.
Rentaro không quan tâm mình đang nói gì, cũng chẳng để ý đúng sai. Không cần ai an ủi, không cần ai hiểu.
Chỉ cần có ai đó, dù chỉ là đá lạnh, để hắn nói cùng.
Trong căn phòng của người thủ mộ, ánh đèn vàng leo lét lay động theo từng cơn gió lạnh luồn qua khe cửa. Mùi thuốc lá trộn với hương đất ẩm, mùi nhang khói và sắt gỉ khiến không khí càng thêm nặng nề.
Qua khung cửa sổ, có thể thấy rõ bóng Rentaro đang ngồi giữa mưa, một vệt đen nhỏ bé trong biển mưa trắng xóa, lặng im như tượng đá.
Trong phòng, hai bóng người đối diện nhau.
Một cao lớn, vai rộng như bức tường sắt; một thấp bé, dáng gầy nhưng ánh mắt sâu thẳm, là người thủ mộ nơi này.
Người thấp bé đang hút thuốc, đầu ngón tay kẹp lấy điếu đã cháy gần hết, giọng ông khàn khàn vang lên, chậm rãi mà nặng nề:
“Không đi gặp hắn sao?”
Người cao lớn im lặng, chỉ nhìn qua lớp kính đọng nước ra ngoài trời, nơi Rentaro đang ngồi quỳ trước mộ. Trong mắt hắn, ánh lửa thuốc phản chiếu như ngọn đèn trong bão, mờ ảo, chập chờn, vừa muốn sáng lại vừa sợ bị nhìn thấy.
Người thủ mộ khẽ nghiêng đầu, nhìn sang.
“Cứ đi đi, hắn đã say đến chẳng biết trời đất là gì rồi. Dù có gặp, hắn cũng chỉ tưởng là mơ thôi.”
Bóng người cao lớn khẽ nhúc nhích, nhưng rồi vẫn lắc đầu”
“Không được. Việc ta cùng nhiều người khác… phục sinh, là bí mật cấp quốc gia của Đế Quốc. Dù là người thân ở quê nhà cũng không được phép biết. Ta xuất hiện ở đây… đã vượt quá mức cho phép rồi.”
Giọng hắn trầm như sắt nện, mang theo một sự kiềm chế đau đớn.
Người thủ mộ hít sâu một hơi thuốc, làn khói trắng cuộn lên trong ánh sáng yếu ớt rồi tan biến.
“Làm lính nhiều năm, ta hiểu… nhưng đôi khi, có những việc nếu không làm, sau này ngươi sẽ hối hận cả đời.”
Bóng người cao lớn im lặng rất lâu. Đôi vai hắn khẽ rung lên một lần, không biết là vì xúc động hay kìm nén. Cuối cùng, hắn cúi đầu thật thấp.
Người thủ mộ thở dài, ánh mắt hiền hòa lạ thường.
“Đi đi. Có gì ta chịu trách nhiệm.”
Nghe vậy, bóng người cường tráng khẽ ngẩng đầu, nhìn ông một cách cảm kích, ánh mắt dường như sáng lên trong khoảnh khắc.
Hắn biết rất rõ, vị thủ mộ này không phải người bình thường, là một trong những cận thần mạnh nhất của Bệ Hạ, người trông coi tất cả nghĩa trang quân đội, cũng là người bảo hộ cho những người được phục sinh bí mật.
Nếu đối phương đã nói vậy, hắn cũng không cần do dự nữa.
Hắn gật đầu thật mạnh, rồi mở cửa bước ra. Cánh cửa vừa hé, gió lạnh cùng mùi mưa ập vào, thổi tung tàn thuốc đỏ lửa rơi xuống nền nhà.
Người thủ mộ nhìn theo bóng lưng ấy khuất dần trong màn mưa. Ông khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm mặc. Bên ngực, ông cầm chặt huy hiệu cảnh sát sáng bạc, ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên làm nó lóe lên một thoáng.
Giọng ông nghẹn lại, như nói cho chính mình nghe:
“Ta cũng từng có như thế, một tình bạn đẹp đẽ như vậy… chỉ đáng tiếc, hắn đã bị Gastrea ăn mất. Không còn chút di thể nào để phục sinh nữa.”
. . .
Mà những người nơi đây cũng không biết, còn có những tồn tại khác đang chú ý đến họ.
Ẩn sâu trong núi rừng, tránh xa hoàn toàn các khu đô thị của nhân loại, có một quần thể kiến trúc vẫn sáng đèn giữa đêm mưa tăm tối.
Cả khu vực bao bọc bởi những vách tường hợp kim đen xám, dây dẫn năng lượng chằng chịt, từng luồng ánh sáng xanh lam chớp nháy như những mạch máu đang đập. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng điện xẹt nhẹ trong gió.
Bên trong, một căn phòng hình cầu khổng lồ hiện ra, tường bao quanh phủ kín màn hình lập thể, hiển thị hàng trăm nghìn hình ảnh khác nhau.
Trong những ô hình ấy, đều là những con người giống Rentaro, những kẻ mang trong lòng khúc mắc, nỗi đau và tâm lý gãy đổ sâu nặng, đang loay hoay giữa cô độc và tuyệt vọng, tìm kiếm một lối thoát mà không biết rằng bản thân đã bị theo dõi từ lâu.
Giữa căn phòng, một chiếc bàn tròn màu bạc trôi lơ lửng trong không trung. Xung quanh nó, mười một bóng hình ngồi im lặng, mỗi kẻ đều có hình thái khác thường, chẳng ai giống ai, nhưng đều tỏa ra khí tức không thuộc về nhân loại.
Đầu tiên phát biểu là một con bươm bướm đỏ thẫm xinh đẹp, toàn cơ thể như được dệt từ máu và thịt nhúc nhích, mỗi lần khẽ rung đều khiến hàng nghìn hạt bụi nhỏ rơi xuống tán loạn. Nó cất âm thanh như của thiếu nữ, mang theo sự đáng yêu trẻ trung cùng quyến rũ của người trưởng thành:
“Xem ra… dự án của ta đã thành công mỹ mãn.”
Phía đối diện, một con rồng nhỏ màu đen đang cuộn mình trên ghế, vảy nó ánh lên sắc ám kim. Mỗi hơi thở phả ra là một luồng lửa trắng, giọng nữ trầm thấp, vang dội như từ lòng đất vọng lên:
“Xác thực không tồi. Tiếp theo, phần phát triển và ổn định tâm lý của Con Gái Của Hắc Long cũng giao cho ngươi phụ trách vậy.”
Kế bên, một chiếc bánh quy hình người, mặc trang phục đầu bếp trắng tinh, cổ đeo khăn đỏ, đầu đội mũ cao, khuôn mặt tươi cười trở nên sầu lo. Nó cất tiếng cảm thán:
“Không ngờ chiến tranh lại để lại hậu quả nặng nề như thế. Thân thể có thể tái tạo, nhưng tâm hồn con người… vẫn là thứ dễ vỡ nhất.”
Phía đối diện nó, là một Samurai được gấp từ hàng chục mảnh giấy màu, mỗi nếp gấp đều sắc bén như lưỡi dao. Giọng hắn hơi khàn khàn nhưng bình thản đáp lại:
“Như vậy đã là rất khá rồi. Đế Quốc là thật chú trọng mặt tâm lý, ít nhất cũng là đang đi đúng hướng. Nếu không, tình trạng hiện giờ hẳn còn bi thảm hơn nhiều.”
Đối khác cả hai, là một áo choàng phù thủy được tạo nên từ sương xám, bên trong trống rỗng, chỉ có hai đốm sáng mờ như cặp mắt. Mỗi lần nó nói, giọng vang vọng khắp không gian như từ nhiều nơi cùng lúc, lạnh lẽo và không có cảm xúc:
“Chấp niệm, đau khổ, hối hận… chúng là những nguyên liệu làm nên con người. Nhưng khi vượt quá giới hạn, chúng lại trở thành chất độc hủy diệt một người. Sự khác biệt ấy… chỉ cách nhau một hơi thở.”
Bầu không khí sau lời nói đó trở nên nặng nề, tựa như không gian cũng ngưng đọng lại. Những ánh sáng nhấp nháy từ các màn hình quanh phòng mờ dần, chỉ còn âm thanh trầm trầm của dòng điện chạy trong tường kim loại.
Từ một góc khác, từng ký tự 0 và 1 liên tục tuôn ra như suối dữ rồi xoắn lại với nhau, kết thành hình dạng một con người bằng dữ liệu, giọng nói như của người máy:
“Trước bỏ qua phần này đi. Nếu đã có người chịu trách nhiệm giải quyết, thì chúng ta nên chuyển sang việc khác cần chuẩn bị.”
Rồng nhỏ màu đen khẽ gật đầu, cặp mắt vàng ánh lên:
“Được rồi. Vậy tiếp theo, dự án Thực thể hóa Thế Giới Ảo giao cho hai người được chứ.”
Ánh mắt hướng sang samurai giấy và hình người ảo được tạo bởi dòng ký tự 0 cùng 1.
Samurai giấy lắc đầu phản đối:
“Ta còn có kha khá việc bên khu công nghiệp quốc phòng, sợ là không giúp được nhiều. Ngươi có thể tìm người tạm thay ta.”
Nghe vậy, rồng nhỏ trầm ngâm, rồi chuyển ánh mắt sang một con cá mập màu xanh xám đang trôi lơ lửng bên cạnh, thân thể kỳ ảo như được cấu thành từ nước biển. Đôi mắt nó khẽ mở, giọng nói trầm và dứt khoát:
“Ta cũng không rảnh. Dự án điều tra đáy biển quanh Đế Quốc, dự án xây dựng biển nhân tạo và hệ thống hồ cá cộng sinh đô thị vẫn còn đang dang dở. Không có thời gian để tham gia thêm.”
Rồng nhỏ khẽ thở ra, ánh mắt quét qua phần còn lại của bàn tròn. Còn lại bốn tồn tại vẫn im lặng.
Một quả cầu thủy tinh lơ lửng trong không trung, bên trong chứa một hệ ngân hà thu nhỏ đang xoay chuyển chậm rãi, ánh sáng trắng bạc phản chiếu khắp trần nhà.
Một tượng người bằng đá, nửa thân phủ rêu, trên bề mặt còn rạn nứt và thấm nước, trông như một pho tượng đã ngủ hàng trăm năm.
Một cây violin làm bằng đá quý, lặng im trên ghế, toàn thân phản chiếu sắc đỏ và nâu, nó trông như một tác phẩm nghệ thuật hơn là nhạc cụ, nhưng vẫn tỏa ra nhịp dao động mảnh như tiếng đàn chưa vang.
Cuối cùng, là một búp bê công chúa được bện từ hoa cỏ, tóc dài bằng những sợi cỏ non, váy là cánh hoa tươi, thân thể tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của thiên nhiên.
Quả cầu thủy tinh phát ra ánh sáng nhàn nhạt, khẽ xoay tròn rồi cất giọng dịu dàng nhưng trong suốt như vang lên từ tận sâu tâm linh:
“Thôi! Để tớ đi, dù sao tớ cũng đang rảnh.”
Ame gật đầu, nhẹ vỗ cánh rồi đáp:
“Như vậy nhờ cậu rồi, Hajime.”
Không sai, mười một cái tồn tại quái dị này, chính là nhóm các phần linh hồn Hajime.
Vì sao họ lại ở trong hình dạng kỳ lạ này và tại sao lại có mặt tại nơi đây, là một câu chuyện rất dài, thậm chí kéo theo vô số tầng nguyên nhân chồng chéo.
Tất cả bắt đầu khi Ame gửi một lời mời muốn nhóm Hajime cùng tham dự lễ thành lập Đế Quốc. Ngày ấy với Ame là một dấu mốc lớn, là khoảnh khắc cô và mình thuộc hạ chính thức bước ra khỏi cái bóng của quá khứ, trở thành Đế Quốc hùng mạnh, tuyên cáo sự tồn tại chính thức của mình.
Nhưng với nhóm Hajime, lời mời ấy lại là một nan đề. Không ai trong họ có cách nào trực tiếp tiến vào thế giới của cô.
Từ rất lâu trước kia, ngay cả trước khi chức năng “Cửa” xuất hiện, nhóm đã nhiều lần nghiên cứu cách để tiến vào nhau thế giới, thậm chí tối thiểu nhất cũng là quan sát được cách nó tồn tại.
Cho đến khi “Cửa” xuất hiện, suy nghĩ ấy càng phát ra thường xuyên, nhóm đã thử nhiều cách kẹt bug khác nhau, nhằm lợi dụng sức mạnh của không gian trong mơ nhưng tất cả đều thất bại.
Nếu chỉ là dự lễ thông thường, họ sẽ không cố chấp như thế. Không đến được thì thôi, vẫn có thể xem lại toàn bộ ký ức từ Ame sau đó.
Nhưng lần này khác. Từ giọng điệu của Ame, cả nhóm đều cảm nhận được, sự hiện diện của họ có ý nghĩa đặc biệt hơn rất nhiều.
Không chỉ là dự lễ, mà là một điểm giao lớn, có thể ảnh hưởng trực tiếp đến con đường của Ame, thậm chí là tương lai của cả thế giới cô đang xây dựng.
Không có cách nào khác, nhóm đành phải nghiên cứu biện pháp lén qua.
Cuối cùng, Hajime nhớ đến bản thân trong lúc du lịch vũ trụ từng gặp qua một cái hệ thống tu luyện tên là Triệu Hồi Sư. Bên trong đó có một chi nhánh là chuyên môn triệu hồi các sinh linh từ thế giới khác đến giúp đỡ.
Nhóm đầu tiên để Ame thử tu luyện, từ thế giới cô triệu hồi nhóm. Kết quả là thất bại hoàn toàn.
Không một tia phản ứng, không một dao động năng lượng, không có bất kỳ dấu hiệu nào của phép triệu hồi được khởi động. Toàn bộ pháp trận chỉ sáng lên một chút rồi tắt ngấm, để lại màn khói lạnh tanh trong không gian.
Sau đó, Hajime tự mình điều tra, truy ngược lại toàn bộ quá trình kích hoạt và vận hành năng lượng.
Kết quả thu được khiến cả nhóm trầm mặc, phép triệu hồi không phải không thể, mà là cần tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ đến mức phi lý. Bao nhiêu ư?
Đại khái là năng lượng cộng gộp của toàn bộ nhóm nhân lên mấy nghìn lần mới đủ để mở ra một kẽ hở không gian ổn định trong vài giây.
Điều này tương đương với việc bức một thế giới phải hiến tế chính mình, để triệu hồi họ đến, thậm chí một thế giới thôi là không đủ.
Không ai có thể làm được, kể cả khi có thể, Ame cũng sẽ không chấp nhận điều đó.
Cả nhóm sau đó cùng bắt tay vào tối ưu hóa thuật thức, cố gắng giảm thiểu tiêu hao năng lượng. Liên tục qua hàng trăm lần mô phỏng và cải tiến, cuối cùng họ đã giảm được mức tiêu hao xuống từ hàng nghìn lần chỉ còn vài trăm lần.
Tuy vậy, con số này vẫn vượt xa khả năng chịu đựng của bất kỳ cá nhân hay thế giới nào.
Cả nhóm rơi vào thế bế tắc. Họ tiếp tục thảo luận suốt nhiều ngày liền, thử mọi cách từ nén không thời gian, chuyển đổi năng lượng từ hư vô, thậm chí dựa vào tín niệm cộng hưởng… nhưng đều thất bại.
Cho đến một hôm, Altheris chợt nhớ ra điều gì đó, ông khẽ bật cười:
“Nếu không thể gọi đến, thì sao không… chỉ mang đi một phần?”
Altheris tiếp tục nói, trong tay lật mở một quyển sách cũ nát viết toàn ký tự Latinh:
“Thế giới của ta có một loại ma chú rất nổi tiếng – Trường Sinh Linh Giá (Horcrux). Dĩ nhiên ta không định dùng nó. Ta chỉ mượn lại ý tưởng, phân tách linh hồn, nhưng vẫn giữ lại được ký ức và sức mạnh của bản thể.”
Theo đề nghị của Altheris, họ tiến hành một kế hoạch mạo hiểm, tách ra một phần cực nhỏ linh hồn của từng người, sau đó ký sinh vào bên trong linh hồn Ame thông qua ma lực liên kết.
Nhờ vậy, Ame có thể mang họ về thế giới của cô, vì về bản chất, lúc đó họ chính là một phần của Ame.
Mọi chuyện suôn sẻ đến không tưởng. Nhưng không ngờ là đến khi đặt chân tại thế giới Black Bullet, thế giới của cô lại từ chối sự tồn tại của họ.
Không phải về mặt năng lượng, mà là về bản chất.
Nhóm Hajime, vốn thuộc nhiều thế giới khác nhau, bị xem là “dị vật” là những “tồn tại ngoại lai” không thể tồn tại độc lập trong thế giới cô.
Để có thể tự do di chuyển cùng tồn tại, họ chỉ có thể dựa vào Ame. Mượn sức mạnh lẫn “ý chí sáng tạo” của cô để xây dựng lại thân thể từ hư vô, tạo thành linh hồn thực thể hóa.
Từ đó, mỗi người đều có thân thể riêng, tuy kỳ lạ, nhưng mang dấu ấn sâu sắc của Ame.
Và vì chính năng lượng của Ame đã “định hình” họ, hình dáng của từng người – bươm bướm máu đỏ, đầu bếp bánh quy, samurai giấy sắt bén, áo choàng phù thủy, cá mập biển sâu, quả cầu tinh thể, tượng đá cổ xưa, violin đá quý, búp bê hoa cỏ.
Tất cả đều là sự phản chiếu bản chất tồn tại và cả con đường mà mỗi người đã chọn. Dị dạng, khác thường nhưng lại là “bản thể thật sự” của họ trong mắt của Ame.