Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nguoi-tai-hai-tac-bat-dau-dong-vai-akatsuki-to-chuc.jpg

Người Tại Hải Tặc, Bắt Đầu Đóng Vai Akatsuki Tổ Chức

Tháng 1 20, 2025
Chương 116. Hải tặc thời đại kết thúc Chương 115. Pain, phá hủy thánh địa Mariejois
khong-co-kha-nang-nha-ta-lao-ba-tuyet-khong-co-kha-nang-la-ma-de.jpg

Không Có Khả Năng! Nhà Ta Lão Bà Tuyệt Không Có Khả Năng Là Ma Đế

Tháng 1 17, 2025
Chương 487. Đại kết cục Chương 486. Phiền não
bat-dau-bi-nu-de-coi-trong-ta-la-that-muon-tim-duong-chet.jpg

Bắt Đầu Bị Nữ Đế Coi Trọng, Ta Là Thật Muốn Tìm Đường Chết

Tháng mười một 24, 2025
Chương 516: Tìm đường chết thành công! Ngủ ta lại là cẩu hoàng đế?! (Đại kết cục) Chương 515: Vô tiền khoáng hậu thành tựu (canh một)
phong-than-dai-thuong-con-tin-bi-tru-vuong-nghe-trom-tieng-long.jpg

Phong Thần: Đại Thương Con Tin, Bị Trụ Vương Nghe Trộm Tiếng Lòng

Tháng 2 28, 2025
Chương 255. Ngọc Hoàng Đại Đế Chương 254. Đề cử Phong Thần
kim-bang-hien-the-tram-hoang-hau-di-nhien-la-vo-tac-thien.jpg

Kim Bảng Hiện Thế, Trẫm Hoàng Hậu Dĩ Nhiên Là Võ Tắc Thiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 1050. Toàn trí toàn năng, tràn ngập mong đợi tương lai « hết trọn bộ! » Chương 1050. Siêu Thoát, bốn Đại Siêu Thoát giả
phi-thang-theo-thien-dia-hon-don-quyet-bat-dau

Phi Thăng, Theo Thiên Địa Hỗn Độn Quyết Bắt Đầu

Tháng mười một 28, 2025
Chương 2521: Tần Đạo Xuyên Chương 2520: Thần Thiên Nhi xin giúp đỡ
deu-tan-the-hoan-my-nhan-sinh-he-thong-moi-den.jpg

Đều Tận Thế, Hoàn Mỹ Nhân Sinh Hệ Thống Mới Đến?

Tháng 2 12, 2025
Chương 321. Phiên ngoại 1 mới hệ thống Chương 320. Chương cuối nhất cũng khôi phục thế giới, ngày tận thế zombie hệ thống mới đến?
nguyen-thuy-bo-lac-lam-ruong-quat-khoi.jpg

Nguyên Thủy Bộ Lạc Làm Ruộng Quật Khởi

Tháng 1 21, 2025
Chương 555. Khởi đầu mới Chương 554. Trưởng lão từ thế
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 187: Lập quốc (4).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 187: Lập quốc (4).

Ba tháng trước, tại mặt trận bờ biển phía tây.

Rentaro đứng tựa lan can thép của cầu cảng, mắt dõi theo hạm đội khổng lồ dần rời bến. Tàu tuần dương, tàu hộ vệ, cả thiết giáp hạm nối đuôi nhau, giáp thép sáng lấp lóa trong ánh hoàng hôn đỏ rực. Tiếng còi hiệu rền vang, từng đợt sóng lớn vỗ dồn vào bờ đá, hơi muối mặn nồng xộc thẳng vào mũi.

Cảnh tượng ấy hùng vĩ đến mức ngay cả một kẻ từng ra chiến trường vô số lần như hắn cũng phải thoáng ngẩn người.

Trong thoáng chốc, hắn bất giác tự hỏi: được ra khơi trên một con tàu, giữa biển rộng bao la, sẽ có cảm giác như thế nào?

Nhưng ý nghĩ ấy chỉ lóe lên rồi tắt, bởi thực tại trước mắt không cho phép lãng mạn. Trở về doanh phòng, Rentaro lặng lẽ tháo bộ giáp đã sờn nát sau hàng loạt trận đánh. Trên lớp kim loại còn hằn vết nứt và lỗ thủng do móng vuốt Gastrea để lại, muối biển ăn mòn thành từng vệt trắng đục.

Hắn cẩn thận lau sạch, thay chốt hỏng, khâu lại lớp đệm vải bên trong. Trên chiến trường, một khe hở nhỏ cũng đủ để biến thành án tử, và hắn không cho phép bản thân sơ suất.

Chiến sự lúc này đã bước sang một cục diện mới. Quân đội Đế Quốc sau nhiều năm đã thành công đẩy lùi phần lớn Gastrea ra khỏi lãnh thổ, buộc chúng thoái lui về các vùng biển bao quanh. Nghe qua thì giống như thắng lợi, nhưng những người ở tuyến đầu như Rentaro hiểu rõ đó chỉ là một sự cân bằng tạm bợ.

Lợi thế của việc này là đa số Gastrea trên lục địa không có năng lực sinh tồn dưới nước. Khi bị ép xuống biển, nhiều loài khổng lồ nặng nề chỉ vùng vẫy được một thời gian ngắn rồi chìm nghỉm, chết trong im lặng, giúp quân đội tiết kiệm đại lượng đạn dược cùng vật tư.

Nhưng cái giá phải trả lại hiện rõ, biển cả lập tức biến thành vùng hỗn loạn chết chóc. Các tuyến hàng hải thương mại và vận tải bị phong tỏa, tàu bè khó mà đi qua nếu không có hạm đội vũ trang hộ tống.

Quan trọng hơn cả, Gastrea vốn nổi tiếng với khả năng thích nghi và tiến hóa. Nếu ban đầu, nước biển là tử địa, thì chỉ sau vài tháng, chúng đã bắt đầu thay đổi: cơ thể mọc ra lớp màng mỏng, phổi thích nghi được với oxy dưới nước, thậm chí một số loài phát triển cơ quan hô hấp kép như loài lưỡng cư.

Chúng không thể ở mãi dưới biển, nhưng cũng không còn dễ dàng chết ngạt. Từng bầy đàn kết hợp, thân thể khổng lồ chồng chất lên nhau, kết thành những “hòn đảo quái vật” trôi nổi.

Từ xa, nhìn chẳng khác nào đảo đá hay san hô đen, nhưng chỉ cần một tàu vận tải đi lạc đến gần, lập tức bị kéo xuống đáy biển trong màn gào thét tuyệt vọng. Tin tức về những con tàu mất tích ngày một nhiều, tạo thành bóng đen bao phủ cả hạm đội.

Cũng chính vì mối hiểm họa ấy, Rentaro theo đơn vị được điều động đến mặt trận bờ tây. Họ không chỉ có nhiệm vụ giữ vững tuyến phòng thủ, mà còn phải tham gia những chiến dịch thanh trừng, bảo vệ tuyến đường hàng hải, huyết mạch sống còn của Đế Quốc.

Thay đồ xong, Rentaro bước ra khỏi phòng. Bên cạnh, Nikolai cũng vừa kết thúc buổi huấn luyện, trên vai còn lấm tấm mồ hôi. Thấy hắn, Nikolai vẫy tay, cười thoải mái:

“Yo, Rentaro, ăn chưa?”

Rentaro lắc đầu. Không nói thêm, cả hai sóng vai đi về phía nhà ăn.

Giữa đường, họ bắt gặp Enju, Tina cùng mấy cô bé Con Gái Của Hắc Long đi thành nhóm nhỏ. Tiếng trò chuyện ríu rít, ánh mắt trong veo, tạo thành một mảnh sáng giữa không khí sắt thép u ám của doanh trại.

Nikolai vừa nhìn thấy liền khẽ nhăn mày. Hắn vốn không phản đối việc Đế Quốc ép dân di cư gia nhập quân đội, bởi điều đó là cần thiết, muốn đánh lùi hàng đàn Gastrea, muốn bảo vệ lãnh thổ rộng lớn, dân số bản xứ vốn không đủ.

Nikolai hiểu rất rõ và hắn chấp nhận.

Nhưng chuyện để Con Gái Của Hắc Long, những cô bé lớn nhất còn chưa tròn mười lăm tuổi, trực tiếp bước ra chiến trường thì hắn lại không thể nào thoải mái được.

Về lý mà nói, Nikolai biết rõ với sức mạnh và khả năng kiểm soát thiên bẩm của mình, những cô bé này có thể mang lại hiệu quả vượt xa một trung đội binh lính trưởng thành. Lợi ích nhiều hơn là hại. Nhưng… không ưa thì vẫn là không ưa.

Trong mắt hắn, hình ảnh những cô bé mặc quân phục chỉnh chu, sờn cũ, gương mặt non nớt còn chưa hết nét trẻ con mà đã mang trên vai trách nhiệm sinh tử, thực sự quá tàn nhẫn.

Rentaro đi bên cạnh, chỉ thoáng liếc qua sắc mặt Nikolai liền đoán được hắn đang nghĩ gì. Đây cũng chẳng phải lần đầu Rentaro bắt gặp cảm xúc ấy.

Sự do dự, bất bình và cả bất lực trong ánh mắt của những người lính từng nhìn thấy Con Gái Của Hắc Long khoác quân phục, cầm vũ khí ra chiến trường.

Đối với chuyện này, Rentaro cũng khó lòng bình luận. Bởi sự thật quá phũ phàng: tất cả những cô bé kia đều là tự nguyện bước lên tuyến đầu.

Không phải để tìm kiếm vinh quang, mà là để báo đáp ân huệ Bệ Hạ đã dành cho họ.

Ban sơ, Đế Quốc từng ban lệnh cấm tuyệt đối, không cho Con Gái Của Hắc Long tham gia bất kỳ chiến dịch nào. Họ muốn bảo vệ những đứa trẻ, muốn giữ cho chúng một lối sống “bình thường”.

Nhưng rồi, một sự kiện chấn động đã buộc tất cả phải thay đổi…

Sau điều tra, các chuyên gia đưa ra kết luận lạnh người: nếu không được chiến đấu, những đứa trẻ này có xu hướng tự hủy cực cao. Bởi chúng nhận ra ngoài chiến đấu, chúng chẳng biết làm gì khác. Cảm giác bị bỏ rơi, bị cả thế giới quên lãng, khiến chúng tin rằng sự tồn tại của mình chỉ là gánh nặng.

Đó là di chứng khó có thể xoay chuyển của quá khứ.

Trước khi Đế Quốc được thành lập, Con Gái Của Hắc Long đã nhiều năm bị xã hội coi là “vũ khí sống” “quái vật” “nguồn gốc của mọi đau khổ”…

Định kiến ấy ăn sâu đến mức khắc cốt ghi tâm, khiến các em mặc định: một khi không còn cần đến để chiến đấu, tức là không còn lý do để tồn tại.

Vì việc này, quốc hội đã phải họp không biết bao nhiêu lần. Thậm chí ngay cả Bệ Hạ cũng nhiều lần trực tiếp hạ tràng, thảo luận với các quan chức và chuyên gia.

Cuối cùng, chỉ có một con đường duy nhất: thỏa hiệp.

Cho phép các em được ra trận, song song với việc ra sức tìm cách mang lại cho họ ý nghĩa sống mới.

Từ đó, một quy định đặc biệt được ban hành: thế hệ lớn hơn, những em đã trưởng thành phần nào và có kinh nghiệm kiểm soát sức mạnh có thể trực tiếp tham chiến.

Nhưng thế hệ nhỏ hơn nhất định phải đi học, phải được nuôi dưỡng trong môi trường giáo dục, để tìm kiếm một giá trị tồn tại ngoài máu lửa và tử vong.

Đi ngang qua những gương mặt nhỏ bé mà kiên cường ấy, Nikolai vẫn thấy trong ngực mình nặng trĩu. Còn Rentaro thì chỉ lặng lẽ bước tiếp. Trong lòng hắn hiểu rõ: đây là một bi kịch mà không ai muốn, nhưng lại là lựa chọn duy nhất trong thời đại tận thế này.

Cho đến khi bước vào nhà ăn, bầu không khí trầm thống mới dịu xuống đôi chút.

Enju vui vẻ kéo tay Tina, dẫn em ấy đến bàn nơi Rentaro và Nikolai đã ngồi. Tina hơi ngượng ngùng, khẽ cúi đầu chào hai người. Rentaro đáp lại bằng một nụ cười ấm áp, còn Nikolai thì bật cười sang sảng, cố ý tạo không khí thoải mái.

Mặc dù chỉ quen biết chưa lâu, nhưng Nikolai lẫn Rentaro cũng đã nghe qua danh tiếng của Tina – vị thiên tài sát thủ từng nhiều lần lập chiến công trên nhiều mặt trận, tốc độ và độ chuẩn xác khiến cả quân đội Đế Quốc phải kinh ngạc. Thấy cô bé lúc này lễ phép, khiêm tốn đến mức có phần rụt rè, cả hai không khỏi cảm thấy có chút bất ngờ.

Cả bốn người nhanh chóng bắt đầu gọi món.

Vừa nhìn thấy thực đơn, Nikolai khẽ bật ra một tiếng cảm thán:

“Chậc!!”

Dù không phải lần đầu vào nhà ăn của quân đội Đế Quốc, hắn vẫn không kìm được sự chấn động. Thực đơn phong phú đến mức gần như phi lý: đủ loại món truyền thống, đặc sản vùng miền, thậm chí còn có cả thực phẩm dành riêng cho chó mèo, vật nuôi của binh lính.

Trong mắt Nikolai, đây là sự xa xỉ khó chấp nhận, là không hợp thói thường đến cực điểm. Dù là tại quê hương hắn, nhờ khí hậu băng giá ức chế Virus Gastrea hoạt tính nên vẫn giữ được phần nào giống loài và cây trồng. Nhưng sau mười năm tận thế, nguồn cung thực phẩm cũng ngày một cạn kiệt. Mỗi bữa ăn ở đó đều bị tính toán kỹ lưỡng, từng phần thịt, từng lát bánh mì đều là quý giá.

Chính vì vậy, khi được cấp trên giao nhiệm vụ thâm nhập vào Đế Quốc, điều tra căn nguyên nguồn lương thực khổng lồ của họ… ít nhất cũng phải tìm ra con đường giao thương, hắn đã mang theo vô số kỳ vọng của mọi người rời khỏi quê hương, mạo hiểm ra biến đến Đế Quốc.

Thế nhưng đến nay, sau gần một năm phục vụ trong quân đội Đế Quốc, Nikolai vẫn chẳng thể điều tra được bao. Trước mắt hắn, “bữa ăn lính thường” của Đế Quốc, thậm chí là trước lúc cập nhật vẫn phong phú đến mức như trêu ngươi, càng khiến sự bí ẩn kia trở thành nỗi ám ảnh lớn hơn bao giờ hết.

Món ăn vừa kịp bày ra bàn, tiếng còi cảnh báo inh ỏi đã xé tan không khí. Âm thanh ấy khiến toàn bộ binh lính trong nhà ăn và ngoài doanh trại sững sờ, bởi đây là mức cảnh báo cấp 1, mức báo động chỉ phát ra khi cả quân khu đối diện nguy cơ sụp đổ.

Bên bàn Rentaro, cả nhóm chưa kịp động đũa đã lập tức bật dậy lao ra ngoài. Trong nửa tháng đóng quân tại đây, họ chỉ từng trải qua một lần cảnh báo cấp 3 cách hai ngày trước. Và chỉ với cấp độ đó thôi, chiến trường đã khốc liệt đến mức khiến nhiều binh sĩ nằm lại.

Còn cảnh báo cấp 1… nghĩa là hiểm họa lần này vượt xa bất kỳ trận chiến nào họ từng đối mặt.

Ngay khi bước ra cửa, hàng loạt robot phụ trợ từ khoang ngầm phóng lên, kẹp chặt lấy từng binh sĩ, lắp ráp giáp chiến đấu trong nháy mắt. Kim loại xoay trượt, khóa chặt cơ thể, mùi ozone hăng hắc tràn ngập không khí.

Bộ giáp họ được trang bị lúc này chỉ là bản tiêu chuẩn, thua xa giáp chuyên dụng của từng người, nhưng không còn thời gian chần chừ. Nhiều giáp cá nhân vẫn đang trong quá trình tu sửa hoặc phải tự tay điều chỉnh, không thể mang ra ngay được.

Tín hiệu điều động dồn dập vang khắp doanh trại. Các trung đội nhanh chóng được phân tán, vạch đội hình khẩn cấp, súng ống đồng loạt lên đạn.

Tất cả ánh mắt đều dồn về hướng biển đen thẫm phía xa, nơi mây và sóng đang gào thét dữ dội như báo trước một điều chẳng lành.

Rentaro lặng lẽ quan sát, ánh mắt thoáng hiện nét sầu lo. Chỉ trong một khoảnh khắc, hắn đã nhận ra thực trạng: hạm đội rời đi đã mang theo hai phần ba binh lực của quân khu, số quân còn lại khó lòng chống đỡ nếu đây thực sự là một đợt tấn công quy mô lớn.

Hơn nữa, việc địch tập kích ngay khi hạm đội vừa rời cảng không lâu lại càng khiến hắn bất an. Một cảm giác mơ hồ trỗi dậy trong lòng Rentaro nói cho hắn đây không chỉ là ngẫu nhiên, mà có lẽ là một âm mưu đã được tính toán từ trước.

Rất nhanh, tiếng la hét vang dậy khắp chiến tuyến, kéo theo đó là loạt đạn súng máy, pháo tầm xa và tên lửa đồng loạt khai hỏa. Ánh lửa chớp lóe trong màn đêm, hòa cùng tiếng nổ chấn động, soi sáng thứ đang lao tới từ biển xa.

Một ngọn núi thịt khổng lồ!

Nó không giống bất kỳ Gastrea nào mà họ từng biết. Toàn thân như được ghép lại từ vô số mảng thi thể Gastrea dung hợp thành một khối hỗn loạn, dị dạng khủng khiếp.

Thân thể trồi lên cao hơn trăm mét, phần lưng kéo dài đến mức ánh đèn cũng không thấy điểm cuối. Khắp người mọc ra hàng nghìn chi thể – tay người, móng thú, xúc tu, càng cua, chân côn trùng – giãy giụa như một con rết khổng lồ bằng thịt sống.

Cảnh tượng quái dị ấy khiến không ít binh sĩ buồn nôn đến lợm giọng. Ngay cả Rentaro, vốn đã chứng kiến vô số khung cảnh tàn khốc hơn, cũng cảm thấy bụng quặn thắt, dạ dày như lộn ngược. Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra có điều bất thường.

“Không đúng!” hắn hét lớn, giọng vang át cả loạt pháo. “Đây không phải phản ứng bình thường! Có thứ gì đó đang làm loạn tâm trí chúng ta!”

Lời hắn khiến đội hình càng thêm hỗn loạn, ai cũng hoang mang khi cảm thấy nỗi ghê tởm trong lòng không hề tự nhiên.

Ngay lúc đó, Tina lập tức mở giao diện kết nối, đôi mắt xanh lam của cô bé lóe sáng, triển khai hình ảnh trực tiếp trước toàn bộ đội ngũ. Trên màn chiếu ảo, một bóng hình kỳ dị hiện ra, đứng trên đầu con quái vật.

Rentaro chết lặng.

“Là… người sao?”

Không giống Bán Thú Nhân, cũng chẳng giống Con Gái Của Hắc Long. Cái bóng ấy quá khác thường. Đó là một nam nhân để trần thân trên, làn da trắng bệch như xác chết. Trên đầu hắn, mọc ra thứ trông như băng-rô tai thỏ màu đen, dài và rủ xuống. Phần thân dưới lại biến dạng thành nửa sau của loài dê, với móng guốc và lớp lông rậm rạp.

Đôi tay hắn dị dạng đến mức khó diễn tả, như sự pha trộn bệnh hoạn giữa cánh tay người và càng cua khổng lồ, khớp xương chồng chéo, kêu rắc rắc theo từng nhịp cử động.

Ngay khi bóng hình ấy bị tất cả nhìn thấy, nó bỗng mờ dần, rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

Cái im lặng sau đó càng làm chiến trường trở nên ngột ngạt, lạnh lẽo đến rợn người.

Tiếng gào rú của hỏa lực kéo tất cả quay lại thực tại. Đạn pháo phòng không, súng máy laser, tên lửa đạn đạo, lựu pháo plasma nổ rền vang, dồn dập như cơn mưa thép.

Ánh lửa xé rách bóng đêm, đạn đan chéo thành lưới, nghiền nát thứ quái dị khổng lồ trước mặt.

Thân thể núi thịt ấy bị băm nát thành từng mảng, máu đen đặc sánh phun ra như thác, bốc khói dưới ánh cháy. Những chi thể dị dạng bị xé rời, văng khắp mặt đất, tạo thành một cơn mưa thịt và xương tanh tưởi. Nhưng nó vẫn không dừng lại.

Dù mất nửa cơ thể, con quái vật ấy vẫn lao thẳng tới, điên cuồng, mù quáng, giống như một đoàn tàu quỷ mất phanh, nghiền nát mọi thứ trên đường đi.

“Tất cả đơn vị! Né tránh! Tản đội hình ngay lập tức!” Giọng chỉ huy vang lên rền rĩ qua hệ thống liên lạc.

Chỉ vài giây sau, tường thành tiền tuyến, công trình vốn đủ sức chặn hàng nghìn Gastrea cùng lúc bị xuyên thủng như tờ giấy.

Một tiếng “ẦM” khủng khiếp vang lên, mặt đất rung chuyển, không khí chấn động như va đập của sấm sét. Từng khối thép nặng hàng chục tấn bị hất văng, rơi xuống như mưa đạn.

Con quái vật rống lên một tiếng cuối cùng, rồi sụp xuống, ép nát hàng chục boongke, khói bụi phủ kín cả bầu trời.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mười ba cỗ cơ giáp Tatsuryuu Kai-01 đồng loạt bước ra, chân đạp sụp mặt đất.

Đó là phiên bản thứ tám, loại “Thành Lũy Di Động” chuyên dành cho phòng thủ tiền tuyến, bỏ đi toàn bộ hệ thống phản kích và hỗ trợ để đổi lấy lớp giáp dày đến mức đạn chống tăng cũng khó để lại vết xước.

Hơn hai mươi mét cao, mười ba chiến giáp đứng thành hàng, vai kề vai, dựng lên một bức tường thép khổng lồ trước cửa địa ngục.

Ánh lửa phản chiếu lên lớp giáp titan đen xám, tạo nên một dải sáng đỏ rực, như một hàng người khổng lồ đang canh giữ đêm tàn.

“Đội Kai-01! Giữ tuyến! Không được lùi nửa bước!” Nikolai hét lên qua hệ thống liên lạc, giọng trầm khàn át cả tiếng nổ.

Cả doanh trại lặng trong giây lát, chỉ còn tiếng cơ khí kêu rin rít và hơi nóng phả ra từ các khe giáp. Con quái vật kia đã chết, thân thể nó rã ra từng mảng, chảy tan như bùn đặc… nhưng Rentaro không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Hắn ngẩng đầu, nhìn qua làn khói dày đặc, nơi ánh pháo phản chiếu tạo thành những bóng hình méo mó.

Sau đó…

Rentaro chỉ nhớ được từng mảnh vụn ký ức.

Hắn thấy… thứ được xưng là bức tường phòng thủ mạnh nhất của Đế Quốc, mười ba cơ giáp Tatsuryuu Kai-01, từng cỗ một bị hất văng lên như những chiếc lá khô trong bão, rồi nổ tung trên không trung. Ánh kim loại, lửa và máu hòa vào nhau, nổ rộ như một chùm pháo hoa bi thảm, rực rỡ đến tàn khốc.

Hắn thấy Nikolai.

Cơ thể đồng đội hắn bị bẻ gãy chỉ bằng một cú quét, mảnh giáp băng liệt văng khắp nơi. Trong giây phút tan biến, ánh mắt Nikolai vẫn còn hướng về quê hương, nơi tuyết trắng chưa từng ngừng rơi.

Hắn thấy Kisara, người bạn thân kiêu hãnh ấy bị kéo ra khỏi buồng điều khiển cơ giáp, đầu rơi trong nháy mắt. Đôi mắt nàng vẫn mở, chan chứa oán hận và bất phục, ngay cả khi máu vẽ thành đường cong đỏ trên mặt đất.

Hắn thấy Enju, cô bé lao đến ôm lấy hắn, gương mặt vẫn còn hoảng hốt chưa kịp nói lời nào, thì phần thân dưới đã bị nghiền nát, máu bắn lên mặt hắn nóng rực.

Hắn thấy Tina, “thiên tài sát thủ” đồng đội của hắn, vung súng trong tuyệt vọng, nhưng chưa kịp bóp cò đã bị một trảo xé toạc, cơ thể cắt thành nhiều mảnh, rơi lả tả như những cánh hoa tan vỡ giữa khói đen.

Hắn thấy từng người, từng người ngã xuống.

Từng tiếng kêu tắt lịm.

Từng thân thể bị xé nát như búp bê bị giật đứt dây.

Còn con quái nhân kia…

Nó di chuyển nhanh đến mức không thứ gì có thể bắt kịp. Mỗi lần lóe lên, một người biến mất. Mỗi lần vung tay, một sinh mạng tàn lụi.

Chỉ trong chớp mắt, những gì được gọi là quân khu đã hóa thành đống hoang tàn.

Không có phản công.

Không có hy vọng.

Chỉ trong chưa đầy một phút, tất cả đều biến mất.

Khói đen, máu nóng,và mùi sắt gỉ trộn lẫn nhau.

Cả chiến trường im lặng, chỉ còn lại ý thức của Rentaro, tan rã giữa đống phế tích, cảm giác như thế giới này cũng đang sụp đổ cùng hắn.

. . .

“ẦMMMM!!!”

Tiếng sấm xé toạc màn đêm, kéo Rentaro bật dậy khỏi cơn ác mộng. Mưa đổ xuống như thác, trút ào ào lên mái nhà, âm thanh rền vang đến mức khiến hắn tưởng như vẫn còn ở giữa chiến trường.

Kể từ sau ngày Bệ Hạ hóa thân thành Hắc Long Hoàng Đế, khí hậu thế giới này đã chẳng còn yên bình. Thời tiến trở nên điên loạn, sấm sét và bão tố thường xuyên đến mức như thể muốn xé nát cả bầu trời. Nhưng lúc này, Rentaro chẳng còn để tâm đến những điều đó.

Hắn thở dốc, hơi thở đứt quãng như người vừa thoát chết. Lồng ngực phập phồng, từng khớp xương đau nhức như vẫn còn nát vụn. Cảm giác ấy, tất cả vẫn đang dội lại trong đầu.

Bàn tay run rẩy lần mò trên mặt bàn, tìm hộp thuốc an thần. Hắn bóc vội, nuốt liền mấy viên, chẳng buồn đếm số lượng.

Chất đắng tràn xuống cổ họng, phổi bỏng rát, rồi dần dần… nhịp tim mới chậm lại.

Nhưng trong tâm trí, cơn đau vẫn không dừng.

Hắn ngồi im một lúc, mồ hôi thấm ướt lưng áo, rồi đột nhiên bật dậy. Không kịp quan tâm đến trang phục, Rentaro vội vã lao về phía cửa, như muốn chạy khỏi căn phòng, khỏi những hình ảnh vẫn đang bám riết lấy hắn.

Tiếng mở cửa làm hai giọng nói nhỏ vang lên phía sau:

“Rentaro? Trễ như vậy rồi, anh định đi đâu thế?”

Là Tina. Giọng cô bé khàn khàn, xen lẫn chút mệt mỏi. Kế đó là Enju, tóc rối, mắt còn ngái ngủ, nhưng lo lắng hiện rõ.

Rentaro đứng im, không đáp. Gương mặt hắn chìm trong bóng tối, để hai cô bé không thể thấy biểu cảm.

Cả ba lặng đi. Tiếng mưa như rơi thẳng vào khoảng trống trong lòng họ.

Một lúc sau, Enju khẽ thở dài, giọng mềm lại:

“Thật là… Bên cạnh cửa có dù và hộp đồ, mang theo đi.”

Rentaro không nói gì, chỉ gật đầu, xem như đáp lại. Hắn cúi xuống, lấy cây dù, cầm theo hộp gỗ nhỏ, rồi mở cửa, bước ra giữa màn mưa.

Bóng hắn khuất dần sau cơn bão, chỉ còn lại tiếng mưa quất vào khung cửa gỗ.

Tina và Enju nhìn nhau, trong mắt hiện rõ lo lắng. Nhưng rồi cả hai cùng im lặng. Họ hiểu, Rentaro cần điều đó.

Cầm lấy chiếc dù bên cửa, Rentaro bước ra ngoài.

Mưa đổ xuống như trút, từng giọt đập lên mặt dù, vang lên những âm thanh nặng nề, lặp đi lặp lại như tiếng nhịp tim của một kẻ đang cố sống sót. Bầu trời tối đen, sấm chớp giằng xé liên hồi, kéo bóng hắn dài lê thê trên nền phố ngập nước.

Hắn đi chậm, từng bước nặng như dẫm lên ký ức.

Đế Quốc bây giờ đã là một mạng lưới đô thị vệ tinh khổng lồ, những thành phố trung tâm kết nối với vô số đô thị nhỏ hơn, được ràng buộc bởi tàu điện ngầm và đường cao tốc tự động.

Khu Rentaro đang sống là một đô thị sinh hoạt, yên bình nhất trong chuỗi đó, nhưng với hắn, sự yên bình này chỉ khiến quá khứ thêm rõ nét.

Tàu điện ngầm vẫn hoạt động. Giữa đêm mưa gió, nó như một con rắn kim loại trườn đi trong lòng đất, mang theo ánh sáng mờ nhạt giữa một thế giới đang rã mục.

Rentaro bước vào toa tàu, gập dù lại, nước mưa chảy thành vệt dài trên tay áo.

Dù chỉ có hơn mười người bên trong, nhưng ở giờ này, giữa bão tố, như vậy đã là đông đến lạ thường. Mỗi người ngồi một góc, không ai nói chuyện. Khuôn mặt nào cũng lặng như tượng, ánh mắt thất thần dán vào khung kính mờ đục vì hơi nước.

Hắn chọn một chỗ ngồi ở cuối toa, dựa lưng vào thành ghế lạnh buốt, không nói gì. Chuyến tàu lắc nhẹ, khởi động, rồi lao đi trong tiếng gầm trầm của động cơ. Ngoài cửa kính, những quầng sáng vàng nhạt trôi ngược về phía sau, kéo theo cảm giác như thời gian đang chạy ngược.

Hai mươi phút sau, tàu dừng lại ở ga cuối.

Khi Rentaro bước ra, mưa vẫn chưa dừng. Không khí đặc quánh mùi đất và sắt gỉ. Xa xa, ánh đèn đường nhấp nháy yếu ớt như hơi thở của một người sắp tắt lịm.

Không có xe cộ nào. Không một chiếc xe tự hành, không tiếng động cơ. Trong thời tiết thế này, ngay cả máy móc cũng biết dừng lại.

Rentaro cầm dù, đi bộ.

Đường dẫn về nghĩa trang quân đội vùng ngoại ô quanh co và đầy bùn lầy, mỗi bước đi như dẫm lên tro bụi của ký ức. Nơi ấy chôn cất hầu hết những đồng đội đã ngã xuống trong trận chiến cuối cùng.

Kisara cùng vài người may mắn được cứu về, nhưng Nikolai và nhiều cái tên khác đã mãi mãi nằm lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-thien-tu-bac-de-bat-dau.jpg
Chư Thiên Từ Bắc Đế Bắt Đầu
Tháng 1 19, 2025
8030938b7020dc1b9a750a505420fd6a
Hồng Hoang: Bần Đạo Thân Công Báo, Mời Chư Đạo Hữu Dừng Bước
Tháng 1 15, 2025
kiem-ma-1
Bắt Đầu Từ Kiếm Ma
Tháng mười một 10, 2025
1968-bat-dau-tuyet-my-chi-vo-toi-cua-muon-luong
1968: Bắt Đầu Tuyệt Mỹ Chị Vợ Tới Cửa Mượn Lương
Tháng 1 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved