Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
de-su-la-cai-ho.jpg

Đế Sư Là Cái Hố

Tháng 1 22, 2025
Chương 1765. Cuối cùng Chương 1764. Cao hứng quá sớm
lieu-trai-ly-dich-du-hi-ngoan-gia.jpg

Liêu Trai Lý Đích Du Hí Ngoạn Gia

Tháng 3 17, 2025
Chương 213. Lý do kết thúc Chương 212. 3 giới truyền thuyết 0.2
tong-man-bat-dau-khoa-gien-xuyen-thang-qua-the-gioi

Tổng Mạn: Bắt Đầu Khóa Gien, Xuyên Thẳng Qua Thế Giới

Tháng mười một 12, 2025
Chương 144: Đại kết cục - FULL Chương 143: Ootsutsuki Shibai lột xác!
tiem-tu-nua-nam-bi-cong-chua-thi-nu-phat-hien-ta-rat-manh

Tiềm Tu Nửa Năm, Bị Công Chúa Thị Nữ Phát Hiện Ta Rất Mạnh

Tháng 1 8, 2026
Chương 840:Liên tiếp ra sân Chương 839:Có chút khoa trương
Bắc Vương

Khổ Luyện Võ Đạo: Nhục Thể Của Ta Có Thể Vô Hạn Cường Hóa

Tháng 1 23, 2025
Chương 135. Hiệp Khách Hành!! Chương 134. Ngươi... Ngươi không phải người?
tam-quoc-chi-ta-chinh-la-tao-gia-bao-quan.jpg

Đệ Nhất Đế

Tháng 1 22, 2025
Chương 1368. Ngươi là vô địch Chương 1367. Lân ma sinh linh
vo-han-vinh-sinh-luc.jpg

Vô Hạn Vĩnh Sinh Lục

Tháng 2 4, 2025
Chương 613. Đại kết cục Chương 612. Cực hạn khủng bố
do-thi-bat-dau-giac-tinh-song-s-cap-di-nang

Bắt Đầu Giác Tỉnh Song S Cấp Dị Năng

Tháng 1 8, 2026
Chương 1494: Nghiền ép Chương 1493: Tiên phát chế nhân
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 186: Lập quốc (3).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 186: Lập quốc (3).

Sau khi hoàn thành phần thi, cả ba được dẫn đến phòng giáo viên. Bên trong, Okayu đã chờ sẵn. Nhìn thấy họ, nàng không nói lời thừa, chỉ nghiêm giọng mở sổ điểm:

“Enju.”

“Có mặt!” Enju đứng nghiêm, chào theo điều lệnh.

Okayu liếc qua bảng thành tích:

“Phần lý thuyết, ngươi đạt 64 điểm (42 điểm trắc nghiệm, 22 điểm tự luận). Phần thực hành, 88 điểm. Kiểm tra bổ sung, được cộng thêm 8 điểm. Với tư cách Con Gái Của Hắc Long, ngươi được cộng thêm 5 điểm. Tổng cộng: 165 điểm. Chúc mừng, ngươi đã vượt qua khóa huấn luyện. Từ nay giữ chức Đội Trưởng.”

Enju nghe xong, đôi mắt sáng rực, vui mừng lao đến ôm chầm lấy Okayu:

“Cảm ơn Okayu-sensei!”

“Bỏ ta ra, cái con thỏ ngốc này!” Nekomata cau mày, tay vội đẩy ra, nhưng đuôi nàng lại vô thức ve vẩy, để lộ niềm vui khó che giấu.

Đến lượt Tina và Rentaro. Okayu lần lượt đọc:

“Rentaro, tổng điểm 176. Được bổ nhiệm chức vụ Đội Trưởng.”

Rentaro bước lên, chỉ khẽ gật đầu tiếp nhận. Gương mặt điềm tĩnh, nhưng trong mắt lóe lên chút nhẹ nhõm.

Cuối cùng là Tina. Okayu ngẩng đầu, giọng hơi chậm lại như để tạo điểm nhấn:

“Tina… tổng điểm 198. Đây là kết quả cao nhất toàn khóa, kể cả khi chưa tính điểm cộng Con Gái Của Hắc Long. Căn cứ thành tích này, ta trao cho ngươi chức vụ Đoàn Trưởng.”

Enju tròn mắt ngạc nhiên: “Ế… Tina là Đoàn Trưởng á?!”

Rentaro cũng thoáng sững lại, rồi khẽ cười lắc đầu, coi như chấp nhận kết quả.

Tina thì chỉ cúi đầu, đáp gọn một tiếng: “Rõ.” Trên gương mặt vẫn lạnh nhạt thường thấy, nhưng khóe môi như khẽ cong, lộ ra niềm tự hào rất nhỏ.

Hệ thống Cảnh Vệ Đế Quốc được tổ chức chặt chẽ, chia thành nhiều cấp bậc, từ dễ thấy nhất đến tầng cao gần như ẩn trong bóng tối.

Cấp khởi đầu là Phổ Thông. Đây là lực lượng đông đảo nhất, những binh sĩ thường ngày tuần tra phố phường, canh gác tại các sự kiện lớn, hoặc hộ tống quan chức theo lộ trình cố định. Họ là gương mặt công khai của Cảnh Vệ, hiện diện để người dân cảm nhận được sự an toàn.

Kế đến là Tinh Nhuệ. Vẫn giữ trọng trách bảo vệ, nhưng đây là những cá nhân được tuyển chọn kỹ lưỡng, sở hữu tài năng vượt trội ở nhiều phương diện. Họ có thể xử lý các nhiệm vụ phức tạp, đòi hỏi khả năng ứng biến nhanh hoặc kỹ năng chuyên môn cao mà binh lính Phổ Thông không đủ sức đảm nhiệm.

Lên đến Đội Trưởng, chức trách đã thay đổi rõ rệt. Không chỉ là một cá nhân xuất sắc trên chiến trường, Đội Trưởng còn gánh vác vai trò chỉ huy các đơn vị Phổ Thông và Tinh Nhuệ.

Họ thường được giao những nhiệm vụ ngầm, đòi hỏi khả năng điều phối, che giấu và xử lý tình huống nhạy cảm. Sức mạnh cá nhân của một Đội Trưởng cũng phải đủ để xoay chuyển cục diện hoặc có tài năng đặc biệt khiến toàn bộ chiến dịch thành công.

Cao hơn là Đoàn Trưởng. Đây là những nhân vật hiếm hoi, số lượng ít đến mức có thể đếm trên được trên đầu ngón tay. Họ nắm quyền lãnh đạo toàn diện cả ba cấp dưới quyền, được giao các chiến dịch dài hơi, phức tạp, kéo dài từ nhiều tháng đến nhiều năm.

Đoàn Trưởng là trụ cột thật sự, một khi họ xuất hiện, có thể trực tiếp quyết định sự thành bại của một vùng trọng yếu.

Bên trên nữa, tồn tại hai cấp bậc gần như chỉ còn trong lời đồn: Tướng Quân và Lãnh Chúa. Rentaro từng nghe nhắc đến nhưng chưa bao giờ thấy tận mắt.

Có người bảo họ chính là những kẻ nắm giữ mặt tối của Đế Quốc, vận hành bộ máy ngầm mà dân thường lẫn quan chức không bao giờ biết tới. Quyền lực của họ theo lời đồn đoán có thể sánh ngang thậm chí vượt hơn cả các Bộ trưởng.

Việc Tina được phong chức Đoàn Trưởng không chỉ nhờ điểm số gần như tuyệt đối trong khóa huấn luyện vừa rồi. Thành tích ấy chỉ là lớp vỏ nổi bật nhất, nhưng gốc rễ lại nằm ở những chiến công mà em đã lập được trong thời gian còn phục vụ trong quân đội.

Trong nhiều chiến dịch lớn, Tina từng giữ vai trò then chốt, trực tiếp hạ sát những mục tiêu mà ngay cả đội đặc nhiệm tinh nhuệ cũng phải bó tay. Quân công tích lũy của em đã đủ để xét lên hàm thiếu tướng, một thành tựu hiếm có với người trẻ tuổi đến vậy.

Nếu không phải Đế Quốc mỗi năm đều giới hạn số lượng tướng lĩnh được phong, cộng thêm vấn đề tuổi tác khiến nhiều người trong hội đồng xét duyệt do dự, thì giờ đây Tina đã có thể tiếp tục phục vụ trong quân ngũ với quân hàm tướng, chứ không phải rẽ hướng cùng Rentaro và Enju.

Chính vì vậy, việc trao cho em chức vị Đoàn Trưởng trong hệ thống Cảnh Vệ có thể coi là một dạng đền bù chính trị và đồng thời cũng là bước đi nhằm bồi dưỡng một mũi nhọn tương lai cho Đế Quốc.

Còn về vấn đề Tina có đủ sức lãnh đạo một lực lượng lớn hay không, thực tế lại không quá đáng lo. Bởi Cảnh Vệ Đế Quốc vốn chú trọng chiến lực cá nhân hơn là năng lực quản lý thuần túy.

Vai trò lãnh đạo không nhất thiết là trực tiếp chỉ huy từng bước, mà là đưa ra quyết định lựa chọn con đường tối ưu trong số những phương án được đưa ra, đồng thời dùng thực lực bản thân để bảo đảm cho mệnh lệnh được thực thi trong những tình huống then chốt.

Xung quanh Tina còn có nhiều Đội Trưởng khác, họ mới là người chịu trách nhiệm phân tích, lên phương án và điều phối chi tiết.

Ở vị trí này, năng lực chiến đấu và uy tín cá nhân quan trọng hơn bất kỳ sơ đồ tổ chức nào. Và đây chính là điều mà Đế Quốc nhìn thấy rõ ở Tina: một xạ thủ thiên tài, trầm tĩnh, quyết đoán, đủ để khiến người khác tin tưởng và đi theo.

Sau một hồi trao đổi tình hình gần đây, cuộc trò chuyện cũng đi đến hồi cuối.

Trước khi để cả ba rời đi, Okayu chống tay lên bàn, ánh mắt sắc bén đảo qua từng người rồi cất giọng nghiêm nghị:

“Trong vòng một đến hai ngày tới, trang bị chuyên môn của các ngươi sẽ được chuyển đến tận nơi. Trong thời gian chờ đợi, hãy tranh thủ xem xét danh sách nhiệm vụ. Khi trang bị đã trong tay, các ngươi có thể lập tức bắt đầu hành động. Ta không hề có ý hối thúc, nhưng các ngươi chắc cũng rõ ngày Đế Quốc lập quốc đang đến rất gần.”

Giọng nàng trầm xuống:

“Trong giai đoạn ấy, hỗn loạn là điều khó tránh. Trách nhiệm của các ngươi không chỉ là đối phó, mà là dập tắt từ trong trứng nước, không để nó bùng phát thành tai họa. Ngoài ra, từ nay cho đến ngày lập quốc, bất kể là quân công hay điểm cống hiến, tất cả đều được tính thêm ba mươi phần trăm.”

Lời nói vừa dứt, trong lòng cả ba người lập tức chấn động. Rentaro khẽ nheo mắt, còn Enju thì nghiêng đầu, đôi tai nhỏ khẽ run lên vì bất ngờ. Tina không nói gì, nhưng ánh mắt lạnh lùng thường thấy lại lóe lên một tia sáng lạ thường.

Hai thông tin đầu tiên, cả ba vốn đã biết, việc Đế Quốc chuẩn bị lập quốc đã được đồn đoán từ lâu, chính phủ chưa từng đứng ra phủ nhận.

Nhưng chi tiết cuối cùng thì hoàn toàn mới mẻ. Ba mươi phần trăm tăng thêm, đó chẳng khác nào lời mời gọi cho những ai dám liều lĩnh.

Trong Đế Quốc, chuyện tích lũy quân công hay điểm cống hiến chưa bao giờ là đủ. Với nhóm Rentaro, chúng càng nhiều càng tốt, bởi hệ thống tài nguyên nơi đây không chỉ xoay quanh một loại tiền tệ, mà vận hành trên ba trụ cột lớn, mỗi trụ cột gắn liền với một tầng nấc quyền lợi khác nhau.

Đầu tiên là Hắc Đế Đồng (HDD). Đây là đồng tiền chính thức của toàn Đế Quốc, xuất hiện trong mọi hoạt động thường nhật: từ thuế số, trợ cấp thương binh, chi phí tái thiết, lương bổng quan chức, cho tới quản lý tài sản công và thương mại điện tử.

HDD giống như lớp nền vững chắc, bảo đảm xã hội không ngừng vận hành. Không ai có thể sống mà thiếu nó, nhưng cũng không ai có thể chỉ dựa vào nó để bước lên tầng cao hơn.

Tiếp đến là điểm cống hiến. Nếu HDD là chiếc chìa khóa mở cánh cửa đời sống bình thường, thì điểm cống hiến chính là giấy thông hành bước vào thế giới tài nguyên bí ẩn.

Về công năng, nó không thể thay HDD để thanh toán thông thường, nhưng giá trị thực tế lại vượt xa nhiều lần. Bởi chỉ có điểm cống hiến mới đổi được những thứ mà HDD vĩnh viễn không thể chạm tới như thịt Huyễn Thú Chủng quý hiếm, thuốc kéo dài tuổi thọ, hay bản tiến giai của Hô Hấp Pháp,…

Tuy nhiên, điểm cống hiến không phải ai cũng có cơ hội sở hữu. Nó chỉ dành cho cán bộ nhà nước, các tổ chức trọng yếu hoặc những cá nhân đặc thù trong hệ thống.

Dân thường muốn có cũng phải chờ những dịp hiếm hoi như phong trào toàn quốc, lễ hội lớn hoặc các đợt đền bù sự cố. Ngay cả khi may mắn thu được, cũng sẽ bị giới hạn mức tối đa, vượt qua ngưỡng ấy thì hệ thống sẽ tự động khóa lại.

Cuối cùng là quân công. Loại này vừa mang tính chất tài nguyên, vừa là thước đo địa vị. Quân công có thể quy đổi sang HDD hay điểm cống hiến, nhưng điểm đặc biệt là nó cho phép phong hàm. Một khi có quân hàm, công dân sẽ được hưởng ưu đãi trên toàn hệ thống: đi tàu xe, mua hàng, đóng phí sinh hoạt… tất cả đều giảm giá đáng kể.

Có lời đồn rằng những ai có quân hàm đến cấp Tướng còn được giảm giá tới 50% cho mọi loại phí tổn. Tuy nhiên, quân công không giống hai loại trước, nó không thể kiếm được ngoài đời thường. Chỉ có người trong quân đội, cảnh sát, cảnh vệ và các lực lượng an ninh đặc thù mới có tư cách tích lũy quân công.

“Tạm biệt, Okayu-sensei!” Cả ba đồng thanh cúi chào rồi chọn lệnh thoát. Ý thức lập tức như bị kéo ra khỏi dòng chảy ánh sáng, khung cảnh huấn luyện tan rã thành từng mảnh vỡ trắng xóa.

Khi mở mắt lần nữa, họ đã trở lại căn phòng quen thuộc, nắp của máy Huấn Luyện Mô Phỏng Thực Tế Ảo chậm rãi mở ra, từng làn hơi lạnh thoát ra ngoài.

Rentaro liếc nhìn đồng hồ treo tường, thời gian trôi qua ngoài đời thực chẳng bao nhiêu so với quãng dài vừa trải qua trong không gian huấn luyện. Đây cũng chính là nguyên nhân một trong vì sao Đế Quốc kiên quyết áp dụng hệ thống huấn luyện thực tế ảo, bởi nó có thể điều tiết chênh lệch thời gian.

Theo thiết lập phổ thông, phiên bản dân dụng cho phép một giờ ngoài đời thực tương đương hai giờ trong thế giới ảo. Còn phiên bản quân dụng mà Rentaro và đồng đội vừa trải qua thậm chí kinh người hơn, năm giờ trong ảo cảnh chỉ bằng một giờ ngoài đời thực.

Làm thế nào họ đạt được kỳ tích ấy, Rentaro không rõ. Nhưng hắn phải thừa nhận là công nghệ này thực sự tiện lợi.

Thấy thời gian vẫn còn sớm, Enju và Tina vui vẻ vẫy tay chào rồi lại chui ngay vào khoang huấn luyện để tiếp tục chơi. Rentaro chỉ mỉm cười gật đầu, đứng nhìn hai cỗ máy đóng nắp lần nữa, ánh sáng lam nhạt khẽ lóe lên báo hiệu kết nối.

Thế giới ảo đương nhiên không chỉ tồn tại để phục vụ huấn luyện quân sự. Nó còn mở ra vô số không gian giải trí khác như thành phố trò chơi, đấu trường, công viên nước, thậm chí cả những thế giới mô phỏng lại như trong tiểu thuyết.

Với người dân Đế Quốc, đây đã trở thành một phương thức giải trí chủ đạo, phổ biến đến mức hầu như ai đi làm về cũng dành vài giờ ngâm mình trong ảo cảnh để thư giãn.

Công nghệ này thậm chí có thể thay thế giấc ngủ, khiến cơ thể hồi phục mà không cần nghỉ ngơi truyền thống. Tuy nhiên, chính phủ vẫn thường xuyên khuyến cáo ngủ sâu trong thực tế vẫn quan trọng, bởi chỉ khi đó não bộ mới thực sự được nghỉ ngơi toàn diện.

Nhanh chóng thay đổi sang trang phục thường ngày, Rentaro đi thẳng vào khu bếp. Thói quen từ chiến trường khiến hắn luôn muốn kiểm tra trước thức ăn cho ngày hôm sau và sáng mai cũng không ngoại lệ.

Trong đầu hắn vẫn còn văng vẳng giọng nói hớn hở của Enju: “Em muốn ăn cơm bắp trộn thịt!” Món ăn mà cả ba lần đầu được nếm thử ở bệnh viện, khi còn nằm dưỡng thương. Chỉ một lần ấy thôi, Enju đã mê mẩn không dứt.

Rentaro cũng phải công nhận, món ăn ấy có sức hút kỳ lạ. Vị chua, cay, mặn, ngọt hòa quyện trong một bát nhỏ, vừa đơn giản, vừa no bụng, chi phí lại chẳng đáng là bao.

Thế nhưng, khi nếm, ai cũng có cảm giác như được ăn một món đặc sản tinh tế. Chính sự bình dân nhưng bất phàm ấy khiến nó trở thành lựa chọn quen thuộc của nhiều người dân Đế Quốc.

Thực ra, cơm bắp không phải là cơm nấu chung với bắp như tên gọi, mà được chế biến từ một loại ngô khổng lồ chỉ có ở Đế Quốc. Mỗi hạt to bằng một cái chén nhỏ. Khi đem luộc, phần hạt vỡ ra, để lộ lớp tinh bột trắng mịn. Khi cào sơ, chúng rời thành từng hạt nhỏ giống hệt cơm gạo, nhưng hương vị lại khác biệt: vừa ngọt dịu, vừa thoảng mùi sữa non.

Phần thịt băm thì phong phú hơn. Nó có thể trộn từ nhiều loại thịt khác nhau, được xay nhuyễn, xào sơ rồi chiên lại để giữ độ giòn và mùi thơm. Trộn thêm rau củ thái hạt lựu nhiều màu sắc, cuối cùng rưới lên sốt ớt đặc chế – vị cay tê đầu lưỡi nhưng sau đó là hậu ngọt lan tỏa. Ai cầu kỳ hơn có thể rắc thêm phô mai, rong biển hoặc đặt một quả trứng ốp la vàng rực lên trên.

Thực ra, Rentaro vốn chẳng phải người giỏi giang trong bếp. Những món ăn gia đình cơ bản thì còn làm được, nhưng chỉ cần phức tạp một chút như đồ ăn vặt, món cầu kỳ hay kiểu chế biến chuyên nghiệp, hắn lập tức bối rối.

Tất cả vốn liếng nấu nướng hiện tại đều đến từ những quyển sách mà hắn nâng niu trong lúc rảnh: bộ sưu tập sách nấu ăn của Akito, người được giới ẩm thực Đế Quốc gọi là Giáo Sư Ẩm Thực Thời Đại Mới.

Đầu tiên là [Ẩm Thực Dị Giới Của Akito] quyển sách mà Rentaro đọc nhiều nhất. Nó tập hợp bí quyết chế biến những loại thực phẩm kỳ lạ xuất hiện sau thời kỳ cải cách, từ ngũ cốc khổng lồ như loại bắp mà hắn đang dùng, cho tới cả thịt Huyễn Thú Chủng. Thứ tưởng chừng chỉ là nguyên liệu man rợ ấy, qua bàn tay người biết chế biến, lại có thể biến thành món ăn tinh tế tràn đầy dinh dưỡng khiến người ta thèm thuồng.

Kế tiếp là [Ẩm Thực Thời Chiến Của Akito] nơi tác giả ghi lại ký ức khắc nghiệt của những năm tháng tận thế và chiến tranh.

Nó không phải một quyển sách dạy nấu ăn thông thường, mà là cẩm nang sinh tồn, chỉ cách tận dụng từng nắm lương khô, từng loại rễ cây hay mẩu thịt khô để làm ra bữa ăn vừa đủ dinh dưỡng, vừa giữ được chút hương vị để con người không quên mình vẫn đang sống.

Đối lập hoàn toàn là [Ẩm Thực Hoàng Gia Của Akito]. chuyên về các món của tầng lớp quyền quý. Nội dung không tập trung quá nhiều vào mùi vị cùng giá trị, mà chủ yếu mô tả nghệ thuật bày biện, phối màu, cách trang trí để một bữa ăn biến thành tác phẩm nghệ thuật.

[Ẩm Thực Phổ Thông Của Akito] lại gần gũi và bình dị nhất, có các món thường thấy như đồ ăn vặt, món gia đình, những công thức truyền miệng nơi dân dã. Điểm đặc biệt là Akito còn cẩn thận liệt kê các món kỵ nhau, tuyệt đối không nên kết hợp, một chi tiết nhỏ nhưng cho thấy sự tỉ mỉ đáng kinh ngạc.

Với [Ẩm Thực Thế Giới Của Akito] tác giả đưa độc giả chu du khắp năm châu. Không chỉ là công thức, mà còn là những câu chuyện lịch sử, văn hóa, thậm chí là truyền thuyết ẩn sau mỗi món. Rentaro thường đọc nó cho Enju cùng Tina nghe, đây không chỉ là ẩm thực, mà còn là cách để hiểu về thế giới này.

Và cuối cùng, [Ẩm Thực Đầu Bếp Của Akito] quyển sách mà nhiều đầu bếp coi như bí kíp giấu trong túi áo. Trong đó không phải là món chính, mà là linh hồn của bàn ăn: sốt chấm, nước dùng, cách ướp, đồ ăn kèm, thậm chí cả pha chế thức uống. Chỉ cần nắm được những thứ ấy, ngay cả món ăn bình thường nhất cũng có thể nâng tầm.

Khi đặt cả bộ sách lên bàn, Rentaro hiểu rằng đây không chỉ là sách dạy nấu ăn. Nó giống như một bách khoa toàn thư về ẩm thực, vừa giàu tính khoa học, vừa đủ gần gũi để một người ngoài nghề như hắn cũng có thể làm theo.

Mỗi lần lật sách, hắn có cảm giác mình đang rời khỏi tiếng súng đạn, rời khỏi máu lửa chiến trường, để bước vào một thế giới khác, nơi con người tìm thấy sự ấm áp từ mùi thơm của bữa cơm.

Nói thật, Rentaro càng đọc thì càng thấy tò mò về vị tác giả tên Akito. Trong thời đại mà từng dấu vết đều được ghi nhận vào cơ sở dữ liệu của Đế Quốc, một người để lại cả bộ sách đồ sộ, có sức ảnh hưởng lớn như vậy mà lại không tồn tại bất kỳ thông tin cá nhân nào, quả thực không hợp lẽ thường.

Ngoài cái tên trên bìa sách, tất cả đều là khoảng trống, không biết là nam hay nữ, bao nhiêu tuổi, dung mạo ra sao, sống ở đâu.

Nếu bảo Akito là cán bộ cấp cao của Đế Quốc thì còn có thể hiểu được, thân phận đặc thù nên cần che giấu. Nhưng điều kỳ lạ là, kiến thức trong sách không giống lý thuyết trong phòng nghiên cứu hay lời văn quan liêu, mà toát lên hơi thở thực tế, giàu kinh nghiệm thực địa, đầy chi tiết mà chỉ những người từng tự mình đi, tự mình trải mới có thể viết ra.

Từ cách chọn nguyên liệu ở chợ đêm, đến phương pháp xử lý thịt động vật ngoài hoang dã, những điều đó vượt xa tầm hiểu biết của một quan chức chỉ ngồi bàn giấy.

Không chỉ riêng Rentaro, rất nhiều đầu bếp nổi danh trong và ngoài Đế Quốc cũng từng tìm cách gặp mặt Akito. Nhưng tất cả đều vô vọng.

Dần dần, cái tên ấy trở thành một truyền thuyết đô thị, một hồn ma chỉ để lại dấu ấn qua trang sách, còn bản thân thì chưa từng lộ diện.

Mà loại truyền thuyết như vậy, ở Đế Quốc vốn không hề thiếu. Ví như chuyện Bệ Hạ có khả năng phục sinh binh lính đã chết, để họ tiếp tục bước ra chiến trường chiến đấu.

Nguồn gốc của tin đồn này bắt đầu từ việc Đế Quốc quả thật có một số sư đoàn đặc thù, luôn xuất hiện kịp thời ở những nơi chiến sự nguy ngập nhất, xoay chuyển cục diện trong phút chốc. Nhưng vì thân phận của những đơn vị ấy cực kỳ bí mật, lúc hành quân lại che kín từ đầu tới chân, không để lộ một tấc da thịt, nên dân gian dần dần đồn đoán họ chính là một đám vong linh, được Bệ Hạ triệu hồi trở lại.

Ban đầu Rentaro chỉ cười nhạt, coi đó là lời thêu dệt. Nhưng khi nhớ đến nền y học quá mức tiên tiến của Đế Quốc, hắn không khỏi rùng mình. Nếu thật sự tồn tại kỹ thuật nào đó có thể giữ lại ý thức hoặc thể xác của người đã chết, để họ tiếp tục chiến đấu… thì liệu nó có khác gì so với chuyện phục sinh?

Ngoài hai câu chuyện trên, trong Đế Quốc còn lưu truyền nhiều truyền thuyết đô thị nổi tiếng khác. Một trong số đó chính là về ông trùm hải sản Freeman.

Freeman được biết đến như người điều hành công ty hải sản lớn nhất Đế Quốc, thậm chí là nguồn cung ứng hải sản hàng đầu thế giới sau tận thế.

Thế nhưng điều kỳ lạ là, chưa từng có ai gặp mặt ông chủ Freeman ngoài đời. Tất cả những gì người ta biết chỉ là danh nghĩa công ty, hệ thống phân phối và đội ngũ nhân viên.

Điều làm truyền thuyết này thêm phần ly kỳ chính là việc trong công ty Freeman có không ít cán bộ Đế Quốc giữ vị trí quản lý. Từ đó, dân gian bắt đầu nghi ngờ đây không phải công ty tư nhân, mà thực chất là một công ty nhà nước trá hình, do chính phủ lập ra để kiểm soát nguồn hải sản khan hiếm.

Nhưng dù giả thuyết này có nghe hợp lý, nó vẫn chẳng trả lời nổi câu hỏi quan trọng nhất: Freeman lấy đâu ra nhiều hải sản đến vậy?

Ai cũng biết, kể từ khi Gastrea chiếm lĩnh biển cả, hệ sinh thái dưới nước gần như sụp đổ. Cá tôm trong đại dương coi như tuyệt chủng, chỉ còn một số hồ chứa và sông suối nội địa có thể nuôi trồng hạn chế.

Trong bối cảnh ấy, việc cung cấp đủ hải sản cho cả Đế Quốc, thậm chí xuất khẩu ra ngoài, quả thực chẳng khác nào một điều bất khả thi.

Nhưng Freeman vẫn làm được. Hơn thế nữa, số lượng và chủng loại hải sản đưa ra thị trường không hề giảm sút theo thời gian, mà còn ngày càng phong phú.

Một lời đồn đặc biệt khác mà Rentaro cũng khá tin tưởng là khoa học của Đế Quốc kỳ thực đến từ người ngoài hành tinh.

Nghe thì có vẻ viễn vông, nhưng xét đến trình độ phát triển hiện tại, nó lại hợp lý một cách kỳ lạ. Nghiên cứu khoa học vốn không thể xuất hiện trong chớp mắt, mà phải dựa trên khối lượng cơ sở khổng lồ: diễn toán, thực nghiệm, thử sai, tính toán lặp đi lặp lại mới cho ra thứ có thể ứng dụng.

Thế nhưng, những gì Đế Quốc đang sở hữu chẳng giống thành quả nghiên cứu chút nào, mà giống như một kẻ đang tiêu hóa lại kho tàng tri thức đã hoàn chỉnh từ trước.

Ví dụ điển hình là dòng cơ giáp Tatsuryuu Kai. Mới chỉ gần nửa năm trước, thế hệ 02 còn được coi là thành tựu hàng đầu, vậy mà giờ đã có tới 07. Mỗi đời không phải chỉ là cải tiến nhỏ, mà gần như là một thiết kế độc lập, với định hướng hoàn toàn khác nhau:

01 chú trọng phòng thủ, vững chắc như pháo đài.

02 linh hoạt, có thể chiến đấu trên nhiều loại địa hình khác nhau.

03 hỗ trợ xây dựng và vận tải, thay thế cả dàn xe công trình.

04 với hỏa lực diện rộng, chuyên càn quét và dọn sạch chiến trường.

05 thì tập trung vào trinh sát, thu thập tình báo.

06 bảo vệ tầng trời, có thể coi như một dạng pháo đài bay.

07 cũng mẫu mới nhất, tối ưu cho tuần tra dài ngày, còn tích hợp hệ thống giảm tải áp lực tinh thần cho binh lính.

Không dừng lại ở đó, mỗi đời lại có ít nhất mười phiên bản phụ với các trang bị và thông số khác nhau. Nhịp độ cải tiến như vậy hoàn toàn vượt ngoài khả năng tích lũy bình thường của khoa học nhân loại.

Không chỉ trong quân sự. Ở ngoài đời, dân chúng đã quen thuộc với những thứ tưởng như bước ra từ tiểu thuyết viễn tưởng như xe chạy bằng nhiên liệu nước, phi thuyền bay lượn trên bầu trời, những tòa nhà tự động tự sửa chữa khi bị hư hại,…

Trong tất cả những truyền thuyết đô thị xoay quanh Đế Quốc, nếu phải chọn ra cái đáng tin nhất, thì chắc chắn đó là câu chuyện về Viện Nghiên Cứu Số 0. Khác với những lời đồn thổi mơ hồ, nơi này hoàn toàn có chứng cứ tồn tại.

Nó được chính tay Bệ Hạ thành lập, với mục đích duy nhất: nghiên cứu những thứ chưa từng được công bố, những lĩnh vực nằm ngoài tầm hiểu biết thông thường.

Theo các nguồn tin được xác nhận, Viện Nghiên Cứu Zero chỉ có mười thành viên cốt lõi và thân phận của họ đều được bảo mật tuyệt đối.

Không một hồ sơ, không một dữ liệu công khai, ngay cả trong nội bộ Đế Quốc cũng chỉ có tin đồn. Có kẻ đoán rằng trong số đó có Akito hay Freeman, nhưng đến nay vẫn chưa ai chứng minh được.

Điểm đặc biệt là hầu hết truyền thuyết đô thị của Đế Quốc đều có mối liên quan ít nhiều đến nơi này. Người ta tin rằng nhiều hiện tượng kỳ bí, nhiều sản phẩm vượt xa trí tưởng tượng đều bắt nguồn từ đây.

Đại lượng thực vật kỳ bí và các loại dược phẩm xuất hiện trên thị trường được cho là thành quả của thành viên mang tên Nanami.

Nhiều dòng khí tài quân sự, vũ khí hiện đại với thiết kế vượt trội được gắn liền với cái tên Yuichiro.

Hàng loạt tài liệu học thuật, sách báo khoa học công bố công khai nhưng không ai rõ nguồn gốc, được đồn là từ tay một thành viên khác – Kyouka.

Từng mảnh nhỏ ấy ghép lại, khiến Viện Nghiên Cứu Số 0 trở thành trung tâm của mọi lời đồn. Trong mắt dân chúng, nó vừa là sự thật hiển nhiên, vừa là hố sâu bí ẩn không ai có thể thấu hết.

Còn với Rentaro, mỗi khi nghe đến cái tên này, hắn không khỏi cảm thấy rùng mình. Không phải vì nó mơ hồ, mà chính vì nó quá thật.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-ta-thien-long-nhan.jpg
Hải Tặc: Ta, Thiên Long Nhân!
Tháng 1 23, 2025
cuong-thi-o-cuu-thuc-the-gioi-lam-tha-phuong-dao-nhan.jpg
Cương Thi: Ở Cửu Thúc Thế Giới Làm Tha Phương Đạo Nhân
Tháng 3 6, 2025
truong-sinh-tu-ngoi-thien-khoi-loi-bat-dau.jpg
Trường Sinh Từ Ngồi Thiền Khôi Lỗi Bắt Đầu
Tháng 1 15, 2026
bat-dau-mot-toa-thien-co-cac.jpg
Bắt Đầu Một Toà Thiên Cơ Các
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved