Chương 182: Tha hương giả (4).
Lumina chậm rãi cởi bỏ bộ quần áo ngủ trắng bạc, từng lớp vải mềm rơi xuống, để lộ thân hình mê người của hoàng tử nhỏ, nhưng ánh mắt đã mang theo vẻ tang thương hơn cả những chiến binh từng trải qua trăm trận chiến.
Hắn khoác lên người một bộ y phục của kẻ lữ hành, không xinh đẹp hay quý báu nhưng tiện dụng, cuối cùng trùm lên một tấm áo choàng đen dài phủ từ đầu đến gót chân, giấu đi toàn bộ khí chất cao quý của mìnhh.
Khi soi mình vào gương đồng, hắn không còn là hoàng thất Aetherion, mà chỉ như một kẻ lữ khách vô danh chuẩn bị dấn thân vào hành trình định mệnh.
“Đã có đường lui cùng hy vọng… vậy thì ta không ngại tự tìm cách chấm dứt tất cả.” Lumina khẽ thì thầm, giọng nói kiên quyết vang trong căn phòng yên ắng.
Hắn hiểu rõ, chỉ có giải quyết tận gốc tám vị Tà Thần thì mới có thể xóa đi định mệnh bị lợi dụng. Hắn cũng biết, thần linh không phải là bất tử như dân chúng vẫn tôn thờ.
Ở thế giới cổ tích này, thần có thể chết, cũng có thể sinh ra, nhiều như những mùa lễ hội nối tiếp.
Cái gọi là thần linh bất hủ vốn chỉ là thần chức – cương vị, danh hiệu cùng quyền năng – chứ không phải bản thân kẻ đang sở hữu nó.
Giả sử Lumina thật sự có cách giết chết Nữ Thần Hỗn Loạn, thì kẻ biến mất chỉ là chính nàng mà thôi. Thần chức Hỗn Loạn sẽ không hề tan biến. Hay nói đúng hơn, chừng nào thế giới này còn tồn tại hỗn loạn, thì một vị thần khác mang danh hiệu Hỗn Loạn sẽ sớm hay muộn lại sinh ra.
Nhưng đó cũng chính là khe hở duy nhất cho hắn hy vọng. Nếu kẻ đang nắm giữ thần chức bị tiêu diệt, thời gian trống vắng ấy có thể cho hắn và thế giới một cơ hội. Một chu kỳ mới sẽ bắt đầu và biết đâu trong chu kỳ đó, số phận hắn sẽ không còn bị xiềng xích.
Lumina khẽ cúi xuống, bàn tay đặt nhẹ lên mặt đất lạnh buốt. Hắn thì thầm, giọng nhỏ đến mức như lời tâm sự:
“Giúp ta một chút…”
Ngay lập tức, mặt đất dưới tay hắn run lên như đang lắng nghe và đáp lại. Gạch đá xếp chồng tự động dịch chuyển, lùi sang hai bên, đất đai mềm ra như bùn rồi lại cứng lại, mở ra một lối đi hẹp tối tăm dẫn xuống lòng đất.
Lumina không chần chừ, lập tức bước vào. Cũng ngay tích tắc khi bóng hắn biến mất trong hành lang ngầm, cửa đất phía sau liền khép kín, như một cái miệng khổng lồ muốn nuốt trọn hắn cho riêng mình.
Hành lang tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ những lổ nhỏ mở trên trần đất khi hắn đi qua.
Lumina lao đi như bay, từng bước chân nện xuống làm không khí rung động. Hắn không chạy vì sợ bị người trong tòa thành phát hiện mà vì lo sợ hai bức tường đất hai bên sẽ sớm khép lại. Nếu điều đó xảy ra, hắn vẫn có thể thoát ra ngoài, nhưng chắc chắn sẽ gây ra chấn động, kinh động vô số kẻ trong cung điện.
Đây chính là sức mạnh, cũng là phiền toái từ chúc phúc thứ nhất – Đệ Nhất Tuyệt Sắc, ban cho hắn bởi Nữ Thần Dục Vọng.
Chúc phúc ấy khiến Lumina mang trong mình vẻ đẹp vượt qua mọi giới hạn, sáng ngang, thậm chí còn lấn át cả các nữ thần tuyệt thế. Vẻ đẹp ấy không chỉ khiến nhân loại động lòng, mà cả các chủng tộc với quan niệm thẩm mỹ khác biệt cũng phải mê mẩn. Nguy hiểm hơn, đến cả vật vô tri, linh hồn, thậm chí là quy tắc thế giới cũng bị hắn hấp dẫn, muốn chiếm hữu hắn bằng mọi giá.
Càng tiếp xúc nhiều, dục vọng chiếm hữu hắn càng mãnh liệt. Chính vì thế, lâu đài, đất đai và cả bức tường bao quanh nơi này đều vô thức muốn lấy lòng hắn.
Lumina chạy mãi trong đường hầm tối tăm, cho đến khi cảm thấy khoảng cách đã đủ xa, hắn khẽ vỗ tay lên vách đất. Mặt đất liền tách ra, mở thành một khe sáng. Hắn bước ra ngoài, ngay lúc đó, ánh bình minh đầu tiên vừa hé lên chân trời.
Trước mắt hắn trải dài biển cả mênh mông, sóng bạc vỗ đều, ánh sáng sớm mai rải lên mặt nước như dát vàng.
Lumina hít sâu một hơi, để cho gió biển lùa vào áo choàng, mang theo hơi mặn lạnh lẽo, như một lời chào đón cho kẻ sắp bước vào con đường xa lạ.
Trong tòa lâu đài phía xa sau, lúc này hẳn đã có người thức giấc. Nhưng hắn biết rõ, hắn chưa bao giờ có thói quen ăn sáng, lại càng không có hầu gái ngày đêm hầu hạ quanh mình. Người hầu trong lâu đài chỉ đến gần bữa trưa mới đi tìm hắn.
Nghĩa là, từ giờ cho đến lúc đó, Lumina có trong tay một khoảng thời gian quý giá để đi tìm bến cảng và con thuyền sẽ rời khỏi Aetherion.
Thật ra, đây chẳng phải quyết định vội vàng. Đó là kế hoạch Lumina đã ấp ủ từ lâu. Nếu không có một hy vọng nào lóe lên, lựa chọn cuối cùng của hắn sẽ là rời đi. Không phải bỏ trốn, mà là để bảo vệ chính Aetherion.
Dù nó là đế quốc hùng mạnh, đứng đầu Evermist, nhưng hắn hiểu rõ trên thế giới vẫn còn những thế lực đủ sức sánh ngang, thậm chí vượt qua nó.
Càng huống chi ngoài kia còn bốn đại lục khác, nơi Aetherion cũng chỉ là một câu chuyện được nghe qua.
Mấy năm nay, vì bảo hộ hắn, cả đế quốc phải trả cái giá khủng khiếp. Các dự án ngừng lại, giao thương đình trệ, sức mạnh quân đội bị cắt nhỏ để tập trung bảo vệ một hoàng tử chưa trưởng thành. Không đến mức suy vong, nhưng cũng đủ khiến sự phát triển của Aetherion đứng yên, như con đại bàng bị trói cánh giữa trời.
Lumina biết điều ấy, vì vậy hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý. Nếu mình còn ở lại, chính hắn sẽ trở thành gông cùm cho cả đế quốc. Để rồi hôm nay, cuối cùng hắn cũng bước ra, để đi tìm định mệnh của riêng mình.
Phải rong ruổi suốt hai giờ dưới lớp áo choàng đen, Lumina mới tìm được một con thuyền thích hợp neo ở cảng biển thứ hai.
Đó không phải loại thuyền lộng lẫy dành cho quý tộc, cũng chẳng phải chiến hạm kiêu hùng của đế quốc, mà chỉ là một con thuyền du lịch cỡ trung, cũ kỹ đến mức chẳng ai còn buồn ngoái lại. Lớp sơn bong tróc, lan can gỉ sét, những vết vá chằng chịt trên thân thuyền như dấu tích của hàng trăm trận sóng gió.
Thế nhưng, phía sau vẻ ngoài tàn tạ ấy, nó lại ẩn giấu một điểm khác biệt. Con thuyền vốn từng là chiến hạm của Aetherion, đã một thời gầm vang biển cả, chỉ đến khi bị hư hao nặng nề mới bị bỏ phế, cải tạo thành thuyền du lịch. Tuổi đời quá lớn, công năng chẳng còn, cuối cùng nó trở thành món hàng ế ẩm, neo mãi nơi bến cảng quên lãng.
Chính vì thế, chẳng ai ngờ rằng, đây lại là con thuyền duy nhất có thể chịu đựng được bước chân của Lumina.
Bởi trong hắn đang ngự trị chúc phúc thứ hai – Thân Thể Bất Hủ. Lời chúc ấy ban cho Lumina một cơ thể gần như không thể hủy diệt, xương thịt cứng rắn đến mức chẳng thứ gì có thể làm tổn thương.
Nhưng đó cũng là lời nguyền ngầm ẩn để thân thể hắn ngày càng giống một pho tượng sống, những chức năng tự nhiên dần trở nên vô dụng, sức nặng toàn thân tăng vọt đến mức chỉ cần hắn đặt chân lên thuyền, hầu hết chúng đều sẽ bị nhấn chìm xuống biển sâu.
Vậy nên, chiến thuyền cũ nát với khung sườn dày, động cơ vẫn còn mạnh này lại trở thành lựa chọn duy nhất.
Lumina bước lên boong. Con thuyền khẽ rung chuyển, nhưng vẫn đứng vững. Tiếng động cơ gầm rú, bánh lái chậm rãi xoay vòng, nước biển cuộn thành vệt trắng phía đuôi.
Tấm áo choàng đen của hắn phần phật trong gió, mái tóc vàng lấp lánh phản chiếu ánh bình minh.
Dần dần, cảnh trí quen thuộc của Aetherion lùi xa. Những tường thành cổ kính, những ngọn tháp vươn cao, những dãy núi như bức tường chắn trời,… tất cả dần biến thành một đường mờ nơi chân trời.
Lumina đứng lặng trên mũi thuyền, ánh mắt vàng sâu thẳm, như muốn khắc ghi từng đường nét của quê hương vào tâm trí.
Hắn biết, lần đi này không biết bao nhiêu năm mới có thể quay về. Hoặc cũng có thể, vĩnh viễn sẽ chẳng còn cơ hội trở lại.
Chỉ đến khi bóng dáng lục địa hoàn toàn biến mất dưới chân trời mù sương, Lumina mới khàn giọng thì thầm, gió biển cuốn lời hắn ra xa:
“Tạm biệt… cùng hẹn gặp lại.”
. . .
Trong bóng rừng rậm âm u, mùi máu tanh trộn lẫn mùi đất ẩm nồng nặc. Một người đàn ông trung niên toàn thân bê bết máu loạng choạng dựa vào thân cây. Hắn hít sâu một hơi lạnh, đôi vai run lên, rồi nghiến răng kéo tấm băng vải xé từ áo choàng quấn lấy vết thương rách toạc nơi ngực.
Mỗi động tác đều khiến máu tươi phun trào, kèm theo tiếng xương vụn kêu răng rắc. Một cơn ho khan dữ dội bùng lên, hắn gập người, nhổ ra một búng máu đen kịt lẫn cả mảnh vụn nội tạng.
Ánh mắt hắn rơi xuống vật đang nắm chặt trong tay, một thanh kiếm. Hình dáng của nó tựa một thanh katana, nhưng dài và hẹp hơn, vỏ kiếm phủ kim loại đỏ sẫm như bị nung trong máu. Trên bề mặt khắc rõ sáu mươi sáu vết chém đen như than, mỗi vết hằn như kể lại một trận đồ sát.
Khi ánh sáng lướt qua phần hở, lớp kiếm bên trong lóe sắc đen thăm thẳm, không phải thép thường, mà như đã hút quá nhiều máu và linh hồn đến nỗi biến thành màu u ám của vực sâu. Chỉ cần nhìn thôi, người ta đã có ảo giác như nghe thấy tiếng rên xiết và tiếng gào thét của vô số sinh linh từng ngã xuống dưới lưỡi kiếm này.
Người đàn ông siết chặt chuôi kiếm, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười khổ. Giọng hắn khàn đặc, run rẩy giữa hơi thở gấp:
“Mong rằng… truyền thuyết kia là thật… Nếu không, ta cũng chẳng còn gì để mất nữa.”
Dứt lời, hắn chống kiếm xuống đất, để mũi kiếm rạch một đường dài loang máu, gượng đứng dậy bước tiếp. Thanh kiếm dường như cũng có ý chí, nó run lên nhè nhẹ, chỉ về một hướng trong rừng, dẫn lối cho chủ nhân.
Nhưng chưa đi được bao xa, tiếng động cơ nén khí và bước chân dồn dập vang lên. Từ trong bóng cây, một đội quân áo đen xuất hiện, từng người mặc trang phục phòng hộ dày nặng, mặt nạ che kín đầu, súng trường và súng máy chĩa thẳng.
Họ di chuyển như một đàn thú săn mồi, vòng cung dần khép chặt.
Tên đội trưởng, kẻ đeo mặt nạ có vạch trắng ngang trán, cúi xuống nhìn dòng máu đỏ tươi còn nóng chảy loang trên đất. Hắn khẽ rùng mình, rồi hít sâu một hơi như để giữ bình tĩnh, giọng trầm thấp vang lên:
“Không hổ là Ngự Kiếm Giả. Ngay cả khi hấp hối, hắn vẫn khiến ta rợn sống lưng. May mà hắn còn chưa thức tỉnh Niệm. Nếu không kẻ chết hôm nay chắc chắn không chỉ là đám ngu ngốc kia.”
Tên đội trưởng vẫn đứng im, không hề ra lệnh cho thuộc hạ tiến lên. Hắn thừa biết truy sát một Ngự Kiếm Giả không bao giờ là chuyện dễ dàng, cho dù đối phương đang hấp hối. Bởi lẽ, dù Ngự Kiếm Giả vốn không giỏi chiến đấu, chỉ cần trong tay họ có kiếm, mọi thứ đều trở nên khác biệt.
Huống hồ kẻ kia lại đang nắm giữ một những thanh tuyệt thế – Trảm Tu La Huyết Ngục, thanh kiếm từng được ghi danh thứ 28 trên Bảng Thần Kiếm, nổi tiếng chuyên sát lục ác đồ, lưỡi kiếm chỉ uống máu tội nhân.
Tên đội trưởng siết chặt tay, mồ hôi rịn ra dưới lớp găng thép. Tiền công cho nhiệm vụ này rẻ mạt, chẳng đáng để liều mạng. Nếu không phải bị cấp trên uy hiếp, hắn thề có chết cũng không muốn đụng đến một Ngự Kiếm Giả. Hắn thà để đối phương chạy thoát còn hơn phải đối mặt trực diện.
Trong đầu hắn bất giác vang lên những lời đồn truyền đời về nguồn gốc của Ngự Kiếm Giả và Bảng Thần Kiếm.
Người ta nói tất cả đều khởi nguồn từ một cái tên duy nhất – Vô Song Kiếm Thánh, Kiếm Đạo Chi Chủ, Tề Thiên Võ Thần.
Vị ấy xuất hiện như một cơn bão lịch sử, đem theo một khái niệm hoàn toàn mới rằng kiếm đạo cũng có thể vượt lên trên Niệm, thậm chí sánh ngang hoặc vượt qua những niệm năng lực giả mạnh nhất.
Trước khi Kiếm Thánh xuất hiện, võ đạo và kiếm đạo chỉ là những lối rèn luyện thể chất, mạnh mẽ thì có mạnh mẽ, nhưng vẫn là kém xa so với Niệm, càng nhiều là thủ đoạn phục vụ chiến đấu của các Niệm năng lực giả.
Thế mà kể từ ngày vị ấy giương kiếm, thiên hạ mới biết đến tầng cao chân chính của đạo. Người ta gọi ông là hình người thiên tai, một kẻ có thể lấy một thanh kiếm mà chém đứt núi non, đoạn tuyệt biển cả, thậm chí diệt quốc gia. Và điều đáng sợ nhất là ông chưa từng dùng Niệm.
Tên đội trưởng bất giác sợ run rẩy. Nếu nói ra, có lẽ hắn còn phải cảm ơn vị Kiếm Thánh kia. Bởi nhờ ông mà thần kiếm được tản khắp thế giới, võ đạo và kiếm đạo được truyền bá, từ đó hắn mới có cơ hội học hỏi Niệm một cách bài bản. Nếu đổi lại thời đại trước, cho dù hắn có cố gắng đến chết, việc chạm tay tới Niệm cũng chỉ là giấc mơ xa vời.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố dằn nỗi sợ xuống. Nhưng trong mắt vẫn thấp thoáng sự do dự: đuổi theo hay buông bỏ?
Tai nghe trên tai đội trưởng vang lên, bên kia là một chuỗi tiếng chửi rủa liên hoàn, từng câu từng chữ như muốn xuyên thủng màng nhĩ hắn.
Sắc mặt đội trưởng lập tức đen kịt lại, cặp mắt vốn đã trầm trọng nay càng thêm u ám. Hắn cố gắng nhẫn nhịn, lắng nghe một lúc, nhưng rốt cuộc chịu không nổi nữa, liền bấm tắt thẳng, để lại phía bên kia vẫn còn gào thét vô ích.
Nguyên nhân của tất cả rắc rối này, hắn thừa hiểu quá rõ. Tất cả đều bắt nguồn từ cái băng đảng Mafia mà hắn đang phục vụ. Nói chính xác hơn, là từ tên thiếu chủ ngu xuẩn kia, kẻ vừa nghe phong thanh đối phương đang nắm giữ một thanh thần kiếm liền tham lam nổi dậy, nhất quyết muốn đoạt về cho bằng được.
Nếu chỉ là xung đột lợi ích, thậm chí kèm chút uy hiếp, mọi chuyện có lẽ vẫn còn đường xoay chuyển. Nhưng bọn ngu dốt ấy lại làm điều tối kỵ, bắt cóc người thân của đối phương, thậm chí còn giết hại người. Tới đây thì chẳng khác nào ép chuyện thành tử thù, ép cho đối phương phải liều chết phản kháng.
Đội trưởng nghiến răng, trong lòng hận không thể mắng điên lên: “Ai làm thì kẻ đó chịu, cần gì lôi chúng ta vào chỗ chết!”
Hắn biết rõ hơn ai hết thần kiếm từ trước đến nay đều là kiếm chọn người, chứ không phải người chọn kiếm. Dù có cưỡng đoạt, thì kẻ chiếm hữu trái phép cũng chỉ là tự rước lấy diệt vong.
Trong hàng ngũ Ngự Kiếm Giả, không phải ai nắm được thần kiếm cũng ngang hàng như nhau. Bọn họ được phân chia rõ ràng thành ba cấp bậc: Kiếm Nô, Kiếm Đồ và Kiếm Chủ.
Kiếm Nô chỉ là kẻ hầu của thần kiếm. Họ có thể vung kiếm, có thể mượn uy lực ẩn giấu bên trong, nhưng tất cả chỉ dừng ở bản năng thô sơ, giống như thú hoang cắn xé mà chẳng hiểu được ý chí trong lưỡi kiếm.
Kiếm Đồ lại khác. Họ là học trò của thần kiếm, không chỉ có thể vận dụng thuần thục uy năng của nó, mà còn được thần kiếm dẫn dắt tiếp cận di sản vĩ đại hơn – truyền thừa của Vô Song Kiếm Thánh, được khắc ghi trong mỗi thanh thần kiếm. Kiếm Đồ vì thế mà mạnh mẽ hơn, tinh luyện hơn, gần như trở thành sứ giả cho ý chí của thanh kiếm mà họ nắm giữ.
Nhưng cao nhất, cũng hiếm hoi nhất, là Kiếm Chủ. Ở tầng này, con người và thần kiếm dung hợp làm một, truyền thừa không còn là thứ vay mượn mà biến thành sức mạnh của riêng bản thân.
Hơn thế, Kiếm Chủ còn có thể khắc dấu ấn của chính mình vào trong thần kiếm, một loại “Kỹ” được coi là Niệm độc hữu của từng đời chủ nhân. Mỗi khi một Kiếm Chủ qua đi, “Kỹ” của họ vẫn còn đó, chồng chất thành tầng tầng di sản, khiến thần kiếm ngày càng trở nên khủng khiếp.
Chính bởi vậy, trừ giai đoạn ban sơ thay chủ khá nhanh, giờ đây hầu hết các thần kiếm đều gắn liền với một huyết mạch, lập thành gia tộc thần kiếm, truyền nối từ đời này qua đời khác.
Mà trong số đó, Trảm Tu La Huyết Ngục chính là một ví dụ khiến người ta nghe tên đã rùng mình. Tính đến nay, nó đã trải qua sáu mươi sáu đời Kiếm Chủ, mỗi đời đều để lại một “Kỹ” của riêng mình trong thân kiếm đỏ thẫm kia. Sáu mươi sáu lần chém, sáu mươi sáu vết đen khắc sâu trên vỏ, là sáu mươi sáu minh chứng máu và oán hồn.
Thế nên, ngay cả khi người đàn ông kia hiện tại chỉ mới là Kiếm Nô, chưa đủ sức dung hòa cùng lưỡi kiếm, thì chỉ cần một khoảnh khắc hắn khơi động được di sản bên trong, một chiêu thôi cũng đủ càn quét cả trăm tên hắc bang trong nháy mắt.
Sau một hồi trầm ngâm, tên đội trưởng quyết định tạm thời không liều mạng. Hắn vờ ra lệnh cho người của mình tản ra đuổi theo, đồng thời khai hỏa bừa bãi, để tiếng súng vang vọng khắp khu rừng như một màn kịch hòng che mắt cấp trên.
Ở phía xa, nam trung niên máu nghe thấy tiếng súng dồn dập, trái tim thoáng chấn động. Biết rằng truy binh vẫn chưa chịu buông tha, hắn nghiến răng tăng tốc, từng bước nặng nề như kéo lê sinh mạng đến tận cùng.
Sau nhiều giờ liều mạng, cuối cùng trước mắt hắn hiện ra một mảnh thiên nhiên hùng vĩ, một thác nước trắng xóa đổ xuống từ vách đá dựng đứng.
Dựa theo sự dẫn dắt mơ hồ từ thanh Trảm Tu La Huyết Ngục, hắn men theo bờ đá trơn trượt, bước xuống tận đáy thác. Ở đó, ngoài dự liệu của hắn, lại có dấu vết của sự sống.
Một căn nhà nhỏ nép mình bên bờ nước, mái ngói rêu phong, khói bếp nhẹ vương. Bên cạnh, một lò rèn cũ kỹ vẫn còn tro than, hẳn là nhà của một thợ rèn.
Hai luống rau xanh mọc thẳng hàng, vài cây ăn quả rải rác quanh sân. Ở giữa sân, mấy hình nhân tập võ mục nát, ngả nghiêng như đã bị bỏ quên từ rất lâu.
Nam nhân dừng lại, tay siết chặt chuôi kiếm, lòng phân vân không biết phải làm sao. Chính lúc đó, một giọng nói già nua vang lên từ phía sau, khàn khàn nhưng vang dội như tiếng gõ chuông cổ:
“Ngươi tìm ai?”
Nam nhân giật mình, lập tức xoay người, lùi lại vài bước, mũi kiếm hơi nâng lên.
Trước mắt hắn là một ông lão gầy gò, chỉ cao chừng một mét hơn. Làn da khô nẻ như vỏ cây, đôi mắt híp sâu, mái đầu chỉ lưa thưa vài sợi bạc. Trên người mặc một bộ y phục truyền thống đã sờn, giản dị đến mức không thể giản dị hơn.
Ánh mắt nam nhân dao động, không biết phải giải thích thế nào. Nhưng rồi, như bị ánh nhìn già nua kia ép buộc, hắn đành theo bước ông lão vào căn nhà nhỏ.
Ngồi xuống trên chiếc ghế gỗ cũ, hắn từ từ kể lại toàn bộ hành trình, từ khi bị truy sát, bị ép dùng thần kiếm, cho đến niềm tin mong manh bấu víu vào truyền thuyết.
Cuối cùng, nam nhân cắn chặt răng, đôi mắt đầy khẩn thiết nhìn ông lão trước mặt, nói:
“Ta theo lời ông kể lại, biết có một truyền thuyết rằng… nếu Ngự Kiếm Giả có thể tìm được và trả lại thần kiếm cho Vô Song Kiếm Thành, thì sẽ có cơ hội nhờ ngài giúp hoàn thành một tâm nguyện.”
Dứt lời, hắn chăm chú quan sát gương mặt ông lão, nhưng trong lòng lại dấy lên hoang mang. Cảm giác người trước mặt quá đỗi bình thường, thậm chí khác xa hình dung mà hắn từng nghĩ về Vô Song Kiếm Thánh trong truyền thuyết. Nhưng kiếm đã chỉ hắn đến tận nơi này, ngoài ông lão ra, không còn bất kỳ ai khác.
“Ngươi sai rồi.”
Giọng ông lão vang lên như gõ vào đá, trầm thấp nhưng đủ để xuyên thấu mọi lớp ảo tưởng. Nam nhân khựng lại, đôi mắt đầy máu ngẩng lên kinh ngạc:
“Hả? Sai… sai cái gì cơ?”
Ông lão chẳng thèm nhìn hắn, ánh mắt héo úa lại rọi thẳng vào Trảm Tu La Huyết Ngục. Chỉ một cái liếc nhẹ, thanh kiếm đỏ thẫm kia bỗng run rẩy khe khẽ, như một con dã thú hung hãn chợt nhận ra kẻ thống trị thật sự đứng trước mặt mình. Không khí đặc quánh, rét buốt lạ thường.
“Ta nói rằng nếu bọn hắn cảm thấy mình đã đủ mạnh, có thể cầm thần kiếm đến để khiêu chiến ta. Nếu để ta vui lòng, nói không chừng ta sẽ đáp ứng một yêu cầu của bọn hắn.”
Nam nhân trố mắt, toàn thân run bắn:
“Cái… cái gì!??”
Nam nhân lần này thật là kinh hãi, phần là vì ông lão thật là Vô Song Kiếm Thành, phần là bản thân cần phải khiêu chiến vị này vĩ đại tồn tại. Trên đời này, hàng vạn người khao khát sức mạnh tối thượng, nhưng chẳng mấy ai dám nghĩ đến chuyện giơ mũi kiếm về phía Kiếm Thánh.
Khoảnh khắc ấy, đôi mắt nam nhân tối lại. Hắn đã chẳng còn đường lui. Nỗi khao khát báo thù thiêu đốt linh hồn hắn. Dù phải chết, hắn cũng phải thử.
“Vậy… ta muốn… khiêu chiến ngài!”
Lời vừa dứt, hắn rút phắt Trảm Tu La Huyết Ngục. Ngay lập tức, cả trời đất rung chuyển. Mặt đất dưới chân hắn sụp xuống, nứt ra, máu đỏ từ hư vô tuôn trào hóa thành biển máu vô tận.
Trên bầu trời, tầng mây đen xoắn chặt lại, tụ thành cơn lốc của vô số oán hồn, những bóng người méo mó gào thét, tà phong rít qua như muốn xé rách linh hồn.
Hắn đứng đó, toàn thân máu sôi trào, bốc hơi như khói đỏ. Hơi thở biến thành ngọn lửa phẫn nộ.
Dòng máu quanh hắn dâng lên, ngưng kết thành hàng chục Tu La huyết ảnh, mỗi kẻ đều cầm kiếm, mắt sáng như hỏa châu, sát khí cuồn cuộn. Bọn chúng đồng loạt xoay người, khóa chặt ánh nhìn vào ông lão già nua bình thản đứng giữa cơn cuồng phong.
Nam nhân gầm lên khản đặc, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt toác, máu trong người dâng trào khiến lũ Tu La huyết ảnh đồng loạt rống vang.
Cả biển máu sôi lên cuồn cuộn, oán hồn trên trời gào thét rung chuyển tầng mây, rồi tất cả đồng loạt lao về phía ông lão.
Hắn biết rõ trước mặt là Vô Song Kiếm Thánh, nhưng giờ đây, hắn chẳng còn quan tâm nữa. Chỉ cần thắng, chỉ cần có cơ hội, dù là phải trả giá bằng mạng sống cũng không màng!
Ông lão khẽ thở dài. Ánh mắt điềm tĩnh lướt qua biển máu và những hình bóng Tu La đang xông tới, rồi chậm rãi giơ một bàn tay gầy gò lên.
Động tác của ông nhẹ như thể đang phủi bụi trên vai, bình thản như thói quen thường nhật. Rồi, với một nhịp đơn giản, ông vạch tay xuống như thể chỉ tiện tay chém một nhát hờ.
Nhưng trong mắt nam nhân, cánh tay kia bỗng hóa thành một thanh cự kiếm che trời, ánh sáng lưỡi kiếm rực đỏ như xẻ toạc cả thiên không.
Chỉ một đường bổ xuống, tất cả cảnh tượng hùng tráng mà hắn dựng lên đều tan biến như bong bóng xà phòng.
Biển máu sôi trào vỡ vụn thành sương đỏ.
Tu La huyết ảnh gào rú bị xé tan thành tro bụi.
Tà phong oán hồn biến mất không còn một tiếng than.
Cả thế giới huyết sắc trong nháy mắt bị một kiếm hư vô nghiền nát. Chỉ còn lại mặt đất tĩnh lặng và ông lão với dáng vẻ bình thản, như thể vừa rồi ông chỉ đơn thuần duỗi tay một cái.