Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
than-chu-tu-lay-ra-nhan-vat-chinh-co-duyen-bat-dau.jpg

Thần Chủ: Từ Lấy Ra Nhân Vật Chính Cơ Duyên Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 137. Kết thúc! Chương 136. Thần hải!
ma-vuong-be-ha.jpg

Ma Vương Bệ Hạ

Tháng 1 24, 2025
Chương Lúc này đây gặp lại Chương Nếu như…… (36)
quan-truong-chi-cao-tay-so-chieu.jpg

Quan Trường Chi Cao Tay So Chiêu

Tháng 4 29, 2025
Chương 1365. Hành trình mới Chương 1364. Làm quan tinh túy
vo-dao-chi-ton.jpg

Võ Đạo Chí Tôn

Tháng 2 4, 2025
Chương 377. Cuối cùng quyển sách (2) Chương 376. Cuối cùng quyển sách (1)
toan-cau-tro-choi-ta-bat-hack-vo-dich.jpg

Toàn Cầu Trò Chơi: Ta Bật Hack Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 301. Thế giới hiện thực Chương 300. Dixea
cuc-han-tan-the-ta-dung-tu-bao-bon-tru-uc-van-vat-tu.jpg

Cực Hàn Tận Thế: Ta Dùng Tụ Bảo Bồn Trữ Ức Vạn Vật Tư

Tháng 1 19, 2025
Chương 987. Phiên ngoại ma vương thiên bên trên Chương 986. Viên mãn kết cục (2)
tu-vi-bi-phe-ta-dua-vao-khac-kim-quet-ngang-cao-vo

Tu Vi Bị Phế? Ta Dựa Vào Khắc Kim Quét Ngang Cao Võ

Tháng 12 28, 2025
Chương 178:: Thần chi huyết! Chương 177:: Trận thành, tru thần!
toi-cuong-vi-dien-lo-nhan.jpg

Tối Cường Vị Diện Lộ Nhân

Tháng 2 1, 2025
Chương Hồi cuối Chương 612. Cuồn cuộn hồng trần
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 181: Tha hương giả (3).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 181: Tha hương giả (3).

Trời mưa triền miên nhiều ngày liền khiến con đường đất vốn đã gập ghềnh nay càng thêm trơn trượt, khó đi. Thế nhưng, đoàn xe ngựa hoàng gia vẫn chọn lối này. Bởi sau khi mưa tạnh, cảnh sắc hai bên đường sẽ hóa thành một bức họa thần tiên, kỳ ảo chẳng nơi nào sánh bằng.

Xa xa, núi non sừng sững như vươn tận trời xanh, đỉnh núi ẩn nấp trong từng dải mây dày. Trong làn sương trắng, đàn chim dài thướt tha nối đuôi nhau, cánh vỗ nhịp nhàng băng qua rừng già rậm rạp.

Trên nền trời, mây cuộn như sóng, giữa đó có những Thiên Sứ nhỏ đang nô đùa, đuổi bắt những giọt mưa còn sót lại, khiến chúng lấp lánh như hạt pha lê rơi xuống nhân gian.

Phía dưới, một dòng sông trong vắt như ngọc lam, uốn lượn len qua từng dãy núi. Hai bên bờ, những con Kỳ Lân hiền lành đang cúi đầu uống nước, chiếc sừng tỏa ánh sáng êm dịu như ánh trăng.

Xa hơn nữa, một chiếc cầu vồng vừa hạ chân xuống bãi cỏ, nơi một đám Leprechaun tất bật chạy tới, tay ôm túi vải, mắt sáng rực, ai cũng tin chắc rằng kho báu của mình đang nằm đâu đó dưới chân cầu vồng ấy.

Bỗng nhiên, cả thung lũng rung chuyển bởi một tiếng gầm lớn. Từ trong mây đen, một con Rồng Đen khổng lồ lao ra, đôi cánh phủ kín cả bầu trời, lớp vảy đen tuyền sáng bóng dưới ánh nắng sau mưa.

Nó lượn một vòng rồi bay thấp xuống, làm kinh động cả khu vườn hoa gần đó.

Trong vườn, những Tiên Nữ bé nhỏ đang say ngủ trên cánh hoa liền giật mình thức giấc. Tức giận, họ vội bay lên, đôi cánh mỏng manh phát sáng rực rỡ, tung ra những phép thuật chói lòa, nào là mũi tên ánh sáng, nào là bụi hoa lấp lánh, nào là tia chớp ngọc.

Nhưng tất cả chỉ như mưa bụi vô nghĩa. Lớp vảy kháng phép của con rồng cứng rắn đến mức nó chẳng hề cảm thấy ngứa ngáy, chỉ vỗ mạnh đôi cánh, cuốn tung phép thuật và cánh hoa vào cơn lốc xoáy.

Nó gầm lên, lao thẳng về phía hồ nước ở trung tâm thung lũng, bổ nhào xuống như muốn bắt lấy con mồi nào đó ẩn trong lòng hồ.

Thế nhưng mặt nước đột ngột dậy sóng. Từ đáy sâu, những xúc tu khổng lồ trồi lên, quấn chặt lấy thân rồng, giáng cho nó mấy đòn nặng nề.

Con Rồng Đen gào thét, vặn vẹo thân hình khổng lồ, nhưng vẫn không sao thoát được vòng siết như thép.

Nó hoảng hốt, cuối cùng vùng vẫy thoát ra, rồi vội vã bay đi, để lại tiếng gầm thảm hại vang vọng khắp bầu trời.

Hồ nước lại trở về tĩnh lặng, như chưa từng có gì xảy ra, chỉ còn gợn sóng lăn tăn cùng tiếng cười thầm của sinh vật ẩn nấp trong sâu thẳm.

Đoàn xe ngựa hoàng gia vẫn lăn bánh chậm rãi, như thể đây chỉ là một phần thường ngày trong bức họa diệu kỳ của vùng đất cổ tích này.

Đi hết con đường bùn đất, đoàn xe hoàng gia tiến vào một vùng sương mù dày đặc, che khuất cả tầm nhìn. Trong đoàn, một vị pháp sư áo choàng dài bước ra, nâng cao pháp trượng khảm ngọc.

Từ quả cầu trong suốt trên đỉnh trượng, một luồng ánh sáng trắng chói lòa bừng lên, rẽ mây sương ra hai phía. Trong khoảnh khắc, con đường kế tiếp dần hiện rõ, như được ánh sáng dẫn lối.

Đoàn xe tiếp tục đi thẳng, bánh xe lăn đều trên nền đất ẩm ướt, cho đến khi dừng lại trước một tường thành đồ sộ.

Từng phiến đá khổng lồ chồng khít nhau, cánh cổng thành từ từ mở ra, để lộ phía trong một tòa lâu đài nguy nga, mái vòm chạm trổ tinh xảo, tháp nhọn vươn cao, ánh đèn rực rỡ hắt sáng cả quảng trường.

Xe ngựa lăn bánh qua cổng, tiến vào sân thành rộng lớn. Hai bên, một đoàn kỵ sĩ giáp bạc chỉnh tề hàng ngũ, thúc ngựa tiến đến, bao bọc đoàn xe trong vòng bảo hộ uy nghiêm. Trước cửa lâu đài, hàng dài hầu gái và hầu nam đã đứng chờ sẵn, y phục gọn gàng, mắt nhìn xuống đất, dáng vẻ cung kính tuyệt đối.

Một lão quản gia tóc bạc, áo đuôi tôm tinh chỉnh, bước chậm rãi đến trước cỗ xe ngựa quý giá nhất. Ông hít sâu một hơi, hai tay run nhẹ nhưng cử chỉ vẫn cẩn trọng, đưa tay mở cánh cửa xe.

Ngay lập tức, mọi người đều đồng loạt cúi đầu thật sâu. Từ kỵ sĩ, pháp sư, quản gia, cho đến người hầu, thậm chí cả những con chiến mã cũng hạ thấp cổ.

Họ cúi đầu không phải vì sợ hãi dung mạo xấu xí, cũng chẳng đơn thuần vì kính sợ địa vị tôn quý. Họ chỉ không muốn để mình khiến người bên trong phải thương tâm.

Không gian lặng đi. Giữa sự tĩnh mịch, tiếng lật từng trang sách vang vọng ra ngoài, rõ ràng đến mức từng âm thanh như gõ vào lòng mỗi người.

Sau một lúc lâu, âm thanh dừng lại.

Người trong xe chậm rãi bước xuống. Trước tiên, lóe lên là đôi chân trần trắng nõn, khẽ đặt lên con đường lát gạch đã được quét dọn sạch bóng.

Mỗi bước đi chậm rãi, thanh âm khẽ vang, như khắc ghi dấu ấn vào không khí trang nghiêm nơi lâu đài cổ tích.

Giữa hàng dài người hầu cúi đầu, có một cô hầu gái mới tới. Vì cổ áo cứng cáp khiến nàng khó chịu, lại thêm bản tính tò mò, nàng không kiềm được mà khẽ ngẩng đầu.

Điều đầu tiên đập vào mắt nàng là một đôi chân nhỏ nhắn cân xứng, hơi mập mạp đáng yêu, từng ngón chân hồng hào tinh tế, da thịt trắng mịn như ngọc, không vương một sợi lông tơ.

Đôi chân ấy nhẹ nhàng đặt lên con đường lát gạch sạch bóng, từng bước chậm rãi mà vững vàng.

Nàng đưa mắt lên cao hơn, một chiếc quần đùi màu nâu đen ôm gọn gàng, trên nữa là một áo sơ mi xanh trắng tinh khôi, may cẩn thận và đẹp đẽ, phảng phất sự tỉ mỉ của hoàng gia.

Hầu gái mới thầm nuốt một ngụm khí, lòng hiếu kỳ dâng cao, muốn nhìn rõ hơn dung mạo của chủ nhân bước xuống từ xe ngựa.

Nhưng khi ngẩng đầu, nàng khựng lại.

Toàn bộ phần đầu đối phương đều bị che phủ bởi từng lớp băng vải dày đặc, quấn chặt đến thành một khối tròn kỳ lạ. Trên đó, ai đó đã dùng bút màu vẽ thành một gương mặt thô sơ với đôi mắt đen tròn, miệng cười nhỏ nghiên, chậm rãi xoay chuyển, như đang quan sát xung quanh.

Hầu gái mới bỗng thấy hụt hẫng. Nàng muốn nhìn thấy gương mặt thật sự, nhưng chỉ nhận được sự che đậy lạnh lùng.

Trong lòng dấy lên một thôi thúc mãnh liệt như muốn lao tới, muốn gỡ bỏ từng vòng băng vải kia, muốn nhìn rõ sự thật ẩn giấu bên dưới.

Thế nhưng, chưa kịp hành động, một hầu gái lớn tuổi bên cạnh đã nhanh tay gõ mạnh vào trán nàng một cái, rồi ấn đầu nàng cúi xuống thật thấp.

“Đừng ngẩng lên!” Giọng nói nghiêm khắc vang lên.

Ban đầu, hầu gái mới định phản kháng. Nhưng ngay sau đó, nàng kinh hãi nhận ra toàn thân mình bỗng ửng đỏ bất thường, tay chân co rút, khó thở như bị một luồng sức mạnh vô hình áp chế.

Cơn sợ hãi dâng trào, khiến nàng lập tức khuỵu gối, toàn thân run rẩy.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng nhớ lại những tin đồn về vị hoàng tử bí ẩn đang bước đi kia. Ý nghĩ ấy khiến nàng không dám manh động thêm nữa.

Run rẩy, nàng cúi gằm mặt xuống, lòng vừa sợ hãi vừa tò mò chưa dứt.

Hoàng tử Lumina không hề ngoái nhìn cô hầu gái vừa lỡ ngẩng đầu. Hiển nhiên, những chuyện như vậy đối với hắn đã quá quen thuộc.

Tấm màn băng vải che khuất gương mặt không chỉ là lớp ngăn cách, mà còn là một bức tường bảo vệ cả thế giới khỏi hắn.

Hắn bước đi sâu vào trong lâu đài, không cần ai dẫn lối.

Cánh cửa đồ sộ tự động mở ra khi hắn vừa đến gần, những ngọn đèn trên tường tự sáng lên từng dãy dài, ánh vàng dịu dàng soi theo bước chân.

Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa dìu dặt từ khu vườn ngoài xa. Thảm nhung dưới chân hắn trải dài bất tận, mềm mại và im ắng, như sợ làm phiền đến bước đi của vị chủ nhân.

Tất cả mọi thứ trong lâu đài từ cửa, đèn, gió, thảm, thậm chí cả những cánh hoa đang nở dường như đều đang lấy lòng hắn, chỉ một cái gật đầu thoáng qua cũng đủ khiến chúng rung động, xao xuyến.

Lumina lặng lẽ đi tới nơi sâu nhất trong tòa thành, một căn phòng rộng lớn, được bài trí đủ đầy tiện nghi, cũng là chốn mà hắn sẽ gắn bó trong nhiều năm tới.

Đặt cuốn sách trên tay xuống bàn, Lumina từ tốn thay bộ y phục thoải mái hơn, rồi khoác lên người trang phục ngủ màu trắng bạc.

Trên xe ngựa, dù không quá xóc nảy và không gian cũng rộng rãi, hắn vẫn chẳng thể nào có được giấc ngủ trọn vẹn. Mỗi dặm đường đi, mỗi lần cánh cửa khép mở, dường như chỉ càng khiến hắn thêm thấm mệt.

Trong căn phòng trầm mặc, ánh đèn vàng dịu phủ xuống như lớp sương mỏng. Hoàng tử Lumina thở ra một hơi dài, đôi vai khẽ trùng xuống. Một đêm dài nữa lại bắt đầu, yên lặng như hàng trăm đêm trước.

Thế nhưng, chẳng bao lâu sau khi cả tòa lâu đài chìm vào giấc ngủ, đôi mắt của Lumina chậm rãi mở ra.

Hắn cảm giác rõ rệt, thứ mà mình đã từng vô số lần cầu nguyện trước đây đang ở rất gần hắn, gần đến mức chỉ cần mở mắt là có thể nhìn thấy.

Quả nhiên, ngay trước mắt hắn, một làn sương trắng mờ ảo hiện ra, xoắn lại thành hình dáng một phong thư. Trên phong thư khắc rõ ký hiệu bàn tròn, tỏa ra thứ ánh sáng nhẹ nhàng nhưng uy nghiêm.

Lumina không vội tiếp nhận. Ngược lại, hắn lặng yên nhìn nó, chìm vào suy nghĩ xa xăm.

Đây là một thế giới cổ tích!

Từ những mảnh ký ức mơ hồ của kiếp trước, Lumina đã nhiều lần tự mình suy luận. Thế giới này không giống bất kỳ nơi nào khác, mà như sự giao thoa giữa những câu chuyện cổ tích mà hắn từng đọc và một hiện thực lạ lẫm.

Ở trung tâm thế giới là Cây Thế Giới khổng lồ, tán lá vươn chạm các vì sao, rễ xuyên sâu vào lòng đất hư vô, kết nối với vô số lục địa cổ tích.

Bao quanh nó là Biển Mộng Ảo mênh mông, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu bầu trời, chia tách các lục địa khỏi nhau.

Trên mặt biển ấy, năm lục địa chính tỏa sáng như năm viên ngọc lớn: Evermist, Celestara, Solarius, Nyumbani và Saharim.

Ngoài năm lục địa ấy, còn vô số vùng đất rải rác khác như đảo nổi, thung lũng ẩn mình, vương quốc nhỏ bé trôi dạt như những mảnh ghép. Nhưng so với năm lục địa chính, chúng chỉ như ánh lửa nhỏ trong biển sao.

Lumina hiện tại đang ở Evermist, lục địa tượng trưng cho châu Âu cổ điển, nơi khởi nguồn của vô số câu chuyện cổ tích phương Tây.

Đây là miền đất của những lâu đài bằng đá xám, những hiệp sĩ khoác giáp sáng, phù thủy ẩn trong rừng sâu và tiên nữ bay lượn trên sương mù.

Văn hóa Evermist mang hơi thở của Cơ Đốc giáo, Celtic, Bắc Âu và Slav, xen lẫn với các truyền thuyết dân gian vùng quê châu Âu.

Ở đây có Camelot và Bàn tròn hiệp sĩ, những câu chuyện từ Grimm và Andersen, có cả thế giới thần thoại Bắc Âu với Odin, Thor, Loki hay rừng đen Đức nơi sói già và nàng Bạch Tuyết tồn tại.

Evermist là miền đất của công chúa, hoàng tử, rồng và ma thuật, nơi mọi huyền thoại phương Tây tụ hội.

Phía Đông là Celestara, lục địa bao trùm toàn bộ phương Đông, nơi Trung Hoa, Nhật Bản, Triều Tiên, Việt Nam, Ấn Độ, Mông Cổ và nhiều vùng đất Á châu đan xen trong một bức tranh thần thoại khổng lồ.

Ở đây, thần tiên, yêu quái, Phật và rồng thiên cùng tồn tại.

Từ Hoa Quả Sơn và Tây Du Ký của Trung Hoa, đến Thủy Cung và Ryujin của Nhật Bản, cửu vĩ hồ của Triều Tiên, sơn tinh thủy tinh và truyền thuyết Lạc Long Quân, Âu Cơ của Việt Nam, cho đến dãy Himalaya và những vị thần Ấn Độ như Shiva, Vishnu, Kali.

Celestara là kho tàng nơi võ hiệp tung hoành, tiên nhân tu luyện, yêu quái ẩn trong núi rừng và các vị Phật – thần bảo hộ cùng dệt nên một bức tranh văn hóa nhiều tầng.

Về phía tây bán cầu là Solarius, lục địa đại diện cho châu Mỹ. Đây là nơi nền văn minh bản địa và thế giới hiện đại hòa trộn.

Trong rừng rậm Amazon, có thành phố vàng El Dorado; trên dãy Andes, người Inca thờ thần Mặt Trời; trong kim tự tháp Maya vang vọng âm phủ Xibalba.

Ở vùng đồng bằng Bắc Mỹ, có huyền thoại của thổ dân da đỏ, những linh hồn totem và những câu chuyện coyote tinh ranh.

Nhưng Solarius cũng mở rộng sang hiện đại, nơi siêu anh hùng, quái vật sát nhân và các truyền thuyết đô thị trở thành một phần của văn hóa.

Solarius là miền đất của lễ hiến tế thần linh, biểu tượng mặt trời, nhưng cũng là nơi ánh sáng thành phố hiện đại phồn vinh và bóng tối siêu nhiên giao thoa.

Ở phương Nam là Nyumbani, lục địa tượng trưng cho châu Phi hùng vĩ. Đây là vùng đất của thảo nguyên bất tận, rừng mưa rậm rạp, sa mạc khô cằn và những bộ lạc cổ xưa.

Văn hóa nơi đây xoay quanh thần thoại động vật, sư tử là vua, voi là trí tuệ, cá sấu là uy lực, linh dương là tự do. Những bộ lạc kể chuyện bằng điệu nhảy và trống, nơi pháp sư kết nối con người với tổ tiên và linh hồn thiên nhiên. Truyền thuyết châu Phi kể về Anansi – con nhện trí tuệ, về các thần sáng tạo, thần mưa, thần mặt trăng, và những linh hồn gắn liền với đất trời.

Nyumbani là nơi thiên nhiên và con người không tách rời, nơi mỗi con thú đều là một huyền thoại sống.

Cuối cùng là Saharim, lục địa của Ả Rập, Ba Tư và các vùng Trung Đông. Nơi đây, sa mạc trải dài vô tận, ban ngày như lò lửa, ban đêm sao trời rực sáng như thảm ngọc. Ẩn trong sa mạc là những ốc đảo xanh mát, thành phố lấp lánh vàng bạc và cả những hang động nơi thần đèn ngủ quên hàng nghìn năm.

Văn hóa Saharim đậm đặc Nghìn lẻ một đêm, với những câu chuyện về Aladdin và cây đèn thần, Alibaba và 40 tên cướp, Sindbad vượt biển cả, cùng những huyền thoại Ba Tư cổ xưa về các vị thần lửa, thần chiến tranh, thành phố đồng thau bị nguyền rủa.

Saharim là nơi thương đoàn vượt qua Con đường Tơ Lụa, tri thức Ả Rập rực rỡ và ma thuật cát sa mạc giao thoa.

Đương nhiên, những gì kể trên chỉ là cách Lumina dùng ký ức kiếp trước để phiên dịch lại, để có thể hiểu được thế giới này bằng khái niệm của nhân loại đời trước.

Còn chân thực thì khác. Địa danh, nhân vật, quốc gia,… tất cả đều đã biến đổi. Thứ còn giữ nguyên, chính là cốt chuyện và bản chất cốt lõi của những câu chuyện cổ tích ấy.

Mà trong thế giới ấy, Lumina không phải một hoàng tử bình thường. Hắn là một trong những kẻ đặc biệt nhất từng sinh ra tại Evermist. Lumina mang tước hiệu Hoàng tử thứ hai mươi chín của Đế quốc Aetherion – một vương triều đã tồn tại hơn tám ngàn năm lịch sử, trải dài qua vô số thăng trầm nhưng vẫn kiêu hùng, đứng sừng sững như trụ cột của lục địa.

Với lãnh thổ rộng lớn, dân số đông đúc và quân đội hùng mạnh, Aetherion từ lâu đã là đế quốc bậc nhất của Evermist.

Người dân Aetherion tin rằng họ không chỉ là một dân tộc phàm tục, mà là hậu duệ của thần linh. Truyền thuyết kể rằng vào thuở sơ khai, Thần Bầu Trời kết hợp cùng Nguyên Tố Chi Linh, từ đó sinh ra những đứa con đầu tiên gọi là Bán Thần Khí Hậu.

Những Bán Thần này xuống trần, kết hôn cùng nhân loại thượng cổ, để lại dòng máu lai giữa thần và người. Từ mối giao hòa đó, dân tộc Aetherion ra đời.

Ban đầu, người Aetherion tổ tiên sống ở thiên giới, giữ vai trò là kẻ gieo trồng và điều khiển thời tiết để nuôi dưỡng sự sống cho cõi trời. Họ mang mưa đến, gọi gió về, làm cây trổ hoa và đất sinh sôi.

Thế nhưng, do một tội lỗi nào đó, lỗi lầm mà sử sách Aetherion chưa bao giờ ghi chép rõ, họ bị thần linh giáng tội, trục xuất khỏi thiên giới, ném xuống trần gian.

Tại hạ giới, họ lang thang trong nghìn năm khổ ải, sống trong bùn đất và nước mắt, trước khi đoàn tụ và lập nên một đế quốc huy hoàng: Aetherion.

Chính truyền thuyết ấy giải thích vì sao người Aetherion sinh ra đã có khả năng điều khiển nguyên tố tự nhiên.

Một đứa trẻ còn nằm nôi đã có thể khiến lửa nhảy múa theo ngón tay, một thiếu nữ đang ca hát có thể khiến gió mang đi giọng hát của mình, một chiến binh giữa sa trường có thể gọi sấm sét đánh xuống đầu kẻ thù.

Kể cả khi chết đi, thân thể họ không hoàn toàn tan biến, linh hồn và máu huyết sẽ hóa thành dạng nguyên tố tinh khiết, lưu lại trên thế gian, như một minh chứng bất diệt cho mạch máu thần thánh.

Người Aetherion tuy mang dòng máu thần thánh, tuổi thọ trung bình càng là kéo dài đến bốn trăm năm, kẻ nào thực lực càng mạnh thì tuổi thọ lại càng lâu dài.

Nhưng đổi lại, tỷ lệ sinh sản của họ thấp đến mức đáng sợ, như một sự trừng phạt ẩn giấu từ cõi trời. Trải qua tám ngàn năm, dù tính cả những linh hồn đã hóa thành nguyên tố tinh linh rồi lại phục sinh, số dân tộc Aetherion cũng chỉ vượt đôi chút trên bốn mươi triệu người. Ấy vậy mà trong thời đại này, con số ấy cũng đủ khiến bao quốc gia phải run sợ.

Nhưng khan hiếm hơn cả chính là dòng máu hoàng gia. Bởi vì sức nặng của huyết mạch càng cao, việc sinh nở lại càng khó khăn.

Suốt hơn tám ngàn năm lịch sử, toàn bộ hoàng thất Aetherion chỉ có vài chục thành viên và ngai vị truyền thừa mới thay đổi vỏn vẹn ba lần. Mỗi một hoàng tử hay công chúa được sinh ra đều là sự kiện trọng đại khắc ghi trong sử sách.

Lumina vì thế càng trở nên đặc biệt. Trong vòng ba trăm năm qua, hắn là vị hoàng tử duy nhất được sinh ra, một viên minh châu của cả triều đại, kẻ được kỳ vọng và sủng ái hơn bất kỳ ai khác.

Nhưng chính điều đó cũng là nguyên nhân khiến tên tuổi hắn bị khắc sâu vào lịch sử, không phải vì thân phận hoàng tử, mà bởi những gì đã xảy ra vào ngày hắn ra đời.

Ngày cuối cùng trước khi Lumina cất tiếng khóc chào đời, phụ hoàng hắn – Caelith Aetherion III, bậc đế vương sáng suốt và uy quyền đã triệu tập tám vị phù thủy mạnh nhất lục địa.

Ngài muốn ban cho đứa con trai bé bỏng của mình tám lời chúc phúc vĩ đại, để hắn trở thành kẻ không ai sánh kịp.

Cùng ngày, tám vị phù thủy đi đến, trong lễ nghi linh thiêng, họ cùng nhau đặt tay lên vòng hào quang, thì thầm những lời chúc nguyện.

Tám lời chúc phúc ấy mạnh mẽ đến mức chỉ cần một lời thôi, cũng đủ để thay đổi trật tự cả thế giới. Nếu một người có thể nắm giữ và điều khiển chúng, hắn sẽ là đấng chúa tể trong muôn loài.

Nhưng sự thật thì khác. Tám lời chúc phúc kia không phải chỉ là phúc lành mà là tám lời nguyền ngụy trang. Bởi thân phận thật sự của tám vị phù thủy không phải là các hiền giả nhân gian, mà là tám vị tà thần từ hư vô, hằng khao khát bước vào thế giới cổ tích này.

Một sinh linh bé nhỏ, còn chưa ra đời, làm sao có thể gánh nổi sức nặng ấy?

Ngay khoảnh khắc tám vị phù thủy bộc lộ thân phận thật sự, tà khí bùng nổ che phủ cả lâu đài hoàng gia. Những phù văn hắc ám tràn ngập, tường thành run rẩy, trời đất biến sắc.

Chính là lúc đó, các vị Chính Thần cũng giáng hạ, ánh sáng rực rỡ từ thiên giới xuyên thủng mây đen, đối đầu cùng tám bóng hình khủng khiếp kia. Trận chiến ngắn ngủi nhưng đủ chấn động, ánh sáng và bóng tối quấn lấy nhau, làm rung chuyển cả nền móng Aetherion.

Tà thần cuối cùng bị đẩy lùi, nhưng cái giá để lại đã quá rõ ràng. Tám lời chúc phúc đã khắc sâu vào số mệnh đứa trẻ vừa chào đời, không thể nào xóa bỏ.

Khi ấy, phụ hoàng Caelith Aetherion III quỳ xuống giữa đại điện, nước mắt chan hòa, hướng lên các Chính Thần mà cầu xin:

“Xin các Ngài hãy rút lại tai ương này! Xin Ngài hãy cứu lấy đứa con bé nhỏ của trẫm!”

Nhưng các Chính Thần chỉ lắc đầu. Bởi chúc phúc, một khi đã phát xuống, cho dù là ban đi thần cũng khó lòng thu hồi, huống chi đây là chúc phúc đến từ những thần khác. Hơn nữa, điều này không phải nguyền rủa, cũng không hoàn toàn là ân huệ, mà là sự ràng buộc vĩnh cửu.

Tuy nhiên, các Chính Thần vẫn thương xót. Họ đồng lòng tạo nên lời chúc phúc thứ chín rằng trong mỗi năm, chỉ có hai lời chúc phúc trong số tám lời kia được phép hiển hiện, còn lại sáu lời sẽ bị phong ấn, che đậy như chưa từng tồn tại.

Nhưng bởi hôm đó chỉ có mười lăm vị Chính Thần hiện diện, sức mạnh họ cũng có hạn. Do vậy, lời chúc phúc thứ chín này chỉ có thể duy trì đến năm Lumina tròn mười lăm tuổi.

Sau ngày ấy, khi bước qua tuổi mười sáu, tất cả tám lời chúc phúc sẽ đồng thời thức tỉnh. Và đó cũng sẽ là khoảnh khắc mà tám vị tà thần có cơ hội đặt chân đến thế giới này, thông qua hoàng tử Lumina.

Giờ đây Lumina đã bước sang tuổi mười ba.

Từ lâu hắn đã hiểu rõ vận mệnh của mình, cái kết không có cách nào tránh khỏi. Trước mắt hắn chỉ hiện ra ba con đường, cả ba đều dẫn đến tử vong.

Con đường thứ nhất là buông bỏ tất cả. Hắn có thể sống vô ưu vô lo, tận hưởng thân phận hoàng tử trong lâu đài vàng bạc, không cần bận tâm thế giới hay trách nhiệm. Nhưng khi hắn tròn mười sáu, tám lời chúc phúc đồng loạt thức tỉnh, tám vị Tà Thần sẽ giáng lâm.

Thế giới này, theo lẽ tự nhiên của nó, sẽ sản sinh những anh hùng. Những anh hùng ấy sẽ đứng lên ngăn cản bóng tối và để phong ấn cánh cửa kia, họ cũng sẽ giết chết hắn. Lumina chết như một vật hiến tế, đổi lấy sự an toàn cho nhân loại.

Con đường thứ hai là tự mình vùng vẫy. Hắn có thể dốc toàn lực, học cách khống chế, chinh phục từng chúc phúc để biến chúng thành sức mạnh của riêng mình. Nhưng Lumina hiểu rõ càng sử dụng chúc phúc, càng làm sợi dây nối liền hắn và các Tà Thần mạnh thêm.

Mỗi lần hắn gọi sức mạnh, là mỗi lần Tà Thần có cớ chen vào thế giới, cắn nuốt nó. Kết quả cuối cùng, hắn vẫn chỉ là kẻ bị tận dụng đến chết, một chiếc bình chứa trống rỗng.

Thứ ba, hắn có thể lựa chọn rời bỏ thế giới này. Bỏ lại ngai vàng, bỏ lại lâu đài, bỏ lại cả Aetherion, để trốn đến một lục địa khác, hoặc thậm chí vượt qua Biển Mộng Ảo, đi vào thế giới xa xăm hơn.

Nhưng con đường ấy cũng không có lối thoát, khi Tà Thần giáng lâm, chúng sẽ theo dấu hắn, rồi hắn sẽ bị chính thế giới từ chối, tiêu vong trong hư vô.

Ba con đường, ba kết thúc. Dù chọn cách nào, tử vong vẫn đợi chờ hắn ở cuối.

Lumina biết chắc điều này không phải ảo tưởng. Nhờ chúc phúc thứ hai – Trí Tuệ Vô Song, hắn đã nhìn vào tận hơn tám triệu nhánh tương lai khác nhau.

Trong từng nhánh, không có lấy một tia hi vọng. Tất cả đều quy về một cái chết, chỉ khác nhau ở cách thức và thời khắc.

Vì vậy, ngay từ thuở còn thơ ấu, Lumina đã dấn thân vào con đường cấm kỵ, hắn sử dụng chúc phúc thứ bảy – Cầu Gì Được Nấy.

Ngày đêm hắn quỳ dưới ánh trăng, thì thầm những lời khẩn cầu tuyệt vọng, điên cuồng mong một lối thoát khỏi xiềng xích định mệnh. Hắn biết rõ, mỗi lời cầu nguyện ấy chẳng khác nào nuôi lớn Nữ Thần Hỗn Loạn, kẻ ẩn sau chúc phúc thứ bảy, khiến nàng càng lúc càng mạnh mẽ. Nhưng Lumina không còn để tâm.

Nếu số phận chỉ toàn tử vong, thì dù cái giá có là tiếp tay cho hỗn loạn, hắn cũng phải đánh cược lấy một hy vọng mong manh…

Mà bây giờ, hy vọng của hắn xuất hiện.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xuyen-qua-one-piece-ta-doi-tekkai-me-chi-tu-tin.jpg
Xuyên Qua One Piece Ta Đối Tekkai Mê Chi Tự Tin
Tháng 2 21, 2025
toan-dan-yeu-nhat-vu-hon-nguoi-cai-nay-trung-toc-thien-tai-chuyen-gi-xay-ra
Toàn Dân: Yếu Nhất Vũ Hồn? Ngươi Cái Này Trùng Tộc Thiên Tai Chuyện Gì Xảy Ra?
Tháng 10 11, 2025
tay-du-tu-nhan-gian-vu-thanh-bat-dau.jpg
Tây Du: Từ Nhân Gian Vũ Thánh Bắt Đầu
Tháng 1 25, 2025
tai-hogwarts-di-hoc-tuyet-menh-doc-su.jpg
Tại Hogwarts Đi Học Tuyệt Mệnh Độc Sư
Tháng 2 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved