Chương 179: Tha hương giả (1).
Nào đó Vũ trụ đã chết, bầu trời sao vẫn còn treo lơ lửng, nhưng ánh sáng yếu ớt, như người bước sang xế chiều: đỏ ối, tím nhạt, hắt lên sắc ảm đạm.
Sự sống đã lụi tàn, vạn vật trơ trọi, chỉ còn các chòm sao cố chấp giữ nguyên vị trí trong hư vô. Tro bụi và mảnh vỡ văn minh cổ đại trôi nổi vô định, như bia mộ cho những kỷ nguyên đã mất.
Từ xa, hai thiên thể va chạm nhau. Không có vụ nổ rực sáng, không có sóng xung kích hủy diệt. Chỉ là một màn vỡ vụn lặng lẽ, như toàn vũ trụ cũng đã mệt mỏi, khước từ mọi kịch tính.
Trong khung cảnh ấy, một phi thuyền khổng lồ dần hiện ra. Hình dáng nó tựa như chiếc máy bay Concorde của thế kỷ trước, nhưng được phóng to đến mức khổng lồ.
Thân dài 1.230 mét, vươn ra như mũi thương bạc, sắc bén nhưng cũng mang vẻ tao nhã.
Bề mặt thuyền phủ hợp kim lai nano-titanium, quang hợp tinh thể, không chỉ chịu được va đập và bức xạ vũ trụ mà còn hấp thụ ánh sáng lẫn nhiệt lượng, chuyển hóa thành năng lượng.
Lớp vỏ trắng bạc, trên đó khắc những đường vân tím tỏa sáng yếu ớt, chạy dọc thân như những mạch máu, khiến phi thuyền trông như một sinh thể kim loại thần thoại khổng lồ.
Trái tim con thuyền là một lò phản ứng quang điện lượng tử, một lõi pin mặt trời cỡ nhỏ nhưng hiệu suất cao, có thể duy trì vận hành liên tục hàng thế kỷ.
Bao quanh là dàn động cơ phản lực plasma – ion bố trí dài 220 mét cuối thân, kết hợp với trường không gian gấp khúc, cho phép con thuyền vừa cơ động trong khu vực hẹp vừa tăng tốc vượt qua ranh giới ánh sáng.
Không gian bên trong được thiết kế cho hành trình du lịch, trú ngụ dài ngày. Có bầu khí quyển nhân tạo bao trùm toàn bộ, duy trì nhiệt độ, độ ẩm, áp suất như một hành tinh nhỏ. Ngoài ra còn có khu sinh thái mô phỏng. Tạo nên các rừng cây mini, hồ nước, thậm chí cả bầu trời nhân tạo với mây trắng, ánh nắng giả lập từ lõi năng lượng.
Bộ tái chế sinh học xử lý chất thải, tách thành nguyên tố cơ bản rồi tái sử dụng. Nước và không khí được tuần hoàn liên tục, tạo thành vòng sinh thái khép kín. Khoang canh tác – nông trại thủy sinh dùng để trồng rau củ, ngũ cốc, thảo dược và nuôi động vật nhỏ. Còn có thêm khu quan sát với mái vòm pha lê năng lượng, cho phép nhìn ra ngoài không gian bằng mắt thường mà không lo bức xạ hay áp lực.
Con thuyền có thêm mạng lưới tinh thể năng lượng dự phòng, hút bức xạ vũ trụ và sạc dần. Hệ thống lá chắn phản trọng lực, có thể hóa giải va chạm thiên thạch hoặc sóng xung kích.
Phần mũi thuyền còn tích hợp mỏ neo không-thời gian, cho phép neo đậu ở những vùng không gian bất ổn định.
Dòng thông tin liên tục tuôn chảy, báo cáo ngắn gọn hiện lên bảng điều khiển, tóm tắt trạng thái của phi thuyền sau khi được nâng cấp.
Trong phòng điều khiển rộng lớn, ánh sáng xanh lam dịu phủ khắp tường kim loại, chủ nhân con thuyền cất giọng:
“Quản gia, chúng ta còn bao nhiêu năng lượng?”
Hình ảnh giả lập ba chiều của trí tuệ nhân tạo lập tức sáng lên. Một bóng người trung tính, dáng đứng nghiêm chỉnh, đôi mắt ánh bạc liên tục lóe sáng như đang tính toán. Vài giây trôi qua, giọng nói cơ giới nhưng mạch lạc vang lên:
“Tích! Sau khi trừ đi 25% năng lượng dự phòng, phi thuyền hiện còn lại 9%. Nếu ngài giữ nguyên mức sống như hiện tại, hệ thống có thể duy trì ổn định trong 12 ngày. Khuyến nghị trong vòng sáu ngày tới, xin hãy nạp thêm năng lượng.”
Chủ nhân phi thuyền không trả lời, chỉ im lặng. Đôi mắt rồng màu vàng kim nhìn chằm chằm vào hình ảnh giả lập của Quản gia.
Hai tiếng trôi qua, ánh mắt ấy vẫn không rời, chỉ chăm chú quan sát từng chi tiết, như thể muốn tìm ra dấu hiệu của “linh hồn” hoặc thứ gì đó trong chương trình lạnh lùng kia.
Nhưng Quản gia vẫn không thay đổi, không bộc lộ một biểu cảm nào ngoài những dữ liệu máy móc. Chỉ đến khi cổ đã hơi mỏi, chủ nhân mới khẽ gật đầu một cái.
Nó thở dài, ánh mắt pha lẫn thất vọng:
“Xem ra dù là sinh mệnh nhân tạo cũng khó thoát khỏi ảnh hưởng. Không biết, nếu nâng cấp thêm một lần nữa, liệu có khắc phục được không? Muốn tìm một thứ gì đó có thể thật sự cùng mình trò chuyện… chẳng lẽ khó đến vậy sao?”
Trong khoang điều khiển tĩnh lặng, âm thanh vừa thốt ra dần tan biến, vang vọng như lời độc thoại. Những màn hình quang học vẫn miệt mài nhả ra từng dòng dữ liệu, ánh sáng nhấp nháy lạnh lẽo như tim đập của một cỗ máy không biết mệt mỏi.
Một lát sau, bóng dáng trên ghế chỉ huy khẽ động. Nó xoay người lại, để lộ chân diện mục thật sự.
Chủ nhân của phi thuyền không phải con người, mà là một con rồng phương Đông. Thân hình uyển chuyển, dài khoảng ba mét, nhỏ bé hơn rất nhiều nếu so với những thần long trong truyền thuyết, nhưng vẫn tỏa ra khí tức trang nghiêm.
Dọc lưng và tứ chi phủ lớp vảy tím đậm, sáng lấp lánh như từng phiến ngọc thạch quý hiếm. Phần ngực và bụng lại mang màu trắng nhạt như gốm sứ, phản chiếu ánh sáng xanh trong khoang, khiến nó vừa uy nghi vừa thoát tục.
Tứ chi cân đối, không ngắn cũn như hình ảnh rồng đại chúng, mà dài gọn như của loài người. Năm ngón tay mảnh nhưng rắn chắc, thoăn thoắt cởi bỏ bộ quân phục chỉ huy khoác trên mình, ném xuống sàn kim loại không một chút lưu luyến.
Đuôi khẽ vẫy, thân thể Ryukon nhẹ nhàng bay lơ lửng, hướng về khoang phụ tìm thức ăn.
Trong đôi mắt rồng màu vàng kim ánh lên sự bình thản, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy thấp thoáng bóng dáng của cô độc và nỗi niềm khó gọi tên.
Nó tên là Ryukon, là một con rồng thần.
Thế nhưng, về nguồn gốc của mình, Ryukon lại chẳng nhớ rõ. Không phải vì dòng thời gian quá dài khiến ký ức phai mờ, mà bởi chính nó đã tự tay xóa bỏ quá khứ.
Hoặc nói đúng hơn, quyết định ấy không chỉ của riêng nó, mà còn liên quan đến cả một nền văn minh cổ đại.
Trong tâm trí mơ hồ còn sót lại vài mảnh vụn ký ức, Ryukon từng là thần bảo hộ của một nền văn minh… hoặc có lẽ chỉ là thú cưng thiêng liêng được nuôi dưỡng. Nó cũng chẳng dám chắc.
Điều duy nhất Ryukon biết rõ chính là ước nguyện cuối cùng của nền văn minh kia. Một ước nguyện mà bản thân nó – con rồng có khả năng thực hiện điều ước – đã buộc phải thi hành:
“Hãy xóa đi hết tất cả thứ liên quan đến chúng ta.”
Đợi đến khi tỉnh lại, Ryukon phát hiện mình đang nằm trong một con thuyền cứu hộ nhỏ bé, dài vỏn vẹn năm mét. Cái vỏ thép thô sơ của nó chẳng có công năng đặc biệt nào ngoài duy trì sự sống trong thời gian ngắn, thậm chí thiết bị điều hướng cũng hỏng hóc. Nó giống như một chiếc hộp kín trôi nổi giữa hư vô, bất lực và mong manh.
Chính từ điểm khởi đầu ấy, Ryukon đã trải qua hàng chục năm lang thang khắp vũ trụ hoang tàn. Từng chút một, nó tự cải tạo, sửa chữa, lắp thêm thiết bị, rồi nâng cấp toàn bộ.
Cho đến nay, chiếc thuyền cứu hộ ban đầu đã biến thành phi thuyền du lịch khổng lồ với đầy đủ sinh quyển, hệ thống năng lượng và công nghệ vượt xa thời điểm xuất phát.
Về khoản thời gian ban đầu, Ryukon chẳng còn gì ngoài sự mơ hồ. Thời gian dài nó chỉ có thể trôi dạt, ngơ ngác, lặng lẽ quan sát tàn tích của các vì sao. Thế nhưng, cũng chính trong quãng thời gian trống rỗng ấy, ký ức kiếp trước của nó bắt đầu thức tỉnh.
Có được ký ức ấy, Ryukon bù đắp lại nhiều mảnh cảm quan quan trọng như cách suy nghĩ, cách phản ứng, một số tri thức nền tảng… nhưng chúng không hoàn toàn thay thế bản thân nó. Những mảnh ký ức ấy chỉ là khung xương, chứ không phải linh hồn thật sự.
Ryukon nhớ mang máng rằng kiếp trước mình từng là con người, thậm chí còn là một võ thuật gia. Song càng đào sâu, những gì còn lại chỉ là vài mẩu ký ức đời thường còn về danh tính cụ thể thì mịt mờ như sương khói.
Dựa trên những ký ức rời rạc kia, Ryukon dần mơ hồ nhận ra bản thân rất có thể đang ở một thế giới liên quan đến bộ anime Dragon Ball nó từng xem.
Càng quan sát, càng so sánh, trực giác càng thôi thúc nó đi đến kết luận ấy.
Về sau, Ryukon dùng chính năng lực của mình để kiểm tra, cuối cùng xác định được suy đoán là đúng. Thân phận của nó, rất có thể tương đồng với những tồn tại trong nguyên tác, như Shenron hay Porunga, đều là những thần long có khả năng thực hiện điều ước.
Thế nhưng, có lẽ do ký ức không hoàn chỉnh, Ryukon cũng không thể hoàn toàn xác định bản thân liệu có thật sự tương đồng với Shenron hay Porunga. Dù sao, năng lực của nó rõ ràng vượt trội hơn tất cả những Rồng Thần được biết đến trong nguyên tác.
Trong Dragon Ball, ngay cả Super Shenron cũng vẫn tồn tại nhiều hạn chế:
Không thể thực hiện điều ước vượt quá sức mạnh của bản thân hoặc ảnh hưởng đến kẻ mạnh hơn người tạo ra nó.
Muốn triệu hồi phải thu thập đủ bảy viên ngọc rồng và dùng đúng ngôn ngữ đặc thù.
Số lần ước mỗi lần triệu hồi là hữu hạn.
Nếu người sáng tạo ra ngọc rồng chết, ngọc rồng sẽ mất hiệu lực.
Rồng Thần không thể tồn tại quá lâu, ngay cả khi chưa có ai đưa ra điều ước.
Còn với Ryukon, toàn bộ những hạn chế ấy đều không tồn tại.
Nó không cần phải được triệu hồi, cũng không bị ràng buộc bởi người sáng tạo. Thay vào đó, cơ thể Ryukon sở hữu một cơ chế đặc biệt, tự sinh ra ngọc rồng theo chu kỳ.
Cứ một ngày, sẽ sinh ra một viên ngọc rồng một sao.
Cứ mười ngày, sẽ sinh ra một viên ngọc rồng hai sao.
Quy luật ấy nhân dần lên, muốn có một ngọc rồng bảy sao thì cần một triệu ngày, tương đương hơn hai nghìn bảy trăm năm.
Đặc biệt là chỉ cần một viên ngọc rồng bất kỳ, Ryukon đã có thể thực hiện điều ước. Không cần đủ bộ bảy viên. Nó thậm chí có thể kết hợp nhiều viên khác nhau để nâng cao cấp độ điều ước.
Điểm khác biệt duy nhất giữa các viên là giới hạn sức mạnh. Số sao càng nhiều, điều ước càng gần với không giới hạn. Số sao càng ít, thì chỉ có thể đáp ứng những mong muốn nhỏ nhặt, kèm theo yếu tố nhất định.
Về sức mạnh của từng số sao ngọc rồng. Ngọc rồng một sao có mức sức mạnh cơ bản nhất.
Nó chỉ có thể thực hiện những điều ước vốn dĩ có khả năng xảy ra trong tương lai, tức là đem khả năng ấy kéo về hiện tại.
Nói cách khác, nó không thể tạo ra điều phi lý tuyệt đối, mà chỉ thúc đẩy những kết quả vốn có thể đạt được theo thời gian.
Ví dụ:
Nếu Ryukon ước nạp lại năng lượng cho phi thuyền, ngọc rồng sẽ thực hiện, nhưng mức độ nạp lại rất ngẫu nhiên. Có khi chỉ bổ sung một phần nhỏ, có khi được phân nửa, hiếm khi nào đầy trọn vẹn.
Nếu ước tạo ra thức ăn, ngọc rồng sẽ kết hợp những nguyên liệu có thể tồn tại để dựng thành món ăn. Tuy nhiên, hương vị sẽ chênh lệch, có lúc thơm ngon, có lúc nhạt nhẽo, bởi thiếu những thành phần tinh tế.
Nếu ước khép lại vết thương, hiệu quả sẽ phụ thuộc vào thể chất từng người. Với kẻ có khả năng tự hồi phục mạnh, vết thương có thể khép kín nhanh chóng. Nhưng với người yếu ớt, có khi chỉ giảm đau hoặc cầm máu tạm thời.
Điểm yếu lớn nhất của ngọc một sao là tính ngẫu nhiên và giới hạn thực tiễn. Nó không thể làm những việc hoàn toàn vô lý, chẳng hạn như biến một viên sỏi thành vàng ròng ngay lập tức, bởi điều đó không có trong tương lai khả dĩ.
Vì vậy, ngọc một sao thích hợp cho những nhu cầu thiết thực và tức thời, nhưng không phải vạn năng.
Ngọc rồng hai sao là sự nâng cấp trực tiếp từ ngọc một sao, vẫn dựa trên nguyên tắc biến khả năng trong tương lai thành hiện thực, nhưng khác biệt ở chỗ nó lựa chọn tương lai lý tưởng nhất trong vô số khả năng có thể xảy ra.
Nhờ vậy, sức mạnh của nó trở nên vượt trội hơn rất nhiều.
Nếu như ngọc một sao chỉ có thể bổ sung năng lượng cho phi thuyền theo mức độ ngẫu nhiên, thì với ngọc hai sao, nhiên liệu có thể được nạp đầy hoàn toàn, không chút thiếu sót.
Nếu ngọc một sao tạo ra thức ăn với chất lượng trồi sụt thất thường, thì ngọc hai sao sẽ biến hiện món ăn ngon nhất, đầy đủ nguyên liệu, hương vị tinh mỹ như do bậc thầy ẩm thực chế biến.
Trong việc chữa trị, ngọc một sao chỉ có thể giúp vết thương khép lại phần nào, hiệu quả còn phụ thuộc vào thể chất người được chữa, thì ngọc hai sao lại có thể khôi phục hoàn toàn, kể cả những tổn thương vốn khó lành như bệnh nan y hay tàn tật bẩm sinh.
Ngay cả những việc vốn có xác suất hiếm hoi đến mức gần như không thể, ngọc hai sao vẫn có thể đưa ra kết quả, bởi nó sẽ chọn chính kịch bản may mắn nhất để biến thành sự thật.
Dù vậy, nó vẫn chưa đạt đến mức tuyệt đối tự do. Sức mạnh của ngọc hai sao vẫn phải bám vào những khả năng có thể xảy ra trong thực tại, cho dù tỉ lệ là cực kỳ nhỏ nhoi.
Nó không thể tạo ra những điều hoàn toàn phi lý hay nghịch luật, ví dụ như biến hư vô thành một hành tinh hoàn chỉnh trong nháy mắt.
Chính vì vậy, ngọc rồng hai sao có thể xem là cánh cửa dẫn đến kết quả tốt đẹp nhất của một tương lai vốn có, nhưng vẫn chưa phải là năng lực sáng tạo từ hư vô.
Nếu ngọc một sao thích hợp cho những nhu cầu thiết thực và tức thời, thì ngọc hai sao lại phù hợp với các mong ước quan trọng, có tính bước ngoặt trong cuộc đời.
Ngọc rồng ba sao là phiên bản nâng cấp của ngọc hai sao, sức mạnh của nó tiến thêm một bước quan trọng, có thể biến những tương lai vốn dĩ bất khả thi thành kết quả như ý.
Nếu ngọc một sao gắn liền với khả năng thiết thực, ngọc hai sao chọn ra kịch bản lý tưởng nhất, thì ngọc ba sao đã chạm đến những điều tưởng chừng không thể.
Ví dụ, nó có thể phục sinh một người đã chết, ban tặng cho ai đó một loại sức mạnh chưa từng có, hoặc giúp tìm ra một món đồ, một bí mật mà theo lẽ thường là hoàn toàn bất khả thi. Điểm đáng chú ý là ngọc ba sao đã có thể bỏ qua vô số yếu tố ràng buộc của thực tại, gần như trực tiếp viết lại kết quả cuối cùng theo ý chí người ước.
Tuy nhiên, nó vẫn tồn tại một giới hạn quan trọng: cần phải có căn nguyên tồn tại.
Phục sinh một người chết là khả thi, nhưng tiền đề là người đó phải từng thật sự tồn tại trong thế giới.
Ban cho một sức mạnh mới cũng được, nhưng đó phải là biến thể, sự kết hợp hay một hình thức nâng cao của những quy luật vốn có, chứ không thể sáng tạo từ hư vô.
Ngọc ba sao không thể tạo ra một khái niệm hoàn toàn không gốc gác, chẳng hạn như một loại năng lượng chưa từng xuất hiện ở bất kỳ dạng nào trong thực tại.
Nói cách khác, ngọc rồng ba sao là công cụ để xóa bỏ giới hạn của cái khả năng, vươn tay đến những điều kỳ tích, nhưng vẫn phải dựa trên nền móng đã hiện hữu.
Ngọc rồng bốn sao là cấp bậc nâng cao hơn ngọc ba sao, đại diện cho những tương lai vốn không tồn tại. Đây là bước nhảy vượt khỏi phạm vi “khả thi” và “bất khả thi” tiến thẳng đến việc từ không thành có, bỏ qua nhân mà vẫn gặt quả, tạo ra điều chưa từng hiện hữu.
Sức mạnh của nó cho phép thực hiện những điều ước như thay đổi quá khứ, sáng tạo ra sinh mệnh hoặc thế giới mới, thay đổi vận mệnh tất nhiên hay thậm chí biến ý tưởng thuần túy trong đầu thành hiện thực. Ngọc bốn sao chính là cây cầu nối giữa thực tại và trí tưởng tượng, cho phép bước vào vùng đất mà trước kia hoàn toàn không có.
Tuy nhiên, nó vẫn chưa đạt đến mức tuyệt đối. Điểm yếu nằm ở chỗ sức mạnh chưa đủ để tác động lên nền tảng quy luật và khái niệm cốt lõi của thế giới.
Ví dụ, khi thay đổi quá khứ, nó không trực tiếp vặn xoắn hiện thực đang tồn tại, mà chỉ mở ra một tương lai mới dựa trên quá khứ đã bị thay đổi ấy. Hơn nữa, những người từng trải qua quá khứ ban đầu vẫn có thể nhớ đến nó, nghĩa là thay đổi chỉ mang tính nhánh rẽ chứ không triệt để xóa bỏ.
Tương tự, khi biến thứ gì đó từ trí tưởng tượng thành vật thật, ngọc rồng bốn sao vẫn cần một điểm tựa tương lai, tức là người ước phải có thể hình dung và đủ khả năng tưởng tượng để định hình nó. Sự sáng tạo bị giới hạn bởi chính năng lực tư duy của kẻ ước nguyện.
Nhưng dù vậy, cũng có thể khái quát sự tiến hóa như sau:
Một sao là tương lai khả thi với kết quả ngẫu nhiên.
Hai sao là tương lai khả thi với kết quả lý tưởng nhất.
Ba sao là tương lai bất khả thi, nhưng có thể đạt được kết quả như ý miễn còn tồn tại căn nguyên.
Bốn sao là tương lai vốn không tồn tại, biến không thành có nhưng chưa đủ sức thay đổi tận gốc quy luật của thế giới.
Ngọc rồng bốn sao vì thế thích hợp với những ước nguyện mang tính sáng tạo hoặc thay đổi cục diện, nơi mà khái niệm không tồn tại trở thành chất liệu để tạo ra một thực tại mới.
Về phần ngọc rồng năm sao, ngay cả Ryukon cũng không thật sự biết rõ. Nó mới chỉ lang thang trong vũ trụ được hai mươi mốt năm, còn cần thêm sáu năm nữa mới có thể thai nghén ra viên ngọc năm sao đầu tiên.
Cho đến nay, tất cả những gì nó có chỉ là những nhận thức mơ hồ, như những tia sáng lờ mờ báo trước cánh cửa quyền năng.
Ngọc rồng năm sao có thể được cho là gần như không còn giới hạn. Nó không chỉ mở ra những tương lai chưa tồn tại, mà còn có thể viết lại thực tại, tác động trực tiếp vào quy luật của thế giới và thậm chí sáng tạo ra một khái niệm hoàn toàn chưa từng có.
Nếu ngọc bốn sao chỉ tạo ra một nhánh rẽ mới của tương lai, thì ngọc năm sao đã có khả năng tái định nghĩa chính nền tảng của hiện thực.
Tuy nhiên, vẫn tồn tại một điểm mấu chốt, ngọc năm sao dường như chưa đủ mạnh để tác động đến hệ thống ngọc rồng mà Ryukon sở hữu, tức là nó chưa thể tự phủ định hay thay đổi chính bản thân mình.
Điều này khiến Ryukon nhớ đến một giả thuyết triết học từng biết được trong ký ức kiếp trước: “Nếu Thượng đế là toàn năng, vậy Ngài có thể tạo ra một hòn đá mà chính Ngài cũng không thể nhấc lên không?”
Nếu Ngài không thể tạo ra hòn đá ấy, thì Ngài không toàn năng. Nhưng nếu Ngài tạo ra được, thì Ngài cũng không toàn năng, vì tồn tại một vật Ngài không thể nâng nổi. Đây là nghịch lý xưa cũ, phi logic và đầy mâu thuẫn nhưng lại chạm đến giới hạn của khái niệm toàn năng.
Ryukon nhìn vào chính mình và nhận ra ngọc rồng năm sao, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chưa thể vượt qua nghịch lý ấy.
Nó có thể tạo ra khái niệm mới, có thể viết lại hiện thực, nhưng không thể tự phủ định hay thay đổi chính bản chất của hệ thống ngọc rồng. Và chính điều đó cho thấy, quyền năng của nó vẫn chưa chạm đến mức toàn năng thật sự.
Ryukon từng tự hỏi ngọc rồng sáu sao liệu có khả năng vượt qua giới hạn này hay không? Nhưng trực giác của nó lập tức phủ nhận.
Sáu sao, dù đã vào sâu trong phạm vi của sự toàn năng, vẫn khiến nó cảm thấy quá sức. Thậm chí ngay cả ngọc bảy sao, vốn được xem như toàn năng hoàn chỉnh, trong cảm nhận của Ryukon dường như cũng chỉ có tác dụng ở mức sơ bộ, chưa thật sự chạm đến cực điểm.
Điều khiến nó khó tin cả là một cảm giác mơ hồ nhưng ngày càng rõ rệt, hệ thống ngọc rồng của nó chưa chắc đã dừng lại ở con số bảy. Trong tiềm thức, nó thấy thấp thoáng khả năng xuất hiện ngọc tám sao, chín sao, thậm chí mười sao, mỗi cấp lại phá vỡ thêm một tầng giới hạn mới.
Dường như, với tư cách là một Rồng Thần, Ryukon không chỉ bị trói buộc bởi con số bảy quen thuộc, mà còn mang trong mình tiềm năng vượt xa những gì từng tồn tại trong nguyên tác.
Một trong những minh chứng cho trực giác ấy chính là khả năng đặc thù của nó. Là rồng thần, ngay trước khi thực hiện một điều ước, Ryukon có thể mơ hồ nhìn thấy kết quả, có thể coi là một dạng tiên tri dị biệt, không rõ ràng nhưng đủ để soi sáng phương hướng.
Cũng nhờ năng lực này, trong quá khứ nó từng dùng một viên ngọc rồng bốn sao để ước tìm hiểu chính bản thân mình, muốn biết hệ thống ngọc rồng kia từ đâu mà đến.
Kết quả thu được mơ hồ nhưng đủ khiến Ryukon chấn động. Nó biết rằng, trong quá khứ, bản thân đã từng sử dụng ít nhất tám viên ngọc rồng với số sao khác nhau để thay đổi chính hệ thống này và không chỉ một lần, mà là hàng chục lần ước nguyện nối tiếp nhau.
Thế nhưng toàn bộ chi tiết, nội dung cụ thể của những điều ước ấy đều bị xóa sạch, không để lại một mảnh ký ức nào ngoài sự thật rằng hệ thống ngọc rồng hiện tại chính là kết quả của vô số lần tự biến đổi.
Dù vậy, so với các rồng thần khác mà nó từng nghe trong ký ức tiền kiếp, Ryukon có thể ước lượng sức mạnh của từng cấp bậc.
Ngọc hai sao, ba sao đã có thể sánh ngang Shenron trên Trái Đất.
Ngọc bốn sao, năm sao đủ sức đặt ngang hàng với Porunga của Namek.
Còn ngọc sáu sao, bảy sao đã có thể so sánh cùng Super Shenron, tồn tại có thể xem như là tối cao trong nguyên tác.
Vậy thì, nếu thật sự tồn tại ngọc tám sao trở lên, chẳng phải điều đó có nghĩa Ryukon đang nắm giữ một quyền năng vượt xa cả khái niệm toàn năng mà thế giới Dragon Ball từng biết đến?
Ryukon khẽ lắc đầu. Nó cảm thấy, có lẽ vẫn nên bớt suy nghĩ thì hơn. Dù bản thân vốn không quá để tâm đến khái niệm thời gian, nhưng để đợi đến lúc sinh ra một viên ngọc rồng tám sao thì quả thực vẫn quá lâu dài.
Ăn uống no nê một trận, con rồng thần chậm rãi bay về phía căn phòng mà nó luôn coi là chỗ thư giãn nhất, phòng sưu tập.
Nơi đây chứa tất cả những gì Ryukon nhặt được trên chặng đường lang thang khắp vũ trụ. Những khối đá quý bảy sắc rực rỡ, vũ khí công nghệ cao đã hỏng hóc hoặc mất nguồn năng lượng, khung xương thú khổng lồ từng tung hoành trong không gian, một mô hình thành phố đáy biển tinh xảo được bảo tồn nguyên vẹn… thậm chí có cả những món tưởng chừng tầm thường như một viên đá có hình dáng kỳ lạ.
Phàm thứ gì khiến nó có hứng thú, Ryukon đều mang về. Nhờ có công nghệ thu nhỏ, tất cả những bảo vật, di vật ấy không chiếm nhiều chỗ, mà xếp ngay ngắn như một bảo tàng thu nhỏ.
Đây cũng là cách để Ryukon xoa dịu sự cô độc kéo dài vô tận. Mỗi món đồ là một dấu ấn, một kỷ niệm, nhắc nhở rằng nó đã từng đặt chân qua biết bao nhiêu nơi, chứ không chỉ là một kẻ lữ hành vô danh.
Ngay bên dưới gian phòng, trải dài là một hồ bơi khổng lồ đầy những viên cầu lấp lánh. Đó không phải trang trí, mà chính là ngọc rồng do Ryukon sinh ra. Không giống ngọc rồng khác, màu sắc của chúng là trắng ngà ánh sáng, mỗi viên in lên ngôi sao tím lấp lánh, đồng điệu với sắc vảy của Ryukon.
Kích thước của từng viên cầu thay đổi tùy theo số sao:
Một sao chỉ nhỏ bằng quả bóng bàn.
Hai sao tương đương bóng chày.
Ba sao đã lớn cỡ quả bóng ném.
Đến bốn sao thì bằng cả quả bóng rổ.
Càng tăng cấp bậc, ngọc rồng càng khổng lồ. Chỉ riêng ý nghĩ về viên ngọc năm sao đã khiến Ryukon bất giác thở dài, bởi nó biết chắc, kích thước của chúng ít nhất cũng so với một thùng phi, thậm chí còn to hơn.
Ryukon chậm rãi bay xuống hồ, dùng móng vuốt vớt lên hai viên ngọc rồng một sao lấp lánh, cộng thêm viên mới vừa sinh ra, tổng cộng là ba viên.
Ngày trước, khi hệ thống ngọc rồng còn mới mẻ cũng như vật tư còn thiếu thốn, nó thường xuyên dùng đến. Nhưng theo thời gian, Ryukon lại đem phần lớn ngọc rồng trưng bày trong hồ như vật trang trí, đến mức giờ đây chính nó cũng chẳng biết mình sở hữu bao nhiêu viên tất cả.
Đặt ba viên ngọc nhỏ bé trước mặt, Ryukon tập trung ý niệm, đưa ra điều ước nạp lại năng lượng cho phi thuyền. Ánh sáng tím nhạt tỏa ra từ những viên ngọc, hòa quyện rồi chớp lóe lên như những vì sao rơi xuống.
Khi kết quả hiện lên trên bảng điều khiển, Ryukon chỉ còn biết sầm mặt, đen như mực. Đã rất lâu rồi nó mới gặp vận xui đến mức này. Hai viên chỉ hồi được vỏn vẹn 1% năng lượng, còn viên cuối cùng khá khẩm hơn cũng chỉ có 3%. Tổng cộng chẳng khác nào muối bỏ biển.
Ryukon thở dài, bất giác bật ra một tiếng cười khổ. Nó vốn biết ngọc một sao có kết quả dao động cực lớn, nhưng lần này đúng thật là xui tận mạng.
Thường thường, trung bình mỗi viên cũng phải hồi được ít nhất 5%. Chính vì tính ngẫu nhiên cao, Ryukon vốn chẳng bao giờ dùng khả năng tiên tri để kiểm tra trước, để mặc kết quả xảy ra tự nhiên. Ai ngờ lại rơi đúng vào một lần hiếm hoi tệ hại như vậy.
Khẽ lắc đầu, nó quyết định để mai thử lại lần nữa. Dù sao, năng lượng hiện tại vẫn đủ chống đỡ thêm vài ngày. Trong lòng Ryukon cũng có nguyên tắc riêng, nếu không thật sự cần thiết, nó thà dùng mười viên ngọc một sao, chứ không muốn lãng phí bất kỳ viên ngọc hai sao nào.
Cửa khoang mở ra, quản gia bước vào, theo sau là vài người máy dọn dẹp cần mẫn. Nhìn thấy dáng vẻ máy móc ấy, Ryukon chợt nhớ đến những lần từng thử nâng cấp trí tuệ nhân tạo này.
Nó đã từng dùng đến tận hai viên ngọc rồng ba sao với hy vọng biến quản gia trở thành một sinh mệnh thật sự, có thể cùng trò chuyện, đồng hành. Nhưng kết quả hoàn toàn ngoài mong muốn, một thất bại trọn vẹn.
Không chỉ vậy, trong quá khứ Ryukon cũng từng dùng đến cả ngọc ba sao, thậm chí bốn sao để tạo ra những sinh vật bầu bạn cho mình. Thế nhưng, tất cả lần thử nghiệm ấy đều không mang lại kết quả như ý. Những sinh linh được tạo ra không thể duy trì hoặc sụp đổ ngay từ khi mới bắt đầu.
Ryukon dần nhận ra, nguyên nhân sâu xa rất có thể liên quan đến ước nguyện cuối cùng của nền văn minh đã từng nuôi dưỡng nó. Chính họ vì một lý do nào đó đã để lại lời nguyền hoặc ràng buộc.
Có thể chính ước nguyện ấy cũng gắn liền với nguyên nhân khiến vũ trụ này rơi vào diệt vong. Họ từng muốn sửa sai, muốn cứu vãn tất cả, nhưng kết quả lại thất bại.
Thế giới giờ đây đã biến thành nơi mà sự sống khó lòng nảy sinh. Dù chỉ là một vi sinh vật đơn giản, cũng gần như không thể tồn tại lâu dài.
Ngay cả khi Ryukon từng nghĩ đến việc rời đi, đến Trái Đất để dạo chơi, nó cũng chỉ phát hiện nơi ấy đã hoàn toàn biến thành một hố đen khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Ryukon thở dài, xoay người định ra ngoài để tiếp tục chuyến sưu tập vô định của mình. Nhưng đúng lúc ấy, bầu không khí trong phòng bỗng mờ đi, một lớp sương trắng dâng lên từ hư vô.
Trong màn sương, một phong thư chậm rãi xuất hiện, mặt giấy tỏa ra ánh sáng nhạt. Trên đó, in rõ một biểu tượng bàn tròn đang lặng lẽ xoay tròn, như mời gọi.