Chương 178: Điều ước.
Akito nằm dài trên giường sau khi từ thế giới One Piece trở về. Trong lòng cậu vẫn còn rất muốn ở lại thêm một khoảng thời gian nữa, bởi còn quá nhiều nơi chưa kịp đặt chân, còn nhiều món ngon chưa kịp nếm thử.
Bất quá, việc này chỉ có thể để dành cho lần sau.
Khác với những người như Steingard vốn dư thừa thời gian rảnh để dạo chơi, phần lớn mọi người đều có công việc riêng tại thế giới của mình.
Chỉ riêng việc tạm thời rút ra một tháng vừa du lịch vừa giúp Freeman, với Akito đã coi là quá nhiều. Một tháng ấy đối với cậu không chỉ là chuyến đi, mà là một trận mạo hiểm thật sự.
Cậu đã phải bỏ công việc làm ở tiệm bánh, hơn nữa đây cũng là lần đầu tiên cậu xa nhà lâu đến vậy. Dù rằng nhờ Kỳ Vật của Hajime, cậu có thể tạo ra một Akito thay thế trong lúc mình vắng mặt, nhưng điều đó chẳng khiến cậu yên tâm. Trái lại, càng khiến cậu thêm nhớ nhà.
Akito đưa tay che mắt, thở dài một hơi. Trong đầu vẫn còn văng vẳng tiếng sóng biển, mùi muối mằn mặn, tiếng hò reo của người dân trong những ngày lễ hội nơi đại hải trình. Tất cả như một giấc mơ vừa khép lại.
Lắc đầu, vỗ vỗ mặt lấy lại tinh thần, Akito đưa tay về phía một “Akito” khác đang đứng bên cạnh. Ngay lập tức, cái Akito kia thu nhỏ lại thành một con búp bê với vẻ ngoài giống hệt cậu.
Đồng thời, trong đầu Akito cũng tràn vào ký ức của tháng vừa qua. Với trí lực hiện tại, chẳng bao lâu cậu đã chỉnh lý xong mọi thứ.
Đây là một trong những Kỳ Vật do Hajime chế tạo mà cậu đã mua – Búp Bê Phân Thân. Vật này có thể hoàn mỹ sao chép một người, như phân thân của chính họ vậy, đồng thời còn lưu giữ ký ức rồi truyền trả về cho chủ thể. Nhược điểm là thời gian duy trì không quá một tháng và nếu chịu công kích uy lực lớn sẽ lập tức quay về hình dáng thật.
Akito lần này trở về không chỉ vì Kỳ Vật sắp hết năng lượng, mà còn vì kỳ nghỉ hè đã gần kết thúc. Cậu cũng cần chuẩn bị quay lại trường.
Thực ra, Akito khá hào hứng với năm học mới, bởi cậu nghe nói Liên Hợp Quốc đã bắt đầu đẩy mạnh cải cách giáo dục, đưa tri thức về Mỹ Thực Tinh cho toàn nhân loại.
Trước đây, Akito từng cố gắng tìm hiểu, thậm chí lén lút đột nhập vào một vài phòng thí nghiệm bí mật. Nhưng những tri thức quan trọng đều chỉ tồn tại trên Mỹ Thực Tinh, không thể mang về Trái Đất, vì vậy cậu chẳng thể biết được bao nhiêu.
Giờ thì khác, nếu tuyên bố kia là thật, Akito rốt cuộc cũng có thể tận mắt thấy và học được cách mà thứ ẩm thực thần kỳ ấy tồn tại.
Nghĩ tới đó, trong lòng cậu không khỏi nảy sinh cảm giác hưng phấn, đôi mắt sáng rực lên.
. . .
Hajime thử nhảy bạch bạch để di chuyển, nhưng cảm giác vẫn có chút chậm chạp.
Cậu thở dài một hơi, rồi thử điều khiển cơ thể mình biến đổi. Thế nhưng, ngoài những gợn sóng lăn tăn chạy qua bề mặt làn da màu trắng bạc, cơ thể chẳng chịu biến thành dáng nào khác như cậu mong muốn.
Tính từ ngày cậu rời thế giới One Piece trở về đã hơn một tuần. Trong khoảng thời gian ấy, Hajime chủ yếu rèn luyện thân thể trong hình hài mới, nhưng kết quả lại chẳng mấy khả quan.
Vấn đề đầu tiên chính là tốc độ di chuyển. Nếu bay hay lơ lửng thì cậu vẫn giữ được nhịp như trước, không có khác biệt đáng kể. Nhưng khi đi lại bình thường, cậu lại buộc phải bò hoặc nhảy, khiến động tác trông vừa vụng về vừa khó chịu.
Tốc độ này, dẫu có thể sánh ngang với những phương tiện nhanh nhất của nhân loại, vẫn chẳng thể nào so với khả năng xuyên phá tốc độ ánh sáng mà cậu từng đạt được.
Đương nhiên, đó chỉ là tốc độ trong trạng thái di chuyển bình thường. Nếu khẩn cấp, Hajime hoàn toàn có thể dịch chuyển tức khắc, chỉ còn phụ thuộc vào việc cậu có muốn hay không.
Thứ mà Hajime thật sự khao khát lúc này, chính là khả năng biến đổi cơ thể theo đủ loại cấu tạo, như trước kia từng làm được.
Đương nhiên, Hajime cũng không phải là không có thu hoạch. Quá trình rèn luyện này đã gia tốc tốc độ trưởng thành, khiến cho một số năng lực của cậu dần trở về. Hiện tại, tuy chưa thể biến đổi đa dạng như trước, nhưng Hajime đã có thể điều chỉnh một phần thân thể mình biến đổi thành các công cụ phụ trợ.
Trong số đó, Hajime cảm thấy dạng xúc tu là dễ sử dụng nhất. Không chỉ có thể cầm nắm đồ vật, mà độ linh hoạt còn vượt hơn cả tay chân thông thường. Dài hay ngắn, to hay nhỏ, tất cả đều có thể tùy ý điều chỉnh.
Điểm trừ duy nhất chính là khi sử dụng, hình dáng ấy khiến cậu trông giống như một con quái vật slime trong anime hơn, có phần đáng yêu cùng quái dị.
Cảm thấy hôm nay rèn luyện cũng đã đủ, Hajime quyết định dừng lại nghỉ ngơi. Không phải vì cậu lười biếng, mà bởi hôm nay còn có việc khác quan trọng hơn cần chuẩn bị.
Rời khỏi khu huấn luyện, Hajime quay về Không Gian Trong Mơ. Bước chân quen thuộc dẫn cậu đến siêu thị do chính mình tạo dựng.
Ngẩng nhìn đồng hồ treo trên vách, Hajime nhận ra mình đến quá sớm, thời gian tập trung còn hơn một tiếng nữa, những người khác cũng chưa có mặt.
Khoảng thời gian chờ đợi khiến cậu thấy hơi chán. Quay lại luyện tập thì không kịp, mà ngồi yên một chỗ hơn một giờ đồng hồ cũng vô vị.
Nghĩ ngợi một lúc, Hajime bèn mò mẫm vào kho chứa, tìm ra một số Kỳ Vật ngẫu nhiên mà cậu đã từng tạo ra trong các buổi thí nghiệm trước kia.
Những Kỳ Vật này đều được hình thành bằng Dung Hợp, khi Hajime tùy tiện ném sáu bảy món đồ hỗn tạp vào để thử nghiệm.
Kết quả luôn bất ngờ, chính bản thân cậu cũng chẳng nhớ lúc đó mình đã cho vào thứ gì. Bởi vậy, mỗi Kỳ Vật đều độc nhất vô nhị, không có món thứ hai trên đời. Tuy nhiên, công năng của chúng lại chênh lệch rất lớn, có món gần như vô dụng, nhưng cũng có món trở thành bảo vật được người khác tranh nhau mua.
Hajime lần lượt nhớ lại những món đã rời tay mình:
Búp Bê Phân Thân. Hình dáng là một con búp bê nhỏ, gương mặt sẽ thay đổi giống hệt chủ nhân. Chỉ cần kích hoạt, nó sẽ hóa thành phân thân hoàn mỹ, sao chép toàn bộ ngoại hình, giọng nói, khí chất, thậm chí là ký ức của chủ thể. Nhược điểm là thời gian duy trì chỉ trong một tháng và khi chịu công kích sẽ lập tức vỡ nát, quay lại dáng búp bê. Vật này được Akito mua, hiện đã trở thành chỗ dựa quan trọng mỗi khi cậu bí mật rời nhà.
Hộp Thuốc May Mắn. Bề ngoài chỉ là một chiếc hộp gỗ nhỏ, nhưng mở ra mỗi ngày sẽ sinh ra một viên thuốc mới. Công dụng thuốc hoàn toàn ngẫu nhiên, có khi là hồi phục, tăng sức mạnh, cũng có thể biến thành độc dược hoặc thuốc gây ảo giác. Tất cả phụ thuộc vào vận may của người dùng. Chính vì tính may rủi này mà Nanami hứng thú mua về để nghiên cứu, hy vọng có thể tìm ra quy luật trong sự hỗn loạn hoặc thành phần tạo ra nó.
Hũ Bánh Quy Vô Hạn. Nhìn bề ngoài là một hũ sành mộc mạc, nhưng chỉ cần bên trong còn bánh quy, mỗi ngày nó sẽ tự động đầy thêm bánh mới. Vị bánh đa dạng, từ ngọt, bơ, chocolate cho đến vị thảo mộc lạ thường. Nghe thì tưởng đơn giản, nhưng giá trị thật sự là tính không bao giờ cạn, với những người thường xuyên bận rộn cùng thiếu thốn vật tư, đây là nguồn thực phẩm tiện lợi không khác gì một bảo bối. Chính vì vậy, Ame đã nhanh tay mua ngay.
Đồng Hồ Không Gian Điện Tử. Dáng vẻ như một chiếc đồng hồ thông minh hiện đại, hiển thị màn hình cảm ứng, kết nối tín hiệu… nhưng bên trong còn ẩn chứa một không gian lưu trữ rộng đến một trăm mét khối. Người dùng có thể cho đồ vào, sắp xếp, thậm chí điều chỉnh thời gian trong đó chậm lại đôi chút để bảo quản. Tính thực dụng cao khiến nó rơi vào tay Kagerou ngay lập tức.
Kẹo Ngọt Thân Thiện. Một lọ thủy tinh trong suốt đựng đầy những viên kẹo tròn nhỏ đủ màu sắc. Khi cho ai đó ăn, mức độ thiện cảm giữa người đó và người cho sẽ tăng lên rõ rệt, hiệu quả mạnh hay nhẹ tùy vào tính cách đối tượng. Tổng cộng vài trăm viên kẹo này đã được Kyouka mua đi, chủ yếu để sử dụng trong giao tiếp và thử nghiệm tâm lý.
Đương nhiên, không phải tất cả các Kỳ Vật Hajime tạo ra đều hữu dụng. Cũng có không ít món khiến chính cậu phải gãi đầu, không hiểu vì sao chúng lại có thể hoàn thành được.
Ví dụ như một bộ áo tắm sặc sỡ, nhìn qua chẳng khác gì loại bán đại trà ngoài bãi biển. Thế nhưng, sức phòng ngự của nó lại ngang với… năm chiếc xe tăng hạng nặng gộp lại.
Nghe thì tưởng bá đạo, nhưng vấn đề nằm ở chỗ phạm vi che phủ của áo tắm quá nhỏ, không đủ để bảo vệ toàn thân. Nếu không mặc bên trong như đồ lót, thì hoàn toàn vô bổ. Hajime cũng từng nghĩ đến việc đem chào hàng, song mỗi lần mở miệng lại thấy xấu hổ, thật chẳng biết phải giới thiệu thứ này thế nào.
Rồi đến một chai nhỏ mắt cỡ nhỏ. Công năng của nó là biến bất cứ dung dịch nào nhỏ vào bên trong thành nước ngọt, hương vị thậm chí còn khá ngon.
Vấn đề là bình chứa quá nhỏ, chỉ đủ cho vài chục giọt mỗi lần. Nếu muốn làm nhiều, phải rót vào rót ra liên tục, vừa tốn thời gian vừa phí công sức. Hajime từng thử nâng cấp, muốn phóng to dung tích, nhưng thất bại thảm hại, kết quả tiếp tục chỉ làm nó vỡ tan ngay trong tay.
Một cái bao tải cũ nát, thoạt nhìn chẳng khác gì đồ phế thải. Nhưng chỉ cần tung ra, nó có thể triệu hồi một đàn ong bắp cày hung dữ. Nghe thì mạnh mẽ, nhưng bất hạnh thay, mục tiêu đầu tiên mà đàn ong này lao tới chính là người sử dụng. Ame từng tò mò mua thử, nhưng chỉ sau lần đầu tiên sử dụng đã phải trả lại, vì cho dù cô dùng cái chết uy hiếp, đàn ong vẫn cắm đầu tấn công bằng được.
Còn có một cái lò nướng gỉ sét. Ưu điểm duy nhất là nó có thể cháy vô hạn, ngọn lửa không bao giờ tắt. Nghe thì có vẻ hữu ích, song lại chỉ có thể đốt than, bất cứ thứ gì khác bỏ vào đều hóa tro trong nháy mắt, kèm theo một làn khói độc hại đến mức Hajime từng định dùng nó để xử lý rác thải, nhưng rồi nhanh chóng từ bỏ vì nguy cơ ô nhiễm còn nặng hơn cả đống rác ban đầu.
Ngoài ra, trong kho của Hajime còn vô số Kỳ Vật quái đản khác. Chúng chiếm tỷ lệ áp đảo so với những món hữu dụng, phải đến tám mươi phần trăm số Kỳ Vật đều ở trạng thái “có cũng như không” hoặc thậm chí gây phiền toái nhiều hơn là giúp ích.
Hajime chống cằm, nhìn dãy kệ bày đầy những món đồ dị hợm kia mà chỉ biết thở dài:
“Quả nhiên, cái gọi là ngẫu nhiên đúng là con dao hai lưỡi.”
Mặc dù thường xuyên than phiền, nhưng Hajime vẫn vô cùng hào hứng trong việc tạo ra những Kỳ Vật mới. Loại hành vi đánh cược này đương nhiên không khiến cậu nghiện, nhưng lại có một lý do quan trọng hơn, mỗi lần dung hợp thành công một Kỳ Vật mới, Quần Tinh Chi Lộ của cậu đều tăng lên một chút.
Mức độ gia tăng tuy nhỏ bé, thậm chí không thể so với tốc độ tự thân tu luyện, nhưng tích lũy theo số lượng thì kết quả lại khả quan hơn rất nhiều.
Huống hồ, với tình trạng hiện tại của Quần Tinh Chi Lộ, muốn tiến lên cấp Truyền Thuyết vốn dĩ là một quá trình dài đằng đẵng. Không có mấy chục năm khổ luyện, chưa chắc đã bước được tới ngưỡng ấy.
Bởi vậy, dù tỷ lệ tạo ra phế phẩm rất cao, Hajime vẫn kiên nhẫn thực hiện, vì thỉnh thoảng, trong số đó sẽ xuất hiện những Kỳ Vật vượt xa tưởng tượng.
Cậu còn nhớ rõ một lần đã từng làm ra một món có thể ngưng đọng thời gian bên trong nồi hấp thức ăn. Khi ấy, Hajime đặt tên khá tùy tiện là Nồi Hấp Tiết Kiệm Thời Gian.
Theo mô tả ban đầu, nó chỉ đơn giản là giúp tiết kiệm thời gian nấu nướng: bỏ thực phẩm vào, thời gian xung quanh lập tức bị nén lại cho đến khi món ăn chín.
Thoạt đầu, Hajime cũng chẳng mấy bận tâm. Thấy Akito hứng thú nên bán đi ngay. Thế nhưng, khi Akito dùng thử rồi vội vàng trả lại, Hajime mới bàng hoàng nhận ra món đồ này bá đạo đến mức khó tin.
Phạm vi tác dụng của nó dường như không hề có cực hạn. Dù Hajime chưa đo đạc chính xác, nhưng ít nhất cũng chẳng nhỏ hơn cả vũ trụ.
Thời gian ngưng đọng phụ thuộc trực tiếp vào loại thức ăn đem hấp. Nếu bỏ vào món cần nhiều năm mới có thể nấu chín, thì toàn bộ thời gian bên ngoài cũng sẽ ngừng lại từng ấy năm.
Điều đáng sợ nhất chính là cấp độ hiệu lực quá cao. Ngay cả khi Hajime cùng cả nhóm đứng trong phạm vi ảnh hưởng, bọn họ cũng không hề nhận ra mình đã từng bị ngưng đọng thời gian. Cái gọi là nồi hấp ấy, thực chất chẳng khác nào một Thần Khí kiểm soát thời gian, chỉ được ngụy trang dưới hình thức quá đỗi bình thường.
Hajime nhớ lại, ánh mắt hơi lóe sáng:
“Có lẽ… thứ gọi là phế phẩm, đôi khi lại chính là kho báu chưa ai nhìn thấu.”
Lại làm thêm ra mấy món Kỳ Vật khiến Hajime có chút đau đầu. Thời gian nhanh chóng trôi qua, cậu bèn rảo bước đi đến khu trung tâm.
Tiến vào quảng trường lớn nhất, Hajime thấy chiếc bàn tròn quen thuộc vẫn đặt ở giữa, mặt bàn sáng bóng phản chiếu dưới ánh mặt trời rực rỡ. Con đường dẫn tới quảng trường uốn lượn qua mấy khu vườn hoa trang trí, cánh hoa rơi lác đác trong gió, khiến khung cảnh vừa quen thuộc vừa yên bình.
Hajime đảo mắt nhìn quanh. Trên ghế dài, chỉ có Clara cùng Akito ngồi đó, vừa ăn bánh ngọt vừa trò chuyện rôm rả. Ngoài hai người, những thành viên khác chẳng thấy bóng dáng đâu.
Theo quy ước, để tránh vướng bận công việc của mỗi người, các cuộc họp quan trọng đều tổ chức vào tám giờ tối trở đi. Vậy mà giờ này, ngay cả người thường hay đến sớm cũng không có mặt, khiến Hajime thoáng nghi hoặc.
Cậu mở ứng dụng [Quán Trà Trong Mơ] ra kiểm tra. Quả nhiên, có hai lời xin vắng mặt được gửi đến từ Ame và Nanami đều báo bận, có việc gấp cần xử lý.
Về phía Ame, Hajime không lấy làm lạ. Dù sao cô hiện gánh vác việc quyết định lớn của Đế Quốc, vô số chuyện chính sự dồn dập, nhất là khi Đế Quốc đang ở giai đoạn chuyển mình: triều cũ, thể chế mới và cả những chuẩn bị quy mô cho ngày lập quốc.
Ame vắng mặt trong buổi họp, hoàn toàn dễ hiểu.
Nhưng Nanami thì lại khác. Hajime khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên khó hiểu. Trong số những người thường trú lại Không Gian Trong Mơ, ngoài Steingard, Kagerou và Altheris, Nanami chính là người có mặt thường xuyên nhất. Thế mà hôm nay, cô lại báo vắng.
“Nanami… rốt cuộc cậu đang bận chuyện gì?” Hajime thầm nghĩ, ánh mắt vô thức hướng về chỗ ghế trống bên cạnh bàn tròn.
Suy nghĩ một lát, Hajime mới chợt nhớ ra… Không chỉ hôm nay Nanami vắng mặt. Từ sau khi trở về từ thế giới One Piece, số lần cô xuất hiện trong Không Gian Trong Mơ đều ít hẳn. Thường thì cô chỉ lưu lại chừng một hai giờ, rồi lại quay về thế giới của mình.
Hajime cảm giác, nguyên nhân có thể là do trạng thái Phản Lão Hoàn Đồng. Với cả nhóm, trạng thái ấy lợi thì nhiều hơn hại, nhưng cũng kéo theo không ít bất cập trong giai đoạn đầu.
Cơ thể trẻ lại, ký ức, thói quen và cả sự cân bằng sức mạnh đều cần thời gian thích ứng.
Thế nhưng Nanami lại hoàn toàn khác. Ở cô không hề có dấu hiệu yếu đi. Ngược lại, sức mạnh của Nanami thậm chí còn tăng thêm.
Điều này làm Hajime không khỏi phân vân. Con đường mà cô lựa chọn rốt cuộc là gì, cậu vẫn chưa thể đoán được. Liệu trạng thái đó sẽ dẫn tới kết quả tốt hay xấu, Hajime cũng không thể chắc chắn.
Bất quá, với thái độ bình thản và vui vẻ mà Nanami biểu hiện, Hajime nghĩ: “Hẳn là thay đổi tốt đi…”
Sau đó, những người khác cũng lần lượt đến. Kagerou cùng Yuichiro đi chung với nhau, trông có vẻ vừa bàn chuyện vừa cười nói. Tiếp đến là Kyouka.
Rồi… sau đó liền không còn ai nữa.
Mọi người nhìn quanh, đều thoáng ngạc nhiên. Kiểm tra ứng dụng, cả nhóm phát hiện tin báo vắng mặt từ Freeman, Steingard cùng Altheris. Không hẹn mà cùng một lúc cả ba đều vắng, rõ ràng không đơn giản.
Một vài người khẽ nhíu mày, lo lắng. Rất có thể đã có chuyện gì đó phát sinh tại thế giới One Piece. Tuy vậy, nếu nhóm Freeman không nói rõ lý do, thì hẳn là chưa phải tình huống quá nghiêm trọng.
Đây là lần đầu tiên cuộc họp thiếu nhiều người đến thế, nhưng cuối cùng, nó vẫn phải diễn ra.
Không ai vội bàn chuyện chính, mà thay vào đó, cả nhóm bắt đầu trò chuyện, cập nhật cho nhau những việc thường nhật.
Akito chia sẻ về kỳ học mới bắt đầu, đồng thời hứng thú kể lại mấy thông tin thú vị về Mỹ Thực Tinh.
Clara thì nói về những người bạn mới cô quen, trong đó có cả Chopin cùng Liszt, cả hai cá tính cùng âm nhạc đặc biệt của họ.
Kagerou nhắc đến việc âm mưu của Akihiko trong thế giới SAO dường như đã thất bại, bởi nút thoát vẫn hoạt động bình thường, không ai bị kẹt lại.
Yuichiro kể về khách sạn mà anh đang mở, hiện tại đang vận hành rất tốt, đúng như dự kiến ban đầu.
Kyouka thì nói về văn phòng tư vấn tâm lý mà cô vừa mở ở thế giới của mình. Chỉ có điều, chất lượng khách hàng khiến cô dở khóc dở cười, đa phần chẳng ra sao, toàn những trường hợp kỳ quặc.
Không khí trên bàn tròn dần nhẹ nhàng hơn, tuy thiếu đi một nửa số thành viên, nhưng cuộc trò chuyện thường nhật ấy vẫn khiến quảng trường trong mơ tràn đầy sinh khí.
Cuối cùng, sau một hồi tán gẫu, cả nhóm mới bắt đầu bàn đến chuyện chính của lần họp này, đó là việc mời thêm các phần linh hồn mới.
Dĩ nhiên, nếu để mặc thì theo thời gian cũng sẽ có những linh hồn mới tự tìm đến. Nhưng việc này chứa quá nhiều bất định, không thể dựa dẫm. Chủ động lựa chọn vẫn an toàn và chắc chắn hơn.
Nhất là từ sau khi chức năng Thư Mời được nâng cấp, hệ thống còn phát sinh thêm một năng lực mới: Từ khóa.
Cứ khoảng ba đến mười ngày, lại sẽ xuất hiện một từ khóa mới. Mỗi từ khóa có mối liên kết với năng lực hoặc với thế giới mà một phần linh hồn nào đó đang tồn tại.
Chính vì lý do này mà trong thời gian qua, nhóm chưa vội mời thêm linh hồn nào. Thứ nhất, bởi chi phí đã tăng gấp đôi, từ một trăm điểm lên thành hai trăm điểm. Thứ hai, hầu hết các từ khóa xuất hiện đều không đủ hấp dẫn, thậm chí có phần lãng phí nếu dùng thư mời vào.
Hajime nhớ lại, giọng khẽ trầm xuống:
Những từ khóa trước đó… nào là [Học Viện] [Thể Thao] [Kỵ Sĩ] [Đồ Ngọt] [Động Vật]… toàn những loại quá chung chung. Thực sự không đáng để bỏ ra hai trăm điểm.”
Mọi người đều gật đầu đồng tình.
Khoảng tám ngày trước, từng xuất hiện một từ khóa rất đặc biệt – [Chiến Tranh].
Đáng tiếc là khi ấy, nhóm lại đang còn tại trong thế giới One Piece, nên bỏ lỡ mất cơ hội. Cả bàn tròn vẫn còn đôi chút tiếc nuối khi nhắc đến.
Còn hôm nay… lý do khiến cuộc họp này được triệu tập khẩn cấp, chính là vì từ khóa mới nhất đã hiện ra.
Đó là một từ khóa khác hẳn.
[Nguyện Ước].
Trong khoảnh khắc Hajime nhắc đến từ khóa này, cả bàn tròn thoáng trầm xuống. Ánh mắt mọi người đều dồn lại, xen lẫn tò mò và thận trọng.
Nhắc đến điều ước, điều đầu tiên cả nhóm nghĩ đến chính là Dragon Ball. Không có cách nào khác, nó quá nổi tiếng, đến mức chỉ cần nghe từ khóa đã lập tức liên tưởng ngay.
Nếu thực sự kết nối được với thế giới ấy, bất kể là mời phần linh hồn hay mở cánh cửa đến thẳng nơi đó, lợi ích mang lại cho nhóm đều không thể đo đếm.
Chỉ riêng phương pháp vận dụng Ki trên Trái Đất cũng đã là một kho tàng quý báu. Đó là nền tảng mà bất cứ ai trong nhóm cũng có thể học hỏi.
Chưa kể đến những vật phẩm cao cấp hơn như Đậu Tiên, hay thậm chí là Ngọc Rồng, vốn có khả năng thực hiện mọi điều ước. Xa hơn nữa, còn là vô số sức mạnh thần minh ở tầm vũ trụ trong Dragon Ball.
Điều thứ hai khiến cả nhóm liên tưởng chính là Chén Thánh (Holy Grail) trong Fate. Một thế giới tiềm năng không hề kém cạnh Dragon Ball. Ẩn chứa trong nó vô số bí mật, anh linh và hệ thống pháp thuật đồ sộ, tất cả đều là những thứ mà nhóm thực sự cần.
Ngoài ra, ý tưởng còn nối tiếp sang những thế giới khác:
Inuyasha với Ngọc Tứ Hồn có thể thực hiện ước nguyện.
Pokemon với Jirachi, Pokemon ngàn năm mang năng lực ban điều ước.
Đèn Thần trong những thế giới cổ tích, giấc mơ muôn đời của nhân loại.
Hay cả Puella Magi Madoka Magica, với con mèo đáng ghét Kyubey cùng bản hợp đồng điều ước đầy tai ương.
Ngoài ra, còn vô vàn thế giới khác cũng xoay quanh chủ đề này. Bất kể phạm vi nhỏ hay rộng, tất cả đều ẩn chứa giá trị quan trọng với nhóm.
Có thể nói, từ khóa [Nguyện Ước] lần này vô cùng thích hợp.
Không ai phản đối, cuối cùng cả nhóm quyết định sử dụng Thư Mời.
Ngay lập tức, sương mù mỏng manh xung quanh quảng trường dâng lên, xoắn thành vòng xoáy. Từ trong đó, năm lá thư bạc từ từ hình thành, tỏa ánh sáng dịu như sao trời. Rồi đột ngột, cả năm lá thư hóa thành những vệt sáng dài như sao băng, lao vụt lên không trung, xuyên qua tầng mây rồi biến mất khỏi tầm mắt.
Cả quảng trường chìm trong thoáng lặng im. Ai nấy đều biết, khoảnh khắc ấy có thể sẽ mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới, mang theo cả cơ hội lẫn hiểm nguy khó lường.