Chương 177: Biến động.
Thời gian như nước trôi qua, trong chốc lát đã là một tháng sau.
Trên boong thuyền Utopia, gió biển thổi tung những tờ báo rải rác quanh bàn. Freeman ngồi tựa lưng vào ghế, trên tay vẫn cầm tờ báo mới nhất.
Cậu gương mặt có chút đen, bất đắc dĩ nhìn trang báo bị chiếm hết mặt trước, toàn bộ đều là thông tin về nhóm các phần linh hồn.
Freeman thở dài một hơi. Mặc dù trước đây cậu cũng không nhắc họ phải khiêm tốn một chút, nhưng thấy cả đám cao điệu như vậy, cậu vẫn thấy khó chịu trong lòng.
Không phải vì họ nổi tiếng mà khó chịu, mà là cảm giác giống như mang bạn bè về đến nhà chơi, kết quả cha mẹ lại vô cùng yêu thích bọn họ, đến mức quên mất chính con mình đang ở đó.
Ở đây, Freeman có loại cảm giác toàn thế giới đều bỏ quên cậu.
Bất quá, Hiệp Hội Thợ Săn trong vòng một tháng này lại trở thành một tổ chức vừa bí ẩn vừa mạnh mẽ.
Người biết thêm thông tin về nó không nhiều, nhưng những kẻ biết thì thân phận đều rất cao. Kết quả họđiều tra lại không thấy dấu vết tổ chức, càng khiến người ta hiểu lầm rằng đây là một tồn tại cường đại đến mức không nên tồn tại.
Hiển nhiên, không một ai trong bọn họ có thể tưởng tượng được rằng, Hiệp Hội này mới được thành lập chưa đến vài tháng, thành viên chính thức thậm chí còn chỉ hơn một trăm người.
Nhìn sâu vào mặt báo, Freeman thấy rõ những dòng chữ in đậm:
“Hiệp Hội Thợ Săn — tổ chức thần bí đứng sau những sự kiện gây chấn động khắp thế giới dạo gần đây. Không ai biết bọn họ thật sự là ai, thành viên bao nhiêu, mục tiêu ra sao. Nhưng người được cho là liên quan đến Hiệp Hội đều có thân phận cao quý, quyền lực vượt ngoài tầm với thường nhân…”
Freeman khẽ nhíu mày. Nói Hiệp Hội đứng sau tất cả thì rõ ràng có chút quá, đa phần là có kẻ lợi dụng danh nghĩa này để đổ tội. Nhưng chuyện ấy, ai ngoài cuộc lại chịu tin?
Về mục tiêu, cậu và nhóm cũng từng nhiều lần nói rõ Hiệp Hội chỉ đơn thuần là một cộng đồng, một mái nhà cho những thợ săn tiền thưởng, để họ có nơi dựa vào, có quy củ rõ ràng, có hệ thống bảo hộ.
Thực tế, mục tiêu của Hiệp Hội Thợ Săn khác hoàn toàn Quân Cách Mạng, càng không phải lý tưởng lớn lao mà cậu ôm ấp.
Song phần lớn người nghe đều không tin vào sự giản đơn đó. Trong mắt họ, những lời giải thích ấy chỉ là tấm màn che, còn phía sau tất phải có một âm mưu, một kế hoạch vĩ mô nào đó.
Freeman tựa lưng xuống ghế, ánh mắt lặng đi một chút. “Có lẽ… cũng không hẳn là xấu.”
Danh tiếng hão huyền kia, suy cho cùng, lại hóa thành lá chắn. Khi cả thế giới vẫn còn sợ hãi, kính nể một tổ chức mà họ tưởng như hùng mạnh vô song, thì sẽ chẳng ai dám dễ dàng động thủ. Chính lớp sương mù ấy đang kéo dài thêm thời gian cho cậu để chuẩn bị, để nuôi dưỡng, để đưa lý tưởng thật sự của mình thành hiện thực.
Freeman tiếp tục đưa mắt lướt qua từng hàng chữ, càng đọc càng cảm thấy bất lực mà buồn cười.
Đúng như cậu dự đoán, nhóm Hajime mặc dù quá nổi bật, nhưng không ai có thể nhìn thấu họ.
Người ta không xem họ như cá nhân bằng xương bằng thịt, mà coi như hiện tượng siêu nhiên, như lời đồn, như thần thoại bước ra từ mảnh giấy báo.
Những thông tin về Hiệp Hội Thợ Săn phần nhiều cũng không trực tiếp đến từ họ, mà từ những người đã được lôi kéo, rồi thêm thắt, truyền miệng, phóng đại.
Cũng vì thế mà hình ảnh Hiệp Hội trong mắt thế giới biến dạng đến kỳ lạ, không còn là một tổ chức nhỏ bé mới dựng nền, mà là một thế lực thần bí và khổng lồ, cứ như bóng ma lẩn khuất khắp nơi.
Bởi nhóm Hajime mỗi lần ra mặt đều quá chấn động, tin tức về họ chẳng bao giờ rơi vào mục chính trị hay kinh tế, mà toàn bị xếp chung với huyền bí, kỳ dị, dị tượng.
Freeman lật sang trang bên, ánh mắt dừng lại trên một dòng tít lớn in đậm:
“Biển Hoa Mộng Ảo Giữa Lòng Đại Dương”
Cậu khẽ nhướng mày.
Nội dung viết rõ: “Thời gian gần đây, có rất nhiều người mơ cùng một giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, họ thấy một vườn hoa rực rỡ kéo dài bất tận dưới đáy biển, nơi ba vị công chúa nắm tay họ cùng chơi đùa. Giấc mơ quá mức chân thật, đến khi tỉnh lại dư vị vẫn còn đọng trong tâm trí. Rất nhiều người tin rằng nơi này thực sự tồn tại. Không ít kẻ giàu có treo thưởng số tiền khổng lồ, mong tìm ra ‘Biển Hoa Mộng Ảo’. Có lời đồn rằng đây là một cuộc khảo nghiệm thần bí, để tuyển chọn thành viên cho một tổ chức nào đó. Nhưng đến nay, không có thêm bất kỳ thông tin gì hé lộ…”
Freeman khẽ lắc đầu. Cậu không cần đoán cũng biết, đây chắc chắn là dấu vết Nanami để lại. Chỉ một thoáng tâm ý của cô, thế giới đã có thêm một dị tượng mới. Với người bình thường, Nanami chẳng khác nào thần linh ban giấc mộng.
Mục tiêu của Nanami trong mắt báo chí và người đời là một màn thần bí để tuyển chọn thành viên cho Hiệp Hội Thợ Săn, nhưng Freeman thì hiểu rõ với cô, đó chỉ là một cách tìm thêm bạn chơi. Chơi mới là chính, còn việc tuyển chọn chỉ là kết quả phụ.
Cậu khẽ cười cũng chẳng chê trách. Dù sao, Nanami vẫn hoàn thành được mục tiêu, giúp cậu mở rộng danh tiếng của Hiệp Hội. Có hay không thực sự giúp ích thì Freeman cũng không đặt nặng.
Ánh mắt cậu tiếp tục rơi xuống mục dưới của tờ báo.
“Ngọn Núi Khổng Lồ Di Chuyển Giữa Biển Cả”
Bài báo mô tả: “Trong khoảng một tháng gần đây, nhiều ngư dân và thủy thủ báo cáo nhìn thấy một ngọn núi khổng lồ xuất hiện giữa đại dương. Nó hiện ra ở một nơi, tồn tại trung bình trong một ngày, rồi biến mất, để rồi lại xuất hiện ở một vùng biển hoàn toàn khác. Một số người thậm chí đã kịp leo lên điều tra, sinh hoạt trên đó. Nhưng khi ngọn núi biến mất, họ lập tức được đặt trả về chính chỗ cũ, nơi ngọn núi từng nổi lên. Các mẫu chất đất, thực vật thu thập được đều hoàn toàn bình thường, không có gì bí ẩn. Tuy vậy, nhiều người từng đặt chân lên khẳng định họ cảm nhận rõ ràng những âm thanh như nhịp tim đập và tiếng thở sâu, như thể bản thân ngọn núi còn đang sống. Có lời đồn rằng nơi đây vốn xuất thân từ Elbaf, nhưng chưa có bằng chứng xác thực.”
Chẳng cần ai nói, cậu cũng biết rõ đó chính là Steingard.
Sau khi tìm gặp tộc người khổng lồ ở Elbaf, ông ấy đã bắt đầu chuyến du ngoạn đúng như bản tính nghìn năm của mình.
Steingard hóa thành hình dáng ưa thích nhất: một ngọn núi di động, cao sừng sững, vững chãi như thể đã có từ thuở khai thiên lập địa. Nhờ năng lực bị động ẩn mình hòa nhập hoàn toàn vào tự nhiên, ông không để lộ bất kỳ khí tức nào. Với những ai nhìn từ xa, tất cả chỉ thấy một ngọn núi mọc giữa biển rồi biến mất đầy thần bí.
Trong khi thế giới còn hoang mang không biết nên coi đó là thiên tai, huyền thoại hay điềm báo. Với Steingard, đó chỉ là ông đang nhàn nhã dạo chơi.
Tiếp đến mục báo mới, tiêu đề nổi bật:
“Bí Ẩn Về Thương Nhân Vũ Khí Thần Bí”
Freeman vừa nhìn qua đã hơi ngẩn người. Lúc đầu cậu không nhận ra đây là ai. Nhưng đọc tiếp từng dòng, sắc mặt cậu dần thay đổi. Thì ra người bị báo chí gọi là thương nhân vũ khí thần bí kia, chính là Yuichiro.
Bài báo viết: “Về nhân vật bí ẩn này, không ai biết thật sự đối phương là ai. Không một lần nào có người được nhìn thấy gương mặt thật của hắn, ngay cả thân phận, chủng tộc hay giới tính cũng mịt mù. Tất cả những gì người ta biết chỉ là hắn dùng tri thức để trao đổi vũ khí. Càng kiến thức cao thâm, càng kỹ thuật tinh vi thì thứ đổi được lại càng là vũ khí hùng mạnh. Không chỉ là súng đạn hay đao kiếm thông thường, mà ngay cả chiến xa, thuyền bè cũng được tính vào phạm trù ‘vũ khí’. Lần đầu tiên nhân vật này được ghi nhận là ở Water Seven, khi hắn xuất hiện bất ngờ và cung cấp cho một nhóm thợ rèn vô danh một loạt thiết kế súng trường mới. Vài ngày sau, Chính Phủ Thế Giới và Hải Quân đồng loạt ra tay truy bắt. Nhưng kể từ đó, tung tích hắn trở nên bất định. Người ta báo cáo hắn xuất hiện cùng lúc ở nhiều vùng biển khác nhau, tốc độ di chuyển vượt ngoài tưởng tượng. Thậm chí có tin đồn nói rằng hắn có thể phân thân, hoặc đang sử dụng một loại kỹ thuật dịch chuyển chưa từng có.”
Freeman tiếp tục đọc xuống, ánh mắt dừng lại trên dòng tít lớn:
“Quái Vật Sương Đen Bắt Cóc Người.”
Mới nhìn thoáng qua, cậu còn chưa nghĩ ra là ai. Nhưng chỉ sau vài dòng, Freeman liền hiểu ngay đó chính là Altheris.
Báo chí viết rằng dạo gần đây có nhiều vùng biển và làng chài báo cáo hiện tượng sương đen dày đặc xuất hiện bất ngờ. Trong màn sương đó, có những người mất tích không dấu vết. Kẻ sống sót kể lại rằng họ thấy một bóng người mờ ảo, cao lớn, điềm tĩnh mà đáng sợ, giống như ác quỷ cổ đại bước ra từ truyền thuyết. Không ai biết quái vật sương đen làm gì với những kẻ bị bắt đi, chỉ biết rằng họ không bao giờ quay lại.
Freeman gõ nhịp nhẹ lên bàn, trong lòng nửa lo nửa cười. Ông ấy vốn xuất thân từ một thời đại đầy hiểm độc, chẳng bao giờ là kẻ thuần túy hiền lành như vẻ ngoài.
Với nhóm, ông ôn hòa, khéo léo, nhưng bản chất phù thủy vẫn ẩn chứa góc cạnh tàn nhẫn của riêng nó. Nếu Altheris ra tay, đối tượng chắc chắn không phải dân thường vô tội, mà chính là đám ác đồ, hải tặc khét tiếng hay những kẻ ô uế linh hồn.
Có lẽ Altheris đã phát hiện điều gì trọng yếu trong nghiên cứu của mình đến mức gấp gáp thử nghiệm trên chính cơ thể người, vội đến mức không thèm che giấu tung tích.
Freeman lại lật xuống dưới.
“Bộ Đôi Thiên Tai Ẩm Thực Và Âm Nhạc Khó Tin.”
Lần này thì khỏi cần đoán, Freeman biết ngay đó chính là Akito và Clara.
Bài báo mô tả:
“Ẩm thực của người đầu bếp trẻ và âm nhạc của nữ nhạc công thần bí đã vượt ra ngoài phạm trù bình thường. Bất cứ ai từng có may mắn nếm một món ăn hay nghe một khúc nhạc của họ đều chung một phản ứng: bàng hoàng, ngỡ ngàng, thậm chí nghi ngờ toàn bộ ký ức trước đây của mình. Một bữa ăn khiến thực khách bỗng hoài nghi suốt đời mình đã từng ăn uống đúng nghĩa hay chưa; một khúc nhạc khiến người nghe thấy những gì trước kia thưởng thức chỉ là tiếng ồn vô nghĩa. Có người còn cho rằng đây không phải nghệ thuật, mà là một loại ảo giác tập thể, một dạng năng lực siêu nhiên nào đó.”
Freeman bật cười khổ. Akito và Clara vốn chỉ thuần túy là thiên tài. Nhưng khi tài năng vượt quá mức mà con người có thể hiểu, thiên tài liền bị gọi thành “dị năng”. Người ta không tin nổi, bèn gán ghép cả hai vào mục huyền bí này.
Freeman kéo tờ báo xuống, ánh mắt dừng lại ở đoạn nói về ba người Kyouka, Kagerou và Riku. So với những cái tên khác, bọn họ không nổi bật bằng, độ nhận diện cũng không cao. Thậm chí phần lớn người ta nhớ tới lại là thuyền viên Riku của cậu, trong khi hai người kia tương đối ít gây chú ý. Dù vậy, ba người vẫn được liệt chung cùng nhóm những nhân vật đặc thù, nguyên nhân là do cách hành xử trên đường đi.
Kyouka trong chuyến du lịch thường xuyên dừng lại, thỉnh thoảng làm báo cáo tâm lý cho những người qua đường. Chính vì vậy mà cô được nhiều người chú ý, để rồi vô tình lọt vào các bản tin.
Còn Kagerou, mỗi lần anh ta xuất hiện đều kéo theo mấy hiện tượng kỳ quái, như thể bug trong một trò chơi bất ngờ tràn ra ngoài đời thực. Như động vật thi chạy marathon, nhà cửa mọc ra mắt cùng miệng bàn tán bí mật của người trong nhà, máy móc thức tỉnh nhân cách ra đi tìm kiếm sự tự do, đánh bể vật chứa như bình hay rương còn rơi ra trang bị cùng tiền,…
Cái kiểu phi logic ấy khiến cả hành trình của họ mang màu sắc kỳ huyễn, thậm chí có thể ví như nhân vật hoạt hình bước ra thế giới thật mà vẫn giữ nguyên đặc tính của mình, bất chấp quy luật thường tình.
Freeman khóe miệng giật nhẹ. Bộ ba này chẳng làm gì quá chấn động, nhưng đúng là có cảm giác như đi nhầm studio.
Freeman lật sang trang khác, đôi mắt hơi nheo lại khi đọc tới đoạn viết về Ame. Không phải một bài báo chính thống, mà là dạng chuyện truyền miệng, lời đồn lan khắp các bến cảng và chợ đen. Người ta gọi cô bằng danh xưng — Hắc Long Hoàng Đế. Một cái tên như vệt sao băng xé ngang bầu trời, rực rỡ, chấn động, nhưng rồi lại biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Freeman thì hiểu rõ nguồn cơn. Ame vốn chẳng bận tâm chuyện ẩn giấu hình dáng rồng của mình. Tin tức về một con rồng đen nhỏ con nhanh chóng truyền tới tai Kaido, kẻ tự xưng là “sinh vật mạnh nhất thế giới”. Hắn ta lập tức cho rằng Ame là người sở hữu một trái Zoan Thần Thoại và không chút do dự gửi lời mời cô gia nhập băng Bách Thú.
Lấy tính cách Ame, đương nhiên cô chẳng thèm để tâm đến lời mời đó. Kaido vốn kiêu ngạo, bị phớt lờ thì càng thêm tức giận, cuối cùng lựa chọn dùng vũ lực để hàng phục cô.
Nhưng kết cục lại vượt ngoài dự đoán của hắn. Ame chỉ tung một cú đánh, Kaido liền bị quét bay gần nửa vòng hành tinh.
Nếu không phải Ame còn giữ lại một chút suy tính, muốn để Kaido sống để dùng vào việc khác, thì ngày hôm đó thế giới đã mất đi một Tứ Hoàng.
Sau trận đối đầu ấy, Ame không còn xuất hiện công khai nữa. Cô rút lui vào bóng tối, chuyển phần lớn công việc cho đám thuộc hạ vừa được thu phục.
Thế giới chỉ còn lại những tin đồn mơ hồ, rằng Hắc Long Hoàng Đế đang âm thầm vẽ lại bản đồ thế lực trong màn đêm. Ngoài vài nhiệm vụ được ban xuống cho tay chân, không một ai còn thấy bóng dáng thật sự của cô.
Trong bài báo, Hajime cũng được nhắc đến, nhưng không phải theo cách trực tiếp như nhóm Kyouka và nhóm Akito, mà qua những hiện tượng kỳ lạ tràn lan khắp nơi.
Người ta kể rằng ở một số hòn đảo, đột nhiên xuất hiện những vùng không gian méo mó, bầu trời như bị xé ra một khe nứt, ánh sáng xoáy vòng như cuộn thác. Có kẻ nói đó là cửa địa ngục, kẻ khác lại cho rằng đó là cổng trời dẫn đến một thế giới khác. Thực hư thế nào không ai rõ, chỉ biết chúng xuất hiện số lần dần giảm bớt, cũng không ai điều tra được gì.
Thực tế, trong suốt tháng qua, Hajime quả thật bận rộn không kém. Cậu đã hoàn thành việc tạo lập một không gian độc lập trong thế giới, trụ sở chính bí mật của Hiệp Hội Thợ Săn.
Từ nền tảng ấy, Hajime bắt tay cùng Freeman và các thuyền viên xây dựng hệ thống kết nối giữa trụ sở này với năm chi nhánh mà nhóm đã chọn. Công việc kéo dài gần trọn tháng, mỗi ngày đều bận rộn đến mức chính Freeman cũng phải xắn tay như một công nhân thực thụ.
Chỉ khi mọi thứ cơ bản đi vào hoàn tất, Freeman mới rảnh để cầm tờ báo lên đọc, nếu không thì giờ này hẳn cậu vẫn còn đang ở trong công trường, bê gạch, dựng cột cùng mọi người.
. . .
Trong tổng bộ Hải Quân Marineford, tại văn phòng cao nhất, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang dội. Đám hải quân đi ngang qua đều giật mình, có kẻ lén liếc vào nhưng rồi nhanh chóng rút lui, không ai dám xen vào.
Dù sao, đây cũng không phải lần đầu trong tháng nay, bọn họ đã quen với những cơn giận dữ từ vị Nguyên Soái của mình.
Bên trong, Sengoku đứng lặng giữa căn phòng đầy tài liệu văng vãi. Hắn thở dồn, lồng ngực phập phồng, đôi mắt đỏ ngầu như còn sót lại lửa giận. Chậm rãi, hắn cúi xuống nhặt một xấp tài liệu, đặt gọn sang một bên, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
Hắn rót trà, nâng chén lên nhưng vừa liếc thấy con Den Den Mushi đang thu mình nơi góc bàn, đầu hắn lại dội lên cơn tức.
“Rắc!”
Chiếc chén trà vỡ vụn trong tay hắn, hóa thành tro bụi.
Phải mất một lúc, Sengoku mới ép mình ngồi xuống, nhưng gương mặt vẫn đỏ gay, bàn tay run lên khe khẽ, từng mạch máu nổi rõ. Cơn giận lần này không phải nhất thời, mà đến từ mệnh lệnh hối thúc vừa rồi hắn nhận được.
Ngũ Lão Tinh hạ lệnh, giọng điệu không cho phép kháng cự, phái quân đi thực hiện một nhiệm vụ hoàn toàn mờ ảo, mơ hồ đến mức chẳng khác nào ném binh lính vào chỗ chết.
Dù Sengoku đã nhiều lần giải thích, phân tích thiệt hại, họ không hề lắng nghe, chỉ điên cuồng thúc ép, hối hả như thể có gì đang đuổi sau lưng.
Hắn nhớ lại những năm tháng trước đây, khi còn là Đô Đốc, mọi quyết định tuy không dễ dàng nhưng vẫn trong tầm kiểm soát.
Còn bây giờ, từ ngày ngồi lên ghế Nguyên Soái, Sengoku càng ngày càng cảm thấy bế tắc. Gánh nặng trách nhiệm nặng đến mức ngột ngạt, tựa hồ muốn nghiền nát cả thân xác hắn.
Nghĩ đến người bạn cũ, Garp. Sengoku chỉ có thể cười khổ.
Tên kia sống ung dung, chẳng cần mang lấy chức vụ cao, thoải mái tung hoành, thậm chí còn có thể từ chối thăng chức. Còn hắn, một khi ngồi vào chiếc ghế này, không còn đường lùi, chỉ có thể gánh lấy mọi áp lực, mọi mệnh lệnh dù có phi lý đến mức nào.
Trong ánh mắt Sengoku lóe lên sự mệt mỏi xen lẫn bất mãn. Hắn biết rõ, nếu tiếp tục như thế này, Hải Quân sẽ không còn là tấm khiên bảo vệ thế giới nữa, mà chỉ là con dao trong tay kẻ khác, chém giết theo lệnh mà thôi.
Được một lúc, Sengoku bất chợt bật cười. Tiếng cười không mang chút vui vẻ nào, mà chỉ có vị cay đắng cùng thoáng hả hê.
Năm nay, quả thật là một năm đầy tai ương với toàn bộ thế giới. Dù là Hải Quân, Hải Tặc, Chính Phủ Thế Giới hay các thế lực trong Thế Giới Ngầm, tất cả đều chịu tổn hại nặng nề.
Nhất là trong vòng một tháng trở lại đây – chết chóc, biến động, những tin tức đổ về không ngừng, chẳng khác nào cả thế giới đang bị cuốn vào một cơn đại loạn.
Hải Quân cũng bị thương tổn, nhưng Sengoku lại không thấy đó là điều quá tệ hại. Phần lớn kẻ bỏ mạng đều là đám sâu mọt, những tên ăn bám trong hàng ngũ. Số ít còn lại ngã xuống là những binh lính thực sự tận trung, hi sinh thân mình trong những trận chiến với hải tặc. Cái chết ấy, ít nhất vẫn có ý nghĩa.
Còn các thế lực khác thì thảm hại hơn nhiều. Hải Tặc, vì vô số nguyên nhân kỳ quái và bí ẩn, đã chết hoặc mất tích không biết bao nhiêu.
Đặc biệt là những kẻ từng tự phụ là cường giả, là hung đồ, thậm chí cả những tên sở hữu Trái Ác Quỷ khét tiếng cũng lần lượt ngã xuống. Ngay cả dưới trướng của Người Mạnh Nhất Thế Giới như Râu Trắng hay những Tứ Hoàng khác, số lượng thành viên chết và mất tích cũng không nhỏ.
Thế giới ngầm lại càng hỗn loạn. Buôn bán nô lệ, vốn là một trong những trụ cột lợi nhuận, bị đánh cho khốn đốn, gần như tê liệt.
Tiếp đó, sự xuất hiện của thương nhân vũ khí thần bí khiến buôn bán vũ khí sụp đổ, thị trường hỗn loạn chưa từng thấy.
Chưa dừng lại ở đó, Hắc Long Hoàng Đế cũng xuất hiện, tựa như một ngọn búa đập thẳng vào trật tự vốn có, ép cả thế giới ngầm phải bước vào quá trình tẩy bài, kẻ yếu bị đào thải, kẻ mạnh lẫn nhau tranh đoạt, thôn tính lẫn nhau.
Nhưng nếu nói ai là kẻ chịu tổn thất nặng nề nhất, Sengoku không chút do dự mà nghĩ ngay đến Chính Phủ Thế Giới, hay nói đúng hơn là đám Thiên Long Nhân kia. Bọn họ đều nhanh tuyệt chủng rồi.
Hắn thở dài, ánh mắt phức tạp. Sengoku không phủ nhận, trong số Thiên Long Nhân vẫn có vài cá thể thực sự tinh anh, đáng để tôn trọng hay giao hữu. Nhưng phần lớn chỉ là một bầy sâu mọt hưởng thụ trên lưng thiên hạ.
Bọn chúng chết đi, hắn cũng chẳng thấy thương xót. Thậm chí, trong lòng còn thoáng qua một suy nghĩ chua chát: “Làm tốt lắm.”
Ấy thế mà, Ngũ Lão Tinh lại giao cho hắn một mệnh lệnh gần như bất khả thi, bằng mọi cách phải tìm ra thủ phạm đứng sau tất cả. Việc điều tra Hiệp Hội Thợ Săn vốn đang làm rùm beng, vì vậy, bị gác sang một bên. Bây giờ, mối quan tâm lớn nhất của Ngũ Lão Tinh chính là những cái chết kỳ quái kia.
Sengoku siết chặt tay, nhớ lại những báo cáo điều tra:
Bản án đầu tiên: một nhóm Thiên Long Nhân đột ngột tập thể tự sát.
Trước khi chết, miệng bọn họ còn lẩm bẩm những lời chẳng ai ngờ tới: “Bản thân tồn tại là đại bất kính… phải lấy cái chết để tạ tội, lắng lại cơn giận của Thiên Long Thần.”
Chuyện đó nếu lan rộng, cả thế giới sẽ chấn động. Sengoku đã phái người điều tra đến tận cùng. Nhưng kết quả… lại là một mảnh mù mịt.
Không có dấu vết bị thôi miên, không có dấu hiệu của cường bức, càng không có bất kỳ thế lực nào can thiệp. Tất cả như thể chính bọn họ tự nguyện làm vậy.
Một màn quỷ dị đến mức ngay cả Sengoku cũng cảm thấy rùng mình.
Bản án thứ hai khiến Sengoku càng thêm nhức đầu.
Lần này, đối tượng lại liên quan đến hiện tượng Biển Hoa Mộng Ảo Giữa Lòng Đại Dương mà gần đây thế giới bàn tán xôn xao.
Vừa nghe đến cái tên đó, đám Thiên Long Nhân liền hứng thú cực độ, muốn chiếm lấy làm của riêng. Chúng lập tức sai người đi bắt giữ tất cả những kẻ từng nằm mơ về khu vườn hoa kia để tra hỏi.
Kết quả những kẻ bị bắt vừa rơi vào tay chúng thì ngay lập tức biến mất không dấu vết, rồi lại được dịch chuyển thẳng về nhà an toàn.
Còn đám Thiên Long Nhân kia, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể đã nhanh chóng khô quắt lại, da thịt teo tóp, máu thịt cạn kiệt. Tệ hơn nữa, từ khắp cơ thể chúng còn mọc ra đủ loại hoa xinh đẹp kỳ dị, sắc màu rực rỡ đến ghê rợn.
Sengoku một lần nữa phái người điều tra. Nhưng kết quả vẫn y như trước, một mảnh hư vô.
Biển hoa ấy, dù có thật, thì cũng chỉ tồn tại trong giấc mơ. Muốn tìm nó trong thực tế? Chẳng khác nào mò kim đáy biển. Dù có tàu lặn hay nhờ người cá, giữa đáy đại dương mênh mông vô tận, ai biết nó ở đâu?
Bản án thứ ba cũng chẳng kém phần quỷ dị. Nó liên quan đến hiện tượng Ngọn Núi Khổng Lồ Di Chuyển Giữa Biển Cả.
Trong báo cáo ghi lại, có một chuyến thuyền chở theo mấy Thiên Long Nhân vô tình gặp được ngọn núi khổng lồ đó. Đám bọn chúng, vẫn thói quen tự phụ, lập tức muốn cắm cờ chủ quyền, tuyên bố đó là tài sản riêng.
Kết quả, trời bỗng nổ vang. Từ trên cao, một tia sét vàng giáng thẳng xuống, thiêu chết toàn bộ Thiên Long Nhân trên thuyền trong nháy mắt.
Sengoku nghe tin liền tức tốc phái người đi điều tra. Nhưng thứ gọi là ngọn núi biết đi ấy, hôm nay xuất hiện ở một nơi, ngày hôm sau lại biến mất, trôi dạt sang chỗ khác. Thuyền Hải Quân có nhanh đến đâu cũng chẳng thể đuổi kịp.
Cứ như vậy, hết bản án này đến bản án khác chất chồng lên.
Ngay cả Sengoku cũng đã từng trực tiếp xuống tay điều tra. Nhưng mỗi lần tiếp cận, hắn đều cảm giác như mình đang bước vào một vực sâu vô hình. Những hiện tượng siêu nhiên kia, chúng không hề hiền lành. Chỉ cần sơ suất, mạng sống có thể mất đi bất cứ lúc nào.
Đến lúc này, Sengoku chỉ muốn gào vào mặt đám Thiên Long Nhân ngu xuẩn kia: “Xin các ngươi, đừng tự tìm đường chết nữa!”
Nhưng hắn biết, lời đó vĩnh viễn không thể thốt ra. Một Nguyên Soái mà mở miệng như vậy, khác nào tự tay chôn sống mình.
Hắn thở dài nặng nề, ánh mắt rơi xuống tập hồ sơ dày cộm về một cái tên khiến cả Chính Phủ Thế Giới gần đây mất ăn mất ngủ – Hiệp Hội Thợ Săn.
Không ai biết tổ chức đó thực sự tồn tại ra sao, nhưng trong vòng một tháng ngắn ngủi, nó đã từ bóng tối bước ra ánh sáng, chiêu mộ rầm rộ khắp bốn biển.
Danh sách ghi lại khiến Sengoku cau mày.
Có cả người tí hon rồi đến người khổng lồ.
Có kỹ sư vũ khí, bậc thầy nghề thủ công, thầy thuốc, nhà nghiên cứu, cùng hàng loạt tân binh có tiềm năng phi phàm.
Một tổ chức hỗn tạp, nhưng lại như đang trở thành một ngọn nam châm khổng lồ, hút mọi thứ về phía nó.
Sengoku nhắm mắt một lát, rồi mở ra với ánh nhìn nghiêm trọng. Không thể chần chừ nữa.
Hắn quyết định nâng cấp độ điều tra về Hiệp Hội Thợ Săn lên mức cao nhất, đồng thời chuẩn bị cài gián điệp thâm nhập.
Trong đầu hắn, bất giác hiện lên hình ảnh một gương mặt quen thuộc. Một người vừa trung thành, vừa đủ khôn khéo để trà trộn vào nơi hỗn loạn ấy mà không khiến ai nghi ngờ.
Rosinante.