Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-o-nhan-gian-chem-yeu-ta

Ta Ở Nhân Gian Chém Yêu Tà

Tháng mười một 22, 2025
Chương 746: Phiên ngoại thứ hai mươi chương toàn cầu khiếp sợ. Chương 745: Phiên ngoại thứ mười chín chương đại bạo tạc.
kinh-khung-khoi-phuc-tu-nguoi-bu-nhin-den-hoang-so-ma-than.jpg

Kinh Khủng Khôi Phục: Từ Người Bù Nhìn Đến Hoảng Sợ Ma Thần!

Tháng 1 17, 2025
Chương 240. Ức vạn hoảng sợ tập trung vào một thân! Cuối cùng thành Ma Thần! Chương 239. Kinh khủng khôi phục bắt đầu
muon-doi-tu-tien-ta-co-the-co-dinh-thien-phu.jpg

Muôn Đời Tu Tiên: Ta Có Thể Cố Định Thiên Phú

Tháng 1 13, 2026
Chương 492: Huyễn Tâm quyển thứ mười (3) Chương 492: Huyễn Tâm quyển thứ mười (2)
chi-ton-than-mo-he-thong.jpg

Chí Tôn Thần Mộ Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 477. Đại kết cục Chương 476. Chí Tôn Phong Thần ghi chép!
do-thi-y-tien-1

Đô Thị Y Tiên

Tháng 1 2, 2026
Chương 3001: Tâm Liên Chương 3000 làm chủ
comic-cap-nam-nguoi-dot-bien-tu-gojo-satoru-bat-dau.jpg

Comic: Cấp Năm Người Đột Biến Từ Gojo Satoru Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 224. Siêu thoát! Chương 222. Đại náo Thiên Cung, chiến Như Lai
danh-dau-tam-nam-tram-ty-than-gia-bi-ty-ty-lo-ra.jpg

Đánh Dấu Tám Năm, Trăm Tỷ Thân Gia Bị Tỷ Tỷ Lộ Ra!

Tháng 1 21, 2025
Chương 1076. To lớn pháo hoa Chương 1075. Có cái gì
ra-mat-lien-co-the-bien-cuong-ta-co-mot-cai-ra-mat-he-thong.jpg

Ra Mắt Liền Có Thể Biến Cường: Ta Có Một Cái Ra Mắt Hệ Thống

Tháng 1 9, 2026
Chương 273: Chợ bán thức ăn bọn hắn Chương 272: Lo lắng những cái kia không tồn tại đồ vật làm cái gì?
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 176: Ngày mùa hè tại thế giới hải tặc (4).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 176: Ngày mùa hè tại thế giới hải tặc (4).

Dù ai nấy đều nói rằng sẽ tản ra lo công việc riêng, thực chất phần lớn đều đang xoay quanh mục tiêu hỗ trợ Freeman là chính. Đơn giản chỉ là họ không muốn khiến cậu ta quá bận tâm, nên mới tỏ ra như mỗi người có hướng đi riêng biệt.

Người rời thuyền đầu tiên là Yuichiro. Anh đứng ở boong tàu, giơ tay vẫy chào cả nhóm, rồi vận dụng Thần Lực ngưng tụ thành một con thuyền băng trong suốt.

Thuyền trượt nhẹ xuống mặt nước, hàn khí tỏa ra khiến sóng biển lăn tăn đóng băng thành một vệt đường trắng bạc. Yuichiro không chần chừ, bước lên ngồi ngay ngắn rồi điều khiển nó rẽ sóng đi xa.

Trong quan niệm của Yuichiro, khoa học kỹ thuật chính là nền tảng sống còn của một tổ chức hay một thế lực.

Một bộ thanh kiếm bén, một con tàu vững chắc hay một công trình bền bỉ, tất cả đều có thể xoay chuyển cục diện. Đối với anh, mỗi thành tựu dù lớn hay nhỏ cũng đều kéo theo ảnh hưởng trên nhiều phương diện, chứ không đơn thuần chỉ gia tăng sức mạnh ở một phía.

Bởi vậy, ngay khi đặt chân đến thế giới này, Yuichiro đã xác định việc cần làm chính là thu thập khoa học kỹ thuật. Từ phương pháp rèn đúc vũ khí của thợ thủ công, đến kỹ nghệ đóng thuyền, máy móc công trình, thậm chí cả cách huấn luyện quân đội, huấn luyện binh sĩ của từng thế lực,… tất cả đều nằm trong mục tiêu của anh.

Kỳ thực, với nền tảng tri thức của cả nhóm hiện tại, những kiến thức này có lẽ không đến mức bắt buộc phải có.

Nhưng Yuichiro lại nghĩ khác. Anh không chỉ muốn sở hữu những công nghệ đó, mà quan trọng hơn, anh muốn trực tiếp gặp gỡ những người đang nắm giữ chúng. Một bộ sách ghi chép không bằng một bậc thầy rèn đúc ngồi trước mặt, một mô hình máy móc không bằng một kỹ sư tinh thông đang vận hành.

Ý định càng sâu xa của Yuichiro là thử xem liệu có thể lôi kéo những người đó về phe của Freeman hay không. Không chỉ chiếm lấy kỹ thuật, mà còn thu phục nhân tài, mở rộng ảnh hưởng từ gốc rễ.

Cho nên điểm đến đầu tiên của anh là Water Seven.

Người thứ hai rời thuyền là Ame.

Dù hiện tại thân thể đã trẻ lại, chỉ còn như một con rồng non dài hơn mười mét, nhưng thực lực của cô vẫn không hề suy giảm quá lớn.

Lớp vảy mềm mượt như nhung, sừng vuốt đều tròn trịa, thoạt nhìn hiền lành, thế nhưng bên trong vẫn ẩn chứa sức mạnh đủ sức san bằng cả một hòn đảo. Cô biết, chỉ riêng điểm này đã khiến bất cứ thế lực nào trong bóng tối cũng phải kiêng dè.Hơn nữa, sức mạnh thân thể mặc dù vẫn là cô sức mạnh chính nhưng cũng không phải là thứ chủ chót như trước.

Sau buổi trò chuyện dài với Freeman và các thuộc hạ của cậu, Ame bất đắc dĩ nhận ra một sự thật họ tuy trung thành và nhiệt huyết, nhưng không ai thực sự có thiên phú về chính trị hay mưu lược.

Đặt họ trực tiếp vào bàn cờ quyền lực mà Freeman muốn dựng, chẳng khác nào tự trói tay chân, biến thế lực ấy thành một con cọp giấy. Ame hiểu, nếu muốn để Freeman đứng vững, thì cần có những người thật sự nhạy bén với âm mưu và bóng tối.

Bởi vậy, cô quyết định tự mình đặt chân vào thế giới ngầm.

Mục tiêu của Ame lần này có ba điểm chính:

Một là thu thập mạng lưới tình báo, đảm bảo nhóm Freeman không bao giờ bị động trước kẻ thù.

Hai là tìm kiếm nhân tài, những kẻ sinh ra để sống trong bóng tối, có thể dạy dỗ hoặc trực tiếp phụ trách phần việc mà đám thuộc hạ hiện giờ còn thiếu sót.

Cuối cùng, lập kế hoạch ứng đối, chuẩn bị sẵn chiến lược cho những thế lực mà Freeman sẽ chạm mặt trong tương lai.

Tuy nhiên, Ame không định tự mình mang họ về. Cô sẽ chỉ sàng lọc, dựng lên danh sách những cái tên phù hợp, sau đó giao lại cho Freeman quyết định. Vì cô hiểu, chính Freeman mới là trung tâm lý tưởng của lực lượng đó, bất kỳ ai gia nhập cũng phải được chính cậu ta chấp thuận.

Ngoài ra, Ame còn có một mục đích riêng, không nói rõ với nhóm. Cô cần một lượng lớn tội phạm thuộc nhiều dạng khác nhau: kẻ giết người, kẻ cướp, gián điệp, lừa đảo, phản bội… Tất cả đều có chỗ dùng, như những mảnh ghép cần thiết để hoàn thiện một cấu trúc bí mật nào đó mà cô đang ấp ủ. Nhu cầu đặc thù này chỉ có thế giới ngầm mới có thể đáp ứng.

Trước khi rời đi, Ame chỉ để lại một câu ngắn gọn:

“Trong lúc ta vắng mặt, hãy tập trung làm tốt phần việc của mình. Ta sẽ trở lại với những gì các ngươi cần.”

Nói rồi, thân ảnh rồng nhỏ hóa thành một vệt bóng đen, lướt qua sóng biển rồi biến mất vào chân trời. Không gian trên thuyền như lặng đi trong thoáng chốc, tựa hồ vừa bị một cơn gió lạnh thổi qua.

Người rời thuyền tiếp theo là Nanami.

Ban đầu cô còn định đi chung với Ame, nhưng Ame gần như không để lại cơ hội nào cho cô đặt chân lên lưng rồng, cứ thế biến mất khỏi tầm mắt. Nanami cũng không giận dỗi, chỉ mím môi cười, đôi mắt cong cong như chứa một trò đùa bí mật mà chẳng ai ngoài cô biết.

Mục tiêu lần này của Nanami vốn đã rõ ràng từ lâu: hai cây bảo thụ khổng lồ của thế giới One Piece. Ngoài ra, cô còn muốn tìm kiếm thêm nhiều loài thực vật hiếm, từ thuốc thánh đến cỏ độc, từ những giống cây mang trong mình năng lượng kỳ lạ cho đến những loại hoa chỉ nở ở một vùng đất duy nhất.

Không dừng lại ở đó, cô còn mong lôi kéo được các thầy thuốc, y sư, thậm chí là những chủng tộc cộng sinh với thực vật.

Nanami bước ra mạn thuyền, đôi guốc gỗ dưới chân khẽ chạm mặt biển. Chỉ sau một nhịp thở, từng cánh hoa nở rộ dưới bước chân cô, lan ra như sóng gợn.

Cánh hoa nối tiếp cánh hoa, kết lại thành một con thuyền hoa tinh xảo, mạn thuyền mềm mại như làm từ dây leo, buồm lại tựa như tấm lá khổng lồ mở ra trong gió. Ngồi lên, Nanami quay đầu, bàn tay nhỏ vẫy vẫy về phía cả nhóm, nụ cười ngây thơ rạng rỡ như một đứa trẻ lần đầu đi xa.

Nhưng khi nhìn nụ cười ấy, không ai trong nhóm thấy an lòng. Tất cả đều có chung một cảm giác mơ hồ: dường như chuyến đi này của Nanami sẽ chẳng yên bình.

Thực lực của cô không hề suy giảm vì biến trẻ lại, trái lại, khí tức còn mãnh liệt hơn hẳn. Tựa như một hạt giống đang nảy mầm, như một nụ hoa căng mọng chờ bung nở, trong cơ thể Nanami phảng phất cả một mùa xuân vô tận. Sinh cơ lan tràn từ cô, mạnh mẽ đến mức cho dù không cố ý, nhóm vẫn có thể cảm nhận rõ rệt.

Nhưng… với dáng vẻ non nớt, tâm tính ngây thơ như trẻ nhỏ, chẳng ai dám chắc hành trình lần này của Nanami sẽ kết thúc thế nào. Liệu đó sẽ là một cuộc phiêu lưu nở thành một vườn hoa rực rỡ, hay biến thành một rừng cây hoang dại khó lường.

Người rời đi kế tiếp là Altheris.

Ông vốn không có ý định rời thuyền sớm, nhưng từ lúc chứng kiến Trái Ác Quỷ của Freeman thức tỉnh, trong lòng ông đã dấy lên một hứng thú nghiên cứu không thể dập tắt. Thứ sức mạnh ấy… tuyệt đối không chỉ đơn thuần là những năng lực kỳ lạ mà mọi người nhìn thấy bề ngoài.

Thực ra, ở không gian trong mơ, Altheris đã từng có cơ hội chạm vào và khảo sát vài quả Trái Ác Quỷ mà Freeman mang về.

Ông đã dùng ma chú để phân tích, giải cấu trúc, thậm chí còn so sánh chúng với những thứ có năng lực tương tự mà mình lưu giữ. Nhưng dù làm thế nào, ông vẫn cảm thấy có một lỗ hổng, một mảnh ghép còn thiếu. Cứ như thể toàn bộ kết quả nghiên cứu đều chỉ là bề mặt, còn cái cốt lõi vẫn bị che giấu.

Chỉ đến khi đặt chân thật sự vào thế giới này, Altheris mới nhận ra được thiếu sót ấy là gì. Ông không diễn tả thành lời được, nhưng trực giác cùng kinh nghiệm của một phù thủy vĩ đại mách bảo ông rằng Trái Ác Quỷ không thể tách rời biển cả. Hai thứ này cấu thành một vòng tuần hoàn khép kín, một bí mật lớn hơn rất nhiều so với những gì mà người thế giới này biết.

Người tiếp theo rời thuyền chính là Steingard, mà lần này ông không đi một mình, mà đi chung với Altheris.

Nếu như Altheris bị cuốn hút bởi bí ẩn của Trái Ác Quỷ và biển cả, thì thứ níu chân Steingard lại chính là tộc người khổng lồ Elbaf.

Từ khi nghe Freeman nhắc đến, ông đã không giấu nổi hứng thú. Suốt thời gian qua, Steingard vẫn luôn tự hỏi liệu những cự nhân này có liên hệ nào với Titan trong thế giới của ông không? Hay chúng chỉ đơn giản là một giống loài khác, được sinh ra bởi một trật tự thiên nhiên độc lập?

Thực ra, việc lang thang, điều hòa tự nhiên và trò chuyện với đất trời vốn đã là thói quen của Steingard hàng ngàn năm nay. Ông ở lại không gian trong mơ chẳng qua vì đã “đi chán” thế giới cũ, muốn tìm một vùng đất mới để thỏa lòng du hành. Giờ có cả thế giới One Piece rộng lớn trước mặt, há có lý do gì để ông ngồi yên?

Steingard dự định điểm đến đầu tiên của mình sẽ là Elbaf, quê hương của những cự nhân. Từ đó, ông sẽ men theo Tân Thế Giới, rồi đi ngược dòng trở về Tứ Hải, ghé qua từng hòn đảo, để vừa khám phá vừa quan sát cân bằng tự nhiên nơi đây.

Ông thậm chí còn có ý định lôi kéo khéo một vài cự nhân, đưa họ về phía Hiệp Hội Thợ Săn của Freeman. Với ông, những chiến binh khổng lồ ấy không chỉ thú vị về mặt nghiên cứu, mà còn là lực lượng không nhỏ trong tương lai.

Trước khi rời đi, nhóm còn nhờ Steingard soạn một quyển sổ tay du lịch, ghi lại cảnh quan, sinh vật, thậm chí là các phong tục đặc sắc trên từng hòn đảo mà hai ông đi qua.

“Sau này, biết đâu cả nhóm cũng muốn làm một chuyến du lịch đúng nghĩa.” Freeman cười nói.

Steingard mỉm cười, vỗ vai Freeman một cái thình nặng như đá tảng, đáp:

“Được thôi. Đến khi đó, ta sẽ dẫn các ngươi đi du ngoạn thế giới.”

Nói rồi, cùng với Altheris, ông bước xuống khỏi boong tàu, thân hình khổng lồ dần xa, như hai bóng núi di động hướng về phía chân trời.

Cặp rời thuyền tiếp theo là Clara và Akito.

Khác với những người mang theo khí thế đi lên chiến trường hay tìm tòi bí ẩn nghiên cứu, hai người họ lại bước đi với dáng vẻ bình thản hơn, như thể thực sự chuẩn bị cho một chuyến du ngoạn văn hóa.

Clara muốn đi, vì cô khao khát lắng nghe âm nhạc của thế giới này. Không chỉ là giai điệu từ đàn và sáo, mà cả những khúc ca trên thuyền, tiếng trống rộn ràng trong lễ hội vương quốc, hay tiếng hát truyền thống của từng dân tộc nơi hòn đảo xa xôi. Với cô, tất cả đều là mảnh ghép tạo nên một bức tranh âm nhạc thế giới.

Akito cũng vậy, chỉ khác là trọng tâm của cậu nằm ở ẩm thực. Cậu muốn học cách nấu nướng của ngư dân vùng biển, của đầu bếp hải quân hay thậm chí là những quán rượu nhỏ nơi cảng thị. Mỗi món ăn đều chứa đựng câu chuyện riêng, và Akito muốn gom góp chúng lại, vừa để bổ sung kiến thức, vừa để mang về làm tài liệu cho nhóm.

Cả hai còn được nhóm giao cho nhiệm vụ quan trọng là lôi kéo các đầu bếp, nhạc sĩ, ca sĩ về phía Hiệp Hội Thợ Săn của Freeman.

Nghe qua thì tưởng đơn giản, nhưng thực chất đây lại là một nước cờ sâu. Ở thế giới này, không ít cường giả lại mang thân phận nhạc sĩ hay đầu bếp, thậm chí còn nắm giữ tình báo đặc thù mà chỉ người trong vòng tròn nghề nghiệp ấy mới có.

Ngoài ra, Clara và Akito cũng nhận thêm một phần việc từ Steingard, cùng viết sổ tay du lịch nhưng thay vì cảnh quan tự nhiên, hai người sẽ ghi chép về ẩm thực và văn hóa trên từng hòn đảo.

Đồng hành cùng họ là hải âu Umi, vừa là phương tiện bay lượn, vừa là bảo hộ. Bởi dù sao, xét về sức chiến đấu, cả Clara và Akito đều mang một dấu chấm hỏi lớn.

Clara cần chuẩn bị tâm trạng và nhạc cụ mới có thể phát huy sức mạnh ClassicaLoid. Còn Akito, dù đã tiếp nhận không ít sức mạnh từ nhóm, nhưng cậu vốn chưa từng dùng chúng cho chiến đấu.

Nhìn hai người cười leo lên lưng Umi, mái tóc và vạt áo tung bay trong gió biển, nhóm đứng lại trên boong vẫy tay từ biệt.

Cặp rời thuyền tiếp theo là Kyouka và Kagerou.

Nếu nói những người khác ra đi đều ôm trên vai ít nhiều nhiệm vụ, thì hai người này lại khác hẳn. Trên gương mặt họ không có nét căng thẳng hay tính toán, mà nhiều hơn là sự nhàn nhã và thong dong.

Kyouka không định gánh vác gì lớn lao trong chuyến đi này. Cô chỉ muốn đi quan sát, muốn tận mắt nhìn thấy tâm lý con người thời đại này, những con người đang sống giữa nỗi sợ hãi và khát vọng. Liệu họ vẫn còn biết cười, biết vui, hay chỉ còn chết lặng trong cực khổ?

Cô muốn hiểu rõ điều đó, không phải bằng báo cáo hay con số, mà bằng ánh mắt, tiếng nói và cảm xúc chân thật nơi từng con người. Với cô, đây vừa là một chuyến du ngoạn, vừa là một nghiên cứu thực địa.

Kagerou thì lại đơn giản hơn rất nhiều, anh chỉ muốn nghỉ ngơi. Sau một quãng thời gian dài quá sức làm việc, vừa lo sửa chữa các lỗi hệ thống SAO, lại còn phải giúp Hajime thực hiện đủ loại công trình, Kagerou cuối cùng cũng buông xuống gánh nặng.

Thật ra, với khả năng của mình, anh không cần phải mệt mỏi đến mức đó.

Anh vốn rất giàu. Dựa vào ký ức kiếp trước cùng những bug tiện lợi, Kagerou đã tích lũy một khối tài sản khổng lồ, khoản thu nhập đủ để anh sống xa hoa qua nhiều kiếp.

Chỉ là, có một sự thật ít ai biết là Kagerou nắm giữ tận 33% cổ phần của công ty Argus, nên với anh, SAO không chỉ là một trò chơi, đó còn là một phần sự nghiệp, một thứ anh muốn phát triển ổn định để khẳng định chính mình.

Nhưng bây giờ, ít nhất trong chuyến đi này, anh không muốn nghĩ về Argus, không muốn nghĩ về cổ phần hay bug nào hết. Anh chỉ muốn tận hưởng cảm giác làm một kẻ lữ hành tự do.

Trên boong thuyền, gió biển lồng lộng thổi tung vạt áo khoác dài của Kyouka, đôi mắt cô khẽ nheo lại, để mặc mái tóc bị gió hất ra sau. Bên cạnh, Kagerou ngáp dài một cái, dáng vẻ nhàn nhã như thể chuyến đi này chỉ là một cuộc dạo chơi, hờ hững vẫy tay với mọi người.

Cả hai vốn đã chuẩn bị xuống thuyền nhỏ thì Freeman đột ngột gọi lại.

“Khoan đã. Mang Riku đi cùng đi.” Giọng Freeman trầm xuống, ánh mắt nhìn sang cậu thuyền viên trẻ tuổi đang đứng phía xa.

Kyouka hơi khựng lại, Kagerou cũng ngẩn người một thoáng, cả hai đều không nghĩ Freeman sẽ chen vào chuyện này. Riku thì ngạc nhiên hơn cả, chỉ tay vào ngực mình: “Tôi… tôi sao?”

Freeman gật đầu: “Coi như vệ sĩ cho hai người. Thành thật mà nói, về sức chiến đấu, Kagerou còn không bằng dân thường ở thế giới này. Còn Kyouka… trạng thái hiện tại của cô không cho phép phát huy được bao nhiêu. Ra ngoài, tôi không yên tâm nếu hai người chỉ đi một mình.”

Không khí thoáng chốc trầm lắng. Kagerou cau mày như muốn phản bác, nhưng rồi lại thở dài khoát tay, vẻ gì cũng lười nói thêm. Kyouka thì hơi nghiêng đầu nhìn Freeman, đôi mắt sâu thẳm thoáng lóe một chút tia sáng khó đoán. Cuối cùng, cô chỉ gật đầu nhẹ: “Được thôi.”

Riku nuốt nước bọt, có chút căng thẳng nhưng rồi vẫn tiến lên. Hắn biết đây không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là sự tín nhiệm. Dù hơi lo lắng, nhưng trong mắt Riku đã lóe lên chút kiên định.

Thế là, thay vì hai người như dự định ban đầu, nhóm rời thuyền bây giờ trở thành ba người. Lần nữa vẫy tay tạm biệt tất cả, họ bước xuống chiếc thuyền nhỏ. Gió biển thổi mạnh, con thuyền từ từ tách khỏi mạn tàu lớn, bóng dáng ba người dần xa khuất, để lại phía sau những ánh mắt dõi theo đầy cảm xúc khác nhau.

Freeman nhìn theo bóng thuyền nhỏ dần mất hút trong màn sương biển, ánh mắt xa xăm, phẳng phất như ẩn giấu điều gì đó khó lường.

Quyết định để Riku đi theo, trong lòng cậu vốn đã có tính toán. Một phần là để bảo đảm an toàn cho Kyouka và Kagerou, nhưng phần quan trọng hơn chính là để Riku có cơ hội quan sát và học hỏi. Là thuyền phó, nếu không biết nhìn người, không hiểu cách quản lý và nắm bắt tâm lý thủ hạ, sớm muộn gì Riku cũng sẽ trở thành gánh nặng. Trong nhóm, người thích hợp nhất để rèn giũa hắn về mặt này không ai khác ngoài Kyouka.

Đứng bên cạnh, Hajime chỉnh lại áo, khẽ gật đầu với Freeman. “Tớ cũng đi đây.” Giọng cậu non mềm nhưng ánh mắt lại sáng rực quyết tâm. Freeman không cần hỏi thêm, bởi cả hai đều đã rõ nhiệm vụ lần này nặng đến mức nào.

Trong buổi bàn bạc trước đó, cậu cùng nhóm đã thống nhất năm địa điểm mà Freeman cùng các thuyền viên chọn sẽ trở thành chi nhánh chính thức của Hiệp Hội Thợ Săn.

Mỗi chi nhánh vừa là điểm đặt chân, vừa là trạm tiếp tế, vừa là nơi thu nhận nhân lực địa phương. Nhưng tất cả chỉ là vệ tinh xoay quanh một trung tâm.

Trụ sở thực sự của Hiệp Hội sẽ không đặt ở bất kỳ đảo hay vùng biển nào trong thế giới này, mà nằm trong một không gian độc lập, tách biệt với thực tại.

Một không gian vững chắc như pháo đài, nhưng cũng linh hoạt như vương quốc White Night mà Freeman từng đặt chân. Và người có thể sáng lập, xây dựng nền móng cho không gian này, chỉ có Hajime.

Freeman nhìn cậu bạn nhỏ tuổi nhưng mang sức mạnh vượt tầng trời, khóe miệng hơi nhếch lên. “Hajime, trông cậy vào cậu rồi.”

“Ừ.” Hajime đáp ngắn gọn, nhưng trong ánh mắt lóe lên cả quyết tâm lẫn chút hứng khởi.

Cho đến khi con thuyền trở nên yên ắng, không còn tiếng bước chân của đồng đội nữa, Freeman mới thật sự thả lỏng tâm trí để chuyên chú vào việc của mình.

Cậu ngồi xuống mạn thuyền, đôi mắt xanh sẫm phản chiếu mặt biển tĩnh lặng, rồi khẽ nhắm lại. Cả cơ thể chìm dần vào trạng thái tập trung, Haki và sức mạnh Trái Ác Quỷ cùng hòa vào nhau như dòng chảy vô hình.

Freeman đặt tên cho năng lực vừa thức tỉnh ấy là Hòa Hợp.

Khác hẳn với trước kia, khi năng lực chỉ giới hạn ở việc để bản thân phải thích nghi với mọi hoàn cảnh khắc nghiệt, từ môi trường tự nhiên cho đến những quy tắc nhân tạo, rồi biến thành quá trình tiến hóa.

Thì giờ đây, sức mạnh đã bước lên một nấc thang mới. Không chỉ còn là thích nghi của chính cậu, mà là ép buộc sự tương khắc của vạn vật biến thành sự hòa hợp.

Freeman mở tay, để một ngọn lửa bập bùng trong lòng bàn tay, rồi từ từ múc nước biển đổ xung quanh ngọn lửa ấy.

Theo lẽ thường, ngọn lửa lẽ ra phải tắt ngúm ngay khi tiếp xúc với nước. Nhưng lần này thì khác. Ngọn lửa vẫn cháy, không những không tắt mà còn bùng lên dữ dội hơn, như thể nước biển trở thành dưỡng khí tiếp thêm sinh mệnh cho nó. Nước không sôi, không bốc hơi, cũng không nuốt chửng lửa, mà lại giữ lấy nó, nuôi dưỡng nó.

Freeman mở mắt, ánh nhìn lóe sáng.

“Đây… không chỉ là thích nghi nữa,” Cậu thì thầm, “mà là một loại phủ định logic, biến mâu thuẫn thành cân bằng mới.”

Từng thí nghiệm nhỏ bắt đầu. Một mảnh thép cứng được cậu kéo ra, để mảnh thép ấy chìm vào dòng axit ăn mòn. Thép không rỉ, cũng không bị phá hủy, mà còn dần trong suốt, hòa thành như một lớp kính mới lạ.

Freeman nhíu mày, thử một bước khác, cho gió và sấm sét va vào nhau. Thay vì hỗn loạn, chúng hòa thành một dải sáng dài, cuộn tròn như rồng, xoay quanh thân thể cậu.

Cậu cảm nhận được tiềm năng khổng lồ trong năng lực này. Hòa Hợp không chỉ là sức mạnh để bảo vệ bản thân hay chống lại kẻ thù. Nó giống như một thứ quy tắc cao hơn, có thể viết lại cách thế giới vận hành, biến đối nghịch thành đồng hành, biến mâu thuẫn thành tương sinh.

Freeman khẽ ngẩng đầu, nhìn lên trời xanh trong vắt, nơi những đám mây mỏng đang trôi chậm. Ánh mắt cậu phản chiếu ánh sáng của mặt biển, trong đó như chứa cả một viễn cảnh rộng lớn chưa từng có.

“Hòa Hợp…” Cậu lẩm bẩm, lòng ngực phập phồng, như chính từ ngữ ấy đang rung lên theo từng nhịp tim.

Không chỉ vật với vật, hiện tượng với hiện tượng. Freeman nhớ lại tối hôm qua, khi mọi người cùng uống rượu, cùng cười, cùng phá bỏ khoảng cách vốn ngăn cách họ.

Những kẻ vốn xa lạ, đến từ những thế giới khác nhau, lại có thể như anh em, như tri kỷ, không còn dè dặt hay nghi kỵ. Tất cả như được một sợi dây vô hình kéo lại, hòa làm một.

Freeman biết rõ, đó không phải chỉ là rượu. Chính Hòa Hợp đã âm thầm vận hành, xóa đi khúc mắc, dẹp bỏ tường ngăn trong lòng mỗi người. Thứ rượu kia, vốn dĩ hỗn tạp nguyên liệu đến mức hoang đường, cũng nhờ năng lực này mà hòa quyện thành một hương vị duy nhất, khiến tất cả cùng say, cùng cười, cùng hát.

Ý nghĩ ấy làm trái tim cậu chấn động. Nếu chỉ trong một khoảnh khắc, năng lực có thể gắn kết những con người dị biệt thành một, thì… nếu mở rộng nó ra thì sao?

Nếu có thể hòa hợp người với người, dân tộc với dân tộc, giai cấp với giai cấp.

Nếu có thể xóa bỏ thù hận, phân tranh, để mọi người cùng chung một lý tưởng, cùng chung một hạnh phúc.

Nếu có thể ép buộc những thế giới đầy áp bức, bóc lột và sợ hãi này tự hủy đi rào cản, mà trở thành một chỉnh thể duy nhất.

Freeman dường như tưởng tượng ra một kỷ nguyên mới:

Không còn chủ nhân và nô lệ.

Không còn vua chúa và dân đen.

Không còn người giàu và kẻ nghèo.

Chỉ còn một cộng đồng duy nhất, nơi mọi sự khác biệt không còn là lằn ranh, mà là sức mạnh để bù trừ lẫn nhau.

Trong đầu cậu như vang vọng lại tiếng hô khàn khốc của ba lão nô lệ năm xưa:

“Xin người hãy tiếp tục hoàn thành lý tưởng…”

“Xin người hãy cứu lấy bọn ta…”

Freeman siết chặt nắm tay, ánh mắt dần trở nên kiên định như thép.

“Nếu thế giới này chỉ biết đến áp bức và chia rẽ… thì ta sẽ dùng Hòa Hợp để nghiền nát tất cả những xiềng xích ấy. Ta sẽ tạo ra một kỷ nguyên thật sự – kỷ nguyên của tự do và hòa bình.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

yugioh-benh-nghien-rong-giai-doan-cuoi.jpg
Yugioh: Bệnh Nghiện Rồng Giai Đoạn Cuối
Tháng 3 6, 2025
nam-thang-an-hang-thuat-si
Nằm Thẳng Ăn Hàng Thuật Sĩ
Tháng 10 14, 2025
tu-tien-bat-dau-tu-thanh-trang-bi
Tu Tiên: Bắt Đầu Từ Thanh Trang Bị
Tháng 1 6, 2026
nguoi-khac-nghe-khuyen-dong-vai-minh-tinh-nguoi-bat-dau-dong-vai-than-minh.jpg
Người Khác Nghe Khuyên Đóng Vai Minh Tinh, Ngươi Bắt Đầu Đóng Vai Thần Minh?
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved