-
Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
- Chương 175: Ngày mùa hẹ tại thế giới hải tặc (3).
Chương 175: Ngày mùa hẹ tại thế giới hải tặc (3).
Tối xuống, mặt biển lặng như tờ, bầu trời đầy sao sáng rực phản chiếu xuống sóng nước thành một dải ngân hà trải dài bất tận.
Trên boong thuyền của Freeman, cả nhóm các phần linh hồn mở tiệc, vừa ăn uống vừa ngắm cảnh, không khí náo nhiệt mà cũng đầy ấm áp.
Hajime và Akito, hai đầu bếp chính, lần này chẳng khác nào song tấu một bản hòa nhạc bằng ẩm thực. Cả hai phóng thích toàn bộ kỹ nghệ của mình, biến việc nấu nướng thành nghệ thuật thuần khiết.
Những món ăn bày ra bàn không chỉ ngon miệng mà còn đẹp đến mức khiến người ta ngỡ như ảo cảnh. Mùi hương đậm đà, màu sắc rực rỡ, kết hợp với kỹ năng tạo ảo ảnh làm từng món ăn như mang một câu chuyện riêng.
Các phụ bếp đứng bên cạnh chỉ biết há hốc miệng, hoàn toàn không hiểu thứ họ đang chứng kiến còn có phải là ẩm thực họ biết nữa không.
Boong thuyền cũng không kém phần lộng lẫy nhờ bàn tay Nanami. Cô kéo ra vô số hoa cỏ, chỉ trong chốc lát biến con thuyền thành khu vườn nổi giữa biển đêm.
Hoa nở rực rỡ, cỏ cây xanh mát, dây leo vươn mình tỏa sáng dưới ánh trăng. Nhưng đó không chỉ là trang trí. Mỗi loài cây đều ẩn chứa công năng: hoa lan tỏa hương làm sạch không khí, cây dây leo hấp thụ nhiệt giữ cho boong thuyền mát về hè, ấm về đông; thậm chí còn có những loại thực vật biến thành hàng phòng ngự sống, khi có kẻ địch tiếp cận sẽ tự động phản kích.
Cả con thuyền thoạt nhìn như một lễ hội hoa, nhưng thực chất là một pháo đài sinh mệnh.
Yuichiro thì lặng lẽ ở một góc, tay cầm dụng cụ, thỉnh thoảng lại khắc ký hiệu hay chỉnh lại vài mảnh kim loại trên thân tàu.
Thực ra, con thuyền này vốn đã vững chãi hơn cả tiêu chuẩn, không cần thêm bất cứ sửa chữa nào. Nhưng anh vốn không yên ngồi không, nhân lúc rảnh rỗi liền cường hóa thêm vài bộ phận, vừa như thói quen, vừa như để giữ đôi tay bận rộn.
Altheris thì chẳng bận tâm đến chuyện ăn uống, ông chọn cho mình một góc thuyền thoáng đãng, nơi có đám trẻ đang nô đùa. Ông dựng lên những con rối bằng ma lực, từng con cử động linh hoạt chẳng khác gì có linh hồn riêng.
Từng câu chuyện về thế giới phù thủy, về những cuộc phiêu lưu trong học viện ma pháp hay những trận chiến giữa pháp sư và quái vật được ông kể lại đầy lôi cuốn.
Giọng kể trầm ấm, hòa cùng cử chỉ sinh động của đám rối, khiến ngay cả những người lớn đang làm việc cũng không khỏi quay đầu lại dõi theo, trên môi nở nụ cười.
Steingard thì như thường lệ vẫn ít nói, chọn một chỗ ngồi vững chãi, thân hình đồ sộ mười một mét bất động giữa ánh trăng và hoa cỏ. Từ xa nhìn lại, ông trông chẳng khác gì một pho tượng điêu khắc trang trí cho boong thuyền.
Nhưng đôi mắt ông không ngừng quan sát, ghi nhớ từng chi tiết, như thể mọi cử động của con thuyền, mọi rung động nhỏ bé của boong gỗ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Kyouka và Liana lại hoàn toàn trái ngược. Hai người sóng vai đi dạo quanh thuyền, vừa trò chuyện vừa bật cười nhỏ nhẹ. Cả hai tựa hồ rất hợp ý nhau, từ lúc Kyouka bước lên thuyền đã luôn dính sát không rời, như những người bạn lâu năm vừa tái ngộ.
Ở phía khác, Ame cùng Freeman và cậu thuyền viên Riku đang ngồi thành một vòng nhỏ, giọng cả ba đều nghiêm túc.
Không ai rõ nội dung cụ thể, nhưng nhìn vào sắc mặt, dễ nhận thấy đó là cuộc trao đổi quan trọng, mang tính chiến lược nhiều hơn là trò chuyện thông thường.
Kagerou thì lại bị kéo vào công việc không mấy dễ chịu, phụ giúp Ram và Rem mang từng khay thức ăn ra bàn.
Nhìn anh gồng sức, đôi tay hơi run nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ bình thản, khiến ai cũng thấy rõ công việc này chẳng hề nhẹ nhàng chút nào với anh. Dù vậy, trong ánh mắt Kagerou vẫn lấp lánh sự kiên trì, như thể một chút khó khăn này chẳng thấm vào đâu so với những gì anh từng trải qua.
Ở trung tâm boong thuyền, nơi Nanami vừa dựng một đài nhỏ bằng hoa và dây leo, Clara đứng đó. Cô cẩn thận điều chỉnh cây violin trong tay, thử từng nốt nhạc ngắn, âm thanh ngân vang giữa đêm biển tĩnh lặng.
Cả không gian như chờ đợi màn biểu diễn sắp đến, ánh mắt của nhiều người đã vô thức hướng về phía cô, mong chờ bản nhạc mở đầu cho bữa tiệc dưới bầu trời sao.
Sau một hồi tất bật, Hajime cuối cùng cũng rời khỏi bếp, lau mồ hôi trên trán, thở ra nhẹ nhõm. Công việc của cậu đã hoàn tất, món chính đã được dọn ra, hương vị cũng như ý.
Nhưng nhìn vào bên trong, Akito vẫn còn đang bận rộn với một loạt khay bánh ngọt, trái cây tráng miệng và cả việc pha chế các loại nước uống tinh xảo.
Hajime thoáng ngẩn người, rồi chỉ có thể cảm khái. So với Akito, bất kể thiên phú hay nền tảng, cậu rõ ràng đã kém hơn một bậc. Hai năm trời Hajime mới luyện được một trình độ khó tin đó, nhưng Akito chỉ cần chưa tới hai tháng đã theo kịp, thậm chí bây giờ còn vượt hẳn lên.
Dĩ nhiên, Hajime cũng hiểu rõ hai năm đó, cậu không dành trọn cho bếp núc. Cậu phân tâm vào nghiên cứu vô số thứ, nấu nướng cũng chỉ tập trung nhiều vào món chính và gia vị, ít để tâm đến các món phụ hay khâu trang trí.
Nhưng Akito thì khác. Cậu ấy như sinh ra đã dành cho nhà bếp, từ khâu chọn nguyên liệu, sơ chế, chế biến, đến cả cách trang trí món ăn, rồi truyền cả tâm ý vào từng hương vị. Mỗi chi tiết đều đạt đến độ tinh xảo.
Hajime nhìn bóng dáng Akito nơi căn bếp sáng đèn, đôi tay di chuyển thoăn thoắt, đôi mắt chăm chú mà bình thản. Cậu chỉ có thể thừa nhận ở phương diện này, Akito thực sự đã vượt qua mình. Và kỳ lạ thay, thay vì thấy tự ti, trong lòng Hajime lại dâng lên một niềm tự hào khó tả, giống như khi nhìn thấy một người đồng đội đang tỏa sáng theo cách riêng.
Hơn nữa, nếu tính thật kỹ, Hajime cũng phải thừa nhận trình độ nấu nướng hiện tại của cậu phần lớn là nhờ vào nguyên liệu từ các tầng thực tại khác nhau, cùng những phương pháp chế biến độc lạ mà cậu học được ở đó. Chính nhờ những thứ vốn dĩ vượt ngoài chuẩn mực bình thường này, cậu mới có thể tạo ra món ăn gây chấn động như thế.
Nếu đặt trong một cuộc thi công bằng, chỉ dựa vào nguyên liệu phổ thông và kỹ thuật cơ bản, Hajime hoàn toàn không thể thắng Akito.
Thế nhưng cũng chính nhờ theo đuổi và nâng cao tay nghề, Hajime mới thực sự hiểu được vì sao Koya Kami từng nói rằng khả năng nấu nướng của cậu còn đáng quý hơn cả sức mạnh thần thánh trong cơ thể.
Càng bước lên những tầng thực tại cao hơn, các sinh mệnh ở đó dần đánh mất cảm xúc. Hoặc nói đúng hơn, cảm xúc của họ bị một loại trạng thái siêu hình khác bao trùm, chẳng hạn như dục vọng, lý trí tuyệt đối hay bản chất quy tắc.
Hajime cũng nhận ra mình đã bắt đầu có dấu hiệu này, dù chưa nghiêm trọng đến mức không thể quay lại.
Ở một mặt, điều này đồng nghĩa linh hồn cậu ngày càng cô đọng, ngày càng thuần túy, đến mức không dễ lay động bởi ngoại vật.
Nhưng ở một mặt khác, nó cũng cho thấy cảm xúc của cậu ngày càng đơn nhất, bình lặng, thiếu đi sự đa dạng mà một con người thường có.
Và chính khả năng nấu nướng của Hajime lại trở thành chiếc cầu nối. Mỗi món ăn cậu tạo ra, đều mang theo tâm ý, cảm xúc của người đầu bếp gửi gắm.
Khi những thực thể như Koya Kami nếm thử, họ không chỉ cảm nhận được hương vị, mà còn cảm nhận lại một lần nữa những rung động cảm xúc đã mất đi từ lâu. Đối với họ, đó là một kho báu không dễ gì có được, một sự hồi tưởng về bản chất sinh mệnh mà họ đã bỏ lại phía sau.
Tiếng đàn violin của Clara vang lên như một dòng chảy vô hình lan khắp boong thuyền.
Âm thanh du dương, khi dịu dàng như gió thoảng, khi mãnh liệt như sóng gào, khiến cả nhóm người không ai bảo ai đều lặng im, tâm hồn bị kéo trọn vào bản giao hưởng. Ngay cả biển cả và bầu trời sao cũng như lắng lại, chỉ để nhường chỗ cho giai điệu ấy ngân vang.
Hajime cũng vậy. Trong giây lát, cậu hoàn toàn trầm mê, như tâm hồn bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc không lối thoát. Mãi đến khi tự nhắc nhở bản thân, cậu mới dần lấy lại sự tỉnh táo.
Cậu khẽ mỉm cười, bởi âm nhạc của Clara và món ăn của Akito, kỳ thực đều cùng một loại. Đều có một thứ ma lực khiến người ta chết mê chết mệt, vừa là nghệ thuật, vừa là lực lượng có thể thay đổi cả thế giới quan của người thưởng thức.
Nhưng so với lần biểu diễn dưới cơn mưa lần trước, Hajime cảm nhận rõ ràng rằng sức mạnh lần này kém hơn một chút.
Cậu cũng hiểu nguyên nhân. Khác với các ClassicaLoid khác, sau mỗi màn trình diễn, hiệu ứng đặc biệt sẽ dần phai nhạt và mọi thứ trở về như cũ. Clara thì không. Âm nhạc của cô mang theo một phần tính vĩnh cửu, những thay đổi do nó tạo ra rất khó biến về nguyên trạng.
Đặc biệt là trong ngày mưa hôm trước, khi Clara dốc toàn bộ tâm huyết, âm nhạc ấy gần như đã khắc sâu vào hiện thực, khiến cô cũng khó trở lại trạng thái cân bằng ban đầu.
Ngồi lắng nghe, Hajime càng thêm kỳ lạ. Bởi lần này, bài nhạc của Clara không hoàn toàn theo lối cổ điển như thường lệ.
Nó có nhịp điệu, tiết tấu và cách xử lý rất giống một bản nhạc hiện đại, nhưng lại được biến tấu, khoác lên phong cách cổ điển. Sự hòa quyện này tạo ra một cảm giác mới mẻ, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, khiến người ta không khỏi nổi da gà.
Hajime khẽ nhếch môi, ánh mắt sáng lên. Đó chính là khác biệt của Clara, nếu như các ClassicaLoid khác lấy cổ điển làm gốc rồi biến tấu thành hiện đại, thì Clara lại đi theo con đường ngược lại, dùng hiện đại để tái hiện cổ điển.
Bữa tiệc theo dòng thời gian mà dần trở nên rộn ràng, hòa tan mọi khoảng cách vốn có.
Trên boong thuyền, ánh đèn, hương hoa, tiếng cười và âm nhạc giao hòa thành một khung cảnh chẳng khác gì hội hè giữa biển trời.
Kagerou bất ngờ kéo Yuichiro đi, hai người xách theo vò rượu, tìm đến chỗ Altheris và Steingard. Cả bốn ngồi quây thành vòng tròn, rượu chuyền tay, tiếng cười xen kẽ giữa những câu nói hiếm hoi.
Điều này là chuyện mà ngay cả chính Altheris và Steingard cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày xảy ra. Họ, những kẻ vốn khép kín, lại cùng nhau nâng chén vui như bạn tri kỷ.
Ở phía khác, Akito và Hajime biến thành linh hồn của lũ trẻ. Cả hai dạy chúng những trò chơi nhỏ bé nhưng đầy tiếng cười như trốn tìm, nhảy dây, nhảy lò cò…
Những trò đơn giản ấy vốn bình thường đến mức chẳng mấy ai nghĩ đến, nhưng trong đôi mắt trẻ thơ chưa từng biết qua, lại là cả một thế giới mới mẻ.
Tiếng reo hò của bọn nhỏ hòa cùng tiếng cười của Akito và Hajime, vang vọng như khúc ca tuổi thơ chưa từng phai.
Bàn tiệc của nhóm nữ thì ban đầu có chút ngập ngừng. Nanami, Ame, Kyouka, Liana, Ram, Rem và Clara ngồi cùng một chỗ, mỗi người mỗi vẻ.
Nhưng chẳng mấy chốc, bản năng nữ giới liền phát huy. Từ mấy câu hỏi thăm đơn giản, câu chuyện kéo dài ra muôn nẻo: từ ẩm thực, y học, âm nhạc, hoa cỏ, cho đến chuyện vui vặt trong đời thường. Tiếng cười khúc khích, tiếng bàn luận rộn ràng dần chiếm cả một góc thuyền.
Freeman trong vai trò chủ thuyền, thì lại thoải mái hơn bất cứ ai. Cậu tự tay mời rượu từng người thuộc hạ, cười sang sảng, thỉnh thoảng còn chen vào một vài trò chơi nhỏ. Nụ cười rộng mở, cái bắt tay chặt chẽ, tất cả đều khiến cho bầu không khí thêm phần thả lỏng.
Đến cuối ngày, khi rượu đã dần vơi, pháo hoa bất ngờ nở rộ trên bầu trời đêm, từng chùm sáng rực phản chiếu xuống mặt biển. Âm nhạc của Clara vẫn vang lên, hòa nhịp với tiếng sóng vỗ và nhịp tim con người.
Hoa của Nanami vẫn đong đưa trong gió, rải hương thơm ngát. Tất cả cùng hòa thành một bản trường ca, nơi mà ngay cả tinh tú trên cao cũng như đang nhập tiệc, cùng khiêu vũ với sóng nước.
Với nhóm Hajime, đây chỉ là một đêm vui rực rỡ, một ký ức đẹp đẽ trong muôn hành trình. Nhưng với những người bản địa như lão Bill, đó lại là cả một kỳ tích, một khoảnh khắc có lẽ suốt đời chỉ được chứng kiến một lần.
Và khi men rượu đã ấm, ánh sáng pháo hoa dần tàn, họ vẫn còn nhớ loáng thoáng một câu nâng chén nào đó vang vọng:
“Kính tương lai!”
Sau đó, từng người lặng lẽ chìm vào giấc ngủ, để mặc biển đêm ru giấc như chiếc nôi khổng lồ của thế giới.
Sáng hôm sau, ánh nắng gắt xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng vào mặt, Hajime lồm cồm ngồi dậy. Đầu cậu đau nhói như búa bổ, cổ họng khát khô, toàn thân nặng trĩu. Mùi rượu nồng vẫn còn vương trên hơi thở, khiến cậu nhăn mặt khẽ mắng thầm.
Tối hôm qua thật quá vui, cậu cũng uống không ít. Hơn nữa cậu uống cũng không phải rượu thông thường, mà là nhóm tối qua không hiểu ra sao làm ra rượu.
Nhìn lại, quá trình ấy giống như một nghi thức kỳ lạ hơn là nấu rượu. Thứ bọn họ làm ra không còn đơn thuần là rượu, mà là kết quả của hàng chục sức mạnh hòa vào một.
Yuichiro và cậu lo phẩn chuẩn bị công cụ, chọn lựa và cường hóa từng chi tiết nhỏ để bảo đảm chúng có thể chịu nổi mọi thứ họ định bỏ vào.
Steingard và Nanami mang tới nguyên liệu từ chính bản thân. Có thảo mộc hiếm lạ, hoa quả lạ kỳ, thậm chí có cả chục loại khoáng sản.
Akito chủ trì phần chế biến, khéo léo kiểm soát mùi vị và cân bằng từng tầng hương.
Ame quản phần nấu rượu, cô dùng ngọn lửa ngang nhiệt độ mặt trời của mình để nấu. Ánh lửa hừng hực làm cả con thuyền như chảy trong suối dung nham.
Kyouka chuẩn bị men, điều chỉnh quá trình lên men như một bài toán hoá học.
Kagerou thì lặng lẽ hỗ trợ, thêm các công thức lập trình trên máy móc để hiện thị rõ ràng các chỉ số trong thùng rượu.
Freeman tung ra năng lực Trái Ác Quỷ mới thức tỉnh, khiến những nguyên liệu vốn hỗn loạn dần hòa quyện thành một thể.
Clara thì đứng giữa, biểu diễn nhạc cổ vũ, tiếng violin của cô như dẫn dắt nhịp điệu cho cả quá trình.
Altheris mới là kẻ chốt hạ, ông kéo dài và nén chặt dòng thời gian, khiến thùng rượu trong nháy mắt như đã được ủ suốt hàng chục ngàn năm.
Nhưng tất cả sự nghiêm túc ấy lại bị phá vỡ đúng nghĩa khi cả nhóm tiện tay ném vào thêm đủ thứ khác. Có người nhét vài viên kẹo lạ, kẻ khác bỏ thêm hạt giống cây, thậm chí Ame còn cho thẳng máu của mình vào.
Lúc đó, nhìn qua, thùng rượu chẳng khác nào một cái nồi lẩu hỗn tạp hơn là thứ để uống.
Vậy mà nhờ Freeman dung hợp, cộng thêm sự điều chỉnh tinh tế của Akito, cuối cùng họ thật sự rút ra được một thùng rượu. Và khi mở nắp, mùi hương bốc lên lập tức khiến chín phần mười người trên thuyền say ngất tại chỗ. Những người mạnh mẽ như Hajime, Altheris, Steingard, Nanami hay Ame cũng chỉ uống vài hớp đã hoàn toàn gục ngã.
Gác lại cái ký ức vừa kỳ quái vừa vui vẻ của bữa rượu hôm qua, Hajime khẽ lắc đầu, hít sâu một hơi, chuẩn bị quay về với công việc còn dang dở. Nhưng ngay khoảnh khắc cậu vừa động người, một cảm giác lạ thường lan khắp toàn thân.
Cậu giật mình nhìn xuống.
Trước mắt, không còn là thân thể quen thuộc nữa, mà thay vào đó là một khối slime căng tròn, mềm mại, bóng loáng như thủy tinh.
Màu sắc chủ đạo là trắng bạc, bên trong lại có từng luồng ánh sáng nhỏ li ti lưu chuyển, trông chẳng khác nào dải ngân hà bị nén vào một khối chất lỏng trong suốt. Khi Hajime cử động, cơ thể rung nhẹ, gợn sóng như mặt nước, mỗi lần dao động lại phản chiếu ra muôn tia sáng lấp lánh.
Hajime sững người. Trong đầu lóe lên hình ảnh quen thuộc của mấy con quái vật slime trong anime, nhưng lần này nhân vật chính lại là cậu.
Ý niệm khôi phục hình dạng ban đầu vừa dấy lên, toàn thân liền co lại, kéo dài, rồi run rẩy đàn hồi như thạch. Nhưng mặc cho cậu tập trung đến đâu, kết quả vẫn chỉ là khối slime tròn trịa, không cách nào biến thành người.
Mang theo sự bất an, Hajime vội mở bảng thông tin cá nhân. Ánh sáng từ bảng chiếu ra trên cơ thể slime, làm những gợn sóng bạc càng thêm nổi bật. Ngay trong phần trạng thái, một dòng chữ mới hiện lên: “Phản Lão Hoàn Đồng – Đang hình thành.”
Cậu bấm vào, phần giải thích hiện ra rõ ràng, trạng thái này không phải đơn thuần khiến thân thể quay về trẻ con, mà là đưa toàn bộ sinh mệnh bước vào con non giai đoạn dựa trên cấp độ hiện tại. Nói cách khác, đây không phải sự thoái hóa, mà là một lần tái khởi đầu.
Hajime ngồi yên, đọc kỹ từng dòng mô tả. Lợi ích của nó có rất nhiều như tuổi thọ được kéo dài thêm một bậc, tiềm năng tăng mạnh, linh hồn trở nên sinh động, khả năng thích ứng và tái sinh cao hơn, cùng hàng loạt hiệu quả bổ trợ khác,… gần mười loại tất cả.
Nhưng đi kèm đó, cũng có điểm bất lợi. Thân thể trong giai đoạn con non yếu hơn lúc trưởng thành, cần một khoảng thời gian nuôi dưỡng và trưởng thành lại mới có thể hồi phục trạng thái bình thường. Trong thời gian đó, sức mạnh cơ thể có hạn chế nhất định, dù bản năng và nền tảng vẫn còn đó.
Hajime im lặng một hồi, ánh sáng bạc trong cơ thể chảy xoáy như đáp lại tâm tình của cậu. Cậu biết, đây không phải sự thoái hóa, mà là một món quà, song cũng là thử thách. Một cơ hội tái khởi đầu để bước lên cấp độ cao hơn, nhưng đồng thời cũng buộc cậu phải sống một khoảng thời gian với hình thái mới này.
Làn nước biển xa xa rì rào, ánh nắng ban mai chiếu xuống, phản quang từ cơ thể slime của cậu sáng rực như một viên ngọc lưu ly sống động. Hajime thở chậm, trong lòng vừa kinh ngạc, vừa mơ hồ hứng khởi.
Đi ra ngoài boong thuyền, Hajime lập tức chú ý đến một đám sương đen đặc quánh lượn lờ ngay gần tháp quan sát. Mùi khí tức quen thuộc ùa tới, cậu không cần suy nghĩ cũng biết, đó chính là Altheris.
Quả nhiên, từ trong làn sương đen, giọng nói của ông vang lên. Chỉ có điều… khác hẳn thường ngày. Không còn là chất giọng già dặn, điềm tĩnh và từ ái, mà thay vào đó là một giọng non nớt, trầm buồn, giống như tiếng một đứa bé đang cố gắng làm ra vẻ già dặn.
“Ngươi cũng thế à, Hajime?”
Hajime hơi co lại, ánh bạc trên người lấp lánh:
“Ừ. Trạng thái này… xem ra không phải trùng hợp.”
Altheris cũng chỉ thở dài, một làn khói đen phụt ra như… một đứa trẻ đang cố gắng nhổ nước bọt. Thấy vậy, Hajime không nhịn được mà bật cười, còn Altheris thì uể oải đáp:
“Đừng có cười. Ta chưa bao giờ thấy mình thảm hại như thế này cả.”
Cả hai nhanh chóng bàn luận, cùng đi đến một kết luận khả năng lớn nhất chính là do thứ rượu tối qua mà họ đã cùng nhau tạo ra. Nó không chỉ khiến họ say, mà còn có hiệu ứng thay đổi trạng thái sinh mệnh ở mức độ sâu, biến mọi người trở về dạng non trẻ của chính họ.
Đang lúc trao đổi, một bóng người khổng lồ xuất hiện ở phía xa boong. Bước chân trầm nặng, nhưng vóc dáng lại khác thường. Hajime và Altheris đồng loạt ngẩng lên, rồi ngây người.
Trước mắt họ là Steingard, nhưng không còn cao đến hàng chục ngàn mét như thường lệ. Lúc này, thân thể ông chỉ còn chưa tới năm mét, cơ bắp và dáng vóc thu hẹp, các đường nét trở nên giống người thường hơn, chỉ là làn da vẫn mang sắc xám thạch, thỉnh thoảng lóe sáng vân đá.
Dù vậy, nếu đặt vào mắt người thường thì ông vẫn là khổng lồ cao lớn. Nhưng trong mắt Hajime và Altheris, vốn quen thuộc với hình ảnh Steingard cao ngất như núi xuyên trời mây, thì cảnh này chẳng khác gì người trưởng thành bị nén lại thành một cái tế bào.
Steingard cũng hơi khựng lại khi thấy hai người bạn của mình trong hình dáng kỳ lạ: một khối slime bạc và một đám sương đen lơ lửng. Mất vài giây, ông mới chậm rãi gật đầu chào, giọng trầm nhưng cũng mang chút khàn lạ thường:
“… Xem ra không chỉ ta cũng trúng cùng loại trò quái quỷ rồi.”
Tiếng xé gió rít lên từ xa, một cái bóng đen khổng lồ đáp xuống boong, cánh quạt gió thổi tung mọi thứ xung quanh.
Hajime ngẩng lên liền nhận ra đó là Ame trong hình thái Hắc Long. Nhưng khác với dáng vẻ uy nghiêm, lạnh lùng thường ngày, lần này thân hình cô thu nhỏ lại, chỉ còn chưa tới mười mét chiều dài.
Trên người, lớp vảy vốn cứng rắn như kim cương đen giờ trở nên mềm mại như nhung lụa, phản chiếu ánh sáng trông như lớp vải mượt óng. Những chiếc sừng nhọn, móng vuốt sắc bén và răng nanh từng làm kẻ khác khiếp sợ nay đều bo tròn mượt mà, chẳng còn chút nguy hiểm nào. Cả cơ thể Hắc Long Ame giống như một phiên bản búp bê rồng dễ thương được phóng đại.
Cô chưa kịp mở miệng chào nhóm thì đã loạng choạng vung tay vung chân, cố bắt lấy thứ gì đó đang chạy khắp người mình.
Lúc đầu Hajime còn tưởng Ame bị sâu bọ bám vào, nhưng nhìn kỹ, cậu mới ngẩn người, thứ đang leo trèo ấy chính là Nanami.
Chỉ là… Nanami này trông khác hẳn.
Cô thu nhỏ lại, chiều cao chưa đến một mét, mặc một chiếc váy ngắn tối giản, mái tóc ngắn màu nâu đen rối tung theo từng bước chạy. Trên đầu mọc ra hai chiếc lá nhỏ xanh mướt, tỏa sáng như hai cái râu mềm mại đung đưa ra sau. Đôi mắt cô, đồng tử biến thành hình cánh hoa, trong đó ẩn chứa bảy sắc cầu vồng lấp lánh.
Nanami cười khanh khách, như một đứa trẻ nghịch ngợm, chạy dọc theo sống lưng Ame, lúc thì lăn tròn như con sóc nhỏ, lúc thì dừng lại, dang tay ôm chặt lấy một mảng vảy mềm, rồi ngay lập tức bật dậy chạy trốn khi Ame quay lại cản.
Nếu Hajime lúc này còn giữ được cơ mặt, chắc chắn khóe miệng cậu đã giật liên hồi. Từ trước đến nay, Nanami trong ấn tượng của cậu luôn là cô gái điềm tĩnh, trưởng thành, mang vẻ đẹp lạnh lùng của một đóa hoa dại.
Nhưng bây giờ… cô chẳng khác nào một tiểu tinh linh nhân sâm, hồn nhiên và tò mò, như vừa lần đầu đặt chân đến thế giới loài người, nhìn đâu cũng thấy mới lạ.
Cảnh tượng ấy khiến Hajime vừa buồn cười, vừa ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời.
Sau đó, Hajime dọc theo con thuyền dần dần gặp những người khác. Quả nhiên, bọn họ cũng bị ảnh hưởng bởi thứ rượu kia, nhưng mức độ lại không khoa trương như nhóm năm người cậu.
Người vốn đã là lão giả thì nay trẻ lại thành trung niên, trung niên biến thành thiếu niên, thiếu niên hóa thành thiếu nhi. Chỉ có điều, sự thay đổi ấy vẫn giữ được dáng vẻ quen thuộc, không đến mức dị dạng thành slime, sương đen hay rồng con như Ame.
Quan sát kỹ, Hajime nhận ra một quy luật rằng thực lực càng mạnh thì sự trẻ hóa càng ít. Có vẻ như vì đa phần bọn họ chỉ hít phải hơi men chứ không uống trực tiếp, nên hiệu quả chỉ dừng lại ở một lớp lột xác nhẹ. Dù vậy, cảnh tượng cả đoàn thuyền giờ như biến thành một trại hè thanh thiếu nhi vẫn đủ khiến ai nhìn vào phải bật cười.
Suy nghĩ một chút, Hajime quyết định không để thứ này tiếp tục gây rắc rối. Cậu giơ tay phong ấn thùng rượu còn sót lại, khóa nó trong một kết giới đặc thù.
Dù rượu mang lại nhiều hiệu ứng lạ lùng, nhưng giá trị của nó quý như một kỳ trân dị bảo, e rằng cả nhóm dù có làm lại cũng khó lòng tái hiện. Để an toàn, cứ giữ nó cẩn thận thì hơn.
Sau khi ăn sáng đơn giản trên boong, không khí dần trở lại bình thường. Dù mang theo đủ loại hình thái trẻ lại, mỗi người vẫn bắt đầu tách ra, tiếp tục công việc riêng.