Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
toan-cau-tai-bien-tu-mua-mau-bat-dau-quat-khoi.jpg

Toàn Cầu Tai Biến: Từ Mưa Máu Bắt Đầu Quật Khởi

Tháng 2 1, 2025
Chương 742. Đại hôn 2 — đại kết cục Chương 741. Phiên ngoại — Thượng Cổ bí ẩn
khoa-cu-doc-sach-phat-nang-dau-ta-tat-do-dau-ky-thi.jpg

Khoa Cử: Đọc Sách Phát Nàng Dâu? Ta Tất Đỗ Đầu Kỳ Thi

Tháng 1 9, 2026
Chương 299: Chuẩn bị sẵn sàng Chương 298: Nền tảng lập quốc chi tranh
giai-tri-co-hack-ai-con-yeu-duong-a.jpg

Giải Trí: Có Hack Ai Còn Yêu Đương A

Tháng 1 15, 2026
Chương 215: Lắc lư Chương 214: Chi tiết sửa đổi
chung-mat-than-si.jpg

Chung Mạt Thân Sĩ

Tháng 4 22, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 1117. Thai nghén
bat-quy-hai-muoi-nam-ta-tien-nhap-kinh-di-tro-choi.jpg

Bắt Quỷ Hai Mươi Năm, Ta Tiến Nhập Kinh Dị Trò Chơi

Tháng 1 17, 2025
Chương 592. Phiên ngoại: Vận mệnh sẽ có tốt nhất an bài Chương 591. Đại kết cục
toi-cuong-long-than-tien-hoa-he-thong.jpg

Tối Cường Long Thần Tiến Hóa Hệ Thống

Tháng 2 1, 2025
Chương 488. Nhớ ngươi muốn chết! Chương 487. Tan thành mây khói!
ban-quan-nuong-tu-lien-la-yeu.jpg

Bản Quan Nương Tử Liền Là Yêu

Tháng 1 7, 2026
Chương 279: Cái này thiên hạ còn không có hòa thượng tạo phản thành công đâu! Chương 278: Tân đế xem thoại bản
chuyen-chuc-sinh-hoat-nghe-nghiep-ta-bat-dau-gieo-xuong-the-gioi-thu

Thành Thần Từ Bắt Đầu Gieo Xuống Thế Giới Thụ

Tháng 12 13, 2025
Chương 1099: Mới Vô Tận Hỗn Độn! Chương 1098: Thanh Liên cùng đào kép bản thân phong ấn thí nghiệm, Thiên Đạo Giới Hải kết thúc
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 172: Gấp gáp.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 172: Gấp gáp.

Mấy ngày sau, khi đã chơi chán với các phần mềm mới cùng nhóm Doraemon, Hajime một lần nữa quay trở về không gian trong mơ.

Chương trình bảng thông tin dù được xem là một công trình trọng yếu, song so với những dự án lớn mà nhóm đang dồn sức thì nó vẫn chỉ là một phần.

Bởi bên cạnh đó, còn có những công trình có ý nghĩa chiến lược hơn rất nhiều, chẳng hạn như hỗ trợ Freeman thành lập Hiệp Hội Thợ Săn hay giúp Ame dựng nên nền móng Đế Quốc, những việc này không chỉ to lớn mà còn liên quan trực tiếp đến tương lai của cả thế giới bọn họ.

Về phần Freeman, ban đầu con đường quả thật gian nan. Không chỉ thiếu cơ sở vật chất, tổ chức, mà ngay cả nhân lực căn bản cũng khó tập hợp. Nhưng nhờ Kagerou mở ra cánh cửa kết nối đến thế giới One Piece của cậu, nhóm có thể trực tiếp tham gia vào tiến trình xây dựng.

Bởi thế, rất nhiều khó khăn vốn mất hàng năm trời mới tháo gỡ được, nay chỉ cần vài tháng đã cơ bản hoàn thành. Việc nhóm có thể can thiệp trực tiếp khiến Hiệp Hội Thợ Săn gần như hình thành với tốc độ vượt bậc.

Ngược lại, tình hình bên Ame lại khác hẳn. Đế Quốc của cô vốn nằm ở một thế giới riêng, nơi nhóm không thể trực tiếp nhúng tay vào. Tất cả những gì họ có thể làm nhiều lắm chỉ là hỗ trợ bên ngoài như chia sẻ tài nguyên, cung cấp kiến thức, hay đưa ra vài phương án xử lý tình huống.

Còn việc cốt lõi như chinh phạt đất đai, nuôi dưỡng dân cư, duy trì nền kinh tế, đều phải do chính Ame tự mình gánh vác. Thậm chí nguồn tài nguyên nhóm cho, cô cũng vẫn phải từng bước mua về và khai thác.

Thế nhưng, Ame lại không hề thấy gánh nặng. Trái lại, cô còn cảm thấy thoải mái và nhẹ nhõm hơn khi biết rằng nhóm không can thiệp quá sâu vào vận mệnh Đế Quốc của mình.

Bởi lẽ, đây là giang sơn do chính tay cô tạo dựng, cũng là niềm tin và khát vọng riêng. Nhóm hỗ trợ vừa đủ, nhưng không áp đặt, còn phần lớn, tất cả vẫn do cô quyết định.

Với Ame, tình trạng hiện tại chính là sự cân bằng hoàn hảo, vừa có chỗ dựa, vừa giữ được chủ quyền tuyệt đối.

Đối với suy nghĩ của Ame, nhóm cũng đồng tình, bởi họ hiểu rằng Đế Quốc của cô chỉ có thể vững mạnh khi dựa vào chính hướng đi mà Ame vạch ra. Vì thế, mọi người bắt đầu dựa theo ý tưởng ấy để thực hiện những nhiệm vụ mang tính chuyên môn hơn, hỗ trợ cô một cách gián tiếp nhưng thiết thực.

Altheris được Ame đặc biệt nhờ cậy sáng tạo một loạt series phép thuật mới. Khác với ma chú thông thường chỉ cần ma lực hoặc quy tắc để vận hành, Ame yêu cầu chúng phải có thể vận dụng tín ngưỡng hoặc cảm xúc làm nguồn năng lượng.

Cô nói rằng những phép thuật này sẽ đóng vai trò cực kỳ quan trọng đối với tương lai Đế Quốc, vì chúng không chỉ giúp người dân bình thường dễ tiếp cận sức mạnh, mà còn có thể trở thành nền tảng niềm tin tập thể. Ame căn dặn ông làm càng nhiều, càng đa dạng thì càng tốt.

Freeman bên phía cảng biển thì lại nhận một nhiệm vụ hoàn toàn khác. Ame nhờ cậu tiến hành bắt giữ số lượng lớn Hải Vương. Không dừng lại ở việc săn bắt, cô còn đề nghị cậu thử nuôi trồng thành bầy đàn với quy mô lớn.

Nghe thì hợp lý, nhưng nhóm ai cũng mơ hồ cảm thấy trong chuyện này có ẩn ý khác. Ame dường như muốn dùng chúng vào các nghi lễ hiến tế, song hiến tế cho ai, vì mục đích gì, thì ngay cả họ cũng không rõ.

Nanami thì lại trở thành nhà cung ứng quan trọng. Ame liên tục hối thúc cô cung cấp thêm nhiều loại thực vật đặc thù, nhất là những giống đã từng chế tác trước đây như Tháp Khổng Lồ Xanh.

Không chỉ vậy, Ame còn đặt hàng lượng lớn dược phẩm các loại, đến mức gần như vét sạch kho dự trữ của Nanami nhiều lần. Bất đắc dĩ, Nanami phải tăng ca, ngày đêm nghiên cứu và chế tác thêm, mới tạm đủ cung ứng.

Bên phía Yuichiro, Ame lại tiếp tục đặt hàng một lượng lớn khí tài quân sự và vũ khí chiến tranh hiện đại. Phải biết trước đây, Yuichiro gần như đã từng nhận thầu đến hai phần ba kho vũ khí quân sự của Đế Quốc. Chỉ cần bấy nhiêu thôi đã đủ để Ame thực hiện vũ trang toàn dân, biến mỗi người dân thành một binh sĩ tiềm năng.

Thế nhưng giờ đây, cô lại yêu cầu nhiều hơn nữa. Yuichiro trong lòng chỉ hy vọng số vũ khí này sẽ được dùng để đối phó với lũ Gastrea, chứ không phải nhằm vào nhân loại. Dẫu vậy, anh cũng không đưa ra lời khuyên hay ngăn cản nào, bởi Yuichiro hiểu rõ, Ame là người đủ tỉnh táo để tự cân nhắc thiệt hơn.

Đối với Akito và Clara, Ame giao cho một nhiệm vụ thiên về văn hóa: biên soạn và hệ thống lại các bộ sách ẩm thực và âm nhạc, bổ sung kho tàng tri thức còn thiếu hụt cho Đế Quốc.

Những loại tài liệu này vốn đã bị hao tổn nặng nề trong thời kỳ tận thế, phần còn sót lại đa phần chỉ ở mức cơ sở, rất ít những công trình chuyên sâu. Ame muốn cả hai cùng lấp đầy khoảng trống ấy, để văn hóa Đế Quốc không chỉ dựa trên sức mạnh, mà còn có nền tảng tinh thần vững chắc.

Còn với Kagerou, Ame lại đưa ra một yêu cầu khác hẳn, mang đến cho cô một bộ thiết bị thực tế ảo và quan trọng hơn, là tìm cách thu được hệ thống The Seed từ SAO, thứ đặt nền móng cho toàn bộ thế giới thực tế ảo.

Đây là công cụ mà Ame cho rằng cực kỳ cần thiết, để mở ra một không gian giáo dục, huấn luyện và quản lý dân chúng theo phương thức hoàn toàn mới.

Kagerou cũng đã nhận lời, song anh thành thật thừa nhận rằng bản thân chưa biết cách nào để lấy được The Seed mà không gây chú ý.

Với Steingard, Ame đặc biệt nhờ ông tìm hiểu và mang về càng nhiều thông tin liên quan đến hệ thống Sứ Đồ của thế giới Titan mà ông đang ở.

Đồng thời, cô cũng đặt hàng một khối lượng khổng lồ các loại địa hình tự nhiên khác nhau. Không phải chỉ là những cảnh quan trưng bày thông thường, mà là địa hình thực chất: những dãy núi cao chọc trời ẩn mình trong mây, thảo nguyên bạt ngàn xanh mướt, những vùng đầm lầy mênh mông đầy hơi nước, rừng rậm bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc, hồ nước tĩnh lặng sáng trong như mặt gương, hay những dòng suối uốn lượn chảy xuống từ thác cao.

Tất cả đều được yêu cầu với số lượng lớn, quy mô và chất lượng không kém gì những danh lam thắng cảnh tự nhiên.

Ame nói rằng cô muốn sử dụng chúng để làm phong phú thêm địa hình của Đế Quốc, chuẩn bị cho công cuộc đại tu sửa bản đồ quốc gia mà cô từng đề cập trước đó.

Nếu nói trong nhóm, ai là người tri thức uyên bác nhất, mọi người thường sẽ nghĩ ngay đến Altheris. Nhưng thực tế, người sở hữu một khối tri thức rộng lớn, đa dạng, toàn diện và chuyên sâu hơn lại là Hajime.

Sự khác biệt nằm ở chỗ Altheris học là để vận dụng trực tiếp vào thực tế, còn Hajime học để mở rộng hiểu biết, tích lũy và nắm giữ cái nhìn tổng thể.

Không thể nói ai hơn ai, nhưng có một điều chắc chắn là nhiệm vụ Ame sắp giao phó chỉ có Hajime là thích hợp nhất.

Đó chính là tìm ra một hệ thống tu luyện phù hợp cho dân chúng của Đế Quốc.

Ít nhất, hệ thống này cũng phải dựa trên nền tảng bảng nghề nghiệp mà nhóm đã xây dựng, từ đó hình thành nên những con đường thăng tiến rõ ràng và ổn định cho từng loại nghề nghiệp chính.

Ame muốn mỗi một người dân, dù xuất phát điểm khác nhau, cũng có thể bước đi trên một con đường rõ ràng, có điểm đến, có thành quả, thay vì mù mờ mò mẫm.

Hajime nắm chắc mình có thể hoàn thành nhiệm vụ này. Bởi lẽ Quần Tinh Chi Lộ của cậu vốn là kết quả dung hợp vô số con đường, vô số hệ thống tu luyện khác nhau, lại thêm kinh nghiệm từng đi qua mấy trăm tầng thực tại, đủ để tích lũy kiến thức và phương pháp. Chính nhờ nền tảng ấy, cậu mới có đủ khả năng gánh vác việc hoàn thiện một hệ thống quy mô đến vậy.

Cuối cùng là phía Kyouka. Ame nhờ cô biên soạn một khối lượng lớn tài liệu khoa học chuyên môn cao cấp, bao trùm nhiều lĩnh vực.

Đây là nhiệm vụ chỉ có Kyouka mới có thể đảm đương, bởi ngoài cô ra, trong nhóm không ai đủ lượng kiến thức vừa rộng vừa chuyên sâu ở nhiều bộ môn như thế.

Tất nhiên, nhóm không làm việc không công. Hoặc đúng hơn, Ame đã hứa sẽ trả đủ phí lao cho tất cả, dù hiện tại cô đang nợ một khoản khổng lồ.

Thực tế, mọi người đều cảm nhận được sự nôn nóng và gấp gáp của cô. Riêng Hajime thì rõ ràng hơn bất cứ ai, cậu biết Ame đã chạm đến giới hạn thực sự của cấp độ Siêu Phàm, đang chuẩn bị cho quá trình thăng cấp.

Chính vì vậy cô mới gấp gáp đến thế, thậm chí rất có thể cô đã nhận được Minh Ngộ, lời báo trước rằng cần chuẩn bị gì cho con đường sắp tới.

Nghĩ vậy, Hajime không chần chừ nữa, lập tức bước vào Thư Viện, bắt tay hoàn thiện nốt hệ thống sức mạnh vẫn còn dang dở.

. . .

Nào đó thư viện phế tích, Rentaro phủi lớp tro bụi dày trên bàn ghế, ôm đống sách vương vãi để gọn sang một bên.

Hắn bật điện thoại, mở chế độ đèn pin nhưng cố tình chỉnh ánh sáng thấp, tránh gây chú ý không cần thiết.

Đồng hồ đã chỉ hai giờ sáng, song chiến trường vốn chẳng phân biệt đêm ngày. Hắn không tài nào chợp mắt, đành lang thang ra đây tìm chút an tĩnh để giải sầu.

Nơi này tín hiệu mạng yếu kém, mở một trang web cũng mất nửa ngày, thế nên hắn chọn cách lật vài quyển sách còn sót lại.

Biết đâu trong đống rách nát ấy lại có quyển nào chứa kiến thức quý giá, đem nộp cho quân đội cũng có thể đổi được kha khá điểm cống hiến. Nếu may mắn, còn đủ để đổi lấy một bộ trang bị mới, mà trên tiền tuyến thì vũ khí và giáp tốt vẫn là tấm chắn sinh mạng đáng tin nhất.

Rentaro mở nắp bình nước, chỉ thấy bên trong chẳng còn mấy giọt cà phê, đá lạnh cũng tan thành vài cục nhỏ.

Nước đã chảy ra ngoài từ vết rỉ cũ, hắn khẽ thở dài.

Chiếc bình này đã được hắn chắp vá sửa đến lần thứ ba trong tháng, lẽ ra nên bỏ đi từ lâu. Nhưng nó là món quà Enju tặng, vì thế cho dù bất tiện, hắn vẫn chẳng nỡ đổi sang cái mới.

Mặt đất khẽ chấn động, từng đợt rung truyền tới, kèm theo tiếng pháo nổ dồn dập và súng máy rít vang từ xa vọng lại.

Rentaro bản năng tập trung, đôi mắt thoáng ngưng lại, nhưng rất nhanh thả lỏng xuống.

Ở chiến trường quá lâu, hắn đã quen với tiết tấu của súng pháo. Tiếng vọng ấy nghe ra chẳng có gì quá nghiêm trọng, nhiều lắm chỉ là một đợt thăm dò nhỏ, hoặc có con Gastrea nào đó lạc vào khu cảnh giới.

Nghĩ vậy, hắn lại cúi xuống, tiếp tục đọc quyển sách cũ trong tay.

Đột nhiên, trong tĩnh lặng của thư viện phế tích vang lên nhịp bước chân trầm nặng. Từ bóng tối, một thân hình cao tới hai mét bước ra.

Vừa thấy Rentaro, người kia liền nở nụ cười sang sảng, giọng to như chuông:

“Yo, Rentaro! Chú mày nửa đêm không ngủ chạy ra đây làm gì thế hả?”

Vừa dứt lời, hắn đã sải bước tới, vỗ mạnh vào vai Rentarou, rồi tò mò cúi xuống nhìn quyển sách trong tay hắn. Chỉ là mới học tiếng Nhật chưa lâu, mấy dòng chữ dày đặc kia với hắn chẳng khác nào thiên thư, liếc qua liền nhăn mặt, quay đi chỗ khác.

Rentaro bất đắc dĩ khẽ lắc đầu, nhìn đối phương:

“Nikolai… ngươi không phải đang ở trạm y tế sao? Sao lại chạy ra đây rồi?”

Tên khổng lồ Nga cười hềnh hệch, giọng kiêu ngạo đáp:

“Chỉ có đám tân binh mới nằm trên giường bệnh. Chân chính nam nhân, dù có chết thì cũng phải chết trên chiến trường.”

Rentaro thở dài, ánh mắt nhìn xuống thân thể cường tráng của đối phương. Nikolai chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ, cả bắp tay, bờ vai nổi đầy cơ bắp, phía dưới quấn tạm mảnh vải còn loang lổ máu, vậy mà hắn vẫn ung dung chạy nhảy như không có gì.

Nhìn lại chính mình, khoác áo dày cộm mà vẫn còn cảm thấy lạnh, Rentaro không khỏi vừa bất đắc dĩ vừa âm thầm hâm mộ cái thể chất như gấu của người đồng đội, thời tiết này mà hắn vẫn còn kêu… nóng.

Nikolai đưa mắt nhìn quanh gian thư viện tàn tạ, rồi nheo mắt cười khẽ:

“Ngươi bạn gái nhỏ không ở đây sao?”

Rentaro lập tức đưa tay che mặt, thở dài bất đắc dĩ. Hắn muốn giải thích rằng Kisara không phải bạn gái mình, nhưng Nikolai chỉ giơ tay ra hiệu ngăn lại, như muốn nói: khỏi cần phủ nhận.

Ngay sau đó, gã khổng lồ người Nga móc từ túi quân trang ra một chai vodka còn lạnh.

“Làm một ly không?” hắn giơ lên, đôi mắt sáng rực giữa bóng tối.

Rentaro thoáng dao động, trong đầu hiện lên ký ức lần trước say rượu rồi gây ra bao phiền phức. Cuối cùng hắn chỉ cười khổ, lắc đầu:

“Thôi… lần này miễn đi.”

Nikolai gật gù, không hề vì thế mà khó chịu. Là quân nhân, hắn hiểu rõ kỷ luật quan trọng thế nào. Quấy rối đồng đội vốn là điều không nên.

Hắn chỉ mở nắp, ngửa cổ tu một ngụm dài, tiếng ừng ực vang vọng trong không gian trống rỗng.

Đặt chai xuống, hắn khẽ nhăn mặt:

“Không biết do mảnh đất nơi này hay do ta… nhưng vodka ở đây luôn nhạt nhẽo, như thiếu đi cái hồn vậy.”

Cả hai im lặng một lúc, chỉ còn tiếng gió rít qua khung cửa vỡ. Rồi, như để xua đi khoảng lặng, bọn họ bắt đầu trao đổi rời rạc những mẩu chuyện khắp thế giới:

“Nghe nói châu Phi lại có mấy phe quân phiệt mất tích. Đây đã là vụ thứ một trăm trong năm rồi.”

“Bên châu Âu cũng chẳng khá hơn… một quốc gia vừa chịu thiên tai tàn phá nặng nề.”

“Ở quê nhà ta, Nga cùng Trung Quốc, Mỹ… tựa như đang bắt đầu một cuộc chạy đua vũ trang mới.”

“Còn dọc bờ biển… lại có một đợt lớn Gastrea xâm nhập. Hình như tình hình càng lúc càng dồn ép.”

“Kinh tế Đế Quốc càng lúc càng tốt, ta đang nghĩ có nên mua vài bộ bất động sản.” Nikolai cười ha hả, giọng đầy thản nhiên, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia toan tính.

“Dân số cũng đang tăng nhanh. Dân di cư từ khắp nơi đổ về ngày càng nhiều.”

Rentaro gật đầu. Hắn không thể phủ nhận. Chỉ riêng số người nước ngoài mà hắn gặp trên đường đã gấp mười lần so với những người quen biết từ trước.

Dòng người đổ về thành phố, mang theo nhiều thứ mới mẻ, song cũng gieo không ít mâu thuẫn.

Với hắn, gặp được Nikolai và vài đồng đội ngoại quốc xem như chuyện tốt. Nhưng ngoài kia, dân chúng bản địa lại không nghĩ vậy.

Thậm chí sự phản đối còn gay gắt hơn cả lúc Huyễn Thú Chủng bắt đầu gia nhập cộng đồng. Làn sóng nghi kỵ và bất mãn âm ỉ dưới bề mặt, như chực chờ bùng phát bất cứ lúc nào.

Cả hai bàn tán thêm vài chuyện lặt vặt nữa, rồi dần dần im lặng. Không ai nói ra, nhưng trong lòng đều hiểu rõ bất kể kinh tế, dân số, di cư, chạy đua vũ trang, mất tích hay Gastrea, phía sau tất cả đều thấp thoáng cái bóng của Đế Quốc.

Nó không phô trương, không quá nổi bật, nhưng tựa hồ bất cứ chuyện gì xảy ra cũng đều dính dáng đến nó, như một bàn tay vô hình đang âm thầm xoay chuyển mọi thứ.

Nikolai nhìn Rentaro chằm chằm, cuối cùng vẫn đem điều lấn cấn trong lòng nói ra:

“Đế Quốc… bầu không khí rất nóng, phải không?”

Một câu hỏi hai tầng nghĩa, vừa ám chỉ thời tiết oi bức, vừa ngụ ý điều ẩn sau nó.

Rentaro khựng tay một chút, rồi cúi người thở dài.

Đến cả Nikolai, người mới đến hai tháng, còn cảm nhận rõ sự gấp gáp lan khắp Đế Quốc, thì hắn làm sao lại không thấy. Có điều, cho dù thấy cũng chẳng thể thay đổi được gì.

Trong lòng, hắn vẫn giữ vài lời phê bình kín đáo. Nhiều trận chiến thực ra chưa cần thiết phải nổ ra sớm đến vậy. Thay vì bào mòn dần đối phương, chờ thời cơ thích hợp, Đế Quốc lại chọn cách bất chấp hy sinh, thúc ép mở ra đại quyết chiến.

Không chỉ quân sự, mà cả giáo dục, kinh tế, sản xuất… tất cả đều như bị kéo vào guồng quay gia tốc, một đoàn tàu điên cuồng lao thẳng về phía trước.

Không ai quan tâm phía sau còn để lại bao nhiêu vấn đề, hay trước mặt có chướng ngại gì đang chờ.

Cái không khí nôn nóng ấy phủ trùm toàn Đế Quốc, thậm chí lan rộng ra khắp thế giới. Nó gieo vào lòng người ta một cảm giác khó tả rằng nếu không hành động ngay thì sẽ muộn mất, sẽ không còn cơ hội. Nhưng rốt cuộc phải nhanh vì cái gì, thì lại chẳng ai có thể nói rõ.

Chìm trong tâm sự, Rentaro không hay biết thời gian đã trôi qua.

Đến khi ngẩng đầu lên, trời đã hửng sáng, kim đồng hồ chỉ năm giờ. Điện thoại cũng đã tắt ngúm từ lúc nào vì hết pin.

Nikolai đã rời đi, hẳn đang chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo.

Ánh bình minh chói chang tràn vào, khiến hắn khẽ nheo mắt. Trong ngực dâng lên cảm xúc hỗn độn, vừa nặng nề vừa khó gọi thành tên.

Rentarou ép nó lắng xuống, tự nhủ bản thân cần tỉnh táo.

Hắn trở về phòng, thấy bộ khung xương ngoài đã được bảo dưỡng xong và giao lại. Không chần chừ, hắn nhanh chóng mặc vào. Toàn thân trắng đen sắc, hơi cồng kềnh, nhưng ở chiến trường lại chính là lớp áo giáp hộ thân tốt nhất.

Chỉnh ngay ngắn lại mũ giáp trên đầu, Rentaro bước ra ngoài. Trên cổ tay, đồng hồ báo nhiệm vụ hôm nay là vận chuyển quân nhu tới căn cứ gần đây.

Vừa rời khỏi cửa, bóng tối bất chợt phủ xuống. Rentaro theo bản năng ngẩng lên, trước mắt là một bóng hình khổng lồ. Nikolai đang ngồi trong buồng lái, mỉm cười nhìn hắn qua lớp kính phản chiếu ánh sáng buổi sớm.

Tatsuryuu Kai-01.

Cơ giáp hình người cao mười một mét, toàn thân hợp kim titan dày cộp. Trên vai gắn pháo phòng không cỡ nhỏ, bên hông lắp súng máy laser, thêm hai mươi viên đạn đạo thu nhỏ. Cánh tay cơ giới trang bị cần cẩu đa năng, có thể thích ứng với vô số tình huống trên chiến trường.

Nó vừa có thể chuyển sang chế độ phòng thủ, biến thành bức tường thép che chắn trước những đợt tấn công; vừa có thể đơn binh xuất kích, càn quét cả một khu vực.

Thậm chí, trong lúc rảnh, nó còn thay thế cần cẩu cỡ lớn, vận chuyển hàng hóa, đào hào chiến lược.

Nhưng tựu trung lại, thiết kế của nó vẫn thiên về phòng ngự, là tấm khiên vững chắc cho chiến tuyến.

Nikolai đưa tay chỉ vào đồng hồ, Rentaro liền thở ra một hơi, xem ra hôm nay cả hai được phân cùng nhiệm vụ.

Cũng tốt, hắn không phải một mình vác cả phần việc nặng nhọc. Enju hai ngày trước đã bị điều đi thử nghiệm độ thích hợp với Tatsuryuu Kai-02, để lại mấy ngày nay hắn chỉ có thể tự mình xoay sở.

Không xa, Kisara bước ra. Nàng mặc một bộ chiến phục bó sát màu đen như vỏ kén, đường nét cơ thể được khắc rõ trong ánh sáng sớm mờ.

Mái tóc dài đen nhánh buộc cao, gương mặt kiên cường nhưng vẫn thấp thoáng run rẩy khi chạm mắt với Rentarou. Chỉ khẽ gật đầu, nàng lập tức leo lên cơ giáp của mình.

Đó là Tatsuryuu Kai-02.

Thân cao sáu mét, nhỏ gọn hơn hẳn so với khối thép khổng lồ Kai-01, nhưng chất liệu hợp kim đặc biệt khiến nó vừa cứng cáp vừa linh hoạt.

Vũ khí cơ bản chỉ có súng laser và kiếm rung tần số cao, còn lại do người lái tự bổ sung. Khác biệt lớn nhất với Kai-01 nằm ở đôi cánh phản lực sau lưng, cho phép nó bay lượn ở tầng thấp, biến chuyển linh hoạt như bươm bướm bay múa.

So sánh mà nói, Kai-01 của Nikolai chính là một bức tường thép di động, cồng kềnh, vững chắc, chuyên chặn đứng hỏa lực.

Còn Kai-02 lại là lưỡi dao sắc bén trên không trung, tung hoành như cánh chim giữa mưa bão.

Rentaro nhìn hai cỗ cơ giáp, một cồng kềnh nặng nề, một linh hoạt uyển chuyển, rồi cúi xuống chỉnh lại xương ngoài trắng đen của mình. Trong lòng không khỏi thở dài.

Dù hắn cũng từng mơ được ngồi trong buồng lái cơ giáp, tung hoành chiến trường như Nikolai hay Kisara, nhưng thực tế lại phũ phàng, muốn điều khiển thứ khổng lồ kia, không chỉ cần chỉ số đặc thù phù hợp mà còn phải luyện Hô Hấp Pháp đến một trình độ nhất định.

Mà hắn, cùng lắm cũng chỉ mới chạm ngưỡng nhập môn. Thân thể mặc dù mạnh hơn nhiều phàm nhân bình thường, vẫn chưa đủ sức chịu đựng phản lực khổng lồ và cường độ chiến đấu trong buồng lái cơ giáp.

So với Kisara và Nikolai, hắn vẫn còn cả một quãng đường dài, thậm chí có lẽ cả đời cũng chưa chắc với tới.

Hô Hấp Pháp nghe qua thì đơn giản, điều hòa nhịp thở, vận dụng hơi thở làm cội nguồn sức mạnh. Nhưng thực chất lại cực kỳ khắc nghiệt, từng bước từng bước tôi luyện cơ thể đến cực hạn.

Người thường luyện cả chục năm chưa chắc đã qua nổi tầng cơ bản. Đáng sợ hơn, hắn còn nghe qua nó còn chia ra hai con đường: Nguyên thủy và Tiến giai.

Nguyên thủy là con đường gốc, cần khổ luyện từng chút, ép bản thân vượt cực hạn hàng nghìn lần.

Còn Tiến giai thì hắn chỉ từng nghe qua lời đồn, rằng có những nhánh Hơi Thở đặc thù như Hơi Thở Của Nước, Hơi Thở Sấm Sét,… mạnh mẽ vượt trội nhưng lại yêu cầu thiên phú lẫn nghị lực kinh khủng.

Rentaro khẽ liếc về phía Kisara. Nghe nói gần đây nàng đang xin cấp trên cho phép thử luyện Hơi Thở Sấm Sét. Nếu thật sự thông qua, nàng sẽ bước lên một tầng cao hoàn toàn khác.

Nghĩ đến đây, lòng hắn không khỏi vừa khâm phục, vừa chán nản. Hắn hiểu rõ, loại đồ chơi này vốn là thứ ăn thiên phú, không phải nỗ lực đơn thuần là bù được.

“Bùm! Bùm!!”

“Oanh!!”

“Bằng bằng bằng!!!”

Tiếng pháo oanh tạc dội lên như muốn xé nát cả bầu trời, kéo Rentaro lập tức thoát khỏi mớ suy nghĩ lan man, trở lại hiện thực khốc liệt trước mắt.

Dưới ánh sáng lóe rực từ những vụ nổ, hắn thấy rõ cả một dòng lũ đen kịt như cuồng phong kéo tới – Gastrea, đông nghịt, tràn ngập mặt đất, bốn phía đều là bóng dáng quái vật.

Trong nháy mắt, hắn hiểu hôm nay nhiệm vụ vận chuyển xem ra đã tan thành mây khói. Một đoàn quân nhu chẳng thể nào yên ổn đi qua giữa biển quái vật này. Nhưng hắn cũng không có thời gian để tiếc nuối.

Trên chiến trường, cái quan trọng nhất không phải công việc hay nhiệm vụ, mà là giữ được cái mạng này trước đã.

Rentaro siết chặt vũ khí trong tay, hít một hơi dài ổn định lại nhịp tim, cơ bắp toàn thân căng cứng. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng gầm rống của Gastrea hòa vào nhau như một khúc nhạc hỗn loạn của địa ngục, báo hiệu một trận huyết chiến không thể tránh khỏi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

doi-thu-ba-dark-lord-den-tu-hogwarts.jpg
Đời Thứ Ba Dark Lord Đến Từ Hogwarts
Tháng 3 7, 2025
ta-lam-sao-thanh-nhan-vat-chinh-a.jpg
Ta Làm Sao Thành Nhân Vật Chính A?
Tháng 1 16, 2026
chien-chuy-tu-30k-bat-dau-vien-chinh-da-nguyen-vu-tru
Warhammer: Từ 30k Bắt Đầu Viễn Chinh Đa Nguyên Vũ Trụ
Tháng 1 14, 2026
Toàn Cầu Tiến Hóa Ta Tỉ Lệ Rơi Đồ Có Ức Điểm Cao
Hokage: Thần Cấp Đánh Dấu Từ Vô Hạn Chakra Bắt Đầu
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved