Chương 171: Ứng dụng.
Chừng ấy thôi vẫn chưa đủ để lý giải tại sao nhóm phải tốn công nghiên cứu lâu đến vậy. Giá trị thật sự của bảng thông tin nằm ở khả năng không chỉ tổng hợp dữ liệu từ chính người dùng, mà còn thu thập tri thức từ ngoại giới, rồi tự động phân tích và sắp xếp lại thành chú thích trực quan.
Nói cách khác, nó vận hành gần giống như kỹ năng “giám định” trong trò chơi.
Hajime thử nghiệm ngay lập tức.
Chỉ bằng một ánh nhìn vào chiếc bàn làm việc trước mặt, vô số dòng chữ đã hiện ra trước mắt cậu. Bảng thông tin cho biết bàn được chế tác từ gỗ sồi lâu năm, tuổi thọ khoảng bốn mươi tám năm, quá trình gia công dùng phương pháp ghép mộng truyền thống, dấu vết ma sát và biến dạng chứng minh nó đã trải qua năm lần sửa chữa nhỏ. Thậm chí, thông tin còn cho biết bàn từng qua tay hơn ba người sử dụng, với tần suất trung bình khoảng mười bốn giờ mỗi ngày.
Những điều này, nếu chỉ dựa vào tri thức của nhóm, phải tốn rất nhiều thời gian nghiên cứu và điều tra mới rút ra được. Thế nhưng nhờ có chương trình, toàn bộ được hiển thị ngay tức khắc dưới dạng chú giải ngắn gọn.
Quan trọng hơn, phạm vi thu thập dữ liệu không phải do chương trình giới hạn, mà dựa trên chính khả năng cảm nhận và tri thức nền tảng của từng người trong nhóm.
Như Hajime chẳng hạn, khi cậu mở rộng nhận thức, có thể bao phủ toàn bộ tinh cầu và trong nháy mắt nắm được lượng lớn tình báo mình cần.
Trong khoảnh khắc, vô số dữ liệu từ địa chất, khí hậu, sinh vật, thậm chí cả dòng chảy lịch sử đều có thể đổ về trong tâm trí. Chương trình sẽ tự động sàng lọc, liên kết các mảnh thông tin rời rạc ấy, rồi diễn giải lại dưới dạng chú thích ngắn gọn, rõ ràng, giúp Hajime hay bất kỳ ai trong nhóm dễ dàng nắm bắt.
Nói cách khác, bảng thông tin biến năng lực cảm nhận mơ hồ của nhóm thành một hệ thống dữ liệu hóa, có thể sử dụng ngay tức thì trong chiến đấu, nghiên cứu hay xây dựng chiến lược.
Đây không đơn thuần là một bảng thuộc tính cá nhân, mà là nền tảng cho một kho tri thức sống động, gắn liền với chính con đường mà mỗi người đang bước đi.
Trong lúc Hajime đang rà soát bảng thông tin của mình, những người khác cũng lần lượt tụ tập đến. Tất cả đều ánh mắt tò mò, có chút ngạc nhiên xen lẫn hiếu kỳ, không ngừng liếc nhìn qua tấm bảng phát sáng trước mặt cậu.
Hajime nhìn phản ứng của cả nhóm, trong lòng không lấy làm phiền. Trái lại, cậu khẽ gật đầu, coi như đồng ý cho mọi người xem, rồi thản nhiên chuyển sang bước tiếp theo.
Thực ra, việc cậu là người đầu tiên mở dùng chương trình không chỉ vì đây vốn là vật cậu đặt thiết kế. Lý do sâu xa hơn là vì chỉ khi Hajime hoàn tất quá trình dung hợp với nó, mới có thể tạo ra phiên bản ổn định cho những người khác sử dụng.
Phiên bản đồng xu đen trước kia đã chứng minh điều này. Ngoài Hajime ra, chỉ có Kyouka miễn cưỡng vận dụng được, mà hiệu quả cũng chưa tới phân nửa. Rất nhiều tính năng thường xuyên gặp trục trặc, thậm chí gây phản hồi ngược lại cho người dùng.
Hajime hiểu rằng để toàn nhóm cùng sử dụng trọn vẹn, cậu bắt buộc phải tự mình rèn ra những bản thể mới hoàn toàn.
Nghĩ đến đây, cậu giơ hai tay lên, Quần Tinh Chi Lực trong cơ thể lập tức sôi trào. Từng dòng năng lượng rực rỡ, như những dải ngân hà thu nhỏ, tràn ra khỏi cơ thể rồi xoắn ốc hội tụ trên lòng bàn tay.
Trên đó xuất hiện vô số phù văn huyền ảo, từng nét cong, đường thẳng như khắc lên không gian. Dị lực, tinh quang, lẫn nhịp điệu của linh hồn giao thoa, xoay tròn trong nhịp điệu bí ẩn, vừa giống một nghi lễ cổ xưa, vừa như một cỗ máy vũ trụ đang vận hành.
Áp lực từ cậu lan tỏa khắp căn phòng, khiến tất cả đồng loạt ngưng thở.
Trong nhịp tim của họ, như thể có một ngọn núi vô hình đang ép xuống, báo hiệu bên trong đôi bàn tay kia đang tập trung sức mạnh khủng khiếp đến nhường nào. Họ thậm chí còn nghe được những âm thanh mơ hồ, như tiếng va chạm vỡ vụn của không thời gian.
Chỉ trong khoảnh khắc, vòng xoáy năng lượng bắt đầu co lại, mọi phù văn dần ổn định. Ánh sáng chói lòa biến mất, để lại trong tay Hajime mười khối lập phương nhỏ màu đen, bằng cỡ móng tay cái.
Chúng tĩnh lặng trôi nổi trên lòng bàn tay, bề ngoài tưởng như bình thường, nhưng nếu quan sát kỹ, mỗi khối đều mang hoa văn tinh vi đang xoay chuyển chậm rãi, giống như mô hình thu nhỏ của cả một thế giới bị niêm phong.
Hajime thở ra một hơi, với thực lực hiện tại chế tạo thứ này vẫn khiến cậu có chút lao lực.
Trong tay cậu mấy khối lập phương nhỏ màu đen lặng lẽ xoay tròn, mỗi người nhìn vào lại thấy khác biệt.
Altheris thấy chúng như những tinh thể chứa đựng tri thức được nén lại, phát sáng bằng ánh sáng của linh hồn.
Steingard lại nhìn ra đó giống như một loại chúc phúc cổ xưa, mang theo hơi thở của thế giới.
Yuichiro thì lại thấy rõ ràng đó là một chương trình được thực thể hóa, các dòng dữ liệu như mạch sáng không ngừng luân chuyển bên trong.
Những người khác cũng đều có cảm nhận riêng, không ai giống ai.
Hajime nghe bọn họ trao đổi một lúc rồi mới lên tiếng giải thích. Cậu nói, nguyên nhân là do thân thể mỗi người đều khác nhau.
Ngoài trừ Akito có thể xem là cơ thể người thuần túy ra, những người còn lại dù giữ hình dáng nhân loại, nhưng cấu trúc thực bên trong thậm chí cũng không còn thuộc về máu thịt bình thường. Altheris có thân thể hoàn toàn do ma lực cùng quy tắc tạo thành, Steingard lại vốn dĩ là một bộ phận của tự nhiên.
Chính vì thế, những khối lập phương này thực tế không phải vật phẩm thông thường mà là một dạng hạt giống thiên phú, thậm chí còn là hiếm khi xuất hiện thuộc về loại thiên phú linh hồn.
Chúng có thể ban cho sinh linh khác một cái thiên sinh thiên phú hoặc đơn giản hiểu là Hajime làm ra phần mềm hack.
Cậu đã thiết kế lại chương trình để chúng có thể dung hợp trực tiếp với linh hồn từng người, rồi từ đó dần ảnh hưởng đến thân thể. Cuối cùng, hiệu quả đạt được sẽ như chính cậu hiện tại, hòa thành một thể, tựa như bản năng đã có từ khi chào đời.
Cả nhóm tiếp nhận từng khối lập phương, làm theo chỉ dẫn của Hajime đặt ngay tại mi tâm.
Sau một thoáng yên lặng, khối lập phương bắt đầu biến đổi, dần như tan chảy rồi hòa thẳng vào linh hồn. Tốc độ nhanh hay chậm khác nhau rõ rệt, tùy thuộc vào mức độ cường đại hay yếu ớt của linh hồn từng người.
Điều làm Hajime bất ngờ là Akito lại là người đầu tiên tỉnh lại, chứ không phải Altheris.
Theo tính toán của cậu, Akito linh hồn chỉ cấp G, còn Altheris tận cấp A, lẽ ra kết quả phải ngược lại mới đúng. Bất quá nghĩ kỹ thì đây là lần đầu cậu tiến hành làm thứ như vậy, có lẽ còn tồn tại những yếu tố mà bản thân chưa nắm rõ.
Trong khi những người khác vẫn còn đang tiếp tục, Hajime liền kiểm tra bảng của Akito và Altheris.
Cả hai cơ bản giống với bảng của cậu, chỉ khác ở mục Con đường vẫn chưa hiện rõ ràng.
Akito thân thể cấp D, linh hồn cấp G. Altheris thì cao hơn hẳn, thân thể cấp M, linh hồn cấp A.
Điểm khác biệt rõ rệt nằm ở phần Quyền Năng. Bảng của Akito hiện ra là Thực Đơn, bên trong có tới hàng ngàn món ăn, mỗi món còn ghi rõ độ thuần thục cùng hương vị.
Còn bảng của Altheris lại xuất hiện Ma Chú, con số cao tới hàng triệu.
Hajime hiểu rất rõ, bảng sẽ tự động dùng cao hơn năng lực bao trùm đi cấp thấp năng lực, nếu không thì cả chính cậu cũng không chỉ hiển thị ngần ấy. Điều đó chứng tỏ hơn triệu ma chú trong bảng của Altheris, mỗi một cái đều không trùng lặp, càng không có cái nào yếu ớt.
Altheris thấy ánh mắt Hajime lộ ra kinh ngạc liền mỉm cười giải thích. Ông giải thích trong số ma chú hiển thị, chỉ khoảng hai phần năm là tri thức nguyên bản ông vốn nắm giữ, phần còn lại đều do ông dựa trên việc quan sát và bắt chước năng lực của nhóm, rồi sáng tạo thành các ma chú mô phỏng.
Hajime nghe vậy chỉ biết thở dài cảm khái, thiên phú ấy quả thật khiến người khác kinh hãi.
Sáng tạo ma chú vốn đã không dễ, mà Altheris lại có thể dùng chúng để mô phỏng những hệ thống năng lực hoàn toàn khác, điều này vượt xa khái niệm thiên phú thông thường.
Không để bản thân sa đà trong suy nghĩ, Hajime tiếp tục thử nghiệm khai phá bảng thông tin.
Cậu đưa tay chạm vào giao diện, kéo dãn nó ra, biến thành một màn hình cong lơ lửng trước mặt.
Ngón tay khẽ gõ, từng mục mới lần lượt hiện ra như những phần mềm được cài đặt.
Phần đầu tiên vẫn là bảng thông tin, hiển thị trạng thái cá nhân cơ bản, không khác mấy với những gì nhóm đã thấy.
Phần thứ hai là bảng nghề nghiệp, có chức năng thống kê và giám sát tình trạng nghề nghiệp của các thuộc hạ dưới quyền mỗi người.
Phần thứ ba là danh sách bạn bè, dùng để ghi chú mối quan hệ, liên lạc trực tiếp thông qua số điện thoại, đồng thời còn có thể hiển thị mức độ thiện cảm của người khác đối với bản thân, cũng như cảm quan chung của các tổ chức, thế lực đối lập hoặc đồng minh.
Đây là ba hạng mục nền tảng mà bất kỳ ai trong nhóm cũng đều có.
Sau khi hoàn tất những phần cơ bản, Hajime và mọi người bắt đầu thảo luận, thiết kế tiếp các phần mềm mang tính chức năng chuyên biệt, phù hợp với từng người và nhu cầu riêng.
Trước hết, cả nhóm tập trung chế tác những phần mềm gắn liền trực tiếp với công việc và sở trường của mình.
Akito là người hoàn thành đầu tiên. Cậu tạo ra một phần mềm gọi món ăn, đặt tên [Nhà Hàng Nhỏ Trên Đồi]. Thông qua nó, mọi người có thể tùy ý đặt các món ăn và nước uống do cậu chế biến, thậm chí đưa ra yêu cầu đặc biệt để Akito thử sáng tạo những món độc quyền.
Không chỉ dừng lại ở đó, cậu còn dự tính sẽ thường xuyên tung ra những món mới lạ thử nghiệm trong ứng dụng, coi như thực đơn bí mật cho nhóm cùng thưởng thức, mong rằng không ai sẽ từ chối lời mời nếm thử của mình.
Altheris thì lựa chọn một hướng khác, ông chế tác phần mềm sách báo điện tử, đặt tên [Thư Viện]. Ứng dụng này giống như một thư viện số, nhóm có thể trực tiếp đọc đủ loại sách vở, tư liệu, thay cho việc phải đi mượn sách giấy như trước.
Tuy nhiên, Altheris cũng nói rõ rằng phiên bản điện tử này không thể chứa những Ma Chú khắc sẵn như trên sách thật, nên về mặt đọc hiểu sẽ kém hơn rất nhiều, bù lại sẽ tiện lợi hơn về việc mượn đọc.
Đến lượt Freeman, cậu dựng nên một phần mềm mang tên [Du Lịch Hàng Hải]. Bên trong ứng dụng là bản đồ chi tiết về biển cả, có độ sâu, dòng chảy, nhiệt độ nước, khí hậu, mật độ cá, kèm theo cả la bàn định hướng. Có phần mềm này chẳng khác nào có một hoa tiêu dày dạn kinh nghiệm đi trước dẫn đường.
Ngoài ra Freeman còn thêm tính năng đặc biệt. Lưu trữ hình ảnh những loài cá đã từng câu được, tự động ghi lại kích cỡ, độ hiếm và những chú thích thú vị. Về sau, nó có thể trở thành một bộ sưu tập thành tựu mà cả nhóm cùng chia sẻ.
Nanami phát triển phần mềm [Tiệm Thuốc Rừng Rậm]. Bên trong có danh mục các loại thuốc cô đã chế tác, chia thành nhiều nhóm. Người dùng có thể đặt mua trực tiếp hoặc yêu cầu cô điều chế theo đơn riêng. Ngoài ra, phần mềm còn có mục khám bệnh trực tuyến, nơi Nanami dựa vào triệu chứng được mô tả để chuẩn đoán sơ bộ và đưa ra hướng điều trị.
Một tính năng khác là giám định thực vật lạ, cho phép tải hình ảnh cây cỏ lên và nhận lại thông tin về đặc tính, công dụng, độc tính nếu có. Bổ sung thêm là mục tư vấn chăm sóc cây trồng, rất hữu ích cho những ai muốn tự tay nuôi dưỡng thảo dược.
Ame thì suy nghĩ một lúc rồi nhận ra công việc của mình vốn khó mà biến thành phần mềm thương mại. Vì vậy, cô chuyển hướng và tạo ra một trang tin tức mang tên [Báo Mới Đế Quốc]. Nó hoạt động như một bản tin điện tử, cập nhật liên tục các sự kiện, mệnh lệnh, thay đổi chính trị – xã hội trong Đế Quốc mà cô lãnh đạo.
Ngoài tin nóng, còn có mục thống kê số liệu dân sinh, tình hình các thành thị, tình trạng an ninh. Nhờ đó, cả nhóm có thể trực quan nắm bắt tiến triển của thế lực do Ame gây dựng, không cần chờ cô báo miệng nữa.
Hajime thì tạo ra phần mềm [Bách Hóa Nhanh] một dạng chợ trực tuyến. Giao diện phân loại rõ ràng: siêu thị tạp hóa của cậu, thuốc của Nanami, vũ khí của Yuichiro, hay bất kỳ mặt hàng nào khác mà nhóm muốn mua hoặc bán.
Phần mềm cũng có mục đấu giá nhỏ, cho phép mọi người mang đồ hiếm ra đấu thầu, đảm bảo ai cũng có cơ hội tiếp cận.
Yuichiro chế tác phần mềm [Thương Nhân Vũ Khí]. Nó không chỉ có danh sách vũ khí anh rèn sẵn, mà còn mở mục đặt hàng tùy chỉnh để khách mô tả chi tiết loại vũ khí mong muốn, từ hình dáng đến chất liệu.
Ngoài ra còn có dịch vụ sửa chữa, để những vũ khí hỏng hóc được phục hồi. Cường hóa, giúp tăng thêm đặc tính đặc thù như bén hơn, nhẹ hơn, hay mang theo hiệu quả đặc thù. Yuichiro cũng đưa vào một mục bảng thành tích, nơi liệt kê những tác phẩm nổi bật nhất anh từng làm ra, như một bộ sưu tập cho nhóm tham khảo.
Kagerou thì đã quá mệt mỏi, nên chỉ miễn cưỡng hoàn thành một phần mềm nhỏ để đánh giá lỗi lập trình, rồi lăn ra ngủ ngay sau đó. Thậm chí anh còn chưa kịp đặt tên cho nó, chỉ để mặc nó tồn tại như một công cụ thô sơ, chờ sau này có thời gian mới chỉnh sửa hoàn thiện.
Kyouka thì tạo ra một phần mềm mang tên [Tư Vấn Tâm Lý]. Tuy nhiên, do hạn chế về năng lực và tính chất công việc, phần mềm này chỉ có thể đưa ra những câu trả lời chung chung hoặc đóng vai trò như một người lắng nghe để giảm bớt áp lực cho người dùng.
Nếu ai muốn điều trị chuyên sâu hoặc cần tư vấn cụ thể, Kyouka khuyến nghị nên đến gặp trực tiếp cô tại văn phòng, để có sự trao đổi trực diện hiệu quả hơn.
Steingard lại thiết kế một phần mềm mang tên [Nghệ Thuật Sân Vườn]. Bên trong có đủ loại cây cối, hoa cảnh, tượng điêu khắc do chính tay ông tạo ra, đều có thể mua bán. Ngoài ra, phần mềm còn cung cấp nguyên bộ thiết kế cảnh quan, từ mô hình sân vườn nhỏ cho đến cả một khu vườn hoàn chỉnh.
Hajime nghe nói dạo gần đây Steingard còn chậm rãi nghiên cứu mô hình figure tinh xảo, nên có lẽ trong tương lai ông cũng sẽ mở thêm một chuyên mục buôn bán và trưng bày về phương diện này.
Clara thì tạo ra phần mềm âm nhạc, đặt tên là [Lễ Hội Âm Thanh]. Đây giống như một nhà bảo tàng điện tử về âm nhạc, nơi cô có thể trực tiếp biểu diễn các bản nhạc, đồng thời giới thiệu nhiều thể loại ca khúc, nhạc cụ, truyền thống và cả danh nhân âm nhạc. Nhóm cũng có thể tải lên những bản nhạc mình thích để làm kho lưu trữ phong phú hơn.
Thông qua đó, phong cách của Clara cũng bộc lộ rõ, tuy thường chơi violin và nghiêng về nhạc cổ điển, cô không hề xem nhẹ bất kỳ thể loại nào, mà còn nỗ lực học cách hòa nhập và dung hòa chúng thành một tổng thể đa sắc thái.
Sau đó, cả nhóm cũng không quên chế tác thêm một số phần mềm tiện ích đơn giản để phục vụ sinh hoạt hằng ngày.
Những ứng dụng như máy tính bỏ túi, camera chụp ảnh kiêm quay phim, máy ghi âm, kho lưu trữ hình ảnh, hay bảng vẽ tranh ảnh đều lần lượt được dựng nên. Chúng tuy không cầu kỳ nhưng lại cần thiết, giúp cho nhóm có thêm công cụ hỗ trợ trực tiếp trong học tập, nghiên cứu và ghi chép hành trình.
Yuichiro thì hứng thú tạo ra một ứng dụng trò chuyện, đặt tên là [Quán Trà Trong Mơ]. Về hình thức, nó không khác mấy so với các phần mềm chat ở thế giới bên ngoài, vẫn có thể nhắn tin, gửi biểu cảm, thậm chí lập nhóm nhỏ để trao đổi.
Chỉ có điều, nó chỉ hoạt động trong phạm vi hệ thống mà nhóm xây dựng hoặc trong thế giới riêng của từng người. Còn việc liên kết vượt qua các thế giới để trò chuyện với nhau thì vẫn là điều xa vời, nằm ngoài khả năng hiện tại của cả nhóm.
Hajime thì chế tác thêm vài trò chơi nhỏ.
Những trò chơi này vốn đơn giản, mang tính giải trí là chính, chủ yếu để nhóm Doraemon có thể thư giãn sau những ngày dài học tập.
Có trò rèn phản xạ, có trò giải đố, cũng có trò thuần túy chỉ để vui vẻ.
Ngoài ra, một số thành viên khác tập trung phát triển công cụ tìm kiếm thông tin, dựa trên ký ức của toàn bộ nhóm mà tạo thành một kho dữ liệu chung.
Từ đó, bất kỳ ai cũng có thể nhanh chóng tra cứu sự kiện, kiến thức hay kinh nghiệm mà người khác đã trải qua, giống như một thư viện ký ức tập thể, càng ngày càng phong phú theo thời gian.
Nhóm tiếp tục dựa theo điện thoại di động mà mô phỏng, lần lượt đưa vào chương trình hàng loạt ứng dụng quen thuộc. Những thứ như bản đồ định vị, đồng hồ báo thức, máy phiên dịch, ngân hàng điện tử, cùng vô số công cụ nhỏ khác đều được thêm vào đầy đủ.
Cứ như vậy, mọi người miệt mài gần trọn một ngày mới hoàn tất.
Đến khi nhìn lại, cả nhóm đều có chung một nhận thức. Từ giờ, cho dù ném điện thoại đi cũng không còn ảnh hưởng gì, bởi chương trình này đã hoàn toàn thay thế nó, thậm chí còn ưu việt hơn gấp nhiều lần. Không chỉ gọn gàng và tiện lợi, nó còn hòa nhập trực tiếp với linh hồn của từng người, khiến việc vận dụng trở nên tự nhiên như thở.
Cảm giác hài lòng hiện rõ trên gương mặt từng thành viên. Họ không chỉ nắm rõ thông tin cá nhân và thế giới bên ngoài hơn trước, mà còn có công cụ để từng bước hoàn thiện “Con Đường” của chính mình.
Trong lúc quan sát màn hình, Hajime bất giác nảy ra một ý tưởng: liệu có thể kết hợp các chức năng của không gian trong mơ với chương trình này hay không?
Thế nhưng rất nhanh, cậu tự phủ định. Dù thoáng qua thì ý tưởng ấy cũng quá xa vời. Không gian trong mơ vẫn là một lĩnh vực mơ hồ và bí ẩn, chứa đựng quá nhiều điều chưa được lý giải.
Cậu không dám chắc chương trình có thể chịu đựng nổi sức nặng của nó, ít nhất là không phải vào lúc này.
Xong việc, ai cũng quay về nhà mình, bởi lẽ tất cả đều muốn lập tức thử nghiệm chương trình, tiến hành một số tùy chỉnh cá nhân cho phù hợp hơn.
Hajime thì đơn giản nhất, chỉ chỉnh lại màu sắc, kiểu chữ và ánh sáng để thuận mắt với sở thích riêng, ngoài ra không thay đổi nhiều. Trái lại, những người khác lại có những cải tiến rõ rệt hơn.
Altheris biến toàn bộ màn hình thành một cuốn sách ma thuật dày nặng, bìa trạm trổ hoa văn cổ ngữ. Mỗi chương trong sách lại đại diện cho một ứng dụng, khi lật trang liền hiện ra nội dung tương ứng.
Ý tưởng này khá giống với Kyouka và Akito.
Với Kyouka, màn hình biến thành một hồ sơ bệnh án khổng lồ, mỗi trang tượng trưng cho một ứng dụng, gọn gàng như tài liệu y khoa.
Còn Akito thì biến thành một quyển thực đơn nhà hàng, mỗi phần mềm đều có hình thức như một món ăn tinh xảo, nhìn qua có chút thú vị mà không ảnh hưởng gì đến chức năng.
Yuichiro và Kagerou cũng đồng điệu trong ý tưởng, cùng chọn hình thức màn hình máy tính.
Tuy nhiên Yuichiro lại tạo ra một màn hình lớn như TV, hiển thị thông tin rõ ràng như trong phòng điều khiển, trong khi Kagerou thì để hàng loạt màn hình nhỏ xếp vòng quanh, giống hệt một trạm lập trình hoặc trung tâm phân tích dữ liệu.
Freeman lựa chọn hình thức bản đồ hàng hải khổng lồ, chất liệu mờ đục, góc cạnh xù xì như tấm giấy cổ đã từng ngâm nước biển nhiều năm, mang đến cảm giác vừa thực dụng vừa hoài cổ.
Steingard thì khác hẳn, ông biến chương trình thành một bia đá khắc chữ, trên đó thông tin như được chạm khắc vĩnh cửu, toát lên khí chất kiên định, nặng nề như chính bản thân ông.
Clara lại chọn một phong cách mềm mại hơn, một màn nước trong suốt, gợn sóng liên tục. Thông tin nổi trên bề mặt giống như dòng nhạc đang phát, chữ viết và ký hiệu hòa quyện với làn sóng, cứ như thể toàn bộ chương trình đều hóa thành một buổi hòa nhạc không ngừng nghỉ.
Trên đường về nhà, Hajime tiện tay mở thử vài ứng dụng, nhấn loạn vài cái như trẻ con vừa được cầm món đồ chơi mới.
Sau một lúc, cậu mở ứng dụng [Quán Trà Trong Mơ].
Tạo một tài khoản mới, Hajime suy nghĩ giây lát rồi đặt tên là “Bầu Trời Sao”. Vừa đăng nhập xong, giao diện nhóm trò chuyện liền hiện ra. Ngoài nhóm chính của cả bọn, cậu phát hiện còn có vô số nhóm nhỏ do từng người tự lập.
Vì là người đầu tiên sử dụng cùng thiết kế lại, Hajime được hưởng một chút đặc quyền nho nhỏ, có thể xem qua vài tin nhắn vốn đã được ẩn đi. Thú vị hơn cả là những câu chuyện riêng tư trong các nhóm nhỏ.
Ví dụ như nhóm [Hoa Và Rồng] của Ame và Nanami. Vừa nhìn vào đã thấy cả hai đang đối đáp móc nhau, chẳng khác gì màn đấu khẩu ngầm. Nhưng chỉ lát sau, chủ đề lại đổi sang chuyện thực vật.
Từ nội dung trò chuyện, Hajime mơ hồ nhận ra Ame dường như có ý định thử ứng dụng Huyết Quỷ Thuật của Nanami, nên mới dò hỏi kinh nghiệm.
Nhóm khác là [Câu Lạc Bộ Lập Trình] chỉ có Kagerou và Yuichiro. Ban đầu Hajime nghĩ nó chỉ đơn thuần là diễn đàn chia sẻ kinh nghiệm lập trình.
Quả thật, phần lớn tin nhắn toàn là thảo luận về code, chương trình và lỗi kỹ thuật. Thế nhưng đọc kỹ hơn thì thấy có đoạn Kagerou đột nhiên đổi chủ đề, rủ Yuichiro đi nhậu. Qua cách nói, Hajime ngờ ngợ rằng Kagerou muốn nhân cơ hội hỏi Yuichiro vài điều liên quan đến… Kyouka.
Ngoài mấy nhóm kể trên, Hajime còn phát hiện ra vô số nhóm nhỏ khác, mỗi cái đều mang màu sắc riêng.
Có nhóm [Hội Người Cao Tuổi] của Steingard và Altheris, thoạt nhìn như đang bàn chuyện vặt trong nhóm chính, nhưng đọc kỹ thì cảm giác bọn họ lại đang triết lý đâu đó vượt ngoài phạm vi trò chuyện thông thường.
Có nhóm [Violin Cùng Súp] của Akito và Clara, nơi cả hai trao đổi về sự giao thoa giữa ẩm thực và âm nhạc. Làm sao để một món ăn có thể gợi cảm giác như một khúc nhạc, và ngược lại, âm nhạc có thể trở thành hương vị.
Có nhóm [Tự Do] mà Hajime lập chung với Freeman và Nanami, chủ đề thì muôn hình vạn trạng, chẳng bị gò bó vào khuôn mẫu nào, nói gì cũng thành chuyện.
Có nhóm [Tái Khám] của Kagerou và Kyouka, phần lớn là nhật ký những buổi tư vấn tâm lý hoặc mấy câu hỏi mà Kagerou chưa kịp hỏi trực tiếp.
Còn có nhóm [Ngày Mưa] của Hajime và Kyouka, chỉ đơn giản là nơi hai người nói chuyện riêng, đôi khi chẳng có nội dung gì quan trọng, chỉ là mấy dòng chia sẻ về tâm trạng.
Tóm lại, đi đâu Hajime cũng bắt gặp bạn mình đang thoát khỏi nhóm này để chạy sang nhóm khác, câu chuyện nối liền như một dòng chảy bất tận.