-
Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
- Chương 168: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (5).
Chương 168: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (5).
Kyouka lập tức đứng dậy, bước nhanh đến tủ quần áo, kéo cánh cửa ra.
Sự xuất hiện bất ngờ của Hajime, lại trong tình trạng như vậy, hoàn toàn nằm ngoài dự tính ban đầu của cô. May mắn là cô vốn đã chuẩn bị phương án dự phòng, một bộ trang phục riêng và một căn phòng tách biệt, chỉ dùng khi tiếp cậu.
Ngón tay lướt qua từng chiếc mắc áo, cô chọn ra một bộ áo sơ mi trắng cùng váy dài phủ đến mắt cá chân. Trên vải có những họa tiết mảnh, màu sắc trầm nhã, không quá sặc sỡ nhưng cũng đủ để tạo cảm giác ấm áp, thoải mái.
So với bộ khi gặp Kagerou, trang phục này bớt phần nghiêm nghị, nhiều hơn chút nhẹ nhàng, gần gũi. Nhìn kỹ, phong cách thậm chí gợi nhớ đến trang phục thường nhật của một giáo viên.
Cô thả mái tóc dài, dùng lược chải gọn ra hai bên, để lộ gương mặt sáng sủa. Sau đó, cô đeo kính gọng mảnh, khiến khí chất tri thức càng rõ rệt hơn.
Chuẩn bị xong, Kyouka rời phòng mình, đi về phía phòng 107.
Căn phòng này rộng rãi và thoáng, dù bên trong chứa khá nhiều đồ đạc. Mỗi món đều được xếp đúng vị trí cố định, không có vật dư thừa. Mọi thứ đều mang công dụng cụ thể, không một chi tiết nào chỉ để trang trí vô nghĩa.
Trọng tâm gian phòng là một bộ bàn ghế gỗ màu ấm, kiểu dáng thanh nhã nhưng không đến mức đắt đỏ. Ghế bọc vải mềm, đủ tạo sự thoải mái cho những buổi trò chuyện dài.
Từ vị trí ngồi, có thể quan sát cả cửa ra vào lẫn cửa sổ, giúp người trong phòng luôn nắm được tình hình bên ngoài.
Các khu vực phụ trong phòng được ngăn bằng tường kính mờ, có rèm kéo, tạo nên sự kín đáo nhưng vẫn để lộ những đường nét mơ hồ của đồ vật bên trong. Không gian vì thế vừa riêng tư, vừa không hoàn toàn tách biệt, đủ để khiến khách cảm thấy an toàn nhưng không bị áp lực.
Kyouka không thể phủ nhận, một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai cô và nó không chỉ đến từ cuộc hẹn bất ngờ này.
Cảm xúc của Hajime, dù cậu còn chưa xuất hiện, đã lan ra khắp không gian, như một làn sóng vô hình đè lên mọi vật. Nó dày đặc, nặng nề, thấm sâu vào từng nhịp hít thở.
Cô chưa bao giờ cảm nhận thế giới rõ ràng đến thế không phải qua mắt hay tai bây giờ, mà qua chính những đoàn cảm xúc bao quanh như trước kia.
Mọi thứ chìm trong sắc thái đau thương, như thể bầu trời vừa bị nhuộm một màu xám không thể rửa trôi. Chính cảm xúc ấy khiến cô buộc phải tập trung cao độ để không bị cuốn vào, bởi chỉ một chút lơi lỏng thôi, cô sẽ chìm xuống cùng nó.
Kyouka khẽ hít một hơi thật sâu, lấy lại nhịp tim, cố gắng giữ cho tâm trí mình ổn định.
Tiếng lách cách của tay nắm cửa vang lên, rồi cạch! Cánh cửa mở ra. Hajime bước vào.
Vừa nhìn thấy cậu, Kyouka đã biết đây là một ca khó. Trong tâm lý học, phần lớn chẩn đoán đều dựa vào hành vi, biểu cảm, lời nói và những thói quen nhỏ nhất.
Một người nếu bị đưa vào bệnh viện tâm thần, dù miệng liên tục khẳng định mình “không bị bệnh” thì chính sự khẳng định ấy đôi khi lại càng khiến các bác sĩ càng nghi ngờ thêm.
Người trong ngành như cô hiểu rõ, đôi khi lời nói không giúp ích gì, thậm chí còn gây phản tác dụng. Cách tốt nhất để chứng minh bản thân ổn định là tuân theo chỉ dẫn, để thời gian và hành vi nhất quán tự chứng minh mọi thứ.
Nhưng với Hajime, vấn đề lại nằm ở chỗ khác. Quần Tinh Thánh Khu của cậu gần như đã rút sạch mọi dấu hiệu từ bên ngoài, toàn bộ biểu cảm, những biến chuyển tinh vi trên cơ mặt, thậm chí cả những cử động nhỏ vô thức, tất cả đều bị niêm phong lại.
Trước mắt Kyouka lúc này chỉ là một gương mặt bình lặng như hồ nước không gợn, không một khe hở để cô lần tìm đường vào nội tâm cậu. Và với một nhà tư vấn tâm lý, đó gần như là một bức tường thép.
Kyouka mỉm cười, nhưng khóe môi hơi cứng lại, như thể nụ cười ấy phải chống đỡ một sức nặng vô hình.
“Mời vào.” Giọng cô trầm mà nhẹ, vừa như đón tiếp, vừa như thử dò xét.
Cô bước tới bàn, chậm rãi rót một ly trà, hương nóng bốc lên vẽ thành từng làn mỏng manh trong không khí, rồi đặt ly trước mặt Hajime, ra hiệu cho cậu ngồi xuống.
Cả hai im lặng. Một khoảng lặng không dễ chịu, nhưng cũng không hẳn căng thẳng. Kyouka nhìn thẳng vào mắt Hajime, còn cậu lại đưa ánh nhìn chậm rãi quét khắp căn phòng, tựa như đang ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất.
Phải thừa nhận đôi mắt của Hajime thực sự đẹp đến mức gần như siêu thực. Lòng trắng trong suốt như pha lê, đồng tử đen sâu tựa hố đen vũ trụ, viền quanh lại ánh lên một thứ sắc sáng khó gọi tên, vừa thuần khiết vừa nguy hiểm. Ánh nhìn ấy như một điểm hội tụ vô hạn, phẳng phắt nhưng đủ sức cuốn lấy mọi thứ đặt vào tầm mắt.
Nhưng… đó không phải điều Kyouka tìm kiếm.
Người đời vẫn nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn là không sai, vì rằng chỉ cần quan sát kỹ, có thể thấy sức khỏe, cảm xúc hoặc cả những bí mật sâu kín từ đó.
Song, ánh mắt của Hajime lại giống như một hiện tượng thiên văn kỳ lạ, không phản chiếu gì cả, mà chỉ hút vào. Mọi thứ chiếu vào đó đều bị nuốt trọn, không để lại bất kỳ hồi đáp nào.
Trước tình trạng này, Kyouka hiểu con đường duy nhất để tiến vào nội tâm cậu là thông qua lời nói, dẫn dắt, điều hướng, khơi gợi để chính Hajime tự mở ra. Tất cả các phương pháp khác, từ thiết bị đo sóng não, thuốc hỗ trợ, cho tới thôi miên đều sẽ vô dụng.
Kỳ thực, điều khiến sức mạnh của Hajime tăng vọt đến mức khó tin không phải là việc cậu bước vào hàng ngũ Siêu Phàm, cũng không phải là hành trình đặt chân lên Quần Tinh Chi Lộ hay việc sở hữu tám hạng Quyền Năng. Thứ thay đổi tất cả và cũng là cội nguồn khiến cậu trở nên khác biệt hoàn toàn với bất kỳ tồn tại nào khác chính là việc Hajime trở thành Người Đại Diện của Tinh.
Từ khoảnh khắc ấy, cậu chẳng khác nào nắm giữ quyền của chủ nhân thế giới, trở thành một phần căn nguyên của vạn vật. Mọi sức mạnh, mọi năng lực của cậu đều được đẩy lên cấp độ gần như tuyệt đối. Nói theo cách đơn giản nhất là bất kể Hajime làm gì, thế giới đều sẽ tự mình gia hộ, tiếp sức cho cậu.
Như giờ đây, điều đó thể hiện một cách rõ rệt. Chỉ vì tâm trạng của Hajime chìm trong u ám, toàn bộ bầu trời của không gian trong mơ đã lập tức hóa thành mưa bão cuồn cuộn. Không phải là ẩn dụ, mà là thực tại nơi cảm xúc của cậu và nhịp đập của thế giới đã hòa làm một.
Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Kyouka cảm thấy áp lực tột cùng. Cô không còn chỉ đang “nghe” thế giới qua cảm xúc của vô số sinh linh như trước, mà lần này… cô đang trực tiếp cảm nhận cảm xúc của chính thế giới – thứ đang trùng khớp với tâm trạng của Hajime, nặng nề, lạnh lẽo và khó thở đến cực điểm.
Sau một lúc im lặng, Hajime mới chậm rãi mở lời.
Ngay khi cậu nói câu đầu tiên, Kyouka liền hiểu cậu không đến để tìm một chuyên gia phân tích hay tư vấn, mà chỉ cần một người chịu lắng nghe.
Trong lòng, cô thoáng tiếc nuối. Toàn bộ sự chuẩn bị tỉ mỉ về trang phục, không gian, kịch bản câu hỏi… giờ chẳng khác nào vẽ rồng cho người mù xem. Nhưng rồi ý nghĩ thực dụng lóe lên, nếu đã có dịp này, cô hoàn toàn có thể khéo léo nhờ Hajime làm cầu nối, giúp mình giải quyết vấn đề của Freeman.
Nghĩ vậy, Kyouka càng tập trung toàn bộ sự chú ý vào câu chuyện, gạt bỏ mọi suy tính khác.
Dần dần, qua từng lời kể, một bức tranh truyện rõ ràng hiện ra trong đầu cô.
Đại khái là chuyện diễn ra cách đây chừng hơn một ngày. Lúc ấy kỳ nghỉ hè đã gần đi đến hồi kết. Nhóm Nobita tụ tập ở căn cứ bí mật như thường lệ.
Suneo và Jaian rủ nhau ra sân chơi bóng chày, luyện tập chuẩn bị cho trận thi đấu sắp tới.
Shizuka thì sang chỗ Baky để giúp bảo trì, điều chỉnh lại cơ thể cho cậu ấy.
Doraemon thì đang bực tức đuổi theo Nobita, đòi cậu trả lại món Bảo Bối đã mượn hôm trước và làm hỏng.
Còn Hajime như thường lệ ở yên trong thư viện, một mình vùi đầu vào sách.
Chẳng hiểu chạy đùa thế nào, Nobita lại vô tình va vào Doraemon, làm cậu mèo máy ngã lăn quay như trái Bowling ra sàn.
Cú ngã ấy khiến Túi Thần Kỳ hở miệng, một loạt Bảo Bối rơi lăn lóc xuống sàn, nhiều món còn vô tình bị kích hoạt do va đập. Trong số đó, rắc rối nhất chính là Căn Nhà Mê Cung.
Hậu quả là căn cứ vốn đã rộng lớn của nhóm giờ biến thành một mê cung khổng lồ và hỗn loạn, từng hành lang, từng căn phòng thay đổi vị trí liên tục như có ý trêu ngươi.
Ngay khoảnh khắc sự việc xảy ra, Hajime đã cảm nhận được, nhưng thấy tình hình chưa quá nghiêm trọng nên cũng không can thiệp.
Kết quả là cả nhóm chẳng khác nào bị nhốt trong một Vô Hạn Thành theo phong cách Doraemon.
Doraemon lập tức muốn giải quyết, nhưng rắc rối không chỉ dừng ở Căn Nhà Mê Cung, hàng loạt Bảo Bối khác cũng đang tác oai tác quái, khiến tình hình càng thêm rối loạn.
Thế là Doraemon và Nobita đành bỏ dở, vội vàng chạy ra ngoài khu vực đó, tính tìm những người khác đến giúp.
Chỉ riêng Hajime vẫn điềm nhiên ở lại, tiếp tục đọc sách như thể mọi chuyện chẳng liên quan đến mình.
Trong khi đó, những thành viên khác và cả các trợ thủ cũng đã nhận ra vấn đề, bắt đầu triển khai nhiều cách để giải quyết mớ hỗn độn này.
Suneo lập tức triển khai kế hoạch của mình. Cậu cho hàng loạt quân cờ dò đường chạy khắp các lối, còn bản thân thì cầm Bút Chì Máy Tính vừa di chuyển vừa vẽ bản đồ mê cung theo thời gian thực.
Jaien thì chọn cách trực diện hơn, hóa thân thành người khổng lồ đá, đập thẳng vào tường với hy vọng phá vỡ một lối thoát. Kết quả là… bức tường không hề hấn gì, chỉ có Jaien ôm đầu kêu đau, u một cục to tướng.
Shizuka thì gọi những người thợ tí hon đến hỗ trợ, nhờ họ len lỏi qua các khe hẹp để tìm dấu vết nhóm bạn. Baky điều khiển một đội drone trinh sát bay vút qua các hành lang, quét hình ảnh và gửi về trung tâm.
Nobita cầm súng bắn đạn màu, đánh dấu lên từng bức tường để tránh bị đi vòng lặp. Doraemon thì dùng Bong Bóng Dò Đường, nhưng khổ nỗi món này cần lối đi nối liền sẵn mới có thể dò tiếp, mà mê cung thì là liên tục các căn phòng đóng kín và thay đổi cấu trúc, khiến hiệu quả chẳng ra sao.
Pisuke thì dựa vào khứu giác để lần theo mùi quen thuộc của nhóm, nhưng ở trên cạn, tốc độ của em ấy chậm hơn hẳn, khó mà bắt kịp nhịp thay đổi của mê cung.
Một tiếng trôi qua, ai cũng có chút thu hoạch như bản đồ dở dang, vài hành lang an toàn, vài lối đã thử nhưng vẫn chẳng ai tìm thấy ai.
Còn Hajime, vẫn ngồi trong thư viện. Thực tế, cậu đã biết rõ vị trí của tất cả mọi người từ lâu, nhưng coi đây là một trò giải trí nên hoàn toàn không can thiệp.
Cậu thậm chí còn phong ấn tạm giác quan của mình để tạo cảm giác “bất ngờ” cho bản thân khi bị tìm thấy.
Chỉ là… chính quyết định này lại trở thành nguyên nhân dẫn tới sai lầm ngay sau đó.
Hajime khi đó hoàn toàn không để ý rằng trong căn cứ vẫn còn tồn tại một mối nguy hiểm đã bị phong ấn từ trước.
Khi cấu trúc toàn bộ căn cứ bị đảo lộn bởi Căn Nhà Mê Cung, lớp phong ấn xung quanh cánh cổng không gian kia cũng bị rạn nứt và hư hại.
Ban đầu, điều này có lẽ chẳng thành vấn đề… nếu cánh cổng không đột ngột tự kích hoạt và kết nối đến một vũ trụ xa lạ.
Từ bên kia, những sinh vật khác bắt đầu lách qua khe sáng rực, lần lượt đặt chân vào căn cứ. Giờ đây, khi không còn lớp phong ấn trói buộc, chúng hoàn toàn có thể di chuyển tự do và… tìm thấy bất kỳ ai trong nhóm.
Người đầu tiên chạm trán khách viếng thăm từ thế giới khác chính là Shizuka.
Ngay khoảnh khắc trông thấy sinh vật kia, dù đã từng trải qua nhiều chuyến phiêu lưu mạo hiểm, tâm hồn Shizuka vẫn không chịu nổi cảm giác sợ hãi nguyên thủy trào lên dữ dội.
Cô thất thần, lùi lại liên tiếp, bàn tay run rẩy buông rơi đồ nghề… rồi tiếng hét kinh hãi vang vọng khắp mê cung:
“AAAAAaaaaaaa!!!!”
Tiếng hét của Shizuka vang vọng khắp mê cung, như một tín hiệu báo động khiến mọi người đồng loạt giật mình. Ai nấy đều cảm nhận rõ rệt cơn hoảng loạn đang truyền qua giọng cô, lập tức bỏ dở việc mình đang làm mà tìm đường tới chỗ cô.
Suneo và Jaien là hai người đầu tiên lao đến. Nhưng khi vừa trông thấy thứ khiến Shizuka sợ đến mức run rẩy, cả hai lập tức đứng khựng lại, sắc mặt trắng bệch, như bị ai rút sạch máu khỏi người. Không ai nói một lời, nhưng trong mắt họ đã hiện rõ sự kinh hãi khó giấu.
Ngay sau đó, Nobita và Doraemon cũng chạy tới. Tuy nhiên, chưa kịp nhìn thấy gì thì cả hai đã bị Jaien phản xạ nhanh chóng nhào tới, đưa tay bịt chặt mắt họ lại.
Nobita vùng vẫy, giọng hốt hoảng:
“Chuyện gì xảy ra vậy!? Shizuka có sao không!? Sao không cho tớ xem!?”
Doraemon ở bên cũng không chịu thua, cố gỡ tay Jaien ra. Nhưng Jaien vẫn kiên quyết giữ chặt, vừa cố trấn áp vừa nói bằng giọng run rẩy, gần như nén lại từng chữ:
“Không… cần! Các cậu… không cần xem… Được không, Nobita?”
Cách Jaien nói, không phải ra lệnh, mà giống như một lời cầu xin. Điều đó khiến Nobita đứng khựng lại. Cậu có thể cảm nhận rõ sự tuyệt vọng trong giọng bạn mình, chính điều đó làm cậu thấy lạnh sống lưng.
Ngoài vài tiếng gầm khàn khàn, rít lên quái dị của thứ đó, Nobita hoàn toàn không biết phía trước mình rốt cuộc là gì.
Lý do Jaien ngăn họ rất đơn giản: Trước mặt họ… là một con zombie.
Nhưng vấn đề không chỉ ở đó.
Ngoại hình của nó… từ mái tóc, khuôn mặt, cho đến dáng người… giống hệt bà Tamako, mẹ của Nobita.
Nếu lúc này Hajime có mặt, cậu sẽ lập tức nhận ra cánh cổng không gian kia đã kết nối căn cứ với một thế giới đặc biệt… Nobihaza, nơi ác mộng mang hình hài tuổi thơ.
Cuối cùng, Jaien vẫn buông tay xuống. Cậu hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo, ngăn lại cũng không xong, mà để Nobita và Doraemon nhìn thì kết quả cũng tệ chẳng kém.
Đúng như dự đoán, ngay khoảnh khắc được nhìn thấy, Nobita cùng Doraemon lập tức ngã quỵ, mặt cắt không còn giọt máu, rồi ngất xỉu tại chỗ.
Khi tỉnh lại, cả hai lập tức bật dậy, như bám víu vào tia hy vọng cuối cùng, cầu khẩn những người còn lại:
“Làm ơn nói đi… tất cả vừa rồi chỉ là… ác mộng thôi… phải không?”
Không ai trả lời ngay. Cả nhóm rơi vào một khoảng lặng nặng nề. Ánh mắt họ trao đổi với nhau đều toát lên sự bất an, chẳng ai đủ can đảm nói dối cũng như nói thật.
Cuối cùng, Suneo là người hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh trước tiên. Cậu cất giọng khàn khàn nhưng dứt khoát:
“Chúng ta phải làm rõ tình hình. Tại sao lại thành ra như vậy? Mẹ của… không, con zombie này nhất định không phải đến từ thế giới của tụi mình. Nếu tớ nhớ không nhầm… Hajime từng nói, cánh cổng không gian có thể thông đến các vũ trụ song song. Không chừng… nó từ đó mà tới.”
Cả nhóm im phăng phắc. Rồi gần như cùng lúc, từng người khẽ gật đầu, bám vào giả thuyết của Suneo như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc. Không ai muốn nghĩ đến khả năng khác, khả năng đáng sợ hơn nhiều.
May mắn thay, khi tiến vào phòng đặt cánh cổng không gian, họ tận mắt thấy cảnh từng con zombie chui ra từ đó. Một chút căng thẳng trong lòng lập tức được thả lỏng, nhưng thay vào đó là lo lắng mới: phía bên kia thế giới này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Không chần chừ thêm, cả nhóm chia nhau hành động. Bắt giữ toàn bộ số zombie còn sót lại trong căn cứ, trói chặt chúng để đề phòng, rồi cùng nhau bước qua cánh cổng… tiến thẳng vào thế giới bên kia.
Trong thư viện, Hajime đã hoàn toàn chìm vào trong tri thức của quyển sách, hoàn toàn không nhận ra biến cố đang xảy ra bên ngoài.
Hạt Giống Kỳ Tích của cậu muốn trưởng thành cần liên tục hấp thu kiến thức, từ những kiến thức ban sơ của chính thế giới mình, đến những điều không thuộc nơi mình sống, rồi lại đến tri thức của các thế giới khác.
Mỗi khi tăng thêm một chiếc lá cây hay sở hữu một năng lực mới, liền cần thêm cấp độ cao hơn của kiến thức để nâng đỡ.
Như bây giờ, Hajime cần chính là kiến thức thuộc về thần, về thế giới và quy tắc. Bởi vậy độ khó học tập cũng tăng vọt, dù cậu đã cố hết sức vẫn có cái hiểu được, có cái lại không.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua, đến gần nửa ngày sau Hajime mới nhận ra có gì đó không đúng, đến giờ nhóm vẫn không tìm thấy cậu, rõ ràng là có vấn đề.
Không chần chừ, Hajime buông sách xuống, thả tầm quan sát của mình bao quát khắp căn cứ. Chỉ trong thoáng chốc, cậu đã thấy đám zombie đang di chuyển lộn xộn giữa những hành lang méo mó của mê cung.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, cậu cũng sững lại tích tắc, không phải vì sợ hãi, mà vì hình ảnh này quá đột ngột. Nhưng gần như ngay lập tức, Hajime đã xâu chuỗi nguyên nhân: cánh cổng không gian.
Không kịp xử lý tình trạng hỗn loạn của căn cứ, Hajime lập tức bước về phía phòng đặt cổng, bóng dáng cậu biến mất qua làn sáng lấp loáng… tiến thẳng sang thế giới bên kia.
. . .
Hajime nhìn sâu vào mắt Kyouka, giọng nói chậm rãi nhưng trĩu nặng:
“So với trong nguyên tác, nhóm Doraemon ở thế giới của tớ đã trải qua nhiều hơn rất nhiều. Tâm trí của họ không còn là thứ người thường có thể so sánh được… thậm chí giống như những vị anh hùng bất khuất trong lịch sử.”
Ánh mắt cậu lúc này tối lại, u buồn đến mức khiến người đối diện như bị áp lực đè xuống. Kyouka cũng không nhịn được phải hơi lẩn tránh, cảm giác như bản thân đang nhìn vào một vực sâu không đáy.
Hajime dừng một nhịp, rồi giọng trầm xuống, âm điệu mang theo sức nặng và một tia run rẩy ẩn giấu:
“Bất quá… có những thứ tớ không muốn họ học được thậm chí là gặp phải… như hi sinh… như nội đấu… như phản bội vậy!”
Mấy chữ cuối cùng vang lên như từng nhát búa nện vào không khí. Kyouka cảm giác xung quanh mình chợt biến thành núi đao biển lửa, một bầu trời đỏ rực như đang bị thiêu cháy, một mặt đất rạn nứt đầy dung nham. Sự phẫn nộ trong những từ ngữ ấy như muốn xé rách tất cả, thiêu đốt tất cả.
Cô vẫn không phê phán hay ngắt lời, chỉ lặng lẽ đóng vai người lắng nghe.
Hajime tiếp tục kể, giọng dần trầm xuống thành một dòng chảy nặng nề: khi cậu gặp lại nhóm ở thế giới Nobihaza, đã là gần một tuần sau.
Trong khoảng thời gian ấy, tất cả những gì cần trải qua… họ đều đã trải qua. Không ai trong nhóm bị tổn thương, điều này khiến cậu nhẹ nhõm nhưng tất cả đều bị một cú đánh chí mạng vào tinh thần: sự phản bội.
Một lần duy nhất, nhưng đủ để khiến nhóm Doraemon bị tê liệt niềm tin, như thể toàn bộ thế giới xung quanh họ bỗng trở nên xa lạ.
Trải qua biết bao lần đồng hành sinh tử, sự gắn kết giữa các thành viên đã bền chặt đến mức tưởng chừng không thể tiến thêm một bước nào nữa.
Thế nhưng, khi sự thật phơi bày rằng kẻ đứng sau, khiến cả thế giới này biến thành cơn ác mộng lại chính là Doraemon, tất cả như bị đánh sập.
Cả nhóm hoàn toàn chết lặng. Sự sốc ban đầu như đè nén mọi suy nghĩ, biến họ thành những kẻ ngơ ngác, không biết nên phản ứng thế nào.
Họ đã phải chứng kiến những gương mặt quen thuộc, từng là bạn bè, từng là người thân… nay mang dáng vẻ tàn độc, ánh mắt vô hồn. Tinh thần vốn đã bị bào mòn bởi những biến cố trước đó, giờ bị khoét thêm một lỗ sâu, khiến từng người chìm hẳn vào trạng thái tự bế, cắt đứt phản ứng với thế giới bên ngoài.
Hajime rất tức giận. Nhưng cơn giận ấy không phải dành cho nhóm Doraemon, họ vốn đã kiên cường, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả nhóm Nobita ở thế giới này. Cũng không phải vì họ rời đi mà không báo cho cậu hay vì họ chuẩn bị sơ sài, liều lĩnh xông thẳng vào kẻ địch.
Điều khiến cậu thực sự phẫn nộ… là thế giới này. Một thế giới mà quy tắc tử vong đã bị bóp méo đến dị dạng: người chết… không thật sự chết.
Ý thức của họ bị kẹt lại trong thân xác đã mất nhân tính, trong khi cơ thể bị biến thành những con Zombie chỉ còn bản năng tàn sát điều khiển.
Hajime biết rõ những cảnh tượng này đồng nghĩa với gì. Hàng chuỗi bi kịch nối tiếp nhau, đau khổ đan xen không dứt. Nó khiến cậu nhớ lại lần trước, ở một thế giới khác, vương quốc Bouwanko, nơi cả châu Phi chỉ còn lại một số ít người sống sót. Sự oán hận tràn đầy mảnh đất đó, ký ức cậu chưa từng phai, nay lại bị khơi dậy, dữ dội hơn bao giờ hết.
Cảm xúc lấn át hoàn toàn lý trí, Hajime ra tay hủy diệt cả thế giới ấy.
Thiên Long Thân của cậu hóa thành một cơn bão trắng dữ dội, xé toạc tầng khí quyển, quét sạch mọi thứ trên bề mặt hành tinh.
Dưới lòng đất, Địa Long Thần cuộn mình quanh địa tâm, nghiền nát từng mảng kiến tạo; động đất, núi lửa, sóng thần nối nhau bùng phát như chuỗi đòn kết liễu cuối cùng.
Dù trước đó, cậu đã dùng Quyền Năng Mộng Huyễn Trần Sa để đưa toàn bộ ý thức của các sinh linh trên tinh cầu vào giấc mơ, nơi họ có thể sống tiếp một cách hạnh phúc và thanh thản hơn nhưng sự thật vẫn không thể phủ nhận cậu đã hủy diệt thế giới này.
Sau đó, Hajime không tái tạo nó. Quy tắc vận hành của thế giới vốn đã mục ruỗng, nếu chưa tìm ra cách chữa trị, cậu thà để tất cả tồn tại trong thế giới mộng, nơi ít nhất không còn bi kịch.
Thế nhưng, cảm giác khó chịu vẫn đè nặng trong lòng. Một nỗi bứt rứt vừa là tự vấn, vừa là nghi hoặc: hành động của mình liệu có đúng đắn? Hay chỉ là một sự bùng phát ích kỷ?
Chính vì thế, Hajime mới tìm đến Kyouka, không phải để được tha thứ, mà để tìm câu trả lời.
Quả nhiên, sau khi trò chuyện với cô, Hajime cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như vừa trút được gánh nặng đè nén bấy lâu.
Cậu rời đi với tâm trạng tốt hơn, nhưng Kyouka thì ngược lại. Cả buổi, cô bị cuốn vào vòng xoáy cảm xúc mãnh liệt của Hajime, hết dâng trào rồi lại trầm lắng, hết phẫn nộ lại đau buồn, đến mức chính bản thân cũng thấy choáng váng, thậm chí buồn nôn.
Khi cậu vừa khuất bóng, cô chẳng còn tâm trí giữ gìn hình tượng, lập tức tìm lấy giường nằm xuống, mong đầu óc hoặc nhanh chóng tỉnh táo lại, hoặc tạm chìm vào trạng thái mơ hồ để thoát khỏi cơn mệt mỏi này.
Đến mức, cô còn chẳng kịp gửi một tin nhắn báo cho Nanami dời buổi hẹn sang ngày khác.