-
Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
- Chương 167: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (4).
Chương 167: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (4).
Mà ở trong phòng, Kyouka vẫn chưa biết bản thân đã bị lộ tẩy, càng không hay biết từng hành vi của mình đã bị hai kẻ đứng ngoài quan sát thấu suốt đến tận cốt lõi. Cô vẫn ung dung chuẩn bị cho buổi gặp gỡ tiếp theo, tựa như một người đã quen với vai trò của mình.
Trên bàn, cô mở cặp hồ sơ ra, từng tờ giấy được sắp xếp gọn gàng như thể đang dàn binh bố trận.
Bên trong là các tệp thông tin được phân loại cực kỳ rõ ràng gồm tâm lý, hành vi, phản ứng, thói quen, mối quan hệ… Từng phần được cô chính tay biên soạn, tổng hợp từ thời gian quan sát, ghi chép và suy luận.
Xếp cao nhất là Altheris, cái tên khiến cô ít nhiều kiêng dè. Kế tiếp là Freeman, Yuichiro, Ame, Hajime, Nanami… thấp nhất là Steingard.
Ngoài cùng bên phải, có một tấm hồ sơ được kẹp riêng biệt, là của Akito.
Kyouka cầm lên hồ sơ của Steingard, lật vài trang rồi khẽ gật đầu. Trong tất cả, ông là người duy nhất cô tạm thời xếp cuối cùng, không phải vì ông không quan trọng, mà là vì… không cần.
“Ông ấy gần như không có khúc mắc tâm lý rõ rệt. Nói là không có thì không sai, nhưng bản chất đã bị thời gian mài nhẵn, san phẳng như đá trong lòng suối.”
Đời người quá ngắn để hiểu một con người. Mà Steingard sống quá lâu để người ta còn thấy ông cần được hiểu. Bốn ngàn năm cuộc đời khiến tất cả cảm xúc, thăng trầm, hỉ nộ đều hóa thành hồi ức.
“Cũng không chắc mình có thể đồng cảm được với ông ấy.”
Dù trong cô từng tồn tại những nhân cách đã sống rất lâu, có một người thậm chí là học giả sống qua ba trăm năm. Nhưng so với Steingard, họ chỉ là những kẻ kể chuyện chưa tới nửa chương đời.
“Thậm chí có mời, ông ấy cũng không chắc tới. Mà nếu ông ấy thật sự tới… có lẽ, mình mới là người phải chuẩn bị tinh thần.”
Nghĩ vậy, cô cất hồ sơ ông sang một bên, đặt bên ngoài dãy phân loại. Đây là một cánh cửa mà cô chưa đủ năng lực để gõ vào.
Kyouka cầm lên hồ sơ của Kagerou, nhìn một lát rồi nhẹ nhàng đặt sang một bên. Vấn đề của anh, ít nhất là trong giai đoạn hiện tại đã được gỡ nút. Tạm thời, cô không cần quan tâm thêm.
Ánh mắt cô di chuyển về phần còn lại của chồng hồ sơ. Đưa tay kéo tệp tiếp theo, hàng chữ “Saito Hajime” đập vào mắt cô.
Cô ngồi xuống, mở hồ sơ ra, trong đầu chậm rãi suy xét.
Hajime là người mang xu hướng kiểm soát rõ ràng, đặc biệt là những việc liên quan đến nhóm Doraemon. Đây không phải điều xấu. Trái lại, đó là dạng xu hướng rất phổ biến trong tâm lý con người, gần như ai cũng có, chỉ khác nhau ở mức độ. Nó là cơ chế tự vệ tự nhiên trước bất định, căng thẳng hay sợ hãi.
Cũng vì hiểu nhóm Doraemon, cùng những thứ họ đã và sẽ đối mặt, nên mong muốn kiểm soát trong cậu ngày một lớn.
Điều này giúp Hajime tìm thấy cảm giác an toàn và củng cố địa vị trong nhóm. Nhiều người ủng hộ cậu, cảm thấy cậu đáng tin, bởi tính kiểm soát đó mang đến ổn định.
Vấn đề là Hajime không thể hiện nó ra rõ ràng. Không ai thấy được mặt cực đoan của nó, bởi nó được ẩn bên dưới bề ngoài điềm tĩnh.
Nhưng Kyouka hiểu rất rõ khi cậu kế thừa năng lực của cô, trạng thái tinh thần nguyên bản ổn định cũng bị khuếch đại theo. Nhu cầu kiểm soát vốn đã cao, nay lại thoát khỏi chuẩn mực, càng ngày càng có xu hướng nghiêng về cực đoan.
Cô từng định, nếu lần sau gặp lại Hajime, sẽ lập tức nhắc nhở cậu điều đó, kẻo đi lệch đường. Nhưng cuối cùng, không cần cô mở miệng, cậu đã tự mình tỉnh ra.
Không biết là do ai đã nói với cậu trước đó hay chính Hajime tự nhận thấy nhưng lần gặp lại, cậu đã không còn để lộ cảm giác mất kiểm soát nữa. Trái lại, cậu còn cho cô thấy một trạng thái tinh thần đã được rèn luyện kỹ càng, ổn định, vững chắc.
Hiện tại, với thời gian dài rèn luyện, tâm trí của Hajime đã mạnh hơn rất nhiều. Chỉ cần không có chuyện quá mức kích thích, thì tâm lý cậu có thể được xem là ổn định, không cần cô can thiệp thêm.
Nghĩ vậy, Kyouka cũng đem hồ sơ của cậu đặt sang một bên, xếp kế bên Kagerou.
Cô tiếp tục đưa mắt sang hồ sơ của Ame. Vị này… cũng là một phiền phức lớn.
Vấn đề của Ame nếu nói lớn thì không hẳn quá lớn, nhưng bảo nhỏ thì cũng tuyệt đối không thể xem nhẹ. Khó xử nhất chính là đây không hoàn toàn là vấn đề tâm lý. Mà là một bài toán rối rắm giữa bản chất sức mạnh, trạng thái tồn tại và ý chí tự ngã.
Vấn đề cốt lõi của Ame nằm ở việc dung hợp Thần Tính, Thú Tính và Nhân Tính về lại thành một thể như ban đầu.
Nghe thì đơn giản, kỳ thực vô cùng phức tạp.
Ame trước kia từng thử qua nhiều lần. Nhưng kết quả chỉ là củng cố sự cân bằng giữa ba yếu tố, vẫn không thể thực sự hợp nhất chúng. Sự tách biệt vẫn còn đó và điều này ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái ổn định của Ame.
Làm người trong cuộc, có thể Ame không thấy rõ được điểm mấu chốt. Nhưng làm người ngoài quan sát, Kyouka lại hiểu rất rõ lý do vì sao.
Bởi vì trong quá khứ, Nhân Tính của Ame vốn có thiếu hụt. Chỉ đến khi phục sinh Promoter của mình, người là neo điểm nhân tính của cô, thì phần người trong Ame mới được gọi là toàn vẹn.
Từ đó, mới có cơ sở để ba mảnh này có thể hòa làm một.
Nhưng đáng tiếc, chuyện không đơn giản như vậy.
Thần Tính và Thú Tính của Ame không hoàn toàn là bản thân cô phát sinh. Mà còn bị ảnh hưởng bởi những nguồn sức mạnh bên ngoài, mang tính thần thánh và dã tính dị chủng.
Chính vì thế, bản chất nội tại của chúng không đồng nhất. Dù có chung khởi điểm, nhưng nay đã dị hóa, mạnh ai nấy sống. Việc kéo chúng lại với nhau không chỉ là hành vi hòa giải nội tâm mà là điều khiển cả hai cỗ lực lượng dị biệt cùng lúc quy về một mối.
Lại thêm, Ame đã bỏ lỡ thời gian vàng, khoảng thời gian cả ba còn chưa hình thành rõ tính độc lập, khiến cho giờ đây Thần, Thú và Nhân trong cô đều đã hình thành “ngã thức” riêng biệt.
Chúng không còn muốn dung hợp, mà càng thiên về tự chủ, dẫn đến việc hợp nhất càng ngày càng khó khăn hơn.
Tóm lại, vấn đề của Ame không hoàn toàn là bệnh tâm lý. Nó gần như là một dạng rối loạn kết cấu nội tại, về mặt bản chất sức mạnh, sự đồng hóa ý chí và khung thể tồn tại.
Bất quá, Kyouka biết cách giải quyết. Chính vì thế, cô mới gửi lời mời đến Ame. Dù không chắc người kia có chịu tới hay không… nhưng ít nhất, đây là một trong số ít phương án khả thi còn lại cho đối phương.
Tạm thời, Kyouka gác hồ sơ của Ame sang một bên. Ngày hẹn với cô ấy không phải trong nay mai, dù vấn đề có phần phức tạp, thì cũng vẫn còn thời gian để chuẩn bị chu đáo.
Lúc này, trước mắt cô là một tập hồ sơ khác – Freeman.
Vừa thấy cái tên, chân mày Kyouka khẽ chau lại.
Nếu như sự cẩn thận của Yuichiro là một phần thuộc về bản chất, một lối suy nghĩ lạnh lùng và kỷ luật cao độ thì sự đề phòng của Freeman lại đến từ quá khứ không ngừng bị xé rách.
Là một người đã từng bị chà đạp cả thể xác lẫn tâm linh, Freeman sống sót bằng cách khóa kín nội tâm, nhốt mình trong một tầng vỏ bảo vệ dày đặc không ai dễ dàng xuyên qua được.
Thời gian trôi qua, có thể cậu đã quên đi nhiều ký ức đau khổ, nhưng phản xạ phòng ngự vẫn ở lại, như một chiếc lồng vô hình.
Kyouka mở ra trang sơ đồ quan hệ.
Rõ ràng như ban ngày, ngoài trừ Hajime và Nanami, Freeman gần như không để bất kỳ ai khác bước vào bên trong thế giới của mình.
Với những người còn lại, dù có thể cười nói thân thiết, nhưng ranh giới vẫn được cậu giữ chặt, mối quan hệ chỉ dừng ở mức thân cận, không quá mức ràng buộc.
Chính vì vậy, tư vấn cho Freeman là một thử thách cực kỳ khó. Không chỉ vì cậu khó mở lòng, mà bởi vì bất cứ động thái nào không chuẩn xác đều có thể khiến cậu rút lui hoàn toàn, hoặc tệ hơn là xuất hiện tâm lý phản kháng.
Nguyên bản, Kyouka từng định sẽ tiếp cận Freeman thông qua Hajime. Cô hiểu rất rõ rằng muốn chạm vào nội tâm một người như Freeman thì không thể làm bằng cách trực tiếp.
Cậu quá nhạy cảm với sự xâm nhập, quá cảnh giác với mọi tác động bên ngoài. Nhưng nếu người mở lời là Hajime, người duy nhất mà Freeman để tâm theo cách sâu sắc nhất, thì mọi chuyện lại khác.
Tiếc rằng… Hajime phục hồi quá nhanh. Cô thậm chí còn chưa kịp mở lời thì cậu đã kịp bước ra khỏi cơn hỗn loạn của chính mình, dần dần bước vào trạng thái ổn định. Kế hoạch cầu nối ấy cũng vì vậy mà tan rã.
Kyouka thở dài, ánh mắt dừng lại nơi hồ sơ của Freeman thêm một nhịp. Cô biết rất rõ nếu chính cô là người đến mời Freeman, chín phần mười là sẽ bị từ chối.
Cậu ấy không phải không lịch sự, mà đơn giản là không thể mở lòng trước người không thực sự hiểu mình.
Cậu không có thói quen để người khác soi rọi vào sâu bên trong.
Vì ở đó, là vực sâu.
Cô nhìn sang phần ghi chú bên góc hồ sơ, cái tên Hajime được gạch dưới. Dù Kyouka không biết hết mọi chuyện giữa hai người, nhưng đủ để hiểu Freeman đã từng chìm trong đau khổ và phẫn nộ, từng là một sinh vật không rõ còn mang hình người hay không.
Chính Hajime là người kéo cậu ra khỏi địa ngục đó, từng bước một, để cậu làm người lại từ đầu.
Nói rằng Hajime là neo điểm của Freeman hoàn toàn không sai. Cậu là trụ chống cuối cùng cho linh hồn từng tan nát đó.
Và nếu như Hajime là neo, thì Nanami là người kéo lại hơi thở sống cuối cùng của cậu. Kyouka biết rõ, trong trận chiến nào đó, Freeman đã cận kề cái chết, thân thể lẫn ý chí đều đã rã rời. Mà chính Nanami là người cứu cậu trở về.
Có thể nói, hai người đó là hai cột trụ duy nhất, là chốn để Freeman có thể phó mặc tất cả mà không lo sợ bị tổn thương. Một loại tin tưởng tuyệt đối, không cần điều kiện.
Chính bởi thế, để tiếp cận Freeman, Kyouka cần tìm thời điểm. Hoặc tốt hơn, là thông qua một cuộc hẹn có sự tham gia của Hajime hoặc Nanami.
Kyouka biết, nếu cô có thể xử lý ổn thỏa vấn đề của Hajime và Nanami, hoặc là giải tỏa được những khúc mắc mà Freeman âm thầm gánh chịu, thì tường thành cảnh giác của cậu sẽ tụt dốc nhanh như thác lũ. Lòng tin có thể không hình thành ngay lập tức, nhưng ít nhất sẽ có một khe hở đủ để ánh sáng lẻn vào.
Nhưng cũng như vậy, chỉ cần một sai sót nhỏ, tất cả có thể vỡ vụn ngay từ đầu.
Ví dụ, nếu Freeman biết rằng Hajime từng vì kế thừa sức mạnh của Kyouka mà rơi vào trạng thái cực đoan, thì điều gì sẽ xảy ra?
Cảnh giác của cậu sẽ lập tức kéo căng tối đa, không phải vì ghét cô, mà là vì sự hiện diện của Kyouka trở thành mối nguy đe dọa người quan trọng với cậu. Đến lúc ấy, đừng nói là tư vấn tâm lý, cả một câu chào hỏi đơn giản cũng khó mà có được.
Cho nên, hai người kia có thể tạm gác lại, điều quan trọng nhất lúc này là vấn đề của Freeman.
Kyouka cúi đầu nhìn hồ sơ, ánh mắt dừng lại nơi dòng chữ gạch chân đỏ – Tự phủ định bản thân.
Đây mới là gốc rễ thực sự khiến Freeman luôn sống trong cảnh giác, luôn giữ khoảng cách với tất cả.
Freeman chán ghét mình. Không phải theo kiểu tự ti đơn thuần, mà là một sự phủ định sâu sắc tận trong máu thịt. Cậu chán ghét thân phận Ngư Nhân, chán ghét cái nguồn gốc đến từ biển sâu kia, nơi lẽ ra là nhà, lại trở thành gốc rễ cho mọi đau khổ và giam cầm.
Nhiều năm sống kiếp nô lệ, Freeman bị hành hạ không chỉ bằng đòn roi mà bằng lời lẽ và ánh nhìn.
“Ngư Nhân – giống loại hạ đẳng – hoang dại – đáng bị thuần hóa.” Những định kiến đó không chỉ khắc sâu vào xã hội, mà còn từ từ ăn mòn cả chính nội tâm của cậu.
Để rồi đến một ngày, Freeman bắt đầu tin rằng mình thật sự đáng bị khinh thường, rằng thứ huyết mạch trong người mình là gánh nặng.
Đó là lý do vì sao Freeman có phần ghét biển, dù nó là nơi nuôi dưỡng thân thể cậu. Cậu không ăn hải sản nếu có thể, không bơi lội nếu không cần thiết, không nhắc về biển nhiều.
Thậm chí, mỗi khi thấy những người Ngư Nhân khác tự hào về gốc gác, ánh mắt của cậu sẽ lập tức tối đi, không hẳn là khinh thường, mà là phẫn nộ xen lẫn đau đớn, như thể đang bị phản bội bởi chính quá khứ của mình.
Và đáng sợ nhất, là Freeman không hề nói ra hay bộc lộ điều này với ai. Không lấy đến một câu, một lời.
Chỉ cần không đụng đến, cậu có thể cư xử như một người rất bình thường. Nhưng nếu vô tình kích hoạt đúng điểm mù tâm lý ấy, thì hậu quả có thể là một chuỗi khủng hoảng tinh thần nghiêm trọng, không phải nổi điên, mà là tự hủy về mặt ý nghĩa sống.
Kyouka đặt bút xuống, trong đầu hiện lên một câu hỏi lớn:
“Phải bắt đầu từ đâu đây?”
Kyouka lặng lẽ viết thêm vài dòng vào hồ sơ của Freeman, nét bút nghiêng nhẹ, thanh mảnh nhưng mang đầy trọng lượng.
Freeman dùng cách cứu người bị bắt nô lệ để an ủi bản thân. Như một cách thôi miên, cậu khiến mình tin rằng chỉ cần giải thoát người khác thì bản thân cũng được cứu rỗi. Cậu không cần để ý đến thân phận của mình, không cần đối diện với sự thật rằng cậu vẫn chưa vượt qua nó.
Nhưng Kyouka biết. Sâu thẳm trong lòng Freeman, cậu vẫn chưa tha thứ cho chính mình thân phận nô lệ.
Không ai lên tiếng kết tội cậu cả, nhưng Freeman lại là người luôn đứng ở vị trí của kẻ có tội. Không phải tội vì đã làm gì sai, mà là tội vì từng sinh ra trong gông xiềng, vì đã sống một phần đời như một công cụ, một món hàng, một con thú vật bị thuần hóa.
Vì vậy, biện pháp tốt nhất không phải là phủ nhận quá khứ ấy, mà là tách rời nó khỏi bản sắc hiện tại.
Có lúc, những gì một người không dám nhận lấy lại chính là điều họ khao khát nhất.
Có những người sinh ra trong đủ đầy nhưng không cảm thấy mình xứng đáng được yêu thương. Có người được tha thứ rồi mà vẫn sống như thể phải chuộc lỗi cả đời. Và có những nô lệ, đã được tự do từ lâu, nhưng trong lòng vẫn không dám tin rằng tự do ấy là của mình.
Với Freeman, thứ ấy chính là tự do, là quyền làm người.
Cậu không hô khẩu hiệu, không đòi quyền lợi. Cậu chỉ sống như một cái bóng mạnh mẽ, chính xác, hiệu quả, nhưng không bao giờ dám đòi hỏi một đời sống của chính mình.
Bởi vì từ lúc được Hajime kéo ra khỏi địa ngục, cuộc đời Freeman đã bị hoán đổi với một “nhiệm vụ”.
Nhiệm vụ do Dragon giao phó.
Trở thành tấm màn thu hút sự chú ý của Hải Quân và Chính Phủ Thế Giới. Trở thành cái tên nổi bật, gây bão, kéo ánh mắt kẻ thù về phía mình. Để bảo vệ những người ở phía sau: Quân Cách Mạng, người dân bị áp bức, đồng đội yếu hơn, tương lai chưa đến.
Tất cả những gì cậu làm từ rèn luyện, chiến đấu, chiêu mộ đồng đội, đến xây dựng thế lực,… đều phục vụ cho một mục đích duy nhất chính là nhiệm vụ.
Nhưng… rồi sao nữa?
Kyouka nhìn thấy điều mà có lẽ chính Freeman cũng chưa từng nghĩ đến.
Ngày mà nhiệm vụ ấy kết thúc, cũng sẽ là ngày lý tưởng sống của cậu sụp đổ. Khi không còn mục tiêu để sống vì người khác, liệu Freeman có biết sống vì bản thân là gì không?
Liệu cậu có cho phép mình hạnh phúc, khi đã sống quá lâu với vai trò của một “lá chắn” của một “kẻ cứu thế” của một “người phải chuộc lại điều gì đó”?
Kyouka nhắm mắt lại một chút. Lúc mở ra, ánh nhìn trở nên kiên định.
Cô phải nói chuyện với Freeman. Không phải với tư cách bác sĩ tâm lý. Mà là một người đã từng rơi vào hố đen, hiểu rõ thế nào là sống mà không có chính mình.
Khép lại hồ sơ của Freeman, Kyouka thở một hơi. Vấn đề của cậu không phải ngày một ngày hai có thể giải quyết được, ít nhất là so với Kagerou, con đường phía trước của Freeman còn dài và khúc khuỷu hơn nhiều.
Cô nhẹ nhàng chuyển sang phần tiếp theo, hồ sơ của Nanami. Đây là vị khách của ngày mai.
Và khác với những cái tên trước, Nanami không phải chỉ là một người.
Cô là ba người.
Đo là một câu chuyện phức tạp. Về tình yêu, về bảo vệ, về sự chiếm đoạt, cũng là một câu chuyện về nhường nhịn, tha thứ và tìm kiếm hạnh phúc.
Trong hồ sơ, Kyouka đã phân chia ba nhân cách rõ rệt:
Nanami là nhân cách gốc, chủ thể ban đầu.
Là cái tên mọi người vẫn thường gọi, nhưng thực ra là nhân cách ít xuất hiện nhất. Nanami là một cô gái nhỏ với tâm hồn ngây thơ, ham chơi, ngốc nghếch và trong sáng.
Cô không có năng lực kiểm soát tình huống giỏi, không biết cách bảo vệ bản thân, nhưng lại là “trái tim” thật sự của cơ thể này. Trong mắt Kyouka, Nanami là linh hồn non nớt bị thế giới chối từ và các nhân cách khác ra đời chỉ để bảo vệ cô.
Sakura là nhân cách trưởng thành, cũng là nhân cách thực sự điều khiển cơ thể phần lớn thời gian.
Là người mà mọi người tưởng là Nanami. Sakura được sinh ra khi Nanami bắt đầu tiếp xúc thế giới, khi bị tổn thương, khi bị xã hội gọi tên bằng một danh phận không thuộc về mình, khi bị ép gánh vác những điều vốn không dành cho một đứa trẻ.
Sakura là ký ức còn sót lại của một người đã mất, người mang tên “Sakura” ban đầu.
Nhưng Nanami không muốn để ký ức ấy biến mất. Cô ngây thơ nghĩ rằng nếu đem trả lại cơ thể cho Sakura, thì người ấy sẽ sống lại.
Và thế là Sakura nhân cách ra đời – lạnh nhạt, lý trí, đôi khi còn xấu bụng. Nhưng lại luôn hành xử với đạo nghĩa, âm thầm gánh mọi tổn thương để Nanami có thể cười một lần nữa.
Cuối cùng là Mori no Hime – Công chúa Rừng Sâu. Một nhân cách đặc biệt, có thể không thuộc phạm vi tâm lý thông thường nữa. Cô ấy như một tập hợp ý thức của các loại thực vật bị Nanami dung hợp vào cơ thể được nhân cách hóa, một thần thoại bước ra từ cội nguồn bản năng.
Mori no Hime là tiếng gọi của thiên nhiên, là sức mạnh nguyên thủy, là cái tôi tồn tại để bảo vệ sự sống bằng mọi giá.
Đây là nhân cách mạnh mẽ nhất, đôi khi khiến Nanami giống như một vị thần nhỏ, dịu dàng, yên tĩnh, ôn hòa nhưng cũng đáng sợ, ẩn chứa sự dại dột của thiên nhiên hoang dã.
Như đã nói, đây là một câu chuyện phức tạp, câu chuyện của ba linh hồn chung sống trong một cơ thể, nơi quan hệ không chỉ đơn thuần là cùng tồn tại, mà còn là tình yêu, sự hy sinh và cả nỗi mâu thuẫn âm thầm.
Trong kết cấu của nhân cách ấy, Sakura đóng vai trò như người mẹ, Nanami là chị cả, còn Mori no Hime là em út tạo thành một gia đình ba người, đầy yêu thương nhưng cũng đầy bất cân xứng.
Ở đó, Sakura từng trải qua những tháng ngày bị gạt bỏ, cực khổ cùng đau đớn. Cô không được sống trọn vẹn, không có một cuộc đời trọn vẹn, cho nên khi được tái sinh trong thân thể này, cô không muốn hai đứa con gái của mình lặp lại con đường ấy.
Vì vậy, Sakura dần chiếm lấy thời gian sống, từng chút một lấn át hai nhân cách còn lại. Cô không cướp đoạt, nhưng lại kiểm soát dưới danh nghĩa của tình yêu.
Không ai có thể trách cô. Sakura yêu Nanami, yêu Mori no Hime bằng một tình yêu dịu dàng và mãnh liệt đến mức sẵn sàng biến mình thành chiếc kén bọc lấy các con, ngăn cách mọi tổn thương từ bên ngoài.
Với người ngoài, điều đó là áp đặt.
Với Kyouka, điều đó là kiểm soát.
Nhưng với Nanami và Mori no Hime, đó là tình yêu.
Họ biết chứ. Biết điều đó là không đúng.
Nanami, với sự nhạy cảm và lòng vị tha bẩm sinh, biết rõ Sakura đang âm thầm giam giữ mình.
Mori no Hime, dù mang dáng vẻ hoang dại, nhưng lại có trực giác sắc bén hơn ai hết, biết được đâu là yêu thương, đâu là trói buộc.
Nhưng họ không phản kháng. Không phải vì không thể, mà là không cần.
Vì họ yêu Sakura. Hơn cả bản thân mình.
Dù không còn được tung tăng chạy nhảy, không còn được ngồi dưới ánh nắng chuyện trò với bạn bè, không được đắm mình trong những trò nghịch ngợm đời thường…
Dù phải ngủ say trong bóng tối, để khỏi cảm thấy cô đơn giữa thân thể của chính mình…
Họ vẫn không hối hận.
Bởi với họ, hạnh phúc không phải là được sống, mà là thấy người mình yêu được sống an yên.
Kyouka lặng lẽ đặt tay lên hồ sơ. Ánh mắt cô phức tạp, khó phân định là cảm động, xót xa hay cảnh giác.
Cô hiểu loại tình yêu này và cũng biết nó nguy hiểm ra sao.
“Yêu thương, nếu không có giới hạn, chính là sự hủy diệt trong vỏ bọc dịu dàng.”
Nanami có thể chấp nhận, Mori no Hime có thể chấp nhận, nhưng đến một ngày, khi thế giới gọi tên Nanami, khi trái tim non nớt kia muốn được tự mình bước ra ánh sáng, Sakura… liệu có buông tay?
Hay lúc ấy, tình yêu sẽ trở thành lồng giam?
Suy nghĩ của Kyouka dừng một lúc, cô đưa tay với lấy cốc nước, uống một ngụm cho trôi đi sự khô khốc nơi cổ họng rồi tiếp tục công việc.
Ánh mắt liếc sang đống hồ sơ còn lại, cô đang định lấy phần của Altheris hay Yuichiro thì điện thoại bất ngờ đổ chuông. Cô cúi đầu nhìn màn hình người gọi đến lại là Hajime.
Cô nhấn nút nghe.
Giọng Hajime vang lên bên tai, trầm thấp hơn thường ngày, như thể mang theo cả trọng lượng của mưa đang đổ xuống:
“Cậu rảnh không, Kyouka? Tớ nghĩ… mình cần một buổi tư vấn tâm lý.”
Kyouka khẽ khựng lại.
Cô không trả lời. Ánh mắt dời khỏi màn hình điện thoại, nhìn ra cửa sổ. Nơi trời thành phố trong mơ vốn đang nắng đẹp, chẳng biết từ lúc nào đã chuyển mây đen vần vũ. Từng giọt mưa nặng hạt bắt đầu rơi xuống, từng tiếng vang lên lộp bộp trên khung cửa kính, như có thứ gì đang gõ nhịp buồn.
Không sai… là mưa. Nhưng cũng không chỉ là mưa.
Là một thứ cảm xúc nào đó, đang tràn ngập không gian nơi này. Là nỗi buồn đang len lỏi khắp từng ngõ ngách của thành phố.
Không phải chỉ Kyouka cảm thấy vậy, mà là tất cả phần linh hồn còn trong thành phố mơ… ai cũng có thể cảm nhận được. Trong cơn mưa, có một loại bi thương, âm ỉ nhưng không thể ngăn cản.
Cô ngơ ngác nhìn trời mưa một lúc lâu.
Trong lòng có gì đó nghẹn lại, rồi vỡ ra như vết nứt từ tâm trí lan khắp toàn thân.
Cô lơ đảng trả lời một chữ, chỉ một chữ:
“Có.”