Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vo-han-phan-than-tim-duoc-ban-ton-coi-nhu-ta-thua.jpg

Vô Hạn Phân Thân, Tìm Được Bản Tôn Coi Như Ta Thua!

Tháng 4 2, 2025
Chương 517. Thiên hạ không có tiệc không tan, gặp lại! Chương 516. Đảo ngược sinh cha
than-cua-ta-tuyen-nguoi-tat-ca-deu-la-de-tu-thien-tai

Ta Thần Tuyển Giả Tất Cả Đều Là Đệ Tứ Thiên Tai

Tháng mười một 7, 2025
Chương 852: Kết thúc cảm nghĩ Chương 851: Tận thế đến tiếp sau (toàn văn xong)
dai-dao-tu-tam.jpg

Đại Đạo Từ Tâm

Tháng 2 8, 2025
Chương 222. Tứ Tượng trận Chương 221. Chất vấn
nguoi-tai-phong-than-ta-dua-vao-ban-mu-hop-thanh-thanh

Người Tại Phong Thần, Ta Dựa Vào Bán Mù Hộp Thành Thánh!

Tháng 1 3, 2026
Chương 395: hoạt động bắt đầu, may mắn Lạc Phong (2) Chương 395: hoạt động bắt đầu, may mắn Lạc Phong (1)
dien-roi-di-cao-lanh-giao-hoa-dung-la-yeu-online-doi-tuong.jpg

Điên Rồi Đi! Cao Lãnh Giáo Hoa Đúng Là Yêu Online Đối Tượng?

Tháng 1 22, 2025
Chương 729. Hoàn tất vung hoa ~ Chương 728. Đây chính là yêu!
tu-thuat-thu-nhat-bat-dau-vo-dich.jpg

Từ Thuật Thu Nhặt Bắt Đầu Vô Địch

Tháng 1 15, 2026
Chương 275: Đã lâu khói lửa cùng trùng phùng Chương 274: Hoàn toàn mới duệ biến, thần chi hỏa diễm
giai-tri-ta-that-khong-muon-lam-tao-tac-a.jpg

Giải Trí: Ta Thật Không Muốn Làm Tào Tặc A!

Tháng 4 19, 2025
Chương 745. Là cái người luyện võ Chương 744. Ngươi tính là cái gì a
dau-pha-nguoi-deo-mat-na

Đấu Phá Người Đeo Mặt Nạ

Tháng mười một 7, 2025
Chương 686: Chương cuối (2) Chương 686: Chương cuối (1)
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 166: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (3).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 166: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (3).

Trong phòng, khi xác nhận Kagerou đã rời đi hẳn, Kyouka thu lại nụ cười dịu dàng vẫn giữ suốt buổi sáng, nét mặt trở nên bình lặng và sắc sảo hơn.

Cô ngả người vào ghế, thở ra một hơi dài.

“…Dễ dụ đến mức có chút đáng lo.”

Cô lẩm bẩm, tay tháo chiếc chun buộc tóc, mái tóc dài lập tức xõa ra như màn lụa tím phủ xuống vai. Chiếc áo blouse trắng cũng được cởi xuống, tiện tay vắt ngang lưng ghế.

Trong ánh sáng lặng lẽ nơi căn phòng, Kyouka không còn là người bác sĩ tâm lý điềm đạm ban nãy, mà là một người phụ nữ nhạy bén, tinh tường và đầy toan tính.

Cô lắc đầu, như đang tự đánh giá lại tình hình vừa rồi.

“Khí chất trưởng thành thì có, nhưng kinh nghiệm tình cảm lại gần như bằng không… Nếu gặp phải kiểu phụ nữ giỏi lừa gạt, vài lần đụng chạm, đôi câu ngọt ngào là xong. Quá dễ tổn thương…”

Rồi đột nhiên, không hề ngoái nhìn, cô cất giọng, giọng nói rất nhẹ nhưng vang lên rõ ràng giữa không gian yên ắng:

“Như vậy, anh hài lòng sao, Yuichiro?”

Một tiếng cạch nhỏ vang lên.

Cửa phòng vệ sinh khẽ mở, Yuichiro bước ra với dáng vẻ lạnh lùng, không biết đã vào phòng từ khi nào.

Trong tay anh là chiếc điện thoại, màn hình vẫn đang phát hình ảnh phòng qua camera ẩn. Không một lời dư thừa, anh ném chiếc trả điện thoại về phía cô.

Kyouka giơ tay bắt lấy không chút do dự.

Giọng anh khàn lạnh, ánh mắt như xuyên qua lớp mặt nạ dày đặc của cô:

“Ngươi đang lợi dụng cậu ấy.”

Kyouka nhướng mày, hơi nghiêng đầu tỏ vẻ không đồng tình, đáp bằng giọng nói nhàn nhạt:

“Ta thừa nhận có chút dẫn dắt… nhưng ‘lợi dụng’ thì nặng lời rồi đấy.”

Yuichiro không trả lời ngay, chỉ bước thêm một bước về phía trước. Dưới ánh sáng nhạt xuyên qua cửa sổ, đôi mắt anh tối lại, từng chữ như băng đá:

“Chúng khác nhau sao?”

Kyouka cười khẽ, nụ cười không còn mềm mại như lúc đối diện Kagerou, mà pha chút mỉa mai và lạnh lùng:

“Không cần phản ứng gay gắt như vậy. Chẳng phải đây là điều anh muốn sao? Giúp anh ấy thoát khỏi tự ti, hòa đồng hơn với nhóm, nhìn nhận giá trị bản thân mình. Ta chỉ đang đẩy nhanh tiến độ mà thôi.”

Yuichiro vẫn giữ nguyên ánh mắt sắc lạnh, nhưng không phản bác.

Một nhịp trôi qua.

Anh quay đầu, không nói thêm lời nào. Chỉ để lại một câu ngắn gọn, không rõ là lời hẹn hay lời cảnh cáo:

“Ta chờ mong buổi gặp mặt giữa hai ta.”

Vừa dứt lời, cơ thể anh chợt rung lên như gió thổi qua một trang giấy. Trong tích tắc, toàn bộ hình thể tan ra thành vô số mảnh giấy trắng mỏng, bay lượn như cánh bướm, rồi bị cơn gió ngoài cửa sổ cuốn phăng đi, chẳng để lại một dấu vết.

Trong căn phòng, tiếng “Cắt!” khẽ bật ra khỏi môi Kyouka, không lớn, vẫn đủ để xé rách bầu không khí nặng nề còn sót lại sau khi Yuichiro biến mất.

Cô nhíu mày, cả người như bị ghim lại trên ghế một nhịp, rồi bất thình lình bật dậy, ánh mắt lạnh như kim châm.

“Ta thật sự… rất muốn xé bỏ lớp da đó,” cô lẩm bẩm, tay nắm chặt thanh tựa ghế.

“Để chính hắn xem rốt cuộc bên trong bản thân mình là thứ gì… Một kẻ điên không thua gì ta, chỉ biết giấu mình sau ánh mắt thờ ơ và lời nói lạnh nhạt.”

Nói xong, Kyouka thở dài thật sâu. Cô bắt đầu cởi bộ đồ mình đang mặt. Những mảnh vải như được gấp lại, đặt cẩn thận bên cạnh.

Đây không chỉ là quần áo, mà còn là một “kịch bản” đã in vào nhận thức của Kagerou, một ký ức có thể khai thác tiếp sau. Nếu cô muốn đẩy anh vượt qua lớp phòng ngự cảm xúc lần nữa, bộ trang phục này chính là ngòi nổ.

Gói kỹ bộ đồ lại, cô mang chúng vào phòng giặt. Rồi khoác lên người một chiếc áo ngủ mềm mỏng màu xám nhạt, không gò bó, không ràng buộc, trở về trạng thái thật sự của mình.

Về đến căn phòng riêng, cô đóng cửa, khóa chốt.

Ánh đèn dịu nhẹ đổ xuống căn phòng bày trí tối giản, với sách vở, máy chiếu, vài kệ thuốc và một chiếc giường rộng trắng tinh.

Kyouka thả người xuống giường. Tấm nệm lập tức lún xuống theo hình dáng cơ thể, êm ái nhưng lạnh lẽo.

Cô nằm yên, ánh mắt nhìn lên trần nhà, rồi bỗng chớp mắt một cái, như thể ranh giới giữa lý trí và bản năng vừa bị chạm đến.

Nhịp tim đập nhanh dần. Hô hấp gấp gáp. Da thịt bắt đầu ửng lên sắc đỏ nhạt. Cảm giác hưng phấn, không rõ từ nỗi vui sướng, sự căng thẳng bị dồn nén hay chỉ đơn thuần là kích thích sinh lý sau dâng tràn như sóng vỗ. Cô cắn nhẹ môi dưới, cơ thể khẽ run lên từng đợt, toàn thân ẩm ướt như vừa trải qua cơn sốt.

Vài phút sau, cô thở phào, nhắm mắt lại. Không ai thấy vẻ mặt cô đỏ ửng như say, nhưng không có nụ cười. Chỉ có sự thất lạc.

Kyouka ngồi dậy, thả chân trần bước vào nhà tắm. Cô mở vòi nước lạnh, không điều chỉnh nhiệt độ.

Từng dòng nước như kim châm dội lên da thịt, khiến cô rùng mình một cái, nhưng ánh mắt vẫn bình thản.

Tắm xong, không lau khô, cô mặc lại áo ngủ ướt sũng, bước ra ban công.

Gió đêm thổi qua, mang theo mùi của khói bụi thành phố và hơi nước còn vương trên người cô. Mặt trời đã lên cao, nhưng cô vẫn gọi nó là đêm, bởi sâu trong lòng cô, đêm chưa bao giờ kết thúc.

Hiện tại, tình trạng của Kyouka có thể nói là vô cùng tệ.

Không phải kiểu tệ có thể chữa lành bằng thuốc ngủ hay trò chuyện với người thân, càng không phải kiểu trống rỗng chỉ cần một buổi tiệc là đủ khỏa lấp. Mà là một loại hư hao từ cốt lõi, như một bộ máy lạc nhịp, một bản nhạc mất đi nốt chủ đạo.

Từ sau khi tách hai mươi hai nhân cách ra khỏi cơ thể, cô vốn nghĩ đầu óc mình sẽ trở nên yên tĩnh, ít nhất là không còn cái mớ tiếng ồn ào xung đột, không còn sự hỗn loạn trong tâm trí trong một đoạn thời gian.

Nhưng sự thật, lại hoàn toàn trái ngược. Thứ yên tĩnh cô tưởng tượng, thực ra là trống rỗng. Mà trống rỗng, không phải là yên bình. Nó là một loại hoang hoải và rạn nứt, âm thầm lấn chiếm từng đường suy nghĩ, từng hơi thở kéo dài.

Không biết từ bao giờ, thế giới trong mắt cô bắt đầu biến dạng. Âm thanh trở nên xa vắng, hình ảnh mờ nhạt, xúc giác lạnh lẽo đến mức vô cảm.

Cô không còn thấy rõ người khác đang làm gì, không hiểu họ nói gì, không thể cảm nhận được cảm xúc, nhiệt độ hay sự tồn tại thực sự của ai ngoài bản thân mình.

Giống như… chính cô bị tách biệt khỏi khỏi mọi liên kết với thế giới này. Như thể phần bản năng cô lệ thuộc từ nhỏ đã bị xé toạc khỏi cột trụ trung tâm.

Kyouka biết mình đang có vấn đề, một vấn đề nghiêm trọng. Trong những giây phút tỉnh táo hiếm hoi, cô từng cố gắng dùng ngôn ngữ logic để diễn đạt nó nhưng không thể.

Nó không giống trầm cảm, không giống hoang tưởng, cũng không hẳn là mất nhận thức. Mà là một trạng thái siêu hiện thực, nơi chính bản thân cô cũng không chắc là ai đang cảm nhận điều gì.

Như đã nói, thế giới Tokyo Ghoul của cô rất khác so với nguyên tác, tế bào Rc không chỉ làm biến đổi thân thể mà còn khuếch đại cảm xúc, cực đại hóa nội tâm và bản năng.

Mà thân sở hữu tế bào đơn vị đến gần một trăm ngàn Kyouka có thể nói là nhất kinh khủng máy hấp thu cùng khuếch đại. Một con số mà kể cả những nhà nghiên cứu của CCG hay đám Ghoul đứng sau màn đều không dám ghi vào bảng công bố.

Bởi vậy, ngay từ khi sinh ra, cô đã có một dạng nhận thức tương tự như đọc tâm. Cô không phải chỉ nghe thấy người khác nghĩ gì, mà là cô “biết” được cả cảm nhận được họ, như thể xúc giác thứ sáu.

Cơn giận dữ, nỗi sợ, sự khao khát, ham muốn, khoái lạc,… chúng trần truồng trước mặt cô, thể hiển con người thật của kẻ giữ chúng.

Với Kyouka, thế giới này không được nhìn qua mắt, mà được cảm nhận qua sóng cảm xúc lan ra từ người khác. Đó là cách cô tồn tại, là “ngũ giác” thật sự của cô. Ngay từ lúc còn nhỏ, khi chưa biết chữ, chưa hiểu lời, cô đã biết bên cạnh vật thí nghiệm đang nghĩ tới cái chết. Biết đám bảo mẫu đang giả vờ quan tâm. Biết ánh mắt của tên tiến sĩ không hề sạch sẽ.

Biết tất cả. Như một cỗ máy quét tâm trí sống.

Đó không phải là năng lực, đó là gánh nặng.

Mà bây giờ, gánh nặng ấy bị tách khỏi cô.

Nhẹ nhõm?

Không! Là mất mát. Là rỗng tuếch.

Kyouka chớp mắt, nhận ra mình thậm chí thấy không rõ lòng bàn tay mình đang run rẩy.

Lần đầu tiên trong đời, cô không biết người khác đang nghĩ gì. Không biết ai thật lòng, ai giả dối. Không biết khi cười, họ thực sự vui hay chỉ đang lịch sự. Tất cả quay về màu xám. Vô nghĩa.

Điều đó làm cô sợ.

Phải. Sợ. Một cảm giác mà từ lâu cô ngỡ rằng mình đã quên. Không còn ai trong đầu để thì thầm, trấn an, hay nhạo báng. Không còn ai để chia sẻ trách nhiệm.

Chỉ còn cô, trần trụi và yếu đuối, đứng một mình dưới ánh mặt trời không thuộc về mình.

Này không chỉ là cảm giác của một người bình thường mất đi ngũ giác. Mà là cả tam quan vỡ vụn, cả nền tảng nhận thức sụp đổ, cả lý trí lao dốc không phanh xuống vực sâu không đáy.

Điều khiến Kyouka thật sự hoảng sợ không nằm ở việc cô không thể cảm nhận cảm xúc người khác như trước, mà là cả thế giới này, cái thế giới từng mạch lạc, ồn ào, từng nhịp thở, từng lằn cảm xúc đan xen giữa hàng tỷ cá thể đang dần rút khỏi cô, xa rời cô từng tấc một.

Cô không còn là một phần của nó.

Không còn ánh sáng cảm xúc dẫn lối. Không còn tiếng thì thầm loạn nhịp trong đầu. Không còn những ý nghĩ lạ lẫm của người khác vọng qua tường, ghế, qua những cái chạm nhẹ.

Mọi thứ bỗng trở nên trống rỗng, không phải vắng lặng, mà là vô nghĩa. Cảm giác bị bỏ lại, bị thế giới rộng lớn quên mất mình là ai, bị cuốn trôi trong biển người mênh mông mà không ai nhìn đến.

Và trong khung cảnh ấy, Kyouka chỉ còn là một hạt bụi, không nơi neo đậu, không ai níu giữ.

Để tự cứu, Kyouka bắt đầu lại như một đứa trẻ. Học lại cách dùng mắt để nhìn rõ vật thể, dạy bản thân ghi nhớ hình dáng khuôn mặt người đối diện, dùng tai phân biệt tiếng nói, cố cảm thụ tiếng chim, tiếng gió, tiếng xe qua đường.

Học cách nếm để biết vị mặn ngọt là gì, cay đắng là gì, học cách đưa tay ra chạm vào đồ vật mà không chỉ là cử động máy móc.

Cô kiên nhẫn, tuyệt vọng, lạnh lẽo và cô độc trong nỗ lực đó. Nhưng kết quả mang lại chỉ như một lớp son phủ lên xác chết. Không có gì thật sự thấm vào.

Khoảng trống trong cô vẫn như cũ, chỉ là tốc độ lấp kín cô chậm hơn một chút mà thôi.

Cuối cùng, trong cơn bấn loạn tuyệt vọng ấy, Kyouka nghĩ ra một phương pháp khác. Một thứ điên rồ, nguy hiểm và cũng là tia sáng duy nhất còn sót lại. Đó là… đồng cảm với người khác, không phải bị động như năng lực cũ, mà bằng chính cách mà con người thông thường làm.

Không thể cảm nhận thế giới bằng bản năng đã mất, cô quyết định cảm nhận nó qua cảm xúc người khác. Đặt mình trong lòng họ, trong tâm hồn họ, để nhìn cuộc sống qua đôi mắt họ.

Cũng chính vì thế mà Kyouka mở văn phòng tư vấn tâm lý. Không phải để giúp người, mà để bám víu vào cái gọi là người.

Cô không quan tâm đến danh tiếng, càng không thật sự hứng thú với nghề này, cô chỉ đang tìm đường kết nối lại với những linh hồn khác.

Mỗi cuộc trò chuyện là một sợi dây, mỗi câu hỏi là một móc nối, mỗi cảm xúc mà cô khơi lên trong họ, là một dấu hiệu để cô cùng họ cùng thế giới kết nối.

Bằng cách đồng cảm, bằng cách khơi mở nội tâm họ, dẫn họ từ đau khổ ra ánh sáng, cô mong có thể kéo chính mình lên từ vực thẳm. Mong rằng khi họ khóc, cô có thể khóc theo. Khi họ cười, cô có thể cảm thấy nhịp đập trong ngực mình cũng rung động. Mong rằng qua nỗi đau người khác, cô tìm lại được tiếng gọi của bản thân mình.

Nhưng đó là một con dao cùn. Nó không giết cô ngay, mà cắt từng lát, từng lớp. Đau đớn, ê ẩm, dài lâu.

Khi không còn các nhân cách làm lưới đỡ, cảm xúc của từng người có thể đập tan cô bất cứ lúc nào. Kagerou là nhẹ nhất. Nhưng nếu là Freeman? Là Ame? Là Altheris?

Là những người trong nhóm còn mang nặng bi thương hơn cô gấp trăm lần? Cô không dám tưởng tượng. Một giây bất cẩn, cô sẽ bị cảm xúc của họ đánh tan, như con diều đứt dây trong bão.

Kyouka biết rõ mình đang làm gì, biết rõ kết cục có thể là gì.

Nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác.

Hoặc là tan biến trong trống rỗng.

Hoặc là chết vì mang nặng đau khổ của người khác.

Cô chỉ hy vọng… có thể chịu đựng được đủ lâu, để đến lúc nào đó thế giới sẽ nhìn lại cô một lần nữa.

Đó là những điều Kyouka suy nghĩ trước khoảnh khắc vừa rồi.

Cô thực sự không thể ngờ tới, thậm chí chính cô cũng không nhận ra rằng cô là loại người như vậy.

Cái cảm giác bị vứt bỏ giữa bóng tối, rồi đột nhiên có một bàn tay vươn ra nắm lấy mình, kéo từ vực sâu trở lên, khiến từng tế bào trong cơ thể như cháy lên, nổ tung từng đợt.

Không phải ánh sáng cứu rỗi, mà là khoảnh khắc giao thoa giữa tận cùng của tuyệt vọng và tia hy vọng nhỏ nhoi. Một dao chạm vào cổ, rồi rút về nhường chỗ cho hơi ấm. Một phút sau đó, lại lạnh đến rợn người.

Lần đầu thử nghiệm với Kagerou, cảm xúc yếu ớt, nhút nhát và thu mình của anh ta tựa như một sợi chỉ mỏng manh, cô nắm lấy đầu kia, lần theo nó mà tiến về phía ánh sáng. Khi đến nơi, cô phát hiện bản thân đã thực sự cảm nhận lại được thế giới, dù chỉ là một chút.

Một giọt nước nhỏ giữa sa mạc, nhưng đủ làm cô nghiện.

Đúng vậy. Cô nghiện.

Nghiện cái trạng thái bị vây hãm trong hố sâu, rồi lại từ hố sâu đó, từng lần một, từng đợt một, tự thân vươn ra khỏi nó. Không có ai thật sự có thể cứu cô. Không ai có thể ngoài trừ cô. Nhưng bằng cách thấu hiểu nỗi đau người khác, chạm vào bi thương trong lòng họ, rồi để nó phản chiếu vào lòng mình, cô cảm giác bản thân như một dây đàn bị kéo căng, sau đó vang lên những nốt nhạc đầu tiên.

Loại trải nghiệm ấy, cứ lặp đi lặp lại như một trò chơi sinh tử, nhảy múa giữa cái sống và cái chết, giữa cơn điên loạn và sự bình thản, khiến toàn thân cô hưng phấn đến phát cuồng.

Lý trí và cảm xúc của Kyouka lặp lại điều đó, nhiều lần, rất nhiều lần.

Và càng lặp lại, cô càng thấy rõ mình không muốn dừng lại.

Cô khao khát cái khoảnh khắc bị bóp nghẹt bởi cảm xúc của người khác, rồi chính cô dùng toàn bộ sức lực để vượt thoát. Đó không còn là cứu rỗi nữa, mà là khoái cảm sống sót.

Mỗi lần như vậy, máu như sôi lên. Thần kinh như điện giật. Tim đập như búa đập vào trống. Cô thở gấp. Cô run rẩy. Cô rơi vào trạng thái vừa đau đớn vừa mê ly.

Nói một cách đơn giản là máu M của cô đã thức tỉnh.

Không phải kiểu M trong lối nghĩ phổ thông, không phải kiểu khao khát bị đánh đập hay chịu đựng đau đớn đơn thuần.

Mà là kiểu muốn bị nhấn chìm để rồi vùng vẫy trồi lên, chứng minh với thế giới rằng bản thân còn sống. Cô thèm cảm xúc cực đoan. Thèm ranh giới. Thèm nghịch lý. Thèm những thứ có thể bẻ cong cả lý trí lẫn định nghĩa con người.

Cũng chính vì thế, hiện tại, trạng thái của Kyouka không phải là trống rỗng nữa.

Không phải tuyệt vọng nữa.

Mà là trạng thái hiền giả.

. . .

“Khụ khục… khụ khục!!!”

Bên trong thư viện, Altheris bất ngờ ho sặc sụa, sắc mặt méo mó như thể vừa nuốt phải thứ gì nghẹn đắng. Cả thân thể ông cứng đờ, vặn vẹo như một khối cây khô héo.

Mấy phút trước, Yuichiro bước vào thư viện tìm ông. Dáng vẻ anh vẫn mang theo một chút lo lắng, không phải vì chính bản thân, mà vì một người khác: Kyouka.

Không phải là anh không kiêng kỵ cô. Thực tế, anh thừa nhận là có. Nhưng hơn cả sự đề phòng, là sự thấu hiểu.

Yuichiro từng kế thừa sức mạnh của cô. Anh biết bên trong đầu Kyouka náo loạn đến mức nào, điên cuồng ra sao. Nếu không phải như thế, anh cũng đã không gọi đám đó là ô nhiễm.

Mỗi lần gặp cô, trong đầu Yuichiro liền vang lên hỗn âm như một hội chợ tâm thần, tiếng cười khanh khách, lời thì thầm ma mị, cả những tiếng gào thét không đầu không cuối. Mặc dù hiện tại chúng đã bị phong ấn, nhưng dường như chỉ cần cô xuất hiện, là chúng lại ráng sức ngoi lên như bọt khí bị kìm dưới đáy hồ, vẫn cố tìm đường thoát ra.

Thế nhưng lần này… lại là trống rỗng.

Không một âm thanh, không một dao động.

Yuichiro biết Kyouka đã xảy ra vấn đề.

Anh đến theo dõi, không phải lo lắng cho Kagerou, hay đúng hơn, không nhiều như lo cho cô. Dù trong lòng vẫn giữ đề phòng, anh không thể phủ nhận một điều họ là các phần linh hồn của nhau.

Loại liên kết đó so với huyết thống, so với thân tình, còn nặng nề và sâu sắc hơn.

Bởi vậy, Yuichiro mới tìm đến Altheris, nhờ ông dùng năng lực đọc tâm để dò xét tình trạng hiện tại của Kyouka. So với cô, khả năng đọc tâm của Altheris còn biến thái hơn vài bậc. Không đơn thuần là nghe được suy nghĩ bề mặt mà là chạm đến quy tắc của thế giới, nhìn xuyên mọi tầng lớp ý thức, phá vỡ mọi lớp phòng ngự.

Đó không còn là một kỹ năng nữa, mà là một thứ quyền năng, chạm tới tận cùng bản chất của linh hồn.

Sau khi nghe Yuichiro thuật lại mọi chuyện, Altheris không chần chừ gật đầu. Với ông, nhóm người này không chỉ là những phần còn sót lại của một linh hồn thống nhất, mà còn là những người duy nhất ông gọi là đồng hành.

Mà ông, vì đã khống chế được sức mạnh của mình đến mức cực hạn, từ lâu không còn tùy tiện sử dụng năng lực này. Dù là ở không gian trong mơ ông cũng chỉ duy trì năng lực đó ở mức hiểu ý, chưa từng xâm nhập sâu một ai.

Trước mặt Altheris, dù Kyouka có còn nhân cách hay không, có lớp phòng ngự nào hay không tất cả đều như bức rèm mỏng trước gió. Không cần cưỡng ép, không cần bóc tách. Chỉ là một cái chạm nhẹ, là toàn bộ nội tâm liền mở ra.

Ông đi sâu vào trong tâm trí của cô.

Chứng kiến hết tất cả.

Từng ý niệm rối loạn.

Từng cảm giác lạc lõng tuyệt vọng.

Từng đêm dài vô tận, chỉ có bản thân quằn quại giữa nỗ lực ảo vọng và tiếng gào thét câm lặng của chính mình.

Nửa đoạn đầu thôi… đã khiến Altheris không thể không động dung.

Một cảm xúc lạnh buốt, như ngón tay ai đó vừa chạm vào nơi sâu nhất trong lòng ông. Cảm giác ấy… đồng cảm đến rợn người.

Bởi vì họ giống nhau.

Nếu Kyouka là người bị thế giới lãng quên, chia tách, không cách nào hòa vào dòng chảy cuộc đời như bao người khác…

Thì ông, Altheris, kẻ bị thế giới nguyền rủa, căm ghét, lại chính là điểm khởi đầu của mọi bất hạnh và bi ai.

Nhưng rồi đến nửa sau…

Kyouka quay xe quá gắt.

Gắt đến mức khiến Altheris suýt nữa nghẹn thở giữa dòng tinh thần. Cảm xúc của ông đảo ngược nhanh đến mức… như thể đang bước từ vực thẳm bi thương sang rạp xiếc tâm thần.

Toàn bộ sự đồng cảm, thương xót, nỗi đau âm ỉ ban đầu, thứ vừa rồi còn khiến ông lặng người trong thoáng chốc, vỡ nát như thủy tinh bị ném vào cối xay.

Kyouka không chỉ không đắm chìm trong tuyệt vọng, cô còn vui vẻ ngụp lặn trong nó.

Không phải để hủy diệt, mà để kéo dài khoái cảm.

Không phải để chữa lành, mà để hưởng thụ từng nhịp đập đau đớn.

Cái kiểu tận hưởng giữa ranh giới sống chết, giữa hủy diệt và phục sinh ấy, khiến Altheris – kẻ từng nhìn thấy cả nghìn luân hồi và địa ngục – cũng ngẩn người như bị búa đập vào trán.

Ông dứt khỏi tâm trí cô với sắc mặt như người bị táo bón kinh niên mười mấy năm.

Rồi, không nói không rằng, ông lặng lẽ kể lại mọi chuyện cho Yuichiro.

Ban đầu, Yuichiro chăm chú lắng nghe, sắc mặt trầm như nước đọng đáy giếng.

Nhưng càng nghe, mi càng nhíu. Đến khi nghe xong toàn bộ…

Anh trầm mặc.

Rồi:

“…Cô ấy thật sự bị bệnh.”

Khóe miệng giật giật. Một phần vì lo, một phần không biết là nên phì cười hay là đau đầu.

Altheris cũng chỉ biết thở dài.

Mà Yuichiro, rất nhanh lại lấy lại được bình tĩnh. Dù gương mặt vẫn đượm lo âu, nhưng ánh mắt trở nên sắc bén.

Anh lắc đầu, thấp giọng nói:

“Tình trạng này nhìn qua như thể cô ấy đã tìm được cách để ổn định. Nhưng bản chất lại là đè ép và dẫn dụ cảm xúc, không phải hóa giải. Nếu cứ tiếp tục sẽ càng lúc càng sâu vào lệch chuẩn. Một ngày nào đó, cảm xúc mà cô ấy cố kéo về sẽ phản lại. Đến lúc đó, dù có bao nhiêu nhân cách cũng đỡ không nổi cho cô ấy nữa.”

Cả hai người bàn bạc hồi lâu, lật đi lật lại nhiều khả năng. Nhưng cuối cùng, vẫn không thể tìm ra phương pháp thực sự ổn thỏa.

Altheris tuy từng trị liệu không ít vấn đề tâm lý, thậm chí từng kéo người từ tuyệt vọng quay về hi vọng sống sót. Nhưng Kyouka… lại là trường hợp đặc biệt chưa từng có tiền lệ.

“Cô ấy không cần giải cứu,” ông trầm giọng nói, “Mà là… đang từ chối cả việc được cứu.”

Yuichiro im lặng. Suy nghĩ đó vốn cũng đã lẩn quẩn trong đầu anh.

Cuối cùng, cả hai quyết định mở một cuộc họp nhỏ giữa các thành viên nhóm, ít nhất để có thêm góc nhìn khác. Altheris đề nghị dùng một phương pháp thăm dò thông thường, không gây áp lực cho cô.

Yuichiro gật đầu:

“Ta nghĩ nên để họ gặp Kyouka dưới danh nghĩa đến tư vấn tâm lý rồi hãy mời. Một phần là để họ trải nghiệm, một phần là để chính họ hiểu Kyouka hơn.”

Altheris nhíu mày.

“Cậu chắc chứ? Nếu trạng thái Kyouka không ổn định, cô ấy có thể tác động ngược lên họ.”

Yuichiro nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm như nghĩ về chuyện rất xa.

“Chúng ta… đều là những người đặc biệt. Mỗi người mang theo một phần vấn đề, cũng như một phần ánh sáng. Nếu muốn bước cùng nhau đến cuối, thì ngay cả phần điên loạn và hỗn độn của nhau cũng phải chấp nhận.”

Nói xong, anh không đợi thêm, lập tức rời khỏi thư viện, đi tìm Kagerou. Không chỉ để nghe cậu ý kiến, mà còn để nhìn xem cậu ấy đã thay đổi bao nhiêu từ sau lần gặp đó.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-vo-hon-la-ac-ma-qua-thuc.jpg
Ta Võ Hồn Là Ác Ma Quả Thực
Tháng 1 24, 2025
tong-man-nguoi-vua-xuyen-qua-ravel-tu-hon.jpg
Tổng Mạn: Người Vừa Xuyên Qua, Ravel Từ Hôn
Tháng 1 15, 2026
tong-vo-bat-dau-thien-co-lau-kich-thau-lien-tro-nen-manh
Tổng Võ: Bắt Đầu Thiên Cơ Lâu, Kịch Thấu Liền Trở Nên Mạnh
Tháng mười một 9, 2025
tong-vo-truong-sinh-van-co-moi-ngay-tu-dong-tro-nen-manh-me.jpg
Tổng Võ: Trường Sinh Vạn Cổ, Mỗi Ngày Tự Động Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved