-
Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
- Chương 165: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (2).
Chương 165: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (2).
“Leng keng.”
Âm thanh quen thuộc của chuông cửa vang lên, lan khắp không gian tĩnh lặng khiến Kagerou giật mình đến bật dậy khỏi ghế.
Màn hình trước mặt còn chưa kịp đóng lại, dòng mã đang hiện lên bị dừng ngang, chứng cứ về hành động can thiệp vừa rồi vẫn còn lồ lộ trên đó.
Anh quay nhanh sang, bắt gặp ánh mắt của Kyouka đang dõi tới. Cô không có biểu cảm rõ ràng, nhưng điều đó chỉ khiến anh càng thêm lúng túng.
“Tôi… phần mềm cô cài đặt hình như có dính virus. Tôi đã… đã diệt rồi, đang tải lại bản sạch hơn.” Anh vội vàng giải thích, giọng khô khốc như chính cổ họng khát nước của mình.
Kyouka gật đầu một cái rất nhẹ, ánh mắt vẫn bình thản, không nói gì thêm, nhưng ánh nhìn cô di chuyển đến chỗ chiếc bàn bếp nhỏ, nơi đặt hai ly mì ly.
Kagerou thầm hô không ổn. Anh hoàn toàn quên mất việc đã cho nước sôi vào mì từ lâu.
Vội vã chạy tới kiểm tra, anh thở phào khi thấy tình hình không quá tệ.
Nước trong ly đã nguội bớt, nhưng may mắn là nguyên liệu bên trong đều đã chín tới vừa vặn. Gia vị hòa tan đều, rau củ mềm nhưng không nát, từng sợi mì óng vàng thấm đẫm nước súp.
Mang hai ly mì lại bàn, anh ngồi xuống đối diện với Kyouka, người đang thong thả rót nước ngọt vào ly đá, động tác đầy thư thả như thể chẳng có gì đáng bận tâm.
Kagerou cảm thấy hơi xấu hổ. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên ăn sáng với một người con gái tại phòng cô ấy, lại còn là mì ăn liền. Chưa kể, dạ dày anh vẫn còn lục bục khó chịu từ bánh ngọt cũ buổi sáng.
Nhưng nhìn mùi hương nghi ngút tỏa ra từ món mì, anh nuốt nước bọt một cái. Cảm giác thèm ăn lấn át mọi lo ngại. Thật lòng mà nói, mùi thơm ấy thực sự quá hấp dẫn, khiến mọi cảm giác đau bụng tạm thời bị đẩy lùi sang một bên.
Cả hai ngồi vào bàn, không ai nói gì, chỉ đồng thời nhẹ nhàng nghiêng đầu và cất tiếng đồng thanh:
“Itadakimasu.”
Rồi họ cắm đầu ăn.
Kagerou thử một miếng, vị cay nhẹ tỏa ra nơi đầu lưỡi, đi cùng độ béo ngậy vừa phải từ súp xương hầm. Sợi mì có độ dai đúng chuẩn, rau củ không những không rời rạc mà còn giữ được độ tươi. Thịt khô tái hiện lại như thật, từng thớ mềm mịn, vừa ăn.
Anh thầm đánh giá trong đầu, miệng lại không ngừng nhai.
Mặc dù nếu đem so thì vẫn chưa thể bằng món Akito làm nhưng nếu so với hàng bán đại trà ngoài thị trường, thì món mì này rõ ràng là hạng cao cấp, dễ dàng K.O tất cả những gì anh từng nếm qua.
Đặc biệt, trong cái sáng lười biếng pha chút hỗn loạn như hôm nay, được ăn một tô mì ngon lại là do chính tay mình pha, khiến anh thấy mình như vừa giành được chiến thắng nho nhỏ giữa cuộc sống bận rộn.
Hơn mười phút sau, bữa sáng đơn giản nhưng lạ miệng cũng đã kết thúc.
Không ai cần nhắc ai, cả hai đều tự giác dọn dẹp. Kyouka gom rác vứt vào túi, còn Kagerou cẩn thận lau mặt bàn, thỉnh thoảng còn dùng khăn khô chà kỹ những chỗ nước ngọt dính lại từ lúc nào.
Sau khi mọi thứ được dọn gọn gàng, anh ngả người ra phía sau, dựa lưng vào lưng ghế, đôi mắt khép hờ trong khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi.
Lâu lắm rồi, anh mới cảm nhận được sự thoải mái đến thế. Không áp lực, không tiếng gọi gấp gáp từ màn hình, không deadline chồng chất hay mấy bug khiến não xoắn cả lên.
Chỉ là một buổi sáng bình dị, đơn thuần có người ngồi cùng ăn mì, chia nhau ly nước ngọt trong căn phòng không quá đặc biệt, nhưng lại có điều gì đó khiến anh cảm thấy gần gũi một cách kỳ lạ.
Ngay lúc đó, từ sau lưng anh, một giọng nói vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ:
“Nếu đã ăn xong, vậy chúng ta bắt đầu việc thôi.”
Kagerou lập tức ngồi thẳng dậy, gương mặt theo phản xạ trở nên nghiêm túc. Tuy nhiên, sự căng thẳng đã biến mất, thay vào đó là một trạng thái sẵn sàng tiếp nhận.
Nhưng rồi, anh ngẩn người.
Anh quay đầu lại, đôi mắt khẽ mở to, không giấu được kinh ngạc khi nhìn thấy Kyouka lúc này. Điều khiến anh sững lại không phải lời cô nói, mà là sự thay đổi hoàn toàn trong hình ảnh trước mặt.
Từ lúc nào… cô đã thay đồ?
Không còn là Kyouka lười biếng trong chiếc áo phông rộng thùng thình, đầu tóc rối bù đi ra từ phòng tắm. Người phụ nữ đứng trước anh lúc này là một phiên bản khác hoàn toàn – chuyên nghiệp, chững chạc và toát lên khí chất không dễ xâm phạm.
Cô mặc áo sơ mi xanh lam nhạt được ủi thẳng nếp, sơ vin gọn gàng trong chiếc váy bút chì đen ôm sát tôn dáng. Bên ngoài khoác một chiếc blouse trắng của bác sĩ, tay phải ôm một tập hồ sơ dày, tay trái đẩy nhẹ gọng kính sắc nét trên sống mũi. Tóc cô đã được buộc lên thành đuôi ngựa cao, từng sợi gọn gàng đến mức có thể phản chiếu được kỷ luật bên trong.
Khí chất của cô lúc này khiến người ta lập tức liên tưởng đến hình ảnh những bác sĩ tư vấn tâm lý từng thấy trong phim ảnh.
Điềm tĩnh, uyên bác và có phần nghiêm khắc. Đồng thời cũng rất cuốn hút.
Kagerou ngơ ngác nhìn cô một lúc. Không biết là do ánh sáng, góc nhìn hay chính cảm nhận bản thân đang thay đổi, anh cảm giác như chiều cao của cô cũng cao hơn trước.
Rõ ràng trong trí nhớ anh, Kyouka thấp hơn mình một cái đầu, vậy mà lúc này, cô lại như đang ngang bằng với anh, thậm chí còn như đang nhìn xuống anh từ một vị trí cao hơn.
Anh hơi lúng túng, nhưng rồi mím môi nhẹ, đứng dậy, khẽ gật đầu. Dù chưa bắt đầu chính thức, nhưng Kagerou biết… đây mới là phiên bản thật sự của buổi “khám” hôm nay.
Cả hai ngồi xuống bàn. Kyouka cẩn thận đặt tập hồ sơ dày lên mặt bàn gỗ, tiếng phịch nhẹ phát ra vang lên một cách vừa đủ để kéo Kagerou ra khỏi dòng cảm xúc còn vương lại từ trước đó.
Cô ngước mắt nhìn anh, nở một nụ cười nhẹ, không mang vẻ trấn an quá mức, cũng chẳng có chút áp lực nào trong ánh nhìn.
“Không cần quá khẩn trương,” cô lên tiếng, giọng đều và dịu. “Buổi trò chuyện hôm nay chỉ là một phần trong nghiên cứu khoa học của tôi. Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem liệu người đến từ thế giới khác có gặp những vấn đề tâm lý tương tự như ở thế giới của mình không thôi.”
Chỉ một câu nói ấy, tựa như chiếc dây neo kéo tâm trí đang trôi dạt của Kagerou trở về điểm cân bằng. Những suy nghĩ vẩn vơ, hồi hộp, cảm giác không biết phải hành xử thế nào lập tức được sắp xếp lại.
Anh hít một hơi nhẹ, tay tự động đặt lên đùi, ngồi thẳng lại. Từ khi bước chân vào đây, có lẽ đây là lúc anh thấy dễ chịu và kiểm soát được bản thân nhất.
Kyouka đẩy tập hồ sơ đến trước mặt anh, kèm theo một cây bút máy.
“Đây là một số thông tin cơ bản. Anh cứ đọc kỹ rồi điền những phần thấy phù hợp. Mục đích là để giúp tôi hiểu hơn về anh, không phải đánh giá hay phân loại gì cả.” Cô nói, giọng đều đều.
Vừa nói, cô vừa bình thản mở sổ ghi chép của mình, tay còn lại đẩy nhẹ gọng kính. Nhưng bên trong vẻ ngoài chuyên nghiệp ấy, ánh mắt cô thỉnh thoảng vẫn lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt Kagerou, không sót lấy một chi tiết nhỏ nào.
Cô biết rất rõ toàn bộ chuỗi hành động của mình từ nãy đến giờ, bao gồm cả việc thay đổi phục sức, đều nằm trong kế hoạch.
Trong tâm lý học, có một khái niệm gọi là “Tái cấu trúc nhận thức do kích thích gián đoạn bất thường” nơi một thay đổi nhỏ đột ngột sẽ buộc con người phải điều chỉnh lại toàn bộ cảm nhận về môi trường xung quanh.
Căn phòng này, từ đầu đến cuối, là phiên bản được thiết kế gần như mô phỏng lại căn hộ cũ của Kagerou, từ cách kê sofa, màu rèm cửa, vị trí tủ sách, thậm chí cả mấy món đồ ăn vặt đặt lung tung… tất cả đều hướng đến việc khiến anh tự nhận nơi này là “vùng an toàn” của bản thân.
Và rồi trong thời điểm anh đã quen thuộc, cảm thấy yên tâm, cô bước ra với một hình ảnh hoàn toàn mới.
Không phải Kyouka rối tóc, buông thõng vai với áo ngủ rộng thùng thình nữa. Mà là một chuyên gia, chỉnh tề, mang khí thế, mang quyền uy, đồng thời cũng tạo ra áp lực vô hình.
Sự thay đổi đột ngột ấy như một vết dao khẽ rạch lên lớp màng yên ổn vừa hình thành, khiến phản ứng đầu tiên trong tiềm thức anh là giật mình, rồi căng thẳng, thậm chí có một tia tức giận rất mờ nhạt.
Nhưng rồi, chỉ với một câu nói: “Tôi chỉ muốn tìm hiểu xem người từ thế giới khác có vấn đề tương tự không.” Kyouka đã khéo léo đặt lại Kagerou vào đúng vị trí thực tế.
Đây không phải là nhà anh.
Đây là văn phòng của cô.
Anh đến đây theo lời mời.
Mọi điều xảy ra đêu hoàn toàn hợp lý.
Sự nhận thức đó khiến một tia hổ thẹn len lỏi vào lòng anh. Rằng anh, người luôn tự xưng là lập trình viên lý trí, lại bị môi trường đánh lừa cảm xúc một cách quá dễ dàng. Rằng anh, người vẫn hay trách mình không hòa nhập được với người khác, hóa ra lại chỉ vì chính anh cứ gò bó mình trong chiếc vỏ phòng ngự mà thôi.
Tâm lý phòng vệ của anh đang bắt đầu sụp xuống, lớp từng lớp một cách tự nhiên.
Nếu ví von một cách khoa học dễ hiểu thì có thể hình dung như sau:
Khi đứng trước cửa văn phòng, anh ở mức 12 điểm. Căng thẳng, cảnh giác cao độ, dự đoán tiêu cực vì không rõ mình sẽ đối mặt điều gì.
Khi mở cửa bước vào, trông thấy căn phòng bừa bộn đời thường, điểm giảm còn 10: Bình thường hóa, không có yếu tố đe dọa, không phải nơi đè nặng tâm lý.
Gặp Kyouka lần đầu trong bộ dạng rối bù, điểm tăng nhẹ 11, do bất ngờ, phản ứng sinh tồn. Nhưng lại giảm ngay về 10 khi cô nhờ giúp nấu mì – một hành động rất đời thường. Làm anh cảm giác không bị áp buộc, có thể tự kiểm soát.
Ở lại phòng một mình, tự do ngồi, quan sát, khắc phục sự cố máy tính, điểm giảm tiếp xuống 8, là quen thuộc, cơ thể thích nghi với môi trường.
Cùng nhau ăn sáng, không áp lực, không dẫn dắt, không hỏi chuyện, điểm tụt còn 6: Thoải mái, gần như không còn đề phòng.
Nhưng khi cô xuất hiện trong bộ đồ công sở, nghiêm túc và lạnh lùng, một cú sốc nhẹ khiến điểm vọt lại 11: Ngỡ ngàng và bất an, tái kích hoạt phản xạ cảnh giác.
Rồi chỉ với một câu nói, kèm theo hồ sơ rõ ràng mục đích, nhận thức bản thân sai lệch, điểm phòng ngự rơi thẳng xuống 4: Xấu hổ, tự trách do sụp đổ ảo tưởng kiểm soát. Rơi vào trạng thái dễ tổn thương, dễ bị kiểm soát.
Lúc này, nếu Kyouka thực sự muốn điều khiển anh, chỉ cần một ánh mắt khơi gợi hoặc một lời an ủi có chủ đích, Kagerou đã rất dễ dàng bị dắt mũi.
Nhưng cô không làm. Không thừa thắng xông lên, không tận dụng khoảnh khắc yếu lòng ấy. Cô chỉ lặng lẽ tiếp tục với vai trò của mình, một người cố gắng khơi mở bản thể thật của anh.
Sau một lúc, thấy anh điền xong, Kyouka cầm tờ giấy lại, cúi đầu đọc thầm một hồi, ánh mắt mang theo một tia chuyên chú, rồi bất chợt khẽ bật tiếng: “Maboroshi Kagerou?”
Kagerou theo phản xạ khẽ “Ừ” một tiếng, trong lòng hơi căng lại, không biết cô nghĩ gì. Nhưng Kyouka chỉ mỉm cười, giọng điệu dịu dàng như gió sớm:
“Tòa tháp hư ảo bị bao phủ bởi bóng tối và sai lầm sao. Tên rất hay đó.”
Kagerou có phần ngại ngùng cúi đầu, khẽ đáp: “Cảm ơn.” Anh không quen được khen, đặc biệt là về cái tên mình vốn từng có lúc ghét bỏ. Rất ít người nhận ra cái tên này thực ra là một ẩn dụ đầy tầng nghĩa.
Kyouka nghiêng đầu nói tiếp, như để xua đi cảm giác bối rối trong anh: “Anh biết không, tên của mỗi người trong nhóm đều rất đẹp đấy. Freeman nghĩa là ‘Người tự do’ một thứ đơn giản, nhưng lại là thứ không dễ có được.
Hajime, tên đầy đủ là Saito Hajime, nghĩa là ‘Khởi đầu mới của huyết mạch thần thánh cao quý’.
Nanami là Asahi Nanami, nghĩa là ‘Ánh sáng ban mai soi sáng biển bảy màu’.
Takeda Yuichiro là ‘Chiến binh đồng ruộng giữa tro tàn và mùa thu hoạch’.
Yukihira Akito là ‘Tâm hồn như tuyết tĩnh lặng và phong cách như gió thu’.
Aizawa Ame là ‘Cơn mưa u buồn đến từ dòng nước lặng’.
Altheris là ‘Người tiên tri’ biết hết tất cả nhưng lại không đủ sức ngang cản nó lại. Steingard là ‘Người bảo hộ thành lũy bằng đá’.”
Kyouka dừng lại một nhịp, rồi đặt tay lên ngực, hơi cúi đầu, như đang giới thiệu bản thân một cách trịnh trọng.
“Còn ta, Amagiri Kyouka, là Đóa hoa vang vọng trong màn mưa và sương mù.”
Giọng cô không quá cao, cũng chẳng hạ thấp, nhưng mang theo một nét mềm mại như sương đêm lướt qua cánh hoa, để lại dư âm trong lòng người nghe.
Kagerou ngẩn ra, rồi chậm rãi gật đầu, đáy mắt mang theo chút gì đó ngưỡng mộ lẫn cảm khái. Trước giờ, anh cũng không quá để tâm đến ý nghĩa tên của người khác, càng không nghĩ rằng mỗi cái tên ấy lại ẩn chứa những tầng nghĩa sâu xa như vậy.
Kyouka dường như nhìn ra cảm xúc đó, cô cười nhẹ, nụ cười không phải kiểu trấn an, mà như một người từng trải đang chia sẻ chút bí mật đời mình:
“Bởi vì mỗi cái tên đều có một câu chuyện phía sau nó. Nên tôi luôn đặc biệt để ý.”
Cô lấy một tập giấy khác, vừa lật mở vừa nói tiếp, ánh mắt vẫn hướng về phía anh:
“Ví dụ như Freeman. Cái tên ấy… cũng không phải cậu tên thật. Nó là tên mà một kẻ chủ nô từng gán cho cậu ấy, sau khi Freeman cố gắng bỏ trốn.”
“Thật châm chọc đúng không? Tự do! Nhưng không phải do mình chọn.”
Không khí trong phòng chậm rãi trầm xuống. Không hẳn nặng nề, lại như có thứ gì đó lành lạnh quẩn quanh sau gáy.
Kagerou cúi đầu, khẽ “ừ” một tiếng. Trong lòng bỗng có chút nghẹn, một thứ cảm giác rất lạ, vừa như xấu hổ, vừa như tự ti.
Anh luôn cảm thấy bản thân mình khổ, nhưng so với những người kia… có lẽ chỉ là vết xước trong biển đau thương.
Có câu nói, “Hạnh phúc là từ so sánh mà có”. Có người khổ, nhưng khi thấy người khác còn khổ hơn, lại cảm thấy bản thân vẫn còn may mắn.
Kyouka kể ra những cái tên, những câu chuyện phía sau, không phải để phơi bày nỗi đau, mà là để đặt lại cán cân cảm xúc cho Kagerou. Để anh thôi tự đặt mình vào vị trí quá thấp, gồng mình gánh những mặc cảm rằng mình kém cỏi hơn người khác.
Cô lật lại tờ giấy trong tay, ánh mắt dừng lại ở một dòng thông tin:
“28 tuổi à?” Giọng cô dịu dàng, mang theo chút ngạc nhiên nhẹ nhàng. “Anh nhìn trẻ hơn nhiều so với số tuổi thật đấy.”
Kagerou hơi khựng lại, rồi cười khẽ, vuốt vuốt chóp mũi như một phản xạ:
“Vì tôi hay nghiêm túc quá mức lúc làm việc, nên nhiều người tưởng tôi đã ngoài ba mươi.”
“Thật sao?” Cô nghiêng đầu, ra vẻ nghi hoặc: “Nhìn anh bây giờ trông lại như sinh viên mới ra trường.”
“Thật ra thì tôi cũng chỉ mới ra trường năm năm thôi.” Anh thành thật đáp: “Tốt nghiệp lúc 23, giờ là 28.”
Kyouka gật đầu, ánh mắt chuyển về mục nghề nghiệp:
“Tester? Có thể giới thiệu một chút về công việc của anh không?”
Giọng cô không mang theo vẻ nghi ngờ hay xã giao, mà là chân thành và cởi mở. Kagerou khẽ cười, có chút lúng túng, nhưng rồi cũng gật đầu.
“Công việc của tôi… nói ngắn gọn là tìm lỗi trong phần mềm hoặc hệ thống. Trước khi sản phẩm đến tay người dùng, chúng tôi phải đảm bảo mọi thứ đều vận hành trơn tru, không có lỗ hổng nào.”
“Vậy là kiểu như… người đi dò mìn trước cho đội ngũ?” Cô bật cười, nghiêng người ghi chú vài dòng lên bảng phía sau.
Kagerou cười theo, lần này tiếng cười thoải mái hơn hẳn. Anh tiếp tục kể về các dạng lỗi phổ biến, cách viết báo cáo, cách chạy kiểm thử tự động, các công cụ như Selenium, JIRA, Postman,…
Ban đầu anh chỉ định nói vài câu giới thiệu, nhưng Kyouka dường như thực sự hứng thú với chủ đề, nên anh cũng chẳng ngại nói thêm.
Không biết từ lúc nào, không khí trong phòng đã trở nên hòa hợp hẳn. Kyouka đặt bút xuống, nghiêng người chống cằm, chăm chú lắng nghe như thể đang thưởng thức một bản nhạc lạ mà hấp dẫn. Cô không ngắt lời, cũng không đưa ra bình luận dở chừng. Mỗi câu hỏi đều đúng lúc, mỗi phản hồi đều vừa đủ để dẫn dắt anh nói tiếp.
Đến khi Kagerou nhận ra mình đã nói liên tục gần ba mươi phút, khóe miệng vẫn còn vương nụ cười, anh hơi ngượng, liếm môi rồi chậm rãi ngừng lại:
“À… xin lỗi, tôi nói hơi nhiều.”
“Không sao,” Kyouka lắc đầu, mắt vẫn dõi theo anh.
“Đó là dấu hiệu tốt. Con người chỉ nói nhiều khi họ cảm thấy an toàn.”
Câu nói ấy khiến trái tim Kagerou chậm lại một nhịp. Anh khẽ nghiêng đầu, lặng người một lúc.
Đúng vậy. Anh không hề phòng bị. Cũng chẳng nhận ra từ khi nào mình bắt đầu buông lỏng, từ khi nào mình không còn e dè cân đo từng câu chữ. Sau cùng, anh cảm thấy mình vẫn là ổn.
Kyouka gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, ánh mắt ánh lên nét trầm tư:
“Anh biết không, khi con người bắt đầu chia sẻ về những điều họ giỏi nhất, đó là lúc họ tỏa sáng nhất. Không phải vì họ khoe khoang. Mà là vì họ được làm chính mình.”
Kagerou cúi đầu, khẽ mỉm cười, trong lòng bỗng cảm thấy như có luồng sáng ấm áp nào đó vừa len lỏi qua từng tầng tường gạch trong tâm hồn anh.
Cả hai tiếp tục trò chuyện, những câu hỏi được Kyouka đưa ra ngày càng nhẹ nhàng, đời thường, giống như cuộc trò chuyện giữa những người bạn hơn là một buổi tư vấn chính thức.
“Anh thích màu gì nhất?” Cô nghiêng đầu hỏi, đôi mắt ánh lên sự hứng thú.
“Xám tro.”
Kagerou đáp mà không cần suy nghĩ nhiều. Một màu trung tính, không nổi bật cũng chẳng chìm hẳn. Như chính con người anh, luôn cố gắng không gây chú ý.
Kyouka cười, ghi chép vào tờ giấy ghi chú rồi nói: “Màu xám là biểu tượng của sự ổn định, lý trí, nhưng đồng thời cũng là màu của những người sống nội tâm, hay tự áp chế cảm xúc. Nó là màu của khoảng lặng, nơi không có cực đoan nhưng cũng không có nhiệt tình. Một người chọn xám thường không thích ràng buộc và hay giấu mình.”
Kagerou thoáng khựng lại. Dù đó là điều anh chưa từng nói với ai, nhưng nghe cô nói ra, lại có cảm giác như vừa bị nhìn xuyên qua.
“Món ăn yêu thích đâu?”
“Canh rong biển với đậu hũ.” Anh đáp, hơi ngượng. Một món ăn quá đỗi bình thường.
“Thú vị đấy. Món ăn đại diện cho sự thanh đạm, giản dị và có phần hoài cổ. Những người chọn nó thường có xu hướng tìm kiếm sự cân bằng, yêu thích những điều truyền thống, dễ chịu và tránh xa cảm giác phô trương.”
Cô hỏi tiếp: “Loài vật yêu thích?”
“Chắc là cáo.” Anh khẽ nhún vai.
“Cáo là loài thông minh, lanh lợi và rất nhạy cảm với môi trường. Nhưng đồng thời cũng thường được gắn với sự cô độc và cảnh giác. Người thích cáo thường có trực giác tốt, nhưng không dễ tin người.” Cô mỉm cười như thể đã lường trước được câu trả lời ấy.
“Có tín ngưỡng không?”
“Không hẳn. Nhưng… tôi tôn trọng tất cả.”
“Vậy anh là dạng người không phủ nhận tâm linh, nhưng cũng không phụ thuộc vào nó.” Kyouka gật đầu.
“Anh hay nghe thể loại âm nhạc nào nhất?”
“Nhạc piano không lời. Nhất là mấy bản ballad buồn nhẹ.”
“Những bản nhạc như thế thường được người có tâm hồn nhạy cảm yêu thích. Anh không dùng âm nhạc để giải trí, mà dùng nó như một hình thức chữa lành. Điều đó cho thấy, dù vẻ ngoài lý trí, bên trong anh vẫn đang đi tìm một nơi để được an ủi.”
Kagerou yên lặng một lúc rồi khẽ gật đầu. Anh chưa từng nghĩ sâu đến như vậy, nhưng mỗi lời cô nói ra đều khiến anh phải nhìn lại chính mình.
“Còn về cảnh sắc thích nhất?”
“Một căn phòng nhỏ vào ngày mưa, có tiếng gió và tiếng lá cây lướt qua cửa sổ.”
Kyouka cười dịu dàng: “Anh là kiểu người sống về bên trong. Những người chọn ‘khoảng trời hẹp’ làm nơi yêu thích thường không cần thế giới quá rộng lớn, chỉ cần một chốn bình yên có thể trú ẩn. Nhưng sự tĩnh lặng đó đôi khi cũng là vỏ bọc cho những tổn thương chưa lành.”
Kagerou một đường nghe cô giải thích, trong lòng chỉ cảm thấy như mình vừa trải qua một khóa học nén về phân tích tâm lý học.
Nếu như bài giảng của Ame giúp anh nhìn nhận con người từ góc nhìn của một nhà lãnh đạo – lạnh lùng, lý trí, toàn cục và đôi khi khắc nghiệt. Thì tại đây, với Kyouka, anh lại được thấy một mặt khác: góc nhìn của một người quan sát và chữa lành.
Từng chi tiết nhỏ như sở thích, thói quen, đều trở thành cánh cửa mở ra thế giới nội tâm của một con người. Và từ đó, Kyouka như thợ điêu khắc tỉ mỉ, từng nhát từng nhát, chạm vào bức tượng mờ nhạt để lộ ra hình hài chân thật bên trong.
Anh khẽ lẩm bẩm: “Nhân loại… thật quá phức tạp.”
Kyouka bật cười, đưa tay che miệng: “Đúng vậy. Nhưng chính sự phức tạp ấy mới khiến chúng ta khác biệt và đáng sống.”
Cả hai tiếp tục trò chuyện như thế. Có lúc thảo luận đến sôi nổi, có lúc lại bất đồng quan điểm mà tranh luận, rồi lại cùng cười vì một câu nói vô tình trùng khớp đến kỳ lạ. Chủ đề dần dần trôi xa khỏi khuôn khổ của bảng khảo sát ban đầu, hướng về những điều không tên như ký ức, thói quen kỳ lạ, chuyện cười cũ, những giả thuyết phi lý… Như thể họ đã quen biết từ lâu.
Cho đến khi chiếc điện thoại trên bàn rung lên, màn hình hiện giờ: 1:00 PM.
Kagerou chớp mắt. Anh chưa từng nghĩ mình đã nói chuyện lâu đến vậy. Càng không ngờ bản thân lại hoàn toàn không mệt, mà thậm chí còn muốn nói tiếp.
Anh khẽ ngẩng lên nhìn Kyouka, người cũng đang nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn anh, mỉm cười nói:
“Xem ra buổi gặp mặt lần này đã đến hồi kết. Hẹn gặp anh ở lần sau nhé, Kagerou.”
Lời nói nhẹ nhàng như một câu tiễn khách thông thường, nhưng với người đã dành hơn nửa ngày cùng cô trò chuyện, Kagerou hiểu ý tứ bên trong không đơn thuần là kết thúc buổi gặp. Đó là một lời nhắc nhở khéo léo rằng anh còn việc đang chờ, còn những trách nhiệm chưa hoàn thành. Một cách tế nhị để anh quay lại nhịp sống thường nhật mà không cảm thấy bị cắt ngang.
Anh hơi cúi đầu, giọng có phần lưu luyến:
“Cảm ơn cô… và hẹn gặp lại.”
Kyouka không nói gì, chỉ gật đầu, ánh mắt mang theo chút dịu dàng cùng bình thản tiễn anh ra đến cửa.
Đứng ở hành lang ngoài văn phòng, Kagerou quay đầu lại nhìn cánh cửa đóng lại sau lưng mình. Đó là một cánh cửa bình thường, màu gỗ sẫm, treo một chiếc chuông gió không khác gì những văn phòng cũ kỹ khác. Thế nhưng với anh, nó giống như cánh cửa mở ra một thế giới khác, một nơi khiến anh nhìn thấy rõ hơn bản thân mình.
Anh đứng đó một lúc, tay cho vào túi, thở dài một hơi rồi mới quay đi. Nhưng trong lòng vẫn còn sót lại thứ gì đó không nói thành lời. Nếu để cảm giác đó thành hình, có lẽ là… không nỡ.
Kagerou bước từng bước xuống bậc cầu thang, đầu óc vẫn miên man nghĩ ngợi. Nếu đem mối quan hệ của anh với các thành viên trong nhóm vẽ lên thành một bảng sơ đồ, thì bức tranh ấy sẽ như thế này:
Với phần lớn người, anh chỉ có thể xếp vào dạng quen biết. Họ từng gặp mặt, hợp tác hoặc giao tiếp vài lần nhưng cũng chỉ đến vậy. Có người anh chỉ mới biết tên, còn lại thì không. Mối liên kết hời hợt đến mức nếu một ngày anh rời khỏi nhóm, có lẽ họ cũng chẳng quá bất ngờ.
Với Yuichiro, có thể đặt ở mức bạn nhậu đến bạn thân. Họ hiểu nhau, từng nhiều lần cộng tác, từng cãi nhau, từng uống đến say mèm rồi đập bàn lớn tiếng tranh luận chuyện thế giới. Nhưng đồng thời, cả hai đều hiểu ranh giới giữa họ là gì. Họ chia sẻ góc nhìn, nhưng không đan xen vào thế giới nội tâm của nhau. Có thể tin tưởng, nhưng không ràng buộc.
Còn với Kyouka… Anh chỉ có hai từ để hình dung.
Tri kỷ.
Cô nhìn thấy phần trong con người anh mà chính anh cũng không tự ý thức được. Cô không cần phải nói to hay làm gì to tát, nhưng mỗi lời cô nói, mỗi cách cô im lặng đều mang theo một sự thấu hiểu kỳ lạ. Không phải sự đồng cảm hời hợt, cũng không phải lòng thương hại, mà là sự công nhận.
Nếu như không vì hoàn cảnh hiện tại, không vì bản thân anh vẫn cảm thấy còn quá nhỏ bé để với tới, thì có lẽ… Anh đã không chỉ đứng trước cửa mà ngoái lại.
Mà là dứt khoát bước tới.
Và theo đuổi cô.
Dẫu vậy, cũng không có gì phải tiếc nuối. Một ngày nào đó, khi bản thân anh đủ vững vàng, đủ tự tin… thì có lẽ, anh sẽ trở lại, đứng trước cánh cửa đó, không phải với tư cách một người khách, mà là một người chọn gõ cửa trái tim cô.