-
Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
- Chương 164: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (1).
Chương 164: Văn phòng tư vấn tâm lý của Kyouka (1).
Ánh sáng đầu ngày rơi xuống thành phố trong mơ, không quá chói lóa mà dịu dàng như một lớp sương mỏng nhuộm vàng mọi bề mặt, len qua những khung kính rộng lớn của toà nhà nhỏ, nhẹ nhàng chạm lên vách tường trắng xám và bàn phím máy tính vẫn còn đang sáng.
Một ngày mới đã bắt đầu, dù đối với người trong đó, ngày đêm từ lâu đã chẳng còn phân định.
Kagerou chậm rãi mở mắt. Trần nhà quen thuộc hiện ra mờ nhòe trước mắt anh, những đường viền đèn âm trần cùng vệt nắng nghiêng gợi cảm giác vừa gần gũi, vừa mơ hồ.
Anh nằm yên thêm vài giây, đầu óc còn lơ mơ chưa kịp kéo tâm trí về hiện tại. Phải mất một lúc, anh mới nhớ ra mình đang ở công ty, hay chính xác hơn là đang ngủ tạm trên chiếc ghế xoay kéo dài trong phòng làm việc tầng 4, chăn gối lộn xộn vẫn vắt ngang cánh tay.
Gần đây, anh đón nhận một dự án đặc biệt do chính Hajime khởi xướng, là một công trình lớn đến mức có thể viết lại quy tắc của cả thế giới nếu thành công. Tầm vóc của nó vượt xa mọi dự án lập trình, mô phỏng, tái kiến trúc hay tích hợp hệ thống từng có của nhân loại.
Không chỉ Hajime, Yuichiro cũng tự mình tham dự. Thậm chí những người còn lại cũng từng lần lượt xuất hiện để quan sát, nêu ý kiến hoặc đơn giản là để đứng tại đây.
Nơi những dòng mã, thuật thức, các chuỗi logic và năng lượng linh hồn giao nhau như mạng nhện vũ trụ, nơi một phần tương lai có thể được tái hiện bằng tay người.
Trong bối cảnh đó, Kagerou chỉ người trần mắt thịt cũng liều mạng làm việc. Không phải vì danh vọng hay phần thưởng, càng không phải vì bắt buộc. Chỉ đơn giản là anh không muốn bị bỏ lại phía sau. Không muốn mình là kẻ duy nhất không hiểu điều gì đang diễn ra.
Vì vậy, anh đã cắm đầu vào code, thiết kế, mô phỏng và hiệu chỉnh hệ thống suốt nhiều ngày liền, đến mức chính bản thân cũng chẳng nhớ mình đã thiếp đi từ khi nào.
Kết quả là tỉnh dậy giữa không gian vẫn vương mùi ozone và hơi máy lạnh, chỉ có tiếng “tích tích” từ bảng hiển thị màn hình máy thỉnh thoảng phát ra, tựa như lời thì thầm còn sót lại của một đêm dài.
Anh ngồi dậy, cơ thể vẫn còn mỏi mệt nhưng không khó chịu. Tay trái đưa lên xoa mái tóc đã hơi rối và dài hơn trước, mấy ngày rồi anh chưa cắt, chưa soi gương vì không có thời gian.
Với tay lấy chiếc kính quen thuộc đặt cạnh bàn, anh tùy tiện dùng áo lau sơ qua lớp bụi lấm mờ bám quanh tròng kính.
Anh không cận, thực chất chẳng cần kính làm gì. Nhưng bởi thói quen bảo vệ mắt khi còn trẻ, cộng thêm cảm giác đeo kính khiến tâm trí dễ tập trung hơn, dần dà không đeo thì lại thấy khó chịu như thiếu mất một phần của bản thân.
“Tích tích tích tóp…. Tích tích tích tóp tóp…”
Tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng giữa buổi sáng đầy mơ màng.
Kagerou giật mình, theo phản xạ định đưa tay tắt đi như thường lệ, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua màn hình rồi ngay lập tức sững lại.
Một dòng chữ nhỏ xuất hiện dưới lịch báo thức: “8:30 – Hẹn với Kyouka, văn phòng tư vấn.” Anh gần như bật dậy khỏi ghế, gào than một tiếng: “Thôi chết!”
Không chút do dự, Kagerou vội vàng nhìn đồng hồ, đã tám giờ tròn, chỉ còn đúng ba mươi phút nữa là đến giờ hẹn.
Dù văn phòng của Kyouka không quá xa, nhưng với tình trạng hiện tại của anh thì ba mươi phút là quá gấp gáp. Vừa kéo chiếc khăn tắm, vừa chửi thầm bản thân, anh không khỏi tự trách: “Lẽ ra tối qua phải đặt nhắc sớm hơn…””
Vừa đi, anh vừa nghĩ đến nguyên nhân khiến mình đồng ý nhanh như vậy với lời mời của Kyouka. Nói ra cũng có phần buồn cười.
Trừ Yuichiro là người anh thật sự cảm thấy thật sự gần gủi ra, những người khác trong nhóm tuy có thể cùng nhau sinh hoạt, vẫn có một lớp màng mỏng cách biệt khó gọi tên.
Vậy nên khi Kyouka, người mà anh thấy nhóm nhận định là thần bí nhất, chủ động mời anh đến văn phòng ngồi chơi, anh lập tức đồng ý không cần suy nghĩ.
Giống như một cơ hội để xích lại gần hơn, làm thân hơn với những người mà anh vẫn luôn ngưỡng mộ nhưng không dám đến gần.
Chỉ là… tại sao lại là văn phòng tư vấn tâm lý chứ?!
Kagerou thầm hét trong lòng mỗi khi nhớ đến đó.
Phải đến khi cô nói lên địa chỉ, kèm theo lịch hẹn cụ thể, anh mới giật mình nhận ra đây không phải là mời uống trà, mà rõ ràng là một cuộc “khám bệnh tinh thần” trá hình.
Nhưng… đã đồng ý rồi, lại còn xác nhận lịch hẹn hai lần, giờ chẳng lẽ quay đầu?
Không được. Huống chi, chính bản thân anh cũng mơ hồ biết, mình thực sự cần một cuộc nói chuyện tử tế với ai đó.
Vội vã lao vào phòng tắm, nước lạnh xối lên người làm anh có phần tỉnh táo lại. Lấy vội kem đánh răng cùng dầu gội đầu, định xử lý cùng một lúc.
May mắn là không có cái Bug chết tiệt nào trên người anh đột nhiên kích hoạt.
Đến khi lau khô tóc, mặc sơ mi và quần dài tươm tất, thì đã 8 giờ 17.
Không kịp ăn gì tử tế, anh vớ đại miếng bánh gọt đã để trên bàn từ hôm qua, nhét vào miệng nhai tạm, vừa mang giày vừa nuốt vội, rồi quơ lấy điện thoại, ví và rời khỏi cửa.
Dù biết rõ mình vẫn còn thời gian, thậm chí nếu thong thả ăn sáng, vẫn có thể đến kịp. Nhưng Kagerou vẫn chọn cách vội vã chạy đi.
Không phải vì sợ muộn, mà bởi vì lần đầu tiên sau rất lâu, anh thật sự muốn tạo ấn tượng tốt.
Tầm năm phút sau, Kagerou đã đứng trước cánh cửa kính của tòa nhà văn phòng của Kyouka.
Nhìn cánh cửa mở tự động phản chiếu bóng dáng mình, anh bất giác dừng lại. Một tay siết chặt vào túi quần, tay còn lại hơi run đặt lên ngực như muốn kiểm tra trái tim mình đang đập loạn có vì hồi hộp hay do thể lực chưa kịp hồi phục sau đêm trắng làm việc.
Gió sáng lùa qua con phố vắng người, lướt nhẹ lên gò má anh, mát lạnh mà lại khiến tâm trạng càng thêm căng thẳng.
Anh đã tự nhủ không biết bao nhiêu lần trên đường đến đây rằng: “Chỉ là nói chuyện thôi, không có gì ghê gớm. Không ai ép buộc gì mình cả. Cô ấy đâu phải bác sĩ giải phẫu, mình không phải bệnh nhân bị đặt lên bàn mổ.”
Nhưng dù cho lý trí có mạnh miệng đến đâu, bước chân vẫn cứ chần chừ trước một cánh cửa chưa mở, như thể bên trong đó không chỉ là một căn phòng, mà là một phần hình ảnh hay điều gì đó mơ hồ anh cố gắng né tránh từ rất lâu.
Kagerou hiểu rõ một điều: vấn đề tâm lý chưa bao giờ là thứ gì quá xa vời.
Nó không có hình dạng rõ ràng, không như vết thương ngoài da chỉ cần băng bó là khỏi, cũng không như cảm cúm sốt rét uống thuốc là xong.
Nó vô hình, như bóng tối lặng lẽ phủ xuống góc khuất tâm hồn. Đôi khi chính bản thân cũng không thể xác định rõ nó bắt đầu từ khi nào, bằng cách nào.
Nó có thể là nỗi sợ bị bỏ lại từ thuở nhỏ, là cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ ai, là mặc cảm vô hình giữa những người bạn hoàn mỹ hay là một cơn mệt mỏi không lý do, ngày qua ngày gặm nhấm bản ngã của mình.
Thực ra, vấn đề tâm lý không phải là căn bệnh mới của thời đại hiện đại như người ta vẫn nghĩ. Nó đã hiện diện từ rất lâu rồi, từ thời chiến tranh, từ thời cổ sử, từ những ngày đầu nhân loại biết sợ hãi và biết yêu thương.
Chỉ có điều, khi ấy, con người không gọi nó bằng cái tên hoa mỹ nào cả. Họ hoặc phớt lờ, hoặc dồn nén nó, hay đơn giản hơn là đổ lỗi cho “số phận” “nghiệp báo” hay “quỷ thần”.
Những người chịu đựng thì âm thầm gục ngã, những người may mắn sống sót thì cười gượng cho qua. Chẳng ai thật sự quan tâm hoặc có quan tâm thì cũng bất lực, không có công cụ, không có ngôn ngữ để hiểu và nói về nó.
Chần chừ mấy phút để lấy lại bình tĩnh, Kagerou rốt cuộc cũng quyết định thôi không nghĩ nữa. Nếu càng nghĩ càng rối, càng xoáy sâu vào những câu hỏi nội tâm, thì anh có thể đứng ngoài hành lang này đến tận trưa.
Vậy nên, anh đành chọn cách cũ kỹ nhưng hiệu quả. Chạy không đầu óc, không nghĩ gì ngoài việc cần làm trước mắt.
Anh rút điện thoại từ túi áo khoác, lướt nhanh qua vài dòng ghi chú, tìm thấy con số 101, chỉ phòng hẹn của mình.
Không nhìn lại, anh đẩy cửa tòa nhà vào. Qua khu vực tiếp tân, nơi đặt một bình nước và vài chậu cây nhựa nhạt màu, anh cứ thế theo biển chỉ dẫn đi thẳng.
Đến trước một cánh cửa gỗ sẫm màu, trên đó gắn biển số 101 nhỏ nhắn được gắn khéo léo bên cạnh một chiếc chuông gió bằng kim loại mỏng, anh dừng lại.
Tay đã giơ lên, nhưng chưa đẩy cửa.
Kagerou hít sâu một hơi rồi đặt tay lên.
Tay cầm gỗ đã cũ, sờn sơn, lạnh hơn anh tưởng.
Anh đẩy nhẹ vào trong.
Leng keng, tiếng chuông gió ngân lên khe khẽ như thì thầm chào đón, rồi ánh sáng trong phòng từ khung cửa sổ lùa ra khiến anh hơi nheo mắt vì chói.
Đến khi nhìn rõ khung cảnh bên trong, ánh mắt Kagerou dần dần tràn đầy mờ mịt.
Khác hẳn những gì anh tưởng tượng. Một văn phòng tư vấn tâm lý mà anh từng thấy trên phim ảnh, nơi có ánh đèn vàng dịu, ghế da mềm lún, mùi tinh dầu thoảng trong không khí, tranh trừu tượng treo nghiêng và một cây xương rồng trên bàn gỗ tối màu,… tất cả đều không hề có ở đây.
Căn phòng trước mặt… Nó tầm thường đến không ngờ. Thậm chí là bừa bộn một cách quá mức.
Tường sơn màu kem trắng, không phải loại kem nhạt thanh lịch, mà là kiểu tông trung tính như màu sơn nhà đi thuê, dán thêm vài hoa văn hoa màu xám nhạt, trông như giấy dán tường cũ từ thập niên trước.
Ở giữa phòng là một bộ sofa bốn chỗ màu xanh rêu hơi nhăn, như thể vừa có ai đó ngồi lên rồi rời đi chưa đến vài phút. Trên bàn trà đặt trước sofa là một loạt lon nước ngọt rỗng cùng vài món lặt vặt như kẹp tóc, bút chì, một cái máy đo huyết áp điện tử không pin và một vài miếng giấy vô tròn.
Anh khẽ quay đầu, quan sát hai bên.
Bức tường bên trái kê một kệ sách khá lớn, nhưng không chứa sách học thuật hay các tác phẩm chuyên ngành.
Thay vào đó, là một hàng dài manga đủ thể loại, từ shounen chiến đấu đến truyện tình cảm và một vài mô hình nhựa, chủ yếu là Gundam và nhân vật anime. Có cả một chiếc figure Saber đứng oai nghiêm giữa các Titan trong tư thế tấn công.
Bên phải phòng là bàn làm việc, đặt sát cửa sổ đang mở để gió lùa vào, trên đó bày bộ máy tính hai màn hình đang chạy một trò chơi cũ nào đó. Bên cạnh còn có tai nghe rối như ổ dây điện và ly trà sữa còn nửa, đã hư lâu rồi mà chưa vứt.
Cuối phòng, đối diện anh, là một chiếc giường nhỏ. Chăn màu xám tro, chăn gối xô lệch, gối méo, có một cái áo khoác vắt ngang. Nhìn vào không cần suy đoán gì nhiều cũng biết người sống trong đây chẳng hề gọn gằn gì cả.
Kagerou đứng tại cửa, hơi ngẩn người.
Chỗ này… thật sự là phòng tư vấn tâm lý? Hay là anh đi nhầm phòng của Kyouka?
Đang lúc Kagerou còn ngơ ngác chưa biết nên làm gì, thì cánh cửa nhỏ bên trong nhà vệ sinh bỗng mở ra, theo đó là một người bước ra với bộ dạng… rất khó nói.
Kyouka.
Tóc rối bời như tổ quạ, vài lọn còn dính nước bết lại nơi trán. Áo phông trắng rộng thùng thình, có in hình một chú mèo đang ngáp, phía dưới là quần thể thao xám bạc sộc sệch.
Trên tay cô cầm chiếc khăn lau mặt đã sờn. Hai mắt thâm quầng như vừa cày xong ba đêm báo cáo, miệng ngáp dài không chút kiêng dè.
Cô nhìn thấy Kagerou đang đứng chết trân trước cửa, chỉ nhướn mày một cái rồi lười biếng cất giọng:
“Đến rồi à? Xin lỗi vì có việc nên tôi chưa kịp dọn dẹp trước.”
Giọng nói lười nhác mà dửng dưng, như thể đây là nhà riêng, không phải nơi đón tiếp khách.
Mà nghĩ lại thì đúng là nhà cô thật.
Kagerou gãi đầu, cười khan đáp: “À… ừ.”
Anh bước vào phòng, hơi khép cửa lại, rồi rụt rè ngồi xuống chiếc ghế sofa màu xanh reo đã hơi trũng chỗ ngồi. Bàn trà vẫn bừa bộn như cũ, anh vô thức dời mấy lon nước ngọt sang một bên, chừa chỗ để tay.
Lúc này, Kyouka lục lọi đâu đó rồi hai tay ôm nguyên một cái thùng nhựa, hướng về phía cuối phòng. Cô cúi người vén chiếc chăn xám đang phủ giường lên.
Ngay lập tức, một cảnh tượng… “rất sinh hoạt” hiện ra.
Dưới gầm giường là một đống quần áo, đủ loại. Có váy, áo khoác, tất, khăn, có cả đồ lót. Vứt la liệt, chồng chất như thể mỗi ngày đều ném vào đó để quên.
Nhưng điều đáng sợ là cô không hề ngại ngùng.
Kyouka chẳng buồn nhìn Kagerou lấy một cái, chỉ thản nhiên gom hết đống hỗn độn đó vào trong thùng như một người đã quá quen với cảnh tượng ấy.
Còn Kagerou? Anh vốn đang lơ đãng dõi theo cô, vừa định hỏi gì đó thì mắt đập ngay cảnh “vật chứng phạm tội” lộ thiên kia.
Sắc mặt anh trong nháy mắt chuyển từ hồng sang trắng, rồi hồng lại. Tai nóng bừng, ánh mắt lập tức ngẩng lên trần nhà như thể trên đó có gì thần thánh đang ban lời mặc khải.
Chết tiệt.
Anh không cố ý nhìn! Là nó lộ ra trước!
Anh chỉ phản xạ bình thường thôi mà!
Tiếng động sột soạt của quần áo bị nhét vội vào thùng còn đang vang lên thì một câu hỏi bất ngờ vang ra, như dao cứa vào luồng suy nghĩ anh đang cố ghìm lại:
“Ăn gì chưa?”
Giọng Kyouka cất lên nhẹ tênh, không xoay người, vẫn tiếp tục công việc nhét đồ. Kagerou giật mình, tâm trí quay về thực tại. Anh định theo phản xạ đáp “rồi” nhưng…
“Ục ục…”
Tiếng bụng anh phản bội ngay lập tức. Một tiếng rõ ràng, dõng dạc, không thể che giấu.
Kagerou lúc này chỉ muốn độn thổ.
Đống bánh ngọt hồi sáng giống như đã hết hạn, lại còn ăn đại, chắc bụng anh đang phản kháng rồi…
Quay qua nhìn, thấy Kyouka đang loay hoay không chú ý đến mình, Kagerou thở ra một hơi nhẹ nhõm. Vừa định gãi đầu chống chế thì cô lại buông thêm một câu:
“Nếu chưa ăn thì trong tủ còn mì ly. Thuận tiện pha giúp tôi một gói với.”
Ngữ điệu nhẹ bẫng như thể chuyện đó là đương nhiên. Cô vừa nói vừa ôm thùng đồ đi khuất, chẳng hề quay đầu xem phản ứng của anh ra sao.
Kagerou ngẩn người.
Một cuộc hẹn tư vấn tâm lý… mở đầu bằng việc làm mì gói?
Nhưng thấy cô đang bận rộn thực sự, lại nghĩ mình không giúp gì mà ngồi trơ ra cũng kỳ, anh thở nhẹ rồi đứng dậy, lặng lẽ bước đến phía tủ bếp nhỏ nằm sát góc trái căn phòng.
Đúng là có một thùng mì ly để đó, bên cạnh còn có ấm điện và muỗng dùng một lần.
“Ầm ầm… Cạch tạch…”
Tiếng máy giặt cũ kỹ bắt đầu kêu rền rĩ trong góc phòng, lắc lư theo từng nhịp xoay, như thể nó cũng đang càm ràm vì phải làm việc từ sáng sớm.
Mùi nước xả vải có hương bạc hà lẫn hoa hồng thoang thoảng trong không khí, nhưng không đủ át đi âm thanh vang dội đang gõ đều đều vào tường gạch.
Nhưng Kyouka thì dường như đã quá quen với thứ nhạc nền này.
Đi ngang qua anh, cô buông một câu nhàn nhạt:
“Trong tủ lạnh còn nước ngọt. Muốn uống trà hay cà phê thì tự pha.”
Câu nói hệt như lời chào buổi sáng dành cho khách trọ.
Kagerou chỉ gật đầu theo bản năng, không đáp lại, ánh mắt vẫn dán vào ly mì đang cầm trên tay. Không phải vì không biết nấu, mà là vì loại mì này rất khác.
Nó không phải hàng sản xuất đại trà, mà là phiên bản đặc biệt do chính Hajime điều chế.
Gói mì anh cầm trên tay được đặt trong ly giấy cứng, sờ vào cảm giác như vải lụa, in họa tiết chìm như bao bì trà đạo cao cấp. Mở ra, bên trong không phải một gói súp bột thông thường, mà là ba túi nhỏ chứa đầy gia vị cùng nguyên liệu riêng biệt được dán nhãn tử tế cùng in mã QR hướng dẫn nấu.
Một phần như vậy nếu ném ra ngoài thị trường cũng phải lên đến vài vạn yên. Cho nên cách nấu cũng rắc rối không kém.
Tiếng cạch khẽ vang lên. Cửa nhà vệ sinh đóng lại.
Ngay sau đó là tiếng nước chảy. Vòi sen bật lên, từng dòng nước đập vào mặt gạch tạo thành nhịp điệu trầm đều, không nhanh, không chậm.
Kyouka đang tắm.
Song, Kagerou cũng không cảm thấy xấu hổ hay khó xử gì, đơn giản vì mọi cảm giác “mỹ hóa” từ phụ nữ đã sớm bị bug trên người anh làm cho tê liệt.
Nói thẳng, số lần anh gặp mỹ thiếu nữ từ trong manga, anime bước ra ngoài, còn nhiều hơn số lần anh nói chuyện cùng phụ nữ.
So với đám thiếu nữ với mắt to như búp bê, da trắng phát sáng, tóc bay không gió, nhất tiếu khuynh thành, tính cách vô số, thì Kyouka trông bình thường quá mức.
Bên trong phòng tắm, tiếng nước chảy đều đặn như nhịp tim lặng lẽ đập. Hơi nước bốc lên tạo một màn mờ phủ lấy không gian nhỏ hẹp, phản chiếu ánh đèn dịu nhẹ thành một vầng sáng vàng lấp lánh trên bề mặt gương mờ.
Kyouka đứng dưới vòi sen, một tay chậm rãi vuốt mái tóc ướt, tay còn lại cầm chiếc điện thoại đang chống lên bệ gạch cạnh đó.
Trên màn hình, hình ảnh Kagerou đang lúi húi bên bàn bếp hiện rõ từng cử chỉ từ lúc anh ngồi cẩn thận đọc hướng dẫn ly mì, đến khoảnh khắc nghiêng người kiểm tra nhiệt độ nước, rồi lặng lẽ đứng nhìn đồng hồ đếm ngược.
Gương mặt Kyouka vẫn hoàn toàn không đổi sắc. Ánh mắt cô dõi vào màn hình như đang quan sát một thí nghiệm.
Đây không phải lần đầu cô làm chuyện này và cũng sẽ không phải lần cuối.
Thật ra, không một ai trong nhóm từng đến nơi này biết mỗi căn phòng, mỗi không gian mà họ đặt chân vào đều được cô thiết kế riêng biệt. Cảnh trí, ánh sáng, âm thanh, thậm chí mùi hương tất cả đều nhằm mục đích duy nhất khiến người đó cảm thấy “an toàn”.
Với người này là sự gọn gàng chỉnh chu, với người khác lại là sự hoài cổ rối loạn. Có người cần không gian rộng, có người cần ánh sáng mờ.
Và với Kagerou, anh là ca dễ nhất.
Anh không thật sự bị bệnh. Không có hoang tưởng, trầm cảm nặng, càng không mất kiểm soát.
Vấn đề của anh chỉ nằm ở đúng một điểm là tự ti và tự cách ly. Anh có năng lực khiến cả thế giới rối loạn vì bug và chính vì vậy, anh dần hình thành thói quen tự thu mình lại.
Cô hiểu kiểu người như anh, không cần lời an ủi cao siêu, cũng chẳng cần triết lý đạo đức. Chỉ cần ai đó ngồi xuống bên cạnh, hỏi han nói chuyện cung, rồi dắt anh đến khoảnh khắc tự mình nhìn thấy: “Anh không hề kém. Anh chỉ khác biệt và đó là bình thường.”
Lắp camera ẩn không phải vì cô đề phòng anh, mà để tiện quan sát. Vì trong nhóm, Kagerou là người ít phòng bị nhất, một khi tin ai, anh sẽ không soi xét.
Nhưng với những người còn lại, như Freeman hay Yuichiro, nếu cô làm vậy, chỉ cần vài giây sau, camera sẽ bị bẻ gỡ hoặc hack ngược để quay chính cô.
Cảm giác thời gian đã vừa vặn, Kyouka tắt nước, quấn khăn tắm đơn giản quanh người, rồi thong thả lau khô tóc, thay đồ.
Bước ra ngoài, ánh sáng sớm từ cửa sổ hắt vào khiến cả căn phòng nhuốm sắc vàng dịu nhẹ. Kagerou hơi giật mình khi thấy cô xuất hiện sớm hơn anh dự đoán, lập tức quay lại chảo nước đang chờ, giọng có phần lúng túng mà vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh:
“À, chờ… chờ một chút. Mì còn phải đợi một lúc nữa.”
Kyouka chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì thêm, tay bắt đầu dọn dẹp đống đồ còn bừa trên bàn sofa và sàn nhà. Khác với lúc nãy khi cô còn lười biếng buông thõng, giờ đây cô chuyển động linh hoạt, thuần thục.
Bầu không khí trong phòng dần lắng xuống, không còn lời nói nào nữa. Chỉ còn tiếng gió nhè nhẹ luồn qua khung cửa sổ, tiếng bao ni lông xột xoạt, tiếng lon nước rỗng chạm nhau lách cách khi được gom lại.
Kyouka bước ra ngoài, đi về phía thùng rác ở cuối hành lang, không quên khép cửa lại sau lưng. Trong khoảnh khắc ấy, Kagerou trở thành người duy nhất trong căn phòng.
Anh không lập tức ngồi lại, mà để ánh mắt lơ đãng quét qua các chi tiết trong không gian. Không rõ vì sao, nhưng anh bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với lúc vừa bước vào. Ánh sáng không quá gắt, màu tường dịu mắt, cả sự bừa bộn cùng gọn gàng cũng mang lại cảm giác thân thuộc lạ lùng.
Chính vào lúc ấy, mắt anh dừng lại nơi chiếc máy tính ở bàn làm việc.
Một cửa sổ báo lỗi hiện trên màn hình. Những dòng mã lấp nháy liên tục, rồi dừng lại, hiển thị vài ký tự hệ thống không rõ là lỗi phần mềm hay do virus.
Là một lập trình viên, trực giác khiến Kagerou khó mà bỏ qua thứ này. Anh nghiêng người, để nhìn kỹ hơn.
Bên ngoài, Kyouka vừa ném túi rác vào thùng. Cô không cần phải quay lại kiểm tra vì với từng người đến đây, cô đã nắm vững chu kỳ phản ứng.
Từ ánh mắt căng thẳng đến sự thở phào nhẹ nhõm, từ cái nhìn cảnh giác sang cái nhướn mày tò mò. Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch.
Căn phòng đó chính là phiên bản nhà của Kagerou được “tái tạo” lại trong dạng thức dịu nhẹ hơn.
Cô không sao chép hoàn toàn, mà cẩn thận lựa chọn những yếu tố khiến anh có thể nhận ra bằng tiềm thức, nhưng không đủ rõ để cảnh giác bằng ý thức. Từ vị trí đặt kệ sách, đến việc ghế sofa nghiêng lệch một chút về phía cửa sổ, thậm chí cả loại rèm, đều được tính toán cẩn thận.
Cô biết, nếu mọi thứ quá giống, anh sẽ sinh nghi. Nhưng chỉ cần đủ giống, tâm trí anh sẽ tự lấp vào khoảng trống còn lại bằng những hoài niệm xưa cũ.
Và khi tiềm thức thả lỏng, thì tâm phòng bị cũng sẽ theo đó mà sụp xuống từng chút một.
Cô không cần nhìn cũng biết, hiện giờ Kagerou đã hòa vào không gian đó như thể nó vốn thuộc về anh.
Đó mới là lúc buổi trò chuyện thật sự bắt đầu.