Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nha-ta-nuong-tu-lai-la-ho-yeu.jpg

Nhà Ta Nương Tử Lại Là Hồ Yêu

Tháng 1 20, 2025
Chương 298. Mưa gió trước yên tĩnh Chương 297. Biển lửa Phật quang phượng gáy
nay-phan-phai-khong-lam-cung-duoc.jpg

Này Phản Phái, Không Làm Cũng Được

Tháng 1 18, 2025
Chương 116. Kế tiếp Chương 115. Bản đế còn không tính toán trở về
sach-hanh-tam-quoc.jpg

Sách Hành Tam Quốc

Tháng 1 22, 2025
Chương 2574. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 2573. Khâu cuối cùng
quy-di-tu-tien-ta-co-mot-toa-ngu-tang-mieu.jpg

Quỷ Dị Tu Tiên, Ta Có Một Tòa Ngũ Tạng Miếu

Tháng 1 12, 2026
Chương 511: Chương 510: Tư Mã đừng quay đầu
hai-tac-ta-garp-de-de-bat-dau-cuoi-lin-lin.jpg

Hải Tặc: Ta Garp Đệ Đệ Bắt Đầu Cưới Lin Lin!

Tháng 1 23, 2025
Chương 258. Vũ trụ chi chủ! Hoàn tất! Chương 257. Giết chết Hoa Diệp
hung-ca-dai-viet

Hùng Ca Đại Việt

Tháng mười một 21, 2025
Chương 99: Thức Ăn Chương 98: Văn Nhân Cấp Bậc SSS
tu-hogwarts-bat-dau-buon-lau-sung-ong-dan-duoc.jpg

Từ Hogwarts Bắt Đầu Buôn Lậu Súng Ống Đạn Dược

Tháng 2 26, 2025
Chương 295. Truyện mới: "Hogwarts: Voldemort Cũng Đừng Nghĩ Ngăn Cản Ta Học Tập" Chương 294. Tàn niệm rời đi
phan-nghich-thu-hoach-duoc-ban-thuong-ta-mot-than-phan-cot.jpg

Phản Nghịch Thu Hoạch Được Ban Thưởng, Ta Một Thân Phản Cốt

Tháng 1 21, 2025
Chương 37. Kiếp trước, kiếp này Chương 36. Thần giới
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 163: Xây dựng thế lực (4).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 163: Xây dựng thế lực (4).

Bất quá, để thực hiện được toàn bộ kế hoạch như anh mong muốn, trước tiên Yuichiro cần phải xử lý vài đợt thăm dò đầu tiên, những bước đi thăm dò lặng lẽ nhưng không thể xem nhẹ từ phía các thế lực ngoài kia.

Ánh mắt anh dừng lại nơi quầy tiếp tân của khách sạn, nơi một nhóm khách du lịch vừa đặt chân đến. Thoạt nhìn, họ không có gì đặc biệt, ngoài cách ăn mặc hơi kín đáo bất thường so với cái nóng hầm hập của tiết trời đầu hạ.

Nhưng chỉ một thoáng liếc qua, Yuichiro đã nhận ra sự thật phía sau.

Trong số hơn mười người kia, chỉ có duy nhất một người là người sống thực sự. Còn lại đều là con rối gỗ, loại con rối được chế tạo tinh vi đến mức mang đầy đủ nhịp thở, phản ứng bản năng, khiến các pháp sư bình thường nếu không nhìn kỹ tuyệt đối không thể nhận ra.

Chỉ cần nhìn vào cách họ cử động nhịp nhàng mà không hề vấp váp, không lệch một nửa bước dù chen qua cửa hay bước lên bậc thềm, anh đã đủ chắc chắn: đây là một kẻ điều khiển bậc thầy.

Đồng thời điều khiển hơn mười con rối cùng lúc, năng lực như vậy tuyệt đối không tầm thường, có thể xem là một trong những khách hàng tiềm năng đầu tiên của khu chợ anh đang thai nghén.

Bên ngoài sân khách sạn, vài con ong màu sắc óng ánh bay lượn trong vườn hoa, thỉnh thoảng đáp xuống cánh hồng rồi lại bay vút lên, trông chẳng khác gì lũ côn trùng bình thường.

Mà thực ra chúng đúng là lũ côn trùng bình thường thật. Nhưng Yuichiro biết, đó cũng là một dạng thăm dò. Một Âm Dương Sư nào đó đang âm thầm quan sát nơi này, mượn những con ong này để quét qua từng ngóc ngách sân vườn, hành lang,…

Kỹ thuật ẩn dấu năng lực điều khiển của người này cực kỳ khéo léo, nếu không phải Yuichiro cũng từng học qua loại thuật này thì e rằng chính anh cũng khó mà nhận ra.

Giữa hàng loạt nhân viên trong khách sạn, những người phục vụ với khuôn mặt tươi cười, cử chỉ lịch sự mà không thiếu phần linh hoạt. Yuichiro vô tình chú ý đến một nữ nhân viên thoạt trông không có gì nổi bật.

Nàng không phải người sống, thậm chí cũng không phải là loại âm linh trú ngụ như đám thuộc hạ dưới trướng anh.

Rõ ràng là một người sử dụng thuật xuất hồn, tách rời linh hồn bản thân ra khỏi thân thể thật, rồi nhập vào cơ thể người giấy thông qua một nghi thức tương đối cao cấp, sau đó trà trộn vào trong hệ thống vận hành nơi này.

Yuichiro lập tức hiểu ra dụng ý của kẻ kia. Đối phương đã nhận ra nhân lực vận hành thị trấn và khách sạn phần lớn đều không phải là người sống, nên cũng dùng thủ đoạn tương tự để thâm nhập, tránh gây sự chú ý.

Chẳng qua điều họ không biết là đám người giấy dưới quyền Yuichiro không giống như loại người giấy phổ thông được bán ngoài thị trường hay lưu truyền trong giới thần bí.

Dưới công sức cường hóa mấy chục lần bằng Thần Chức và sự hỗ trợ toàn diện từ nhóm Hajime, những thể xác mà đám âm linh kia trú ngụ giờ đây đã không khác gì người sống thực thụ.

Chúng có nhịp tim, có mạch đập, có nội tạng hoạt động. Chúng biết đói, biết mệt, có thể bị bệnh, có thể chảy máu khi thương tổn. Thậm chí nếu muốn, có thể ăn uống, bài tiết, thở và cảm nhận cảm giác như một cơ thể con người bình thường.

Chính sự hoàn mỹ đó mới là thứ khiến Yuichiro dám tự tin để đám thuộc hạ mình đi lại giữa thế giới mà không ai có thể nghi ngờ.

So với cơ thể giả mạo cùng khả năng biểu diễn tinh xảo của đối phương, đám người giấy lại chính là bên sống động hơn.

Trong mắt người thường, cũng có thể dễ dàng nhận ra khác biệt, một bên tràn trề sức sống, ánh mắt linh hoạt, lời nói mang theo cảm xúc thực sự; còn bên kia lại lạnh lùng, cử động có khuôn phép đến gượng gạo, ánh mắt rỗng tuếch như thể dán lên một lớp mặt nạ sáp.

Ba người gần anh nhất Yuichiro đã nhìn ra thân phận. Nhưng nếu phóng mắt khắp thị trấn mới khai trương chưa đầy một tuần, số lượng kẻ mang mục đích điều tra còn nhiều hơn người tưởng.

Mười mấy Yokai với hình dáng đặc thù đang lẩn khuất giữa dòng khách tham quan, đóng giả làm lữ khách thưởng ngoạn, nhưng ánh mắt lại liên tục quét dọc các bức tường, mái ngói, khe suối, tán cây và tượng đá như thể muốn lột trần từng viên sỏi nơi đây.

Người thường thậm chí không nhận ra được đâu là thật đâu là giả với nhân viên của chính nơi đây hay chỉ người yêu thích cos, bởi chủ đề của thị trấn này vốn dĩ là “thế giới cổ xưa nơi thần linh, yêu ma và anh hùng cùng hiện diện trên mặt đất”.

Yuichiro cố ý chọn phong cách này, một phần là để tạo ra một bức tường ngăn tự nhiên đối với những người yếu vía, một phần khác là để che giấu đi bản chất dị thường của vùng đất này, bởi dù cho anh có năng lực vượt bậc đến đâu, thì việc giấu kín cả một vùng núi rộng lớn như thế vẫn là việc cực kỳ khó khăn.

Tuy nhiên, nhìn biểu cảm cùng ánh đầy hiếu kỳ của những kẻ đến tham quan, Yuichiro cảm thấy nỗ lực che giấu kia phần nào phản tác dụng.

Tại quán trà ven đường, nơi vài gã nam nhân mang phong thái Yakuza vừa nhấm nháp trà vừa trò chuyện trầm lặng, thật ra là nhóm cao tăng đến từ một chùa nổi tiếng vùng Kansai, nổi danh với các nghi thức phong ấn yêu tà.

Trên con đường lát đá, một đoàn học sinh trung học mặc đồng phục ngay ngắn đi theo hàng lối rõ ràng, đôi mắt dao lặng lẽ đảo khắp mọi ngóc ngách, là hậu duệ của các gia tộc Âm Dương Sư lớn, đang giả làm đoàn thăm quan để khảo sát địa thế.

Dưới gốc cây anh đào đang nở rộ, mấy bóng người mờ mịt bám vào cành lá, tận dụng thuật tàng hình gần như hoàn mỹ, là các ninja đến từ một ngôi làng thần bí phía Tây Nhật Bản, nổi danh với khả năng dõi theo.

Trên cây cầu gỗ bắc qua hồ sen, một đôi nam nữ đang tình tứ trao nhau ánh mắt, nhưng chỉ Yuichiro biết, họ là thành viên đặc biệt của một cơ quan chính phủ chuyên điều tra và xử lý các hiện tượng siêu nhiên vượt cấp độ thông thường.

Trong một quán ăn nhỏ phía chân dốc, vài người đàn ông ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đang ăn uống no say, tán gẫu bằng tiếng Anh lẫn Latin cổ, Yuichiro nghe qua biết có người đến từ dòng tộc Luyện Kim Sư châu Âu, có người là pháp sư tự do từ học viện Bắc Mỹ, thậm chí còn có một vị khả nghi là phù thủy Slav, kẻ hay giao dịch với các linh hồn thời tiền sử.

Có thể nói, dù Yuichiro không hề quảng bá rầm rộ, thị trấn của anh đã thu hút được ánh mắt và bước chân của gần phân nửa giới thần bí trong khu vực, thậm chí lan ra cả quốc tế.

Anh hiểu rõ lý do không gì khác ngoài sự đề phòng như bản năng mà toàn giới thần bí dành cho khả năng Heretic God xuất hiện, loại tồn tại vượt ngoài quy tắc, thứ mà trừ các Campione đích thực thì không ai muốn phải đối mặt.

Yuichiro không ngại việc giới thần bí điều tra, anh sớm đoán được điều đó ngay khi quyết định mở cửa thị trấn.

Tuy vậy, dù đã chuẩn bị tâm lý, nhìn đám người mang theo thăm dò cùng nghi ngờ ngày một nhiều, cảm giác phiền chán trong lòng Yuichiro vẫn sinh ra.

Anh chưa từng thích người khác đánh giá hay mổ xẻ nơi mình đặt tâm huyết xây nên, càng không muốn để những kẻ đứng bên ngoài định nghĩa thứ mà bản thân và đám thuộc hạ dốc sức gây dựng.

Vậy nên anh hành động.

Không một tiếng động, không một lời cảnh báo, một luồng Haki Bá Vương cường đại từ cơ thể Yuichiro bùng phát, tựa như một dòng thác ngầm khổng lồ xé toạc không gian, cuốn phăng toàn bộ khí tức lộn xộn trong thị trấn.

Trong mắt người thường, nó chỉ như một cơn gió thoảng mang theo làn khí lạnh nhẹ lướt qua mặt, có thể khiến vài người rùng mình một cái, sau đó nhanh chóng quên đi.

Nhưng với giới thần bí, đó là tận thế giáng xuống. Một giây kia, tất cả như bị quẳng vào giữa giao lộ của phong ba và địa chấn, giữa vỡ nát và chìm đắm.

Không gian xung quanh như vỡ vụn, bóng tối không đến từ ánh sáng mà từ tận sâu trong linh hồn, nơi nỗi sợ bản năng bị đánh thức, khiến thần kinh run rẩy như bị dìm trong biển sâu.

Trong cơn lốc vô hình ấy, tất cả đều cảm nhận rõ một thân ảnh đang ngồi trên đỉnh mọi thứ, cổ xưa, thần thánh, bao phủ bởi khí chất đế vương không thể xâm phạm. Bóng hình ấy không cần hiện thân, không cần nói lời, chỉ một ý niệm mơ hồ cũng đủ khiến toàn bộ thần bí giả đang trà trộn trong thị trấn hiểu rõ chỉ cần hắn muốn, tất cả bọn họ đều có thể bị xóa sổ chỉ trong một hơi thở.

Hầu hết những kẻ có thực lực tầm thường đều quỳ sụp, cơ thể sốc nặng, ngơ ngác ngất đi. Những người mạnh hơn thì lặng im, không ai dám làm ra hành động nào quá đáng, mà muốn thì bọn họ cũng không cử động được chút nào. Thị trấn trở nên im ắng dị thường, như thời khắc tất cả sự sống nín thở.

Yuichiro đứng đó, cảm nhận toàn bộ phản ứng của từng người. Ánh mắt anh lạnh nhạt, trái tim anh yên lặng.

Nhưng trong yên lặng ấy… là sự trống rỗng.

Anh biết bọn họ sẽ sợ, sẽ kiêng dè, sẽ kính trọng hoặc hận thù. Nhưng không điều gì trong số đó khiến anh cảm thấy vui vẻ.

Yuichiro lặng lẽ xoay người, bỏ lại phía sau cả một đám người ngu ngơ chưa kịp hoàn hồn.

Bước chân anh vang lên từng tiếng chậm rãi trên bậc thang, kéo dài thành một chuỗi trầm mặc giữa đêm sâu. Nhưng càng bước, bước chân ấy lại càng nặng. Gió đêm lùa qua hành lang mang theo hơi lạnh, nhưng điều khiến anh cúi đầu không phải là thời tiết.

Trong lòng anh, một câu hỏi bỗng nhiên dâng lên như từ hư không:

“Lý tưởng của ta… rốt cuộc là gì?”

Đây không phải lần đầu anh tự hỏi, nhưng là lần đầu anh không né tránh. Lắng nghe Ame kể về hành trình, về đế quốc, về con đường của một người đứng đầu, ánh sáng trong mắt cô như khơi gợi điều gì đó sâu thẳm trong anh.

Không phải là ghen tị, không phải là ngưỡng mộ, mà là cảm giác bất an, như thể anh đã bỏ quên thứ gì đó cực kỳ quan trọng từ rất lâu, đến mức chính mình cũng quên mất đã từng có nó.

Đã từ rất lâu rồi… anh chỉ hành động như một cái máy được lập trình, làm việc vì thấy nên làm, không vì thực sự muốn làm.

Xây dựng thị trấn, thu thập linh hồn, mở khách sạn, tổ chức chợ thần bí, những việc ấy rất lớn, rất quy mô… nhưng anh chưa từng một lần tự hỏi mình có thực sự khát khao điều đó không.

Trong trận chiến với Takemikazuchi, anh từng cảm giác như có thứ gì đó trong mình bừng tỉnh. Một ngọn lửa le lói, như lý tưởng, như niềm tin, như ý nghĩa tồn tại.

Nhưng rồi, sau khi trở về, ánh sáng ấy bị từng ngày đời sống mài mòn, từng giờ từng phút chìm trong công việc và toan tính làm nó tắt lịm. Không ai giết chết ngọn lửa ấy cả, chỉ là chính anh chọn cách không để nó cháy lên.

Yuichiro không biết điều gì đang bị giấu kín bên trong mình.

Chỉ biết bản năng thì thầm đừng để nó xuất hiện.

Nhưng hôm nay, giữa bài giảng của Ame, giữa Haki phủ khắp thị trấn, giữa ánh nhìn rối bời sợ hãi của giới thần bí, lần đầu tiên sau rất lâu anh dám để mình suy nghĩ về nó.

Về đâu mới là con người thật của anh.

. . .

Ame ngồi trên ngai vàng cao nhất trong đại điện, ánh sáng từ các trụ pha lê Varanium bên cạnh phản chiếu như thủy triều ánh bạc quanh thân thể nhỏ bé nhưng mang khí thế thần thánh.

Đôi mắt cô khẽ nhắm, như đang lắng nghe từng hơi thở của thế giới. Bên dưới, các quan chức cấp cao lần lượt quỳ một gối, cúi đầu cung kính.

Lúc này, Bộ trưởng Bộ Chiến Lược và Khai Hoang – Hiruko Kagetane đứng dậy, tay cầm bản chiến báo dày cộm. Giọng nói của hắn vang lên, mang theo sức nặng của máu và sắt:

“Kính thưa Bệ Hạ, các quý ngài Bộ trưởng, các vị nghị sĩ cùng toàn thể dân chúng. Dưới sự chỉ đạo của Bộ Tư lệnh Tái Thiết thuộc Bộ Chiến Lược và Khai Hoang. hiện nay chúng ta đã hoàn tất việc kiểm soát tái sinh quốc thổ giai đoạn hai, với trọng tâm là vành đai Tokyo – Yokohama. Tính đến hôm nay, khoảng 68,4% lãnh thổ Nhật Bản cũ đã được thu hồi và đặt dưới quyền kiểm soát hành chính của Đế Quốc.”

Kagetane thao tác nhanh trên bảng dữ liệu số và bản đồ tương tác 3D lập tức hiện lên, chiếu xuống giữa bàn hội nghị.

“Cụ thể, chúng ta hiện đang kiểm soát toàn bộ vùng Kantō gồm Tokyo, Kanagawa, Saitama, Chiba, Gunma, Tochigi, Ibaraki. Các khu vực trọng yếu thuộc Kansai như Kyoto, Osaka, Hyōgo. Một phần lớn Chūbu gồm Shizuoka, Nagano, Aichi. Các đảo ven biển phía Nam như Shikoku và các tiền đồn chiến lược tại Kyūshū phía Bắc. Tổng diện tích phục hồi là 187.000 km², hiện tại được phân vùng thành 12 Khu, dưới sự điều hành của các Thống đốc được Quốc Hội bổ nhiệm.”

Hắn dừng một chút, giọng chùng xuống khi chuyển sang phần quân sự.

“Trong quá trình phản công, tổng số Gastrea bị tiêu diệt đạt xấp xỉ 166 triệu cá thể, đa phần là cấp I đến III. Số lượng bị ép rút lui về các rãnh đại dương ước tính trên 400 triệu đơn vị, hiện đang bị giám sát bởi Hạm đội Thứ 9 và Mạng lưới Vệ tinh Quỷ Nhãn.”

“Đặc biệt, hơn 20 triệu cá thể Gastrea còn sống đã bị bắt giữ và giam tại các cơ sở nghiên cứu sinh học cấp nhằm phục vụ cho chiến dịch tổng hợp sinh năng lượng và nghiên cứu miễn dịch vĩnh viễn.”

Một vài Bộ trưởng khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng ánh lên vẻ hài lòng, nhưng cũng lo lắng. Đúng như dự báo, phần cuối báo cáo mới là vấn đề chính.

“Về mặt tài nguyên, chúng ta đã thu hồi được 1.460 tấn Varanium nguyên thô, tái khai thác từ các mỏ tại Tochigi và Gifu; 3.100 tấn thép công nghiệp, 2.400 tấn nhôm siêu nhẹ từ các khu tái chế ở Kawasaki. Hơn 9.2 triệu đơn vị năng lượng sinh học Gastrea, trích xuất từ tế bào phân giải cấp III đến IV. 5700 thiết bị quân dụng, trong đó 650 đã nâng cấp và tái triển khai tại Tuyến Phòng thủ Tokai.”

“Cùng với lượng lớn tư liệu khoa học, công nghệ và dữ liệu bản đồ trước thời kỳ sụp đổ, phần lớn đã được thu hồi từ Đại học Tokyo và các viện nghiên cứu thuộc Nagoya.”

Kagetane ngẩng lên, mắt quét qua toàn hội trường, ngữ khí trầm xuống:

“Tuy nhiên năng lực hậu cần đang chạm giới hạn. Tuyến hậu cần tại khu vực Kyoto chỉ đủ duy trì cho hai sư đoàn cơ động. Lương thực tại kho Osaka – Nara có thể chống đỡ tối đa 17 ngày nếu không có viện trợ thêm. Nhiên liệu sinh học cấp A sử dụng cho Xe Thiết Giáp mới hiện chỉ còn 18%. Các tuyến đường sắt liên vùng chưa hoàn tất khôi phục. Việc tiếp tục mở rộng lãnh thổ nếu không có sự điều chỉnh chiến lược hậu cần, có thể đẩy toàn tuyến phía Nam vào tình trạng quá tải.”

Hắn cúi đầu sâu: “Chúng tôi xin Bệ Hạ cùng Quốc Hội chỉ thị bước tiếp theo.”

Khi Hiruko Kagetane vừa dứt lời, hội trường vẫn còn chìm trong trầm mặc vì con số thương vong và áp lực hậu cần thì một giọng nói trầm tĩnh, già dặn vang lên, mang theo một sự chân thành không thể giấu giếm.

Đứng dậy từ hàng ghế thứ ba, Bộ trưởng Bộ Giáo Dục và Đào Tạo, ông Oden cúi đầu một cách trang nghiêm trước ngai vàng.

Ông là một trong những người lớn tuổi hiếm hoi từng sống sót qua thảm họa Gastrea đầu tiên, chính người từng thủ tại khu trú ẩn dưới lòng đất của Ame và nay đã trở thành một trong những trụ cột tinh thần lớn nhất của nền Đế chế mới.

“Kính thưa Bệ Hạ, các quý ngài Bộ trưởng cùng toàn thể đại diện dân chúng.” ông cất giọng chậm rãi nhưng mạnh mẽ, “Tôi xin thay mặt Bộ Giáo Dục và Đào Tạo báo cáo về tình hình giáo dục quốc gia tính đến hiện tại.”

Một biểu đồ hiện lên trong không trung do thư ký kỹ thuật bên cạnh ông điều khiển, hiện rõ sự sụp đổ từng tầng bậc của hệ thống giáo dục trước đây.

“Hiện nay, sau hơn 10 năm kể từ sự kiện Thảm họa Virus Gastrea Toàn quốc và sau đó là Chiến dịch Khai Hoang, tỷ lệ dân chúng có trình độ học vấn tương đương cấp tiểu học chiếm đến 72%. Trình độ trung học cơ sở đạt 19% trong khi trung học phổ thông chỉ đạt dưới 5%. Tỷ lệ người tiếp cận chương trình đại học chính quy… gần như bằng không.”

Oden hít một hơi thật sâu.

“Chúng ta từng có những Đại học Tokyo, Kyoto, Tohoku, niềm tự hào của đất nước. Nhưng hiện tại, các cơ sở vật chất phần lớn đã bị phá hủy, hồ sơ lưu trữ tri thức bị mất mát trầm trọng. Hệ thống đào tạo giáo viên bậc cao hoàn toàn tê liệt. Một số ít chuyên gia còn sống hiện rải rác tại các khu tái thiết hoặc đã chuyển sang ngành nghề khác để mưu sinh.”

Ông bước đến gần bàn nghị sự, chỉ tay vào bản đồ hiện trạng:

“Dù vậy, chúng tôi tin rằng đây là lúc nên tái lập bậc đại học, ít nhất ở dạng sơ khai. Để đảm bảo sự tiếp nối tri thức, phục vụ các ngành thiết yếu như y học, năng lượng, quản trị, kỹ thuật tái thiết, sinh học, vật liệu và quan trọng nhất giáo dục đào tạo thế hệ kế tiếp.”

Cả hội trường dõi theo khi Oden chuyển đến phần khác.

“Thưa Bệ Hạ, chúng tôi cũng đã nhận được kiến nghị từ các địa phương và giới nghiên cứu về việc mở ra trường học đặc thù cho Huyễn Thú Chủng hiện đang sống đan xen cùng nhân loại. Chúng ta không có chương trình giáo dục nào phù hợp với khả năng, cơ thể và năng lực của họ.”

Ông dừng lại, đưa mắt nhìn lên ngai vàng một lát trước khi tiếp lời, âm điệu không còn cứng nhắc mà mang theo hơi thở của người đã từng chứng kiến nhiều nỗi đau.

“Nếu chúng ta định gọi họ là công dân, thì trước tiên chúng ta cần cho họ một nền giáo dục phù hợp. Một chương trình vừa dạy kiến thức phổ thông, vừa quản lý và định hướng sức mạnh đặc thù của họ, như một phần không thể thiếu trong cấu trúc quốc gia. Khác với Con Gái Của Hắc Long trước đây bị cách ly, chúng tôi đề xuất tích hợp, không phân biệt nhưng có phân tầng chuyên môn.”

Sau cùng, Oden ngẩng đầu nhìn thẳng vào các thành viên quốc hội và giọng trở nên dứt khoát:

“Để thực hiện kế hoạch này, chúng tôi cần sự phối hợp hỗ trợ từ Bộ Chiến Lược Và Khai Thác, Bộ Phát Triển Và Xây Dựng, Bộ Y Tế Và Thể Thao, Bộ Văn hóa Và Xã Hội, Bộ Khoa Học, Công Nghệ Và Kỹ Thuật. Đặc biệt là quỹ tài chính tái lập trí thức có thể chia sẻ từ chương trình ‘Hành lang Varanium 3.0’ đang được phê duyệt. Mọi khôi phục lãnh thổ, mọi chiến thắng, đều vô nghĩa nếu thế hệ sau không biết vì sao họ được sống.”

Ngay khi Bộ trưởng Giáo dục Oden vừa khẽ cúi đầu lui về chỗ ngồi, một người đàn ông trung niên mặc đồng phục cổ cao đen xám, cổ áo thêu ký hiệu “金龍” (Kim Long) bước ra giữa sảnh. Bên cạnh hắn là một nữ cố vấn trẻ thuộc Ngân hàng Trung ương Đế Quốc, đại diện cho khối điều phối số liệu và khởi phát giao thức AI tài chính.

Người đàn ông cúi chào theo nghi thức rồi cất giọng sang sảng: “Kính thưa Bệ Hạ, các quý ngài Bộ trưởng, các vị nghị sĩ cùng toàn thể dân chúng của Đế quốc. Tôi là Wakabayashi Gen, Bộ trưởng Bộ Tài chính và Đầu tư, xin thay mặt cơ quan quản lý Ngân khố Đế quốc trình bày báo cáo tóm lược về tình hình chuyển đổi tiền tệ.”

Sau một tín hiệu nhẹ từ cố vấn, ánh sáng từ màn hình dữ liệu lập tức hiện lên khắp tường sảnh. Các dòng thông tin được sắp xếp rõ ràng, biểu đồ minh họa chuyển đổi từ đồng yên cũ sang tiền số Hắc Đế Đồng, ký hiệu HDD hiện lên một cách trực quan.

“Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của Bệ Hạ và phối hợp chặt chẽ với hệ thống xử lý cấp siêu cấp AI – Tiểu Xích Long, chúng tôi đã hoàn tất giai đoạn tinh giản hóa toàn bộ hạ tầng tài chính, chuyển đổi từ hệ thống tiền mặt và ngân phiếu cũ sang mô hình tiền kỹ thuật số tích hợp Blockchain.”

Hắn ngừng lại để lướt nhanh ánh mắt toàn hội trường trước khi tiếp tục:

“Tính đến sáng nay, đã có 96% dân số toàn quốc đăng ký chuyển đổi tài sản cá nhân sang Hắc Đế Đồng (HDD). Tỷ lệ này tương đương gần 68 triệu tài khoản cá nhân và pháp nhân, trong đó gần 72% đã hoàn tất xác thực sinh trắc học lớp ba, mức tối đa được phép giao dịch không giới hạn.”

Hắn chỉ lên một biểu đồ đang hiện ra con số cụ thể:

“Tổng số tiền yên thu về qua quá trình chuyển đổi lên đến 244.000.000.000.000 yên Nhật, tức tương đương 2.440.000.000 HDD theo tỉ lệ quy định 100 yên = 1 HDD.”

Kế đó, hắn dừng một chút trước khi tiếp tục phần chú trọng hơn:

“Còn lại 4% dân số, tương đương khoảng 5 triệu cá thể, phần lớn là các Huyễn Thú Chủng không có đủ đặc điểm sinh trắc học cần thiết cho việc truy cập hệ thống tiền kỹ thuật số hiện tại. Với sự phối hợp từ Ủy Ban Dân Tộc Và Cải Cách và Bộ Nội vụ, chúng tôi đã lập ra chương trình hỗ trợ thanh toán phi sinh trắc, sử dụng thẻ thụ động tích hợp Huyết Khế hoặc liên kết tạm thời với đơn vị đại diện người giám hộ.”

Một bảng thống kê nhanh hiện lên, liệt kê các vùng sử dụng tốt HDD như Tokyo mới, Sendai, Fukuoka, Osaka và đặc biệt là các khu vực ven biển nơi có chiến sự gần đây cũng đã tích hợp hoàn toàn hệ thống thanh toán mới.

Bộ trưởng Gen ngẩng đầu, giọng nói tràn đầy tự tin:

“Từ hệ thống thuế số, trợ cấp chiến binh, đến các khoản chi viện tái thiết, tiền lương, quản lý tài sản công và thương mại điện tử, tất cả đều đã được tích hợp vào nền tảng HDD.”

Hắn khẽ gật đầu với nữ cố vấn phía sau, rồi tiếp lời, giọng có phần trầm lại:

“Tuy nhiên, tiến trình chuyển đổi từ mô hình vật lý sang toàn bộ số hóa cũng kéo theo nhiều thách thức mới. Hạ tầng viễn thông tại các vùng biên giới còn yếu, việc phát hiện và vô hiệu hóa các giao dịch bất hợp pháp qua mạng lưới ngầm vẫn cần sự hợp tác chặt chẽ từ Bộ Chiến Lược Và Khai Thác, Bộ Thông tin Và Truyền Thông, cùng Bộ Thanh Tra Và Tư Pháp.”

Cuối cùng, hắn cúi đầu một lần nữa:

“Chúng tôi mong được Bệ Hạ ban bố sắc lệnh khởi động Giai đoạn II của chiến lược tiền tệ mở rộng hệ thống HDD ra toàn khối đồng minh, cụ thể là các quốc gia phụ thuộc mới tại Châu Á và Thái Bình Dương nhằm biến Hắc Đế Đồng trở thành một đơn vị giao dịch siêu quốc gia, nâng cao vị thế Đế Quốc trên thị trường thế giới sau tận thế.”

Sau phần báo cáo từ hắn, các Bộ trưởng khác cũng lần lượt bước lên, mang theo tài liệu và những mô hình mẫu đã được chuẩn bị từ trước.

Một lần nữa, đại điện trường nghị sự Đế quốc rơi vào trạng thái căng thẳng cao độ, từng lời nói ra đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của hàng trăm triệu người trong hai thập kỷ tới.

Là người đầu tiên trong đợt thứ hai, Bộ trưởng Bộ Khoa học, Công nghệ và Kỹ thuật – Tiến sĩ Muroto Sumire, bước lên với mái tóc có phần bạc màu được buộc gọn sau gáy, gương mặt vẫn giữ nét sắc sảo và lạnh lùng. Trước hàng loạt mô hình cơ khí được đặt trên bục trình bày, nàng bắt đầu:

“Thưa Bệ Hạ, cùng toàn thể nghị sĩ và Bộ trưởng, hôm nay tôi xin được giới thiệu phiên bản cơ giáp chiến thuật cận địa hình thế hệ mới – [Tatsuryuu Kai-02 – 龍裂型・改二] tạm dịch là Long Liệt Hình – Cải Nhị.”

Ngay lập tức, mô hình thu nhỏ của cơ giáp được chiếu lên không trung, với phần cơ thể chủ đạo được thiết kế dựa trên hình tượng rồng phương Đông: thân dài, bốn chi linh hoạt, khả năng chuyển động địa hình phức hợp cùng lớp giáp nanocomposite tích hợp lớp hấp thu xung động Gastrea.

“Tatsuryuu được tối ưu hóa cho chiến trường đô thị, đầm lầy và khu khai thác đá, nơi các Gastrea cấp cao thường xuất hiện. Đặc biệt, với module xử lý chiến thuật do AI Tiểu Xích Long hỗ trợ, cùng hệ thống vũ khí điều khiển từ xa dạng tủy sống, đơn vị này có thể tác chiến trong phạm vi 28km độc lập mà không cần hậu cần trực tiếp.”

Tuy nhiên, nàng dừng lại một chút trước khi giọng trở nên trầm tĩnh hơn:

“Nhưng với việc Đế quốc hiện nay cần mở rộng và tái thiết quốc thổ nhanh chóng, tôi đề nghị chuyển đổi phương hướng phát triển giai đoạn ba của cơ giáp Tatsuryuu sang lĩnh vực hỗ trợ xây dựng hạ tầng và vận chuyển nặng. Với một vài điều chỉnh về module điều khiển, hệ thống nâng thủy lực và AI phối hợp, Tatsuryuu có thể thay thế hoàn toàn 85% máy móc xây dựng truyền thống trong ba năm tới.”

Tiếng vỗ tay từ khu vực nghị sĩ vang lên, nhưng nàng đã lặng lẽ lui xuống, nhường chỗ cho bộ tiếp theo.

Kế đó, đại diện Bộ Y tế và Thể thao bước lên. Là một nam nhân có thân hình nhỏ nhắn nhưng đôi mắt tinh tường, hắn mang theo một khay trưng bày các ống thuốc thủy tinh.

“Bệ Hạ, thưa quý nghị sĩ, xin được trình bày kết quả nghiên cứu mới nhất của chúng tôi, dòng dược phẩm thảo nguyên Nanami, được bào chế từ các cây thuốc đặc thù cộng sinh tại vùng cư trú của Huyễn Thú Chủng.”

Hắn giơ lên một ống nhỏ, bên trong là dịch thể xanh biếc phát ra ánh sáng nhè nhẹ.

“Dòng thuốc này có khả năng tái tạo tế bào, điều hòa thần kinh và chữa trị tổn thương do virus Gastrea với tốc độ vượt chuẩn y học cũ gấp năm lần. Ngoài ra, còn có hai loại thuốc tinh luyện trực tiếp từ huyết thực của Nanami, có hiệu quả trong việc ổn định dị năng, đặc biệt là với các Huyễn Thú Chủng chưa kiểm soát được trạng thái bộc phát.”

Tuy nhiên, hắn cũng tỏ ra lo lắng:

“Để tiến hành sản xuất đại trà, chúng tôi cần một khu vực tuyệt đối an toàn, có thể kiểm soát môi trường sinh học chặt chẽ, không dưới 20 hecta, nằm ngoài vùng chiến sự và không tiếp xúc tuyến đường chính. Ngoài ra cần sự hỗ trợ pháp lý từ Bộ Nội vụ và Bộ Chiến Lược và Khai Hoang.”

Bộ trưởng kế tiếp là người đại diện cho Bộ Tài nguyên và Môi trường, một người phụ nữ mặc trang phục gọn nhẹ, đi thẳng vào vấn đề:

“Kính thưa tất cả. Trong quá trình tái chiếm lãnh thổ, nhiều khu vực tài nguyên bị khai thác thô sơ, gây sụp lở địa tầng, ô nhiễm sinh học và thất thoát tài nguyên. Một số quặng Varanium, tinh thể nhiệt lượng cao, thực vật đặc thù và hợp chất Gastrea chưa phân giải đã được tìm thấy. Tuy nhiên, việc khai thác không có giám sát dẫn tới mất mát lớn và nguy cơ nhiễm xạ ngầm.”

Nàng cúi đầu rồi nói rõ:

“Chúng tôi cần một lực lượng chuyên trách, tối thiểu 20 đội giám định tài nguyên cùng quyền tiếp cận các tuyến vận chuyển quân sự để thu hồi các mỏ quan trọng.”

Cuộc họp vẫn chưa kết thúc. Từng bộ, từng người tiếp tục luân phiên phát biểu.

Những con số chi chít trên màn hình, các mô hình lần lượt được trình chiếu. Từ các đề xuất kỹ thuật mới trong robot y tế, chiến thuật hành động, kiến thiết tầng hầm, đến cả các dự án khôi phục văn hóa, lưu trữ ký ức dân cư và hệ thống việc làm cho Huyễn Thú Chủng.

Cứ như vậy, cuộc họp kéo dài liên tục suốt 57 giờ đồng hồ. Nếu không nhờ vào thể chất đã được cường hóa thì e rằng không ít người đã ngất xỉu.

Dù vậy, ai cũng hiểu, cuộc họp này là mạch sống của toàn Đế quốc, là kim chỉ nam cho ba thập kỷ tái thiết và phát triển tiếp theo. Tại đây, chính sách không chỉ là con chữ, mà là toàn bộ vận mệnh và niềm tin của tất cả con dân Đế Quốc.

Cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc sau giờ thứ 57.

Đám người lục tục rời khỏi hội trường nghị sự trung ương, kẻ tựa vai đồng sự, kẻ vịn tường bước chậm, có người còn gượng cười mỉa: “Lần sau nhớ mang theo thuốc trợ tim.”

Trên ngai vàng đặt ở bậc cao nhất của đại điện trung ương, Ame vẫn ngồi yên như tượng khắc, tay đặt trên tay vịn, ánh mắt hờ hững dõi theo từng cái bóng người khuất sau cánh cửa lớn.

Dù cô không biểu hiện quá nhiều, nhưng thần sắc lại hiện rõ sự mỏi mệt, không đến từ thể xác, mà là từ tầng tầng lớp lớp thông tin, mưu tính và áp lực đè lên linh hồn suốt hơn ba ngày hai đêm không nghỉ.

Với cường độ cơ thể hiện tại, một trận đại chiến đủ hủy diệt hành tinh cũng không khiến cô nhăn mày, thế nhưng để duy trì khả năng quan sát, phân tích và chỉ đạo suốt gần sáu chục giờ, lại còn giữ tỉnh táo để không bỏ sót bất cứ chi tiết nào, đó là loại thử thách mà chỉ những người đứng đầu mới hiểu được sức nặng.

Càng về cuối, mười mấy giờ cuối gần như toàn bộ thành viên dự họp đều phải dùng đến chất kích thích duy trì tỉnh táo hoặc uống thảo dược phục hồi tinh thần do bên nhóm Bộ Y Tế và Thể Thao điều chế.

Một số còn cắm dây dẫn năng lượng trực tiếp từ mạng thần kinh nhân tạo Tiểu Xích Long để hỗ trợ suy nghĩ, thứ mà bị cấm sử dụng kéo dài vì nguy cơ hủy não.

Thế nhưng thứ khiến Ame thật sự cảm thấy vui vẻ, không phải là số liệu tích cực, hay tốc độ thông qua các dự án phục hưng quốc gia, mà là một chi tiết nhỏ: cô gần như không cần chỉ huy gì cả.

Suốt 57 giờ, tổng thời lượng phát biểu của cô chưa tới 3% còn lại toàn bộ là do các Bộ trưởng, các nghị sĩ, cố vấn chiến lược, viện sĩ học thuật, lãnh đạo địa phương không ngừng thảo luận, tranh cãi, phản biện và xây dựng kế hoạch.

Họ trình bày một cách rõ ràng, phản ứng linh hoạt, quyết đoán đúng chỗ, mềm dẻo đúng thời. Cô không cần đưa ra quyết sách nào quá lớn, cũng không cần nhắc nhở, thậm chí nhiều lần cô lặng lẽ lắng nghe từ đầu đến cuối một đề án mà không cần xen vào dù một lời.

Chính điều đó khiến nét cười nhẹ thoáng qua ánh mắt mệt mỏi của cô: đám người dưới trướng cô đã thực sự trưởng thành, không còn là những con người chỉ biết chờ mệnh lệnh nữa, mà bắt đầu có thể gánh vác vận mệnh quốc gia một cách chủ động.

Thế nhưng, niềm vui ấy cũng không thể che khuất một thực tế tàn nhẫn: quốc gia hiện tại đang thiếu thốn gần như mọi thứ.

Dù các bộ ngành đều đã lên kế hoạch chi tiết, nhưng người thì thiếu, chuyên gia càng hiếm, giáo trình cũ kỹ, lương thực trữ kho không đủ cho cả năm, dây chuyền sản xuất còn chưa ổn định, vật liệu xây dựng phụ thuộc gần hết vào chiến lợi phẩm…

Cô có thể dùng sức mạnh bản thân bù đắp vài chỗ, nhưng không thể vĩnh viễn làm tất cả thay cho người khác. Nếu tiếp tục phụ thuộc hậu cần vào nhóm Hajime như vậy, quốc gia này vĩnh viễn không thoát khỏi bóng dáng của họ.

Ame biết rõ điều đó, vì vậy cô luôn cố gắng giữ khoảng cách. Tạm thời, ngoài Hajime và Nanami, cô chưa từng chính thức nhờ vả bất cứ ai khác trong nhóm can thiệp.

Dù có thể chỉ cần một lời, họ đủ sức đáp ứng cô tất cả yêu cầu, nhưng như vậy thì ý nghĩa của việc xây dựng Đế quốc mới là gì?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-khao-sau-do-ta-lai-bi-quoc-gia-sss-cap-ma-hoa.jpg
Cao Khảo Sau Đó, Ta Lại Bị Quốc Gia Sss Cấp Mã Hóa
Tháng 1 17, 2025
tinh-tho-bien-duyen.jpg
Tịnh Thổ Biên Duyên
Tháng 3 4, 2025
bat-dau-dong-vai-wonder-of-u-giup-raito-yagami-thanh-than.jpg
Bắt Đầu Đóng Vai Wonder Of U, Giúp Raito Yagami Thành Thần
Tháng mười một 25, 2025
konoha-nguoi-suu-tap-bat-dau-thu-duoc-uzumaki-tien-nhan-the.jpg
Konoha Người Sưu Tập, Bắt Đầu Thu Được Uzumaki Tiên Nhân Thể
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved