Chương 162: Xây dựng thế lực (3).
Tới tận tám giờ tối, buổi giảng dạy này mới chính thức kết thúc. Dĩ nhiên, những điều mà Ame chia sẻ hôm nay chưa phải là tất cả kinh nghiệm hay bài học mà cô tích lũy được trong suốt hành trình của mình. Nhưng nhóm cũng cần một khoảng thời gian nhất định để tiêu hóa từng ấy thông tin.
Một buổi tiếp thu và suy xét quá nhiều kiến thức trong thời gian ngắn rất dễ khiến bản thân rơi vào trạng thái rối loạn, hiệu quả tiếp nhận giảm sút. Thay vì nhồi nhét, nghỉ ngơi để chỉnh lý lại tư duy, nghiền ngẫm từng điều một cách thấu đáo rồi mới tiếp tục, là lựa chọn sáng suốt hơn.
Sau khi tạm biệt nhau, cả năm người chia tay, mỗi người một ngả, mang theo trong lòng những suy nghĩ riêng.
Nanami lặng lẽ quay trở lại phòng thuốc của mình, ánh mắt trầm ngâm như đang nhấm nháp lại những lời vừa nghe, đồng thời cũng suy xét vai trò bản thân trong buổi trò chuyện ấy.
Thực ra, buổi giảng dạy này không hoàn toàn là một chiều mà đúng hơn là một buổi giao lưu kinh nghiệm mang tính chất mở.
Trong đó, Nanami cũng chủ động chia sẻ không ít trải nghiệm bản thân. Dù ai cũng biết cô từ lâu vốn không can thiệp sâu vào các công việc quản lý thuộc hạ, gần như phó mặc cho họ tự vận hành, nhưng chính lối buông tay ấy cũng là một kiểu phương pháp lãnh đạo.
Theo một nghĩa nào đó, nó gần giống với triết lý “vô vi nhi trị” của Lão Tử, dùng sự không can thiệp, thuận theo tự nhiên để dẫn đến sự thống trị.
Đương nhiên, lựa chọn đó không phải không có lý do. Một phần, Nanami thừa nhận bản thân không thực sự giỏi trong việc điều phối hay kiểm soát một hệ thống lớn, đặc biệt khi số lượng thuộc hạ ngày càng mở rộng.
Phần khác, cuộc đời của cô vốn chưa có khái niệm ổn định, bởi sự tồn tại và truy đuổi của “Thần” Nanami không thể ở yên một chỗ quá lâu, không thể bám rễ vào một nơi để dồn tâm xây dựng tổ chức theo cách truyền thống.
Ngoài ra, lý do quan trọng nhất là bên cạnh cô luôn có một nhóm thuộc hạ xuất chúng, đặc biệt là mười bảy vị Linh Tướng, những sinh linh không chỉ tài năng cao siêu mà còn trung thành và đầy bản lĩnh. Chính họ đã gánh vác hầu hết mọi trọng trách thay cô, để Nanami có thể an tâm tập trung vào con đường mà cô cho là quan trọng hơn cả.
Những điều Ame chia sẻ, dù nghiêm khắc, lý trí và đầy toan tính, lại chạm đến sâu trong tâm khảm cô, không chỉ vì kiến thức, mà vì nó gợi lại rất nhiều điều đã bị thời gian và dòng đời cuốn trôi, tưởng như đã lãng quên.
Nói ra rồi, cô mới nhận ra bản thân hình như đã rất lâu không còn nghĩ đến họ – những người từng là tất cả trong quãng đời ấy.
Thời gian gần đây, Nanami gần như chỉ tập trung vào thế giới trong mơ. Đã bao lâu rồi cô chưa thật sự cảm nhận được sự hiện diện của những người thân quen? Mặc dù, xét về bản thể, từng vị Linh Tướng, vẫn đang được cô bảo tồn sâu thẳm trong cơ thể, trở thành một phần linh hồn, hòa làm một với máu thịt cô.
“Chúng ta… giống như đã lâu rồi không tụ hội.” cô khẽ thầm thì, âm giọng vang vọng trong phòng như gió lướt qua mặt hồ, tạo thành những gợn sóng lặng lẽ không tan.
Giống như cách mà Ame coi những Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa là con gái, như Freeman nhìn thuyền viên của mình như gia đình, cô và các Linh Tướng cũng vậy, họ là một gia tộc.
Mỗi người trong số họ đều là một mảnh ghép không thể thay thế, không chỉ vì chức vụ, mà vì quá khứ, vì mối ràng buộc lặng thầm giữa những linh hồn từng cùng nhau phiêu bạc.
Mười lăm năm, một khoảng thời gian đủ để một thế hệ lớn lên, cũng đủ để viết nên truyền kỳ của họ. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, họ đã cùng nhau cười, khóc, chiến đấu, chịu đựng, bước qua không biết bao nhiêu bi thương và hạnh phúc, khắc sâu vào nhau như những nếp gấp không thể phai mờ trong ký ức.
“Vì thế… đôi khi ta thấy mình thật ích kỷ.” Cô nói tiếp, giọng nói như tan ra trong không gian vắng lặng. “Đã nhận được nhiều đến thế, bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu che chở, vậy mà trong lòng lại luôn cảm thấy lạc lõng, luôn mang theo cô độc như một thói quen không thể gột bỏ.”
Giọng nói trầm lại, gần như tan vào hư vô, chỉ còn hơi thở mỏng manh như bụi sao trôi lơ lửng giữa đêm tĩnh lặng.
“Nếu không gặp Freeman, nếu không có Hajime, nếu không có những người sau này… ta e rằng cả đời cũng sẽ không bao giờ nhận ra mặt dịu dàng nhất của tình yêu lại là phần thầm lặng nhất.”
Nàng đứng trước gương, ánh mắt pha tạp không hiểu mà ngắm chính mình.
“Nanami… thật xin lỗi rồi.”
Lời thì thầm ấy không mang theo sự sám hối mà là một dạng tình cảm phức tạp hơn, như một người mẹ ngồi bên giường con cái, nhẹ nhàng thủ thỉ bằng một giọng dịu dàng mà đời thường nàng hiếm khi để lộ.
Trong tấm gương bạc nhòe, hình ảnh một thiếu nữ như đang chìm sâu trong giấc ngủ ngọt ngào dần dần hiện lên, khóe môi cong thành một nụ cười như thể nàng đã nghe rõ tất cả.
. . .
Kagerou ngồi tựa lưng vào ghế xe, ánh đèn đường màu cam vàng lấp lánh lướt qua cửa kính, kéo theo những vệt sáng dài nhòa vào bóng tối đang dần phủ xuống thành phố.
Chiếc xe chạy chậm, mà lòng anh lại hỗn loạn, phức tạp như có nghìn cơn sóng ngầm đang trào dâng. Anh chẳng thể lý giải nổi cảm xúc của mình lúc này là gì, chỉ biết bất giác muốn uống rượu, thật say, thật lâu, để có thể quên hết đi tất cả những gì vừa nghe, vừa thấy, vừa nghĩ.
Lời kể của Ame vẫn còn văng vẳng đâu đó trong tâm trí, không phải những câu chuyện về tận thế tuyệt vọng, càng không phải các thủ đoạn chính trị phức tạp, hay tham vọng lớn lao dựng nên một đế quốc hùng mạnh phủ khắp thế giới.
Cũng chẳng phải những kế hoạch lạnh lùng, những chiến lược mưu sâu hay các biến cố lịch sử được cô nhắc đến. Thứ duy nhất anh thực sự để tâm, thứ duy nhất khiến lòng anh nhói lên là chính cô bé đó.
Ame – đứa trẻ thậm chí còn chưa tròn mười lăm tuổi, lại phải gánh trên vai vô số bi thương, kỳ vọng và gánh nặng mà một người trưởng thành còn khó mà chịu đựng nổi.
Sức mạnh của cô, trí tuệ của cô, dẫu có phi phàm đến đâu, rốt cuộc vẫn không thay đổi được sự thật rằng đó là một cô gái nhỏ, một đứa bé đáng ra chỉ nên sống trong tuổi thơ vô tư, hồn nhiên và được bảo vệ bởi người lớn, chứ không phải là người phải đứng ra bảo vệ kẻ khác, lãnh đạo hàng triệu người, chịu đựng biết bao vết thương chẳng ai hay.
Thế nhưng, Ame chưa từng cầu xin sự thương hại, cũng không cần đến sự đồng cảm hay chấp thuận từ bất kỳ ai.
Con đường cô chọn, dù là máu lửa, tàn khốc hay lẻ loi đến mấy, cũng là do chính cô lựa chọn, từng bước một, từng quyết định một, đều là chủ động. Cô không lùi bước, không than trách, không oán hận, mà chỉ không ngừng tiến lên, không ngừng mạnh mẽ, như một ngọn lửa đen nuốt trọn cả bóng tối.
Kagerou cúi đầu, đưa tay vuốt mái tóc rồi thở dài thật khẽ. Nhìn lại bản thân, anh đột nhiên cảm thấy chính mình trong quá khứ, những lúc tự ti, những lần khó chịu hay những lời phàn nàn do rắc rối trên người mình gây ra, tất cả đều nhỏ bé, đều tầm thường… thậm chí có phần hèn mọn.
So với ánh mắt đầy dứt khoát của cô bé kia, so với đôi vai gầy nhưng mang vác cả thế giới đó, thì anh từng có gì, đã làm được gì và thực sự đang đi trên con đường gì?
Phải thừa nhận rằng, đã vô số lần Kagerou thèm khát sức mạnh đang tồn tại nơi những người bạn đồng hành của mình, những sức mạnh lẽ ra chỉ thuộc về huyền thoại, những quyền năng khiến người ta cảm giác bản thân nhỏ bé đến mức không đáng nhắc đến.
Anh hiểu rất rõ, chỉ cần một lần chủ động đưa tay ra, một cái bắt tay tưởng chừng vô hại với bất kỳ ai trong nhóm Hajime thì anh hoàn toàn có thể kế thừa được một phần sức mạnh vô song kia.
Trong thế giới nơi anh từng sống, điều đó đồng nghĩa với tự do tuyệt đối, là đủ sức định đoạt mọi thứ theo ý mình, vượt lên trên tất cả luật lệ và giới hạn.
Nhưng điều khiến anh không thể không bận tâm, chính là việc họ chưa bao giờ để điều đó xảy ra.
Luôn giữ một khoảng cách mơ hồ nhưng rõ ràng, họ chưa từng để anh chạm tới phần sâu thẳm của sức mạnh họ đang gánh chịu.
Lúc đầu, Kagerou nghĩ rằng đó là vì họ lo lắng thứ sức mạnh bug kỳ dị đang tiềm ẩn trong anh, sức mạnh mà chính bản thân anh cũng không kiểm soát, có thể gây tổn hại hay ảnh hưởng đến hệ thống năng lực của họ.
Anh không trách, nhưng trong lòng vẫn không thể phủ nhận tồn tại một tia khó chịu, một cảm giác bị loại trừ, bị giữ bên ngoài cánh cửa. Không hẳn là tức giận, nhưng đủ để khiến anh thấy mình lạc lõng giữa nhóm người.
Cho đến hôm nay.
Ngồi lặng lẽ, lắng nghe từng người trong nhóm kể lại những đoạn đời của họ, không hoa mỹ, không hào quang, mà chỉ là những mảnh ký ức đầy bi thương, áp lực, giằng xé, những khổ đau từng chôn kín trong tim lại thoát ra như lời kể chuyện. Kagerou mới dần hiểu ra điều mà trước nay anh chưa từng chịu thừa nhận.
Ame, cô bé mang trên vai vô tận gánh nặng và kỳ vọng, lựa chọn con đường dùng sức mạnh tuyệt đối để đối đầu với cả thế giới không khoan nhượng.
Freeman, người từng là nô lệ, sống trong bóng tối tàn nhẫn và tận cùng tuyệt vọng, nhưng chưa từng đánh mất ý chí muốn che chở những kẻ yếu hơn mình.
Nanami, cô gái phiêu bạt như chiếc lá giữa bốn bể, mang trong mình nỗi cô đơn thầm lặng nhưng vẫn không ngừng nở nụ cười ôn hòa như dòng nước dịu dàng chảy qua cuộc đời người khác.
Cả Akito, người có thiên phú về nấu nướng, nhưng phía sau mỗi món ăn hoàn mỹ ấy là bao năm khổ luyện, là từng ngày kiên trì, từng buổi sáng sớm và đêm khuya bên ngọn lửa bếp nhỏ, từ lúc chỉ là một đứa trẻ tập tễnh bước đi đã không ngừng đeo đuổi khát vọng riêng mình.
Tất cả những điều ấy khiến Kagerou dần nhận ra, những sức mạnh mà họ có không phải là “quà tặng” ngẫu nhiên từ số phận, càng không phải là thứ anh có thể đơn giản bước tới mà nhận lấy, đó là kết tinh của máu, nước mắt, lý tưởng và cả sự nỗ lực kéo dài không có điểm dừng.
Và rồi anh hiểu, họ không giữ khoảng cách vì sợ anh, mà là bởi họ trân trọng chính sức mạnh mình đang gánh vác, không muốn biến nó thành gánh nặng cho bất kỳ ai khác, đặc biệt là một người chưa thực sự sẵn sàng như anh.
Họ xa cách, không phải vì khinh thường anh, mà bởi họ hiểu sức mạnh ấy là trách nhiệm, là hy sinh, là sự lựa chọn không lối lui, thứ mà chỉ khi một người đã đủ thấu hiểu và sẵn lòng đón nhận, mới có thể mang theo mà không gục ngã giữa đường.
Thở dài một hơi dài như muốn trút cả đống suy nghĩ nặng trĩu trong lòng, Kagerou khẽ gật đầu ra hiệu cho tài xế dừng xe.
Bên ngoài là đêm Tokyo tĩnh mịch, ánh đèn vàng cam lặng lẽ trải dài theo những tán cây run rẩy gió đêm. Anh bước xuống, đi bộ một đoạn ngắn tới một tiệm rượu quen gần đó, nơi vốn không có gì đặc biệt, nhưng đối với anh, chỉ cần một ly, một chỗ ngồi tĩnh lặng là đủ để uống quên đi tất cả.
Cánh cửa tiệm vừa mở ra.
Nhưng thay vì ánh đèn vàng ấm áp quen thuộc, thay vì tiếng tách chai và mùi gỗ mục êm dịu, trước mắt Kagerou lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác. Một bãi biển rộng mênh mông, bầu trời phủ đặc một màu xám bạc, gió biển mằn mặn như quét qua thẳng vào lồng ngực.
Anh đứng sững.
Cánh cửa nối đến một thế giới khác.
Kagerou nhíu mày. Lại là sức mạnh bug bất kham này đang đùa giỡn với anh sao? Lâu lâu, nó vẫn tự ý mở ra những cánh cổng không theo quy tắc nào, đưa anh đến những thế giới lạ lẫm, đôi khi thậm chí còn nguy hiểm. Nhưng lần này… có gì đó khác.
Anh chưa kịp đưa tay đóng lại cánh cửa thì một bóng đen khổng lồ chầm chậm trườn ra từ màn sương nơi chân trời xa tít.
Một chiến hạm.
Chiếc tàu bằng thép đen sẫm kéo theo lớp sương mù đang tiến gần. Cờ phấp phới, sóng nước gợn tròn quanh thân tàu. Không khí tràn ngập áp lực.
Và rồi…
Trên boong tàu, trong làn gió lồng lộng, có một người đang đứng đó.
Freeman.
Đôi mắt cậu mở to, miệng cũng há ra, khuôn mặt vốn lạnh lùng giờ như hóa đá, kinh ngạc không nói nên lời. Mà Kagerou cũng chẳng khác gì.
Cả hai đứng đó, như hai bức tượng giữa hai thế giới, một người từ Tokyo hiện đại bước ra, một người từ chiến hạm trên biển nhìn lại. Không gian như đông cứng lại, thời gian tạm ngưng.
Phải mất vài giây, Kagerou mới lắp bắp trong đầu được một điều.
Anh bằng một cách vô cùng hoang đường đã mở ra đúng thế giới của Freeman.
Không phải một chiều không gian tương tự, không phải một bản sao song song, mà là chính nơi Freeman đang sống, đang hành động, là thực tại mà một phần tâm trí Kagerou luôn cảm thấy mình không bao giờ thật sự đặt chân vào.
Và cái xác suất để điều này xảy ra… anh biết… thấp đến mức có thể coi không thể tồn tại.
. . .
Yuichiro bước chậm rãi xuống lầu, ánh đèn dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, phản chiếu lên bức tường màu sáng khiến không gian tràn ngập cảm giác ấm áp và dễ chịu.
Phía ngoài, từ lối vào chính, từng cơn gió mang theo hương vị núi rừng mát lạnh ùa vào, thổi tan đi cái nóng oi ả của mùa hè.
Sau gần hai tháng trời nỗ lực không ngừng, cuối cùng khách sạn mà anh ấp ủ cũng đã hoàn toàn hoàn thiện.
Vốn dĩ quá trình xây dựng không cần kéo dài đến thế, nhưng bởi vì trận chiến dữ dội trước đó đã khiến toàn bộ khu vực xung quanh kể cả dưới chân núi bị hủy diện, thậm chí có thể nói là san bằng nặng nề.
Dù Yuichiro đã dùng Thần Chức để tạo lại một ngọn núi hoàn toàn giống với nguyên bản, nhưng sự trống rỗng, lạnh lẽo lan khắp khu vực khiến cảnh quan trở nên cô tịch và thiếu sức sống.
Thế nên, anh quyết định dùng một vài phương pháp không mấy quang minh chính đại để giành quyền sở hữu toàn bộ vùng đất bao quanh. Từ đó, bắt đầu kế hoạch cải tạo quy mô lớn.
Hiện tại, toàn bộ diện tích trong bán kính gần 20km quanh khách sạn, trải dài qua ba ngọn núi, đều thuộc quyền sở hữu của Yuichiro. Trong ba ngọn núi ấy, có một ngọn cao đến gần sáu trăm mét, hai ngọn còn lại thấp hơn, khoảng hai trăm mét, uốn lượn nhịp nhàng giữa thảm rừng xanh ngắt.
Khu vực giờ đây tràn ngập sinh khí, cỏ cây rậm rạp, sông suối róc rách đổ về hồ nước trong veo, những dòng thác nhỏ chảy từ vách đá, rừng trúc mờ ảo lay động trong gió, những quả đồi rải đầy nấm, các vườn hoa rực rỡ cùng thảm cỏ mềm mượt trải dài như vô tận.
Tất nhiên, phần lớn vẻ đẹp này không phải tự nhiên mà có, nó là thành quả của Yuichiro cùng các thuộc hạ tỉ mỉ sắp đặt và kiến tạo.
Bởi lẽ, mặc dù khu vực này vốn đã có thảm thực vật khá phong phú, địa hình lại phức tạp và khó can thiệp. Ngoài tòa khách sạn nằm yên tĩnh trên đỉnh một ngọn núi nhỏ, thì toàn bộ khu vực xung quanh trước kia gần như không hề có công trình nhân tạo nào đáng kể.
Cũng chính vì vậy, tòa khách sạn cũ của Yuichiro nhanh chóng trở nên quá đỗi lỗi thời so với bối cảnh và kỳ vọng hiện tại. Anh quyết định xây dựng một tổ hợp kiến trúc hoàn toàn mới, mang đậm dấu ấn cá nhân lẫn sức sáng tạo của toàn đội.
Tuy nhiên, ngay từ khâu thiết kế cho đến thi công, mọi chuyện đã không hề đơn giản. Mỗi người dưới tay anh đều là những người từng có danh tiếng một phương, tay nghề xuất chúng, ai cũng có cái tôi cùng quan điểm riêng. Không ai chịu phục ai, cũng không muốn bản vẽ của mình bị sửa đổi bởi người khác.
Cuối cùng, sau vô số tranh luận, Yuichiro chọn một giải pháp dung hòa: lấy phong cách cổ kính Nhật Bản làm chủ đạo bên ngoài với kiến trúc gỗ và tường đá thạch cao hòa với thiên nhiên, nền mái cong rộng nhiều tầng, cổng torii cổ sắc, cầu gỗ đỏ sẫm và các chi tiết khắc rồng phượng, thần quỷ.
Còn bên trong thì sử dụng lối thiết kế hiện đại, tối ưu hóa tiện nghi và công nghệ, đảm bảo sự tiện lợi trong sinh hoạt. Kiến trúc không chỉ là nơi trú chân, mà còn là biểu tượng thể hiện bản sắc và hồi sinh của mỗi người trong nhóm.
Trên thực tế, tòa khách sạn chỉ là một phần trong công trình lớn hơn nhiều, nó là một thị trấn hoàn chỉnh.
Bởi ai trong nhóm cũng muốn thấy tác phẩm của mình xuất hiện trên thế gian, cảm giác như mình vẫn đang thật sự sống, chứ không phải chỉ là một linh hồn mượn thể xác giả tạo. Mỗi căn nhà, mỗi quán trà, mỗi con đường đều mang theo dấu vết và câu chuyện của người xây dựng nên nó.
Trong toàn bộ khu vực, khách sạn của Yuichiro là công trình đồ sộ và phức tạp nhất, cũng là tòa nhà được hoàn thành sau cùng. Nhưng chính bởi vậy, nó trở thành điểm nhấn ấn tượng nhất của cả thị trấn.
Từ xa nhìn lại, khách sạn không khác gì một lâu đài của các đại lãnh chúa thời xưa, to lớn, uy nghiêm, mang khí chất thiêng liêng đầy áp lực. Một nửa kết cấu của nó lại ăn sâu vào bên trong lòng ngọn núi chính như thể bản thân nó đã tồn tại nơi đó từ ngàn năm trước, chỉ vừa được đánh thức trở lại, khoác lên diện mạo mới, giữa làn sương và linh khí núi rừng.
Thị trấn được xây nên quá lớn, vượt xa dự tính ban đầu, khiến Yuichiro không còn cách nào khác ngoài việc phải ra ngoài bắt thêm nhiều âm linh về làm nhân viên phục vụ, bảo trì và trông coi các khu vực.
Nói cho đúng, trong thời chiến, âm linh vốn rất nhiều, số lượng lẫn chất lượng đều cao, là các chiến sĩ tử trận vẫn còn vương niệm.
Nhưng đến thời bình, đa phần âm linh chỉ là những kẻ vướng víu chuyện cũ, chấp niệm lặp đi lặp lại vô định, thực lực yếu, khó sử dụng. Thỉnh thoảng cũng có vài cá thể quá mạnh do chấp niệm quá mức sâu sắc, nhưng số lượng không nhiều.
Dù vậy, sau một thời gian đi săn, thu phục và ký khế ước, Yuichiro cuối cùng cũng gom đủ đội ngũ cần thiết. Từ đó, thị trấn của anh chính thức đi vào hoạt động.
Điều anh không ngờ tới là dù đã cố ý che giấu và không hề quảng bá, nơi này vẫn nhanh chóng trở nên nổi tiếng.
Bản thân thị trấn quá đặc biệt, kiến trúc vừa cổ kính lại tinh tế, phong cảnh núi non sông suối hữu tình, chưa kể sinh khí dày đặc và cảm giác an yên khó tả. Người thường không hiểu lý do vì sao lại bị thu hút, nhưng ai đặt chân đến cũng khó lòng rời đi.
Và tất nhiên, chẳng mấy chốc nó thu hút sự chú ý từ giới thần bí. Những người nhạy cảm với linh khí, từng người một bắt đầu tìm đến, dưới đủ loại thân phận từ du khách, học giả, thậm chí là kẻ đi săn.
Yuichiro cũng không lấy gì làm lạ. Dù đã dùng không ít thủ đoạn để xin được vùng đất này một cách hợp pháp, nhưng thủ đoạn đó chỉ qua mặt được người thường hoặc mấy gã quan chức tham lam.
Còn trong mắt những người am hiểu, nơi đây vốn từng là căn cứ cũ của một nhánh Âm Dương Sư, thậm chí có dấu tích phong ấn cổ xưa chưa hoàn toàn mất đi. Đừng nói đến Champion, ngay cả những cao nhân cấp trung cũng có thể nhìn ra nơi đây không đơn giản.
Yuichiro thật ra cũng không có ý định đuổi đám người giới thần bí kia đi. Ngược lại, sau một thời gian quan sát và cân nhắc, anh còn cho xây riêng một khu vực tách biệt trong thị trấn với thiết kế kín đáo, có trận pháp che chắn, đủ để vừa giữ họ yên ổn, vừa tiện theo dõi nếu có biến.
Với thực lực hiện tại, Yuichiro tự tin có thể kiểm soát toàn bộ nơi này. Chỉ cần không phải Champion thì trong địa bàn mình tạo ra, không một kẻ nào có thể làm loạn mà không bị bắt ngay tại chỗ.
Mà thật ra, anh cũng có chút hứng thú với đám người này. Yuichiro sớm không còn là một nhân loại bình thường nữa. Nhưng đồng thời, anh cũng không thuộc về bất kỳ thế lực hay truyền thống nào trong thế giới thần bí rộng lớn ngoài kia.
Chính vì thế, đây là cơ hội. Một khu chợ thần bí, nơi các pháp sư, tu sĩ, dị năng giả hay các sinh vật bán nhân loại khác có thể đến giao lưu, trao đổi, hoặc đơn giản là nghỉ ngơi sẽ là điểm trung chuyển tuyệt vời, nơi mọi tin tức và cơ hội hội tụ.
Anh muốn chính tay mình tạo ra một không gian như thế. Một thế giới chồng lên thế giới, một “vùng xám” nhưng lại có trật tự, nơi kẻ mạnh và kẻ yếu đều có vị trí riêng, miễn là tuân theo luật lệ anh đặt ra.
Hơn nữa, Yuichiro cũng nhận ra một điều. Bản thân từng mua không ít tài liệu, pháp khí, vật liệu quý từ nhóm các phần linh hồn, phần lớn là để nghiên cứu hoặc học hỏi.
Giờ đây, mấy thứ còn thừa ra, tích trong kho chẳng khác gì hàng tồn kho trong siêu thị. Nếu mở chợ, anh có thể lấy chúng ra bán lại. Có khi lại lời hơn so với lúc mua.
Dù sao thì, kiếm tiền đâu phải chuyện xấu.