Chương 161: Xây dựng thế lực (2).
Ame hơi dừng một chút rồi nói:
“Ta kể một chút về cách mình giải quyết trong quá khứ… Các ngươi nghe để rút kinh nghiệm.”
Cô đảo mắt nhìn cả nhóm, ánh nhìn lướt qua từng người. Một thoáng trầm mặc, rồi giọng nói lại vang lên, lạnh nhạt nhưng nặng trĩu:
“Các ngươi biết… giai đoạn đầu khi ta lập khu trú ẩn, ta có phần cực đoan.”
Câu nói như một chiếc kim đâm vào ký ức người nghe. Ngoài trừ Kagerou, người chưa từng chứng kiến ra, ba người còn lại đều trầm mặc. Ai cũng hiểu rõ cô đang nói gì.
Giai đoạn đó, Ame đâu chỉ có phần cực đoan. Có thể nói là bất cứ thứ gì cản đường của cô đều bị hủy diệt không một lý do.
Kiến trúc, Gastrea, nhân loại, thậm chí là luật pháp, tất cả đều không ngoại lệ.
Cô làm đủ mọi thứ để thu thập càng nhiều Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa từ nhặt, bắt cóc, chiếm đoạt, lừa gạt,… thậm chí không quan tâm họ có hay không thực sự cần cứu. Chỉ cần có khả năng, cô đều đưa về dưới trướng.
Có thể nói giai đoạn đó, Ame như một mafia, trùm khủng bố toàn khu vực Tokyo. Danh tiếng không khác gì tai họa di động, chỉ cần nhắc đến tên cô là không ít thế lực tìm cách tránh xa hoặc âm thầm chuẩn bị phản kích. Nhưng bất kể phản ứng gì, kết quả đều giống nhau là bị nghiền nát.
Nhưng đáng buồn là… hành động của cô lại chính xác vào cái thời điểm đó.
Tình cảnh của những Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa so với trên anime, còn tệ hơn rất nhiều. Không đơn thuần là chỉ bị bắt nạt hay bỏ mặc, mà là tận cùng của sự thờ ơ và bạo lực.
Trong tận thế, áp lực từ mọi phía đè nặng lên nhân loại. Và họ cần một cái gì đó để phát tiết, để trút giận, để cảm thấy mình vẫn còn quyền kiểm soát. Vừa vặn, những đứa trẻ đó, sinh ra từ căn bệnh, gắn liền với tai họa lại chính là thứ dễ bị hi sinh nhất.
Các em ấy xác thực là mạnh… nhưng đó là khi đã đủ lớn. Còn ngay từ khi sinh ra, bị bỏ mặc, bị kỳ thị, thì căn bản không có khả năng phản kháng.
Nếu không phải vì nhân loại cần sức mạnh của các em, có lẽ đã không ai sống sót đến tuổi trưởng thành. May mắn thay hoặc nói đúng hơn là một loại nghịch lý tàn khốc, chính nhu cầu lợi dụng đã giữ lại chút nhân tính méo mó.
Ame dừng một chút, nhìn về xa xăm:
“Này hoàn cảnh tệ hại… một phần cũng là do nỗi sợ. Một bộ phận người, thậm chí là không ít lo sợ sức mạnh của các em ấy, sợ một ngày các em sẽ vượt qua, trở thành kẻ thống trị mới, thay thế chỗ đứng vốn đã lung lay của họ.”
Cho nên họ ra tay trước. Đàn áp, kiểm soát, chà đạp, tất cả chỉ để ngăn chặn một tương lai mà chính họ tưởng tượng ra.
Sau giai đoạn điên cuồng cướp người đó, Ame cũng không dừng lại.
Nơi trú ẩn mà cô chọn, vật tư xác thực rất nhiều, nhưng đó là cho mười mấy người mà thôi. Thế nhưng lúc này, số lượng Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa cô thu gom đã vượt quá con số một trăm. Muốn các em ấy trưởng thành an ổn, muốn các em có đủ sức mạnh bảo vệ chính mình, vậy thì chỉ chừng ấy là không đủ.
Cho nên, Ame tiếp tục hành động. Không những không dừng lại, mà còn điên cuồng hơn.
Cướp cửa hàng, đoạt xe cộ, bắt cóc tống tiền, ám sát,… Không gì là cô không làm. Tất cả chỉ để có đủ vật tư, đủ thuốc men, đủ trang bị, đủ điều kiện… để nuôi nấng bọn trẻ.
Nhưng thời điểm đó, cô không còn đơn độc.
Một bộ phận người thật sự thương yêu các Đứa Trẻ Bị Nguyền Rủa đã tự mình tìm đến cô. Họ không phải anh hùng, không phải chiến binh.
Họ chỉ là cha mẹ, những bậc phụ huynh có con cái mang trong mình dòng máu Gastrea.
Nếu muốn, họ có thể tiếp tục ẩn núp, giấu con mình trong những căn phòng kín đáo, cầu mong không ai phát hiện. Nhưng họ hiểu đó không phải phương án lâu dài.
Một ngày nào đó, con họ sẽ bị lộ. Hoặc tệ hơn là nồng độ virus Gastrea trong máu vượt quá giới hạn và các em sẽ hóa thành quái vật.
Họ sợ hãi thế giới này.
Sợ nó sẽ giết chết con họ. Bằng ánh mắt, bằng miệng lưỡi, bằng súng đạn, bằng những đạo luật vô cảm.
Và rồi họ chọn cách đến với Ame.
Chọn cách tìm một cộng đồng, một nơi mà họ và con họ không còn bị xem là tai họa. Một nơi mà họ có thể sát cánh bên nhau, đỡ lấy nhau, cùng nhau sống sót.
Chính tình yêu to lớn ấy…
Tình yêu của những người cha người mẹ, của những đứa trẻ dù bị nguyền rủa nhưng vẫn tha thiết sống, vẫn khát khao được yêu thương… Dần dần đánh thức Ame.
Đánh thức cô khỏi sự chấp mê bất ngộ, khỏi cái cơn điên cuồng mà chính cô từng gọi là “cần thiết”.
Ame bắt đầu bình tĩnh lại. Hoặc có thể nói đúng hơn là bắt buộc phải trưởng thành.
Cô bắt đầu chú tâm vào căn cứ, cải tổ từng chút một, khiến nó ngày càng phù hợp hơn với mục tiêu lâu dài. Phân chia các chức vụ, sắp xếp vật tư, thiết lập hệ thống trách nhiệm. Thậm chí bắt đầu quân sự hóa toàn bộ cộng đồng.
Không phải vì cô yêu thích sự hà khắc, mà bởi: “Chúng ta đang bị bao vây. Không chỉ bởi các bức tường, mà cả bởi chính thế giới từng là của chúng ta.”
Ame hiểu rất rõ mình đã đắc tội với nhiều bên.
Chính quyền các khu vực, tập đoàn tư nhân, cả các nhóm vũ trang địa phương đã bắt đầu chú ý. Những hành động điên cuồng ban đầu đã khiến cô thành một cái tên trong danh sách phải xử lý.
Một khi cô còn tiếp tục lộng hành, khả năng cao sẽ có kẻ dám điều hỏa lực hạng nặng đến san bằng căn cứ.
Ame biết cô có thể né được. Nhưng những đứa trẻ kia, những người đồng hành kia, thì không. Cô không còn muốn đánh cược nữa.
Mà ngay cả khi thoát khỏi con người, Gastrea cũng vẫn luôn bao vây lấy căn cứ, như một vòng tròn không cách nào mở ra.
Cô đang chống lại cả nhân loại lẫn quái vật. Cứ như vậy, Ame không còn lựa chọn nào khác ngoài trở thành thủ lĩnh thật sự.
“Lần đầu tiên ta lùi bước, không phải vì đồng ý với ý kiến của đồng bạn hay bị thuyết phục bởi đạo lý mà họ đưa ra, mà chỉ đơn giản là bởi trong số chúng ta đã có quá nhiều người phải hi sinh.”
Giọng nói của Ame vang lên nhẹ tựa hơi thở, nhưng lại khiến người nghe có cảm giác như bị ép nghẹt trong lồng ngực, từng lời từng chữ trĩu nặng như tảng đá rơi vào mặt hồ vốn dĩ đã yên tĩnh. Cô không giấu giếm cũng không tô vẽ, mà chỉ là thản nhiên kể lại như thể đang thuật lại một đoạn hồi ức đã khắc sâu trong xương tủy, thứ hồi ức mà mỗi khi nhắm mắt lại đều khiến cô thức trắng không ngủ được.
“Ta biết rõ, cái đó không phải một sự cố hay bất ngờ. Ta hiểu hơn ai hết, cái giá mà họ phải trả là hoàn toàn vô nghĩa và điều tồi tệ nhất chính là ta không thể cứu họ, không thể ngăn cản điều đó xảy ra dù chỉ một chút.”
“Cho nên, vào khoảnh khắc ấy, ta buộc phải chấp nhận cái gọi là ‘hợp tác’ mà những kẻ kia đưa ra, không phải vì họ ép ta, mà là vì bản thân ta lúc đó đã không còn đủ tư cách để từ chối nữa””
Ame ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt không còn lạnh lẽo như trước, mà thay vào đó là một loại mỏi mệt nặng nề.
“Đó là lần đầu tiên ta nhu nhược.” cô thì thầm như tự nói với bản thân. “và cũng là lần cuối cùng.”
“Vì từ lúc đó, ta hiểu ra một điều rằng chỉ cần bản thân đủ mạnh, thì tất cả mọi thứ trói buộc, mọi cái gọi là đạo lý, lẽ phải hay luật lệ đều chỉ là hư ảo mà thôi.”
Sự kiện xảy ra vào đúng lúc căn cứ của cô vừa tròn nửa năm tuổi, một thời điểm mà cả cô và những người đi theo đều bắt đầu thấy được chút ánh sáng nơi cuối đường hầm, những tưởng có thể bước qua được giai đoạn gian khổ nhất, nhưng định mệnh lại không cho họ cơ hội đó.
Không hề báo trước, một con Gastrea cấp IV đột nhiên xuất hiện và tấn công căn cứ, sự kiện đến quá bất ngờ và tàn khốc, bởi ngay lúc đó, Ame lại đang dẫn một đội nhỏ rời căn cứ ra ngoài để tìm kiếm thêm vật tư, đến khi cô chạy về đến nơi thì tất cả đã muộn.
Toàn bộ căn cứ lúc ấy có hơn một ngàn người, nhưng chỉ trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ, hơn hai phần ba đã thiệt mạng hoặc bị thương nặng, máu chảy thành suối, khói lửa mù mịt, những tiếng kêu gào của trẻ con và người lớn hòa quyện trong một bản giao hưởng địa ngục mà đến cuối đời cô cũng không thể quên nổi.
Ame điên cuồng lao vào chiến đấu như một cơn thịnh nộ không thể dừng lại, cuối cùng bằng toàn bộ sức lực, cô cũng đánh đuổi được con Gastrea đi, nhưng đến lúc đó, số người có thể cứu sống được đã không còn là bao nhiêu.
Cuối cùng như một vở kịch được sắp xếp từ trước, chính quyền khu vực Tokyo chỉ xuất hiện sau khi mọi chuyện đã tạm lắng xuống.
Họ đưa ra lời đề nghị, một lời đề nghị được gọi là hợp tác mang tính nhân đạo rằng họ sẽ cử người đến hỗ trợ cứu chữa những người còn sống, giúp ổn định hậu cần và kiểm soát dịch bệnh, đổi lại Ame phải đồng ý giúp họ thực hiện một số nhiệm vụ cụ thể.
Ame hiểu rõ, đằng sau ấy là nhân từ của Seitenshi – vị lãnh đạo tối cao của Tokyo, người đã từng vài lần có ý định tiếp xúc với cô, nhưng không thể trực tiếp can thiệp vì sức ép chính trị và ảnh hưởng của các thế lực khác.
Tuy nhiên, người khiến cô phải thật sự cân nhắc không phải là Seitenshi mà là gia tộc Tendo, những kẻ giám sát chính quyền từ trong bóng tối, luôn xem cô như một con dao hai lưỡi cần được kiểm soát hoặc loại bỏ bất kỳ lúc nào.
Dưới sự giúp đỡ từ phía chính quyền và những người từng xem cô như cái gai trong mắt, Ame bắt đầu từng bước gây dựng lại căn cứ từ đống tro tàn đẫm máu. Đồng thời, cô cũng âm thầm thực hiện một số nhiệm vụ mờ ám do phía bên kia yêu cầu, những việc mà nếu phơi bày ra ánh sáng, e rằng sẽ làm lung lay không chỉ lòng tin mà cả tính chính danh của toàn bộ bộ máy hành chính thời bấy giờ.
Tuy nhiên, không ai ngờ rằng chỉ trong một thời gian ngắn, sức mạnh của Ame lại có thể tăng trưởng với tốc độ gần như vượt ra ngoài mọi hiểu biết thông thường, tựa như không có giới hạn, không có trần cao.
Mới chỉ năm bảy tuổi, cô đã có thể tiêu diệt những con Gastrea cấp III như thể đang nhổ cỏ bên vệ đường, thậm chí khi đối mặt với Gastrea cấp IV, Ame cũng có thể đấu ngang tay mà không hề rơi vào thế hạ phong.
Chính vì vậy, khi những kẻ đứng sau còn đang an tâm tin vào những báo cáo tình báo sai lệch mà họ tự tạo ra, Ame đã âm thầm bắt đầu kế hoạch của riêng mình.
Cô lợi dụng bóng tối của sự hỗn loạn và niềm tin lỏng lẻo từ những “đồng minh” tạm thời để bí mật tích súc lực lượng, từng bước một mở rộng thế lực ra khắp toàn cầu.
Khởi đầu từ vài điểm trú ẩn nhỏ, rồi nhanh chóng phát triển thành một mạng lưới các căn cứ phụ nằm rải rác ở những vị trí chiến lược, mỗi nơi đều có ít nhất hàng trăm thành viên, hoạt động theo mệnh lệnh từ trung tâm và tuyệt đối giữ bí mật. Tất cả đều được tổ chức chặt chẽ, kỷ luật nghiêm khắc, không một sơ hở nào được phép tồn tại.
Để giữ cho những căn cứ này không bị phát hiện và lộ thông tin, Ame với tất cả, thậm chí là những người thân cận nhất của cô, trở nên ngày càng lạnh lùng, thậm chí tàn nhẫn, như thể đã hoàn toàn biến thành những cỗ máy vô cảm chỉ biết chấp hành mệnh lệnh và thực thi mục tiêu.
Cô không còn là một đứa trẻ mang theo ánh mắt ngây thơ và lòng trắc ẩn của tuổi thơ ngắn ngủi, mà trở thành một Hoàng Đế bước ra từ khói lửa của thời đại tận thế, cái danh xưng được gọi bằng sự kính sợ.
Thế nhưng, chỉ có một số ít người đã cùng cô vượt qua khoảnh khắc sinh tử trong vụ tấn công năm ấy hoặc những đứa người từng lớn lên bên cô mới hiểu rằng Ame chưa từng thay đổi. Dù vẻ ngoài đã bị phủ lên bởi sự lạnh lẽo và quyền lực, sâu trong lòng cô vẫn luôn là một người gánh trên vai tất cả, sẵn sàng làm bất cứ điều gì chỉ để bảo vệ được những ai mà cô coi là người nhà.
Sự ẩn núp của Ame rốt cuộc cũng đi đến hồi kết khi cô bất ngờ nhận được một nhiệm vụ ám sát từ phía các thế lực vốn bấy lâu nay vẫn duy trì trạng thái “hợp tác” nửa vời với cô.
Trên bề mặt, đây chỉ đơn thuần là một nhiệm vụ đi xa thông thường, mục tiêu không khó, điều kiện thực hiện cũng không quá ngặt nghèo. Tuy nhiên, với hệ thống tình báo trải rộng khắp nhiều tuyến ảnh hưởng, cô nhanh chóng phát hiện ra những dấu hiệu bất thường ẩn sau lớp vỏ bọc đầy ngụy tạo ấy, chẳng mấy chốc đã nhận ra toàn bộ kế hoạch thực chất là một cái bẫy tinh vi.
Những kẻ đứng phía sau nhiệm vụ này, vốn dĩ từng xem Ame như một con tốt hữu dụng hoặc một con bài có thể kiểm soát, dường như đã bắt đầu cảm nhận được những thay đổi ngày càng lớn từ cô – sự lớn mạnh, độc lập, cùng một khí chất lãnh đạo mà họ không còn có thể can thiệp hay kềm chế.
Bọn họ sợ hãi thứ mà họ không hiểu, sợ rằng cô bé từng nghe lời họ bây giờ đã không còn cần họ nữa. Thế nên, họ quyết định hành động trước, tìm cách thu hồi cô về để nghiên cứu.
Đồng thời đưa ra điều kiện trao đổi là những con tin được giấu kín, những người họ cho rằng vẫn còn nắm giữ được cảm xúc yếu mềm cuối cùng của Ame.
Nhưng điều mà bọn họ không hiểu hoặc đúng hơn là hoàn toàn đánh giá sai, chính là mức độ cường đại hiện tại của Ame đã vượt xa phạm trù mà họ có thể tưởng tượng. Cô không hề nao núng, cũng không buông lời cảnh cáo, mà chỉ lặng lẽ đi vào vùng hoang dã sâu thẳm.
Lúc ấy, ở tuổi tám, cô quay trở lại nơi đó không phải để trả thù, mà là để hoàn tất một khúc đoạn chưa xong trong sinh mệnh mình.
Không ai biết bằng cách nào, nhưng chỉ vài ngày sau, Ame đã trở lại khu vực Tokyo, tay không dẫn theo con quái vật từng khiến cả thành phố chìm trong khủng hoảng. Cô không cần vũ khí hay viện trợ, mà bằng chính hai tay trần, cô xé xích chế ngự con Gastrea cấp IV, rồi lôi nó một cách trần trụi như một món đồ chơi đến trước mặt những kẻ từng âm mưu giam cầm cô.
Không một lời, không một sự giải thích, cô ném sinh vật ấy vào giữa khu vực đô thị, nơi ánh mắt những kẻ từng xem cô là quân cờ không thể kiểm soát giờ đây tràn đầy khiếp đảm.
Họ không hiểu tại sao con quái vật lại không phản kháng, cũng không dám hỏi cô điều gì. Bởi thứ họ cảm nhận được lúc đó không còn là hình ảnh một đứa trẻ nữa, mà là một đế vương sinh ra từ hoang dã, một thực thể siêu việt mang hình dáng người nhưng vượt ra ngoài tất cả chuẩn tắc mà thế giới này từng biết đến.
Phần sau của câu chuyện, như những người có mặt đều đã biết, chính là thời khắc Ame bước vào huyền thoại.
Năm cô chín tuổi, sau khi đã tụ họp phần lớn thuộc hạ trung thành và củng cố vững chắc căn cứ trung tâm, một sự kiện chấn động xảy ra: căn cứ ấy bị đánh bom bằng vũ khí hạt nhân.
Đó không chỉ là một cuộc tấn công đơn thuần, mà là một hành động ám sát mang tính tận diệt, nhằm dập tắt mầm mống phản kháng trước khi nó trưởng thành.
Nhưng những kẻ đứng sau không thể nào lường được rằng chính cú đánh đó lại là chất xúc tác cuối cùng khiến Ame hoàn toàn thức tỉnh. Trong cơn phẫn nộ không thể kiềm chế, cô bùng phát thành Hắc Long Hoàng Đế mang theo sự cuồng nộ thiêu đốt cả châu Âu, càn quét qua vô số thế lực, từng bước thiết lập vị trí bá chủ không thể lay chuyển, rồi từ đó trở thành người nắm quyền tối cao của khu vực Tokyo.
Không dừng lại ở đó, biến cố tiếp nối biến cố. Sau trận đại họa cùng ngủ say, Ame lần đầu tiếp xúc với nhóm các phần linh hồn, giúp cô khai phá và điều khiển hoàn toàn sức mạnh thực sự của bản thân, vượt khỏi sự lệ thuộc vào cảm xúc và bản năng.
Thế giới cũng bắt đầu dị biến từ thời khắc đó: các Huyễn Thú Chủng xuất hiện, Gastrea bắt đầu tiến hóa vượt qua giới hạn sinh học thông thường. Trong cơn hỗn loạn, Ame âm thầm trù bị nền móng cho một Đế Quốc.
Ame ngồi yên, không tránh né mà thẳng thắn nhìn về quá khứ của chính mình, giọng nói trầm tĩnh nhưng không giấu được vẻ lạnh lẽo của kinh nghiệm:
“Trước khi gặp các ngươi, cách ta lãnh đạo, không ngoa khi nói là lạnh nhạt, đơn tuyến và vô cùng hạn hẹp. Đó không phải bởi vì ta thiếu trí tuệ hay kiến thức. Trái lại, ta học rất nhiều, có rất nhiều phương pháp ứng biến với các tình huống đa dạng, thậm chí có thể mô phỏng rất nhiều kịch bản trong đầu.”
“Nhưng…” Cô dừng một chút, ánh mắt trở nên thâm sâu hơn:
“…mọi thứ ấy lại không có giá trị thực tiễn khi ta không hiểu được tại sao phải ra quyết định như vậy. Bởi vì khi không thể cảm nhận tận gốc rễ bối cảnh của một vấn đề, thì dù mệnh lệnh có hợp lý đến đâu, nó vẫn sẽ là sáo rỗng, vô hồn, tệ hơn hết là dễ dàng bị bóp méo.”
Ame cúi đầu nhẹ, không phải vì tự trách, mà là như một lời thừa nhận:
“Ta đã từng nghĩ mình sai. Nhưng không. Ta không sai, mà là ta đứng quá cao quá xa khỏi sự phức tạp thực sự của con người. Một mệnh lệnh đơn giản ta nói, họ nghe, họ thực hiện. Tưởng là như vậy, nhưng kỳ thực lại có thể diễn sinh ra hàng loạt hệ quả, rối rắm và đối kháng.”
“Chỉ khi ta tận mắt chứng kiến, tận tai nghe những người ở tầng dưới cùng nói chuyện, hành động, phản kháng và im lặng, ta mới hiểu… rằng xã hội không phải là một cỗ máy điều khiển được bằng mệnh lệnh, mà là một cơ thể sống phức tạp và từng tế bào đều có lý do để tồn tại.”
Ame trầm giọng, ánh mắt không còn sự lạnh lẽo vô tri như những lần trước, mà chứa đựng một sự bình ổn trầm lắng của kẻ đã đi qua nhiều dông tố:
“Sau khi gặp các ngươi, không chỉ sức mạnh của ta phát triển vượt bậc mà cả cách nhìn nhận vấn đề cũng trở nên đa chiều hơn. Ta học được cách không còn nhìn mọi thứ chỉ qua một lăng kính đơn độc, mà biết đứng từ nhiều góc độ, từ của kẻ thù, của dân chúng, của đồng minh và thậm chí là của chính những kẻ phản bội, để quan sát, cân nhắc và đưa ra lựa chọn.”
Cô nhìn qua từng người trong nhóm, ánh mắt dừng lại một nhịp nơi Freeman trước khi tiếp lời:
“Ta bắt đầu học cách lui về phía sau sân khấu, để những người khác bước lên ánh đèn. Ta học được cách dùng lợi ích và tư tưởng đoàn kết để quy tụ lòng người, biết chia sẻ quyền lực một cách có chiến lược. Bởi vì ta hiểu một Đế Quốc nếu chỉ tồn tại dựa trên một cá nhân thì sớm muộn cũng sẽ sụp đổ. Còn nếu nó được dựng nên bởi tất cả công dân cùng tin tưởng và vun đắp, thì dù có một ngày ta rời đi, nó vẫn sẽ tiếp tục tồn tại.”
Giọng cô lúc này đã không còn là mệnh lệnh hay dạy bảo, mà là lời tuyên ngôn đã được tôi luyện qua lửa và máu:
“Đế Quốc không phải là của riêng ta, mà là kết tinh của tất cả những ai góp phần xây dựng nó. Nhưng đồng thời ta chính là hạt nhân của nó, là linh hồn của nó. Ta tức là Đế Quốc. Đế Quốc tức là ta.”
Những lời ấy không phải là ngạo mạn hay ảo tưởng. Chúng là một lựa chọn, con đường mà Ame đã, đang và sẽ tiếp tục đi, một con đường đã định hình nên danh hiệu Hắc Long Hoàng Đế.
Freeman lúc này im lặng, không lên tiếng nhưng trong lòng đã hiểu rõ hơn bao giờ hết.
Từ trong lời nói của Ame, cậu nhận ra hướng đi mà cô đã chọn cho chính mình: một con đường kết hợp giữa uy quyền tuyệt đối và trách nhiệm vô hạn, giữa cá nhân siêu việt và tập thể quật cường. Đó là con đường để trở thành biểu tượng sống, người lãnh đạo tối cao không thể bị thay thế bởi bất kỳ lý tưởng hay hệ thống nào.
Còn với Freeman, nếu cậu muốn thành lập một thế lực sánh ngang với các Tứ Hoàng, với Chính Phủ Thế Giới hay Quân Cách Mạng, thì điều đầu tiên cậu cần không phải là vũ lực hay tài nguyên, mà là định ra một con đường của chính mình, một vị trí gắn kết bản thân với tổ chức ở cấp độ tinh thần, tư tưởng và lý tưởng.
Thế nhưng, ngoài lý tưởng và tầm nhìn, còn một vấn đề mà Freeman không thể bỏ qua, điều hiện lên rõ rệt nhất sau khi nghe toàn bộ hành trình của Ame. Đó là cấp dưới của cậu vẫn còn quá yếu.
Không phải yếu ở sức mạnh chiến đấu đơn thuần, bởi những thuyền viên hiện tại của cậu, nếu đặt lên bàn cân, hoàn toàn đủ để làm rung chuyển một quốc gia nhỏ.
Nhưng nếu đem so với thuộc hạ của các Tứ Hoàng, các vị Phó Đô Đốc Hải Quân hay những đặc vụ CP0 của Chính Phủ Thế Giới, thì họ tựa như giấy mỏng trước lưỡi dao, thiếu cả chiều sâu nội tình lẫn khả năng tự cường.
Cái gọi là “nội tình” chính là sự tích lũy qua năm tháng, là mối liên hệ phức tạp giữa quyền lực, ảnh hưởng, tình báo, thương mại, quân sự, niềm tin và sự trung thành.
Cái đó không thể xây dựng trong một sớm một chiều, nếu Freeman thật sự muốn đối đầu với những thế lực đã tồn tại hàng thế kỷ, thậm chí cả ngàn năm, cậu cần bắt đầu từ việc này đào tạo, tuyển chọn và xây dựng một hệ thống nhân lực đủ sức gánh vác giấc mơ lớn.