Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bat-dau-bat-lay-nhan-vat-chinh-mau-than-ban-thuong-trong-dong

Bắt Đầu Bắt Lấy Nhân Vật Chính Mẫu Thân, Ban Thưởng Trọng Đồng

Tháng 10 11, 2025
Chương 332: Phi thăng Tiên giới ( Đại kết cục ) Chương 331: Tập hợp đủ Tổ Thạch, bản nguyên tiên chủng
nguoi-tai-hong-hoang-ta-thong-thien-co-song-hinh-thai

Người Tại Hồng Hoang, Ta Thông Thiên Có Song Hình Thái

Tháng 1 8, 2026
Chương 290: Đại kết cục Chương 289: Ma Thần kết thúc; Hỗn Độn Thanh Liên
tu-marvel-bat-dau-vo-han-tro-nen-manh-me.jpg

Từ Marvel Bắt Đầu Vô Hạn Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 2 26, 2025
Chương 486. Mở sách mới Chương 485. Hoàn tất cảm nghĩ
7e201e320aafde593951f04becc3f9ee

Bắt Đầu Mộ Dung Phục Tặng Lão Bà, Vương Ngữ Yên Luân Hãm

Tháng 1 16, 2025
Chương 267. Về nhà Chương 266. Lấy được thiên đế chính quả
chu-thien-chi-sat-khi-hao-hung.jpg

Chư Thiên Chi Sát Khí Hào Hùng

Tháng 1 18, 2025
Chương 303. Xuyên qua Hoành Đoạn sơn mạch Chương 302. Già Thiên Đại Trận
d02addcfa43dd0dd24ff8e17e4fe97ce

Cái Kiếm Tu Này Có Chút Thận Trọng

Tháng 1 16, 2025
Chương 168. Hồn quy, đến này Chương 167. 10 năm
konoha-vi-khac-kim-bat-dau-do-lau-than-mat-thien-duong

Konoha: Vì Khắc Kim, Bắt Đầu Đồ Lậu Thân Mật Thiên Đường

Tháng 10 21, 2025
Chương 256: Không đi (hoàn tất) - FULL Chương 255: Dị thế giới
gia-mien-vi-vuong.jpg

Gia Miện Vi Vương

Tháng 2 13, 2025
Chương 628. Chương khâu cuối cùng (2) Chương 627. Chương khâu cuối cùng (1)
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 157: Quay về hằng ngày.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 157: Quay về hằng ngày.

Lượn lờ hương thơm của hoa biển cùng mùi quế nhẹ nhàng vương vấn trong không khí. Quạt điều hòa trên trần quay nhẹ nhàng, tiếng rì rào dịu êm như sóng vỗ, xua đi cái lạnh âm u của đáy biển sâu từng bao phủ vô vàn giấc mơ đêm qua.

Shizuka mở mắt.

Ánh sáng mềm mại phản chiếu lên trần nhà lạ, ẩn chứa chút gì đó yên bình nhưng cũng xa lạ. Cô chớp mắt vài lần, tâm trí còn lẫn quẩn trong tầng thực tại mơ hồ nào đó. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, Shizuka cứ ngỡ bản thân vẫn còn mắc kẹt giữa những tầng thế giới hỗn loạn. Nhưng rồi, trái tim cô chậm lại, ý thức hòa nhịp cùng nhịp thở yên tĩnh của căn phòng.

“Kết thúc rồi…”

Một nụ cười thoáng hiện trên môi cô gái.

Shizuka ngồi dậy, duỗi người một cách thật nhẹ nhàng. Tấm rèm cửa tự động kéo sang một bên theo cử động nhỏ, để ánh sáng lam dịu của đại dương tràn vào, một biển trời mênh mông, trong xanh vẫy gọi bên ngoài lớp kính trong suốt uốn cong như vòm trời nhân tạo.

Cô đứng dậy, bước vào phòng tắm. Nước ấm chảy qua tay, hương bạc hà cùng khoáng biển từ kem đánh răng phảng phất làm tỉnh táo cả cơ thể. Mọi chuyển động của cô đều được các thiết bị phụ trợ tự động hỗ trợ nhẹ nhàng như một phần thưởng nhỏ từ hành trình đã qua.

Rời khỏi phòng ngủ, Shizuka bước vào một phòng khách nhỏ, ốp gỗ màu nhạt, vài chậu bonsai biển đặt khéo léo theo phong cách phương Đông hiện đại. Không gian không lớn nhưng nhờ vào cách bài trí cùng ánh sáng thiên nhiên khuếch đại mà trở nên rộng rãi, dễ chịu đến lạ thường. Trên bàn là một bình trà ấm còn bốc khói nhè nhẹ, hẳn là ai đó vừa ghé qua.

Ngoài cửa, hành lang dài hiện ra, hai bên đặt những chậu hoa biển vẫn tươi rói như vừa hái. Hai bên tường là các tác phẩm tranh ảnh nghệ thuật.

Shizuka thong thả bước xuống cầu thang bằng kim loại phủ lớp thủy tinh trong suốt, như đi trên dòng xoáy nước trong mộng, hướng về nhà ăn chung ở tầng dưới.

Đi được nửa đường, vừa bước qua khúc uốn cong của cầu thang, Shizuka bỗng khựng lại.

Một ý nghĩ chợt đến – Nobita vẫn chưa thấy đâu cả.

Dù thường ngày cậu ấy luôn là người dậy muộn nhất, nhưng… cảm giác trống vắng nhẹ kỳ lạ khiến cô chậm lại, xoay người, bước ngược lên.

Căn phòng của cậu ấy nằm ngay gần lối xuống cầu thang, bên ngoài treo một bảng gỗ nhỏ khắc tên “Nobita” bằng nét chữ tròn trịa quen thuộc. Shizuka đứng trước cửa, giơ tay gõ nhẹ vài cái.

“Nobita? Cậu dậy chưa? Đi ăn sáng chung nhé?”

…Không có tiếng trả lời.

Cô chờ thêm một lúc, rồi lại gõ tiếp, hơi nghiêng đầu áp tai nghe xem có động tĩnh nào bên trong. Nhưng bên trong vẫn im ắng. Shizuka hơi cau mày, tay chạm vào tay nắm, định mở cửa vào kiểm tra thì…

“Cậu tìm Nobita à?”

Một giọng ấm quen thuộc vang lên ngay sau lưng.

Shizuka giật mình quay lại, thấy Doraemon đang từ phòng bên cạnh bước ra, còn đang dụi dụi mắt, tay cầm một cái khăn nhỏ lau mặt, có vẻ cũng mới vừa thức dậy.

“Cậu ấy dậy từ rất sớm rồi,” Doraemon tiếp tục, vừa vươn vai vừa nói, “Bảo là đi tìm Hajime. Còn nói hôm nay sẽ cho bọn mình một bất ngờ nữa đó!”

“Vậy à?” Shizuka cười nhẹ, gật đầu cảm ơn. Tuy hơi bất ngờ khi nghe Nobita là người dậy sớm nhất, một điều gần như chưa từng xảy ra nhưng cậu ấy dạo này quả thật đã thay đổi rất nhiều. Đặc biệt là sau hành trình vừa qua.

Đêm qua…

Khi tất cả mới vừa rời khỏi các tầng thực tại, quay về thế giới thực với tâm trạng lẫn lộn. Vui vì sống sót, bối rối vì không rõ kết quả cuối cùng. Có chút lo lắng, không ai biết mọi chuyện có thật sự kết thúc hay chưa.

Trong lúc cả nhóm vẫn còn ngơ ngác, chưa kịp hỏi gì, thì Hajime xuất hiện. Từ xa, cậu lái một con thuyền buồm sáu cánh khổng lồ, như cánh hoa xanh lam mỹ lệ, di chuyển trong nước đến đón nhóm.

Cậu ấy mỉm cười với vẻ bình thản đặc trưng, rồi nói:

“Mọi chuyện đều đã tớ được giải quyết rồi. Giờ là lúc mọi người nên nghỉ ngơi.”

Cuối lời còn nói thêm: “Chỉ còn vài việc nhỏ nữa xong xuôi, chúng ta có thể lên đường về nhà.”

Câu nói ấy khiến lòng tất cả như hạ xuống một nhịp.

Shizuka nhẹ thở ra, xoay người lại, lần nữa bước xuống cầu thang.

Trên đường xuống nhà ăn, Shizuka rẽ qua khúc hành lang. Tiếng bước chân khe khẽ vang trên thảm đỏ. Gió từ hệ thống thông gió mát rượi lướt qua làn tóc mềm.

Ngay góc ngoặt, cô gặp hai người quen.

Eru và Erim.

Cả hai vừa đi ra từ phòng riêng, trông có vẻ cũng mới thay đồ và tỉnh giấc. Nhưng khác với sự thư thái của buổi sáng, cả hai vẫn mang theo chút gì đó chưa rũ bỏ hết được. Mệt mỏi, lặng lẽ và kiên cường.

Shizuka chậm bước, khẽ mỉm cười chào:

“Chào buổi sáng. Hai cậu… cũng đi ăn sáng à?”

Eru hơi gật đầu. Erim cười nhẹ, cố gắng tỏ ra tự nhiên. Nhưng không khí giữa cả ba có phần ngượng ngập.

Bởi vì… tối hôm qua, khi cả nhóm lại thế giới thực, họ mới chợt nhớ ra mình đã quên mất Eru và Erim.

Mặc dù hai người cũng từng rơi vào các tầng thực tại, nhưng không giống như ba vị trụ cột, họ không có quá nhiều bản sao phân tán khắp nơi. Nghĩa là nếu như nhóm chủ động, có thể tìm ra bản thể chính và cứu họ dễ dàng hơn rất nhiều.

Nhưng quá nhiều sự kiện dồn dập, những tầng chiến đấu căng thẳng, những kẻ địch không ngừng truy đuổi và cả áp lực sinh tử khiến cả nhóm hoàn toàn quên mất họ.

Đến khi nhận ra đã là lúc Hajime bất ngờ đưa họ tới một căn phòng dưỡng thương.

Hai người lúc đó đều bị thương nặng, kiệt sức, quần áo rách rưới, ánh mắt mỏi mệt đến đau lòng. Cả nhóm hoảng hốt, ào đến xin lỗi, người cúi đầu, người rối rít giải thích.

Nhưng Eru và Erim lại chỉ nhẹ lắc đầu.

“Không sao… thật mà!” Eru nói với nụ cười dịu, đôi mắt ánh lên vẻ trưởng thành mà ngày trước chưa từng có. “Nếu lúc đó các cậu nhớ ra, có lẽ chúng tôi đã không… có hành trình riêng của mình.”

Erim gật đầu theo:

“Một hành trình dài… thật sự dài. Không chỉ là vài năm hay vài tầng thực tại. Mà là mấy chục kiếp sống. Những nơi chúng tôi từng là trẻ con, rồi người lớn, rồi chiến binh, rồi đôi khi… chỉ là kẻ bị truy đuổi.”

“Nhưng ở đó…”

Eru siết tay bạn mình, ánh nhìn hướng ra phía đại dương lấp lánh bên ngoài, “Chúng tôi học được những thứ mà cả đời mình chưa bao giờ nghĩ tới. Những thứ… thực sự khiến chúng tôi mạnh hơn, trưởng thành hơn.”

Doraemon, Suneo, Jaien, Shizuka và Nobita dừng lại, tất cả đều im lặng.

Họ không nói lời xin lỗi nữa. Bởi họ hiểu, Eru và Erim không còn là hai người họ từng quen biết trước kia, mà là những con người đã bước qua thử thách sinh tử gian khổ, tự mình vượt qua và lớn lên giống như nhóm.

Shizuka chậm rãi bước tiếp cùng hai người, im lặng bên nhau. Cô không hỏi thêm gì. Chỉ đơn giản cảm nhận sự thay đổi lặng lẽ trong bước chân, trong ánh nhìn của Eru và Erim.

Có những hành trình… Chỉ người trải qua mới hiểu.

Vừa mở cửa nhà ăn, Shizuka, Eru và Erim lập tức bị một cỗ mùi hương mãnh liệt xông thẳng vào mặt. Không hề khoa trương khi nói rằng mùi hương ấy như một cơn sóng tràn qua giác quan, tước đoạt toàn bộ khả năng suy nghĩ trong khoảnh khắc.

Hương thơm nồng nàn, hòa trộn giữa vị cay nồng như ngọn lửa liếm qua đầu lưỡi, vị ngọt dịu mơ hồ khiến tâm hồn tan chảy, vị chua thanh thanh dễ chịu như gió đầu xuân và vị mặn đầy đặn mang theo hơi ấm của hồi ức xa xưa. Mỗi một nốt hương như được chế tác cẩn thận, chính xác đến mức chỉ riêng mùi vị thôi đã đủ để cấu thành một thế giới hoàn toàn khác biệt.

Trong thoáng chốc, một ảo ảnh sống động hiện lên trước mắt ba người.

Họ như đang lạc vào một cánh đồng mênh mông vô tận, nơi những dòng suối nóng hổi chảy đầy canh hầm thảo mộc, bên trong từng con cá nướng cháy cạnh thơm phức đang tung tăng bơi lội như sinh vật sống. Dọc theo hai bên bờ là biển xanh rau củ tươi mát, ánh lên màu sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời như vườn Eden trần thế.

Trên thảo nguyên đó là từng đàn bò nướng, những dải thịt chín mọng còn rịn nước sốt màu nâu sẫm, bốc lên khói thơm lừng, lơ lửng như mộng cảnh. Một thế giới nơi mọi thứ đều được tạo thành từ thức ăn ngon, nơi ngay cả không khí cũng mang vị umami tinh tế.

Cả ba đồng loạt nuốt nước bọt, ý thức quay lại với thực tại, tim đập nhanh vì… đói.

Họ đều là những người đã từng trải nghiệm ẩm thực ở đỉnh cao.

Cả nhóm từng nếm món ăn của các cung điện đáy biển, Eru và Erim đã từng dùng bữa trong không ít yến tiệc chính trị cao cấp. Còn nhóm Doraemon từng ăn qua vô số món từ tương lai, từ quá khứ, từ hành tinh khác đến cả những tầng thực tại kỳ ảo. Trong số chúng không ít đạt đến trình độ nấu ăn trước đây của Hajime.

Nhưng ngay tối hôm qua, khi được mời tham dự bữa tiệc do Hajime chuẩn bị ngay sau khi họ quay về thế giới thực, cả nhóm hoàn toàn câm nín.

Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu rằng món ăn của cậu ấy hiện tại đã vượt khỏi khái niệm “ngon” mà là một dạng nghệ thuật sống, một hình thức ma thuật vị giác, khiến linh hồn họ như được chữa lành sau hành trình dài.

Thấy cả ba người đến gần, Hajime quay đầu lại, nở nụ cười dịu dàng, tay vẫn không ngừng khuấy đều ly nước có màu sắc óng ánh như dung hợp giữa hoàng hôn và pha lê. Cậu khẽ gật đầu chào, rồi giơ tay chỉ về phía một chiếc bàn gần cửa sổ, nơi Suneo, Jaien và Nobita đang tụ tập, cười nói rôm rả.

Shizuka bước tới vài bước, ánh mắt tò mò lướt qua cảnh tượng trước mặt. Suneo và Jaien đang ríu rít quay quanh Nobita, tay như muốn chọc ghẹo thứ gì đó đang được cậu ôm trong ngực. Nhưng vì Nobita quay lưng về phía cô, Shizuka không thấy rõ đó là thứ gì. Chỉ khi tiến lại gần hơn một chút, cô mới như sững người.

“Pisuke?!” Cô thốt lên không tin vào mắt mình.

Từ trong lòng Nobita, một sinh vật nhỏ bé với làn da trơn nhẵn ánh màu cam bật ra tiếng kêu quen thuộc:

“Pi! Pi!”

Không sai.

Là Pisuke.

Chú khủng long nhỏ ngày nào, người bạn thân thiết của nhóm, giờ đang nằm gọn trong tay Nobita, đôi mắt đen láy lấp lánh niềm vui khi nhìn thấy Shizuka.

Shizuka vội ngồi xuống, đôi tay đưa ra đầy bản năng, xúc động hỏi:

“Sao… tại sao em ấy lại ở đây được? Bọn mình… chẳng phải đã đưa em ấy về thời cổ đại rồi sao?”

Nobita quay lại, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng buổi sớm, một tay nhẹ nhàng đút cho Pisuke miếng thịt mềm vừa được cắt sẵn. Pisuke nuốt cái ực, phát ra tiếng “Pi!” thoả mãn.

Nobita đáp lời, giọng nói nhẹ như kể một bí mật:

“Là Hajime làm đấy. Cậu ấy nói, đây không phải Pisuke của quá khứ, mà là kiếp sau của em ấy. Chỉ là…” Nobita cúi đầu nhìn sinh vật nhỏ trong tay “Em ấy vẫn còn ký ức về bọn mình.”

Hajime nhẹ nhàng bày các món ăn sáng lên bàn, từng đĩa được sắp xếp tỉ mỉ, màu sắc hài hòa và thơm phức. Cậu mỉm cười với mọi người, nhưng không giải thích gì thêm về Pisuke, như thể chuyện đó chẳng có gì đặc biệt.

Sự thật đúng là không có gì quá huyền diệu, nhiều hơn cả, nó chỉ đơn giản là một chuỗi trùng hợp.

Trước khi đón nhóm Doraemon quay về, Hajime có dành một khoảng thời gian ngắn, quay đi xem một số di sản mà cái bóng của cậu từng để lại. Tại khu vực thuộc về Người Khủng Long Đáy Biển, cậu phát hiện ra một thứ đặc biệt. Một hóa thạch kỳ lạ, chỉ còn là một mảnh rất nhỏ nhưng lại có hình dáng quen thuộc đến khó tin.

Đó là hóa thạch của Pisuke.

Qua các ghi chép còn sót lại của Người Khủng Long từng sở hữu hóa thạch, Hajime dần dần ghép nối được mọi chuyện.

Khi đó, một nhà khoa học trong tộc đã dùng thiết bị truy xuất DNA cổ đại kết hợp với máy xem ký ức tế bào, một loại công nghệ có thể tái hiện phần ký ức lưu giữ trong vật chất sống. Nhưng kết quả thu được lại làm người đó chấn động không thôi, trong đoạn ký ức lộn xộn của mẫu vật, xuất hiện hình ảnh của thế giới hiện đại.

Những cảnh tượng mơ hồ, một nhóm trẻ em, biển trời trong xanh, một con tàu lặn… Tất cả như chứng minh rằng:

“Mấy chục triệu năm trước, đã từng có một nền văn minh trình độ hiện đại.”

Cái tên Pisuke không được ghi lại, nhưng sinh vật đó trong ký ức khiến nhà khoa học bị ám ảnh đến mức quyết định nhân bản mẫu vật. Dù hóa thạch đã tổn khuyết quá nhiều, thậm chí cấu trúc DNA cũng chỉ còn mảnh vụn, hắn vẫn cố tái tạo lại nó.

Không chỉ một, mà hàng chục bản sao được tạo ra, rồi được đưa đến những môi trường cực đoan khác nhau, nhằm kích thích sự phục hồi ký ức trong não bộ.

Và trong số đó, có một con khủng long mà nhóm Doraemon từng gặp lại, chính là con quái vật đã phá hủy con tàu chở dầu.

Lúc đó, Hajime từng cảm thấy kỳ lạ. Rõ ràng cấu trúc thân thể đã bị cải tạo phần lớn nhưng não của sinh vật vẫn được giữ nguyên.

Giờ thì mọi thứ đã có lời giải.

Pisuke hiện tại, con khủng long đang nằm ngoan ngoãn trong lòng Nobita kia, là một trong những bản sao đó.

Nhưng khác biệt là nó là bản thể duy nhất phát triển đầy đủ, khôi phục được ký ức sâu xa về những tháng ngày bên nhóm Doraemon. Một kiếp sau, được nuôi dưỡng từ chấp niệm cổ xưa, từ giấc mơ của một sinh linh từng được yêu thương.

Trong khi nhóm Doraemon đang nhàn nhã thưởng thức bữa sáng dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sớm, thì ở một nơi khác, một Hajime khác đang điều khiển con thuyền sáu cánh lặng lẽ rẽ sóng đại dương.

Hôm nay là một ngày bận rộn đối với cậu, lịch trình dày đặc, các công việc quan trọng đều được sắp xếp để giải quyết trong cùng một ngày. Nếu thuận lợi, Hajime tính toán sẽ còn dư ra vài ngày nghỉ ngơi, thậm chí có thể cùng nhóm đi dạo chơi, khám phá vài nơi kỳ lạ mà trước đây chỉ lướt qua.

Lúc này là tám giờ sáng. Cậu ngồi một mình trong khoang điều khiển, mắt nhìn về phía trước, tay giữ vô lăng. Sóng biển phản chiếu ánh mặt trời như lớp kim sa rải đều, gió nhẹ thổi qua, mấy cánh buồm run rẩy khẽ rung như cánh chim sắp cất cánh vào cõi sâu thẳm.

Theo lịch trình, đúng chín giờ sáng thuyền sẽ đến nơi, chính là vị trí cũ của Tháp San Hô.

Thế nhưng, khi chiếc thuyền chạm đến vạch mốc thời gian và không gian ấy… trước mắt Hajime lại chỉ là một vùng nước mênh mông trống rỗng, tĩnh lặng đến rợn người.

Không còn các tòa tháp rực rỡ ánh san hô, không còn thành phố dựng đứng trong lòng biển với những thư viện tầng tầng lớp lớp, cũng không còn tiếng trẻ con Người Đáy Biển ríu rít bơi lội quanh các dòng xoáy tri thức.

Tháp San Hô đã biến mất.

Chính xác hơn, nó đã được dung hợp vào Ngu Giả Thánh Thư, trong trận đại chiến cuối cùng, nơi mọi thứ từ tri thức, ký ức cho đến cấu trúc bản thể đều được chuyển hóa thành những trang sách mang sức mạnh kỳ tích. Tòa tháp không còn tồn tại trên thế giới này, ít nhất là trên bề mặt hiện thực.

Và chuyến đi lần này của Hajime, chính là để khôi phục lại Tháp San Hô.

Không phải vì lòng hoài niệm hay trách nhiệm, mà vì cậu tin rằng: Tri thức không nên bị chôn vùi, dù là trong chính sự hoàn mỹ của một cuốn sách thần thánh.

Hajime nhẹ nhàng lấy ra Ngu Giả Thánh Thư từ không gian trong người mình. Cậu lặng lẽ mở ra trang đầu tiên.

Kỳ thực, ngay cả khi cái bóng của cậu trước kia, dù đã cướp được nó, cũng hoàn toàn không khả năng sử dụng nổi. Bởi vì muốn viết vào Ngu Giả Thánh Thư, không phải đơn giản như viết vào giấy trắng. Nó cần ba điều kiện, mà có khi chỉ một điều trong số đó cũng đủ làm người ta dừng bước.

Thứ nhất. Phải có một nguồn năng lượng đủ mạnh và bao quát để chế tác thành mực. Không phải loại mực vật lý, mà là một dạng dòng chảy năng lượng có thể viết nên sự thật, khắc vào bản thể của thế giới. Trong tất cả hệ thống sức mạnh mà Hajime từng tiếp xúc, chỉ có Quần Tinh Chi Lực của chính cậu là thỏa mãn yêu cầu.

Thứ hai là phải có một ý thức mãnh liệt và tuyệt đối thuần túy. Nếu tâm trí người viết còn mảy may dao động, còn chút tạp niệm hoặc hoài nghi, ngòi bút của Thánh Thư sẽ không bao giờ nhấc nổi.

Chính điều kiện này là thứ khiến “cái bóng” thất bại. Do nó đã hấp thụ vô số cái bóng sinh linh khác, nhận lấy chấp niệm hỗn loạn và mâu thuẫn từ bọn họ, những tham vọng, nỗi sợ, lý tưởng trái ngược nhau. Tất cả dồn nén thành một khối ý chí rối loạn đến cực điểm, không thể nào gọi là thuần túy được nữa.

Điều kiện thứ ba là cần phải có kiến thức thật sự. Mặc dù cái tên Ngu Giả Thánh Thư gợi đến một quyển sách thánh cho kẻ khờ dại, nhưng đó chỉ là một cách miêu tả sức mạnh của nó, ý chỉ liền kẻ ngu ngốc cũng có thể dùng.

Thánh Thư không phải thứ dành cho những kẻ mù mờ mà thử tạo hóa. Nếu không đủ kiến thức, việc viết vào Thánh Thư không chỉ tốn trang sách, mà còn sinh ra vô số sai lầm không thể vãn hồi.

Lấy một ví dụ như việc viết ra một sinh vật kỳ ảo, bề ngoài hoàn mỹ như truyền thuyết, nhưng lại không viết gì khác ngoài vẻ ngoài của nó.

Nó ăn gì? Nó đẻ trứng hay đẻ con? Nó sống bầy đàn hay đơn lẻ? Bản năng sinh tồn của nó là gì? Nó tồn tại vì điều gì và có phù hợp với quy luật tự nhiên không?

Kết quả là gì?

Thứ sinh vật đó khi được viết ra đã trở thành một dạng sống đầy mâu thuẫn. Thế giới nhận nó tồn tại, nhưng bản thân sinh vật lại không thể tồn tại trong thế giới, vì mọi thứ về nó đều trống rỗng hoặc phi lý. Kết cục, nó phát điên rồi tự sát.

Hajime không định sáng tạo mới Tháp San Hô. Cậu không muốn làm giả, cũng chẳng muốn cải biên lại một biểu tượng đã từng tồn tại. Điều cậu mong muốn chỉ đơn giản là tái hiện lại nguyên bản, một Tháp San Hô đúng như nó đã từng, tinh tế, hùng vĩ và ẩn chứa tầng tầng tri thức.

Giữa quá trình tái hiện đó, Hajime còn khéo léo giải quyết các vấn đề tồn đọng trên người ba vị trụ cột.

Khi đồng hồ điểm mười giờ, Tháp San Hô cuối cùng cũng hiện lên trước mắt mọi người, không hề thiếu sót một chi tiết nào. Từng khối san hô rực rỡ như ngọc thạch, những vòng hoa biển ánh lên ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh mặt trời, từng phiến cửa, cầu thang, đến cả mùi vị của nước muối cùng rong rêu cổ kính, tất cả đều đúng như xưa. Đẹp đến mức khiến người ta có cảm giác như nơi này chưa từng đổi thay.

Hajime mỉm cười dẫn nhóm Doraemon và hai người bạn đồng hành là Eru và Erim đi một vòng tham quan. Cả ba vị trụ cột cũng lần lượt bước ra từ tầng sâu của tòa tháp.

Lúc này cả ba hình dáng đã hoàn toàn thay đổi. Đại Học Giả biến thành một cái màu đỏ nhạt slime, kích thước cũng chỉ ngang một quả bóng, bị biến thành còn nhỏ xà nhân Đại Hiền Giả ôm lấy. Bên cạnh là biến thành một đứa bé khổng lồ, Đại Trí Giả.

Hajime dẫn nhóm đi nơi khác, trong khi Eru cùng Erim cùng cả ba nói gì đó.

Sau buổi hội ngộ, chiếc thuyền sáu cánh của Hajime lại tiếp tục lên đường. Lần này, họ hướng đến Đảo Rùa và Thủy Cung, để trả lại hai món Thần Khí: Mẫu Tử Tuyền Chén và Hộp Thời Gian. Dọc đường, họ không đơn độc. Phía sau, càng lúc càng nhiều phi thuyền và sinh vật khổng lồ lặng lẽ nối đuôi theo.

Giữa chừng còn có một điều thú vị xảy ra tại Thủy Cung.

Trong một khu vực bảo tồn cổ xưa, Hajime tình cờ phát hiện ra một món Thần Khí ít được chú ý của họ, là Lôi Long Thương. Vốn tưởng nó chỉ là vũ khí bỏ quên, nhưng khi đến gần, Hajime chợt cảm nhận được tàn hồn cực kỳ mạnh mẽ ẩn bên trong, một linh hồn từng trải qua hàng vạn năm lịch sử, từng là chiến thần, từng là đế vương của cả vùng biển rộng lớn.

Đó chính là Ryūjin, cha của Otohime, người từng thống lĩnh vạn vật dưới đáy biển, người đã chết trong cuộc chiến tiêu diệt Atlantis trước đây, bị lãng quên như một đoạn sử mờ nhạt.

Hajime không nghĩ nhiều. Cậu mở Ngu Giả Thánh Thư, dùng ngay ký ức và khí tức còn sót lại trong Lôi Long Thương làm nền móng, phục sinh ông như một phần đền bù, không chỉ cho những gì ông từng gánh chịu, mà còn cho người con gái nhỏ bé đang đợi ông.

Một anh hùng chân chính, Hajime nghĩ, không nên có một kết cục mờ nhạt. Dù bản thân họ chưa từng mơ đến, thì cũng xứng đáng với một hồi kết xứng đáng hơn, một thời khắc được gọi tên lại một lần nữa trong ánh sáng.

Đến khi đến được Liên Bang Mu, đồng hồ đã điểm sáu giờ hơn. Trời bắt đầu ngả chiều, ánh sáng nơi mặt biển loang loáng kéo thành một đường dài vô tận. Trên boong thuyền, Hajime khẽ thở ra một hơi, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía lâu đài từng huy hoàng nay chỉ còn là tàn tích.

Hajime không nấn ná. Cậu chỉ phục sinh những người đã chết trong cuộc tập kích trước đó, những nạn nhân của cuộc chiến, những người không nên chết một cách oan uổng vì mưu toan của kẻ khác. Còn lại, tất cả những vấn đề về chính trị, về tương lai, cậu đều giao lại cho những người nên gánh vác.

Eru và Erim đứng ở phía xa, sau lưng là binh đoàn đang tập hợp lại, ánh mắt cả hai trầm ổn hơn xưa rất nhiều. Họ không còn là những người chỉ biết lý luận. Trải qua hàng chục cuộc đời, trải qua cái chết, sự bỏ rơi và cả tuyệt vọng, họ đã trở thành những nhà lãnh đạo thực sự.

Hajime nhìn họ một lúc rồi gật đầu nhẹ. Cậu tin tưởng họ.

Cậu đã xem qua cả hai quá khứ, thấy rõ từng bước tiến hóa của hai người, từ những người trẻ tuổi nhiệt huyết cho đến kẻ gánh vác vận mệnh một nền văn minh.

Cậu hiểu rằng, họ không thể khôi phục lại Liên Bang Mu huy hoàng như xưa, nhưng cũng biết rõ rằng họ có thể cứu nó khỏi sụp đổ hoàn toàn. Giữ cho nó không sa đọa, bình ổn rồi từng bước phát triển, đó mới là con đường thiết thực.

Chia tay không cần lời nói quá nhiều. Chỉ là một ánh nhìn, một cái gật đầu, là đủ.

Khi quay lại, Hajime thấy nhóm Doraemon dường như có ý định tham quan Liên Bang Mu, nhưng cậu lắc đầu cười cười.

“Muốn tham quan thì để hôm khác đi.” Cậu nói. “Bây giờ, nơi này có lẽ sắp rơi vào chính biến. Là chuyện nội bộ, chính trị không phải thứ bọn mình nên dính vào.”

Shizuka hơi sững người, Suneo và Jaien ngó nhau, còn Nobita cũng định lên tiếng nhưng rồi chỉ gãi đầu. Cả nhóm hiểu, Hajime không phải đang từ chối, mà chỉ đang giúp họ tránh khỏi những thứ vượt ngoài tầm kiểm soát của mình. Dù gì, nhóm là người ngoài. Dù có giúp bao nhiêu, thì tương lai của Liên Bang Mu phải do chính họ quyết định.

Tiếp đó, Hajime một mình đến tàn tích của Atlantis. Đây là chuyện không liên quan đến nhóm Doraemon, cũng không cần ai hỗ trợ. Cậu đến đó chỉ để xử lý những vấn đề còn sót lại sau trận chiến.

Ban đầu, Hajime định san bằng toàn bộ nơi này, đơn giản và triệt để cho xong. Nhưng sau khi cân nhắc kỹ, cậu thay đổi quyết định.

Dù sao nơi đây cũng từng là trung tâm của một nền văn minh vĩ đại dưới đáy biển, chứa đựng không ít cơ sở vật chất và tàn tích công nghệ giá trị. Hajime quyết định cải tạo nó thành căn cứ bí mật, một trạm ẩn mình chiến lược của nhóm tại đáy biển, phòng khi cần đến trong tương lai.

Từ tàn tích đổ nát, từng cấu trúc bị bào mòn dần sáng lên trong ánh sáng mềm của Tinh Hạt, rồi tái thiết từng phần một như được lắp ghép từ những khối ký ức xa xưa.

Đến tám giờ tối, sau một ngày đầy tất bật, cả nhóm quay trở lại mặt biển. Bầu trời đêm lấp lánh sao, không khí mát lành sau cơn mưa nhẹ buổi chiều. Trên boong tàu, một bên là ánh đèn vàng nhạt lung linh, một bên là hương thơm từ lò nướng dậy lên, khiến ai cũng cảm thấy yên bình.

Họ ngồi quanh nhau, ngắm sao trời và chuẩn bị tiệc nướng buổi tối, một bữa tiệc chia tay nhẹ nhàng sau hành trình dài tưởng chừng không bao giờ kết thúc.

Vài ngày tiếp theo, Hajime dự định sẽ cùng nhóm Doraemon đến tham quan một số vùng biển đặc thù, chẳng hạn như hai cực Nam Bắc, nơi có các dòng hải lưu kỳ dị, động vật hiếm gặp, hay những hiện tượng tự nhiên kỳ ảo mà thường không dễ thấy.

Thế nhưng… hành trình dài ngày hai năm dưới biển sâu đã khiến nhóm gần như ngán đến tận cổ với mọi thứ liên quan đến biển, san hô, không gian, quái vật hay nền văn minh.

Cảm xúc ban đầu khi háo hức khám phá đại dương giờ bị thay thế bằng một niềm khao khát cháy bỏng: được quay lại đất liền, nằm trên giường thật, ăn cơm nhà và tắm nước ngọt.

Thế là, cả nhóm đồng loạt đề nghị kết thúc kỳ nghỉ sớm hơn dự định vài ngày. Hajime cũng không phản đối, chỉ khẽ cười đồng tình, ánh mắt nhìn lên bầu trời đêm như nhớ lại mọi chuyện đã trải qua.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-bat-dau-bi-nu-oa-nghe-duoc-tieng-long
Hồng Hoang: Bắt Đầu Bị Nữ Oa Nghe Được Tiếng Lòng
Tháng 10 15, 2025
tuyet-trung-them-tien-cu-si-bat-dau-am-sat-tu-long-tuong
Tuyết Trung: Thêm Tiền Cư Sĩ, Bắt Đầu Ám Sát Từ Long Tượng
Tháng mười một 19, 2025
naruto-khong-cuon-nguoi-lam-cai-gi-hokage.jpg
Naruto, Không Cuốn Ngươi Làm Cái Gì Hokage!
Tháng 1 7, 2026
marvel-anh-hung-quat-khoi.jpg
Marvel Anh Hùng Quật Khởi
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved