Chương 156: Kết thúc.
Hajime trạng thái cực kỳ tệ. Từ sâu trong Tinh Hạt truyền đến dao động loạn nhịp, toàn bộ linh hồn như bị tách rời thành hàng tỷ mảnh vô thức, vừa vặn vẹo vừa bị một thứ gì đó kỳ quái làm mờ tín hiệu, khiến cậu mất đi quyền điều khiển cơ thể. Quần Tinh Chi Lực cũng không còn phản hồi, rơi vào trạng thái bất định.
Nhưng Hajime không phải người duy nhất bị thương nặng. Đối phương cũng không khá hơn là bao. Giai điệu điên loạn vang lên từ những lỗ nhỏ li ti trên bùn đen kia không phải là năng lực của hắn, mà giống một thứ ký sinh hay thứ gì bị phong ấn bên trong, một tồn tại dị thường và hỗn loạn vượt khỏi lý giải bình thường.
Chiêu thức ấy giống như một con dao hai lưỡi, hủy diệt mọi thứ, kể cả chủ thể kích hoạt. Đối phương rõ ràng đã chuẩn bị từ trước, nhưng vẫn không thể hoàn toàn chống chịu hậu quả. Bùn đen chảy ròng ròng, cấu trúc cơ thể vỡ vụn, thân thể hắn lảo đảo như sắp đổ gục, nhưng ý chí điên cuồng trong hắn chưa từng suy giảm.
Đối phương vẫn cố lết đi về phía Ngu Giả Thánh Thư dù thân thể cũng run rẩy và nát vụn từng phần một.
Hajime muốn ngăn cản nhưng toàn thân tê liệt, chỉ có thể tung vài sóng Tinh Hạt yếu ớt lao ra. Song, đối thủ quen thuộc nhịp độ của cậu, dễ dàng lách qua, chỉ còn khoản cách vài bước nữa là chạm được vào quyển sách thần thánh có thể viết lại thực tại.
Hajime cảm thấy sợ hãi. Không thể nói dối điều đó. Sợ nhưng chưa đến mức tuyệt vọng.
Cậu đã từng suy nghĩ đến trường hợp tồi tệ nhất, đối phương liều mạng, kéo cả hai cùng chết. Hajime cũng không phải chưa có chuẩn bị cho nước cờ tuyệt vọng đó. Nếu đối phương định đồng quy vu tận, vậy thì xem ai chết trước.
Ngay khoảnh khắc đó, Quần Tinh Chi Lực trong cậu bắt đầu bốc cháy.
Không phải cháy theo nghĩa thông thường, mà là ngọn lửa thiêu rụi chính bản thể của sức mạnh, chuyển hóa tất cả năng lượng dự trữ thành sóng xung kích tuyệt đối. Đây là một phương thức cực đoan, hủy diệt tiềm năng tương lai để đổi lấy một khoảnh khắc bộc phát hiện tại.
Nếu thất bại, Quần Tinh Chi Lực sẽ vĩnh viễn suy sụp, không còn cơ hội hồi phục. Nhưng Hajime không còn đường lùi. Cậu thà tự thiêu sức mạnh còn hơn để đối phương đoạt được Ngu Giả Thánh Thư.
Trong khi Quần Tinh Chi Lực hóa thành lốc xoáy năng lượng siêu thực vận chuyển độc lập quanh cơ thể, Hajime triệu hồi hai Quyền Năng mạnh nhất: Thiên Long Thần và Địa Long Thần.
Trời đất rùng mình.
Từ vòm trời, mây đen kéo đến. Gió gào lên, từng tia sét lớn như cột chống trời bổ xuống mặt đất không ngừng. Biển mây cuộn xoáy, lốc xoáy và lôi đình đan xen thành hỗn mang.
Rồi ánh sáng rạch trời.
Từ trong ánh mặt trời đâm xuyên qua tầng mây sấm, một sinh vật khổng lồ hiện thân. Dài đến mấy vạn mét, vảy trắng bạc lấp lánh như kim cương lửa, Thiên Long Thần bay lượn trong bầu trời, vũ điệu của uy nghi và tận thế.
Từ dưới lòng đất, từng cột đất đá bắn lên, lửa nóng phun trào như địa ngục mở ra. Rồi Địa Long Thần cũng xuất hiện, thân thể tựa như dải núi sống, vảy đen đỏ thẫm rực cháy, đứng lên cao hơn cả núi Everest, từng bước chân dẫm nát mọi thứ xung quanh.
Từ lưng nó, hàng trăm cột đá nóng đỏ trồi lên như gai lưng, phun trào magma cùng khí độc bao phủ mọi sinh vật sống.
Hai vị Thần Long, một từ trời, một từ đất như hai cực của vũ trụ cộng hưởng, bắt đầu hội tụ sức mạnh.
Kẻ đứng sau giật mình. Không phải giả vờ, mà là phản ứng thực sự trước sự xuất hiện oai nghiêm của hai vị Thần Long nguyên thủy. Tuy vậy, hắn không dừng lại.
Dù bị chấn nhiếp, nhưng hắn nhanh chóng hiểu rõ điểm yếu của hai Long Thần – chính là quy mô tấn công.
Hai Long Thần tuy mạnh mẽ đến mức khiến cả thực tại phải nhượng bộ, nhưng uy lực của chúng lại khuếch tán trên phạm vi cực rộng. Chúng là tai họa mang tính hủy diệt quy mô, thiên tai có hình dạng, không phải sát thủ đơn thể.
Hajime biết điều đó. Cậu không kỳ vọng chúng sẽ xé toạc đối phương ra ngay lập tức. Nhìn bóng dáng khổng lồ của hai vị thần, ánh mắt của cậu thoáng hiện lên một tia tiếc nuối:
“Nếu tại nơi này có một hành tinh, dù lớn nhỏ thế nào… chỉ cần có mặt đất, đại khí quyển, cả hai sẽ có thể kích hoạt hoàn toàn. Khi đó, sức mạnh lẫn kích thước của chúng tăng gấp trăm lần là ít…”
Nhưng đây là vùng chân không thực tại bị gọt bỏ, một mảnh biên giới giữa các tầng không gian, nơi không tồn tại vật chất thông thường chứ đừng nói là hành tinh.
Hai vị thần được triệu hồi không phải để tấn công, mà là để khai mở một trạng thái cổ xưa hơn, một vũ khí nguyên thủy và đáng sợ hơn.
Hajime ngẩng đầu nhìn Thiên Long Thần, thân thể sáng như ngân hà, ánh mắt như hai viên mặt trời đang soi sáng, là hiện thân của bầu trời, khí hậu và thời gian. Ngài là bầu trời bao trùm vạn vật. Là cơn mưa đầu mùa, là tia chớp rạch ngang số mệnh. Là tiếng gầm khiến thời gian chuyển di.
Rồi cậu cúi xuống nhìn Địa Long Thần, thân thể như trụ chống thế giới, ánh mắt đỏ rực sâu không đáy, là hiện thân của mặt đất, địa chất và không gian. Ngài là lòng đất mẹ vững trãi, là dung nham hoài thai sinh mệnh, là mồ chôn vạn vật, là cơn giận dữ nghiền nát tất cả.
Cả hai là hai cực đối lập tạo nên thế giới. Khi tách ra, chúng định hình mọi sinh linh.
Khi va chạm nhau, chính là thời khắc trời đất dung hợp, vạn vật quy nguyên, thế giới trở về thời hỗn mang sơ khai.
“Bắt đầu đi.” Hajime truyền mệnh lệnh, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng lại mang theo sức nặng có thể làm lệch cả quỹ đạo của các vì sao.
Thiên Long Thần và Địa Long Thần đồng loạt lao vào nhau.
Không có tiếng gầm cũng không có báo hiệu. Chỉ là hai luồng bản chất nguyên thủy xé tan vạn vật đang tiến đến tâm điểm – Ngu Giả Thánh Thư.
Kẻ phía sau khựng lại. Hắn cuối cùng cũng nhận ra thứ Hajime đang làm, không phải là tấn công, mà là định xóa bỏ toàn bộ gốc rễ của mọi chuyện cũng chính là quyển sách kia.
Trong khoảnh khắc, kẻ phía sau gào lên, không phải ngôn ngữ, mà là nỗi kinh hoàng bản năng.
“——!!!”
Hắn đốt cháy chính mình. Một lần nữa, bùn đen sôi trào, như biển dung nham hóa thành người. Hắn lao thẳng về phía quyển sách, mặc kệ mọi thứ khác.
Hắn biết rõ, nếu để hai vị thần long va chạm ngay tại quyển sách, tất cả mọi thứ hắn chuẩn bị bấy lâu đều hủy diệt. Mà không còn sách thì cũng không còn hắn.
Nhưng đã quá muộn. Không phải vì hắn không đủ nhanh, mà là bởi vì nơi đây không còn thứ gì trên đời có thể theo kịp hai vị Thần Long.
Tốc độ của chúng không thể đo đếm. Chúng di chuyển không theo không gian, không theo thời gian. Chúng vượt lên trên thời gian, vượt lên cả không gian, thậm chí vượt cả nhân quả.
Hai vị Thần Long va chạm.
Không có ánh sáng huy hoàng hay âm thanh hoành tráng, chỉ có sự hư vô không ngừng lan rộng.
Hajime từ xa nhìn lại. Trong ánh mắt cậu không phải là thỏa mãn chiến thắng mà là một nỗi tiếc nuối sâu xa.
Cậu biết, nếu để cho Ngu Giả Thánh Thư hoàn toàn phát triển, nó có thể tạo ra một thế giới mới, mang lại vô số khả năng.
Nhưng cũng chính vì vậy, nó là nguồn gốc của mọi hiểm họa.
“Có thể tạo nên tất cả, thì cũng có khả năng xóa bỏ tất cả. Loại cân bằng này, không một ai… kể cả ta nên giữ trong tay.”
Hajime chấp nhận rằng trong vụ nổ này, tất cả Thần Khí, Bảo Bối Thần Kỳ, Tinh Hạt và thậm chí các sinh linh như ba trụ cột tạo nên Ngu Giả Thánh Thư có thể sẽ bị hủy sạch.
Là hi sinh to lớn nhưng để cắt đứt tất cả rắc rối tương lai là cần thiết.
Chiến đấu thực tế vốn dĩ chưa bao giờ là thứ để phô diễn màu mè. Nhất là khi cả hai kẻ đối đầu đã quá hiểu rõ nhau, đều không có ý định nhường bước, đều mang theo quyết tâm tiêu diệt đối phương bằng bất cứ giá nào, kể cả cái chết.
Không còn chỗ cho những chiêu thức thăm dò hay màn giới thiệu rườm rà. Đòn nào tung ra, đều là đòn chí mạng. Và vì thế, trận chiến giữa Hajime và kẻ đứng sau tất cả kết thúc nhanh đến mức đáng sợ.
Chưa đến mười phút.
Trong vòng chưa đến mười phút ấy, cả vùng không thời gian xung quanh vỡ vụn như một tấm gương bị đập vỡ từ bên trong. Quy luật lẫn cấu trúc thực tại tàn rã dần hòa vào nơi hư vô.
Kết quả cuối cùng là Ngu Giả Thánh Thư và đối phương, kẻ đã gây ra tất cả hỗn loạn này, bị xóa bỏ sự tồn tại.
Trong khi đó Hajime, nằm bất động, tê liệt giữa một cõi hỗn nguyên mới thành hình. Cậu không còn cảm giác lẫn khả năng điều động bất cứ thứ gì. Tinh Hạt phân tán, ý thức chỉ còn tồn tại trong một khoảng không nhỏ bé giữa vùng lũ xoáy hỗn độn.
Nhưng điều khiến Hajime trợn trừng đôi mắt, há hốc miệng đến cứng đờ toàn thân, là cảnh tượng hoàn toàn vượt khỏi lý giải thông thường là đối phương, kẻ vừa bị hai vị long thần hợp lực tiêu diệt trong ánh sáng tận thế giờ đây như không hề hấn gì, nhẹ nhàng vượt qua làn sóng hư vô đang lan rộng, ôm theo Ngu Giả Thánh Thư, lững thững bước đến ngay trước mặt cậu.
Không gấp gáp, không dữ tợn. Chỉ bình tĩnh như đang làm một việc đã được định sẵn từ lâu.
Rồi trước ánh nhìn ngây dại của Hajime, hắn vươn tay, bàn tay nhỏ, đen tuyền, lại có chút giống tay… của cậu, nhẹ nhàng đặt quyển sách vào trong người cậu.
Ngay khi Hajime còn chưa kịp phản ứng, hắn chợt tan biến, không phải biến mất như một kẻ tàng hình hay hòa vào xung quanh mà hóa thành một làn bóng đen, như mực đổ vào không gian, lặng lẽ trượt xuống, len lỏi vào dưới chân cậu.
Rồi… hòa vào chính cái bóng của Hajime.
Toàn thân Hajime như đóng băng. Không phải vì sợ, mà vì đầu óc cậu thật sự không còn xử lý nổi mọi thông tin. Toàn bộ quá trình diễn ra quá nhanh, quá phi lý.
Ngay khoảnh khắc đối phương dung nhập vào cái bóng của mình, Hajime rùng mình. Cậu đột nhiên hiểu ra một điều.
Hắn không phải một kẻ khác. Hắn chính là cái bóng của cậu. Không phải ẩn dụ. Cũng không phải một phân thân tách biệt. Mà là cái bóng tồn tại từ lúc cậu sinh ra đến tận giờ đây. Thứ luôn đi theo, đồng hành cùng cậu.
Và lúc này đây, tại Ngu Giả Thánh Thư trong tay, Hajime cảm nhận được một sự chấn động kỳ lạ. Không phải Thần Khí hay Bảo Bối Thần Kỳ. Mà là một thứ quen thuộc đã ở bên cậu từ rất lâu – Hạt Giống Kỳ Tích.
Vô vàn suy đoán nổ tung trong trái tim Hajime như từng đợt pháo hoa đồng loạt thắp sáng, rồi ngay lập tức chìm vào hỗn độn của những khả năng. Đối phương là gì? Là một phần của cậu? Là cái bóng? Hay là một thứ còn vượt trên cả định nghĩa cá thể?
Sau tất cả, cậu quyết định không phí thời gian suy diễn thêm. Thay vào đó, cậu định mời trợ giúp từ ngoài sân, người mà cậu đã chuẩn bị sẵn, nhưng đến giờ vẫn chưa động đến. Chủ yếu hơn là cậu không thể ở lại nơi này lâu hơn nữa.
Sự hỗn mang đang không ngừng mở rộng, nuốt hết tất cả. Mọi thứ dường như bị xé tan trong im lặng. Hajime từng nhiều lần dùng Bách Luyện Vô Địch để chịu đựng loại tấn công này nhưng kết quả chỉ là hi sinh mấy chục bộ thân thể, hàng triệu Tinh Hạt tiêu hao, mà cậu chỉ đổi lại được một chút kháng thể yếu ớt, hoàn toàn không cách nào miễn dịch hoàn toàn.
Cậu cũng từng định đi về không gian trong mơ, vận dụng đặc điểm Sân Huấn Luyện bên trong đó để rèn luyện nhanh chóng, giảm tiêu hao như vậy mà càng hiệu quả nhiều hơn nữa.
Nhưng từ khi cậu phát hiện ra rằng mỗi lần ra vào không gian trong mơ đều mất mấy chục ngày ở thế giới bên ngoài, cậu lập tức từ bỏ. Hajime biết rất rõ, chỉ cần cậu biến mất quá lâu, dù là mười mấy giờ hay một ngày, kẻ đứng sau có thể làm ra bao nhiêu chuyện là điều không ai đoán trước được.
“Tinh?” Hajime ngẩng đầu, nhìn vào vòng hào quang lơ lửng sau gáy mình. Trong khoảnh khắc hỗn độn chưa hoàn toàn rút đi, cậu thầm gọi một cái tên quen thuộc.
Một giọng nữ dịu dàng vang lên trong đầu, như tiếng chuông thủy tinh va nhẹ vào nhau trong gió:
“Hajime làm xong việc rồi sao?”
Cậu không trả lời ngay, chỉ nhẹ gật đầu, ánh mắt vẫn còn mơ hồ chưa thoát khỏi cơn choáng váng. “Giúp ta một chút.” Câu nói rất nhẹ, gần như là một lời thì thầm.
Tinh không đáp lại, nhưng ngay sau đó, Hajime cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đang được tái thiết. Những Tinh Hạt phân tán dần tụ lại, tổ chức lại cấu trúc nguyên tử, hồi phục từng tấc da tấc thịt.
Những xung động loạn nhịp trong Quần Tinh Chi Lực được gột rửa, những luồng quy luật bị rối loạn vì va chạm của hai vị long thần cũng dần trở nên ổn định.
Không gian quanh cậu cũng chuyển biến. Những lớp sóng hỗn loạn như vạn vật bị dung hợp, chậm rãi quay về với tĩnh lặng ban đầu như thể một cuộc đại chiến kia chỉ là một giấc mộng.
Hajime chỉ mở miệng sau khi mọi thứ đã trở lại bình thường:
“Hắn… thật sự là cái bóng của ta sao?”
Tinh lần này không trả lời ngay. Sau một hồi im lặng, nàng mới hỏi lại bằng giọng đầy ngờ vực:
“Hajime không biết sao?”
“A?” Hajime giật mình, hoàn toàn không ngờ lại nhận được một câu phản vấn. Cậu lặp lại trong đầu: “Ta… ta biết sao?”
Tinh dường như cũng rất ngạc nhiên: “Không phải Hajime đang giúp nó tiêu hóa sao?”
“Tiêu hóa?” Hajime cau mày, không hiểu được ngụ ý trong lời nàng.
Tinh giải thích với vẻ hồn nhiên như đang nói một chuyện rất hiển nhiên:
“Ừm! Tinh có thể thấy nó ăn rất nhiều cái bóng của các sinh linh khác. Nhưng chính vì thế mà nó bị rơi vào hỗn loạn. Chấp niệm của các sinh linh đó ảnh hưởng đến nó, khiến nó không ngừng đi hoàn thành các ước nguyện chưa thành. Mà Hajime lại đi tiêu diệt các chấp niệm đó, cũng tức là giết các mạng của nó để giúp nó tiêu hóa ổn định lại.”
Giống như sợ Hajime vẫn chưa thật sự hiểu, Tinh nhẹ nhàng truyền vào tâm trí cậu một chuỗi hình ảnh đứt đoạn. Như một cuộn phim quay ngược, từng cảnh từng cảnh hiện lên trước mắt Hajime, mơ hồ, u tối nhưng chân thật đến từng chi tiết.
Cậu thấy cái bóng của cậu, chính là thứ sinh vật vừa mới giao chiến cùng cậu, từng bước nuốt chửng những cái bóng khác. Mỗi lần nuốt, nó liền phát ra dao động kỳ lạ. Trên thân thể màu đen như mực, xuất hiện các đường vân lấp lánh mờ mờ, như ghi chép lại chấp niệm và sức mạnh của đối phương.
Và lúc đó Hajime bỗng hiểu ra vì sao đối thủ lại có thể sở hữu nhiều loại sức mạnh và công cụ đa dạng đến khó tin, vừa là thần khí, vừa là công nghệ, vừa là năng lực dị chủng.
Hình ảnh tiếp theo hiện lên. Một cái bóng đang bị nuốt là hậu duệ của Atlantis, kẻ từng một thời vang danh vì sở hữu những mảnh vỡ của món Thần Khí cổ đại. Cái bóng đó khi bị nuốt vào liền truyền lại quyền sở hữu các mảnh vỡ, cũng như chấp niệm mãnh liệt muốn khôi phục trọn vẹn món Thần Khí, hòng tái hiện thời đại huy hoàng của Atlantis.
Một cái bóng khác thuộc về thành viên phe cải cách của Liên Bang Mu. Trong lúc bị nuốt, đối phương không ngừng gào thét, nước mắt hòa trong máu. Cái bóng ấy mang theo ý chí điên cuồng muốn Khơi dậy cách mạng bằng bạo lực, với chấp niệm duy nhất thức tỉnh Liên Bang khỏi sự ngu muội, bất chấp hậu quả.
Rồi lại đến một cái bóng với hình dáng đặc thù của Người Khủng Long Đáy Biển. Khi bị nuốt, cái bóng đó nổ ra ánh sáng chói lòa, truyền lại công nghệ di chuyển trong lòng đất, dung nham mà không tổn hại, cùng với chấp niệm kỳ quái, phải cướp được vài món Thần Khí từ các văn minh khác để nghiên cứu.
Một cái bóng co ro run rẩy, là tên trộm xấu số từng lẻn vào nơi kỳ lạ, tay cầm vài món Bảo Bối Thần Kỳ đánh cắp được từ người du hành thời gian.
Hắn không biết nguồn gốc chúng, càng không hiểu nguyên lý, nhưng lại mang một chấp niệm không thể dập tắt là phải biết cách dùng và giá trị của tất cả bảo bối đó, dù phải chết cũng được. Và rồi, khi cái bóng ấy bị nuốt, quyền sở hữu lẫn khát vọng điên cuồng ấy đều truyền lại.
Một bóng khác, già nua và khắc khổ, là học giả đến từ Tháp San Hô, từng là người hầu cận bên Đại Trí Giả, sống cả đời gom nhặt tri thức từ những giả định. Chấp niệm của hắn lại rất đơn giản. Muốn thấy được càng nhiều Tháp San Hô không giống nhau.
Lại có một cái bóng của nhà mạo hiểm trẻ tuổi, không tên không tuổi, chỉ có trong tim một ước mơ rực cháy. Muốn chứng kiến một trận sử thi vĩ đại, một hành trình đủ làm thế giới rung chuyển. Không vì danh, không vì quyền năng, mà chỉ vì khát khao được sống giữa lịch sử.
Một cái bóng nữ phù thủy nghèo nàn, thiên tài bị vùi dập. Trong đôi mắt u uất của nàng, chỉ còn sót lại một tia sáng. Trong tìm tràn đầy khác vọng viết ra một quyển sách ma thuật toàn năng, nơi mọi thứ đều có thể thực hiện.
Một cái bóng khác, méo mó và vặn vẹo như ác mộng, là tàn dư của một nhà khoa học điên. Hắn từng đứng trên xác của hàng vạn sinh vật để ghi chép phản ứng não bộ, cấu trúc gen và chép vào những cuốn sổ mã hóa. Trong đầu hắn, chỉ còn một câu niệm lặp đi lặp lại là hiểu tất cả mọi tri thức trên đời, kể cả khi phải thiêu hủy chính thế giới này.
Không biết bao nhiêu cái bóng, bao nhiêu linh hồn. Nhưng chấp niệm của tất cả chúng khi bị nuốt vào trong một cá thể không còn tách biệt nữa. Chúng dần hòa chung, rồi xung đột, rồi bão hòa như các chất xúc tác không thể trộn lẫn, cuối cùng kết tinh thành một ý chí duy nhất:
Tạo ra một vật có thể giải quyết mọi mâu thuẫn, thỏa mãn mọi khát vọng, hoàn thành mọi tri thức, thống nhất tất cả linh hồn và trí tuệ.
Cứ như thế, Ngu Giả Thánh Thư ra đời.
Hajime khẽ nhíu mày, ánh mắt hiện lên vài phần phức tạp. Trong dòng xoáy vô tận của chấp niệm, cảm xúc và khát vọng đang xoay quanh cái bóng kia, cậu cuối cùng cũng nhận ra, chấp niệm của chính cái bóng thuộc về mình.
Nó không mang tham vọng thống trị, không khát cầu sức mạnh, càng không có những ý niệm kỳ quái như một số cái bóng khác. Nó chỉ có một mong muốn đơn giản, thuần khiết đến ngây thơ: “Muốn trở về bên Hajime.” Không lý do, không điều kiện, không mục tiêu to tát. Chỉ là… trở về.
Hajime thở dài.
Một tiếng thở nhẹ như mang theo cả ngàn năm nghi hoặc. Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Hoặc đúng hơn, cậu có cảm giác chuyện thực sự mới chỉ bắt đầu.
Cậu hoàn toàn không hiểu bản thân mình trong tương lai, rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại để lại một cái bóng như vậy? Tại sao lại bắt đầu tách những thứ quan trọng ra khỏi chính cơ thể mình?
Dường như có một kế hoạch lớn hơn đang được âm thầm tiến hành, mà Hajime hiện tại chỉ là người lật mở từng lớp vỏ bọc một cách chậm rãi.
Những cảm xúc mãnh liệt nhất, những thứ được gọi là đại tội của nhân loại – giận dữ, kiêu ngạo, đố kỵ, tham lam, lười biếng, dâm dục và tham ăn đều bị chuyển hóa thành Thần Khí mặt nạ giao cho từng người trong nhóm.
Cái bóng, thứ sinh ra từ phần bị lãng quên của cậu thì trở thành quái vật, kẻ có thể hấp thu bóng tối của sinh linh khác và dùng chấp niệm của họ để không ngừng trưởng thành. Nó không còn là một bản sao, mà là kết quả tiến hóa tự nhiên của những phần bị loại bỏ, một dạng phản chiếu hoàn hảo mà cũng hỗn loạn nhất.
Thậm chí, thứ từng là Hạt Giống Kỳ Tích, thứ gắn liền với sinh mệnh cậu, thứ tượng trưng cho mọi khả năng không tưởng cũng bị bóc tách ra, hóa thành cái xác không, rồi trở thành Ngu Giả Thánh Thư, quyển sách có thể viết ra bất kỳ điều gì và khiến nó tồn tại trong thế giới.
Và Hajime biết, đây vẫn chưa phải điểm kết.
Không biết rốt cuộc Hajime tương lai còn tách ra bao nhiêu thứ khác nữa, những phần của linh hồn, ký ức, thời gian, nhân quả, hay cả chính cái tôi. Những phần đó giờ đang ẩn náu ở đâu, tồn tại với hình hài gì, hay đã hóa thành cái gì trên thế gian này vẫn là câu hỏi treo lơ lửng giữa trời đất, như một điềm báo cho thứ còn đáng sợ hơn cả cuộc chiến vừa rồi.
Hajime lại thở dài.
Một tiếng thở ra như trút bỏ toàn bộ những gánh nặng nén lại qua bốn năm dài đằng đẵng. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời trống rỗng như cậu lúc này.
“Chuyện tương lai… để tương lai tính đi.”
Giờ phút này, Hajime chỉ có một mong muốn đơn giản – trở về nhà. Nằm dài trên giường, ngủ liền mấy ngày mấy đêm, quấn chăn thật dày và thở đều như đứa trẻ. Không mộng mị, không ma quỷ, không tầng thực tại nào kéo cậu đi thêm nữa.
Tuy nhiên…
Ánh mắt cậu vẫn còn một nét kiên quyết. Trước khi có thể an tâm mà nhắm mắt, vẫn còn vài việc cần giải quyết.
Không phải vì trách nhiệm hay nghĩa vụ, mà đơn giản vì Hajime biết nếu không xử lý xong, dù có về được căn phòng thân thuộc, chiếc gối mềm mại, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua rèm cửa… thì trái tim cũng không thể yên ổn.
Một vài người cần được gặp lại.
Một vài thứ cần phải trả lại.
Một vài chuyện cần được kết thúc.
Rồi sau đó, cậu mới có thể thực sự nghỉ ngơi. Không chỉ là giấc ngủ của cơ thể, mà là sự an bình của linh hồn.