Chương 154: Lên kế hoạch phản công.
Hajime nhíu mày suy nghĩ.
Món Thần Khí kia ban đầu khả năng cũng chỉ là loại có năng lực hàng trí đơn thuần, tức là xóa bỏ trí tuệ, chấm dứt văn minh. Điểm mạnh của nó chính là phạm vi ảnh hưởng cực lớn, có thể bao trùm cả hành tinh. Nhưng khi bị đánh nát thành năm phần, tình hình liền trở nên khác biệt.
Theo lời Đại Học Giả, năm mảnh vỡ đó sau quãng thời gian rất dài đã phát sinh biến hóa, hóa thành năm món Thần Khí mới, mỗi món có năng lực riêng biệt. Và khi cả năm hợp lại, chúng không trở về dạng cũ mà lại biến thành một Thần Khí hoàn toàn mới, mạnh hơn bất kỳ phiên bản trước đó. Nhưng Hajime chợt dừng lại, cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Cậu trầm tư lẩm bẩm:
“Không đúng… cái gọi là năm mảnh vỡ chỉ là lời kể của Đại Học Giả.”
Cậu ngẩng đầu nhìn lên trần Túi Thần Kỳ như nhìn xuyên qua cả thời không. Đầu óc bắt đầu xâu chuỗi lại những mảnh vụn thông tin rải rác.
Đại Học Giả, dù là trí tuệ kiệt xuất, cũng không phải bất khả bị thao túng. Đặc biệt là khi kẻ đứng sau tất cả có năng lực bóp méo ký ức, viết lại thực tại, dựng nên toàn bộ chuỗi sự kiện dài để nhóm Doraemon trải qua như một quy trình thử nghiệm.
“Năm phần? Sợ rằng chỉ là một lớp vỏ.”
“Nó có thể vỡ thành năm mảnh, cũng có thể là năm mươi, năm trăm, năm nghìn.”
Nếu đúng là vậy, thì lời Đại Học Giả nói cho nhóm Nobita chỉ là sự thật bị thao túng, một kịch bản định sẵn mà thôi.
Đột ngột, như tia sét lóe qua đầu, Hajime bừng tỉnh với một khả năng trước nay chưa từng xét tới. Cậu lập tức hành động. Không nói không rằng, Hajime bắt đầu lục soát xung quanh, tìm kiếm tất cả những bản sao của Vạn Hải Ký Tàng Thư mà nhóm đã để lại. Khi gom đủ một số lượng, Hajime dùng Tinh Hạt để thử đồng hóa từng bản một.
Kết quả khiến cậu sửng sốt.
Ngay trong quá trình đồng hóa và tái lập cấu trúc bên trong bản sao, Hajime phát hiện một mảnh vỡ kỳ lạ, nhỏ như vảy cá, ẩn mình hoàn toàn trong trang giấy.
Mảnh vỡ đó không có hình dạng hay năng lượng riêng biệt, mà hoàn toàn dung nhập vào nội dung bản sao, khiến bất kỳ ai hay thứ gì cũng sẽ tưởng rằng nó là một phần vốn có của bản sao.
“Nếu mình không dùng Tinh Hạt để mô phỏng lại từng phân tử trong cấu trúc thì chắc chắn không phát hiện ra nó.” Hajime thầm nghĩ.
Cậu đưa ngón tay lướt nhẹ qua “vảy cá” cảm giác được một nguồn năng lượng khác biệt, không giống bất kỳ loại Thần Khí nào, cũng không phải năng lượng hàng trí hay hàng duy, mà là một thứ gì đó… từ bên ngoài thực tại.
Tuy nhiên, Hajime không có ý định gỡ bỏ mảnh vỡ kia. Ngược lại, cậu cố ý để nó tiếp tục hòa nhập sâu hơn vào bản sao, thậm chí còn dùng năng lực Tinh Hạt để khiến nó và bản sao trở thành một thể thống nhất hơn nữa, vừa để che giấu sự tồn tại của mảnh vỡ, vừa giúp cậu ngấm ngầm kiểm soát nó. Dù sao, mọi vật từng được đồng hóa bởi Tinh Hạt đều mãi mãi thuộc về Hajime, cả về cấu tạo lẫn nhận thức.
Không dừng lại ở đó, Hajime tiếp tục bắt chước quy trình này với tất cả các bản sao còn lại. Nếu quả thực có mảnh vỡ cổ Thần Khí ẩn trong mỗi bản sao, thì giờ đây chúng đã bị đồng hóa vào hệ thống của cậu, từng mảnh một.
“Có lẽ… đây mới là lý do thực sự kẻ đứng sau muốn nhóm đi giao bản sao cho tất cả các Đại Học Giả. Hắn không cần tự tay ghép lại món Thần Khí, chỉ cần để các Đại Học Giả làm điều đó.”
Dựa theo những gì Hajime suy đoán, nếu vai trò của Đại Học Giả là giúp kẻ đứng sau sửa chữa lại Thần Khí, thậm chí là hoàn thiện và cải tạo nó, thì không lý nào Đại Trí Giả và Đại Hiền Giả – hai trong ba trụ cột ngang hàng -lại đứng ngoài toàn bộ âm mưu này.
Mặc dù chưa từng tiếp xúc trực tiếp với bản thể của cả ba nên Hajime không thể đưa ra khẳng định chính xác, nhưng cảm giác của cậu cho thấy cả hai tuyệt đối không phải những con cờ thừa thãi.
Ngược lại, nếu Đại Học Giả giữ vai trò tri thức, thì Đại Trí Giả có thể liên quan đến hệ thống vận hành và Đại Hiền Giả là người chạm vào tầng cảm xúc và ý chí. Trong kế hoạch phức tạp về Tháp San Hô, cả ba trụ cột có thể đã bị kéo vào kế hoạch ngay từ đầu.
Cũng như chính bản thân Tháp San Hô của các tầng thực tại, nó không chỉ là một văn minh, nó là xương sống, là nơi kết nối ba trụ cột. Nếu Đại Học Giả là người giữ tri thức, Đại Hiền Giả là người điều phối, thì Đại Trí Giả là người quyết định phương hướng.
Điều đó khiến Hajime càng thêm xác định vai trò của hai người kia tuyệt đối không thấp hơn Đại Học Giả.
Hajime có một giả thuyết, một ý nghĩ khiến cậu không khỏi rùng mình: Liệu toàn bộ hành động mà cậu đang thực hiện, từ phân tích các bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư cho đến việc tái lập những mảnh vỡ, có nằm sẵn trong tính toán của kẻ đứng sau?
Đây hoàn toàn không phải là điều không thể. Đối phương tuy chưa chắc biết được sức mạnh mới mà Hajime vừa thức tỉnh, nhưng với độ hiểu biết sâu sắc về nhóm Doraemon lẫn cậu cùng tất cả các Thần Khí lẫn Bảo Bối, thì cũng đủ để lên phương án dự phòng với mọi biến số có thể xảy ra.
Vấn đề không còn là “đối đầu” nữa, mà là “vượt qua khuôn mẫu”. Nếu như bản thân cậu vẫn đi theo con đường logic, vẫn giữ suy nghĩ như một quân cờ được bày sẵn, thì cho dù mạnh mấy, cũng chỉ là tác nhân nằm trong kế hoạch.
Vậy nên, điều Hajime cần lúc này là một nguồn lực ngoại vi, một sức mạnh mà đối phương không hề dự đoán.
Cô Tamamo? Koya Kami?
Hajime lắc đầu loại bỏ. Cả hai đều rất mạnh cùng thần bí, có thể giúp nhóm nhưng lại không thể can thiệp trực tiếp đến.
Dekisugi? Ừm… Mặc dù Hajime biết nếu mình nhờ cậu ấy có khả năng đồng ý nhưng cậu vẫn do dự. Kéo cậu ấy vào cuộc hành trình nguy hiểm này có thực sự đáng không?
Như vậy thì Dorami? Cậu cùng cô bé không phải rất quen, cũng chỉ gặp hai ba lần, quan trọng là cậu cũng không biết em ấy nơi ở cụ thể.
Đội quân Doramon? Hajime ngay lập tức phủ định này phương án, mặc dù cậu biết họ nhất định sẽ giúp đỡ, song không hiểu cậu cảm giác họ sẽ mang đến càng lớn rắc rối.
Kuntaku hay Roppu?
Hai cái tên hiện lên trong đầu Hajime như phản xạ tự nhiên. Cả hai đều có sức chiến đấu không tồi, từng được huấn luyện, từng vượt qua sinh tử, thậm chí từng cùng nhóm Doraemon kề vai chiến đấu.
Dù vậy, cũng chỉ là không tệ thôi. Trong trường hợp hiện tại, có khi lại trở thành cản trở. Cậu lập tức loại bỏ khả năng này.
Hay là làm ra một nhóm Doraemon mới?
Ý tưởng này không tồi, nhưng kế hoạch như vậy không chừng đã sớm bị đối phương đoán được. Dù sao số lượng Bảo Bối của Doraemon có thể dùng để phân thân vẫn rất nhiều. Nếu Hajime nghĩ ra được thì đối phương càng không khó nghĩ tới.
Xoay một vòng, Hajime phát hiện ra mình giống như không thể mượn sức được của ai cả.
Bất quá, cậu rất nhanh có một ý tưởng mới.
Có một nhóm “người” rất mạnh, rất đáng tin và luôn sẵn lòng giúp đỡ cậu nhưng lại chưa bao giờ hiện diện trên thế giới này. Chính là nhóm các phần linh hồn.
Cũng không phải là nhóm đã nghiên cứu ra khả năng đi qua các thế giới khác hay gì đó tương tự, mà là cậu có được tất cả ký ức của họ. Hajime hoàn toàn có thể lợi dụng Tinh Hạt để cấu tạo nên các bản sao của họ.
Ngay lập tức, cơ thể Hajime hay đúng hơn là Quần Tinh Thánh Khu liền chia tách ra làm tám phần. Một phần hóa thành chính cậu, còn lại bảy phần phân biệt hóa thành Freeman, Nanami, Ame, Yuichiro, Akito, Steingard, cùng Altheris.
Bất quá, khi nhìn bảy người trước mặt với dáng dấp khác nhau, Hajime lại khẽ nhíu mày, rõ ràng không hài lòng.
Bởi cậu biết rất rõ dù rằng Quần Tinh Thánh Khu xác thực có thể mô phỏng lại thân thể đặc thù của bọn họ, Quần Tinh Chi Lực cũng có thể biến thành năng lượng mà họ từng thường dùng, nhưng chỉ với ký ức của họ lại không cách nào tái hiện lại tính cách của họ, bản ngã từng khiến họ trở thành chính họ.
Những tồn tại trước mặt cậu chỉ là cái vỏ không hồn, mạnh thì có mạnh, nhưng không phải ‘họ’.
Cậu không cách nào tạo ra được Nanami với ba nhân cách khác biệt nhưng hòa bình chung sống, như một gia đình nhỏ tồn tại trong cùng một cơ thể.
Không thể như Ame, nơi nhân tính, thần tính và thú tính hình thành nên một cấu trúc tam giác bền vững, lẫn nhau áp chế, lẫn nhau cân bằng không ai vượt lên, cũng không ai bị chôn vùi.
Không thể có Freeman, với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại như lửa cháy, mang khát vọng trao cho những kẻ bị áp bức một con đường dẫn đến tự do.
Không có được Yuichiro, luôn cẩn trọng từng phần một, nhưng khi cần lại sẵn sàng liều mạng chỉ vì một chuyện, người muốn đập vỡ cái xiềng xích mang tên bình thường. Cậu không thể khơi dậy được cái tinh thần nổi loạn đầy lý trí ấy.
Không là Akito, người mà chỉ trong nấu nướng, ẩm thực, hương thơm và vị ngọt của đời sống thường ngày, cũng có thể tìm được vui vẻ, tìm được hạnh phúc như thể đó chính là cuộc sống mà cậu ta lựa chọn gìn giữ.
Không có được Altheris, dù từng chịu đựng bao nhiêu thống khổ, tuyệt vọng, nhưng vẫn đứng dậy, không cúi đầu trước bất cứ thế lực nào, kể cả đó có là số phận. Thứ khí chất bất khuất cùng mệt mỏi đó, Hajime tái hiện không nổi.
Và càng không thể như Steingard, người đã sống quá lâu, gặp qua quá nhiều chuyện để rồi trở nên lãnh đạm với tất cả, chẳng màng thế giới ngoài kia, chỉ quan tâm đến một vài điều trong đời mà có liên quan đến ông.
Hajime sững người. Cậu chưa bao giờ, chưa từng bao giờ, thấu hiểu rõ đến thế tâm tư, tính cách và linh hồn của từng người trong nhóm như bây giờ.
Chính trong khoảnh khắc ấy, Quần Tinh Chi Lực trong cơ thể Hajime bỗng bừng lên, dâng trào mãnh liệt như có thứ gì đó đã khai mở.
Đây mới đúng là giải nghĩa của Quần Tinh Chi Lực, là lý niệm vĩnh hằng của chúng sinh, là ánh sáng soi rọi từ vô vàn linh hồn khác biệt.
Muốn Quần Tinh Chi Lực trở nên mạnh mẽ hơn, không phải chỉ đơn thuần dung hợp càng nhiều năng lượng hay sức mạnh khác nhau từ bên ngoài, mà là phải thực sự hiểu rõ từng loại sức mạnh ấy, từng thứ nó mang lại. Như bầu trời sao thăm thẳm ấy, mỗi một vì sao đều phải sáng, mỗi một tinh tú đều phải được công nhận. Không ngôi sao nào bị lãng quên, không một lý tưởng nào bị bỏ lại phía sau.
Nhìn lại phía trước, những bản thể vốn như xác không hồn bắt đầu có dấu hiệu cử động. Trong đó, Akito và Yuichiro là rõ ràng nhất, có lẽ bởi tính cách Hajime và hai người họ vốn đã có phần tương đồng, dễ cộng hưởng.
Những người còn lại tuy chưa hoàn toàn thức tỉnh, nhưng ánh mắt cũng dần sáng lên, thoát khỏi vẻ lạnh nhạt ban đầu, mang theo chút sinh khí.
Hajime nhanh chóng sắp xếp lại đội hình. Cậu chia họ thành ba nhóm rõ ràng:
Nhóm sức chiến đấu mạnh nhất gồm Freeman, Ame và Steingard sẽ đi thẳng vào trọng tâm, truy tìm tung tích kẻ đứng sau và tiêu diệt hắn.
Nhóm có tâm trí tỉ mỉ, tư duy sắc bén như Yuichiro, Nanami và Altheris, thì đảm nhận nhiệm vụ phá giải âm mưu, vạch trần hệ thống mưu đồ mà kẻ địch bày ra.
Cuối cùng, Hajime giữ lại bản thân cùng Akito để ở tuyến sau, không phải vì yếu, mà là vì bảo vệ nhóm Doraemon, đề phòng trường hợp kẻ địch tung đòn hiểm, bắt cóc làm con tin hoặc thậm chí liều lĩnh chơi nước cùng chết. Hajime biết rất rõ trong một ván cờ âm u như thế này, đôi khi chiêu sau cùng mới là chiêu chí mạng.
Xong xuôi mọi việc, mục tiêu chính lại quay về với nhóm Doraemon. Hajime trầm ngâm suy nghĩ, sau đó quyết định phân ra một chút Tinh Hạt, đồng hóa với phụ kiện của từng người trong nhóm, như một biện pháp theo dõi và bảo hộ từ xa.
Với Doraemon, cậu chọn đồng hóa vào chiếc chuông lục lạc nhỏ đeo trên cổ. Đến Shizuka, thì là dây buộc tóc nơi hai bím tóc thường thấy, vừa tinh tế lại khó bị nghi ngờ.
Tới Jaien, Hajime lại lâm vào khó khăn. Quần áo hay phụ kiện trên người cậu ấy thường xuyên thay đổi, nên nếu đồng hóa vào những thứ ấy thì quá dễ bị mất dấu. Còn nếu chọn một món Thần Khí hay Bảo Bối để làm vật mang, thì lại có nguy cơ bị kẻ địch nhận ra.
Sau một hồi cân nhắc, cuối cùng Hajime lựa chọn dung nhập Tinh Hạt thẳng vào nội thể của Jaien. Cách làm này có thể khiến giác quan với thế giới bên ngoài của Hajime bị hạn chế ít nhiều, bởi cảm nhận bên trong cơ thể vốn không rõ ràng như với các vật thể ngoài thân. Thế nhưng đổi lại, độ ẩn giấu đạt đến mức tối đa.
Mà trong lúc dò tìm vị trí phù hợp, Hajime lại bất ngờ phát hiện bên trong tim Jaien tồn tại một loại máu óng vàng như hoàng kim. Cậu hơi sững người, bởi cậu nhận ra đó chính là máu của mình.
Trong thử thách Bảy Chìa Khóa trước kia do Bouwanko Kami đặt ra, Hajime từng truyền máu của mình cho cả nhóm uống để duy trì dinh dưỡng và sinh cơ, đề phòng trường hợp kéo dài quá mức hoặc cơ thể suy kiệt.
Khi đó, cậu vốn cho rằng máu đã được tiêu hóa hoàn toàn, không để lại gì. Nhưng hiện tại, thực tế lại cho thấy một phần tinh chất ấy vẫn còn lưu lại trong nhóm, ít nhất là trong Jaien.
Điều khiến Hajime ngạc nhiên hơn là tinh chất máu kia dường như có khả năng cộng hưởng rất tốt với Tinh Hạt. Thậm chí, nó còn giống như một nơi thích hợp để Tinh Hạt cư trú lâu dài, vừa ổn định vừa khó bị phát hiện.
Hajime thầm nghĩ, nếu ẩn giấu Tinh Hạt tại đó, không chỉ tránh được sự để ý của kẻ đứng sau, mà còn có thể thiết lập kết nối sâu hơn với Jaien, phòng khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Giải quyết xong Jaien, Doraemon và Shizuka, giờ Hajime chỉ còn lại hai người cuối là Suneo và Nobita. Với Suneo, cậu đã có kế hoạch từ trước.
Còn với Nobita, Hajime lại hoàn toàn chưa nghĩ ra cách tiếp cận, chỉ có thể dò tìm từng tầng một. Tuy vậy, so với nhóm Doraemon, cậu chỉ mất vài giây để lướt qua một tầng thực tại, tốc độ vượt xa họ.
Thấy đã đến lúc hành động, Hajime nắm vào chuẩn bị rời khỏi Túi Thần Kỳ, Mini Dora màu cam. Cậu lập tức dùng Quyền Năng Mộng Huyễn Trần Sa đưa Mini Dora vào trạng thái ngủ say như chết.
Sau đó, Hajime dùng Cánh Cửa Thần Kỳ dựng tạm thành một chiếc giường ngủ, trải lên Khăn Trải Bàn Thịnh Soạn làm chăn đắp cho nó. Cuối cùng, để phòng ngừa bất trắc, cậu còn Dây Thừng Giúp Việc để trói cố định Mini Dora, tránh việc trôi nổi rồi va chạm, tỉnh dậy bất ngờ làm lộ thân phận.
Xong xuôi, Hajime biến thân thành Mini Dora màu cam, kiểm tra lại hình dạng và biểu cảm một lần nữa trước khi bước ra ngoài túi. Vừa chui khỏi không gian bên trong, cậu lập tức nhìn thấy Suneo đang cúi đầu chăm chú nghiên cứu quyển sổ tay quen thuộc của mình.
Hajime không để lỡ cơ hội. Cậu bước lại gần, nhẹ nhàng chạm vào cuốn sổ tay, nhân cơ hội đó truyền một lượng Tinh Hạt, âm thầm dung hợp vào vật dụng cá nhân của cậu ấy.
“Dorara Dorara.” Hajime phát ra tiếng đặc trưng của Mini Dora để báo cáo tình hình nhóm Doraemon cho Suneo. Mặc dù chỉ là vài âm thanh đơn giản, nhưng với hệ thống giao tiếp nội bộ của Mini Dora, nội dung truyền tải lại cực kỳ rõ ràng.
Suneo gật đầu ra vẻ đã hiểu, ánh mắt vẫn không rời khỏi quyển sổ tay đang không ngừng ghi chép.
Hajime tranh thủ quan sát khung cảnh xung quanh. Trong góc phòng, các Mini Dora khác cũng đang tập hợp, chuẩn bị cho việc dịch chuyển đến một tầng thực tại tiếp theo. Mỗi thành viên đều được chuẩn bị cẩn thận, dường như họ sắp bắt đầu một giai đoạn mới của hành trình.
Quay lại nhìn Suneo, Hajime bất chợt bị một vật hấp dẫn chú ý, đó là một cây bút chì điện tử có phần lõi phát ra ánh sáng nhàn nhạt, tỏa ra cảm giác đặc biệt mà cậu vô cùng quen thuộc.
“Đây là…” Hajime hơi nheo mắt. “Xem ra cậu ấy đã vận dụng được sức mạnh của nó.”
Không nghi ngờ gì nữa, đó là Bút Chì Máy Tính, nhưng điều làm Hajime chú ý không phải chỉ là hình thức, mà là luồng năng lượng kỳ dị thoát ra từ nó, rõ ràng mang dấu vết của Mặt Nạ Tham Lam.
Nếu Hajime nhớ không lầm, thì Mặt Nạ Tham Lam mới chỉ thức tỉnh được một năng lực, tên gọi là Nạp Tiền với khả năng tiêu hao tài sản và các vật phẩm giá trị để tăng cường sức mạnh của sinh vật hoặc vật phẩm khác. Mức tăng cường tỷ lệ thuận với giá trị đã tiêu.
Vậy nên để nâng cấp cây Bút Chì Máy Tính đến mức có thể tính toán được vị trí của Nobita, Suneo đã tiêu gần một nửa số kho báu dưới đáy biển mà cậu ta dày công thu thập suốt hành trình. Đó là cả một gia tài lớn đủ để người bình thường ba đời sung túc, tất cả bị đem làm vật hy sinh cho một mục tiêu duy nhất.
Thế nhưng nhìn vẻ mặt bình thản thậm chí là hơi đắc ý của Suneo, Hajime thầm nghĩ:
“Hẳn là cậu ấy không mấy quan tâm đến tổn thất. Với Suneo, việc tìm ra Nobita vẫn là quan trọng nhiều hơn.”
Sau đó, Hajime trong hình hài Mini Dora màu cam bắt đầu cùng Suneo đồng hành. Dưới vỏ bọc hoàn hảo, cậu âm thầm hỗ trợ Suneo mà không để lộ thân phận. Hành trình kéo dài liên tục năm sáu giờ, xuyên qua hơn năm mươi tầng thực tại, cuối cùng mới xác định được vị trí của Nobita.
Tất nhiên, tốc độ này chỉ là bề ngoài.
Trên thực tế, Hajime đã âm thầm điều chỉnh phương hướng, bí mật điều khiển cục diện để Suneo đến gần tầng mục tiêu.
Nếu không cần lo ngại việc bị kẻ đứng sau theo dõi, Hajime thậm chí có thể rút ngắn quá trình này xuống còn vài phút, bởi ngay từ lúc rời khỏi căn cứ chưa đầy mười phút, cậu đã phát hiện ra vị trí thực sự của Nobita.
Sau khi xác nhận rằng Nobita đang bị giam giữ trong tầng này, Suneo không chút do dự định sử dụng Ví Lấy Đồ để đưa Nobita trở về, nhưng kết quả lại thất bại. Chiếc ví không thể kết nối được với vật thể mục tiêu bên trong tầng này, giống như giữa Nobita và thế giới bên ngoài tồn tại một lớp chắn vô hình, ngăn cách hoàn toàn.
Dù vậy, Suneo không hề bỏ cuộc. Trái lại, cậu lập tức điều phối các quân cờ do thám. Chúng tỏa ra khắp tầng thực tại, thu thập dữ liệu không gian, từng chút một bắt đầu vẽ lại bản đồ cấu tạo chi tiết của tầng này.
Hajime lặng lẽ đứng bên cạnh, tiếp tục đóng vai Mini Dora màu cam. Trong mắt cậu, toàn bộ cấu trúc không gian tầng này đã hiện lên rõ ràng từ lâu, thậm chí cậu còn phát hiện ra không gian này có những cấu tạo kỳ lạ như thể được thiết kế đặc biệt để giữ chân hoặc bẫy một người.
Đột ngột, Hajime khựng lại, sắc mặt hơi đổi. Một luồng cảm ứng truyền đến khiến cậu sửng sốt, rồi vội vã quay trở về bên trong Túi Thần Kỳ, nhóm Doraemon sắp tỉnh lại.
Suneo không để ý đến điều đó. Từ đầu, cậu đã cho các Mini Dora khác trở về, chỉ giữ lại Mini Dora màu cam để tiện theo dõi tình hình. Cậu không hề nghi ngờ, chỉ đơn thuần nghĩ đây là Mini Dora có trách nhiệm chăm sóc các bạn mình, nên thỉnh thoảng ra vào kiểm tra là điều bình thường.
Chẳng bao lâu sau, khi Mini Dora màu cam vừa quay lại, nhóm Doraemon cũng tỉnh lại hoàn toàn, từng người chui ra khỏi Túi Thần Kỳ. Dù tinh thần còn chút mơ hồ, nhưng nhận thấy tình thế cấp bách, cả nhóm không chút chần chừ, lập tức tiếp tục lên đường giải cứu Nobita.
Hành trình lần này không giống trước kia, bởi họ biết rõ Nobita đang bị giam trong tầng thực tại có tính chất bất thường. Vì thế, ngay khi tiến vào tầng đó, cả nhóm đã chủ động có ý tách ra, mỗi người đảm nhận một hướng, sẵn sàng đối mặt với tất cả kẻ địch ẩn trong bóng tối.
Tình hình tiếp sau, tuy mang theo nhiều nguy hiểm, nhưng vẫn chưa đến mức đe dọa tính mạng.
Phía Jaien, do mất đi cảm giác với thế giới bên ngoài nên ban đầu cậu phản ứng có phần chậm chạp. Tuy vậy, sau khi Hajime hỗ trợ dung hợp hai món Thần Khí, hình thái Titan hủy diệt đã được tạo thành.
Trong trạng thái này, Jaien bắt đầu mở rộng sức mạnh và cảm xúc của bản thân, lan tỏa ra xung quanh như một cơn bão. Cũng nhờ vậy, Quần Tinh Chi Lực của Hajime tiếp tục phát triển thêm một loại sức mạnh mới, từ chính xúc cảm mãnh liệt và thuần phác của Jaien.
Phía Suneo, dù bị dồn vào đường cùng, nhưng chưa bị kẻ địch tấn công trực tiếp. Nhờ tính cách cẩn trọng cùng các chiến lược đặc thù, cậu vẫn giữ được bình tĩnh và kiểm soát cục diện nhất định.
Doraemon, Shizuka cùng Mini Dora màu cam, tuy đã bị bắt giữ, nhưng tạm thời không gặp nguy hiểm nghiêm trọng. Kẻ địch có ý đồ khác, nên chỉ giam giữ chứ không làm tổn thương đến họ.
Riêng Nobita lại là một trường hợp đặc biệt. Việc cậu rơi vào tầng thực tại này không hề là trùng hợp, mà là kết quả của sự sắp đặt và điều khiển từ kẻ đứng sau. Tên đó luôn âm thầm quan sát, theo dõi Nobita, từng hành động của cậu đều nằm trong tầm mắt hắn.
Bởi vậy, khi Hajime xác định được vị trí của Nobita, cậu không dám tiếp xúc trực tiếp ngay lập tức. Thay vào đó, cậu lặng lẽ chờ đợi, đợi đến lúc đối phương bị phân tâm bởi hành động của nhóm, mới hóa thành một dòng nước, len lỏi tiếp cận và để Nobita vô tình nuốt vào.
Tuy nhiên, dù đã vào được bên trong, Hajime vẫn không dám quá mức can thiệp hay bảo vệ Nobita vì sợ hành vi đó sẽ khiến kẻ đứng sau phát hiện và nghi ngờ.
Chính vì thế, ngoại hình của Nobita trông như đã bị áp lực nước xé rách, cơ thể đầy thương tích, thế nhưng cậu vẫn gắng gượng đứng lên, một mình chống đỡ, tiếp tục đi cứu từng người bạn.