Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
comic-xuyen-viet-killian-ta-la-khoa-hoc-ky-thuat-chua-te

Comic: Xuyên Việt Killian, Ta Là Khoa Học Kỹ Thuật Chúa Tể

Tháng 12 20, 2025
Chương 355: Đại kết cục Chương 354: Raven cảnh khốn khó
tro-lai-nam-80-len-nui-san-ban-cung-la-mot-loai-doi-song

Trở Lại Năm 80, Lên Núi Săn Bắn Cũng Là Một Loại Đời Sống

Tháng 1 7, 2026
Chương 1520: Triệt để ngộ Chương 1519: Thằng ngu không chịu nổi
bat-dau-tieng-long-bi-nghe-len-uchiha-toan-the-pha-phong-ngu.jpg

Bắt Đầu Tiếng Lòng Bị Nghe Lén, Uchiha Toàn Thể Phá Phòng Ngự

Tháng 1 15, 2026
Chương 1:-113 Chương 1:-112
Hải Tặc Nhạc Viên

Hồng Hoang: Chỉ Có Ta Biết Kịch Bản!

Tháng 1 15, 2025
Chương 1325. Vô thượng Chúa Tể cảnh Chương 1324. Cấm Hoa cái chết
Ta Ở Tiên Giới Có Khối Điền

Ta Hắc Hóa Naruto, Nện Bạo Konoha

Tháng 1 15, 2025
Chương 33. Đại kết cục Chương 32. Ung dung đánh bại
mang-theo-tinh-linh-thuong-ngay-tong-man.jpg

Mang Theo Tinh Linh Thường Ngày Tống Mạn

Tháng 1 18, 2025
Chương 402. Ở lâu một ngày Chương 401. Số liệu nhìn thấy
ma-nu-nay-quan-ta-goi-ba-ba.jpg

Ma Nữ Này Quản Ta Gọi Ba Ba

Tháng 1 18, 2025
Chương 540. Giới ma pháp môn chi chiến Chương 539. Hồng tinh phía trên
than-thoai-ta-o-thuong-trieu-lam-bao-quan.jpg

Thần Thoại: Ta Ở Thương Triều Làm Bạo Quân

Tháng 1 4, 2026
Chương 495: gây ai không tốt? Chương 494: Manh Thị thú
  1. Đồng Thời Xuyên Qua: Bắt Đầu Từ Doraemon.
  2. Chương 152: Chuyện trên đường (10).
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 152: Chuyện trên đường (10).

Mặc dù lúc đầu vẫn nói với nhau rằng đây là hành trình để tận hưởng, nhưng càng đi sâu, càng vượt qua nhiều tầng thực tại, nhóm Doraemon bắt đầu cảm nhận rõ sự thay đổi không tên len lỏi trong từng bước chân.

Ban đầu, mọi thứ đều mới mẻ, mỗi tầng đều là một thế giới hoàn toàn khác biệt, tràn đầy sự kỳ lạ, hấp dẫn, đôi khi cũng siêu nguy hiểm nhưng đầy kích thích.

Thế nhưng bây giờ, sau hơn ba trăm tầng, không ít trong đó bắt đầu lặp lại theo mô thức quen thuộc: Tháp San Hô – ba vị Trụ Cột – Đại Học Giả – bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư… Rồi đến thử thách, biến cố, chạy trốn, chữa lành và đi tiếp.

Hiếu kỳ dần bị bào mòn, sự hứng thú nhường chỗ cho sự kiệt quệ và thói quen.

Giống như sự khác biệt giữa một du khách vui vẻ đi nghỉ mát và một hướng dẫn viên du lịch đi làm nhiệm vụ, nhóm Doraemon giờ đây cũng không còn là những người khám phá háo hức như trước nữa.

Ngày trước, mỗi cảnh vật kỳ lạ, mỗi nền văn minh khác thường, mỗi sinh vật lạ lẫm đều khiến họ tròn mắt kinh ngạc, vỡ òa cảm xúc. Nhưng giờ đây, hành trình của họ chẳng khác gì một công việc được lập trình: đến nơi, tìm bản sao, giao cho Đại Học Giả, rời đi, lặp lại.

Hành trình đã không còn là hành trình. Nó trở lại đúng với vị trí ban đầu của nó – một nhiệm vụ.

Không còn là chuyến phiêu lưu để tận hưởng, mà là trách nhiệm mà họ tự gán cho bản thân.

Không còn cách nào khác để tránh cho nhóm rơi vào tình trạng áp lực tâm lý kéo dài, thậm chí có dấu hiệu tăng lên theo từng tầng, Doraemon đành phải sử dụng đến hai món Bảo Bối đặc biệt, vốn được cất giữ kỹ lưỡng để dành cho những tình huống tinh thần kiệt quệ.

Món đầu tiên là một loại hơi ga kỳ lạ, tên là Khí Ga Gây Hứng Thú, khi hít vào sẽ khiến người sử dụng trở nên hào hứng và tò mò với mọi thứ xung quanh, bất kể đó là lần thứ bao nhiêu họ nhìn thấy, dù nó có bao nhiêu quen thuộc hay một phiên bản lặp lại.

Hơi ga này không chỉ khiến cảm giác nhàm chán tạm thời biến mất mà còn kích thích trí tưởng tượng, khiến họ có thể tự tạo nên câu chuyện mới trong một bối cảnh cũ kỹ.

Món thứ hai, lại mang bản chất nguy hiểm hơn, nhưng cũng cần thiết hơn, là một viên thuốc đặc biệt có khả năng làm gián đoạn trí nhớ có chọn lọc.

Tên là Thuốc Viên Quên Chi Tiết.

Khi uống vào, nhóm vẫn sẽ nhớ rõ những gì họ làm trong ngày: họ đã ăn món gì, đi qua nơi nào, nói những gì, gặp ai… Nhưng lại không thể xác định được những việc ấy xảy ra vào ngày nào, thậm chí không phân biệt được thứ tự thời gian rõ ràng.

Thời gian trở thành một mớ sợi chỉ rối, khiến quá khứ không còn là dòng chảy, mà là những mảnh rời rạc không thể nối liền.

Họ sẽ biết là họ đã từng thấy Tháp San Hô xuất hiện trong một sa mạc, mà cát lại là hạt làm từ vàng. Song, lại không thể nhớ đó là tầng thứ bao nhiêu.

Họ sẽ nhớ hôm đó ăn bánh cá và cãi nhau vì Jaien giành phần nước chấm, nhưng lại không nhớ hôm đó là trước hay sau khi gặp một vị Đại Trí Giả hình dạng như khí cầu bay.

Sự sáo trộn này, tuy nghe có vẻ đáng sợ, nhưng lại mang đến một hiệu ứng tích cực. Khi không còn áp lực tích lũy thời gian, tâm trí con người cũng không còn cảm giác bị đè nặng bởi “hành trình quá dài” bởi vì không còn cảm giác rõ ràng mình đã đi bao xa.

Doraemon biết đây chỉ là giải pháp tạm thời. Nhưng trong còn mấy trăm tầng thực tại chờ phía trước, sự tỉnh táo cũng là một loại xa xỉ, đôi khi, quên đi lại là cách duy nhất để tiếp tục.

Dẫu cho đã sử dụng Bảo Bối để duy trì hứng thú và giảm nhẹ áp lực tinh thần, thời gian mà nhóm dành cho mỗi tầng thực tại vẫn từ từ rút ngắn lại.

Từ chỗ từng dừng chân một tuần lễ, họ dần rút ngắn xuống ba, bốn ngày, rồi chỉ còn một đến hai ngày. Đến khi quen tay hơn, gặp những tầng ít nguy hiểm, không có sự kiện đặc biệt hay không có gì nổi bật về văn minh hay thần bí, họ thậm chí chỉ dừng lại vài giờ đồng hồ, hoàn thành nhiệm vụ rồi lại tiếp tục lên đường.

Họ không còn cảm thấy cần chú ý khám phá mọi ngóc ngách, không còn tò mò liệu Tháp San Hô lần này sẽ xuất hiện ở đâu hay Đại Học Giả sẽ có hình thù gì kỳ quái.

Mỗi lần bước vào tầng mới, mọi thứ chỉ còn là các biến số cần điền vào chỗ trống của một phương trình đã quen thuộc.

Cho dù như vậy, để đi hết 515 tầng thực tại, hành trình ấy cũng đã kéo dài suốt hai năm trời, tính theo thời gian thực.

Thế nhưng, khi nhóm nhìn lại, không ai cảm nhận được sự dài lâu ấy.

Trong tâm trí họ, thời gian giống như vừa trôi qua chừng hai tháng hoặc thậm chí ít hơn. Có thể là vì những viên thuốc làm mờ ký ức cụ thể. Có thể là do các tầng thực tại có thời gian trôi lệch nhau. Nhưng sâu xa hơn, có lẽ là vì chính họ không còn quan tâm đến thời gian nữa.

Thế nhưng, nếu ai đó dừng lại, mở rộng tầm mắt và nhìn vào tất cả những gì nhóm Doraemon đã mang theo, hẳn sẽ hiểu rằng hành trình của họ đã lâu dài và phong phú đến mức nào.

Bên trong Túi Thần Kỳ của Doraemon, cũng như Thần Khí Túi Hoa của Shizuka, từng lớp vật phẩm như những trang ký ức xếp chồng lên nhau.

Đủ loại đồ vật từ hàng trăm tầng thực tại khác nhau được nhóm phân loại gọn gàng: vật phẩm, nguyên liệu, thức ăn, đồ chơi, trang phục, máy móc và kỷ vật của các nền văn minh, thậm chí cả những thứ chỉ làm riêng để tặng cho nhóm.

Cuốn sách ghi chép các công thức nấu ăn mà Shizuka cẩn thận chép lại từ các tầng thực tại khác nhau, đến nay đã bước sang quyển thứ mười hai.

Mỗi quyển đều dày tới hai trăm trang khổ A4, không hề ghi chép sơ sài, mà từng dòng từng chữ đều có ghi rõ nguyên liệu, xuất xứ, thời gian nấu nướng, nguồn năng lượng cần thiết, đôi khi còn cả tâm trạng phù hợp để thưởng thức. Đó không chỉ là sổ tay ẩm thực, mà là bản đồ hương vị của các thế giới.

Không dừng ở đó, Shizuka cũng đã dùng đến chiếc tủ trang phục thứ tám, mỗi chiếc như một không gian riêng to lớn để chứa những bộ đồ mà cô thu thập, nhận được hay tự tay thiết kế từ các công cụ và nguyên liệu ở các tầng khác nhau.

Từ áo choàng lông gấu trắng của phù thủy, kimono phát sáng với hoa văn pháo hoa, cho đến váy nấm biết hát cùng nhảy múa,… mỗi bộ đều mang một câu chuyện, một dấu ấn.

Nếu đem trưng bày, chỉ cần một nửa số đó đã đủ mở một tiệm thời trang quy mô lớn, thậm chí còn dư đồ cho mùa giảm giá.

Jaien thì xây dựng hẳn một kho vũ khí và huy chương riêng, mỗi món đều được phân loại theo thời gian thu được và đặc điểm nơi chiến đấu.

Có những món vũ khí đã gãy nát, nhưng cậu vẫn giữ lại như bằng chứng chiến đấu khổ nhọc. Ngoài ra, kho đồ ăn vặt, đồ hộp, gia vị và thực phẩm kỳ lạ mà Jaien tích trữ cũng nhiều đến mức gần lấp đầy một kho cảng, chẳng khác gì một căn cứ hậu cần di động.

Còn Suneo đúng như phong cách của cậu đã sưu tập một kho tàng hỗn hợp đến khó tin.

Từ tem dán thư, tiền xu dị giới, máy móc cổ, đồ chơi điều khiển từ xa, cho đến tranh ảnh, hóa thạch, bản vẽ kiến trúc, sách vở, nhạc cụ,… không thiếu thứ gì. Trong cả nhóm, đồ của Suneo là tạp nhất, chiếm chỗ nhiều nhất, cũng rối rắm nhất, đến mức chính cậu cũng nhiều lần nhăn mặt khi sắp xếp.

Nobita, so với các bạn mình, cũng có bộ sưu tập riêng, vừa tương tự, lại vừa rất đặc biệt.

Thay vì chọn những vật phẩm hữu dụng hay thực dụng như vũ khí, công thức hay máy móc, Nobita dường như chỉ quan tâm đến các món đồ chơi thú vị, công cụ giải trí và đặc biệt là những thứ trông cực ngầu. Nhưng nổi bật nhất, bất ngờ nhất, lại là… gối mềm.

Đúng vậy – gối mềm.

Không ai biết rõ từ tầng thực tại nào, chỉ nhớ là một lần Nobita bị một chiếc nệm nước kỳ lạ chinh phục hoàn toàn, đến mức từ đó trở đi, bất cứ thứ gì có thể tăng độ thoải mái khi ngủ, từ chăn, ga, gối, đệm, tinh dầu thơm, máy phát nhạc ru ngủ cho đến thảm lơ lửng không trọng lực đều lập tức khiến cậu hào hứng săn lùng như báu vật.

Trong số bộ sưu tập cậu mang theo, số món hỗ trợ ngủ ngon thậm chí nhiều hơn cả đồ chơi hay các món khác.

Nếu Shizuka lưu giữ thế giới bằng vị giác, Jaien bằng sức mạnh, Suneo bằng sưu tập, thì Nobita lưu giữ thế giới bằng những giấc ngủ thoải mái nhất.

Còn Doraemon, như một nhà sưu tập tiện ích chính hiệu, đã lựa chọn những món đồ chơi vừa thú vị vừa “có vẻ” hữu dụng, tập trung vào các công cụ hỗ trợ đời sống thường ngày, từ máy gọt bút chì dùng sóng não, bàn chải răng ba trăm sáu mươi độ, cho tới hộp cơm tự làm nóng bằng năng lượng cảm xúc.

Trên giấy tờ hay trong quảng cáo, tất cả đều có vẻ cực kỳ ấn tượng, thậm chí mang hơi hướng thay đổi thế giới.

Nhưng… khi sử dụng thực tế, hoặc đứng từ góc độ khác quan sát, nhóm phát hiện nhiều món trong đó thật sự chỉ toàn nói nhảm, thậm chí có những món dễ dàng thay thế bằng phiên bản đơn giản hơn, hiệu quả hơn hoặc rẻ hơn rất nhiều.

Nói một cách không khách sáo chính là: Doraemon, mèo máy thông minh đến thế kỷ 22, đã bị một đám gian thương lừa không biết bao nhiêu lần.

Và dù có phàn nàn, nhóm vẫn không nỡ vứt bỏ các món đồ đó. Một phần vì nó gắn bó với hành trình. Một phần vì chính chúng – ngớ ngẩn, ngộ nghĩnh, bất tiện đến hài lại làm cho những tầng thực tại khắc nghiệt trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.

Sau cùng, nhóm cũng đã đi hết 515 tầng thực tại. Họ thậm chí còn quay lại kiểm chứng sơ bộ từng tầng, đảm bảo không bỏ sót điều gì.

Cuộc hành trình xuyên tầng lớp thực tại cuối cùng cũng đi đến đoạn cuối. Thế nhưng, chuyến thám hiểm đại dương lại vẫn chưa kết thúc.

Khi thoát khỏi hồi ức chồng chất qua bao tầng không gian, nhóm Doraemon trở lại với hiện tại, trở lại tầng thực tại N+1, nơi có thể coi là chỗ họ bắt đầu tất cả.

Cả nhóm đứng dậy khỏi bãi biển, nơi từng là điểm khởi hành năm nào. Họ tìm một chỗ mát mẻ dưới bóng cây dừa và ngồi xuống nghỉ ngơi. Từng cơn gió mang vị mặn của biển thổi nhè nhẹ, ve vuốt những vết xước và mỏi mệt còn đọng lại nơi chân tay, tâm trí.

Suneo là người phá tan sự im lặng đầu tiên. Cậu hỏi, hơi chán nản mà cũng phần hồi hộp:

“Giờ chúng ta nên làm gì tiếp theo? Đi tìm bản thể của Đại Học Giả hay cứ ngồi đây chờ đợi?”

Doraemon trầm ngâm một lúc rồi đáp, giọng đượm chút mơ hồ:

“Mình cũng không rõ. Đại Học Giả lúc trước chỉ nói là phải giao bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư cho các phiên bản khác của ông ấy nhưng không hề nói rõ là sau đó sẽ ra sao.”

Shizuka khẽ chau mày, hỏi như nối tiếp suy nghĩ:

“Nếu muốn tìm bản thể của ông ấy… chúng ta biết đi đâu bây giờ? Làm sao biết ông ấy ở tầng nào?”

Doraemon gật đầu, miệng cụp xuống trông càng thêm bất lực:

“Chính xác. Mình không thể xác định được ông ấy đang ở tầng bao nhiêu… cũng không chắc ông ấy có thực sự tồn tại trong một tầng cụ thể nữa không.”

Cả nhóm im lặng. Họ đã đi khắp 515 tầng, nhìn thấy vô số hình dạng, thân phận, tinh thần khác nhau của “Đại Học Giả” mỗi người một vẻ, một chiều sâu riêng. Nhưng cái gọi là bản thể chân thật, thì nhóm lại không chắc nó rốt cuộc là gì hoặc cũng có thể họ đã từng gặp qua, chỉ là họ không nhận ra.

Nobita hơi nhíu mày, khẽ hỏi một câu khiến cả nhóm chú ý:

“Có khi nào là vì chúng ta chưa giao đủ tất cả bản sao cho các phiên bản của Đại Học Giả không?”

Nghe vậy, cả nhóm đồng loạt nhìn nhau, ánh mắt ai cũng có phần bối rối, mong chờ một câu trả lời rõ ràng, dù trong lòng không ai muốn đó là sự thật. Nếu đúng như vậy, chẳng khác nào họ phải đi lại cả hành trình một lần nữa từ đầu.

Thực ra, câu hỏi của Nobita không phải chưa từng được nghĩ tới. Trong suốt chuyến đi qua 515 tầng thực tại, cả nhóm đã tìm thấy hơn 400 phiên bản khác nhau của Đại Học Giả, thực sự giao tận tay họ bản sao của Vạn Hải Ký Tàng Thư.

Tuy nhiên, còn hơn một trăm tầng thì lại là trường hợp bất định, hoặc Đại Học Giả đã chết, không tồn tại, hoặc dù nhóm cố gắng đến mấy cũng không thể tìm thấy.

Và trong những tầng như vậy, Suneo đã bí mật chuẩn bị một phương án dự phòng.

Ở những tầng mà Đại Học Giả không xuất hiện, cậu thường để lại ít nhất mười bản sao, giấu trong các thư viện, đền thờ, phòng thí nghiệm bỏ hoang hoặc thậm chí ngay giữa đường,… hy vọng rằng một ngày nào đó nếu Đại Học Giả đang ẩn mình, ông sẽ tìm thấy.

Hoặc… cũng có thể, một ai đó đọc được bản sao đó, rồi bước lên con đường trở thành một Đại Học Giả mới.

Suneo không hề giấu chuyện này với nhóm, nhưng cậu cũng chưa từng nói rõ ràng, bởi không ai yêu cầu và cậu cũng chẳng muốn để cả nhóm lo lắng.

Ngay vào lúc cả nhóm đang rơi vào bế tắc, chưa biết nên tiếp tục thế nào, Đại Học Giả của tầng này, vốn nổi tiếng với quy luật lười biếng bỗng xuất hiện.

Nhưng khác hẳn với hình ảnh nằm dài thường thấy, lần này ông bước đi đĩnh đạc, dáng đứng thẳng tắp như một cây cột trụ chống đỡ cả không gian. Từ người ông toát ra một uy thế mênh mông, cổ xưa và sâu thẳm, như thể chỉ cần ông chuyển mình, cả thế giới sẽ nghiêng lệch.

Ông dừng lại trước nhóm Doraemon, hơn ngàn ánh mắt bình thản quét qua từng người, rồi mất một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng. Mỗi từ như nặng nề được kéo ra khỏi đáy lòng đã quá lâu không vận dụng:

“Chuẩn bị đi.”

Cả nhóm nhìn nhau đầy khó hiểu. Shizuka khẽ hỏi lại:

“Chuẩn bị… cho cái gì ạ?”

Nhưng Đại Học Giả không trả lời, chỉ lặng lẽ giơ tay mở ra cuốn Vạn Hải Ký Tàng Thư đang cầm. Từng trang giấy bắt đầu tự động lật, nhanh dần, nhanh dần, như thể đang tự tìm đến đoạn định mệnh được viết sẵn.

Bầu trời phía trên dần tối lại, từng cụm mây đen cuộn xoáy phủ kín khắp không gian, mang theo luồng áp lực nặng nề đè xuống. Rồi đột ngột trời như vỡ vụn.

Một khoảng hở khổng lồ rách toạc giữa tầng trời, lộ ra vô số tầng thực tại khác mà nhóm đã từng đi qua. Những thế giới quen thuộc, nơi từng chiến đấu, từng cười đùa, từng khóc, từng ngã, hiện lên như hàng trăm bức tranh sống động, đang chuyển động cùng lúc.

Một số bình yên, một số đang hỗn loạn, một số lại trống rỗng không người.

Cảnh tượng trước mắt khiến nhóm sững sờ. Không ai nói nên lời. Thứ họ đang nhìn thấy… không còn là một tầng thực tại riêng lẻ, mà giống như tất cả các tầng đang cùng hội tụ, gọi họ chuẩn bị cho một điều gì đó vượt ra ngoài hiểu biết.

Ngay trong vùng trời vỡ vụn ấy, từ những khe nứt không gian, từng vị Đại Học Giả bước ra, mỗi người một dáng vẻ, một khí chất, nhưng đều đồng loạt giở lấy Vạn Hải Ký Tàng Thư trong tay. Tựa như đang đồng thanh đọc một bản giao ước đã được hẹn từ trước.

Không bao lâu sau, tổng cộng 515 vị Đại Học Giả hiện thân, đầy đủ số lượng tầng thực tại mà nhóm đã đi qua.

Một số trong đó có hình dạng kỳ lạ, khác biệt rõ ràng với các Đại Học Giả khác, nhìn qua là biết họ đến từ những tầng thực tại siêu trừu tượng, trông không khác gì Người Bảo Vệ Giấc Mơ mà nhóm từng gặp ở tầng N+102.

Trong lúc nhóm Doraemon còn đang choáng ngợp nhìn về các phiên bản khác nhau của Đại Học Giả, thì họ cũng đang quan sát lẫn nhau. Như thể đây không phải lần đầu gặp mặt nhưng lại là lần đầu đủ mặt đông đủ.

Và rồi một ánh nhìn chợt xoáy sâu vào tim từng người trong nhóm, một vị Đại Học Giả đứng ở vị trí vô cùng đặc biệt: chính giữa tất cả các tầng, nhưng không thuộc bất kỳ tầng thực tại nào cả.

Ông đứng đó, tĩnh lặng như trung tâm của một cơn lốc xoáy, không bị chi phối bởi bất kỳ thực tại nào, cũng chẳng bị ràng buộc bởi quy luật nào. Không cần giới thiệu, cả nhóm đều biết đó chính là bản thể thực sự của Đại Học Giả.

Ánh mắt ông chậm rãi đảo qua từng người, từ Doraemon, Shizuka, Jaien, Suneo… rồi dừng lại lâu nhất ở Nobita.

Ánh nhìn ấy không hề có sự dịu dàng, cũng không mang theo uy nghiêm, mà là một sự sâu thẳm, xa xăm và khó hiểu, như thể ông đang nhìn thấy điều gì đó vượt xa cả những tầng thực tại mà họ từng bước qua.

Bản thể của Đại Học Giả vẫn không nói một lời, nhưng trong tâm trí nhóm Doraemon, một dòng suy nghĩ chậm rãi được truyền tới như lời của một bậc trí giả đã chứng kiến vạn thế thăng trầm:

“Ta đã đoán được… thủ đoạn của hậu duệ Atlantis…”

Một lớp hình ảnh chồng lên thực tại, cho thấy thế giới ban đầu, một chỉnh thể ba chiều đã bị xé toạc thành hàng trăm thế giới hai chiều rời rạc, mỗi tầng một mảnh, mỗi tầng một luật lệ riêng biệt. Chính thủ đoạn này, gọi là Hàng Duy ép toàn bộ hệ tầng xuống cấp tồn tại thấp hơn để kiểm soát và lập trình lại.

“Nhưng cách phản kháng cũng là Thăng Duy.”

“Ta đã triệu tập toàn bộ các phiên bản của chính mình để thực hiện một nghi thức thăng duy hiếm gặp. Kết nối tất cả chiều tồn tại của một ý thức vào một điểm, từ đó mở cánh cửa đi ngược lại quá trình phá vỡ, tái lập toàn bộ thế giới ba chiều đã mất.”

Thực tế, ba vị trụ cột vốn đã sống qua hơn một triệu năm, thân thể họ là kho dự trữ năng lượng khổng lồ, vượt xa mọi giới hạn về sinh mệnh mà bất kỳ loài nào từng đạt được.

Năng lượng tích tụ bên trong họ, nếu khai mở, có thể bức phá ranh giới giữa phàm và thần, trở thành thực thể vũ trụ chân chính – Thần Thánh.

Nhưng suốt hàng triệu năm, cả ba đều không hề bước ra khỏi giới hạn phàm nhân. Không phải vì họ không đủ sức, mà bởi vì họ biết rõ một quy tắc cổ xưa, một quy tắc không ghi trong sách, không truyền trong văn bản, chỉ được hiểu bởi những sinh mệnh đã từng đến bên rìa của vô tận:

“Bất kỳ cá thể nào vượt qua ngưỡng Phàm Trần đều không còn được phép ở lại Trái Đất.”

Một khi trở thành Thần, họ sẽ bị đẩy ra ngoài không gian vũ trụ, không thể quay về thế giới này nữa. Và đó là điều không ai trong ba vị trụ cột mong muốn.

Họ không muốn rời xa Trái Đất. Không muốn rời xa Tháp San Hô. Không muốn rời xa nơi từng chứng kiến tất cả khởi nguyên.

Trận chiến tiêu diệt Atlantis năm xưa, mặc dù đã giải phóng một phần năng lượng tích lũy qua triệu năm, thứ năng lượng vốn được duy trì để giữ thăng bằng cho sự tồn tại của chính họ. Nhưng cũng gây tổn hao trầm trọng, không chỉ về lượng năng lượng tiêu hao, mà còn về sự ổn định tinh thần và cấu trúc sinh mệnh.

Sau trận chiến, ba người tuy vẫn sống, nhưng năng lượng trong họ trở nên khó kiểm soát, thậm chí ở một số thời điểm còn phát sinh phản ứng nghịch chiều. Từ đó đến nay, họ chỉ có thể dựa vào ý chí và hệ thống Tháp San Hô để gượng giữ bản thân trong cân bằng tạm thời.

Đại Học Giả không muốn để tình trạng đó kéo dài thêm một phút nào nữa.

Việc Thăng Duy không chỉ là để phản công Atlantis hay khôi phục hình thái nguyên thủy của thế giới, mà còn là một nghi thức chữa trị.

Ông muốn dẫn toàn bộ năng lượng đang dao động bất ổn trong cơ thể cả ba, thông qua Tháp San Hô hội tụ vào một dòng chảy trung tâm, rồi tái cấu trúc lại thân thể, phục hồi toàn bộ thương thế đã tích tụ từ hàng trăm nghìn năm.

Đây không đơn thuần là một cuộc phản công. Đây là một canh bạc tối hậu:

Hoặc họ sẽ tái sinh trong hình thái hoàn mỹ nhất của bản thân hoặc hoàn toàn hủy diệt bởi chính năng lượng của mình.

Nói là làm, trên thân thể mỗi vị Đại Học Giả, từng tia sáng chói lòa bắt đầu bùng lên, hóa thành ngọn lửa năng lượng vô biên, từng đốm tựa như những mặt trời nhỏ đang rực cháy giữa tầng không.

Sức nóng đó không chỉ thiêu đốt không gian mà còn khiến cả tầng N+1 bắt đầu rạn rỡ, thời gian và thực tại xung quanh run rẩy như sắp sụp đổ.

Ngay khoảnh khắc đó, nhóm Doraemon lập tức bị đánh văng ra khỏi tầng thực tại, thân thể lơ lửng giữa không trung hỗn độn của tầng ngoại giới, mắt nhìn thẳng vào sự huy hoàng khủng khiếp kia, cảm giác giống như đứng bên ngoài vũ trụ quan sát một cuốn thần thư đang được viết bằng chính ý chí và linh hồn của những sinh linh vĩ đại nhất.

Các tầng thực tại lúc này như những trang sách khổng lồ được lật mở, từng vị Đại Học Giả hóa thành số thứ tự trên mỗi trang, Vạn Hải Ký Tàng Thư hóa thành sợi chỉ đỏ xuyên qua muôn vạn chiều không gian, xâu chuỗi các thực tại vào làm một thể thống nhất, còn ba vị Trụ Cột thì trở thành bìa sách, bao phủ, ôm trọn toàn bộ quyển sách thần thánh.

Trong thoáng chốc, nhóm Doraemon từ bên ngoài có thể thấy được toàn bộ quyển sách, lơ lửng giữa hư vô, và ngay trên trang bìa của nó, một dòng chữ cổ ngữ khắc sâu bằng ánh sáng hiện lên: “Ngu Giả Thánh Thư”.

Ngay khoảnh khắc tên sách hiện ra, cả nhóm bất giác cảm nhận được một nỗi bất an trào dâng như thủy triều, không, đúng hơn là một trực giác sinh tồn đang kêu gào nguy hiểm.

Kế hoạch của Đại Học Giả và nhóm rất có thể đã thất bại, mà thậm chí còn giúp thế lực đứng phía sau tất cả hoàn thành một nghi thức hoặc cơ chế nào đó kinh hoàng hơn gấp bội.

Và rồi, từ nơi vô định, một thân ảnh mờ nhòe không rõ hình dạng chậm rãi tiến đến, tựa như đang vươn tay lấy đi cuốn Thánh Thư đã hoàn tất.

Thế nhưng, ngay khi bàn tay kia sắp chạm vào, một bóng mờ khác xuất hiện chắn trước, khiến hai luồng bóng tối va chạm nhau tạo thành một đợt sóng không gian dữ dội, lan ra chấn động cả hư không.

Dưới áp lực khủng khiếp đó, cả nhóm Doraemon bắt đầu mơ hồ, ánh mắt mờ dần, thần trí cũng như bị hút khỏi cơ thể, rồi đồng loạt ngất đi.

Chỉ trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn mất ý thức, Shizuka nhìn thấy bóng mờ thứ hai, kẻ vừa ngăn cản thân ảnh kia và trong lòng cô dấy lên một cảm giác mơ hồ nhưng vô cùng quen thuộc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Trọng Sinh Chi Toàn Diện Phục Hưng
Cái Này Hải Quân Được A, Hắn Thực Có Can Đảm Giết Râu Trắng!
Tháng 1 16, 2025
hai-tac-ta-la-cavendish.jpg
Hải Tặc Ta Là Cavendish
Tháng 1 23, 2025
ta-tai-quy-di-the-gioi-chong-b-u-f-f
Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Chồng Buff!
Tháng 1 4, 2026
ma-phap-su-aozaki-aoko-su-kien-so-ghi-chep
Ma Pháp Sứ Aozaki Aoko Sự Kiện Sổ Ghi Chép
Tháng 1 11, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved