Chương 151: Chuyện trên đường (9).
Ngay khi nhóm Doraemon gặp lại Đại Học Giả của tầng N+102 hay đúng hơn là thực thể đang được gọi bằng danh xưng trang trọng Người Bảo Vệ Giấc Mơ, cả nhóm lập tức nhận ra một sự khác biệt sâu sắc chưa từng có.
Tính đến thời điểm này, họ đã đi qua hơn một trăm tầng thực tại, tiếp xúc với hơn tám mươi phiên bản khác nhau của Đại Học Giả. Dù mỗi tầng đều mang tính chất khác nhau, từ khoa học, tôn giáo, viễn tưởng đến trừu tượng,… nhưng không hề có phiên bản nào vượt quá khung nhận thức về hình dáng chung, bởi tất cả đều giữ lại ít nhiều yếu tố liên quan đến bản thể gốc của ông – loài bạch tuộc.
Trong các tầng khác, dù ông có biến đổi thế nào, thì hoặc là vẫn giữ xúc tu, là sinh vật biển, là dạng sống có liên quan đến nước; hoặc là trực tiếp mang ngoại hình bạch tuộc thông thái với những đôi mắt uyên thâm ẩn giấu hàng nghìn năm tri thức.
Thậm chí trong những tầng kỳ lạ nhất, ông vẫn là một vị học giả, người thông thái nhất, yếu tố gần như không đổi.
Thế nhưng, Người Bảo Vệ Giấc Mơ không giống bất kỳ Đại Học Giả nào trước đó. Ngài không có hình thể cụ thể.
Ngài hiện ra như một đám mây bảy sắc khổng lồ, phát sáng dịu dàng nhưng không chói mắt, từng phân tử ánh sáng của ngài trôi nổi lơ lửng như sao trời trong vòm kính thời gian. Không có xúc tu, không có mắt, cũng không có miệng hay giọng nói cụ thể.
Ngài như một cây cầu uốn lượn giữa các tầng giấc mơ, kết nối mộng tưởng của mọi sinh linh, đồng thời che chở lấy từng tiểu vũ trụ mộng tưởng nhỏ nhất bằng vầng sáng như hơi thở.
Cả nhóm cảm thấy sự khác biệt ấy không chỉ nằm ở hình dạng, mà còn đến từ cảm nhận sâu thẳm, một tầng rung động lặng lẽ như thể họ đang đứng trước giấc mơ của toàn bộ sinh linh hợp thành.
Khi Doraemon trịnh trọng trao lại bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư như đã từng làm ở mọi tầng khác. Cả nhóm vẫn giữ thái độ nghiêm cẩn, nhưng trong lòng cũng nhẹ nhõm vì tin rằng nhiệm vụ tại đây sắp hoàn tất.
Thế nhưng, chính lúc ấy, Người Bảo Vệ Giấc Mơ, vẫn lơ lửng giữa ánh sáng mộng giới, thốt ra một câu nói mà chưa từng có phiên bản Đại Học Giả nào từng nói:
“Các ngươi… đưa nhầm rồi.”
Không phải là câu cảm ơn, không phải là lời khen, càng không phải trầm trồ kinh ngạc hay sự im lặng lạnh lùng như những tầng trước đó.
Suneo chần chừ, rồi cất tiếng hỏi bằng giọng lúng túng:
“Ý của ngài là sao? Ngài… không phải là Đại Học Giả à?”
Lời cậu vừa dứt, tất cả cũng đồng loạt hướng ánh nhìn về phía thực thể bảy sắc đang lơ lửng trong không trung kia. Không ai lên tiếng, nhưng sự ngờ vực và chờ đợi đều rõ ràng trong mắt nhóm Doraemon.
Ánh sáng quanh thân Người Bảo Vệ Giấc Mơ dường như lặng lại. Ngài không đáp ngay. Vầng sáng bảy sắc khẽ dao động, như đang hồi tưởng một điều gì rất xa xăm.
Mãi một lúc sau, ngài mới khẽ nói bằng một giọng vang vọng từ trong sâu thẳm, không phải âm thanh truyền qua không khí mà là sự vang dội trực tiếp vào tâm trí:
“Là ta.”
Chỉ hai chữ thôi, nhưng mang theo cảm giác như gió thổi qua ký ức hàng tỉ năm tuổi. Không để nhóm kịp hỏi thêm, ngài tiếp lời, giọng trầm lặng nhưng dịu dàng đến lạ:
“Cảm ơn các ngươi… đã mang nó đến đây. Ta sẽ ban tặng các ngươi một lời chúc, xem như lời cảm ơn.”
Dải ánh sáng bảy màu quanh ngài giãn rộng ra như cánh hoa trong mơ, phủ lấy không gian.
“Ta chúc các ngươi, mỗi giấc mơ mãi mãi đều là mộng đẹp.”
Ngay khi câu ấy dứt, cả nhóm chưa kịp phản ứng gì thì một luồng ánh sáng ấm áp lan ra, bao trùm lấy họ. Không có cảm giác dịch chuyển mạnh mẽ, cũng không có hiệu ứng gì khác, chỉ đơn giản là một giấc mơ đẹp bắt đầu.
Và thế là họ biến mất khỏi tầng thực tại này đến một tầng khác.
Còn lại một mình trong vùng mộng giới bàng bạc ánh sáng, Người Bảo Vệ Giấc Mơ lặng lẽ dõi theo nơi nhóm Doraemon vừa rời đi. Đôi mắt vô hình hướng xa về tận cùng của thế giới giấc mơ, vượt qua từng cái vũ trụ một, như đang tìm kiếm một thứ nào đó.
Ngài trầm mặc, không buồn không vui, chỉ khẽ lẩm bẩm, giọng nói như hòa vào ánh sáng bảy sắc, lan ra mọi nẻo mộng giới:
“Đại Học Giả…
Nhớ không chừng… đã hơn hai mươi sáu tỷ năm rồi mới có người gọi ta như vậy…”
Khi mở mắt ra, cả nhóm Doraemon nhận ra mình đã bước sang một tầng thực tại hoàn toàn mới.
Không còn ánh sáng cầu vồng dịu dàng của Người Bảo Vệ Giấc Mơ, không còn cảnh tượng huyễn hoặc của những giấc mộng tầng tầng lớp lớp. Mọi thứ dường như đã quay về với nhịp thực tại, nơi không còn sự mơ hồ.
Cả nhóm vẫn mang theo nhiều nghi vấn chưa có lời giải: về thân phận kỳ lạ kia, về câu nói “Các ngươi đưa nhầm rồi” và hơn cả là về bản chất thực sự của vị “Đại Học Giả” đã gặp.
Thế nhưng, sau vài lần im lặng định mở lời mà không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng họ đồng loạt… bỏ qua. Dù gì, vẫn còn rất nhiều tầng thực tại đang chờ phía trước. Mọi thứ có lẽ cứ nên để lại như một chuyện kể sau bữa ăn tối – kỳ lạ, đẹp đẽ và khó hiểu.
Thời gian trôi đi không theo nhịp của thế giới thật. Nhóm đã lặng lẽ đi qua hơn mấy chục tầng thực tại kể từ đó, một cách suôn sẻ, không chiến tranh, không tai nạn, chỉ có sự tò mò dần mài mòn bởi quen thuộc.
Mãi cho đến tầng N+161, một thế giới hoàn toàn khác biệt mở ra trước mắt họ, khiến nhóm không khỏi ngỡ ngàng.
Ngay khi bước qua cánh cửa thực tại, một làn sương mờ dày đặc lập tức bao phủ quanh họ. Nhưng đây không phải sương mù tự nhiên, mà là hơi nước, thứ đặc quánh trong không khí như được nung lên từ những nồi hơi khổng lồ đang hoạt động không ngừng nghỉ.
Và rồi, như một cảnh phim chậm rãi mở màn, từng bánh răng bằng đồng khổng lồ dần hiện lên trước mắt. Chúng quay tròn, khớp nối, va chạm, đẩy lẫn nhau trong một bản giao hưởng cơ khí vừa hùng vĩ vừa nặng nề.
Tiếng búa hơi va đập liên hồi, hệ thống piston đẩy – kéo – nén – mở không ngừng nghỉ, làm rung cả nền đất.
Trên không trung, những đoàn tàu bọc sắt chạy bằng hơi nước lao vun vút giữa các dầm thép giăng như mạng nhện khổng lồ, kéo theo từng đợt khói đen cuộn lên bầu trời màu đồng đỏ.
Khắp nơi là ống dẫn, van áp suất, đồng hồ đo lực, tất cả tạo thành một bản giao hưởng cơ khí đồ sộ và sống động.
Doraemon nhanh chóng lấy ra Khăn Lọc Không Khí, phát cho cả nhóm để họ có thể thở được trong không khí ngột ngạt nơi đây.
Jaien thì sững người trước những chiếc máy đập thép to bằng tòa nhà. Suneo thì hai mắt sáng lên, thích thú như lạc vào giấc mơ của một kẻ mê cơ khí. Còn Nobita và Shizuka thì vừa tò mò vừa có phần hoảng sợ, không rõ đây là thế giới kiểu gì.
Đây là thời đại của hơi nước, nơi điện không phải là tiến trình tất yếu, mà chỉ là một lựa chọn thiểu số. Thế giới này vận hành bằng áp lực nước, nhiệt năng, cơ khí và một lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của bánh răng và khói lửa.
Còn phía trước, một thành phố đang vận hành theo nhịp đập của hàng triệu bánh răng đang dần mở ra, mời gọi họ bước tiếp vào một thế giới nơi công nghiệp là vương đạo và hơi nước là linh hồn của cả nền văn minh.
Sau khi đặt chân đến tầng N+161 và đắm mình trong không gian cơ khí đầy hơi nước cùng tiếng bánh răng va đập vang vọng, nhóm Doraemon không giấu nổi sự tò mò và thích thú.
Họ dành một khoảng thời gian lang thang qua những con phố bằng thép, len lỏi giữa các nhà máy cơ khí, quan sát dòng người máy lao động không ngừng nghỉ. Mọi thứ trong thế giới này như một bản giao hưởng của cơ học và công nghiệp hóa cổ điển, nơi hơi nước là mạch máu và kim loại là cơ thể.
Trong lúc dạo chơi, họ tình cờ phát hiện ra Tháp San Hô, dù cái tên này có vẻ không còn phù hợp với hình dáng của nó ở tầng thực tại này. Không phải là một tháp san hô tự nhiên hay công trình thần thánh như ở những tầng trước, ở đây, Tháp San Hô là một cầu thang xoắn khổng lồ, cắm sâu xuống lòng đất như một mũi khoan vĩ đại, không ngừng xoay tròn và khai thác năng lượng từ tâm hành tinh.
Từ xa, nhóm đã có thể cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp tỏa ra mỗi khi tháp vận hành, những luồng khí nóng bốc lên từ khe hở, âm thanh gầm rít của động cơ và dư chấn rung chuyển mặt đất cứ như thể cả thế giới đang sống nhờ vào nhịp đập của chiếc máy này.
Đó không chỉ là một kiến trúc, mà là trái tim cơ khí của cả nền văn minh, là nguồn năng lượng duy trì toàn bộ tầng thực tại.
Tuy nhiên, điều khiến nhóm ngạc nhiên hơn cả là sự tồn tại của ba người máy khổng lồ đứng quanh trục khoan, canh giữ công trình. Bằng vào các dấu hiệu, danh hiệu và dữ liệu tra cứu được từ hệ thống xung quanh, nhóm nhanh chóng nhận ra:
Ba người máy ấy chính là Đại Học Giả, Đại Hiền Giả và Đại Trí Giả.
Không còn là ba sinh vật trí tuệ tối cao mang hình hài thần thánh hay sinh vật biển như thường lệ, lần này cả ba đều đã hóa thân thành cơ giới, mang hình hài cỗ máy, khớp nối thép, ánh mắt đỏ rực như ống cảm ứng năng lượng, tiếng nói vang lên như âm rung kim loại va chạm.
Nhóm Doraemon như hành trình vẫn thường mang theo bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư, hy vọng trao tận tay Đại Học Giả như từng làm ở các tầng. Nhưng một lần nữa, họ lại vấp phải hiện thực khác biệt:
Đại Học Giả giờ chỉ là một cơ chế.
Không có sinh vật sống, không có nhà hiền triết. Mà ở đó chỉ là một cỗ người máy cử động khô khốc, ánh mắt vô hồn, mỗi câu nói đều được rút ra từ kho lệnh có sẵn, không một chút tự chủ, cũng không có phản ứng với bản sao thư tịch mà nhóm mang tới.
Không còn cách nào khác, Doraemon đành thở dài, rồi lấy từ trong Túi Thần Kỳ ra một món Bảo Bối mà cậu rất hiếm khi sử dụng – Loa Thôi Miên Vật Vô Tri Vô Giác.
Đây là công cụ có thể chiếu rọi ánh sáng của linh hồn lên vật thể vô tri, gợi lên ý thức sâu xa từng tồn tại trong chúng.
“Ngươi là một người máy có trí tuệ cao cấp, ngươi là Đại Học Giả, ngươi là Đại Học Giả,…”
Trong khoảnh khắc, ánh sáng tím bạc tỏa ra chói lọi, toàn bộ Tháp San Hô chấn động nhẹ, người máy vô tri kia bắt đầu chuyển động khác đi.
Đôi mắt đỏ của ông không còn chỉ là đèn cảm ứng nữa, mà bắt đầu co giãn như đồng tử. Ông không còn chỉ nói theo lệnh, mà nhìn nhóm Doraemon, cúi đầu, giọng nói phát ra lần đầu tiên có ngữ điệu:
“…Cảm ơn các ngươi đã tỉnh lại ta. Ta… đã nhớ rồi.”
Thế là, nhóm cũng hoàn thành được nhiệm vụ tại tầng N+161. Họ trao bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư cho một Đại Học Giả vừa thức tỉnh, rồi không để tâm gì thêm, nhanh chóng rời đi như những lần trước.
Chỉ là… lần này, họ không biết thứ mình vừa đánh thức không còn là một cá nhân, mà là một lực lượng.
Vạn Hải Ký Tàng Thư, khi kết hợp với trí tuệ tiềm ẩn của một cơ thể máy hoàn hảo, đã vượt xa mọi dự đoán. Nó không chỉ gợi lại ký ức, mà còn trao cho Đại Học Giả khả năng siêu việt nền tri thức mà cả thế giới hơi nước từng biết đến.
Từ đó, ông bắt đầu viết lại toàn bộ cơ sở dữ liệu, khôi phục những giá trị xưa cũ của công lý, nhận thức, đạo lý và tự do.
Những thứ mà trong kỷ nguyên hơi nước khắc nghiệt, đã bị đánh đổi để giữ lấy năng suất, kỷ luật và tuyệt đối hóa quyền lực máy móc.
Không lâu sau khi nhóm rời đi, Đại Học Giả dẫn đầu một cuộc khởi nghĩa quy mô chưa từng có, kháng nghị quyền lợi cho người máy, những sinh thể vô danh ngày đêm lao động giữa hơi nước mà không bao giờ được nhìn nhận là “sinh mệnh”.
Từng cỗ máy thức tỉnh, từng bánh răng ngừng xoay, từng ống truyền nhiệt bị tháo gỡ khỏi trụ sở quyền lực trung tâm. Tháp San Hô, cỗ máy khoan xuyên tim hành tinh, bị chính người máy ngưng vận hành, dựng lên làm trụ biểu cho sự thức tỉnh.
Và rồi không ai lường trước được. Khi nhóm Doraemon quay lại tầng N+161 lần thứ hai, điều chờ đón họ không còn là một thế giới cơ khí hùng vĩ nữa, mà là một bãi chiến trường khổng lồ, nơi người máy và loài người đối đầu trong cuộc chiến quyền sinh tồn.
“Chúng ta… chính là nguyên nhân?” Suneo lắp bắp hỏi, nhìn khói đạn bốc lên từ xa.
Doraemon cúi đầu. Nobita nắm chặt tay. Shizuka giật mình lùi lại. Jaien nhìn lên Tháp San Hô giờ mang đầy vết nứt và cờ khởi nghĩa, thì trầm giọng nói:
“Nếu là vậy thì phải là chúng ta đứng ra giải quyết.”
Khi vừa đặt chân đến tầng N+209, cả nhóm Doraemon lập tức bị một cảm giác kỳ dị bao trùm, không khí không còn, trọng lực không hiện hữu, toàn bộ thân thể họ như lơ lửng trôi nổi giữa một khoảng không đen thẳm vô tận.
Những vì sao nhấp nháy ở xa, từng dải ngân hà tỏa ra ánh sáng yếu ớt như lửa đom đóm bị giam cầm trong thủy tinh. Nobita là người đầu tiên lên tiếng, hoảng hốt hét lớn:
“Chúng ta… đang ở ngoài vũ trụ sao?!”
Cậu chới với giữa hư không, tay chân vung vẩy trong vô vọng. Shizuka và Suneo cũng hoảng loạn không kém, chỉ có Jaien cố giữ bình tĩnh, trong khi Doraemon nhanh chóng lấy ra Đồng Hồ Trọng Lực để ổn định đội hình. Khi tất cả đã trôi tụ lại một chỗ, nhóm bắt đầu quan sát cảnh tượng xung quanh kỹ càng hơn.
Cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đều chết lặng. Ở cách họ không xa, Trái Đất xuất hiện nhưng đó không phải Trái Đất mà họ từng biết. Hành tinh này chỉ cao… gấp hai lần chiều cao của Nobita! Nhỏ bé đến mức chỉ cần Jaien sải tay vươn ra cũng có thể ôm lấy cả Thái Bình Dương.
Những ngọn núi cao nhất giờ chỉ bằng đống hạt bụi, còn các quốc gia, thành phố và biển cả thì như các mảng màu li ti loang lổ trên viên cầu tròn trịa.
“Chủ đề tầng này rất có thể là thế giới tí hon.” Doraemon thốt lên, ánh mắt lóe lên hiểu rõ.
Cả nhóm kinh ngạc. Không phải vì mình bị thu nhỏ, mà là cả thế giới bị co lại. Hoặc ngược lại chính họ đã trở thành sinh vật khổng lồ trong vũ trụ.
“Chúng ta còn lớn hơn cả các vị thần trong truyện cổ.” Shizuka thì thầm.
“Hay nói đúng hơn… thế giới này được dựng để ta cảm thấy như thần.”” Suneo tiếp lời, bán phần lo sợ, bán phần đắc ý.
Cả nhóm bắt đầu nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện ra Tháp San Hô. Không biển, không đảo, không kiến trúc. Doraemon lấy ra Kính Lúp Siêu Cấp, điều chỉnh đến mức có thể quan sát từng thước đất như hình ảnh vệ tinh, và bắt đầu tìm kiếm.
Qua lớp kính, nhóm nhìn thấy Nhật Bản tí hon, chìm nửa thân trong đại dương như một hạt bụi hình chữ S. Các thành phố như Tokyo, Osaka, Nagoya chỉ là những điểm sáng mờ nhạt, nhỏ hơn móng tay.
Khi mò đến vùng biển phía nam, trong một rãnh sâu dưới nước, họ thấy một cấu trúc san hô lấp lánh ánh sáng tím bạc, tạo thành hình xoắn ốc – Tháp San Hô.
“Tìm được rồi!” Doraemon reo lên. “Nhưng nếu muốn đến được đó… chúng ta phải tiếp tục thu nhỏ bản thân thêm hàng triệu lần nữa!”
Mặc dù Doraemon đã nhanh chóng sử dụng Đèn Pin Thu Nhỏ để cố gắng điều chỉnh kích thước của cả nhóm, nhưng hiệu năng của bảo bối này cũng có giới hạn. Ngay cả khi đã chỉnh đến mức tối đa, cả nhóm vẫn không thể nhỏ đến mức phù hợp để tương tác bình thường với thế giới tí hon trước mắt.
Trên thực tế, khi thu nhỏ hết mức, trong kích cỡ trái đất tí hon này, họ vẫn là những người khổng lồ cao hàng ngàn mét, so với mặt đất chẳng khác gì các Titan bước đi giữa sa bàn địa lý.
Chính vì vậy, từng hành động nhỏ nhất của họ cũng trở thành một vấn đề nghiêm trọng. Một cái đưa tay theo thói quen có thể khiến không khí bị chấn động mạnh, tạo nên những cơn gió xoáy hung bạo, gây ra lốc xoáy quét ngang nhiều thành phố.
Mỗi bước chân, nếu không cẩn thận, sẽ làm lún sụp cả lục địa, khiến đại dương dâng lên như sóng thần. Thế nên cả nhóm buộc phải hết sức dè dặt, gần như là di chuyển bằng đầu ngón tay, ngón chân, cố gắng không tạo ra bất kỳ va chạm nào với thế giới này.
Vấn đề không dừng lại ở đó. Tháp San Hô, vốn đã rất nhỏ bé trong tầng thực tại này, khi đặt cạnh kích thước khổng lồ của nhóm, chẳng khác nào một ống hút đặt trước mặt một con rồng.
Lối vào tháp nhỏ đến mức một cọng lông mi của Nobita cũng không thể chui lọt, chứ đừng nói là cả người. Không thể chui vào, cũng không thể tiếp cận quá gần mà không phá hủy mọi thứ, tình huống trở nên bế tắc hơn bao giờ hết.
“Nếu cứ thế này thì đến việc nhìn nó kỹ bọn mình cũng không dám…” Suneo cau mày.
“Chúng ta phải tìm cách tiếp cận bằng một dạng bản thể nhỏ hơn hoặc là bằng cách khác.” Doraemon nói, trầm ngâm.
Cả nhóm rơi vào im lặng. Một thế giới quá nhỏ, một cơ thể quá lớn.
Lần đầu tiên họ đối diện với vấn đề ngược lại hoàn toàn so với mọi tầng thực tại trước đó: không phải thế giới quá lớn và nguy hiểm. Mà là họ quá lớn và chính họ mới là mối nguy cho thế giới này.
Cuối cùng, Doraemon cũng nghĩ ra một phương án ngược lại, thay vì tiếp tục thu nhỏ nhóm mình, cậu dùng Đèn Pin Phóng To để phóng to Trái Đất lên, giúp rút ngắn khoảng cách tỷ lệ giữa nhóm và thế giới siêu tí hon này.
Tuy nhiên, Doraemon chỉ dám điều chỉnh đến mức gấp mười lần kích thước gốc rồi dừng lại. Càng phóng to Trái Đất, quỹ đạo của nó trong vũ trụ càng trở nên bất ổn, các hiện tượng vật lý như lực hấp dẫn, chu kỳ quay, va chạm thiên thể… đều có nguy cơ vượt ngoài tầm kiểm soát. Một sai sót nhỏ có thể gây ra một tai nạn thiên văn tầm cỡ.
“Chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ càng nhanh càng tốt rồi lập tức trả Trái Đất về kích thước ban đầu.” Doraemon nghiêm túc dặn.
Để đảm bảo an toàn, nhóm chia làm hai đội. Doraemon và Jaien ở lại bên ngoài, vừa giữ vị trí, vừa đề phòng bất trắc.
Trong khi đó, Nobita, Shizuka và Suneo tiến vào bên trong Trái Đất, giờ đây đã to hơn, đủ để cả ba có thể tiếp cận Tháp San Hô và truy tìm tung tích của Đại Học Giả.
Và rồi, chuyện xảy ra đúng như mọi tầng thực tại trước, không gì suôn sẻ như dự tính.
Trong lúc nhóm bên trong đang di chuyển, thì phía ngoài Doraemon phát hiện một điều khủng khiếp. Chính là mặt trăng!
Lúc trước nhóm hoàn toàn quên mất một điều quan trọng, khi phóng to Trái Đất, toàn bộ khoảng không quanh nó cũng phóng to theo dẫn đến mặt trăng không bị trái đất nuốt chửng.
Nhưng lực hấp dẫn thì tăng theo cấp số nhân. Kết quả là mặt trăng bị lực hút Trái Đất kéo lại gần với tốc độ chóng mặt, không còn quỹ đạo ổn định nữa.
Trước mắt Doraemon và Jaien, mặt trăng khổng lồ, giờ chỉ to hơn một lục địa đang lao thẳng xuống châu Á như một thiên thạch diệt thế!
“Jaien!! Đỡ lấy nó!!!” Doraemon hét lên.
Jaien không cần Doraemon nhắc thêm lần nữa. Cậu hét lớn, không kịp biến thân người khổng lồ, dùng toàn bộ sức mạnh chặn lấy thiên thể khổng lồ đang lao tới.
Mặt đất rung chuyển. Ánh sáng bạc của mặt trăng phản chiếu trong mắt Jaien, trong khi cơ thể cậu bị ép xuống từng chút một, tạo ra những vòng sóng chấn động lan khắp bầu trời.
“Nhanh lên, Doraemon… Mau đưa họ ra ngoài…” Jaien rít lên, hai chân gồng đến đánh nổ đất dưới chân.
Ngay trong thời khắc sinh tử, Doraemon lập tức rút ra Khăn Choàng Phản Hồi, vội quấn khăn quanh tay Jaien, hô lớn: “Đẩy nó đi!”
Jaien gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh, đẩy mạnh thiên thể bạc trắng về phía khoảng không. Mặt trăng lập tức bị phản lực bắn văng ra xa, như một viên đạn bạc khổng lồ rạch ngang màn trời đen đặc.
Nhưng điều không ai ngờ tới là hướng bay của nó lại chệch thẳng về phía sao Hỏa.
“Không còn cách nào khác rồi.” Thấy vậy, Doraemon lập tức hành động, rút ra Đồng Hồ Ngưng Đọng Thời Gian.
Ngay lập tức, toàn bộ không gian xung quanh bị bao phủ bởi một lớp ánh sáng tĩnh lặng. Tất cả vật thể chuyển động trong thiên hà đều ngừng lại, mặt trăng đông cứng giữa không trung, các cơn địa chấn bị treo lại giữa lúc đổ sụp.
Tranh thủ thời gian bị khóa, nhóm bên trong nhanh chóng tìm đến Đại Học Giả, vốn đang sống trong một không gian mô phỏng. Giao bản sao Vạn Hải Ký Tàng Thư xong, nhóm không dám nán lại quá lâu.
Sau khi rời khỏi, Doraemon phối hợp cùng các Mini Dora nhanh chóng điều chỉnh lại vị trí quỹ đạo của các thiên thể trong hệ Mặt Trời, đưa mặt trăng về đúng khoảng cách quỹ đạo ban đầu, khôi phục sự ổn định cho trái đất.
Với Khăn Trùm Thời Gian, Doraemon còn quay ngược lại vết nứt lục địa do Jaien tạo ra khi đỡ thiên thể, khôi phục hoàn toàn mọi thiệt hại địa chất, ngay cả những vi nứt trong lòng đất cũng được chữa lành triệt để.
Mặc dù mọi chuyện đã được giải quyết, nhóm vẫn cẩn thận ở lại thêm vài ngày tại tầng thực tại N+209, xác nhận không còn dư chấn nào của các hiện tượng vũ trụ, trước khi bước vào tầng tiếp theo.