Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
55c0f7c9c77949130e1b3b3853b74eac

Ta Biến Thành Yêu Quái

Tháng 1 15, 2025
Chương 197. Ta vốn là thần tiên a Chương 196. Theo trong trí nhớ trở về
thi-dai-hoc-bug-ta-co-the-vo-han-max-diem.jpg

Thi Đại Học Bug, Ta Có Thể Vô Hạn Max Điểm

Tháng 1 25, 2025
Chương 240. Lớn nhất công thần! Chương 239. Cái thứ hai quốc tế tin tức
cuoi-vo-lien-bien-cuong-lao-ba-lam-sao-deu-thanh-tien-de

Cưới Vợ Liền Biến Cường, Lão Bà Làm Sao Đều Thành Tiên Đế

Tháng 1 28, 2026
Chương 946: Đại kết cục Chương 945: Ta đánh không lại ngươi, còn không diệt được ngươi tổ tiên sao?
mo-phong-them-chiu-menh-xuat-the-da-vo-dich.jpg

Mô Phỏng Thêm Chịu Mệnh, Xuất Thế Đã Vô Địch

Tháng 2 5, 2026
Chương 864: Tiền trước thiếu, đồ vật trước lấy ra Chương 863: Phàm nhân, chân tiên, trụ tộc, bất hủ môn phiệt, quyền hành thế tộc
6e405e8fa94ae508a661bf7718c56b33

Ta Đế Quốc

Tháng 1 16, 2025
Chương 1695. Quen thuộc hết thảy, phía sau con mắt Chương 1694. Cùng thần hợp làm
ta-that-khong-phai-dai-ma-vuong.jpg

Ta Thật Không Phải Đại Ma Vương

Tháng 1 25, 2025
Chương 1160. Tương lai có hi vọng! Chương 1159. Thần tôn!
tieu-su-de-muon-nghich-thien.jpg

Tiểu Sư Đệ Muốn Nghịch Thiên

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1818: Đại kết cục Chương 1817: Cả thế gian đều im lặng
tran-ma-ti-quan-phu-buc-hon-ta-cuoi-hoa-ty-muoi.jpg

Trấn Ma Ti: Quan Phủ Bức Hôn, Ta Cưới Hoa Tỷ Muội

Tháng 2 2, 2026
Chương 508: thù mới thù cũ cùng nhau kết toán Chương 507: Hư Không Diễn Đạo Lục
  1. Dòng Máu Lạc Hồng
  2. Chương 86: Xã Cô Ba
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 86: Xã Cô Ba

Sau một thời gian bôn ba, mọi người đã đến châu Bảo Lạc – trấn Tuyên Quang. Khung cảnh nhộn nhịp không còn mà trở nên tiêu điều, cả khu chợ chỉ lác đác vài bóng người. Từ khi tàn dư họ Lê bị dẹp, thương nhân cũng bỏ mà rời đi. Nhìn cảnh tượng Nguyễn Toản không khỏi cảm thán.

………

Mọi người tiếp tục đi về phía rừng già, đến bìa rừng, Lê Huy khẽ thả trong lồng, một con đại bàng ra. Không lâu, A Páo từ rừng già xuất hiện, nhìn thấy Nguyễn Toản, khom người cung kính:

” Đã để công tử và phu nhân đợi lâu.”

” Không sao. Chúng ta cũng chỉ vừa đến. ”

A Páo gật đầu dạ vâng, rồi nhìn thấy sắc trời đang dần tối, thưa:

” Bẩm công tử, cũng đã tối, đi lại đường rừng nguy hiểm. Chúng ta nghỉ lại một đêm, sáng mai rời đi.”

” Ừm, cũng được.” Hắn nói xong, không khỏi nhìn sang nàng lo lắng hỏi:

” Nàng có ổn không. Nếu có gì khó chịu, nhớ bảo ta.”

Nàng gật đầu, mỉm cười:

” Phu quân yên tâm. Thiếp không sao.”

……..

Cả đoàn người trở lại khu chợ, lúc này chỉ còn quán Cao lầu mở, mọi người bước vào trong, tiểu nhị thấy khách nhân hồ hởi:

” Quí khách dùng gì ạ?”

” Cho năm tô mì và một chai rượu nếp trắng nhỏ.”

” Vâng. Quí khách xin đợi chút.”

Không lâu, tiểu nhỉ nhanh chóng bưng lên, hắn cười hỏi:

” Nhà Lê đã diệt, dân chúng cũng rời đi, các ngươi vẫn tiếp tục kinh doanh ư? Không sợ lãi mẹ đẻ lãi con”

Nghe vậy, tiểu nhị hơi biến sắc, nhưng nhanh chóng mỉm cười đáp:

” Lợi nhuận là việc nhỏ. Cốt yếu là tạo phúc lợi cho nhân dân. Đem hương vị mì Quảng đến mọi miền đất nước.”

” Ừm. Tốt. Ít người biết nghĩ như các ngươi.” Rồi lấy một lượng bạc ném sang:

” Đây là thưởng cho ngươi. ”

” Vâng, Tạ ơn quí khách. Chúc quí khách ngon miệng.”

………..

Dùng xong bữa, mọi người lên nghỉ ngơi. Đến phòng, thay xong y phục, nằm khép mình bên cạnh, nàng cất tiếng:

” Phu quân thấy gì bất ổn ở nơi đây ư?”

” Sao nàng nghĩ vậy.?”

” Thiếp hiếm khi thấy chàng hào phòng như vậy, người muốn thăm dò ư?”

” Nàng không thấy, tên tiểu nhị đối đáp như vậy, rất ổn ư, lo cho dân, cho nước….. Ta tán thưởng mà thôi.”

” Thiếp đi guốc trong bụng chàng.”

Nghe xong, hắn cười lớn:

” Đúng chỉ có nàng hiểu ta. Thôi chúng ta đi ngủ, mọi việc để Lê Huy lo.”

” Ừm.”

……….

Khi ánh trăng vằng vặc, tên tiểu nhị đang rón rén rời quán, Lê Huy nhanh chóng bám sát theo sau.

Đến một góc tối, tên tiểu nhị khẽ huýt sáo, một bóng người xuất hiện. Bóng người nhanh chóng mở miệng:

” Có chuyện gì? ”

” Có khách xộp dừng chân bên trong khách sạn. E rằng ngày mai khởi hành. Các ngươi chuẩn bị.”

” Được rồi. Ta đã biết.”

” Vẫn 2/8 chứ.”

” Để xem hàng ngươi dẫn ngon không đã. Như lần trước thì ăn cám cả lũ.”

” Yên tâm. Lần này đảm bảo.”

” Vậy ta đi thông báo.”

Bóng áo đen chuẩn bị rời đi, Lê Huy nhanh chóng phóng ra kim châm, cả hai ngất lịm.

………..

Trong một phòng tối, Lê Huy cầm lấy chậu nước lạnh buốt dội thẳng lên mặt hai người.

Cả hai mơ mờ tỉnh dậy, giọng ú ớ, Lê Huy nhanh chóng kề đao sát cổ:

” Nói đi. Các ngươi mưu tính gì.”

” Ngươi là ai.” Tên tiểu nhị như bản năng hỏi lại, lúc sau hét lớn: ” là các ngươi……”

Lê Huy cau mày:

” Biết là chúng ta nhanh chóng bàn giao đi.”

Biết không thể khác, tên tiểu nhị nhanh chóng bàn giao.

………

Ban đầu, giống như những người khác, ông chủ hắn muốn rời đi. Nhưng bỗng nhiên nhạy bén phát hiện một tiềm lực mới về du lịch. Nhà Lê dù sao cũng cắm rễ mấy trăm năm, vẫn còn người dân tiếc thương.

Ông chủ hắn bỏ tiền ra lập đền thờ các vị vua Lê từ Lê Lợi, Lê Thánh Tông……đồng thời cải tạo cảnh quan xung quanh. Nên mỗi tháng đều thu hút mọi người đến thắp hương, tham quan…..Các hàng quán khác rời đi, khiến Cao Lầu gần như độc quyền. Kiếm lời vô cùng dồi dào.

Nhưng việc kiếm lời đó là ông chủ. Qua nhiều lần quan sát, hắn nhận thấy khách nhân đều là kẻ có tiền, và do đặc thù khu vực, lên thị vệ được mang rất ít. Hắn nổi lên lòng tham, lén cấu kết với giặc phỉ tiến hành đánh cướp, do địa hình trắc trở, dân cư thưa thớt cộng với việc lộ trình rõ ràng. Lên vụ cướp diễn ra mà không khiến một ai nghi ngờ, nếu có thì rất khó điều tra mà triều đình cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua…. lần này cũng vậy, hắn tưởng mọi người cũng là khách nhân, lên muốn ra tay cướp đoạt.

Đến tên áo đen, lời khai cũng tương tự, trước sự doạ nạt, hắn khai ra cả địa điểm đóng trại, tình hình lực lượng, bẫy râp……

Khai xong, cả hai người quỳ xuống:

” Mong đại nhân tha mạng.”

Lê Huy chỉ quay người liếc nhẹ, lưỡi dao cứa mạnh, cả hai trợn tròn mắt mà chết. Đem hai xác người chôn cất. Lê Huy rời đi.

……….

Sáng hôm sau, đoàn người dùng bữa xong rời đi. Trên đường đi, Lê Huy báo cáo mọi việc lại, Nguyễn Toản gật đầu:

” Xử lí bọn giặc phỉ chưa?”

” Thưa công tử đã làm xong.”

” Ừm. Mà chủ nhân của Cao Lầu này khá thú vị. Ngươi cho người tiếp xúc thử xem.”

” Vâng.”

……….

Dưới sự dẫn đường của A Páo, mọi người đi quãng đường tuy hơi dài nhưng tương đối bằng phẳng phù hợp với tình trạng của Đoàn Thị Điểm.

Đến xã Cô Ba khi bầu trời đã dần buông. Đứng nhìn từ xa, một khung cảnh vô cùng khác lạ. Mặc dù nghe A Páo kể qua, Nguyễn Toản cũng không khỏi cảm thán.

………..

Những con suối hai bên bờ được đóng từng hàng cọc tre, chèn đá hộc, tránh cho việc sạt lở. Đồng thời được nắn dòng để tiến sát hơn những thửa ruộng bậc thang, khu trồng cây anh túc…… những ngôi nhà xi măng cũng thay thế cho những nhà sàn bằng gỗ. Đường đi chèn đá hộc cũng được mở rộng, lan toả khắp nơi.

Trên các cánh đồng, công trường xây dựng, mọi người ai ai cũng tất bật, bận rộn, tiếng nói cười vang lên khắp nơi.

Khi trời chiều buông xuống, tiếng kẻng vang lên thúc giục mọi người trở về. Dù công việc dở dang, ai ai cũng nghiêm chỉnh buông xuống, nhanh chân trở về, bởi tiếp theo đó là khoá học chữ quốc ngữ.

Mọi người vừa đi vừa bàn tán về bài học cũ, cũng như mong chờ những gì sắp học, không ai tỏ ra một chút mệt nhọc. Bởi ngoài việc lao động thì học tập còn quan trọng hơn. Bởi biết chữ thì nhận được trợ cấp, phúc lợi cao hơn, có thể nhận được vào làm….

……….

Nguyễn Toản bất giác nở lên nụ cười thoả mãn. Đứng bên, A Páo thưa:

” Mọi người đã nghỉ ngơi, công tử có ra gặp không ạ?”

Hắn khẽ lắc đầu:

” Trời cũng muộn rồi, để ngày mai.”

” Vâng.”

Đợi mọi người lần lượt trở về nhà, hắn cùng những người khác tiếp tục bước đi, tiến về căn nhà trung tâm, nơi Lê La, Vũ Tam cùng cụ A Tư đã đợi.

……….

Nhìn thấy Nguyễn Toản, ai nấy đều xúc động, cụ A Tư ôm chầm lấy hắn, nước mắt như mưa:

” Cuối cùng đại nhân đã về, lão còn tưởng đại nhân bỏ chúng tôi rồi.”

” Đâu cụ. Dù xuôi ngược, vinh hoa như thế nào thì nơi đây là mãi mãi là ngôi nhà của tôi. Chắc chắn tôi sẽ quay trở lại.” Hắn đáp, động viên cụ A Tư sau đó bắt đầu giới thiệu Đoàn Thị Điểm với mọi người.

Bữa cơm vô cùng ấm cúng, Vũ Tam, Lê La….. lần lượt kể chi tiết lại những việc xảy ra, đồng thời cũng báo cáo tiến độ nhiệm vụ được giao. Hắn cũng kể qua hành trình mấy tháng nay, những gì xảy ra. Khi ánh trăng cao vuốt, ai cũng ngà ngà say.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-tu-lap-trinh-vien.jpg
Bắt Đầu Từ Lập Trình Viên
Tháng 12 3, 2025
linh-chung-lo-hen-ta-cuoi-gap-nu-tong-giam-doc-nguoi-khoc-cai-gi.jpg
Lĩnh Chứng Lỡ Hẹn? Ta Cưới Gấp Nữ Tổng Giám Đốc Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 2 9, 2026
truc-tiep-cau-vuong-dan-sinh.jpg
Trực Tiếp: Cẩu Vương Đản Sinh
Tháng 2 1, 2025
xuyen-qua-mat-the-cu-ma-muon-an-thit.jpg
Xuyên Qua Mạt Thế, Cự Ma Muốn Ăn Thịt
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP