Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
one-piece-hai-quan-nguyen-soai-tu-tieu-binh-bat-dau.jpg

One Piece: Hải Quân Nguyên Soái Từ Tiểu Binh Bắt Đầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 300. Kết thúc! Thế giới nối liền cùng một chỗ - FULL Chương 299. Đại bí bảo, hủy đi Gyojin-tō
tong-vo-ta-khach-san-chuyen-ho-cao-thu-tuyet-the.jpg

Tống Võ: Ta Khách Sạn Chuyên Hố Cao Thủ Tuyệt Thế

Tháng 2 1, 2026
Chương 217: luyện đan Chương 216: áp bách cùng nguy cơ
van-gioi-qidian.jpg

Vạn Giới Qidian

Tháng 2 3, 2025
Chương 434. Thành tựu Đại La, thành lập Mondaiji Chương 433. Thời Gian Hồng Lưu
ta-dinh-1

Tà Đỉnh

Tháng 2 2, 2026
Chương 2879 không nhìn Chương 2878 Tiểu Long rồng, để cho ta thử một chút
xuyen-qua-that-bai-ta-dua-vao-nu-nhi-nam-thanh-phia-sau-man-dai-lao

Xuyên Qua Thất Bại, Ta Dựa Vào Nữ Nhi Nằm Thành Phía Sau Màn Đại Lão

Tháng 10 6, 2025
Chương 576: Nhà ta Tiên Tôn rốt cục nằm ngửa(đại kết cục) Chương 575: Ngủ say sưa
ta-tro-choi-vang-doi-vu-tru.jpg

Ta Trò Chơi Vang Dội Vũ Trụ

Tháng 1 24, 2025
Chương 228. Hoàn Chương 227. Đến tiếp sau
lua-gat-the-gioi-ta-che-tao-hien-dai-sieu-pham-van-minh.jpg

Lừa Gạt Thế Giới, Ta Chế Tạo Hiện Đại Siêu Phàm Văn Minh

Tháng 2 2, 2026
Chương 366: Thị trưởng thành phố người! Chương 365: Phi hành khách quý có mặt
van-co-manh-nhat-bo-lac.jpg

Vạn Cổ Mạnh Nhất Bộ Lạc

Tháng 1 6, 2026
Chương 342: Hạ mỗ người xưa nay đều là lấy ơn báo oán (cho đẹp trai nhất Tô công tử tăng thêm) Chương 341: Dốc sức đánh một trận (2)
  1. Dòng Máu Lạc Hồng
  2. Chương 76: Rời Đi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 76: Rời Đi

Hồ Thức tiến đến đám cháy, quan sát một lượt, đồng thời cũng điều động quan phủ dập lửa. Không thấy thiệt hại về người cũng khẽ thở phào.

Trần Long thì đứng từ xa quan sát, bất kì một tia bất thường nào đều nghi nhớ thật kĩ.

Khi ngọn lửa dập tắt, cả hai người đều rời đi.

………

Trong thư phòng, Nguyễn Huệ thấy Hồ Thức quay trở lại, hỏi:

” Có chuyện gì không?”

Hồ Thức kính cẩn:

” Bẩm bệ hạ, vụ cháy xẩy ra ở một kỹ viện. May mắn dập tắt nên không xảy ra nhân mạng.”

” Ừm. Cuối tháng này Trẫm sẽ về lại Phú Xuân. Gần đây ngươi cho người đề phòng nghiêm ngặt, tránh cho điều đáng tiếc xẩy ra.”

” Vâng.”

……….

Trần Long quay trở lại quán trọ, lúc sau 5 bóng áo đen cũng tiến đến, kính cẩn:

” Viện chủ, ngài cho triệu tập có việc gì ạ?”

Trần Long lắc đầu:

” Các ngươi cũng đã biết vụ cháy vừa xẩy ra rồi chứ.”

” Thuộc hạ biết.”

” Ừm. Công tử vừa đi vào sau đó lại biến mất đồng thời vụ cháy cũng diễn ra. Các ngươi suy nghĩ gi.”

” Bẩm Viện chủ. Nếu Thiên Lâu Các đó chính là thật thì nó nằm trong tuyệt đại cấm kị và thuộc hạ tin rằng công tử sẽ an toàn.”

Suy tư lúc, Trần Long đáp:

” Chỉ sợ có kẻ mượn danh. Ngươi cho người nhanh chóng tản ra, nắm giữ mọi ngõ ngách. Nếu nghi ngờ do Mật vệ thì báo ngay cho ta.”

” Vâng.”

Nhìn năm người rời đi, Trần Long thở dài.

……….

Sáng sớm hôm sau, trong các quán trọ, nhiều người còn chưa tỉnh ngủ thi đã thấy rất nhiều quân lính triều đình, đang áp giải hàng loạt người rời đi. Đến việc bắt bớ khi nào, bọn họ đều không hay biết.

Trong căn phòng ở bên hồ, một người toàn thân vai hùm, mắt gấu trừng lấy Ngọc Như quát:

” Việc này là sao, chúng ta chỉ vừa vào thành mà bọn Tây Sơn đã biết và bắt bớ. Ngươi làm phản ư?”

” Hừ. Cấm nói càn, Nguyễn Phúc Linh, không nể tình ngươi là cháu của hoàng đế( Nguyễn Ánh) ta đã băm vằm ngươi ra rồi. Trách là trách các ngươi đi không xem hoàng lịch.

Hôm qua xảy ra đám cháy lớn, bọn chúng tăng cường cảnh giác cũng không lạ. Mà Nguyễn Huệ sắp về lại Phú Xuân lên không muốn có chuyện gì xảy ra lên Thăng Long gần như là lô cốt. Các ngươi lũ ngu si, nghĩ chuồn vào không tiếng động mà được ư. Hừ.”

Phúc Linh nghe Ngọc Như nói, á khẩu, cũng hạ giọng:

” Vậy ngươi đã tra được tung tích Trương tướng quân( Trương Tấn Bửu) chưa? Còn sống chứ?”

Ngọc Như lắc đầu:

” Ta cũng chỉ xác nhận hai tuần trước còn sống. Hôm áp giải vào kinh, ta tận mắt nhìn thấy. Nhưng bây giờ thì không chắc. Quân lính canh phòng nghiêm ngặt vô cùng, thử mua chuộc nhưng không được. Nên không biết được tin tức bên trong.”

“Hừ. Dù khó, nhưng bằng mọi giá phải cứu sống. Ngươi cho người tăng thêm tìm hiểu xem, thử cho vài tập đột kích xong ngươi lẻn vào xem sao.”

” Được rồi. Mà ngươi cũng hạn chế đi ra ngoài. Ta cũng không muốn bị ngươi kéo cùng chết.”

” Ngươi…..” Phúc Linh nhìn vậy, bực dọc rời đi

Nhìn Phúc Linh rời đi, Ngọc Như bĩu môi. Tay cũng nhanh chóng viết thư, lẩm bẩm:

” Hống hách ư. Cho ngươi nếm chút đau khổ.”

……….

Nguyễn Toản về lại Thăng Long đã là đêm ngày hôm sau nữa, bên người cũng có thêm Triệu Ý. Vừa tiến vào quán trọ, Trần Long vội vã chạy ra:

” Công tử, công tử người đi đâu vậy. Làm thuộc hạ vô cùng lo lắng.” Rồi nhìn sang Triệu Ý ngờ vực.

Nguyễn Toản cười:

” Không phải lo, Triệu Ý là người của Thiên Lâu Các, sau này sẽ phụ trách thiếp thân bảo vệ ta. Sau này Mật Viện sẽ nằm dưới sự quản lý của Thiên Lâu Các.”

” Nhưng……” Trần Long có chút lăn tăn, dù sao Mật Viện cũng là công sức sáng tạo, giữ gìn. Mặt khác còn lo sợ nếu trao quyền cho Thiên Lâu Các sẽ rất dễ…….

Hiểu được sự lo lắng của Trần Long, Nguyễn Toản cười:

” Ngươi không cần phải lo lăng. Giờ Thiên Lâu Các cũng đều do ta làm chủ. ” rồi nhìn Trần Long đầy thâm ý.

Hiểu ra, Trần Long vui mừng khôn xiết:

” Chúc mừng công tử.”

” Mấy ngày nữa sẽ có người liên hệ ngươi. Sắp xếp cho ta xe ngựa. Mai ta trở về làng.”

” Vâng.”

…….

Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Toản gặp lại mấy người Shole, vừa hàn huyên sau đó đồng thời tiến vào cung.

Nguyễn Huệ nghe thấy mấy người muốn rời đi, vẻ mặt áy náy:

” Thật xin lỗi mấy đệ. Bận rộn chưa mời được. Mà mọi người đã đi.”

” Haha. Không sao huynh. Còn nhiều dịp mà.” Shole đáp.

Nguyễn Huệ cười:

” Dịp sau, ta sẽ tiếp đãi hai người nồng hậu.” Rồi lấy bên người ba lệnh bài đưa tới:

” Ta tặng ba đệ món quà nhỏ này. Cần gì cứ cho người mang đến, ta sẽ tận sức.”

” Đệ thay mặt mọi người. Cảm ơn huynh.” Shole tiếp.

………..

Nguyễn Huệ thận trọng tiễn bốn người ra khỏi thành, nhìn bóng người đi ra khẽ suy tư, quay lại nhìn Ngô Thì Nhậm nói:

” Mọi người rời đi. Trẫm cũng sắp. Mọi chuyện ở đây sau này sẽ giao cho ngươi.”

” Vâng. Thần sẽ làm hết sức mình.”

………..

Bốn người về tới làng Đại thì ở Thăng Long, Nguyễn Huệ cũng rời về Phú Xuân. Thăng Long nhất thời yên tĩnh.

……..

Trong căn phòng, Phúc Linh nhìn Ngọc Như chau mày:

” Cái gì cũng kêu khó. Giờ Nguyễn Huệ đã đi, ngươi cũng nói khó là sao.”

” Nếu nghĩ đơn giản như ngươi. Thì Nguyễn Huệ sẽ chết lâu rồi. Mọi chuyện ta đã gửi thư xin ý kiến Hoàng đế. Đợi người hồi âm.”

” Đúng là hạng đàn bà….” sau đó quay người rời đi.

Một bóng áo đen tiến lên, nhìn Ngọc Như: thưa:

” Phu nhân, có một người xưng là người của Mật viện muốn tiếp xúc.”

” Ừm. Ngươi hẹn tối nay ở địa điểm cũ cho ta.”

” Vâng.”

” Mà việc Phúc Linh làm gọn gọn vào. Tránh ảnh hưởng tính mạng. Dù sao hoàng đế cũng chỉ muốn mài chút tính tính của hắn thôi.

” Vâng. Thuộc hạ sẽ cho người làm kín kẽ.”

” Được rồi. Đi thôi.”

………..

Phúc Linh vừa đi ra thì người bỗng lâm vào ám sát, tuy sây sát nhưng không quá nghiêm trọng, mắt trừng như lửa phun. Đang bực dọc, thì một nhóm quan binh tiến đến áp sát. Phúc Linh đang nghi ngờ thì một người bước lên nói:

” Chúng tôi vừa nhận được người báo cáo. Các hạ gây rối trật tự. Mời người về quan phủ tường trình.”

” Hừ. Ta bị ám sát, không phản kháng sao được.” Phúc Linh gầm lên.

Tên đội trưởng vẫn mỉm cười, giải thích:

” Có lẽ các hạ mới đến chưa biết luật lệ nơi đây. Mọi chuyện là…..” bắt đầu giải thích.

Nghe xong, Phúc Linh cười:

” Nếu ta không đi thì sao.”

” Vậy thật xin lỗi các hạ.” Nói xong, còng số 8 nhanh chóng kẹp lấy hai tay Phúc Linh, đồng thời, một người đập gậy thật mạnh vào đầu, Phúc Linh ngất lịm. Nhìn những người khác quát:

” Giải đi.”

………

Mấy bóng áo đen nhìn vậy, lo lắng, về bẩm bảo. Ngọc Như khẽ càu mày:

” Chuyện gì…?”

” Phúc Linh điện hạ bị bắt.”

” Chuyện là sao. Kể rõ…”

” Vâng. Bắt đầu kể đầu đuôi….”

Nghe xong, Ngọc Như bỗng cười nở rộ:

” Không sao. Tạm thời cho hắn chịu khổ. Mấy hôm nữa mang tiền bảo lãnh là được.”

” Vâng.”

………

Ban đêm, ở một gốc cây, Trần Long ngồi xuống, nghe tiếng bước chân, nói:

” Cô nương đã đến rời ư.”

” Không biết Trần Lão mời ta đến có việc gì.”

” Lần này ta chuyển lời công tử. Trương Tấn Bửu có thể cứu, nhưng người muốn người bắt bọn nhà Nguyễn phải ra điều kiện hợp lí. ”

” Thả hắn ra có nguy hiểm không?”

” Ngươi không lo. Hắn đã là người của ta. Lần này thả ra cũng giúp ngươi xoá hiềm nghi, thêm sự tin tưởng của Nguyễn Ánh. Thất bại nhà Lê đã khiến hắn nghi nghờ ngươi…”

” Vâng. Vậy kế hoạch như thế nào.”

Trần Long cầm lá thư vất lại:

” Ngươi đọc đi. Có gì sai sót bổ sung.”

” Được rồi. Ta sẽ cho người liên lạc sau.”

……..

Ngọc Như về đến, gọi những tên áo đen lại, nói:

” Ta đã có cách cứu Trương tướng quân. Bọn Mật viện sẽ giúp nhưng có điều kiện. Cái này ta bàn sau. Mấy ngày nay các ngươi lên chuẩn bị…..” rồi bàn giao.

Nghe xong kế hoạch, tất cả đều kính cẩn:

” Thật là diệu. Trời phù hộ chúng ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-hao-theo-to-cao-toi-pham-truy-na-bat-dau.jpg
Thần Hào: Theo Tố Cáo Tội Phạm Truy Nã Bắt Đầu
Tháng 1 26, 2025
vo-tan-vi-do-nhac-vien.jpg
Vô Tận Vĩ Độ Nhạc Viên
Tháng 2 4, 2025
o-gia-thien-choi-xuyen-qua.jpg
Ở Già Thiên Chơi Xuyên Qua
Tháng 1 21, 2025
di-nhan-dai-nao-tu-tien-gioi.jpg
Dị Nhân Đại Náo Tu Tiên Giới
Tháng 12 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP