Chương 384: Họ Dương đầu nhập.
Lưu quản gia đi dọc hành lang dài, tới cửa vào hoa viên trước thư phòng vẫn vang lên những tiếng múa thương vù vù của Quốc Toản, lão dừng lại khum tay nói:
– Bẩm cậu chủ. Cụ Thiết bảo con dẫn người này tới gặp cậu.
Nói rồi, không kịp để Quốc Toản đáp lại, lão Lưu liền mau chóng tránh sang một bên, để vị trung niên bộ dạng nho nhã bước ra vái:
– Tại hạ Dương Cổ, bái kiến vương….
“Vút, rầm” Dương Cổ còn chưa kịp nói hết câu, cây thiết thương sắc bén ánh lên tia hàn quang chết tróc đã hướng thẳng tới mặt, khiến hắn như chết đứng tại chỗ. Mũi thương sượt qua dễ dàng cắt đứt lọn tóc, để lại trên từng sợi lông, từng tế bào trên cổ hắn cảm giác rõ sự lãnh lẽo tới rợn sống lưng.
Cây thương cắm vào thân cây lớn phía sau cả tấc, cán thương còn rung bần bật ngay bên tai, Dương Cổ cố gắng bằng cả mạng sống giữ mình trấn tĩnh, giữ đôi chân không khụy xuống. Từng giọt mồ hôi của hắn túa ra rơi lãnh khốc lên cán thương còn đang rung rinh ngay sát cổ mình.
Trong khi đó, Quốc Toản ung dung nhìn bàn tay đầy mồ hôi của mình như trách cứ:
– Chết tiệt, tay trơn quá, trượt mất rồi.
Bước lại gần Dương Cổ, vươn cánh tay chắc nịch, vận sức một chút Quốc Toản đã dễ dàng rút cây thiết thương ra, xoay vù vù trên đầu hai vòng rồi chém ngang hướng mũi thương sắc lẻm vào cổ Dương Cổ. Lưỡi của mũi thương vừa vặn dừng lại ngay cổ, đủ để đối phương cảm nhận được cái lạnh buốt của kim loại.
Lão Lưu quản gia bên cạnh đứng im như tượng không dám nhúc nhích không ngờ lại bị Quốc Toản hỏi tới:
– Lưu quản gia, lão vừa nói Đặng Văn Thiết bảo lão dẫn kẻ họ Dương này tới đây?
Lão Lưu điềm tĩnh khom người đáp:
– Bẩm cậu chủ, đúng thế ạ. Cụ Thiết gặp con và Dương Cổ ngoài tiền sảnh, sau vài câu hỏi han thì cụ bảo con dẫn Dương Cổ vào đây gặp cậu chủ.
Quốc Toản bây giờ mới đánh mắt sang nhìn Dương Cổ, một trung niên với vẻ nho nhã trước áp lực của Quốc Toản vẫn còn giữ được tâm trí vững vàng thì chứng tỏ cũng coi nhẹ sống chết của bản thân, coi như còn chút tôn trọng. Hắn nhíu mày nói:
– Nể tình Đặng Văn Thiết, cho ngươi nói ba câu. Sống hay chết của ngươi còn tùy lời ngươi nói ra.
Họ Dương, một trong những gia tộc lâu đời, ăn sâu bám rễ vào nền chính trị và xã hội của Đại Việt cả nghìn năm. Thế lực họ Dương lớn đến nỗi, người nhà họ Dương không thiếu người từng leo lên những vị trí trọng yếu. Từ những mẫu nghi thiên hạ như Dương Quốc Mẫu – Dương Thị Ngọc; Đại Thằng Minh Hoàng Hậu – Dương Vân Nga; Thượng Dương Hoàng Thái Hậu; Hoàng Hậu Dương Thị Nguyệt.
Tới những người từng như quốc chủ của Đại Việt một thời như Tĩnh Hải Quân Tiết Độ Sứ – Dương Đình Nghệ; kẻ cướp ngôi nhà Ngô – Dương Bình Vương – Dương Tam Kha.
Họ gián tiếp hoặc trực tiếp tham gia vào những đấu đá, chi phối trong chính quyền Đại Việt cả một thời gian dài hàng trăm năm. Cho tới tận khi, vị Thái Úy tài đức vẹn toàn Lý Thường Kiệt cùng Linh Nhân Hoàng Thái Hậu (Ỷ Lan) liên kết lật đổ vai trò nhiếp chính của Thượng Dương Hoàng Thái Hậu. Từ đó mới kìm hãm và dần đẩy lùi được họ Dương về hậu đài trong nền chính trị Đại Việt.
Cho tới gần đây nhất, họ Dương một lần nữa lại được nhắc tới trên vũ đài lịch sử… bởi Dương Nhật Lễ. Chính là người suýt làm đại thống nhà Trần đứt đoạn. Nhưng chưa hết, dẹp xong Nhật Lễ, mẹ của hắn Dương Thị chính là người đã cầu viện Chiêm Thành, mở màn cho tai họa kinh thành Thăng Long bị đốt phá hai năm trước.
Không phải toàn bộ Dương tộc đều liên quan tới chuyện này nhưng liên đới là điều không thể tránh khỏi. Có điều vì họ Dương gốc sâu rễ bền trong xã hội Đại Việt, nếu nhổ bỏ thì hậu quả khôn lường. Nhất là vào lúc mọi thứ còn rất hỗn loạn, lòng người li tán. Nên để ổn định xã hội, triều đình xử lý cũng chỉ hạn chế tới những người có liên quan trực tiếp tới Nhật Lễ. Họ Dương từ đó gần như bị gạt khỏi nền chính trị Đại Việt.
Dương Cổ là người lão luyện, hắn biết tình thế an toàn hiện tại của Họ Dương chỉ là tạm thời. Trần Kính là người quyết liệt, hành động dứt khoát và quyết đoán, hắn sẽ không bỏ qua cho họ Dương, nguyên nhân gây ra tai họa cho Đại Việt một cách dễ dàng. Khi thời cơ đến, Dương Cổ tin rằng gia tộc họ Dương rất có thể sẽ phải đối mặt với tai kiếp mới khủng khiếp hơn nhiều lần. Thế nên hắn phải hành động trước, khi vẫn còn cơ hội xoay chuyển:
– Bẩm vương gia, thay mặt Dương tộc, Dương Cổ tới đây để xin đầu nhập. Từ nay, toàn bộ Dương gia, gồm cả các chi họ đều nguyện ủng hộ mọi kế hoạch của Hoàng Thượng và Vương gia. Bao gồm cả việc thu thuế ruộng tư, kiềm chế Phật giáo, thúc đẩy mậu dịch hay bất cứ việc gì khác một cách vô điều kiện.
Quốc Toản nhíu mày, rồi nhếch môi khinh thường:
– Ngươi cho rằng không có họ Dương thì ta không thể làm được những việc đó? Cái giá ngươi đưa ra vào năm năm trước thì rất hấp dẫn, nhưng giờ thì quá rẻ để chuộc cho tội nghiệt các ngươi gây ra. Ba câu đã hết, giờ thì để đầu lại đây.
Quốc Toản nói xong ánh mắt liền đầy sát ý, cánh tay rắn chắc liền quyết đoán thu thương, dồn sức vào ngón tay tỳ lên cán thương rồi vặn mạnh, cây thương liền xoay tít mù trên tay, mũi thương như mũi khoan sáng loáng hướng thẳng yết hầu Dương Cổ, sẵn sàng đục thủng bất cứ thứ gì cản đường.
Dương Cổ trước cái chết cận kề, dốc hết can đảm hô lớn lên câu cuối cùng:
– Có họ Dương hỗ trợ, kế hoạch của vương gia sẽ giảm bớt rất nhiều thiệt hại.
Quốc Toản hơi khựng lại, mũi thương lại lần nữa dừng ngay ngưỡng cái yết hầu đang lên xuống vì vài hụm nuốt khan của Dương Cổ. Quốc Toản nhướng mày:
– Ngươi biết kế hoạch của ta?
Dương Cổ mắt nhắm tịt, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt, hắn từ từ hé mắt sau câu nói của Quốc Toản. Cố ngẩng cổ để lưỡi thương kia không vô tình cắt vào yết hầu khi nói, hắn nói ngắn gọn:
– Bẩm vương gia, tại hạ chỉ suy đoán. Hoàng Thượng muốn động vào thế lực lớn như phật môn, muốn giải quyết vấn đề ruộng tư thì ngoài thế và lực cần phải tập hợp đủ uy vọng cho bản thân. Tin tức gần đây cho Dương Cổ hiểu ra thứ uy vọng còn thiếu mà Hoàng Thượng tìm kiếm chính là ở Chiêm Thành. Dù không rõ thời điểm, nhưng tại hạ đoán cũng chỉ là chuyện vài năm tới.
Quốc Toản thu thương, cho Dương Cổ có tư thế thoải mái hơn rồi hỏi:
– Vì cảm thấy bị uy hiếp nên ngươi mới tới đây? Có điều, biết càng nhiều thì càng dễ chết. Đạo lý này ngươi không hiểu ư? Nói tiếp đi trước khi ta ra tay.
Dương Cổ thở ra một hơi như trút được gánh nặng, hắn khom người nói:
– Vương gia, dù người đã dùng kế ly gián để các tông phái Phật môn xảy ra mâu thuẫn. Nhưng phật môn tầm ảnh hưởng quá rộng, lại thêm nhiều phú hộ, gia tộc bị ảnh hưởng. Như thế hậu quả của chuyện này rất lớn. Dương gia chi họ phân bố rộng rãi, rải khắp các ngành nghề, có sự ủng hộ của dương gia sẽ bớt đi nhiều phiền phức.
Quốc Toản nhếch môi cười, giọng thì đầy thách thức:
– Sao ta lại nghe như ngươi đang uy hiếp ta rằng: Nếu ta không đồng ý, ngươi sẽ hùa theo đám kia quấy cho đục nước thế nhỉ?
Dương Cổ không e sợ không nhận cũng không chối:
– Vương gia, chuyện liên quan tới an nguy, Dương Cổ thực cũng lực bất tòng tâm nếu các chi họ muốn phản kháng.
Quốc Toản vời gia nô lấy chiếc áo vừa khoác vào vừa nói:
– Hừm, Ta không muốn nhưng cũng không ngại việc có thiệt hại lớn nếu thấy cần thiết. Đem chút vốn liếng này đem ra để mặc cả với ta thì ngươi nhầm rồi. Kẻ đứng đầu Dương gia không tới mức hàm hồ như thế. Nói vào chuyện chính đi.
Dương Cổ vái dài nói:
– Vậy Dương Cổ xin nói thẳng, cái cả người và triều đình đang thiếu chính là tiền. Đây chính là thứ Dương gia có thể bù đắp tạm thời cho quốc khố trong giai đoạn này.
Quốc Toản nhìn Dương Cổ đang khom người hồi lâu, giọng có chút hứng thú:
– Xem ra đã có người mách nước với ngươi. Ngươi thử nói xem, ngươi định bù đắp thế nào? Đứng thẳng lên rồi nói.
Dương Cổ khẽ vái tạ ơn, đứng thẳng người, còn không quên nói một câu nịnh bợ trước khi vào chuyện chính:
– Vương gia quả nhiên tinh tường. Triều đình vừa tổ chức khoa cử lại muốn động binh, khai khẩn Điền Giai, phát triển mậu dịch không đâu là không cần tiền. Những việc này đều là việc tốt, có lợi ích lâu dài nhưng cũng không phải việc đơn giản, có thể một sớm một chiều là thấy được hiệu quả. Giả như động binh chiếm đất cần vỗ về an dân, khai khẩn Điền Giai cần miễn thuế, tăng trợ cấp để khuyến khích lưu dân; muốn làm mậu dịch cần đầu tư đường xá, bến bãi,….. Tất cả đều cần đầu tư núi tiền núi bạc, cần thời gian ít thì ba tới năm năm, nhiều thì không biết tới khi nào mới thấy được hiệu quả. Thêm nữa, thứ cho Dương Cổ nói thẳng …. việc quan liêu đã ăn sâu vào bộ máy, để quan viên địa phương trực tiếp làm hiệu quả sẽ không cao lại còn ì ạch. Mà dường như những việc này ít nhiều đều đang đè nặng nên vai Vương gia. Vương phủ có nguồn lực lớn tới mấy thì cũng tới lúc bị khánh kiệt. Thế nên, triều đình đang cần người chia vai sẻ gánh với ngài. Dương tộc, vừa vặn có thể giúp ngài một tay, mong có thể dùng việc này chuộc lại lỗi lầm khi trước. Giả như sạn đạo từ Lạng Sơn về đây đang được sửa sang, Dương Cổ sẽ thay ngài tiếp tục hoàn thành.
Quốc Toản đúng là không dư người và tài lực để tu sửa đường xá, dù rằng việc này là vô cùng cần thiết để vận chuyển nhu yếu phẩm lên làng Hoài, lên bản Giuốc trong kế hoạch đẩy chiến tranh ra ngoài biên giới. Không vội đồng ý, hắn gật gù làm như đang cân nhắc để làm giá:
– Khá hấp dẫn, nhưng việc này ta không thể tự quyết, ta cần xin ý kiến từ Bệ Hạ.
Dương Cổ như thấy sự đã thành, hắn lại khom mình vài nói thoải mái hơn:
– Vương gia khiêm tốn. Chuyện này chẳng phải Hoàng Thượng đã cho cho vương gia quyền định đoạn đấy ư?
Quốc Toản ngạc nhiên:
– Ô, thế ư? Sao ta chưa thấy ý chỉ nào như thế?
Dương Cổ thành thực nói hết:
– Vừa rồi Hoàng Thượng muốn dùng Ngự Thiên để làm đầu mối giao dịch với ngoại thương. Nói cách khác, Ngự Thiên sẽ là nơi tốt nhất để mở cửa hiệu, mở xương để buôn bán với thương nhân ngoại quốc. Các thương nhân muốn làm ăn sẽ phải tranh giành nhau từng cửa hiệu một. Chẳng phải đây là quân bài Hoàng Thượng trao cho Vương Gia để giao dịch với các gia tộc và đám phú hào ư? Nói cách khác, vương gia có quyền quyết định mọi thứ liên quan với những giao dịch này.