Chương 383: Đặng Văn Thiết cũng muốn xuất chinh.
Trong khi Trần Kính đau đầu không ngớt, cả Đại Việt vừa sôi sục bàn luận vừa đảo lộn cuộc sống với chuyện Hoàng Đế muốn thân chinh đi đánh Chiêm Thành, thì ở Ngự Thiên, Quốc Toản vẫn ung dung duy trì thói quen tập luyện, mặc kệ những thứ ồn ào bên ngoài.
Ở sân thư phòng những đường thương múa ngày càng điêu luyện, đòn thế ngày càng nhanh, lực đạo thêm phần mạnh mẽ. Đặng Văn Thiết cứ nhẩn nha ở tiểu đình nhâm nhi tách trà nhìn đường thương loang loáng mà tấm tắc khen:
– So với ngày trước, võ nghệ của ngươi lại có tiến bộ không ít. Khá lắm, khá lắm, thế này có thể xung phong hãm trận không còn gì phải lo lắng nữa rồi.
Quốc Toản quay thương vù vù trước khi chống mạnh xuống đất kết thúc bài thương thuật. Cơ thể lực lưỡng đầm đìa mồ hôi của hắn bóng loáng dưới ánh mặt trời. Nhìn lồng ngực phập phù ba nhịp lớn đã trở lại với nhịp hô hấp bình thường, Đặng Văn Thiết ghen tỵ:
– Mới ba nhịp đã điều hòa được hơi thở. Còn trẻ thật thích, có cơ hội làm mọi điều mình muốn.
Quốc Toản mặc cây thương chống thẳng đứng giữa sân, với khăn từ gia nô vừa lau mồ hôi vừa tiến vào tiểu đình, miệng thì cằn nhằn:
– Ngươi không tìm cu Khiêm mà chơi, cứ ngồi đấy làu bàu gì đó? Dạo gần đây ngươi hay tới thư phòng, đừng tưởng ta không biết mục đích của ngươi.
Đặng Văn Thiết chép miệng, khuôn mặt lại càng thêm nhăn nhúm lại than vãn:
– Ta thực sự không còn nhiều cơ hội. Đây là tâm nguyện của ta, ngươi không thể nể tình bạn của chúng ta mà dẫn ta theo cùng à?
Quốc Toản ngửa cổ tu một hơi gần hết ấm trà lạnh nhíu mày nói:
– Đừng có mơ, Hóa Châu xa xôi, đường đi vất vả, vì là bạn, ta không muốn ngươi chết trên đường. Chứ không, ta việc gì phải khổ sở nghe ngươi càm ràm bao ngày qua.
Đặng Văn Thiết nì nài:
– Ta vẫn còn khỏe, ngươi thấy ta đi loăng quăng suốt có sao đâu. Vào Hóa Châu có thể đi thuyền. Ta bảo Lưu quản gia lấy một cái thuyền, làm rỗng cả khoang thuyền ra thành phòng ấm. Ta hàng ngày ở trong đó bảo Tiểu Đồng hầu hạ, chăm sóc ăn uống nghỉ ngơi khác gì ở nhà? Có đi xa nữa cũng chẳng hề gì.
Quốc Toản bĩu môi kiếm cớ:
– Đi thuyền, sóng nó đánh cho đã đủ mất nửa cái mạng. Cần gì tới thứ khác.
Đặng Văn Thiết hớn hở:
– Không lo, ta tính rồi. Cuối năm trừ ngày có gió mùa thì biển lặng gió, ít sóng, có thể đi được. Hơn nữa, ta sẽ ưu tiên đi đường sông, từ Nhị Hà ta vào sông Đào (sông Nam Định) rồi theo Ninh Giang (sông Đáy) ra biển. Tới đây thì đã coi như tới Thanh Hoa rồi. Từ đó, ta cứ men bờ mà đi, lúc nào có sóng, ta lại lên bờ đi xe ngựa. Cũng làm một xe ngựa lớn, có giường ấm luôn. Thảo nào mà chẳng đến được Hóa Châu. Thương đội nhà ta thì kinh nghiệm có thừa, họ dư sức lo cho một ông già đi lại bình an.
Quốc Toản bất lực, có phần bực bội:
– Ngươi đi như thế thì bao giờ mới tới được Hóa Châu. Ta không dẫn ngươi đi được.
Đặng Văn Thiết lại xua tay nói ngay:
– Không cần, không cần ngươi đi cùng. Ta tự đi được. Ngươi cứ đi trước lo việc của mình, ta đi sau. Thế nào cũng tới kịp xem đại chiến.
Quốc Toản tay chân duỗi ra duỗi vào, nếu là lúc Đặng Văn Thiết còn trẻ thì hắn đã lao vào tẩn một trận vì cái thói ương bướng rồi. Nhưng giờ với ông cụ trước mặt, hắn phải hết sức kìm nén. Giọng gầm gừ:
– Để ngươi tự đi như thế, ngươi cho rằng ta có thể yên tâm chuẩn bị cho đại chiến trước mắt được à? Không được là không được.
Đặng Văn Thiết cũng bực bội gõ gõ cây gậy trong tay nói lớn:
– Thế để ta ở nhà, ngươi không sợ ta u uất mà chết à? Ta thà chết trên đường ra chiến trường còn hơn ngồi nhà chờ tin ngươi xông pha chiến trận ngoài kia. Rồi có khi chẳng chờ được. Chờ 86 năm là quá đủ với ta rồi.
Quốc Toản sợ nhất Đặng Văn Thiết nổi cáu, nên hắn vội vàng hạ dọng, tay xoa xoa lưng ông cụ đang hít thở nặng nề an ủi:
– Ta biết, ta biết nguyện vọng của ngươi. Nhưng chẳng lẽ ngươi định để mẹ ở nhà mà đi à? Với lại, ta có đồng ý dẫn ngươi đi thì mẹ cũng róc xác ta. Bình tĩnh nghe ta, ngươi cứ ở nhà, ta ngoài kia sẽ đánh cả phần của ngươi. À phải, ta sẽ bảo Trương Nghĩa tìm hết người vẽ tranh ở Hóa Châu về, tả hết lại cảnh rừng núi, chiến trường, doanh trại, thành quách cho ngươi. Cả những việc ta làm nữa, đóng thành quyển. Gửi về từng ngày luôn. Nhé?
Đặng Văn Thiết nghe thế thì liền đổi thái độ, vẻ bực bội bay mất sạch, bắt được sơ hở trong lời nói của Quốc Toản, hắn ranh mãnh hỏi lại:
– Nói vậy là chỉ cần Vương Phi đồng ý là được? Đi, ta với ngươi đi xin Vương Phi.
Quốc Toản ngớ người ngộ ra hình như bản thân vừa nói hớ, nhưng hơn hết hắn cảm giác như mình vừa bị bẫy. Quốc Toản nắm tay co duỗi, nghiến răng ken két, gầm gừ qua kẽ răng:
– Ta thật sự ước rằng ngươi trẻ lại một chút. Dám lợi dụng sự mềm lòng của ta, ngươi quá đáng lắm rồi đấy.
Đặng Văn Thiết cậy già, chẳng sợ chút uy hiếp hay sợ Quốc Toản tức giận, hắn vẫn trơ trơ nói:
– Là ta giận thật đấy. Không tin, giờ ta tức giận lại cho ngươi xem.
Vừa nói xong, lồng ngực Đặng Văn Thiết đã lại phập phù nặng nề, Quốc Toản bực bội phất tay quay người đầy tức tối:
– Đủ rồi. Ngươi muốn thì tự đi mà hỏi ý kiến mẹ. Ta không đi.
Đặng Văn Thiết vội vàng khẩn thiết:
– Không được, ngươi đi cùng ta. Ngươi thừa biết trước mặt Vương Phi ta không thể nói chuyện này được mà. Với lại, chẳng phải ngươi cũng cần nói chuyện với Vương Phi à? Chúng ta cùng đi sẽ tiện hơn.
Quốc Toản nhếch môi cười đắc ý:
– Dám trêu đùa ta. Đừng có hòng. Chuyện của ta, ta tự lo, chuyện của ngươi, ngươi tự lo đi.
Quốc Toản nói xong liền bỏ ra ngoài sân, cầm lấy cây thương lại bắt đầu múa vù vù. Đặng Văn Thiết ở phía sau vỗ đùi nửa mắng nửa cầu cạnh:
– Ngươi thật sự không định nói giúp ta à? Gặp Vương Phi miệng ta đã cứng lại rồi, hơn nữa gần trăm năm qua ta không rời xa người, bây giờ thực sự rất khó nói. Ngươi được Vương Phi yêu chiều, lại mồm mép hơn ta. Giúp ta lần này đi….
Đặng Văn Thiết tức giận nói một hồi nhưng đáp lại chỉ có tiếng thương vun vút nhanh như điện xẹt. Hắn bực bội mắng:
– Ở đâu ra cái thứ bạn bè như ngươi? Được rồi, ngươi không đi, tự ta sẽ đi xin Vương Phi. Tiểu Đồng, dìu ta về.
Lão Tiểu Đồng đứng chờ ngoài cổng hoa viên nãy giờ, nghe gọi thì khúm lúm đi vào đỡ lấy Đặng Văn Thiết.
Quả thực vì chuyến đi này, Đặng Văn Thiết quyết tâm rất nhiều, hắn ít nằm võng, ít ngồi kiệu hơn, chăm đi bộ để rèn sức khỏe. Nhìn người bạn lâu năm như bộ xương khô đã đi khuất, Quốc Toản thoáng dừng thương đầy tâm trạng than thở:
– Ngươi, vẫn cứ cứng đầu như ngày nào.
Xong rồi, tiếng thương cắt gió vang lên còn quyết liệt hơn nữa, còn nhanh hơn nữa.
Đặng Văn Thiết đã rời đi, mạnh mồm là thế nhưng hắn thực sự không đủ can đảm nói chuyện này với Vương Phi. Không phải vì hắn sợ Vương Phi không đồng ý, mà hắn áy náy. Vương Phi đã tới cái tuổi xưa nay chỉ có vài người đạt được, gần trăm năm gắn bó, đến những năm tháng cuối cùng này hắn không nỡ rời đi. Thế nên mới cần chất xúc tác là Quốc Toản. Vì cho cùng, bọn hắn có chung một tâm trạng, ít nhiều có đồng minh sẽ dễ chịu đi chút ít, được an ủi chút ít.
Đặng Văn Thiết không dám vào gặp Vương Phi ngay, hắn vừa làu bàu mắng Quốc Toản vừa chậm rãi tiến ra ngoài tiền sảnh. Đầu óc mải nghĩ thì bắt gặp lão Lưu quản gia đang nói chuyện với một trung niên hai mai đã lấm tấm tóc bạc, ăn mặc gọn gàng nho nhã, tóc tai chải mượt được vắn buộc gọn gàng. Thấy lão Lưu có vẻ khó xử, Đặng Văn Thiết ngồi xuống ghế ở tiền sảnh gõ gậy xuống nền hỏi:
– Lưu quản gia, có chuyện gì thế?
Lão Lưu tay cầm thiệp giới thiệu của trung niên kia, quay lại vái chào định tiến vào trong thưa chuyện thì Đặng Văn Thiết nheo mắt nhìn người kia rồi vẫy tay ra hiệu:
– Dẫn cả hắn vào đây.
Có ông cụ đồng ý, Lưu quản gia để vị trung niên bước qua ngưỡng cửa vào trong, lão đi nhanh lên trước dẫn đường, tới trước mặt Đặng Văn Thiết cả hai cùng khom người vái chào, lão Lưu hai tay đưa ra tấm thiệp bọc lụa đỏ vô cùng sang trọng nói:
– Thưa cụ, đây là…..
Đặng Văn Thiết nhíu mày, dơ tay ngắt lời lão Lưu rồi nhìn thẳng vào vị trung niên với vẻ khó chịu hỏi:
– Ngươi tới đây làm gì? Chẳng lẽ ngươi không biết bản thân và gia tộc của mình đang trong hoàn cảnh nào? Tới đây ngươi không sợ bị đánh chết à?
Vị trung niên chắp hai tay khom người vái:
– Bẩm Đặng Bá, con biết hoàn cảnh của bản thân và gia tộc. Cũng chỉ vì con cháu trong tộc ngu dốt, là trưởng bối trong tộc con không thể trơ mắt nhìn gia tộc ngày càng lụi bại. Cũng chính vì thế con mới phải đánh liều tới đây để cầu sinh cho gia tộc. Xin Đặng Bá hiểu cho.
Đặng Văn Thiết khẽ nhếch môi:
– Lụi bại? Các ngươi là thế gia ngàn năm, sâu gốc bền rễ. Nhờ thế mới có thể vượt qua tai kiếp vừa rồi. Mới vài năm khó khăn thì đáng gì, chẳng qua không còn được can dự vào chính sự chứ có gì mà nói tới lụi bại? Nói đi, tại sao ngươi tới đây.
Vị trung niên vẫn một vẻ khúm núm như tội nhân, dùng lời lẽ thân tình:
– Bẩm cụ, gia tộc hiện giờ còn có thể gắng gượng, nhưng xem tình hình con biết nếu không kịp trở mình, chúng con thực sự sẽ bị dòng chảy lịch sử chôn lấp. Vương gia là hồng nhân của Hoàng Thượng, hiện giờ là tấm phao duy nhất có thể cứu gia tộc. Con đành mặt dầy mà tới đây. Xin Cụ chấp thuận.
Đặng Văn Thiết nhíu mày, hắn hiểu tính khí của Quốc Toản nên phải cảnh báo:
– Ngươi muốn gặp Vương Gia? Hoài Văn Vương là người thế nào hẳn ngươi đã nghe, gặp hắn ta e ngươi còn chưa kịp mở miệng đã bị đánh chết. Ngươi không sợ sao?
Vị trung niên kiên định lắc đầu:
– Cầu sinh cho gia tộc, mạng của con đáng lắm.
Đặng Văn Thiết đắn đo suy nghĩ, hắn biết rõ kẻ này mà gặp Quốc Toản sẽ không thể nói tới câu thứ hai. Gia tộc nghìn năm dù đang thất thế nhưng “Hổ tử lưu bì, nhân tử lưu danh” căn cơ thì vẫn còn đó. Thà thêm một đồng minh chứ không muốn Quốc Toản kết thêm một kẻ thù. Hắn hướng về Lưu quản gia dặn dò:
– Lưu quản gia, dẫn hắn tới thư phòng gặp cậu chủ, nhớ đứng xa một chút. Nói rằng ta bảo dẫn hắn tới. Mọi thứ phía sau, để kệ hắn và cậu chủ giải quyết.
Lão Lưu thoáng ngập ngừng rồi vái dài nhận lệnh. Vị trung niên cũng vái dài tạ:
– Tạ ơn Đặng Bá đã tiến cử. Ơn đức này, con sẽ đời đời khắc ghi.
Đặng Văn Thiết dưới sự giúp sức của lão Tiểu Đồng chống tay đứng dậy nói trước khi rời đi:
– Đừng vội, là phúc hay là họa tự ngươi giành lấy. Ta không đảm bảo ngươi sẽ nói được tới câu thứ hai đâu.